Trần Văn Huỳnh - Lê Thăng Long và hành trình vì Quyền Con Người

  • Bởi Admin
    06/04/2013
    11 phản hồi

    Trần Văn Huỳnh

    Kính gửi BBT báo Dân Luận,

    Hôm nay là sinh nhật anh Lê Thăng Long, người đồng khởi xướng và sáng lập phong trào Con đường Việt Nam - một phong trào vì quyền con người của Việt Nam.

    Tôi mong BBT báo Dân Luận đăng tải bài viết dưới đây để tặng sinh nhật Long.

    Xin cảm ơn và chào trân trọng.

    Trần Văn Huỳnh

    LÊ THĂNG LONG VÀ HÀNH TRÌNH VÌ QUYỀN CON NGƯỜI

    Cuối tháng 3 vừa rồi tôi đi thăm Thức, Thức nói tôi rằng ngày 6 tháng 4 tới là sinh nhật 46 của Lê Thăng Long và nhờ tôi nhắn là Thức rất nhớ Long, nhớ những tháng ngày ba anh em chia sẻ cùng nhau từng miếng cơm manh áo. Thức cũng nói rất nhớ Lê Công Định và hẹn ba anh em sẽ sớm trùng phùng. Tình bạn của họ thật đẹp. Sau này mà có dịp kể lại thì tôi tin đó sẽ là một câu chuyện để đời.

    Một lần vợ Long nói anh Thức ở với anh Long còn nhiều hơn với vợ. Anh Long lấy vợ chỉ 8 năm sau đã phải vào tù 3 năm. Còn với anh Thức thì học chung, làm việc chung, hoạt động chung rồi ở tù chung. Khi Long ra tù ngày 4/6/2012 thì vợ đang công tác ở châu Âu, hai con đang ở Hà Nội với ngoại. Long phải chịu bị quản chế tại thành phố HCM để chăm sóc mẹ già đang chống chọi với căn bệnh ung thư giai đoạn cuối. Chưa gặp lại vợ con, không một ngày nghỉ ngơi Lê Thăng Long bắt tay ngay vào chuẩn bị cho ra đời phong trào Con đường Việt Nam. Chỉ một tuần sau, ngày 11/6/2012 Long phát động nó, tiếp tục những gì ba anh em còn dang dở trước khi bị bắt. Từ Đức, vợ Long gọi về không giấu được sự lo lắng. Dù rất ủng hộ chồng và chính nghĩa chồng mình làm nhưng cô ấy lo ngại rằng vợ chồng con cái sẽ có thể không được đoàn tụ khi mình trở về sau chuyến công tác. Nguy cơ đó không hề nhỏ chút nào.

    Nguyễn Phương Anh, vợ Long là một người phụ nữ trẻ đẹp và tài giỏi. Đi du học ở Pháp từ khi còn học cấp 3 và lấy bằng tiến sĩ toán học lúc chỉ mới 25 tuổi. Đứng trước nhiều lựa chọn tốt đẹp cho công việc và tương lai của mình ở nước ngoài, cô đã chọn trở về Việt Nam làm vợ Long và cùng chồng thực hiện những ước mơ tốt đẹp cho đất nước. Phương Anh giúp chồng thiết lập nên một trung tâm đào tạo tại công ty EIS mà Long là phó tổng giám đốc. Rồi sau đó lại từ bỏ một vị trí cộng việc đang rất tốt tại Đại học RMIT để theo chồng sang Thái Lan. Lúc ấy Long nhận nhiệm vụ qua nước này phát triển thị trường cho EIS. Một năm sau cô lại cùng chồng định cư tại Hà Nội và trở thành giảng viên Đại học Bách Khoa ở đó cho đến khi Long bị bắt vào tháng 6/2009. Cách đây vài tháng Phương Anh lại từ bỏ vị trí trưởng bộ môn toán tại trường Đại học này để chuyển cả hai đứa con vào Sài Gòn sống cùng chồng. Cô lại bắt đầu một hành trình mới để khẳng định vị trí của mình ở chỗ làm mới. Dù trải qua nhiều vất vả gian nguy nhưng mắt cô luôn có niềm tự hào, niềm tin và hạnh phúc.

    Khi Long bị bắt thì mẹ mình đã bị bệnh ung thư. Sự tuyên truyền bóp méo đã tạo nên những dư luận lệch lạc mà một người phụ nữ kiên cường như bà cũng không tránh được những hiểu lầm và trách móc con trai mình. Bà chỉ muốn con mình trở về càng sớm càng tốt để ở bên mình và không còn dính dáng gì đến chính trị nữa. Bà cho rằng một môi trường chính trị suy thoái như hiện nay không phù hợp với con bà vì Long là người chân thật, cởi mở. Vui mừng không được bao lâu sau khi Long ra tù thì bà đã phải lo lắng và bực dọc khi phải đối diện với những áp lực chính quyền gây ra cho gia đình bà sau khi Long phát động phong trào Con đường Việt Nam. Bà đã nhiều lần khuyên Long từ bỏ con đường đó để an thân, lo cho mẹ già và con thơ. Rất yêu thương mẹ nhưng Long vẫn kiên định và kiên trì thuyết phục bà. Long luôn túc trực bên mẹ những tháng cuối đời, ở nhà hay trong bệnh viện, lo cho bà từng miếng ăn giấc ngủ. Tôi đã thăm bà nhiều lần trước khi bà trở về với tổ tiên và đã nhìn thấy được ánh mắt tự hào, đặt trọn niềm tin của bà khi nói về đứa con trai duy nhất của mình. Tôi rất chia sẻ với bà điều đó. Bà có quyền tự hào vì đã sinh ra một người con có ích cho đất nước.

    Hơn một tháng sau khi bà ra đi, mẹ bà cũng về nơi chín suối. Nỗi đau ập lên Long chồng chất. Nhưng Long vẫn vững bước trên con đường đã chọn. Khi Long đi tù, đứa con gái lớn chỉ mới 6 tuổi còn con trai chỉ mới 3 tuổi. Vì sự cay độc của dư luận trong một môi trường xã hội mà người dân phải co rúm lại khi nghe chính quyền nhắc đến “phản động” nên gia đình đã phải giấu hai bé sự thật là ba mình bị đi tù vì hoạt động chính trị. Nhưng trẻ con bây giờ khôn hơn người lớn nghĩ. Không thỏa mãn với những gì người lớn giải thích về sự xa nhà rất lâu của ba mình, Minh Anh cô bé gái xinh xắn của Long đã trở nên trầm cảm. Thế vậy mà cô bé đã đứng ra trấn an cậu em Long Quân sau khi thấy mẹ mình đang bị đuối lý trước những câu hỏi dồn dập của cậu bé này mà cậu tin rằng ba mình đang đi tù. Tôi đã rất xúc động khi nghe về câu chuyện này. Những đứa trẻ chỉ năm, bảy tuổi đã có thể nghĩ ra những lý luận đơn giản để bảo vệ ba mình vì chúng luôn tin rằng ba mình là người tốt, không thể làm điều gì xấu. Nhưng chúng vẫn rất buồn vì không thể hiểu được tại sao ba mình lại phải mặc lên người bộ quần áo tù. Tuy nhiên, những lần thăm Long gần đây, tôi đã nhìn thấy được sự rạng rỡ đã trở lại trong ánh mắt của các cháu. Những niềm hạnh phúc, tự hào về ba mẹ mình tràn ngập trong cuộc sống của các cháu, gợi lên những niềm hy vọng vào những điều tốt đẹp ở phía trước.

    Long có một gia đình hạnh phúc, trước kia cũng như bây giờ. Nếu Long chấp nhận làm ngơ trước những bất công ngang trái thì anh đã có một cuộc sống yên bình, thành đạt, không mang đến sóng gió cho gia đình. Ngay cả bây giờ, khi có vợ con bên cạnh hạnh phúc thì anh vẫn phải đang đứng trước đầu sóng ngọn gió trên một con thuyền đang vượt qua giông bão trong một hành trình hướng về đích "quyền con người phải được tôn trọng và bảo vệ trên hết". Hành trình này chắc chắn là không dễ dàng nhưng anh vẫn đang vững tay lái vượt qua từng cơn sóng dữ. Bên anh đang ngày càng có nhiều người hơn cùng giúp nhau nắm chắc tay chèo, tay lái. Và hành trình đó giờ đây không chỉ có một con thuyền. Nhiều đoàn thuyền khác nữa đang ra khơi để cùng hướng về một đích chung của tất cả mọi người dân Việt.

    Cảm ơn Lê Thăng Long, nhờ anh mà tôi được tham gia vào hành trình đó và cảm thấy cuộc sống mình thật có ý nghĩa dù tuổi đã già. Tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc lớn lao khi hướng dẫn được cho nhiều gia đình tù nhân lương tâm ý thức được quyền con người của mình để bảo vệ mình và người thân của mình bị cáo buộc sai trái. Tôi thường gặp gỡ và đi thăm cha mẹ, vợ chồng, con cái của những người này và cảm nhận rất rõ về sự thay đổi tích cực trong nhận thức và niềm tin của họ. Nếu trước đây có khá nhiều người rụt rè, co cụm, thậm chí là cảm thấy tủi hổ vì người thân của mình là tội phạm chính trị, là “phản động”, thì giờ đây họ đã trở nên cởi mở, tự hào vì người thân của mình là những con người dũng cảm, không sợ hãi để sử dụng quyền con người chính đáng của mình đấu tranh vì một tương lai tốt đẹp cho đất nước. Họ cũng ngày càng tự tin hơn để sử dụng quyền con người của mình để đấu tranh cho công lý, cho tự do của người thân mình. Họ đã không còn cam chịu sự áp đặt của cường quyền và sợ hãi nó để phải âm thầm đau thương nhìn người thân mình bị áp bức mà không biết phải làm gì. Họ đã hiểu ra rằng càng cam chịu và sợ hãi thì sự bất công và sai trái mà họ nhận được càng nặng chứ không phải như những lời đe doạ, dụ dỗ và hứa hẹn.

    Thời gian gần đây, ý thức về quyền con người của nhân dân đang ngày càng phát triển một cách rõ ràng. Người ta hiểu đó không chỉ là quyền đương nhiên của mình trong mưu sinh mà còn phải được bảo đảm trong tất cả mọi sinh hoạt trong cuộc sống. Đó là những mầm sống sẽ nhanh chóng vươn xanh mạnh mẽ. Còn nhiều triệu hạt giống quyền con người như vậy đã được gieo vào đúng môi trường tự nhiên của chúng là con người. Không lâu nữa những hạt giống này sẽ sinh sôi nảy nở. Đó cũng sẽ là lúc mà đất nước sẽ có tự do, dân chủ để phát triển thịnh vượng, văn minh.

    Thành tựu này được tạo ra bởi rất nhiều những người tiên phong ưu tú của đất nước đã dấn thân trong nhiều năm qua để đấu tranh cho một Việt Nam dân chủ. Đã có những tiền bối phải hy sinh vì mục đích cao cả đó nhưng vẫn không thiếu những thế hệ tiếp nối hành trình ấy để có được thành tựu ngày nay. Và tôi tin rằng trong đó có sự đóng góp lớn của Lê Thăng Long.

    Hành trình này còn nhiều chông gai nhưng chắc chắn sẽ nhanh về đích vì đang ngày có nhiều nhiều người như Lê Thăng Long tham gia vào hành trình ấy.

    Chúc mừng sinh nhật Long. Chúc Long nhiều sức khoẻ, hạnh phúc và hoàn thành được ước nguyện của mình cho đất nước.

    Cảm ơn tất cả những gì Long đã làm vì quyền con người, vì đất nước.

    Trần Văn Huỳnh



    *

    *

    Trần Văn Huỳnh - Lê Thăng Long and the Journey for Human Rights


    Vietnamese Original Text: Trần Văn Huỳnh
    English Version: TM1111

    *

    *

    To the editors of Dân Luận,

    Today is the birthday of Lê Thăng Long, the co-founder of the Path of Vietnam Movement, a movement for human rights in Vietnam.

    I would like to have this article posted on Dân Luận as a birthday present to Long.

    Trần Văn Huỳnh

    *

    *

    I paid a visit to Thức at the end of March. He told me that April 6th would be Lê Thăng Long’s forty-sixth birthday, and Thức asked me to tell Long that he missed Long very much, and that he missed the days the two of them shared everything they had, from food to clothes (in prison). Thức also missed Lê Công Định and looked forward to the day when they will be together again. Their friendship was so beautiful. I believe it will be a long-lasting friendship to be told to posterity in years to come.

    Long’s wife once remarked that Long spent more time with Thức than with her. Long had been married for eight years before he was put in prison for three years. On the other hand, Long went to school with Thức, worked together with Thức, and was imprisoned with Thức. When Long was released from prison on June 4, 2012, his wife was on a business trip to Europe, and his children were with grandparents in Hà nội. Long served probation in Ho Chi Minh City in order to take care of his mother, who was fighting terminal cancer at the time. Long wasted no time. He did not even take time off to see his wife and children. Nor did he take a day of rest. He immediately launched the Path of Vietnam Movement on June 11, 2012, only a week after his release, in order to pick up what the three of them had left off when they were arrested. Long’s wife called from Germany and could not suppress her concerns. Though fully supportive of her husband’s rightful cause, she was also understandably afraid that her husband and she would be prevented from reuniting upon her return to the country (because of what Long was doing). That certainly was a strong possibility.

    Nguyễn Phương Anh, Long’s wife, is a beautiful and talented woman. Having been educated in France since the twelfth grade, she earned her Ph.D. in math at the age of twenty-five. She had great career choices and a bright future to look forward to, but instead chose to return to Vietnam to be Long’s wife, and together with him tried to realize their dreams for the country. Phương Anh helped Long set up a training center at EIS, where he was senior vice president. She later gave up a very good job at the RMIT University (Royal Melbourne Institute of Technology - Australia) to be with her husband, who was assigned to Thailand at the time to grow market share for EIS in that country. A year later she returned to Hà nội with her husband and took a teaching job at the Hanoi University of Science and Technology until her husband was arrested in June 2009. A few months ago (after Long’s release), Phương Anh gave up her teaching position at the Math Department at the university and took her two children to Sài gòn in order to be with her husband. Once again the brave woman set out on a new journey to find a new career in a new place. Despite numerous hardships, Phương Anh is full of pride, confidence, and happiness.

    When Long was arrested, his mother was diagnosed with cancer. The strong-willed mother did not take the government’s distorting propaganda and defamation efforts that generated misguided public opinion very well. She at times blamed her son for what he did. All she wanted was for her son to be released from prison as soon as possible to be by her side, and to cut ties with politics. She knew that her son, a truthful, open-minded person, would not thrive in a corrupt political environment as it existed at present. However, her brief joy in his release was abruptly replaced with harassment from the government again, as a result of Long’s launching of the Path of Vietnam Movement. At numerous times she tried to talk Long into giving up the efforts, for his own safety and for the sake of caring for his aging mother and young children. Though Long loved his mother with all his heart, he was persistent in his ideals and tried to convince her of his calling. During the last months of her life, Long was constantly at her bedside, at home or in the hospital, and took minute care of her. I paid quite a few visits to the mother at the end of her life, and witnessed her pride and complete faith in her only son. I admired her and shared that attitude. She had all the rights to be proud of a son who rendered himself useful to the country.

    A month after his mother’s passing, Long also lost his grandmother. The pain multiplied, but Long endured and stayed his course on the path he had chosen. At the time of Long’s arrest, his daughter was only six and his son only three. Because of the stigma society places on political prisoners and the fear of “reactionaries” it creates in the people, the family had to keep the young children from knowing the truth about their father’s arrest. However, today’s children are more mature than adults think they are. Minh Anh, the little girl, was not satisfied with explanations given her by the family about daddys’ long absence from home and suffered from depression. Nevertheless, it was she who tried to calm down her younger brother Long Quân when the latter confronted his mother with a barrage of questions about what happened to father, to make her admit that father was indeed imprisoned. The story moved me to tears. At the young age of five to seven, the children make up simple arguments to defend their father, because they believe their father was a good person. However, they just could not understand why their father had to wear a prisoner’s garb. Recently, I saw sparkles in the children’s eyes again. That their life is now filled with happiness and with pride in their father gives hope to the good things that lie ahead of them.

    Long always has a happy family, before as well as now. Had he chosen to turn his back to injustices in life, he would have had a peaceful and successful life, a life free from violent waves that threaten to overturn it. Even now, with his wife and children at his side, he still has to face giant waves that threaten to sink the little boat he is trying to steer away from the storm, to arrive at his destination where “human rights must be respected first and foremost”. This journey is certainly full of hardships, but he never lets go of the steering wheel, and overcomes each giant wave that comes his way. And every day he is gathering more and more people who come by his side to join hands. The journey is not confined to one single boat any more. Hundreds, thousands of boats are heading out to the ocean, heading to the same goals for the Vietnamese people.

    Thank you, Lê thăng Long, for allowing me to participate in the journey to find meaning in life for me in my advanced years. I am filled with happiness when I can guide other families of prisoners of conscience to be aware of their rights, so that they can protect themselves and their loved ones when their family members face wrongful allegations. I usually come to visit parents, spouses, and children of those accused, and I have witnessed positive changes in their attitude and in their faith. Once they had been insecure, reclusive, and even ashamed of their loved ones who were political prisoners or “reactionaries”. They are now confident, proud of their loved ones, the courageous and fearless, who utilize their rightful human rights to fight for a bright future for the country. They are also more confident in using their human rights to fight for justice and freedom for their loved ones. They no long submit to power wrongfully imposed on them and let fear push them into suffering in silence, or silently witnessing their loved ones being oppressed, not knowing what to do. They now see that the burden of injustice and wrongdoings will not lessen, as they had been promised or coerced into believing. They now see that the more they accept and fear injustice and wrongdoings, the more such burden will grow and weigh them down.

    The people’s awareness of human rights is clearly developing every day. People come to recognize that those rights are not only self-evident in the pursuit of life, but must also be guaranteed in all other activities. These are seeds of life that will germinate, fast and strong. Millions of such seeds will be sowed in the right environment, the human being. Soon these seeds will multiply and grow. And that’s when the country will achieve freedom and democracy, which will in turn lead to prosperity and civilization.

    Such achievements are obtained through the many brilliant pioneers who fought for many years for a democratic Vietnam. There were forefathers who lost their lives for the sacred cause, but there have been generations of followers who keep on marching to arrive at today’s success. And I believe that Lê Thăng Long’s work makes a big part of today’s success.

    The journey still has numerous obstacles to overcome, but we will certainly arrive at our destination, because presently there are many Lê Thăng Longs around us who participate.

    Long, Happy Birthday! I wish you good health, happiness, and success. May you achieve what you want for the country.

    Thank you for all you have done for human rights, for the country.

    Trần Văn Huỳnh

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    11 phản hồi

    TM1111 viết:
    Nếu có thể được xin bác Tâm Như sửa lại giùm cụm từ restrction time thành probation.



    4:4pm Thứ Ba ngày 23 tháng 4 năm 2013

    Thưa bác TM1111,

    Tôi đã đổi: "restriction time" thành "probation" theo như yêu cầu của bác, ở Trang Tin và cả trong Không Gian Blog.

    Thân kính,

    Tâm Như

    Hannah Nguyễn viết:
    ...Bài dịch rất tốt. Chỉ có một chút ý này, nếu người dịch thấy có thể dùng được thì dùng.

    Ở khổ 2 của bài báo có nói "Long served restriction time in HCM City", phải chăng người dịch muốn nói là anh Long bị quản chế sau khi ra tù? Tôi không có dịp đối chiếu bản tiếng Việt, xong nếu đúng vậy, thì quản chế là probation ("he was placed under probation"), có hai loại là supervised probation tức là phải trình diện theo định kỳ, và loại unsupervised probation, nhưng là loại nào thì các quyền của công dân cũng bị hạn chế, như tự do đi lại, hoặc chuyển đổi địa chỉ, v.v... là không có hoặc phải xin phép, báo cáo...

    Cảm ơn góp ý của bác Hannah Nguyễn.

    Nếu có thể được xin bác Tâm Như sửa lại giùm cụm từ restrction time thành probation.

    Mong rằng bác Hannah sẽ đóng góp đắc lực vào những công trình dịch thuật của Dân Luận trong tương lai.

    Xin kính gửi Nhóm DỊch Thuật,
    Việc thành lập nhóm thật là một ý tưởng tuyệt vời, mỗi người Việt Nam chúng ta, bằng khả năng riêng, góp một chút gió vào công cuộc vận động giành tự do, dân chủ và lo cho tương lai dân tộc. Tôi chỉ mới vào trang báo này 2 hôm nay thôi, mới nhìn ra là mình có Nhóm Dịch Thuật.

    Bài dịch rất tốt. Chỉ có một chút ý này, nếu người dịch thấy có thể dùng được thì dùng.

    Ở khổ 2 của bài báo có nói "Long served restriction time in HCM City", phải chăng người dịch muốn nói là anh Long bị quản chế sau khi ra tù? Tôi không có dịp đối chiếu bản tiếng Việt, xong nếu đúng vậy, thì quản chế là probation ("he was placed under probation"), có hai loại là supervised probation tức là phải trình diện theo định kỳ, và loại unsupervised probation, nhưng là loại nào thì các quyền của công dân cũng bị hạn chế, như tự do đi lại, hoặc chuyển đổi địa chỉ, v.v... là không có hoặc phải xin phép, báo cáo...

    Kính chúc Nhóm và các độc giả sức khỏe và thành công.

    Gần như sắp hết ngày 6-4 , đến 20 giờ mà tôi vào trang Dân Luận vẫn chưa thấy có bài viết nào để mừng sinh nhật bác Lê Thăng Long, hơi thất vọng nhưng may sao , khoảng chừng hai tiếng sau đó , tôi đọc được bài viết Mừng sinh nhật : 'LÊ THĂNG LONG VÀ HÀNH TRÌNH VÌ QUYỀN CON NGƯỜI' của bác Trần Văn Huỳnh thật ý nghĩa và vượt hơn điều tôi mong đợi cho ngày sinh nhật của một người rất có công trong việc xây dựng ý thức về Quyền Con Người.

    Câu chuyện bác Huỳnh kể lại đã làm tôi thêm cảm phục bác Long. Bác đã hi sinh cuộc sống gia đình hoàn hảo, hạnh phúc trọn vẹn của mình để dấn thân cùng bạn bè vượt qua bao gian nguy, thử thách tìm một Con Đường tự chủ cho dân tộc ...

    Tôi cũng thật tâm đắc về những điều bác Huỳnh đúc kết:

    "Thành tựu này được tạo ra bởi rất nhiều những người tiên phong ưu tú của đất nước đã dấn thân trong nhiều năm qua để đấu tranh cho một Việt Nam dân chủ. Đã có những tiền bối phải hy sinh vì mục đích cao cả đó nhưng vẫn không thiếu những thế hệ tiếp nối hành trình ấy để có được thành tựu ngày nay. Và tôi tin rằng trong đó có sự đóng góp lớn của Lê Thăng Long.

    Hành trình này còn nhiều chông gai nhưng chắc chắn sẽ nhanh về đích vì đang ngày có nhiều nhiều người như Lê Thăng Long tham gia vào hành trình ấy.

    Chúc mừng sinh nhật Long. Chúc Long nhiều sức khoẻ, hạnh phúc và hoàn thành được ước nguyện của mình cho đất nước.

    Cảm ơn tất cả những gì Long đã làm vì quyền con người, vì đất nước."

    Trần Văn Huỳnh (thân phụ Trần Huỳnh Duy Thức) - 06/04/2013



    Hôm nay tôi lại càng thích thú hơn nữa vì bài viết này đã được chuyển ngữ sang tiếng Anh. Thầm cảm ơn các bác dịch thuật.



    *

    *

    Trần Văn Huỳnh - Lê Thăng Long and the Journey for Human Rights


    Vietnamese Original Text: Trần Văn Huỳnh
    English Version: TM1111

    *

    *

    To the editors of Dân Luận,

    Today is the birthday of Lê Thăng Long, the co-founder of the Path of Vietnam Movement, a movement for human rights in Vietnam.

    I would like to have this article posted on Dân Luận as a birthday present to Long.

    Trần Văn Huỳnh

    *

    *

    I paid a visit to Thức at the end of March. He told me that April 6th would be Lê Thăng Long’s forty-sixth birthday, and Thức asked me to tell Long that he missed Long very much, and that he missed the days the two of them shared everything they had, from food to clothes (in prison). Thức also missed Lê Công Định and looked forward to the day when they will be together again. Their friendship was so beautiful. I believe it will be a long-lasting friendship to be told to posterity in years to come.

    Long’s wife once remarked that Long spent more time with Thức than with her. Long had been married for eight years before he was put in prison for three years. On the other hand, Long went to school with Thức, worked together with Thức, and was imprisoned with Thức. When Long was released from prison on June 4, 2012, his wife was on a business trip to Europe, and his children were with grandparents in Hà nội. Long served restriction time in Ho Chi Minh City in order to take care of his mother, who was fighting terminal cancer at the time. Long wasted no time. He did not even take time off to see his wife and children. Nor did he take a day of rest. He immediately launched the Path of Vietnam Movement on June 11, 2012, only a week after his release, in order to pick up what the three of them had left off when they were arrested. Long’s wife called from Germany and could not suppress her concerns. Though fully supportive of her husband’s rightful cause, she was also understandably afraid that her husband and she would be prevented from reuniting upon her return to the country (because of what Long was doing). That certainly was a strong possibility.

    Nguyễn Phương Anh, Long’s wife, is a beautiful and talented woman. Having been educated in France since the twelfth grade, she earned her Ph.D. in math at the age of twenty-five. She had great career choices and a bright future to look forward to, but instead chose to return to Vietnam to be Long’s wife, and together with him tried to realize their dreams for the country. Phương Anh helped Long set up a training center at EIS, where he was senior vice president. She later gave up a very good job at the RMIT University (Royal Melbourne Institute of Technology - Australia) to be with her husband, who was assigned to Thailand at the time to grow market share for EIS in that country. A year later she returned to Hà nội with her husband and took a teaching job at the Hanoi University of Science and Technology until her husband was arrested in June 2009. A few months ago (after Long’s release), Phương Anh gave up her teaching position at the Math Department at the university and took her two children to Sài gòn in order to be with her husband. Once again the brave woman set out on a new journey to find a new career in a new place. Despite numerous hardships, Phương Anh is full of pride, confidence, and happiness.

    When Long was arrested, his mother was diagnosed with cancer. The strong-willed mother did not take the government’s distorting propaganda and defamation efforts that generated misguided public opinion very well. She at times blamed her son for what he did. All she wanted was for her son to be released from prison as soon as possible to be by her side, and to cut ties with politics. She knew that her son, a truthful, open-minded person, would not thrive in a corrupt political environment as it existed at present. However, her brief joy in his release was abruptly replaced with harassment from the government again, as a result of Long’s launching of the Path of Vietnam Movement. At numerous times she tried to talk Long into giving up the efforts, for his own safety and for the sake of caring for his aging mother and young children. Though Long loved his mother with all his heart, he was persistent in his ideals and tried to convince her of his calling. During the last months of her life, Long was constantly at her bedside, at home or in the hospital, and took minute care of her. I paid quite a few visits to the mother at the end of her life, and witnessed her pride and complete faith in her only son. I admired her and shared that attitude. She had all the rights to be proud of a son who rendered himself useful to the country.

    A month after his mother’s passing, Long also lost his grandmother. The pain multiplied, but Long endured and stayed his course on the path he had chosen. At the time of Long’s arrest, his daughter was only six and his son only three. Because of the stigma society places on political prisoners and the fear of “reactionaries” it creates in the people, the family had to keep the young children from knowing the truth about their father’s arrest. However, today’s children are more mature than adults think they are. Minh Anh, the little girl, was not satisfied with explanations given her by the family about daddys’ long absence from home and suffered from depression. Nevertheless, it was she who tried to calm down her younger brother Long Quân when the latter confronted his mother with a barrage of questions about what happened to father, to make her admit that father was indeed imprisoned. The story moved me to tears. At the young age of five to seven, the children make up simple arguments to defend their father, because they believe their father was a good person. However, they just could not understand why their father had to wear a prisoner’s garb. Recently, I saw sparkles in the children’s eyes again. That their life is now filled with happiness and with pride in their father gives hope to the good things that lie ahead of them.

    Long always has a happy family, before as well as now. Had he chosen to turn his back to injustices in life, he would have had a peaceful and successful life, a life free from violent waves that threaten to overturn it. Even now, with his wife and children at his side, he still has to face giant waves that threaten to sink the little boat he is trying to steer away from the storm, to arrive at his destination where “human rights must be respected first and foremost”. This journey is certainly full of hardships, but he never lets go of the steering wheel, and overcomes each giant wave that comes his way. And every day he is gathering more and more people who come by his side to join hands. The journey is not confined to one single boat any more. Hundreds, thousands of boats are heading out to the ocean, heading to the same goals for the Vietnamese people.

    Thank you, Lê thăng Long, for allowing me to participate in the journey to find meaning in life for me in my advanced years. I am filled with happiness when I can guide other families of prisoners of conscience to be aware of their rights, so that they can protect themselves and their loved ones when their family members face wrongful allegations. I usually come to visit parents, spouses, and children of those accused, and I have witnessed positive changes in their attitude and in their faith. Once they had been insecure, reclusive, and even ashamed of their loved ones who were political prisoners or “reactionaries”. They are now confident, proud of their loved ones, the courageous and fearless, who utilize their rightful human rights to fight for a bright future for the country. They are also more confident in using their human rights to fight for justice and freedom for their loved ones. They no long submit to power wrongfully imposed on them and let fear push them into suffering in silence, or silently witnessing their loved ones being oppressed, not knowing what to do. They now see that the burden of injustice and wrongdoings will not lessen, as they had been promised or coerced into believing. They now see that the more they accept and fear injustice and wrongdoings, the more such burden will grow and weigh them down.

    The people’s awareness of human rights is clearly developing every day. People come to recognize that those rights are not only self-evident in the pursuit of life, but must also be guaranteed in all other activities. These are seeds of life that will germinate, fast and strong. Millions of such seeds will be sowed in the right environment, the human being. Soon these seeds will multiply and grow. And that’s when the country will achieve freedom and democracy, which will in turn lead to prosperity and civilization.

    Such achievements are obtained through the many brilliant pioneers who fought for many years for a democratic Vietnam. There were forefathers who lost their lives for the sacred cause, but there have been generations of followers who keep on marching to arrive at today’s success. And I believe that Lê Thăng Long’s work makes a big part of today’s success.

    The journey still has numerous obstacles to overcome, but we will certainly arrive at our destination, because presently there are many Lê Thăng Longs around us who participate.

    Long, Happy Birthday! I wish you good health, happiness, and success. May you achieve what you want for the country.

    Thank you for all you have done for human rights, for the country.

    Trần Văn Huỳnh

    Ông bà ta vẫn thường dạy "hữu xạ tự nhiên hương".
    Sau khi được trả tự do, trên diễn đàn mạng có không ít người đã có những lời nhận xét mà Long khó chấp nhận được. Một con người chân chính luôn luôn tin tưởng và kiên định làm những gì mà mình đã nghĩ đúng .Nhân sinh nhật lần thứ 46 của Long, cầu chúc Long và gia đình khỏe mạnh và đạt được những điều mà mình đã kỳ vọng.

    Chúc mừng sinh nhật anh Long.Chúc anh nhiều sức khỏe,hạnh phúc và luôn kiên định,vững vàng trên con đường hành trình tìm tự do,dân chủ cho đất nước.

    Xin cho tôi được bày tỏ lòng ngưỡng mộ của mình đến anh Long cùng gia đình anh, cũng như các anh chị trong nhóm khởi xướng của CON ĐƯỜNG VIỆT NAM. Một con đường mà các anh chọn để dấn thân, mặc dù trước mắt còn nhiều chông gai, nhưng nhiều con người tiến bộ, tử tế đang dõi theo các anh. Kính chúc anh Long, bác Huỳnh, anh Huân cùng các anh chị sức khỏe, hạnh phúc.

    Dù là có hơi muộn màn một chút nhưng tui cũng xin được chúc mừng sinh nhật lần thứ 46 của ông bạn Lê Thăng Long , người mà tui thiệt lòng quí mến

    Tui cũng xin được chúc mừng ông bạn đã có một người vợ tài giỏi dám cùng chồng hi sinh cho 'đại nghĩa' .

    Vì lợi ích chung, hai vợ chồng đã hi sinh hạnh phúc huy hoàng của mình làm tui bái phục.

    Xin chúc mừng sự đoàn tụ gia đình của ông bạn. :D

    Tôi hoàn toàn bất ngờ và choáng váng khi biết hoàn cảnh đau thương của anh Lê Thăng Long, nhất là hai cháu bé và người vợ tuyệt vời của anh.

    Sự độc ác và phi nhân tính của chế độ man rợ này càng chất chồng trước những nhân tài như vợ chồng anh Lê Thăng Long chị Nguyễn Phương Anh.

    Tôi buồn và đau đớn quá! Thế mà anh chị vẫn vững vàng trước sóng gió ba đào. Tôi cảm thấy nhục nhã trước những con người cao cả!

    Nhờ các bác trong Nhóm dịch thuật dịch giúp bài viết này sang tiếng Anh giùm tôi. Tôi muốn giới thiệu nó rộng rãi tới các bạn bè quốc tế nữa.

    Mến,
    Huân