Nguyễn Thành Lân - Thông điệp gửi tới Bầu Đức: 'Bỏ bóng đá người'

  • Bởi Admin
    09/04/2013
    6 phản hồi

    Nguyễn Thành Lân

    Câu chuyện tưởng đã tạm lắng sau khi ông Alan Phan chấp nhận tranh luận với Hiệp hội BĐS Hà Nội thì mới đây nhất, chiều 5/4, ông chủ HAGL Đoàn Nguyên Đức, đồng thời cũng là một doanh nhân kinh doanh BĐS nổi tiếng lên tiếng phản kích với mũi nhọn là ông Alan Phan.

    'Bỏ bóng đá người', đó là thứ bóng đá xấu xí. Bất cứ người hâm một nào nếu được hỏi, chắc chắn sẽ đều phản ứng với hành vi phi thể thao này. Xét dưới góc độ tâm lý học cũng như diễn biến thực tế trên sân cỏ, thứ bóng đá xấu xí ấy thường được trình diễn bởi một đội bóng bị ức chế, bế tắc trong chiến thuật, trong tìm cách khơi thông đường vào khung thành đối phương hay đơn giản nhất, là đang thua. Trừ phi thoát khỏi sự theo dõi của trọng tài, còn phần lớn hành vi “bỏ bóng đá người” sẽ bị xử bằng một thẻ đỏ, nhẹ nhất cũng là một thẻ vàng.

    Qua nhiều thăng trầm, có những lúc trên đỉnh cao vinh quang với hai chức vô địch liên tiếp, cũng không hiếm mùa bóng ngụp lặn dưới đáy bảng xếp hạng V-league, thậm chí đối mặt với nguy cơ xuống hạng nhưng Hoàng Anh Gia Lai – đội bóng phố núi của ông bầu Đoàn Nguyên Đức luôn tồn tại trong mắt người hâm mộ với tư cách là đội bóng luôn trình diễn với thứ bóng đá hào hoa, đẹp mắt. Chưa bao giờ HAGL 'được' xếp vào hàng các đội bóng có lối chém đinh chặt sắt và họ cũng chưa từng có lấy một trận nào bị kêu ca 'bỏ bóng đá người'.


    Tranh biện sòng phẳng, nhưng đừng 'bỏ bóng đá người'

    Thậm chí, khi HAGL bắt tay với Arsenal để mở Học viện bóng đá HAGL Arsenal JMC tại Pleiku, người hâm mộ càng có thêm kỳ vọng vào thứ bóng đá hào hoa đẹp mắt của phong cách Pháp lai Latin mà CLB bóng đá Anh đang sở hữu. Tôn sùng bóng đá đẹp, bầu Đức đã không tiếc tiền rước về những ngôi sao hàng đầu, kể cả cầu thủ có lối chơi nổi tiếng hào hoa với đôi chân ma thuật được cả Đông Nam Á tôn sùng là Zico Thái – tiền đạo Kiatisuk.

    Chơi đẹp trên sân cỏ, thế nhưng gần đây trên sân chơi bất động sản, ông bầu của CLB này đã cùng một lúc mắc hai lỗi: 'Bỏ bóng đá người' và rơi vào thế việt vị!

    Đầu tiên là lỗi việt vị. Cách đây ít ngày, cả giới kinh doanh bất động sản lẫn dư luận xôn xao với ý kiến của một vị chuyên gia kinh tế nổi tiếng – TS Alan Phan - khi ông có bài viết trên website cá nhân của mình: “Hãy để bất động sản rơi tự do”. Không dám lạm bàn rằng vị chuyện gia này đúng hay sai, nhưng đó là một góp ý về các giải pháp giải cứu bất động sản hiện nay với các luận điểm khoa học, các dẫn chứng cụ thể.

    Câu chuyện tưởng đã tạm lắng sau khi ông Alan Phan chấp nhận tranh luận với Hiệp hội BĐS Hà Nội thì mới đây nhất, chiều 5/4, ông chủ HAGL Đoàn Nguyên Đức, đồng thời cũng là một doanh nhân kinh doanh BĐS nổi tiếng lên tiếng phản kích với mũi nhọn là ông Alan Phan. Mở đầu, bầu Đức nói: “Tôi nghe câu nói của Alan Phan: Hãy để cho nó chết đi!, tôi cho là cực kỳ thiếu văn hóa. Chúng ta là người có học, tại sao lại nói như thế! Thiếu văn hóa! Đúng, nếu nó được coi là một lời nguyền rủa! Tuy nhiên, trong ngữ cảnh Alan Phan đề cập, “Hãy để nó chết đi” hóa ra lại là một điển tích khoa học kinh tế nổi tiếng: Drop Dead! Năm 1976, TP.New York (Mỹ) cũng đang ngập chìm trong công nợ. Thâm hụt ngân sách gia tăng cùng với việc sưu cao thuế nặng đã khiến các doanh nghiệp bỏ chạy khỏi nơi đây. Đối diện với nguy cơ phá sản, Thành phố kêu gọi chính quyền liên bang cứu trợ khẩn cấp. Nhưng Tổng thống Gerald Ford trả lời với một câu nói đã đi vào lịch sử nước Mỹ: “Drop Dead” (Hãy chết đi). Hơn 90% dân Mỹ đã hoan nghênh quyết định sáng suốt này. Mọi thành phần có lợi ích ở New York đã chỉ trích chính quyền liên bang sau quyết định nói trên. Nhưng họ cũng làm những gì cần phải làm: cân đối ngân sách, xóa bỏ thủ tục rườm rà, năng động khuyến khích doanh nhân làm ăn, kêu gọi đầu tư… 5 năm sau, tình hình đã ổn định trở lại.

    Theo ông Alan Phan, tình cảnh ở Việt Nam hiện nay cũng tương tự như vậy. “Nếu hỏi tôi về các doanh nghiệp BĐS, tôi cũng sẽ nói “Hãy chết đi”. Bất động sản sẽ đại hạ giá, tạo cơ hội cho người dân có thu nhập trung bình mua được nhà đất”. Hãy để nó chết đi, đơn giản là hãy để cho “bàn tay vô hình”, tức quy luật cung cầu, giải quyết. Lý thuyết bàn tay vô hình của nhà kinh tế Adam Smith cho rằng Nhà nước không cần can thiệp quá sâu vào nền kinh tế, mà chỉ cần để mọi thứ vận hành theo quy luật cung cầu. Thị trường là cái chợ, có kẻ bán và người mua. Chợ chỉ vận hành tốt khi hai bên mua bán gặp nhau. Hàng rẻ người ta mua nhiều, hàng đắt mua ít lại; hàng quá đắt thì không mua; nếu hàng vừa đắt và dư thừa thì lại càng khó có người bỏ tiền ra mua.

    Lý thuyết “bàn tay vô hình” đã thịnh hành suốt từ thế kỷ XIX đến nay. Dĩ nhiên, nó cũng có những thiếu sót. Và người ta vẫn phải dùng đến nhà nước là "bàn tay hữu hình" thông qua luật pháp, thuế và chính sách kinh tế để điều chỉnh nền kinh tế xã hội kết hợp với cơ chế tự điều chỉnh để thúc đẩy sự phát triển về kinh tế xã hội của đất nước.


    TS Alan Phan, người 'đối mặt với nhóm lợi ích'

    Nhân nói về chuyện việt vị, một đồng nghiệp khác của bầu Đức trên sân cỏ của thị trường BĐS, chủ tịch Hiệp hội BĐS TP.HCM Lê Hoàng Châu, cũng vừa việt vị nặng. Thật không may cho cá nhân ông Châu là ông đã hơi sớm khi đưa ra đề xuất “đánh thuế tiền gửi tiết kiệm” để hướng người dân đầu tư vào BĐS. Chỉ sau đó ít ngày, vì áp dụng đánh thuế tiền gửi tiết kiệm mà lập tức nền kinh tế Sip gần như đã sụp đổ chỉ sau một đêm. Sự sụp đổ đó chỉ tạm dừng khi EU, ECB đưa ra gói cứu trợ 10 tỷ euro vào phút chót.

    Bỏ bóng đá người. Tranh luận là cần thiết để đưa tới một xã hội văn minh. Trong phạm vi hẹp hơn, là cần thiết để đưa ra một giải pháp, một quyết sách đúng đắn. Vì vậy, dù rất gay gắt, nhưng tất cả những tranh luận cho ra lẽ cũng chỉ nhằm vào công việc chứ không đả kích cá nhân. Họ phân biệt sự việc với cá nhân. Theo “truyền thống” của người Việt trong tranh luận lâu nay, tật “bỏ bóng đá người” đã làm mất đi không khí văn hoá của nhiều cuộc tranh luận.

    “Alan Phan là ai? Trong lịch sử, ông ấy đã làm gì cho đất nước Việt Nam? Đối với thị trường BĐS, ông Alan Phan có dự án nào ở Việt Nam không? Câu trả lời là “không có”. Ông ấy có một công ty nào thành đạt không? Câu trả lời cũng là “không”. Một người không biết gì mà lại đi khuyên những người biết gì, giống như một người không biết đá banh mà lại nói chuyện đá banh hoặc chẳng khác nào một cậu sinh viên lại “lên mặt” dạy toán cho GS. Ngô Bảo Châu” – ông Đức tung một loạt đòn tấn công về phía đối thủ.

    Ở Việt Nam, Alan Phan là một chuyên gia kinh tế, ông ấy không phải là một nhà đầu tư, vì thế không thể đòi hỏi ông ấy có dự án, cũng không thể đòi hỏi về những thứ hữu hình khác. Nhiều năm nay, chưa thấy cơ quan chức năng nào kết luận ông ta là một chuyên gia “dỏm”. Nếu là một trọng tài, còn có thể phát hiện thêm lỗi “đánh tráo khái niệm” khi so sánh một chuyên gia phát biểu về chính sách với một sinh viên lên mặt dạy GS Ngô Bảo Châu.

    Trên thế giới, từ Adam Smith cho các nhà kinh tế nổi tiếng đoạt giải Nobel sau này, chưa ai trực tiếp kinh doanh đúng nghĩa. Vậy tại sao cả loài người vẫn cứ phải đi nghe họ rao giảng?

    Để phản bác Alan Phan, hãy nhằm vào các luận điểm của ông ấy, không nên nhằm vào cá nhân. Công kích cá nhân chính là hình thức đầu tiên và nguy hiểm nhất của thói ngụy biện vì nó lái sự chú ý cảm tính của dư luận vào cá nhân người tranh luận thay vì đưa ra các luận điểm khoa học.

    'Thực tiễn tại các quốc gia phát triển cho thấy tranh luận là điều cần thiết để kiến tạo một xã hội văn minh. Tuy nhiên, điều cần tránh nhất trong tranh luận chính là sự ngụy biện trong các lập luận. Gần đây, một bài viết về “Văn hóa tranh luận và vấn đề ngụy biện” đã nêu lên 50 hình thức khác nhau về ngụy biện, trong đó “hình thức thứ nhất” chính là “công kích cá nhân'. Nghệ Nhân, VnEconomy.vn.

    Nguyễn Thành Lân

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Phản hồi: 

    TS Phan có nhắc tới bàn tay vô hình.

    "Hãy để nó chết đi, đơn giản là hãy để cho “bàn tay vô hình”, tức quy luật cung cầu, giải quyết."

    Đúng vậy, hãy để nó giải quyết, tức trong trường hợp này bên bán là nhà đầu tư, còn bên mua, một cách gián tiếp, là ... nhà nước. Chừng nào còn lợi nhuận thì cứ mua bán.

    Lý lẽ luôn thuộc về kẻ mạnh. Trường hợp này thì chẳng có lý do gì nhà nước thả rơi nhà đầu tư, vì suy cho cùng họ mang lại nhiều lợi ích hơn dân đen. Luật tự nhiên luôn đúng.

    Phản hồi: 

    Có một câu chuyện vui về một nhà văn nổi tiếng như sau: khi ông nhà văn lên tiếng chê một bức tranh theo phong cách trừu tượng thì một người phản đối ông nói rằng ông đâu biết vẽ tranh trừu tượng mà bày đặt chê bai. Ông nhà văn bèn trả lời rằng: "Tôi không biết đẻ ra quả trứng gà nhưng tôi biết quả nào thối".
    Tôi nghĩ rằng, thị trường BDS ở VN chẳng cần phải có kiến thức gì cao siêu để biết nó "bình thường" hay "bất thường". Chỉ cần chịu khó theo dõi và suy nghĩ một chút về những thông tin mà VTV đưa ra trong thời gian khoảng 3 năm qua là đủ thấy vô số thứ kỳ cục.
    Một người như tôi, suốt đời lao động chăm chỉ, không tiêu pha hoang phí, thu nhập cũng vào diện "được" đóng thuế TNCN. Vậy mà tôi không bao giờ có thể mua nổi một căn hộ cho người có thu nhập thấp. Vậy cả cái đống tồn kho BDS ấy sẽ bán cho ai?

    Phản hồi: 

    Trước tiên xin có lời khen bài viết này rất hay
    Tôi theo dõi rất thường xuyên về vấn đề BĐS nói riêng, cũng như tình hình kinh tế VN nói chung bỡi vì dù sao thì chúng cũng it nhiều dính dáng tới chén cơm manh áo của chính mình.
    Ở cương vị một người dân, tôi ủng hộ TS Alan Phan hoàn toàn bỡi nhiều lý do. Thứ nhất, ông là người có học thức, có trải nghiệm, suy nghĩ có chiều sâu. Những điều tôi vừa nói được dựa trên cơ sở cá nhân tôi được đọc rất nhiều những gì ông viết. Thứ hai, ông đưa ra luận điểm "Drop dead" hoàn toàn không có vụ lợi, mặc dầu đối thủ luôn cáo buộc ông ngược lại. Một lập luận khá vững chắc khi ông cho rằng ông sẽ không dính dáng tới BĐS VN cho tới khi nào HPVN còn tồn tại điều khoản "Đất đai thuộc sở hữu toàn dân". Cuối cùng, vì tôi là một công dân VN, người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan tới mọi vấn đề kinh tế nơi tôi đang sống.
    Theo thiển ý của tôi, để thị trường BĐS rơi tự do, hay Chính Phủ phải can thiệp khi cần thiết và bằng công cụ phù hợp, cả hai đều đúng. Tôi không phải là kẽ ba phải, vì sao tôi nói thế? Bỡi, nếu có viễn kiến và có tầm nhìn quản lý thì lẽ ra chính phủ VN phải có động thái để can thiệp vào lĩnh vực này ngay từ giai đoạn đầu, đừng để nó phát triển một cách không cân đối, không bình thường như nó đã từng bằng cách hạn chế đầu tư điên cuồng vào nó của mọi đối tượng thông qua những chính sách thuế khóa chẳng hạn. Ngược lại, chính phủ đã không hành động không biết vì lý do gì, trình độ hạn chế hay nhóm lợi ích trục lợi, vô tình hay cố ý đã để nó biến thái thành một khối u di căn như hiện nay.
    Đến nước này, lẽ ra chính phủ phải mạnh dạn nhìn thấy tác hại của nó, phải can thiệp bằng cách cắt bỏ nó cho dù phải chịu đau đớn. Nhưng không, người ta lại muốn dung dưỡng nó, kéo dài sự tồn tại bất hợp lý của nó bằng cách giảm đau, xoa dịu triệu chứng, thỏa mãn thuộc tính ký sinh của nó. Để rồi cuối cùng, khối u vẫn phải chết với tác hại nặng nề, đau đớn hơn, gây ra di căn hoặc mang lại cái chết cho chính chủ thể của nó.
    Như vậy, BĐS đã từng "thăng" tự do do thiếu sự can thiệp cần thiết của chính phủ. Nó đã lên tới đỉnh điểm của sự ảo tưởng. Đến bây giờ, theo quy luật, nó sẽ rơi.
    "Rơi" là một khái niệm quá mênh mông. "Chết" là một khái niệm quá phủ phàng. Không hẵn là "Drop dead" mà là "Let it be normal". "Rơi", chính quán tính của nó làm những kẽ đu trên đó hốt hoảng. Đừng lo! Đó chỉ là một sự hồi sinh, đúng hơn là tái sinh. Hành trình rơi đó rất cần thiết. Và những kẽ phiêu du bồng bềnh đó luôn được chào đón một cách nồng nhiệt trên suốt hành trình rơi.
    Nói về việc phát biểu của ông Đức, thi tôi cho rằng nguyên nhân chủ yếu là do bản tính "võ biền" của mình. Người ta nói đúng, mọi hành vi, mọi lời nói của con người, dù là làm gì, dù là nói gì vẫn luôn mang theo một thông điệp "tôi là ai". Nhiều tiền thì có thể mua nhiều thứ, kễ cả máy bay. Máy bay có thể mang ta lên thật cao, nhưng nó không thể chuyên chở cốt cách cao sang và cao thượng của con người. Thái độ biểu hiện văn hóa. Thái độ tranh luận biểu hiện văn hóa đa nguyên. Không có văn hóa đa nguyên thì mới thoạt nghe ý kiến khác biệt của đối thủ có thể dẫn đến lồng lộn lên như dãy chết, hoặc muốn đối thủ phải chết. Nhiều tiền thì thường tưởng tiền sẽ bảo vệ mình, không cần nói nhiều, không cần lý lẽ, cũng chả cần đọc. Cho nên, những thứ chúng ta viết ra đây cốt để chúng ta tự suy ngẫm với nhau thôi, đời nào nó đến được với những người như ông Đức. Nhưng tôi tin chắc, ông Alan Phan sẽ đọc, ngay cả khi tôi phát biểu những điều ngược lại.
    Chỉ tội cho GS Ngô Bảo Châu, tự dưng có một người giàu nứt đố đỗ vách kéo mình vào chung một rỗ.
    Khi dùng đại từ "nó" để chỉ thị trường BĐS, ông Alan Phan đã vô tình xúc phạm tới đức tin của Bầu Đức. BĐS không đơn thuần là một cục đất, mà đã trở thành một linh vật đối với ông Đức. Khởi nghiệp từ rừng, rừng là "mộc". Vinh quang nhờ đất, đất là "thổ". Sau phản ứng với ông Alan Phan, ông Đức tậu được một quả núi, núi là "thạch". Sự nghiệp ông đã quá mỹ mãn, như người ta hay nói "Nhất phá sơn lâm, nhì đâm...thổ địa".

    Phản hồi: 

    Bầu Đức chỉ là người kinh doanh trong môi trường VN thì ý ông đến thế thôi. Ông cậy thế có tiền thì bạo mồm, không trách riêng ông được. Ở ta còn nhiều người tồi hơn ông Đức, ít tiền hơn ông Đức, nhưng bạo mồm hơn và thô hơn ông Đức nữa. Văn hóa khoe của, khoe đủ thứ tràn đầy xã hội và ngập trên các trang thông tin đại chúng.

    Phản hồi: 

    Xin lỗi, trong thời buổi kiến thức, thông tin phổ cập như ngày nay các thể loại gọi là 'chiên da kinh thế' chỉ nói mà không có data và mô hình để phân tích, backup cho các quan điểm, nhận định của mình thì cũng chỉ là nói suông mà thôi.

    Xưa nay thiên hạ nghe các 'nhà kinh tế' nói nhiều lắm nhưng có ai thống kê xem bao nhiều lần các 'nhà' này phán đúng, bao nhiêu phen thiên hạ xấc bất xang bang vì các lời phán này.

    Có lẽ đã đến lúc các loại chiên da kinh thế nói nên chuyển sang chuyên gia nghiên cứu thật sự. Mà nghiên cứu thì công phu tỉ mỉ, tinh vi, phức tạp, tốn kém lắm, không hề dễ như phán.

    Thực ra những gì cơ bản cần nói về khái niệm, nguyên lý, qui luật, động lực, ... trong kinh tế thì Adam Smith và John Maynard Keynes đã nói hết rồi. Bây giờ là thời buổi của kinh tế lượng (Quantitative Economics), dùng toán học, thống kê học, điều khiển học, tâm lý học, và các công cụ tính toán để mô hình hóa, phân tích, dự đoán, điều chỉnh các hoạt động kinh tế, không thể cứ nói khơi khơi mà thành chuyên gia được đâu !

    Có được như thế thì bố bảo có đứa 'dân ngoài nghề' nào còn dám 'hỗn' với chuyên gia thứ thiệt.

    Sở dĩ bây giờ chúng còn tỏ thái độ 'vô lễ' với chiên da là bởi vì chúng nghĩ ai mà chẳng phán được như ri, dễ ẹc :)

    Phản hồi: 

    Những kiểu tranh luận thiếu tư cách, nhân cách

    Trong cuộc sống khi có chuyện tranh chấp, tranh luận với nhau mà thay vì tập trung vào việc chính cần nói, cần bàn, bên này lại quay ra nói xấu cá nhân bên kia, lôi chuyện đời tư của bên kia ra để đả kích, khi đó người ta gọi là “bỏ bóng đá người”.

    Làm thế chứng tỏ là đuối lý, bất lực, thiếu tư cách và nhân cách, là không bình đẳng và công bằng trong tranh luận. Tóm lại như thế là chơi xấu.

    Thị trường bất động sản trong nước đang đóng băng, đang khủng hoảng. Người ta đang tìm cách giải quyết cuộc khủng hoảng này. Có nhiều phương cách được đề ra. Nhưng tựu trung phương cách chính được nói đến nhiều nhất là Chính phủ phải can thiệp, phải ra tay ứng cứu, giúp đỡ các doanh nghiệp đầu tư vào lĩnh vực này. Phần đông người đều cho đó là cách giải cứu tối ưu, hiệu quả, sẽ có hiệu lực vực dậy nhanh chóng thị trường bất động sản. Bất ngờ doanh nhân Alan Phan lên tiếng với một đề nghị gây sốc: Hãy để cho thị trường bất động sản rơi tự do, không cần Chính phủ giải cứu, sau một thời gian nó sẽ lập lại cân bằng và phát triển trở lại. Lập tức đề nghị của ông Alan Phan gây tranh luận mạnh mẽ. Một số nhà nghiên cứu kinh tế và những người am hiểu thị trường tỏ ra thích thú, đồng tình với ông. Nhưng CLB bất động sản thì bức xúc, bực bội và đòi được đối chất, tranh luận với ông. Và ông Alan Phan đã chấp nhận đối thoại với yêu cầu có mặt của những người am hiểu kinh tế nói chung và bất động sản nói riêng. Ông cũng nói trong cuộc tranh luận này sẽ không có bên nào thắng mà là cùng nhau tìm ra con đường cứu thị trường bất động sản đang khủng hoảng hiện nay.

    Câu chuyện diễn ra như thế là bình thường khi các ý kiến trao qua đổi lại. Nhưng điều không bình thường, điều đáng phê phán là trong khi chưa tìm ra cách bác bỏ đề nghị của ông Alan Phan thì một số người đã tìm cách moi móc việc riêng của ông, lấy lịch sử kinh doanh của ông để chứng minh là ông sai, ông liều khi đề xuất cho rơi tự do thị trường bất động sản. Cái cần tranh luận ở đây là tại sao ông Alan Phan lại nêu ra đề xuất đó, nó có cơ sở lý thuyết và thực tiễn nào, nó có khả thi không, nó sẽ đưa lại hiệu quả nào chứ không phải là ông đã làm gì trong quá khứ, ông đã thất bại ra sao trong quá trình xây dựng sự nghiệp của mình. Kiểu tranh luận mà hỏi “Alan Phan là ai” thì đúng là kiểu “bỏ bóng đá người”. Đó là kiểu chơi không đàng hoàng, minh bạch, chứng tỏ người chơi yếu thế.Trong tranh luận, khi một bên đã chơi kiểu “bỏ bóng đá người” như vậy thì không còn gì để nói nữa, thì không đáng nói với nhau nữa, thì coi như bên đó đã chịu thua.

    Tôi đã từng gặp phải kiểu này trong các cuộc tranh luận văn học. Trước một tác phẩm, tác giả, một hiện tượng văn học, lẽ ra tranh luận, đối thoại là phải xoáy sâu vào chính đối tượng, phân tích, bình luận, đánh giá nó khách quan và khoa học thì người ta lại xoay sang nói về cá nhân người tranh luận, lôi những chuyện riêng tư không giúp ích gì cho việc làm sáng tỏ vấn đề đang bàn đến. Rốt cục đọc các bài viết gọi là tranh luận như vậy, độc giả không thấy được điều họ cần, thay vào đó họ chỉ thấy phơi bày tư cách đáng xấu hổ của một bên tranh luận.

    Sự kiện Alan Phan và thị trường bất động sản thêm một lần nữa báo động về văn hóa tranh luận, đối thoại ở ta. Nó cho thấy môi trường đối thoại đang bị ô nhiễm vì lợi ích, không phải là để truy cầu chân lý, tìm đến sự thật. Mà đây chỉ mới là một dạng tranh luận, có thể gọi là tranh luận kiểu “bỏ bóng đá người”. Còn một dạng nữa là tranh luận kiểu “cả vú lấp miệng” mà thời gian qua cũng đang bùng phát. Tranh luận theo hai kiểu này thì người thua thiệt chính là phía chủ trương tranh luận như vậy và hậu quả là làm rối loạn dư luận xã hội.

    Phạm Xuân Nguyên (Pháp luật TP.HCM)
    http://www.bansac.net/2013/04/nhung-kieu-tranh-luan-thieu-tu-cach.html