GS Nguyễn Văn Tuấn - Tản mạn về tranh luận: Đừng lên giọng, hãy trau dồi lí lẽ

  • Bởi Hồ Gươm
    10/03/2013
    16 phản hồi

    Nguyễn Văn Tuấn

    Ngụy biện, hay fallacy, là một hiện tượng rất phổ biến trong các cuộc tranh luận. Nhưng mức độ phổ biến về nguỵ biện ở Việt Nam có vẻ cao hơn so với các nước có nền tự do báo chí tốt. Theo dõi những tranh luận chung quanh vấn đề sửa đổi và góp ý cho hiến pháp trong thời gian gần đây, tôi thấy những nguỵ biện thường tập trung vào những tấn công cá nhân, lợi dụng quyền thế, và đánh lạc hướng chủ đề. Điều đáng ngạc nhiên là những người phạm phải lỗi lầm về tranh luận lại là những người mang đầy học vị và học hàm trên người.

    Mấy tuần qua, Nhà nước phát động phong trào góp ý cho dự thảo hiến pháp. Một ban soạn thảo hiến pháp đã trình làng bản thảo hiến pháp để người dân góp ý. Lập tức, nhiều nhóm nhân sĩ và trí thức tham gia góp ý. Đáng chú ý là có một nhóm độc lập, tạm gọi là “Nhóm 72”, trình bày một bản thảo hiến pháp cho công chúng đọc và so sánh với bản thảo của Nhà nước. Bản thảo này đã nhận được hàng ngàn chữ kí ủng hộ của đủ mọi thành viên trong xã hội. Ngay sau đó, một vài chuyên gia, mang hàm giáo sư với học vị tiến sĩ, tham gia tranh luận sôi nổi. Các chuyên gia này chỉ trích những người trong Nhóm 72, và những dự thảo trong bản thảo đó. Người viết bài này không có ý kiến gì về hiến pháp, nhưng thích theo dõi cuộc tranh luận này.

    Có thể nói rằng cuộc tranh luận không bình đẳng. Một bên là các chuyên gia của Nhà nước dùng hệ thống truyền thông của Nhà nước để phản bác và chỉ trích Nhóm 72, nhưng những người trong Nhóm 72 thì hầu như không có tiếng nói trên hệ thống truyền thông của Nhà nước! Nhóm 72 và những người góp ý chỉ sử dụng mạng, dưới hình thức blog, để bày tỏ ý kiến của họ. Mà, số người có thể truy cập blog cũng chẳng bao nhiêu vì phần lớn blog đều bị Nhà nước ngăn chận! Đó là một cuộc tranh luận không công bằng.

    Càng không công bằng khi các chuyên gia Nhà nước dùng toàn những thủ thuật mang tính nguỵ biện. Chẳng hạn như có người viết trên một tờ báo lớn trong nước rằng “… hiện nay đang có một số phần tử cơ hội chính trị, được các thế lực thù địch phản động tiếp sức đang lợi dụng công việc quan trọng này để chống phá Đảng, Nhà nước và nhân dân ta.” Phải nói rằng đó là một qui kết rất nặng nề. Nhưng cách qui kết như thế có rất nhiều vấn đề về mặt văn hoá tranh luận.

    Thứ nhất là chụp mũ và tấn công cá nhân. Dù tác giả chẳng trình bày bất cứ một bằng chứng nào, nhưng đã chụp ngay cái nhãn hiệu “cơ hội chính trị”, “thù địch”, “phản động” lên những người góp ý. Thay vì bàn về những luận điểm của họ, hay nội dung góp ý của họ, tác giả lại chụp cho người ta cái nhãn hiệu chính trị rất ư phản cảm. Làm như thế, tác giả bài viết đã phạm phải lỗi lầm mà tiếng Anh gọi là ad hominem, tức công kích cá nhân, vốn rất phổ biến nhưng cũng rất thấp trong tranh luận.

    Mới đây lại có người dèm pha rằng nhóm chủ trương trang cùng viết hiến pháp chẳng có bằng cấp gì về luật. Đó cũng là một luận điệu mang tính nguỵ biện. Đâu phải có bằng cấp về luật hay là chính trị gia mới có tư cách góp ý cho bản dự thảo hiến pháp. Vấn đề không phải nhóm chủ trương có bằng cấp gì, mà là góp ý của họ có hợp lí hay không. Xã hội dân chủ phải cho phép tất cả mọi người có quyền được nói và góp ý vào các vấn đề mang tính quốc gia.

    Thứ hai là lợi dụng quần chúng hay đám đông. Chúng ta hay thấy cụm từ “nhân dân” trong các bài viết phản bác Nhóm 72. Tôi không nghĩ có người Việt chân chính nào mà chống lại nhân dân cả. Dĩ nhiên ngoại trừ những kẻ phản quốc hay phản bội dân tộc. Người ta có thể có ý kiến khác với chính quyền, chứ không phải là chống lại nhân dân. Chính quyền chỉ là nhất thời, dân tộc là trường tồn. Trong lịch sử con người, từ Đông sang Tây, không có một chính quyền nào tồn tại “muôn năm” cả. Dựa vào nhân dân một cách mơ hồ để phản bác người khác ý mình là một nguỵ biện. Loại nguỵ biện này có tên là ad numerum – dựa vào số đông. Loại ngụy biện này tin rằng nếu có nhiều người ủng hộ một đề nghị nào đó, thì đề nghị đó phải đúng. Ví dụ như “Đại đa số người dân trong cộng đồng ủng hộ ông Minh, vậy phát biểu của ông Minh ắt phải đúng.”

    Thứ ba, một nguỵ biện như trên còn xuất hiện trong một bài viết của một vị giáo sư, khi ông cho rằng “Đảng với nhân dân là thống nhất, với nhà nước là thống nhất. Phủ nhận vai trò của Đảng tức là phủ nhận vai trò của hân dân, phủ nhận ý chí, nguyện vọng của nhân dân,” và hình như vẫn chưa đủ, nên ông thêm “phương hại đến nền độc lập tự do của Tổ quốc.” Đây có thể xem là một nguỵ biện ad consequentiam hay lợi dụng hậu quả. Ngụy biện loại này thường được biểu hiện qua cách phát biểu “A hàm ý B, B là sự thật, do đó A là sự thật”. Kiểu lí luận này chẳng khác vì cách nói: “Nếu vũ trụ được một đấng chí tôn thượng đế tạo nên, chúng ta có thể thấy những hiện tượng được tổ chức một cách thứ tự. Và hiện tượng chung quanh chúng ta quả rất thứ tự, vậy đấng chí tôn thượng đế chính là người tạo nên vũ trụ”! Cách lí luận của vị giáo sư chẳng những mang tính đe doạ (đến sự tồn vong của Tổ quốc) mà còn có thể hiểu rằng “Các anh chị phải tin vào Đảng, chứ nếu không Tổ quốc ngày sẽ lâm nguy”.

    Thứ tư, một loại nguỵ biện khác mới xuất hiện là “lợi dụng lòng thương hại” (ad misericordiam). Tiêu biểu cho nguỵ biện này là của một vị phó giáo sư tiến sĩ lí luận rằng Đảng CSVN có công cướp chính quyền và hi sinh xương máu, nên Đảng có quyền điều hành đất nước. Nhưng những hi sinh cao cả đó (không chỉ trong Đảng mà còn đa số người ngoài Đảng) không có ăn nhập gì đến đề tài đang bàn là tính hợp lí của lãnh đạo. Với kiểu lí luận đó, thì những người lấy cái máy laptop của tôi cũng có thể nói “tôi phải tốn rất nhiều công sức và da thịt bị trầy xước như thế này để lấy được cái máy của ông, nên tôi phải làm chủ nó”. Cố nhiên, không ai nghe được kiểu lí luận đó. Đây là một lí luận mang màu sắc cảm tính, kêu gọi lòng trắc ẩn của người đối thoại để người đối thoại chấp nhận lí lẽ của mình.

    Thật ra, đọc những phản biện của các chuyên gia trên báo chí, có thể phát hiện rất nhiều ngụy biện, nhưng những ngụy biện trên là phổ biến nhất. Nguỵ biện là một biểu hiện, một hệ quả của lười biếng suy nghĩ. Vì lười biếng suy nghĩ nên người ta sẵn sàng tuôn ra những câu chữ, những ý tưởng mặc định đã có sẵn trong đầu. Những ý tưởng mặc định đó có thể đã được cấy vào não trạng quá lâu, nên khi thốt ra, nó trở thành một quán tính. Phát biểu theo quán tính không có đóng góp gì cho một cuộc tranh luận có chất lượng và có văn hoá. Để công bằng trong tranh luận, những người tham gia phải có quyền lên tiếng trong một diễn đàn, và quan trọng hơn là phải biết dùng lí luận và logic để thảo luận, chứ không thể cứ gán ghép cho đối phương những từ ngữ mặc định mang tính nguỵ biện. Nếu lí lẽ đúng và có chân lí thì cứ bình tỉnh phát biểu và trình bày lí lẽ của mình, chứ không nên chụp mũ người khác. Có lẽ các chuyên gia đang phản bác Nhóm 72 nên ghi nhớ lời của tổng giám mục Desmond Tutu: đừng lên giọng, hãy trau dồi lí lẽ (Don't raise your voice, improve your argument).

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    16 phản hồi

    khai hoang viết:
    Trang web maukhodong.org, dù tác dụng thông tin và kết nối rất tuyệt vời, nhưng hầu như không có tác dụng tham khảo về mặt chuyên môn. Do đó, nếu so sánh Cùng Viết Hiến Pháp với Máu Khó Đông tức là coi những ý kiến trên Cùng Viết Hiến Pháp vô giá trị đối với việc sửa đổi Hiến pháp chính thức.

    Bác khaihoang đã rất hợp lý khi bác chỉ phân tích vào nội dung chuyên môn của trang web chứ bác không đi soi bằng cấp của chủ nhân trang web - điều mà những người chỉ trích trang web Cùng viết Hiến Pháp đã làm. Bác khaihoang đánh giá trang web dựa vào nội dung của nó. Tôi rất đồng ý với cách tiếp cận của bác.

    Bác khaihoang cho rằng việc tôi nêu ví dụ về trang web maukhodong.org như vậy đã đặt 2 trang web vào một sự so sánh với nhau, và bởi vì bác khaihoang cho rằng giá trị chuyên môn của maukhodong.org là thấp, vậy thì theo bác khaihoang điều đó TỨC LÀ COI giá trị của trang web Cùng Viết Hiến Pháp cũng thấp như thế.

    Tôi xin không tranh luận với bác khai hoang về giá trị chuyên môn của trang web maukhodong.org mà chỉ muốn điểm lại những điểm chính trong chuỗi comment, mục đích để cố gắng tránh những lỗi ngụy biện mà đôi khi tôi và bác chúng ta mắc phải mà cũng không hay. Chúng ta không cố ý ngụy biện, nhưng đôi khi có những lúc chúng ta ngụy biện mà chúng ta không biết. Đây có phải là 1 trong số những lần như thế hay không? Chúng ta hãy nhìn lại xem.

    Điểm mấu chốt mà chúng ta đang gặp nhau và không đồng ý với nhau là:
    Chỉ trích một người không có bằng cấp về 1 lĩnh vực mà lại lập trang web về lĩnh vực đó. (A) Đó là hợp lý? Hay (B) đó là một phép ngụy biện khi người ta né tránh thảo luận vào cái nội dung quan điểm, thay vào đó lại đi tấn công vào bằng cấp của người đưa ra quan điểm.

    Việc tôi trích dẫn trang web maukhodong.org là để nhằm minh họa cho một trường hợp tương tự như trường hợp trang web maukhodong.org ở khía cạnh là: anh có thể lập ra trang web về một lĩnh vực mà anh không có bằng cấp về nó. Nhưng bác khaihoang, điều đó không đồng nghĩa với việc các trang web đó nhất thiết phải cùng có giá trị như nhau. Giá trị của các trang là có thể rất khác nhau. Giống hệt như đối với trang web do những người có bằng cấp về lĩnh vực đó viết mà giá trị cũng có thể khác nhau một trời một vực.

    Và cái mà chúng ta đang tranh luận là: anh căn cứ vào cái gì để đánh giá 1 trang web. Dựa trên bằng cấp? Hay dựa vào nội dung?

    Và tôi nêu ví dụ để ủng hộ cho luận điểm là nên dựa vào nội dung. Còn nội dung hay, dở, cao thấp thế nào thì phải do từng trang web chứ.

    Thanh viết:
    duong qua viết:
    Thanh viết:
    GS Tuấn khuyên người ta nhưng chưa chịu khó nhìn vào thực tế:
    - Đáng lẽ nên khuyên thêm hãy vì "sự thật" hơn vì "nồi cơm".

    - Đáng lẽ nên khuyên thêm rằng đừng tiến thêm một bậc nữa. Họ đang "nói lên giọng" thì chớ nên tạo ra tình huống "đạn lên nòng".

    Khả năng đọc hiểu của tôi có lẽ dạo này thực sự có vấn đề. Tôi đọc đi đọc lại mấy lần ý kiến của bác Thanh mà vẫn chưa vỡ nhẽ ra được là bác ấy đang nói gì.

    Xin lỗi, tôi xin viết lại:

    - Đáng lẽ GS Tuấn nên khuyên thêm rằng hãy tranh luận vì "sự thật" chứ không vì "nồi cơm".

    - Đáng lẽ GS Tuấn nên khuyên thêm rằng những người đang tranh luận kiểu lên giọng đừng tiến thêm một bậc nữa. Họ đang tranh luận theo kiểu "nói lên giọng" thì họ chớ nên tạo ra tình huống "đạn lên nòng" (dùng họng súng để "thuyết phục" cho sự thật).

    À bây giờ thì tôi đã hiểu rồi. Cảm ơn bác Thanh rất nhiều.

    duong qua viết:
    Thanh viết:
    GS Tuấn khuyên người ta nhưng chưa chịu khó nhìn vào thực tế:

    - Đáng lẽ nên khuyên thêm hãy vì "sự thật" hơn vì "nồi cơm".

    - Đáng lẽ nên khuyên thêm rằng đừng tiến thêm một bậc nữa. Họ đang "nói lên giọng" thì chớ nên tạo ra tình huống "đạn lên nòng".

    Khả năng đọc hiểu của tôi có lẽ dạo này thực sự có vấn đề. Tôi đọc đi đọc lại mấy lần ý kiến của bác Thanh mà vẫn chưa vỡ nhẽ ra được là bác ấy đang nói gì.

    Xin lỗi, tôi xin viết lại:

    - Đáng lẽ GS Tuấn nên khuyên thêm rằng hãy tranh luận vì "sự thật" chứ không vì "nồi cơm".

    - Đáng lẽ GS Tuấn nên khuyên thêm rằng những người đang tranh luận kiểu lên giọng đừng tiến thêm một bậc nữa. Họ đang tranh luận theo kiểu "nói lên giọng" thì họ chớ nên tạo ra tình huống "đạn lên nòng" (dùng họng súng để "thuyết phục" cho sự thật).

    Trang web maukhodong.org, dù tác dụng thông tin và kết nối rất tuyệt vời, nhưng hầu như không có tác dụng tham khảo về mặt chuyên môn. Do đó, nếu so sánh Cùng Viết Hiến Pháp với Máu Khó Đông tức là coi những ý kiến trên Cùng Viết Hiến Pháp vô giá trị đối với việc sửa đổi Hiến pháp chính thức.

    duong qua viết:
    Gửi GS Tuấn viết:
    Ví dụ thôi, nếu ông Nguyễn Phú Trọng, GS Tiến sĩ chuyên ngành xây dựng đảng, mở một trang web có tên "Cùng viết về dịch tễ học và di truyền loãng xương" là ngành của GS thì GS nghĩ sao?

    Thưa các bác, đây là anh Nguyễn Văn Thạnh, người sáng lập ra câu lạc bộ và trang web CLB Máu khó đông Đà Nẵng, một trang web bao gồm những kiến thức về bệnh máu khó đông và những kinh nghiệm về bệnh máu khó đông.

    Hẳn anh Nguyễn Văn Thạnh phải là một người được đào tạo và có bằng cấp về y khoa???

    Anh Nguyễn Văn Thạnh - Người sáng lập ra câu lạc bộ bệnh nhân máu khó đông Tp Đà Nẵng và trang web maukhodong.org viết:
    Tôi là Nguyễn Văn Thạnh, sinh năm 1983, quê quán: Tây An, Tây Sơn, Bình Định
    Anh Nguyễn Văn Thạnh - Người sáng lập ra câu lạc bộ bệnh nhân máu khó đông Tp Đà Nẵng và trang web maukhodong.org viết:
    năm 2001 tôi thi vao Đại học y Dược TP HCM nhưng không đậu, năm 2002 tôi đậu vào ĐHBK Đà Nẵng, ngành công nghệ sinh học.
    Anh Nguyễn Văn Thạnh - Người sáng lập ra câu lạc bộ bệnh nhân máu khó đông Tp Đà Nẵng và trang web maukhodong.org viết:
    Năm 2005, đang học năm 4 tôi bị xe máy đụng vào chân làm xuất huyết nặng gây tàn phế một chân. Từ đó tâm lý rất buồn chán, mất hy vọng vào cuộc sống. Tôi bắt đầu quan tâm tìm hiểu về bệnh mình hơn, lên mạng tìm đọc các tài liệu, các tài liệu trong nước nói về bệnh này rất ít, chủ yếu là nước ngoài. Từ đó tôi hiểu bệnh mình lẽ ra không đau khổ nhiều nếu hiểu bệnh.
    Anh Nguyễn Văn Thạnh - Người sáng lập ra câu lạc bộ bệnh nhân máu khó đông Tp Đà Nẵng và trang web maukhodong.org viết:
    Tôi tham gia cuộc thi ngày sáng tạo Việt Nam năm 2006 do worldbank Việt nam tổ chức, với giải thưởng 133 triệu.
    Từ tiền đó tôi thành lập câu lạc bộ bệnh nhân máu khó đông Tp Đà Nẵng và làm dự án truyên truyền, hỗ trợ bệnh nhân máu khó đông trên toàn quốc.
    Anh Nguyễn Văn Thạnh - Người sáng lập ra câu lạc bộ bệnh nhân máu khó đông Tp Đà Nẵng và trang web maukhodong.org viết:
    Mục tiêu của tôi là hỗ trợ các bạn máu khó đông các tỉnh thành lập các CLB để sinh hoạt, truyền bá kiến thức bệnh, chia sẻ tinh thần và giúp các bệnhh viện tuyến tỉnh hiểu hơn về bệnh này và cuối cùng là xây dựng các quỹ thuốc cho việccaaop cứu.

    Chúng ta sẽ chỉ trích anh Thạnh đã lập ra trang web chuyên sâu về một bệnh bởi vì anh Thạnh không có bằng cấp về y khoa???

    GS Nguyễn Văn Tuấn viết:
    Mới đây lại có người dèm pha rằng nhóm chủ trương trang cùng viết hiến pháp chẳng có bằng cấp gì về luật. Đó cũng là một luận điệu mang tính nguỵ biện. Đâu phải có bằng cấp về luật hay là chính trị gia mới có tư cách góp ý cho bản dự thảo hiến pháp. Vấn đề không phải nhóm chủ trương có bằng cấp gì, mà là góp ý của họ có hợp lí hay không. Xã hội dân chủ phải cho phép tất cả mọi người có quyền được nói và góp ý vào các vấn đề mang tính quốc gia.
    Thanh viết:
    GS Tuấn khuyên người ta nhưng chưa chịu khó nhìn vào thực tế:

    - Đáng lẽ nên khuyên thêm hãy vì "sự thật" hơn vì "nồi cơm".

    - Đáng lẽ nên khuyên thêm rằng đừng tiến thêm một bậc nữa. Họ đang "nói lên giọng" thì chớ nên tạo ra tình huống "đạn lên nòng".

    Khả năng đọc hiểu của tôi có lẽ dạo này thực sự có vấn đề. Tôi đọc đi đọc lại mấy lần ý kiến của bác Thanh mà vẫn chưa vỡ nhẽ ra được là bác ấy đang nói gì.

    Gửi GS Tuấn viết:
    Dĩ nhiên ai cũng có quyền viết, quyền nói những gì mình nghĩ. Nếu tiêu chí của "Cùng Viết Hiến Pháp" là như vậy thì có lẽ cái tên cũng nên đặt cho nó phù hợp phỏng ạ. Các nhà khoa học tầm cỡ vậy mà cũng làm ăn cẩu thả thế thì làm sao làm gương cho bọn bần nông ít học được?

    Bác nghĩ đó là cẩu thả thì là quyền của bác thôi. Cá nhân tôi thì nghĩ đó là một tiêu đề rất hay và thể hiện sự cân nhắc rất kỹ càng trong sử dụng câu từ, hoàn toàn không phải cẩu thả như cảm nhận của bác.

    Chính nhờ sự làm việc nghiêm túc của những người lập ra trang web mà đã có hiệu ứng tốt và xóa đi những ngờ vực ban đầu như chính bác đã nhận xét

    Gửi GS Tuấn viết:
    Nói vậy thôi, chứ sau một thời gian trang "Cùng viết HP" cũng đã thể hiện được vai trò đóng góp của nó vào sự hiểu biết về HP của dân chúng. Cũng đã loại bỏ được những ngờ vực ban đầu, đó là điều đáng hoan nghênh.

    GS Tuấn khuyên người ta nhưng chưa chịu khó nhìn vào thực tế:

    - Đáng lẽ nên khuyên thêm hãy vì "sự thật" hơn vì "nồi cơm".

    - Đáng lẽ nên khuyên thêm rằng đừng tiến thêm một bậc nữa. Họ đang "nói lên giọng" thì chớ nên tạo ra tình huống "đạn lên nòng".

    Trích:
    Gửi GS Tuấn viết:

    Và cũng chính lý do đó nên HP không thể là kết quả của việc "cùng nhau viết" được. Ở đây sự thiếu chính xác trong cách chọn từ cũng có thể phần nào thể hiện sự thiếu chính xác trong việc hiểu thế nào là HP. Một lỗi mà các nhà khoa học nhất là toán học nên tránh.

    Tôi là một nhạc sỹ, khi sáng tác tôi mời những người bạn biết "thưởng thức" và "hiểu" về thể loại nhạc của tôi mặc dù họ không phải là nhạc sỹ, họ cho ý kiến, và tôi gọi "cùng sáng tác".

    Người phê bình GS Tuấn không nên "chơi chữ" mà không biết hết "ý" của từ...

    Gửi GS Tuấn viết:
    Ví dụ thôi, nếu ông Nguyễn Phú Trọng, GS Tiến sĩ chuyên ngành xây dựng đảng, mở một trang web có tên "Cùng viết về dịch tễ học và di truyền loãng xương" là ngành của GS thì GS nghĩ sao?

    Thưa các bác, đây là anh Nguyễn Văn Thạnh, người sáng lập ra câu lạc bộ và trang web CLB Máu khó đông Đà Nẵng, một trang web bao gồm những kiến thức về bệnh máu khó đông và những kinh nghiệm về bệnh máu khó đông.

    Hẳn anh Nguyễn Văn Thạnh phải là một người được đào tạo và có bằng cấp về y khoa???

    Anh Nguyễn Văn Thạnh - Người sáng lập ra câu lạc bộ bệnh nhân máu khó đông Tp Đà Nẵng và trang web maukhodong.org viết:
    Tôi là Nguyễn Văn Thạnh, sinh năm 1983, quê quán: Tây An, Tây Sơn, Bình Định
    Anh Nguyễn Văn Thạnh - Người sáng lập ra câu lạc bộ bệnh nhân máu khó đông Tp Đà Nẵng và trang web maukhodong.org viết:
    năm 2001 tôi thi vao Đại học y Dược TP HCM nhưng không đậu, năm 2002 tôi đậu vào ĐHBK Đà Nẵng, ngành công nghệ sinh học.
    Anh Nguyễn Văn Thạnh - Người sáng lập ra câu lạc bộ bệnh nhân máu khó đông Tp Đà Nẵng và trang web maukhodong.org viết:
    Năm 2005, đang học năm 4 tôi bị xe máy đụng vào chân làm xuất huyết nặng gây tàn phế một chân. Từ đó tâm lý rất buồn chán, mất hy vọng vào cuộc sống. Tôi bắt đầu quan tâm tìm hiểu về bệnh mình hơn, lên mạng tìm đọc các tài liệu, các tài liệu trong nước nói về bệnh này rất ít, chủ yếu là nước ngoài. Từ đó tôi hiểu bệnh mình lẽ ra không đau khổ nhiều nếu hiểu bệnh.
    Anh Nguyễn Văn Thạnh - Người sáng lập ra câu lạc bộ bệnh nhân máu khó đông Tp Đà Nẵng và trang web maukhodong.org viết:
    Tôi tham gia cuộc thi ngày sáng tạo Việt Nam năm 2006 do worldbank Việt nam tổ chức, với giải thưởng 133 triệu.
    Từ tiền đó tôi thành lập câu lạc bộ bệnh nhân máu khó đông Tp Đà Nẵng và làm dự án truyên truyền, hỗ trợ bệnh nhân máu khó đông trên toàn quốc.
    Anh Nguyễn Văn Thạnh - Người sáng lập ra câu lạc bộ bệnh nhân máu khó đông Tp Đà Nẵng và trang web maukhodong.org viết:
    Mục tiêu của tôi là hỗ trợ các bạn máu khó đông các tỉnh thành lập các CLB để sinh hoạt, truyền bá kiến thức bệnh, chia sẻ tinh thần và giúp các bệnhh viện tuyến tỉnh hiểu hơn về bệnh này và cuối cùng là xây dựng các quỹ thuốc cho việccaaop cứu.

    Chúng ta sẽ chỉ trích anh Thạnh đã lập ra trang web chuyên sâu về một bệnh bởi vì anh Thạnh không có bằng cấp về y khoa???

    GS Nguyễn Văn Tuấn viết:
    Mới đây lại có người dèm pha rằng nhóm chủ trương trang cùng viết hiến pháp chẳng có bằng cấp gì về luật. Đó cũng là một luận điệu mang tính nguỵ biện. Đâu phải có bằng cấp về luật hay là chính trị gia mới có tư cách góp ý cho bản dự thảo hiến pháp. Vấn đề không phải nhóm chủ trương có bằng cấp gì, mà là góp ý của họ có hợp lí hay không. Xã hội dân chủ phải cho phép tất cả mọi người có quyền được nói và góp ý vào các vấn đề mang tính quốc gia.
    duong qua viết:
    Gửi GS Tuấn viết:
    Hoan nghênh GS Tuấn về bài viết này.

    Tuy nhiên muốn nói thêm với GS một chút về đoạn GS phê bình những người chỉ trích trang "Cùng viết Hiến pháp" là họ đã đòi hỏi những chủ của trang đó phải là những ngừoi được đào tạo về luật. Vấn đề ở đây nằm trong tên gọi của trang đó, mà cụ thể là ở chỗ hai chữ "cùng viết". Nếu tên gọi của trang đó là "Cùng thảo luận về HP" thì phê phán của GS là hoàn toàn đúng.

    Gửi GS Tuấn viết:
    Và cũng chính lý do đó nên HP không thể là kết quả của việc "cùng nhau viết" được. Ở đây sự thiếu chính xác trong cách chọn từ cũng có thể phần nào thể hiện sự thiếu chính xác trong việc hiểu thế nào là HP. Một lỗi mà các nhà khoa học nhất là toán học nên tránh.

    Vậy mục tiêu của trang "Cùng viết Hiến Pháp" là gì? Có lẽ ta nên đọc Lời Giới Thiệu của những người lập ra trang web này xem sao?

    Lời Phi Lộ của Cùng Viết Hiến Pháp viết:
    Trang Cùng viết Hiến pháp này ra đời nhằm tạo thêm một không gian đối thoại cho tất cả những người quan tâm đến việc sửa đổi Hiến pháp, để họ có thể cùng thảo luận về chủ đề này một cách nghiêm túc và dân chủ.
    Lời Phi Lộ của Cùng Viết Hiến Pháp viết:
    Cùng viết Hiến pháp sẽ đăng, hoặc đăng lại những bài viết ...
    Lời Phi Lộ của Cùng Viết Hiến Pháp viết:
    Cùng viết Hiến pháp khuyến khích đối thoại giữa các tác giả, và với độc giả. Cùng viết Hiến pháp đề cao tinh thần tôn trọng trong đối thoại, tôn trọng người viết, tôn trọng người đọc, tôn trọng ngữ pháp tiếng Việt.
    Lời Phi Lộ của Cùng Viết Hiến Pháp viết:
    Cùng viết hiến pháp ra đời ngày 1/2/2013 để tạo ra một không gian đối thoại dân chủ về việc sửa đổi Hiến pháp, và sẽ được duy trì ít nhất đến ngày 31/03/2013 để phục vụ việc đóng góp ý kiến vào bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992.

    Cho nên thay vì chỉ nhìn vào cụm từ "cùng nhau viết" để bắt bẻ, tôi nghĩ nên nhìn vào thực chất của trang web đó.

    Nhân ví dụ về 1 ông GS chuyên nganh Xây dụng Đảng để lập 1 web về "chống loãng xương", tôi nghĩ đó là chuyện binh thường. Từ bao giờ mà chúng ta cần phải có bằng cấp về một lĩnh vực nào đó trước khi muốn viết, phát biểu, trình bày ý kiến về lĩnh vực đó?

    Tuy một người chuyên ngành xây dựng đảng thì không thể viết ra những hướng dẫn điều trị để người khác áp dụng theo, nhưng ông ta hoàn toàn có thể lập ra những trang web về y khoa, viết ra những hiểu biết của bản thân ông ấy về bệnh đó, nêu ra những hoàn cảnh bị bệnh, đánh thức sự quan tâm của cộng đồng, mời các chuyên gia y khoa cho ý kiến, tạo các kênh đối thoại giữa bệnh nhân và bác sỹ. Có được không ạ?

    Thưa bác, không phải cần đến chức danh GS đâu, mà ngay những người dân bình thường cùng cảnh ngộ một bệnh nào đó họ vẫn lập những website để phổ biến những hiểu biết của họ về bênh đó, cập nhật những thông tin về phòng chống và điều trị bệnh đó. Ví dụ như trang web sau đây của câu lạc bộ máu khó đông Đà Nẵng.

    Dĩ nhiên ai cũng có quyền viết, quyền nói những gì mình nghĩ. Nếu tiêu chí của "Cùng Viết Hiến Pháp" là như vậy thì có lẽ cái tên cũng nên đặt cho nó phù hợp phỏng ạ. Các nhà khoa học tầm cỡ vậy mà cũng làm ăn cẩu thả thế thì làm sao làm gương cho bọn bần nông ít học được?
    Nói vậy thôi, chứ sau một thời gian trang "Cùng viết HP" cũng đã thể hiện được vai trò đóng góp của nó vào sự hiểu biết về HP của dân chúng. Cũng đã loại bỏ được những ngờ vực ban đầu, đó là điều đáng hoan nghênh.

    Gửi GS Tuấn viết:
    Hoan nghênh GS Tuấn về bài viết này.

    Tuy nhiên muốn nói thêm với GS một chút về đoạn GS phê bình những người chỉ trích trang "Cùng viết Hiến pháp" là họ đã đòi hỏi những chủ của trang đó phải là những ngừoi được đào tạo về luật. Vấn đề ở đây nằm trong tên gọi của trang đó, mà cụ thể là ở chỗ hai chữ "cùng viết". Nếu tên gọi của trang đó là "Cùng thảo luận về HP" thì phê phán của GS là hoàn toàn đúng.

    Gửi GS Tuấn viết:
    Và cũng chính lý do đó nên HP không thể là kết quả của việc "cùng nhau viết" được. Ở đây sự thiếu chính xác trong cách chọn từ cũng có thể phần nào thể hiện sự thiếu chính xác trong việc hiểu thế nào là HP. Một lỗi mà các nhà khoa học nhất là toán học nên tránh.

    Vậy mục tiêu của trang "Cùng viết Hiến Pháp" là gì? Có lẽ ta nên đọc Lời Giới Thiệu của những người lập ra trang web này xem sao?

    Lời Phi Lộ của Cùng Viết Hiến Pháp viết:
    Trang Cùng viết Hiến pháp này ra đời nhằm tạo thêm một không gian đối thoại cho tất cả những người quan tâm đến việc sửa đổi Hiến pháp, để họ có thể cùng thảo luận về chủ đề này một cách nghiêm túc và dân chủ.
    Lời Phi Lộ của Cùng Viết Hiến Pháp viết:
    Cùng viết Hiến pháp sẽ đăng, hoặc đăng lại những bài viết ...
    Lời Phi Lộ của Cùng Viết Hiến Pháp viết:
    Cùng viết Hiến pháp khuyến khích đối thoại giữa các tác giả, và với độc giả. Cùng viết Hiến pháp đề cao tinh thần tôn trọng trong đối thoại, tôn trọng người viết, tôn trọng người đọc, tôn trọng ngữ pháp tiếng Việt.
    Lời Phi Lộ của Cùng Viết Hiến Pháp viết:
    Cùng viết hiến pháp ra đời ngày 1/2/2013 để tạo ra một không gian đối thoại dân chủ về việc sửa đổi Hiến pháp, và sẽ được duy trì ít nhất đến ngày 31/03/2013 để phục vụ việc đóng góp ý kiến vào bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992.

    Cho nên thay vì chỉ nhìn vào cụm từ "cùng nhau viết" để bắt bẻ, tôi nghĩ nên nhìn vào thực chất của trang web đó.

    Nhân ví dụ về 1 ông GS chuyên nganh Xây dụng Đảng để lập 1 web về "chống loãng xương", tôi nghĩ đó là chuyện binh thường. Từ bao giờ mà chúng ta cần phải có bằng cấp về một lĩnh vực nào đó trước khi muốn viết, phát biểu, trình bày ý kiến về lĩnh vực đó?

    Tuy một người chuyên ngành xây dựng đảng thì không thể viết ra những hướng dẫn điều trị để người khác áp dụng theo, nhưng ông ta hoàn toàn có thể lập ra những trang web về y khoa, viết ra những hiểu biết của bản thân ông ấy về bệnh đó, nêu ra những hoàn cảnh bị bệnh, đánh thức sự quan tâm của cộng đồng, mời các chuyên gia y khoa cho ý kiến, tạo các kênh đối thoại giữa bệnh nhân và bác sỹ. Có được không ạ?

    Thưa bác, không phải cần đến chức danh GS đâu, mà ngay những người dân bình thường cùng cảnh ngộ một bệnh nào đó họ vẫn lập những website để phổ biến những hiểu biết của họ về bênh đó, cập nhật những thông tin về phòng chống và điều trị bệnh đó. Ví dụ như trang web sau đây của câu lạc bộ máu khó đông Đà Nẵng.

    Bài viết của GS Tuấn rất hay, nhưng có lẽ các tiến sĩ, thạc sĩ "chuyên gia" ngụy biện của nhà nước sẽ không hiểu gì hết, còn nếu may ra có hiểu được thì chắc cũng sẽ "câm như hến" hoặc đang tìm cái "mũ" nào đó dành cho GS Tuấn "đội"...

    Hoan nghênh GS Tuấn về bài viết này.

    Tuy nhiên muốn nói thêm với GS một chút về đoạn GS phê bình những người chỉ trích trang "Cùng viết Hiến pháp" là họ đã đòi hỏi những chủ của trang đó phải là những ngừoi được đào tạo về luật. Vấn đề ở đây nằm trong tên gọi của trang đó, mà cụ thể là ở chỗ hai chữ "cùng viết". Nếu tên gọi của trang đó là "Cùng thảo luận về HP" thì phê phán của GS là hoàn toàn đúng.

    HP bản thân nó là một văn bản luật, một văn bản luật tối cao của một quốc gia. Nếu những người viết ra nó là nhưng người không được đào tạo về luật thì quả là điều đáng phỉ báng cho ngành luật, một ngành có thời gian đào tạo lâu, đòi hỏi cao so với nhiều ngành khác không chỉ trong tiêu chí đầu vào mà còn cả trong suốt quá trình đào tạo. Và cũng chính lý do đó nên HP không thể là kết quả của việc "cùng nhau viết" được. Ở đây sự thiếu chính xác trong cách chọn từ cũng có thể phần nào thể hiện sự thiếu chính xác trong việc hiểu thế nào là HP. Một lỗi mà các nhà khoa học nhất là toán học nên tránh.

    Ví dụ thôi, nếu ông Nguyễn Phú Trọng, GS Tiến sĩ chuyên ngành xây dựng đảng, mở một trang web có tên "Cùng viết về dịch tễ học và di truyền loãng xương" là ngành của GS thì GS nghĩ sao?

    Tôi vừa nhận được Tài liệu triển khai lấy ý kiến nhân dân về Hiến Pháp do chính quyền mang tới nhà yêu cầu lấy ý kiến. Xin có 1 vài ý như sau:
    -Hiến pháp của nước Việt Nam nên phải viết bằng tiếng Việt, không có những từ ngoại lai(Mác-Lênin)để cho bất kỳ ai hễ biết đọc biết viết tiếng Việt là có thể hiểu được
    -Nếu muốn dùng từ chủ nghĩa Mác-Lênin trong hiến pháp, xin cung cấp thêm tới mỗi hộ một cuốn Tư bản luận và một bộ Lênin toàn tập đã dịch ra tiếng Việt để có thể hiểu trước khi góp ý

    Đây là một bài viết rất công tâm, quan điểm rõ ràng, chính trực. Rất hoan nghênh GS Nguyễn Văn Tuấn.

    Trích "... Nguỵ biện là một biểu hiện, một hệ quả của lười biếng suy nghĩ. Vì lười biếng suy nghĩ nên người ta sẵn sàng tuôn ra những câu chữ, những ý tưởng mặc định đã có sẵn trong đầu. Những ý tưởng mặc định đó có thể đã được cấy vào não trạng quá lâu, nên khi thốt ra, nó trở thành một quán tính..."

    Tôi hoàn toàn đồng ý với bài viết của GS Tuấn.