Iris Vinh Hayes - Xin hãy đứng cùng tôi!

  • Bởi Admin
    3.435 lượt đọc
    13/03/2013
    0 phản hồi

    Iris Vinh Hayes

    Em và tôi có thể sợ. Và cần phải biết sợ. Bởi vì một chế độ độc tài toàn trị là một sinh vật nhưng lại không bị khống chế bởi định luật sinh tử tự nhiên như con người hay như tất cả mọi sinh vật khác trên mặt đất. Cho nên, nếu không ai bắt nó phải chết thì nó sẽ tiếp tục sống. Và nó cũng không bị khống chế bởi định luật ăn uống tự nhiên như con người hay như những sinh vật khác trên mặt đất mà được nuôi lớn bằng sự sợ hãi. Cho nên, nếu không ai bắt nó phải dừng lại thì nó sẽ tiếp tục săn đuổi con người với sức mạnh khủng bố để nuôi lớn nó bằng chính sự sợ hãi của con người.

    Tuy nhiên, nó không phải là thứ sinh vật bất tử. Vì nó cũng bị khống chế bởi một thứ định luật khác, thứ định luật phát sinh từ ước mơ đơn giản của con người: ƯỚC MƠ ĐƯỢC SỐNG ĐÚNG NGHĨA LÀ MỘT CON NGƯỜI. Cho nên, nó cũng sẽ phải chết nếu như nó chống lại ước mơ đơn giản đó của con người. Và, nó cũng không phải là thứ sinh vật bất bại. Vì nó cũng bị khống chế bởi một thứ định luật khác, thứ định luật phát sinh từ hành vi đơn giản của con người: ĐỨNG GẦN NHAU THÀNH MỘT BIỂN NGƯỜI. Cho nên, nó cũng sẽ phải ngã quỵ trước con người.

    Chúng ta cứ tiếp tục sợ để còn tiếp tục là NGƯỜI. Nhưng xin em hãy đứng cùng tôi, đứng gần hơn một chút nữa, đủ gần để một bàn tay ấm áp tình người nắm lấy một bàn tay ấm áp tình người, đủ gần để nghe nhịp đập của ước mơ tôi nối cùng nhịp đập của ước mơ em, đủ gần để nhận ra rằng mỗi chúng ta không lẻ loi và không yếu hèn như đã tưởng.

    Chúng ta cứ tiếp tục sợ để còn tiếp tục là NGƯỜI. Nhưng xin em hãy đứng cùng tôi, đứng gần hơn một chút nữa, đủ gần để đôi mắt tôi có thể nhìn sâu vào linh hồn em, đủ gần để đôi mắt em có thể nhìn sâu vào linh hồn tôi, đủ gần để khi môi mấp máy hai chữ “đồng bào” thì có thể thấy rõ giọt nước mắt ngọt ngào ứa ra trên khóe mắt.

    Chúng ta cứ tiếp tục sợ để còn tiếp tục là NGƯỜI. Nhưng xin em hãy đứng cùng tôi, đứng gần hơn một chút nữa, đủ gần để đôi mắt tôi khi khép lại vẫn có thể hình dung nụ cười trên khuôn mặt em rạng rỡ vô cùng trong thế giới tôi ước mơ, đủ gần để đôi mắt em khi khép lại vẫn có thể hình dung nụ cười trên khuôn mặt tôi rạng rỡ vô cùng trong thế giới em ước mơ, đủ gần để chúng ta cùng cảm nhận sâu sắc về 4 chữ Tổ Quốc Việt Nam dù là đôi mắt mình còn đang mở hay là sẽ phải khép lại mãi mãi.

    Xin em hãy đứng cùng tôi. Đứng gần nhau hơn chút nữa. Đủ gần để thành một biển người. Đủ gần để bắt nó -- thứ sinh vật chế độ khủng bố con người và nuôi lớn bằng sự sợ hãi của con người -- phải chết đi trước ước mơ của tôi và em: ước mơ được sống đúng nghĩa là một con người.

    Xin hãy đứng cùng tôi. Em ơi, xin hãy đứng gần nhau hơn chút nữa!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi