Nguyễn Thông - Đây mới chính là sự suy thoái, thưa ông Tổng bí thư

  • Bởi Admin
    25/03/2013
    5 phản hồi

    Nguyễn Thông

    Tôi tự hỏi "cớ sao lại ra nông nỗi này?".

    Dồn dập trong thời gian gần đây, trên báo chí truyền thông có quá nhiều tin tức về những vụ việc đau lòng xảy ra trong phạm vi gia đình, giữa những người ruột thịt: bị chồng hành hạ, người vợ cột con vào mình nhảy xuống sông tự tử; mang công mắc nợ, chồng ép vợ và con uống thuốc trừ sâu cùng chết; con trai giận dỗi, đổ xăng đốt sống cả bố, vợ, con 6 mạng người; vợ đầu độc chồng, cha mẹ giết con ruột, anh chị em ruột hại nhau; bán người yêu như bán rau… Sự bất an, nguy hiểm, tàn bạo, táng tận lương tâm đã mò vào tận từng gia đình, nơi được coi là tế bào xã hội, là pháo đài cố thủ của đạo đức. Nguy lắm thay. Đáng sợ lắm thay.

    Phải nói thẳng ra rằng đây là tình trang cực kỳ nguy hiểm, báo hiệu sự xuống cấp cùng cực của đạo đức, nhân tính. Nếu chỉ nơi này nơi kia, thi thoảng người này người khác mới xảy ra sự tha hóa ấy cũng đã đáng sợ rồi, chứ đâu lại dồn dập, cấp tập thế. Rõ ràng là đạo đức xã hội đang bị khủng hoảng nghiêm trọng, vọng lên hồi chuông cấp báo. Một chút liên tưởng: hằng năm vào mùa khô, ngành lâm nghiệp mỗi ngày đều đưa ra mức cảnh báo mối nguy cháy rừng, từ cấp nguy hiểm, rất nguy hiểm, đến cực kỳ nguy hiểm. Vậy thì rừng đạo đức xã hội, nhân tính đang rơi vào mức cuối cùng.

    Cái gì đã đẩy con người vào bi kịch tha hóa ghê gớm ấy? Ngày trước, thời mở cửa, đã có cảnh báo rác rưởi sẽ tràn vào. Ừ thì thế đi, phải chấp nhận, nhưng đây là rác nội, thứ phế thải độc hại sinh ra từ quá trình buông lỏng giáo dục đạo đức, lòng nhân ái, tính người trong cả gia đình, nhà trường, xã hội chúng ta. Thậm chí có người quá lo lắng còn bảo rằng suốt chuỗi lịch sử Việt Nam chưa bao giờ có sự tuột dốc như vậy. Những tấn bi kịch gia đình kiểu như trên, ngày xưa thường chỉ xuất hiện nhiều khi xã hội nhiễu nhương, loạn lạc, khủng hoảng vô phương cứu chữa. Cụ Hồ từng chỉ ra "Hiền dữ phải đâu là tính sẵn/Phần nhiều do giáo dục mà nên". Thời thực dân phong kiến xưa kia nền tảng đạo đức, nhân tính cũng không đến nỗi bi đát thế, nay ta tốt đẹp gấp vạn lần mà sao sự tàn ác lại trỗi dậy, thiên lương trong con người bị dồn đến đường cùng?

    Chúng ta đang tồn tại cả hệ thống chính trị chặt chẽ từ trên xuống dưới, từ trung ương tới cấp làng xã, đủ cả cơ quan đoàn thể đảng, mặt trận, phụ nữ, thanh niên, chính quyền. Đang duy trì biết bao nhiêu viện, trường, cơ sở nghiên cứu về xã hội học, tâm lý học, khoa học xã hội với hàng vạn giáo sư, tiến sĩ chuyên nghiên cứu về tâm tính con người. Trường học từ mầm non, tiểu học đến đại học đều có chương trình phần rao giảng đạo đức, lối sống, tính thiện. Báo chí truyền thông vẫn thường ca ngợi những tấm gương đạo đức, gương mẫu… Vậy thì tại sao lại không thu được kết quả mong muốn? Có phải chúng ta quá hời hợt, xem nhẹ, làm cho hình thức, cho có chứ đâu phải thực sự quan tâm bồi dưỡng liên tục, thường xuyên, sâu sắc lòng nhân ái, vị tha cho mỗi con người? Dường như chúng ta đã quá chú trọng đến việc phát triển kinh tế mà xem nhẹ việc bồi dưỡng nhân cách, đạo đức. Chính ông bộ trưởng Giáo dục Phạm Vũ Luận khi trả lời chất vấn của Ủy ban thường vụ QH hôm 22.3 cũng phải thừa nhận rằng trong nhà trường "chúng ta quan tâm nhiều đến việc dạy chữ mà không xem trọng việc dạy người".

    Vừa qua ngày 20.3 toàn thế giới hưởng ứng kỷ niệm Ngày hạnh phúc thế giới. Liên Hiệp Quốc không phải không có lý khi ra hẳn một nghị định về ngày hạnh phúc, bởi con người ta sinh ra và sống ở trên đời, ai cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc. Để đem lại hạnh phúc thực sự, chúng ta đang có quá nhiều việc phải làm, nhưng trước hết hãy xóa đi những bi kịch, nỗi đau nhân tình mà con người và xã hội đang oằn lưng gánh chịu.

    Đây mới chính là sự suy thoái, thưa ngài tổng bí thư.

    Hãy cứu lấy con người. Có ai nghe thấy không....

    23.3.2013
    Nguyễn Thông

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Hình ảnh phản cảm vẫn tràn lan khu vực Chùa Hương

    - UBND TP Hà Nội đã có văn bản hỏa tốc yêu cầu các đơn vị liên quan không để xảy ra tình trạng bày bán, treo móc động vật, quảng cáo bán thịt động vật hoang dã… tại khu vực chùa Hương. Tuy nhiên, sau hơn một tuần, tình trạng này vẫn gần như không thay đổi.

    http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/114270/hinh-anh-phan-cam-van-tran-lan-khu-vuc-chua-huong.html

    Con người mà còn bị phân thây, đốt thành tro, ném xuống cống v.v... thì sá gì con... thú! mấy thằng CS này ngu! không cho họ treo móc thì họ đem vô trong, bán lén, có khi chính con cháu bọn bay vô mua ăn nữa đó, cưng!

    Tụi bay ác quá, hỗn hào với Phật, với Chúa quá nên bây giờ ông trời trả quả cho cả dân xứ này lãnh hết! nên người mới biến thành ác thú là vậy!

    TRước kia tát cả thành tựu của đát nước thì đều quy là công của Đảng lãnh đạo. Bây giờ có quá nhiều tiêu cực và tê nạn thì do cái gì? Do cơ chế thị trường? Vậy ai đẻ ra cơ chế thị trường? Mọi hoạt động trong xã hội thì đều có sự lãnh đạo của Đảng cơ mà.
    Có người bảo hiện tượng bạo lực có xuất phát điểm từ những người CS "súng đẻ ra chính quyền" (Mao), còn ta thì mọi ván đề đều dùng bạo lực, Bạo lực trong hai chuộc chiến tranh chống Phap[s và Mỹ, nay trong hòa bình cũng dùng bạo lực, xem các cuộc công an đàn áp người dân để cướp đất khắp toàn quốc thì rõ. Cái dớp bạo trong chiến tranh chưa hết thì lại tiếp theo bạo lực trong hoà bình. Bạo lực trong hoà bình còn liên quan tới lòng tham và xã hội bất công. Nhiều khi chính quyền còn trị người lương thiện và dung túng bọn lưu manh. Xem những vụ án oan những người hảo tâm giúp đỡ dân nghèo làm đơn kiện cáo thì bị chính quyền gây khó dễ và bỏ tù thì rõ. Con người dân rút ra kết luạn "làm phúc phải tội" và đâm dửng dưng vô cảm với những oan ức bất công của người khác và đành thu mình lại "đèn nhà ai nhà ấy rạng" chẳng quan tâm giúp đỡ người khác cho bận đến thân. Có người thấy dân phòng cướp hàng của người bán rau và hành hung người ta thì đến can thiệp và bị ngay công an vu cho tội "chống người thi hành công vụ". Chuyện ông đại biểu quốc hội là nhà sử học nổi tiếng bị bọn côn đồ tay sai của côn an xúc phạm thì ai cũng biết cả rồi. Vậy thì hãy BẢO VỆ LẤY CHÍNH MÌNH. Một triết lý hèn và vô lương tâm này trở thành phổ biến.

    Dân đứng ở ngoài cổng (vì không được trực tiếp tham gia quản lý nhà nước) làm sao giám sát nổi đảng viên ( trường hợp nguyên bộ trưởng tư pháp NĐL về hưu dân mới thấy được nhân cách nhu nhược- lá mặt lá trái...).Dân được ăn gì mà giám sát? Giám sát rồi dân chẳng có quyền gì trong tay để xử lý! Chỉ thêm vài trường hợp lá mặt lá trái,Cuội và Chí Phèo cầm giấy tờ, đơn từ khiếu nại khiếu tố là hết! Nếu cán bộ đảng viên cao cấp như NĐL còn thế thì tại cơ sở, loại tép rươu còn lá mặt lá trái,hãnh tiến, trơ trẽn với dân biết nhường nào! Do cả một tập thể bầy nhầy nên chưa ai phải “chịu trách nhiệm chính trị” bao giờ. Ngượng quá chỉ xin lỗi là hết! Tại sao cứ cố để điều 4 HP – tạo điều kiện cho họ tư duy chủ quan,cẩu thả,coi trời bằng vung? Để nó càng có cơ suy thoái thêm!
    Có cô thì chợ cũng đông,
    Cô đi lấy chồng chợ rộng vẫn vui…
    Việt Nam thời đại này lui,
    Để Tầu sở hữu đảo chui lâu dài!
    Nợ nần vừa lắm vừa dai…
    Nhân cách quan hệ nhạt phai hết rồi!!!
    Tại sao tình trạng lại tồi?
    Là do điều 4 nó ngồi đến nay,
    Yêu cầu phải xử lý ngay!

    Hãy xem một kẻ ăn nói xách mé và rất hỗn láo như Nguyễn Thông:

    Chủ nhật, ngày 17 tháng sáu năm 2012
    Bị vây trong chùa
    Xin đọc cho kỹ, không phải là "Vây giữa tình yêu" như Blaga Dimitrova nhé. Nếu được thế thì quá tốt, ai cũng muốn, chả thắc mắc, giãy đành đạch làm gì.

    Mình có hai người quen (không dám tự tiện gọi là bạn bởi sợ mang tiếng thấy người sang bắt quàng làm họ), đều ít tuổi hơn (đơn giản vì mình đẻ trước) nhưng mình rất đỗi khâm phục, kính trọng. Một người là bọ Lập, nhà văn Nguyễn Quang Lập, người của công chúng, mình luôn xem như bậc đàn anh về mọi mặt; người kia là nhà báo Mai Thanh Hải, một tay làm báo có sừng có mỏ, mình còn xơi mới theo được hắn, nhất là nghề nghiệp. Hai vị này chỉ cần một ngày vắng bóng trên mạng miếc thì dân Nam ta quả nhiên chịu thiệt thòi vì đói thông tin dân chính thống.

    Cả hai đều là người hiền, những con quạ trắng giữa bầy quạ đen.

    Ấy vậy mà tự nhiên cứ sôi sùng sục, giãy như đỉa phải vôi. Hà cớ gì mà người hiền đột ngột phá cách làm vậy? Thì ra hai vị phát hiện bản thân "bỗng dưng có tên" trong bản danh sách giời ơi của ông Lê Thăng Long nào đấy, mang cái tên quá khớp: Con đường Việt Nam. Mình lấy làm lạ, bèn vào cả trang Basam lẫn BBC (báo chí của đảng, nhà nước không chịu đăng) coi con đường đó là thứ quái gì mà hiền nhân như hai ông Lập, Hải cũng phải không muốn dây với hủi (xem đây và xem đây). Mới đọc vài chữ, dập ngay, phỉ phui nhà ông Lê Thăng Long (hoặc núp bóng ông Long) nhá, vớ vẩn, mất thời gian người ta nhá. Lại xem cái "bản danh sách điệp viên" (xem ở đây) thì đúng rành rành có tên hai quý ông Nguyễn Quang Lập, Mai Thanh Hải thật, nhưng khổ nỗi, tưởng được đứng chung đội ngũ với ai, xem kỹ thấy quá nhiều ni cô, sư nữ tu ở chùa này, tịnh xá nọ. Chả hiểu mấy người đàn bà đã thoát tục, đi tu ấy họ sẽ làm gì cho "Con đường Việt Nam" mà ông Thăng Long cũng chịu khó mời nhỉ. Chỉ khổ lão Lập, lão Hải bị vây trong chùa, tịnh xá.

    Thương hai lão, xin phép chú Lía mà nhại rằng:

    Chiều chiều én liệng truông Mây
    Cảm thương bọ Lập bị vây trong chùa.

    Chiều chiều én liệng truông Mây
    Thương Mai Thanh Hải bị vây trong chùa.

    18.6.2012
    Nguyễn Thông

    http://thongcao55.blogspot.com/2012/06/bi-vay-trong-chua.html

    Không những thế tên vô đạo này còn dám miệt thị, báng bổ tôn giáo quá nghiêm trọng (như phần in đậm), thế mà y còn dám nói về "táng tận lương tâm" ư???

    Nguyễn Thông chưa bao giờ nghĩ đến Nhân - Quả theo thuyết nhà Phật.

    Những loài quỷ dữ mà Thông đang cảm thấy đau đớn đó chính là sản phẩm của chế độ khốn nạn này!

    Chỉ có trả lại sự thanh cao, trong sáng và tự do cho tất cả các tôn giáo mới mong đạo đức người VN hồi phục. Tội ác của CS, cao nhất, nặng nhất và phi nhân nhất, chính là đàn áp tôn giáo và phỉ báng tôn giáo.

    hậu quả xã hội băng hoại ngày nay là do như thế! sao lại đi kêu Trọng Lú! Đồ ngu!

    Vẫn còn những kẻ mang danh nhà báo còn u muội đi kêu réo những thằng bán nước, hại dân, chà đạp tôn giáo mà không tài nào hiểu nổi vai trò quan trọng vô cùng của tôn giáo trong việc cải hóa và cảm hóa con thú thành con người.

    Nguyễn Thông viết:
    Có phải chúng ta quá hời hợt, xem nhẹ, làm cho hình thức, cho có chứ đâu phải thực sự quan tâm bồi dưỡng liên tục, thường xuyên, sâu sắc lòng nhân ái, vị tha cho mỗi con người? Dường như chúng ta đã quá chú trọng đến việc phát triển kinh tế mà xem nhẹ việc bồi dưỡng nhân cách, đạo đức.

    Không phải chúng ta xem nhẹ đâu đồng chí ơi. Vấn đề là nỗ lực của chúng ta bị thực tế đào thải không thương tiếc, giống như chúng ta nhập cỏ dại từ Nga Sô về reo rắc từ đồng bằng sông Hồng tới sông Cửu Long và hy vọng nó sẽ thành gạo tám thơm, nhập ốc bươu vàng về và hy vọng nó sẽ thành ốc nhồi cao sản, nhập rùa tai đỏ về và hy vọng nó sẽ thành baba... Chúng ta đầu tư rất nhiều tiền và công sức, trong khi tại quê hương của những giống này người ta phát tởm, bỏ vào sọt rác đã lâu.