Lê Thị Công Nhân - Quyền lựa chọn của Dân Đen!

  • Bởi Admin
    25/03/2013
    4 phản hồi

    Lê Thị Công Nhân

    Dân Luận: Theo tin từ chị Phạm Thanh Nghiên, mẹ của luật sư Lê Thị Công Nhân đã bị tai biến mạch máu não, phải nhập viện từ ngày 23/3/2013. Dân Luận đã gửi lời hỏi thăm bà, và được gia đình cho biết cơn nguy kịch đã qua, nhưng bà Lệ chưa nói được, chỉ có thể gật đầu và vẫn vẫn nhận biết được mọi người. Số điện thoại liên hệ với chị Lê Thị Công Nhân: 0125 215 5626 và anh Ngô Quyền: 0986 686 588.

    Tình hình má Lệ chưa có tiến triển thêm gì. Hôm qua bác sỹ thông báo má phải chuyển phòng vì tình hình sức khỏe đã tốt lên, họ nói có 4 lựa chọn:

    1- Chuyển sang phòng Cấp cứu 2, tương đương với phòng cấp cứu đang nằm cả về kỹ thuật điều trị và giá tiền là 350.000đ/ngày, nhưng chỉ được ở đây tối đa 3 ngày;

    2- Chuyển sang khoa Thần kinh nằm 3 người 1 giường, chế độ bảo hiểm. Tức là 1 ông nằm gầm giường, 1 ông nằm trên giường, còn 1 người thích làm xiếc thế nào, ở đâu là tùy ý.

    3- Chuyển sang phòng dịch vụ loại rẻ 750.000đ/ngày;

    4- chuyển sang phòng dịch vụ cao cấp 950.000đ/ngày.

    Đương nhiên gia đình lựa chọn phương án 1. Đợi cả ngày chẳng thấy ai cho chuyển phòng, đến chiều tối sốt ruột quá hỏi bác sỹ, họ bảo “Đấy là việc của chúng tôi. Chúng tôi điều phối giường nằm cho bệnh nhân”. Tất nhiên rồi, ai mà chẳng biết!

    Đợi tiếp đến trưa nay cũng không thấy chuyển. Bên nhân viên y tế lại thay ca. Một bác sỹ ra nói với gia đình “Sao chưa chuyển phòng? Gia đình có trục trặc gì àh?” Gia đình đáp “Chúng tôi đợi bác sỹ cho chuyển phòng suốt cả ngày hôm qua. Sao giờ lại nói vậy?” Bác sỹ kính biếu nhân dân thêm 2 lựa chọn “Thôi, cho bà về nhà tự điều trị hoặc tự liên hệ chuyển viện khác”. Gia đình rất kinh ngạc vì ngay hôm trước một bác sỹ khác còn nói rằng “Bệnh tai biến não khi nào bệnh nhân phải có biểu hiện nuốt được thì mới có thể ra viện”. Má Lệ hiện giờ hoàn toàn chưa có dấu hiệu nuốt hay nói được bất kỳ điều gì. Truyền sữa Ensure pha qua mũi vào thẳng dạ dày và vẫn đóng bỉm vệ sinh. Khi gia đình nói vậy thì vị bác sỹ này đáp tỉnh bơ “Thế àh, thì cho bà đi khám tai mũi họng.”

    Giờ má Lệ đã khám xong tai mũi họng. Gần như họ chẳng xem xét gì, nhìn qua và kết luận chưa có tiến triển gì và gia đình kiên quyết để má ở lại phòng đang ở.

    Nói một cách ngắn gọn và chính xác là má tôi bị đuổi ra viện, vì cái tội: 1 là đã qua cơn nguy kịch, 2 là gia đình nhất định không chịu đút lót một xu nào, bởi những ngôn từ thật mỹ miều “về nhà tự điều trị hoặc tự liên hệ chuyển viện khác.”

    Một bà già bị “Tai biến mạch máu não cấp, tổn thương não khá nặng” mới nhập viện cấp cứu được 2 ngày đã được cho lựa chọn các phương án hay ho đến vậy. Xin nhắc lại phương án nằm phòng dịch vụ loại rẻ (còn đắt hơn khách sạn!) hay cao cấp thì giường lúc nào cũng có sẵn!

    Giá mà nền chính trị của chúng ta cũng có vài sự lựa chọn như vậy thì cho dù nghĩ nát óc chẳng chọn được cái nào đành phải dùng tạm cái đang có, nó cũng đỡ bức xúc!

    Hà Nội, ngày 25.03.2013
    Lê thị Công Nhân

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Nguyễn Ngọc Già viết:
    Kinh khiếp với mấy thằng bác sĩ kiểu này! Tởm lợm với cái gọi là "thầy thuốc nhân dân"! Nhục! Nhục cái chính thể ruồi bu này!

    Ấy bác già lại nói thế, cái xã hội này là thế đấy, có gì là nhục hả bác, tất cả đều là thủ tục "đầu tiên". Để được cái ghế thủ tướng VN, mà anh Tàu còn phải làm thủ tục đầu tiên cả triệu dollars, và mặc áo gấm cùng màu đấy bác ạ.

    Kinh khiếp với mấy thằng bác sĩ kiểu này! Tởm lợm với cái gọi là "thầy thuốc nhân dân"! Nhục! Nhục cái chính thể ruồi bu này!