Bùi Văn Bồng - Chẳng lẽ như thế là... ổn định chính trị?

  • Bởi Admin
    19/03/2013
    1 phản hồi

    Bùi Văn Bồng

    Nhiều trang mạng đã đưa tin kèm video và ảnh, phản ánh vụ đấu tranh của quần chúng Vĩnh Yên (Vĩnh Phúc): Ngày 17/3/2013, hàng ngàn người dân đã mang quan tài kéo về trụ sở Ủy ban Nhân dân Tỉnh biểu tình đòi công lý. Được biết, cuộc biểu tình bùng nổ sau cái chết của một người dân địa phương, thủ phạm gây án nghi là người nhà của ông Phùng Quang Hùng, Chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Phúc.

    Được biết, cuộc biểu tình nổ ra sau khi người dân phát hiện xác một thanh niên đã chết 3 ngày dưới cống nước, thi thể bốc mùi. Báo Pháp luật và xã hội cho biết, nạn nhân là anh Nguyễn Tuấn Anh, 27 tuổi, trú tại Phố Cả, phường Hội Hợp, thị xã Vĩnh Yên, tỉnh Vĩnh Phúc.

    Di ảnh và quan tài nạn nhân Nguyễn Tuấn Anh được gia đình và người dân mang đến trụ sở Ủy ban tỉnh đòi công lý. Được biết, anh Nguyễn Tuấn Anh đã có vợ và con nhỏ. Gia đình nạn nhân và người dân khẳng định chính con rể ông Phùng Quang Hùng, Chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Phúc chính là kẻ gây ra cái chết đối với anh Nguyễn Tuấn Anh.

    Trước tình trạng đó, lực lượng công an sắc phục, cảnh sát chống bạo động đủ loại được trang bị kỹ càng. Phía trước trụ sở tỉnh, rất đông công an mang theo dùi cui, khiên đã giàn hàng ngang đề phòng người dân tràn vào…

    Vụ giết người liên quan đến con rể chủ tịch tỉnh thì xử lý, che chắn như thế, còn nếu như rơi vào người dân thường thì sao? Trong những vụ thế này, càng huy động rầm rộ cảnh sát, trang bi đầy người, hùng hổ như vậy, chẳng những không áp đảo được người dân mà còn như "lửa cháy đổ thêm dầu". Dân ta vốn rất căm ghét và không bao giờ sợ cường quyền, bạo lực. Làm như thế càng bộc lộ sai lầm quan điểm quần chúng, vi phạm dân chu, thể hiện những yếu kém về nghiệp vụ và phương pháp công tác của ngành công an...

    Sau các cuộc đấu tranh tập thể chống lại cưỡng chế thu hồi đất đai ở Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ Bản, Bỉm Sơn; các cuộc biểu tình đông người đòi quyền lợi hợp pháp về đất đai của bà con Dương Nội, Đắc Nông và nhiều nơi khác, đây là một vụ đấu tranh của quần chúng đông đảo nhất. Tại sao quần chúng phải đi đấu tranh? Bởi cũng từ quy luật đuc kết ngàn đời: “Có áp bức, có đấu tranh”. Cái chết của nạn nhân Nguyễn Tuấn Anh do con rể ông Chủ tịch UBND tỉnh gây ra là một chuyện lớn, đau lòng. Nhưng trước sự kiện này, hàng nghìn người đã kéo lên đấu tranh tại UBND tỉnh là báo động rõ nhất: Xã hội đã mất ổn định chính trị. Cả hàng nghìn người dân rầm rộ kéo đến UBND tỉnh đã thấy uy tín của chính quyền địa phương bị suy giảm nghiêm trọng, nếu không muốn nói là đã mất hết. Nó thể hiện “giọt nước làm tràn ly”, sự bất bình của quần chúng đối với chính quyền đa lên cao độ.

    Thế nào là ổn định chính trị?

    Từ hơn 20 năm qua, trong các Nghị quyết Đại hội Đảng nhiệm kỳ đều nhấn mạnh “giữ vững ổn định chính trị”. Nghi quyết. kiểm điểm nào cũng đánh giá cao như một thành công của Đảng là “giữ vững được ổn định chính trịcoi giữ vững ổn định chính trị”.

    Thực tế cho thấy, xã hội ta đã bị mất ổn định chính trị từ lâu rồi. Và hơn nữa, trước thực trạng này, Đảng vẫn duy trì đường lối, tác phong quan liêu, chủ quan, bảo thủ thì giữ được ổn định chính trị là khó.

    Một xã hội được coi là ổn định chính trị phải thể hiện sự đồng thuận cao giữa công dân và nhà lãnh đạo. Khi đảng cầm quyền có đừng lối đùng, hợp lòng dân, các chính sách thực thi hoàn toàn vì dân sih dân chủ, một xã hội thực sự tiến bộ, văn minh, lãnh đạo và lãnh tụ được toàn dân tin cậy. Khi mà xã hội còn bộc lộ nhiều sự bất đồng giữa giới cầm quyền với người dân, giữa chính thể với nền dân chủ, sự bất công xã hội ngày càng gia tăng, những “mầm đấu tranh” xuất hiện và phát sinh thì không thể gọi là ổn định chính trị.

    Cần phải có quan điểm nhất quán là đứng ở góc độ nhìn thẳng vào sự thật, Đảng ta có thật sự là đảng vững mạnh hay không? Đảng có tập hợp, phát huy được sức mạnh toàn dân tộc hay không? Người dân có hài lòng với đảng lãnh đạo hay không? Đảng ta đã đúc kết: “Thực tiễn là sợi chỉ đỏ xuyên suốt trong toàn bộ chu rnghĩa Mác”. Nhưng miệng hô hào trung thành tuyệt đối với những nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa Mác-Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh, còn thực tế hành động thì xa rời thực tiễn, nặng về lý luận giáo điều, nhất là không học được ở Chủ tịch Hồ Chí Minh được gì, mặc du đã cả chục năm tốn kém tiền bạc, mất nhiều thời gian tổ chức đủ loại hình “học tập, làm theo”!.

    Không thể né tránh một thực tế là Đảng ta ngày càng đánh mất vị thế, vai trò lãnh đạo, uy tín bị xói mòn, mất dần và đứng trước nguy cơ tồn vong của một chính đảng cầm quyền, kèm theo đó là nguy cơ tồn vong của chế độ. Đảng không còn được cái danh tiếng “đạo đức, văn minh”, tóm lại: Mất thiêng rồi!

    Sự mất ổn định chính trị, tiềm ẩn nguy cơ tồn vong của Đảng và chế độ có 6 biểu hiện cơ bản như sau:

    - Nội bộ Đảng chưa thống nhất cao, bằng mặt không bằng lòng, có những biểu hiện tranh quyền, đoạt lợi, thiếu đoàn kết, xuất hiện các nhóm khác nhau về quyền lợi, quyền hành.

    - Mất dân chủ ngày càng nghiêm trọng.

    - Vi phạm pháp luật ngày càng phổ biến và trắng trợn, kỷ cương phép nước không nghiêm.

    - Khoảng cách giữa lãnh đạo với người dân ngày càng bị roãng xa, thiếu hẳn sự gắn kết cần thiết, phát sinh mâu thuẫn.

    - Phân hóa giàu-nghèo theo kiểu chia ra tầng lớp, giai cấp ngày càng rõ nét, mất dần đoàn kết cộng đồng, bất công phát sinh ngày càng nguy hại.

    - Pháp luật Nhà nước, nguyên tắc điều lệ Đảng bị xem nhẹ. Khiếu nại, tố cáo, mít tinh, biểu tình gia tăng.

    Những việc cần làm:

    - Năng cao sức mạnh đoàn kết trong Đảng, đề phòng trong cuộc chống suy thoái, chống tham nhũng lại nảy sinh ra đấu trận giữa Đảng, Nhà nước, Chính phủ, tự phân rã nội bộ. Tăng cường và phát huy khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

    - Đảng phải mạnh dạn nhìn thẳng vào sự thật, đánh giá đúng thực chất mạnh-yếu, nhất là trong đội ngũ lãnh đạo có chức có quyền.

    - Cần xác định chính xác “thế lực thù địch” của cách mạng, của nhân dân là kẻ nào?

    - Coi trọng dân chủ và nhân quyền

    - Nhìn rõ nguy cơ “tự diễn biến” do suy thoái, biến chất, tham nhũng ngay trong nội bộ đảng cầm quyền

    - Kiên quyết đấu tranh không khoan nhượng, dứt khoát đưa pháp luật, nguyên tắc điều lệ vào việc xử lý kỷ luật nội bộ đảng, kiên quyết đưa ra khỏi đảng những cán bộ lãnh đạo, đảng viên không còn đủ tư cách đảng viên cộng sản. thoái hóa, biến chất.

    - Không nên dùng quyền đảng, quyền của chính quyền, huy động công an, quân đội “chuyên chính với nhân dân”, mất cảnh giác với thù trong-giặc ngoài; không được làm mất quyền dân chủ, hoặc mù quáng đi ngăn chặn những hoạt động dân chủ của xã hội.

    Cũng về nội dung này, trong bài “Đất nước Miến Điện và dân chủ”, nhà bình luận Trần Bình Nam đã nói: “Cái luận thuyết: “ổn định chính trị là môi trường cần thiết cho sự phát triển kinh tế” cũng có cái giá trị thực tế của nó. Nhưng thường các chế độ độc tài hay dùng luận thuyết đó như một chiêu bài. Không ai đặt câu hỏi, thế nào là ổn định chính trị và muốn ổn định chính trị có nhất thiết phải duy trì một chính sách độc tài không. Một chế độ dân chủ với khối quần chúng có trình độ và với những người lãnh đạo có trách nhiệm là môi trường tốt nhất cho ổn định chính trị và phát triển kinh tế. Trên căn bản đó tôi cho lập luận “ổn định chính trị để phát triển kinh tế” là ngụy biện.

    Nhìn rõ thực trạng đánh giá đúng tình hình, có giải pháp thích hợp và kiên quyết, thì mới giữ vững được ổn định chính trị trong tình hình hiện nay, thoát khỏi được những nguy cơ mất nước, mất dân.

    BVB

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Nhiều người có nhận xét như đại tá nhà báo Bùi Văn Bồng, nhưng không diễn đạt được như nhà báo BVB.

    Tôi chỉ muốn thêm một biểu hiện thứ 7 cuả Đảng là ngu dốt và nhiều thủ đoạn của kẻ vô học, đê tiện , bẩn thỉu.

    Bài này có hai phần thì tôi chỉ đồng ý với phần trên nói về thực trạng của Đảng hiện nay với vấn đề "ổn định chính trị". Còn phần dưới đại tá Bồng có thiện chí muốn góp ý với Đảng thì tôi không đồng ý. Tôi cho rằng một nước chỉ có một đảng độc quyền lâu ngày thi tất nhiên dãn đến thoái hóa, quyền lực càng tập trung thì càng thoái hóa nhanh chóng. Như vậy thì Đảng nên lùi vào dĩ vãng cho xong. Nói Đảng lãnh đạo thì chung chung quá, Đảng biểu hiện cụ thể ở từng đảng viên. Xem từng đảng viên kể cả cao cấp thì có ra gì đâu, vừa dốt vừa bất tài, dĩ nhiên dốt thì bất tài nhưng vẫn tham quyền cố vị. Tại sao người cùng một nước mà người này được lập ra Đảng, người khác thì lại bị cấm không được lập ra đảng? Thế thì bình đẳng ở đâu? Đã có đảng phái thì dĩ nhiên có sự phân chia giữa người trong đảng và người ngoài Đảng. Lấy ví dụ cụ thể cho dễ hiểu: đại tá Bồng thì dĩ nhiên phải là đảng viên "được" đi họp chi bộ, còn nếu như bà xã là người ngoài đảng thì có được đi họp chi bộ không? Trong một gia đình cũng có sự phân chia rạch ròi thế đấy.
    Mục đích của nhân dân ta là dân giầu nước mạnh. Còn mục đích của Đảng CS là có Đảng lãnh đạo, tiến lên CNXH (một cái bóng không ai biết nó như thế nào). CNXH phải vì ta, vì nhân dân ta chứ ta không cần hy sinh vì CNXH (mà thực chất chưa biết nó như thế nào). Nhiều thành phần kinh tế thì phải nhiều thành phần tư tưởng. Tại sao ta có những ông chủ tư bản cả trong và ngoài nước mà lại tôn thờ tư tưởng vô sản của hai ông Tây ngoại bang dị tộc? Sở dĩ ta tôn thờ như vậy vì các nhà lãnh đạo của ta quá dốt.
    Ngay từ thế kỷ XV Shakespear đã không thừa nhận người lính là người trong hàng ngũ trí thức, dân ta có câu "bạc là dân, bất nhân là lính" . Xem những bài viết của đại tá Bồng thì tôi lại thấy ông đúng là một trí thức, có điều trí thức do Đảng CS tạo ra nên ít nhiều ông vẫn vướng vào tư tưởng của Đảng CS. Trí thức thức thời thì thấy trên toàn cầu CNCS như thế nào, còn ở trong nước thì nhiều khi ông hiểu tình hình hơn nhiều người khác, trí thức phải là người cầm đèn dẫn dắt quần chúng tiến lên chứ không phải là người hô hào tung hê cho một nhóm người đã trả lương cho mình.