BS Nguyễn Quý Khoáng - Mệnh lệnh từ trái tim

  • Bởi Hồ Gươm
    12/03/2013
    8 phản hồi

    Bác sĩ Nguyễn Quý Khoáng

    (Mệnh lệnh từ trái tim hay tâm sự của một trí thức Việt Nam trước hiện tình đất nước)

    Việt Nam, ngày 10 tháng 03 năm 2013


    Bác sĩ Nguyễn Quý Khoáng

    Trước tình hình đất nước ngày càng xuống dốc về xã hội, văn hoá, kinh tế, chính trị v…v, nhất là tương lai Đất nước rất đen tối trước hoạ xâm lăng của Trung Quốc, là người trí thức Việt Nam, tôi tự thấy lương tâm bị cắn rứt khi cứ im lặng chấp nhận những điều chướng tai gai mắt diễn ra hàng ngày cũng như nghe những lời oán than của đồng bào mình.

    Mục sư Martin Luther King có nói:

    - “Kẻ nào chấp nhận cái ác mà không phản đối chắc chắn là tiếp tay cho cái ác lộng hành” (He who accepts evil without protesting against it is really cooperating with it) và

    - “Cuộc đời của chúng ta bắt đầu chấm dứt khi chúng ta lặng thinh trước những vấn đề sống còn” (Our lives begin to end the day we become silent about things that matter).

    Tôi luôn tự hỏi mình: Nếu mọi người dân, nhất là các trí thức, vì sợ hãi cho bản thân và gia đình mình, cứ tiếp tục im lặng trước hiện tình của Đất nước thì tương lai Nước ta sẽ đi về đâu? Chắc chắn sẽ rất đen tối! Trước lời kêu gọi của Nhà Nước cho phép dân chúng góp ý sửa đổi Hiến pháp 1992 đến tháng 9 năm 2013 tới, nếu một số đông trí thức vẫn lặng thinh thì xem như chúng ta chấp nhận bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp do Quốc hội đưa ra nghĩa là vẫn “rượu cũ trong bình mới”, nghĩa là “vũ như cẩn”, vậy trách nhiệm với Đất Nước của chúng ta ở đâu? Giả sử đến một ngày, Đảng CSVN trưng cầu ý dân kêu gọi sát nhập Việt Nam vào Trung Quốc, thì chẵng lẽ chúng ta vẫn cứ im lặng hay sao? Lúc đó, liệu chúng ta còn giữ được mạng sống, vợ con, nhà cửa và của cải không? Gương nước Tây Tạng còn sờ sờ trước mắt.

    crying_600x400_chaudoan.jpg

    Tôi đã cảm động đến rơi nước mắt khi nghe VIỆT KHANG hát bài “Việt Nam Tôi Đâu?” và một trong những hình ảnh người dân đi biểu tình chống Trung Quốc trong những năm qua khiến tôi xúc động nhất, đó là hình một cô gái Việt Nam khóc trong tuyệt vọng. Tôi có cảm nghĩ như cô đang hết sức đau lòng khi thấy người dân Việt bày tỏ lòng yêu nước mà lại bị chính quyền do mình “bầu” lên ngăn cản, đạp vào mặt, bắt bớ, giam cầm…

    Chính vì các lý do trên mà mặc dù rất ghét chính trị, tôi tự thấy không thể tiếp tục lặng thinh được nữa. Tôi mong muốn sự lên tiếng của mình sẽ đóng góp một phần nhỏ cho sự thay đổi của Đất nước, cho tương lai của các con cháu chúng ta. Thay đổi hay không là tuỳ theo Đảng và Nhà nước có thật lòng lo cho dân, cho Nước không? Còn nếu một ngày xấu trời nào mà Nước Việt chúng ta chịu chung số phận của Tây Tạng thì tôi cũng tự thấy mình đã làm hết sức rồi và sẽ không thẹn với lương tâm trước khi nhắm mắt. Nếu có ngày đó thật thì quả là sống không bằng chết vì mất Tổ Quốc là mất tất cả!

    Đối với tôi, cuộc đời chỉ có ý nghĩa khi mình sống có ích cho người khác. Chính vì lý do đó, mặc dù có giấy bảo lãnh đi Canada đoàn tụ gia đình năm 1982, tôi đã chấp nhận ở lại quê hương để làm công tác của một thầy thuốc hầu xoa dịu bớt đau khổ của bệnh nhân cũng như đào tạo thêm các bác sĩ về X Quang, Siêu âm. Thành thật mà nói, đến giờ phút này, tôi chưa bao giờ hối tiếc về sự chọn lựa đó. Công tác tại Bệnh viện đa khoa Tỉnh Tây Ninh từ 1977 đến 1983 rồi tại Bệnh viện An Bình, Tp Hồ Chí Minh từ 1983 đến 2009 tổng cộng là 32 năm, tôi được mời vào Đảng CSVN hai lần nhưng tôi đã từ chối vì không thích làm chính trị, không thích theo bất cứ một phe phái nào. Tôi chỉ thích làm chuyên môn và dạy học mà thôi.

    Cách đây không lâu, tôi đã ủng hộ Kiến nghị sửa đổi Hiến Pháp 1992 do 72 nhân sĩ trí thức công bố ngày 19 tháng 1 năm 2013 tại Hà Nội với số thứ tự trong danh sách những người ký tên là 7034. Tôi biết khi làm việc này, tôi có thể gặp nhiều rủi ro nhưng không sao vì tôi đã sẵn sàng, đến chết là cùng chứ gì!

    Xưa kia, tôi đã chọn ở lại quê hương để phục vụ bệnh nhân và đào tạo các thầy thuốc trẻ, giờ đây, tôi nói lên chính kiến của mình để xây dựng và bảo vệ Đất nước vì đối với tôi, cuộc đời mỗi người như một quyển tiểu thuyết đầy đủ hỷ, nộ, ái, ố, quan trọng là quyển sách đó có hay không chứ không phải nó có dầy hay không!

    Nếu có một ngày tôi bị bắt, công an sẽ hỏi tôi (như đã từng hỏi những Bloggers, những người bất đồng chính kiến, những người biểu tình…) là ai đã xúi dục, cho bao nhiêu tiền…thì tôi đã có sẵn câu trả lời: Không ai có thể xúi dục được tôi, không ai mua chuộc được tôi cả mà CHÍNH LƯƠNG TÂM TÔI ĐÃ MÁCH BẢO, CHÍNH TRÁI TIM TÔI ĐÃ THÚC DỤC TÔI LÀM THẾ!

    Cuối cùng, xin cầu mong đất nước Việt Nam chúng ta được độc lập, tự do, hạnh phúc thật sự. MONG LẮM THAY!

    Bác sĩ Nguyễn Quý Khoáng

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Xin chân thành cám ơn tấm lòng vì dân vì nước của Bác sĩ Nguyễn Quý Khoáng. Tôi cảm phục sự dấn thân và lòng can đảm của Bác sĩ. Ước gì các thầy, các bạn tôi ở VN cũng làm theo gương Bác sĩ. Tôi vẫn ngày đêm mong đợi họ lên tiếng.

    Kính mời Bác sĩ và quý bạn đọc bài dưới đây của tác giả Vi Anh:

    Dân Việt Lưỡng Đầu Thọ Địch

    (03/12/2013) (Xem: 1889)

    Tác giả : Vi Anh

    (Nguồn: http://www.vietbao.com/D_1-2_2-66_4-205220_15-2/ )

    Nhà cầm quyền độc tài đảng trị toàn diện CS Hà nội thay vì làm nhiệm vụ một chánh quyền phải làm- là bảo quốc an dân theo khế ước xã hội thành lập chánh qưyền. Trái lại nhà cầm quyền CS Hà nội lại đã đưa nhân dân Việt Nam vào thế thậm chí nguy. Nhân dân VN đang bị nội công ngoại kích.Nhân dân VN phải lưỡng đầu thọ địch. Người dân VN tay không, chỉ có tấm lòng yêu nước, mà phải đương đầu với hai mặt giáp công, của CS Hà Nội và của CS Bắc Kinh.

    Người dân Việt bị nội công. Đối nội người dân Việt phải đấu tranh với nhà cầm quyền CS Hà nội. CS Hà nội hành động và ứng xử với người dân Việt – đồng bào mình -- như một thứ tự thực dân (auto- colonialist), một phường quan lại mặt mũi Việt Nam nhưng lòng dạ độc địa còn hơn quân Tàu, quân Pháp thực dân. Vi quyền lợi riêng tư của cá nhân và của Đảng CS, cán bộ đảng viên CS cầm quyền VN coi mình còn thua thái thú, thần phục CS Bắc Kinh hơn Thiên Triều, áp bức bóc lột, hà khắc, tham nhũng đối với người dân VN còn hơn quân Tàu thời Bắc Thuộc.

    Chỉ có bọn thực dân ngoại nhập, quân Tàu, Pháp, kẻ thù của người dân Việt mới cấm đoán, trấn áp người dân bày tỏ lòng yêu nước. Trong lịch sử VN, suốt cả chục thời kỳ độc lập, Ngô, Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê, Nguyễn, chưa có vị vua nào để mất đất mà không rút gươm chống lại quân Tàu, không cho người dân bày tỏ lòng yêu nước Việt.

    Trừ thời CS Hà nội, trong vụ TC chiếm biển và đảo của VN. Ngay thời đất nước bị chia đôi, Việt Nam Cộng Hòa ở Miền Nam trong thời kỳ Mỹ rút quân, thân cô thế cô, TC đánh chiếm Hoàng sa, quân đội VNCH cũng quyết tử với TC. Hải quân VNCH thà làm tử sĩ muôn đời gác giặc, giữ đảo và biển, chớ không nhường một tấc đất của đất nước ông bà VN để lại, cho quân thù Tàu Cộng.

    Khác với Thủ Tương Phạm văn Đồng của CS Hà nội ký công hàm gởi Chu ân Lai gián tiếp dâng biển, đảo cho quân Tàu. Bên kia thế giới ông Phạm văn Đồng thủ tướng lâu đời nhứt của CS Hà nội chắc phải gụt mặt, hỗ thẹn không dám ngó đoàn quân binh VN, Miền Nam lẫn Miển Bắc đã tử chiến với quân Tàu để giữ đảo, biển ngoài Biển Đông và các tỉnh biên giới Bắc Việt Nam.

    Còn hiện thời CS Hà nội quá nhu nhược và bất động như thông đồng với quân Tàu Cộng. TC ngang nhiên và ngang ngược lấy hai đảo Hoàng sa và Trường sa làm huyện Tam Sa sáp nhập vào đất nước Tàu, đơn phương đưa ra một bàn đồ hình lưỡi bò chiếm 80% vùng biển của VN, ba năm liền ra lịnh cấm ngư dân VN đánh cá trên ngư trường ngàn đời của VN, bắt, bắn, cuớp tàu, đòi tiền chuộc, TC cũng cắt cáp thăm dò hai tàu thăm dò của nhà nước VN, có những lời lẻ công khai mạ lỵ, xúc phạm VN, như thời Bắc thuộc, quân Tàu gọi ngưởi Việt là “ô nàm nán” (người an nam xấu). Mà nhà cầm quyền CS Hà nội chỉ phản đối suông, chiếu lệ thôi. CS Hà nội sợ CS Bắc Kinh đến đổi CS Bắc Kinh cũng phải ngạc nhiên trước hành động CS Hà nội cấm đoán, đàn áp người dân bày tỏ lóng yêu nước.

    Người dân Việt bị ngoại kích. Đối ngoại, trước sự xâm chiếm ngang ngược của TC, cũng với tay không mà người dân Việt phải đem nhân tài vật lực ít oi để giữ gìn bờ cõi. Như người ngư phủ Việt quyết bám biển,bám đảo do dất nước ông bà VN từ ngàn đời để lại. Ngư dân VN anh hùng đã hy sinh máu, nước mắt mồ hôi, tài sản để chứng tỏ Hoàng sa, Trường sa, Biển Đông là của VN, là của Tổ Quồc VN. Ngươi dân VN, trí thức, sinh viên, nhà báo, công nhân, nông dân dù gian khổ trước trấn áp chìm nổi của của công an CSVN, cũng cố gắng biểu tình chống TC xâm lăng.

    Trong khi đó CS Hà nội là nhà cầm quyền đương cuộc, quân đội của VNCS tự xưng là quân đội nhân dân lẽ ra phải bảo quốc an dân, lại gần như bất động. Quân đội CSVN, hải, lục, không quân, cảnh sát biển, biên phòng CS Hà nội đều có. Tàu xe, máy bay, súng nhỏ, súng lớn, bom, thủy lội, hoả tiễn CS Hà nội đều có. Tướng tá “ quân hàm”, huy chương đỏ ngực. Một năm người dân đóng quá nhiều thuế thuế để trả. Thề mà chưa ai thấy quân đội ra biển bảo vệ ngư dân, gìn giữ bờ cõi.

    Còn trên đất liền thì CS Hà nội gần đây ngầm cho biểu tình để dân bớt chuởi chế độ vài ba lần rồi thôi vì TC ra lịnh cho CS Hà nội “định hướng dư luận”. Người dân Việt trong nước đi biểu tình chống TC, dự định trước toà Đại sứ của TC ở Hà nội và Toàn Tổng Lãnh sự ở Saigon, nhưng công an trấn áp không đến gần được, dù là biểu tình hềt sức ôn hoà.

    Ở Saigon biểu tình hai lần đầu dước mấy ngàn người, CS Hà nội sơ quá, sợ TC bắt tội CS Hà nội ngầm xúi dân khiêu khích nên cho công an lũng đoạn, trán áp các cuộc biều tình sau không làm được. Còn ở Hà nội được bảy lần. Hai lần sau công an trán áp mạnh sau khi Thứ Trưởng Hồ xuấn Sơn của CS Hà nội đại diện Đảng Nhà Nước CSVN đi Bắc Kinh triều kiến trở về.

    Đại diện CS Hà nội và CS Bắc Kinh ký thông cáo chung với hai điểm chánh. Hai Đảng Nhà Nước sẽ giải quyết vấn đề Biển Đông song phương trên tinh thần 16 chữ vàng và 4 tốt mà hai đảng đã ký. Hai CS Hà nội sẽ “định hướng dư luận”. Và thực hiện cam kết với CS Bắc Kinh, CS Hà nội cho công an, mật vụ, cảnh sát, dân phòng, đánh đập, bắt bớ, triệt hạ những ngưởi yêu nước biểu tình, giải tán nhanh, bạo cuộc biều tình trong 15 phút. Rõ rệt, CS Hà nội đã thần phục CS Bắc Kinh, đã dùng quyền lực, tuyên truyền và ngoại giao xuyên tạc ý nghĩa các cuộc biểu tình chống TC của người dânViệt. CS Hà nội đã lũng đoạn tinh thần đoàn kết chống ngoại xâm của người dân Việt bằng nhiều xảo thuật bá đạo, đổ thừa người dân bày tỏ lòng yêu nước, chống xâm lăng là phản động, là bị phản động xúi giục.

    Rõ rệt CS Hà nội đã bất lực, hèn nhát, không bảo vệ được chủ quyền đất nước, bờ cõi VN trước hành động xâm lược của quân Tàu Cộng. CS Hà nội coi tình đồng chí CS, quyền lợi của CS cao hơn quyền lợi quốc gia dân tộc VN.

    Như thế rõ rệt CS Hà nội đã phản bội nhân dân, phản bội Tổ Quốc VN. Đất nước là của nhân dân – chớ không phải của đảng phái nào, nhà cầm quyền nào. Tổ Quốc là giá trị thiêng liêng không ai có quyền đem ra thương lượng.Hoàng sa, Trường Sa là của VN, một tấc đất người dân Việt cũng không nhường, không cho ai nhường cả. CS Hà nội không có tư cách gì, thẩm quyền nào, không thể nhơn danh tình đông chí, nghĩa quan thầy, 16 chữ vàng thau, 4 tốt xấu gì đó để âm mưu và thông đồng , song phương giải quyết vấn đề chủ quyến, lãnh thổ, lãnh hải của người dân Việt.

    Rõ rệt CS Hà nội đã không đủ sức, đã mất tư cách cầm quyền, đã quá mất lòng dân, đã mang tội ngầm bắt tay với quân xâm lược. Đã đến lúc CS Hà nội phải rút lui để một chánh quyền vì dân, do dân, của dân đứng lên phát huy nội lực dân tộc cứu nước cứu dân, bảo vệ chủ quyền đất nước, phát triển tương quan ngoại giao với thế giới tư do để dưa VN thoát khỏi nạn độc tài làm quốc gia ì ạch cả nửa thế kỷ rồi. Khiến TC coi thường VN, đã lấn chiếm biển đảo VN như chỗ không người.

    Tình yêu Tổ quốc là thiêng liêng và bảo vệ đất nước là bổn phận bẩm sinh của mỗi một người dân. Không có, vua quan nào, hay lãnh tụ tinh thần nào, đảng phái nào, nhà cầm quyền nào, thế lực nào có quyển, có thể ngăn cản người dân yêu nước, giữ nước được

    CS Hà nội nếu khôn khéo, thức thời thì tạo điều kiện chuyển hoá, thực hiện tiến trình dân chủ một cách ôn hoà, hoạ may còn giữ được một chỗ đứng nào đó trong chánh quyền mới. Bằng không sớm muộn gì người dân củng phải làm, vứt bỏ cái chế độ độc tài đảng trị toàn diện của CS Hà nội đi. Lúc đó CS ăn năn cũng không kịp./.(Vi Anh)

    Kính gửi: Bs Nguyễn Quý Khoáng,
    Em hết sức xúc động khi đọc bài này của Thầy. Một đời tận tụy với công việc và dạy học, em biết Thầy không đam mê chính trị nhưng Thầy phải lên tiếng để bày tỏ với bất công và trên hết là với vận mệnh của Đất Nước!
    Học sinh chúng em kính trọng nhân cách của Thầy và chúng em hết sức trân trọng bài viết của Thầy.
    Kính chúc Thầy thân tâm an lạc.
    Một học sinh của Thầy

    Một người điềm đạm, ăn chay trường, là Thầy của rất nhiều bác sỹ thành danh trong cả nước, Bác sỹ Nguyễn Quý Khoáng hôm nay lại nặng lòng vì Đất Nước với một bài viết đầy trách nhiệm, dẫu biết khi post bài này, Bác sỹ sẽ phải gặp nhiều rắc rối nhưng không thể không nói lên tiếng nói của mình.
    Kính cẩn nghiêng mình trước việc làm đầy trách nhiệm của Thầy. Thầy đã một đời tận tụy với bệnh nhân, với công việc và rất có trách nhiệm với Đất Nước trong vai trò một Công dân, Trí thức.
    Trân trọng cảm ơn Thầy!

    Đọc bài BS NQKhoáng viết, đọc bài LTLong viết mừng sinh nhật ĐTMHạnh mà cục nghẹn ngào cứ ứ trong cổ họng phải dấu đôi mắt ướt trước các đồng nghiệp.

    Ôi thương quá Việt Nam dấu yêu và tủi hờn của tôi và của chúng ta, bao giờ qua khỏi can qua này.

    Tây Tạng - Việt Nam: Tuy hai mà một!

    Bài ca vùng lên Tây Tạng: Không bao giờ mất niềm tin và hy vọng

    Lời bài hát tiếng Anh:

    NEVER LOSE THE LIGHT

    Red stars waving high
    On the mountains of my land
    Hear my people cry
    Sadness in their mind

    You feel like a God
    With the gun in your hand
    Sorrow you have brought
    To my peaceful land

    Brothers and sisters
    Stand up for your right
    Justice will guide us
    Never lose the light

    Still we sing a song
    A song of love and peace
    Hatred we don’t long
    No more silent tears

    You may laugh at me
    And torture with devils skill
    Never will you see
    How you break my will

    Brothers and sisters
    Stand up for your right
    Justice will always guide us
    Never lose the light

    Brothers and sisters
    Stand up for your right
    Stand up for your right
    Justice will guide us
    Never lose the light.

    Lời bài hát tiếng Việt:

    Đừng đánh mất niềm tin

    Cờ hồng sao phất phới,
    (Trên) đồi núi quê hương tôi
    Nghe dân tôi than khóc
    Buồn đáy tâm nghẹn lời...

    Người ngự như Thượng Đế
    Với súng ống ghìm trên tay
    Lầm than người reo đến
    Mảnh đất an lành này...

    Này Chị Anh Em hỡi,
    Đứng lên giữ quyền mình
    Dìu đi theo Chân lý
    Đừng đánh mất niềm tin...

    Và lời tôi vẫn hát
    Lời thái an, yêu thương
    Thù hận tôi không khát
    Lệ đắng câm không nhường...

    Người cười khi tôi khóc
    Ngục thất thống cung tôi
    Mà người không sao thấy
    Rằng (ý) chí tôi không lùi!

    Trần Thúc Lân

    Khách Qua Đường viết:
    Bác sĩ Nguyễn Quý Khoáng viết:
    Gỉa sử đến một ngày, Đảng CSVN trưng cầu ý dân kêu gọi sát nhập Việt Nam vào Trung Quốc, thì chẵng lẽ chúng ta vẫn cứ im lặng hay sao? Lúc đó, liệu chúng ta còn giữ được mạng sống,vợ con, nhà cửa và của cải không? Gương nước Tây Tạng còn sờ sờ trước mắt.

    Bác sĩ Nguyễn Quý Khoáng nói rất ĐÚNG. Nhưng tôi e rằng Đảng CSVN cũng chẳng cần trưng cầu dân ý về việc sáp nhập VN vào TQ đâu. Họ cứ việc cho SÁP NHẬP VN vào TQ trên thực tế qua mọi phương diện (từ chính trị, quân sự, kinh tế, giáo dục, v.v…) một cách tiệm tiến, không ồn ào, không chiêng trống, như họ cho học sinh học cờ “Tổ quốc” qua lá cờ TQ, cho học sinh học tiếng Hoa ngay từ lúc mới đi học bậc sơ học, cho sử dụng bản đồ hình lưỡi bò ngay trong các cơ quan công quyền của CHXHCNVN (như cơ quan kiểm ngư), v.v… và v.v… Từ từ, mỗi ngày một chút, ĐCSVN sẽ bàn giao Tổ quốc ta cho TQ, biến nước ta thành một bộ phận của Đế quốc Trung Hoa thời hiện đại (như Tây Tạng, Nội Mông, Tân Cương,v.v…) mà nhân dân VN không có cách gì để vùng vẫy thoát ra được. Bởi vì họ làm rất NHẸ NHÀNG, KHOAN THAI, CÓ KẾ HOẠCH và được Đảng CSTQ hỗ trợ và lãnh đạo sau lưng.

    Do đó, để thoát ra khỏi hiểm nguy MẤT NƯỚC này, cách DUY NHẤT là toàn dân ta phải THẤY RÕ ÂM MƯU toa rập với Tàu để Hán hóa VN của ĐCSVN, và vùng lên LẬT NHÀO cái đảng phản quốc này. Chắc chắn là để giành lại quyền làm chủ đất nước và để CỨU NƯỚC khỏi lọt vào tay TÀU, dù muốn dù không dân ta cũng sẽ phải trả bằng GIÁ MÁU vì lúc có biến động lính TQ (nấp sau binh phục của bộ đội VN) sẽ giả là lính VN và TÀN SÁT dã man dân ta (với sự THỎA THUẬN của hai đảng CS Việt Trung). Vì thế, làm sao để GIẢM THIỂU MÁU XƯƠNG trong quá trình GIẢI CỘNG cứu nước này là điều quan trọng nhất, khó khăn nhất mà dân ta cần phải tìm ra GIẢI PHÁP tối ưu. Đó mới là vấn đề. Chứ cứ ngày đêm viết kiến nghị, thư ngỏ năn nỉ, ỉ ôi kêu gọi ĐCSVN thức tỉnh, thì theo tôi chỉ hoài công mà thôi. Điều này tôi rất đau xót khi gõ ra mấy dòng này. Nhưng đó là SỰ THẬT khó bề chối cãi nếu ta bình tâm nhìn lại các động thái của ĐCSVN từ sau Hội nghị Thành Đô năm 1991 đến nay. Quyết tâm và CAM TÂM biến thành Tàu của nhóm lãnh đạo trong ĐCSVN là quá HIỂN NHIÊN, không còn gì để nghi ngờ cả.

    Tôi đồng ý với bác.
    Đó là chủ trương của đảng cộng sản Việt Nam từ thời ông Hồ. Việt Nam là một quốc gia trong khối cộng sản dưới quyền lãnh đạo của Liên Xô. Nay Liên Xô mất chỉ còn Trung Cộng, thì hiển nhiên giữa Việt Nam và Trung Quốc sẽ không còn biên giới như Tố Hữu đã mô tả.

    Nguyễn Jung

    Bác sĩ Nguyễn Quý Khoáng viết:
    Gỉa sử đến một ngày, Đảng CSVN trưng cầu ý dân kêu gọi sát nhập Việt Nam vào Trung Quốc, thì chẵng lẽ chúng ta vẫn cứ im lặng hay sao? Lúc đó, liệu chúng ta còn giữ được mạng sống,vợ con, nhà cửa và của cải không? Gương nước Tây Tạng còn sờ sờ trước mắt.

    Bác sĩ Nguyễn Quý Khoáng nói rất ĐÚNG. Nhưng tôi e rằng Đảng CSVN cũng chẳng cần trưng cầu dân ý về việc sáp nhập VN vào TQ đâu. Họ cứ việc cho SÁP NHẬP VN vào TQ trên thực tế qua mọi phương diện (từ chính trị, quân sự, kinh tế, giáo dục, v.v…) một cách tiệm tiến, không ồn ào, không chiêng trống, như họ cho học sinh học cờ “Tổ quốc” qua lá cờ TQ, cho học sinh học tiếng Hoa ngay từ lúc mới đi học bậc sơ học, cho sử dụng bản đồ hình lưỡi bò ngay trong các cơ quan công quyền của CHXHCNVN (như cơ quan kiểm ngư), v.v… và v.v… Từ từ, mỗi ngày một chút, ĐCSVN sẽ bàn giao Tổ quốc ta cho TQ, biến nước ta thành một bộ phận của Đế quốc Trung Hoa thời hiện đại (như Tây Tạng, Nội Mông, Tân Cương,v.v…) mà nhân dân VN không có cách gì để vùng vẫy thoát ra được. Bởi vì họ làm rất NHẸ NHÀNG, KHOAN THAI, CÓ KẾ HOẠCH và được Đảng CSTQ hỗ trợ và lãnh đạo sau lưng.

    Do đó, để thoát ra khỏi hiểm nguy MẤT NƯỚC này, cách DUY NHẤT là toàn dân ta phải THẤY RÕ ÂM MƯU toa rập với Tàu để Hán hóa VN của ĐCSVN, và vùng lên LẬT NHÀO cái đảng phản quốc này. Chắc chắn là để giành lại quyền làm chủ đất nước và để CỨU NƯỚC khỏi lọt vào tay TÀU, dù muốn dù không dân ta cũng sẽ phải trả bằng GIÁ MÁU vì lúc có biến động lính TQ (nấp sau binh phục của bộ đội VN) sẽ giả là lính VN và TÀN SÁT dã man dân ta (với sự THỎA THUẬN của hai đảng CS Việt Trung). Vì thế, làm sao để GIẢM THIỂU MÁU XƯƠNG trong quá trình GIẢI CỘNG cứu nước này là điều quan trọng nhất, khó khăn nhất mà dân ta cần phải tìm ra GIẢI PHÁP tối ưu. Đó mới là vấn đề. Chứ cứ ngày đêm viết kiến nghị, thư ngỏ năn nỉ, ỉ ôi kêu gọi ĐCSVN thức tỉnh, thì theo tôi chỉ hoài công mà thôi. Điều này tôi rất đau xót khi gõ ra mấy dòng này. Nhưng đó là SỰ THẬT khó bề chối cãi nếu ta bình tâm nhìn lại các động thái của ĐCSVN từ sau Hội nghị Thành Đô năm 1991 đến nay. Quyết tâm và CAM TÂM biến thành Tàu của nhóm lãnh đạo trong ĐCSVN là quá HIỂN NHIÊN, không còn gì để nghi ngờ cả.