Vũ Đức Khanh & Lê Quốc Tuấn - Nỗi sợ và khát vọng thay đổi ở Việt Nam

  • Bởi Admin
    08/03/2013
    2 phản hồi

    Ls. Vũ Đức Khanh & Lê Quốc Tuấn

    Ở Việt Nam hiện nay, sức mạnh không nằm trong tay chính quyền cai trị mà nằm trong tay dân chúng. Chính nỗi lo sợ cho an toàn bản thân của đa số dân Việt Nam đã giúp kéo dài quyền lực của chính quyền CS trong nước. Tuy nhiên, thực tế đang cho thấy là người dân Việt Nam đang dần bước ra khỏi nỗi sợ hãi, dành lại quyền quyết định số phận của mình.

    Có một nỗi sợ đang hiện diện trong đời sống chính trị Việt Nam. Nỗi sợ ấy nằm ngay giữa mối quan hệ chính quyền và dân chúng và đang trở thành một yếu tố mang tính quyết định cho tương lai của đất nước này. Không cần phải đợi đến khi chủ tịch nước Trương Tấn Sang nói “Chúng tôi cũng cảm thấy có lỗi để cho dân và đảng viên sợ…”, từ lâu ai cũng biết là những người CS thiết lập cơ chế cai trị dựa trên nỗi sợ hãi. Không ngừng củng cố sức mạnh và duy trì nỗi sợ đã trở thành các nguyên tắc cai trị của Chính phủ và Đảng Cộng sản Việt Nam. Có thể nói, cho đến nay, chính quyền CSVN đã khá thành công trong thuật cai trị bằng gieo rắc nỗi sợ tại Việt Nam.

    Tuy nhiên, dù nghe có vẻ trớ trêu nhưng sự thực là chính quyền đang sợ người dân hơn vì dân chúng hiện đang ngày càng đòi hỏi nhiều hơn là những gì các nhà lãnh đạo CS có thể mang lại.

    Cuộc bùng nổ kinh tế trong thập kỷ đầu tiên của thế kỷ 21 ở Việt Nam tuy mang lại được những thay đổi nhất định về mức sống của ngươi dân nhưng khả năng quản lý yếu kém của chính phủ lại mở ra những khó khăn nan giải hơn. Hố ngăn cách giàu nghèo quá lớn, nạn tham nhũng dai dẳng bất trị và đạo đức xã hội suy đồi. Bên cạnh đó, sức ép của người "anh em CSTQ" về an ninh lãnh thổ và quấy rối kinh tế ngày càng đặt chính quyền CSVN vào thế khó xử. Tất cả, đang dẫn đến một nỗi sợ khác và lớn hơn nữa cho nhà cầm quyền: nỗi sợ người dân đang đang dần mất tin tưởng và muốn dành lại quyền quyết định đất nước về tay mình.

    Với khoảng 60% dân số dưới 30 tuổi, trưởng thành trong thời gian Viêt Nam bùng nổ kinh tế. Sự hiện diện của thế hệ này, với mạng internet mở cửa giúp họ ngày càng nhận thức hơn về thế giới chung quanh, đang khiến các nhà lãnh đạo Đảng Cộng sản già cỗi nhìn thấy chính mình chỉ còn đại diện cho một thế hệ lụi tàn.

    Như một quán tính và như một khả năng duy nhất có trong tay, càng sợ hãi, chính quyền càng đàn áp người dân nhiều hơn. Hậu quả là, càng đàn áp, chính quyền công an trị càng nén chặt nỗi khao khát thay đổi và biến sức đè nén ấy trở thành kho thuốc nổ chậm trong công chúng.Và dù chính phủ hoặc người dân có muốn hay không, kho thuốc nổ ấy chắc chắn phải nổ tung ở một thời điểm nào đó. Nghĩa là, dù chưa biết nội dung, hình dạng ra sao nhưng thay đổi cũng sẽ phải xảy ra.

    Phải thay đổi

    Trong khi chính phủ Việt Nam vẫn còn là một trở ngại chính đến các cải cách chính trị, cản trở niềm khao khát về một đất nước tự do dân chủ hơn lại đến từ bên trong mỗi người dân: Đó là nỗi hoang mang về sự thay đổi, sự không chắc chắn mà thay đổi có thể mang lại cùng nỗi lo sợ cho an nguy của bản thân. Nhiều năm qua, khi mãnh liệt khi bi tráng, từng lớp người thức thời đã khẳng khái đứng lên thách thức chính quyền, tuy nhiên họ chỉ là một thiểu số nhỏ trong đám đông quần chúng nhẫn nhục, cam phận. Mặc dù nhiều người có thể thông cảm và chia sẻ quan điểm của những nhà tranh đấu nhưng không ai muốn bị vào tù hoặc phải đánh đổi sự an toàn của bản thân và gia đình mình.

    Như đứa đầu gấu bắt nạt trẻ yếu hơn mình trong sân trường. Chúng sẽ không thể trở thành kẻ bắt nạt nếu không có đứa trẻ nào sợ mình. Hay nói một cách khác, chính những đứa trẻ khiếp nhược,chịu khuất phục đã tạo nên kẻ bắt nạt. Tương tự như nỗi sợ của người dân đối với một chính phủ độc tài. Chính sự chịu đựng của người dân đã cho phép quyền lực lên ngôi. Thẩm quyền của một chính phủ nằm trong sự tôn trọng của người dân. Chừng nào người dân còn tiếp tục tuân thủ quyền lực của chính phủ thì sẽ không có thay đổi và chính phủ tiếp tục giữ vị trí quyền lực của mình. Tuy nhiên, nếu một phần dân số đáng kể nhìn ra sự hèn kém, bất lực của chính phủ, nhận ra rằng họ không còn có thể mang lại những nhu cầu tinh thần và vật chất thiết thực cho mình nữa và quyết định phải có sự thay đổi thì quyền lực của chính phủ lập tức bị suy yếu. Sức mạnh của một quốc gia nằm trong tập thể người dân. Chính phủ chỉ có thể hành động khi có sự cho phép của người dân. Một khi đông đảo dân chúng không còn chấp nhận sự sai khiến, áp đặt thì chính phủ sẽ trở thành một "Nhà vua ở truồng".

    Đáng tiếc thay, những sự thực đơn giản ấy từ lâu đã bị vùi sâu dưới nhiều đáy tầng của nền văn hóa chính trị một chiều. Nắm giữ truyền thông, thi hành định hướng giáo dục và thực hiện nhuần nhuyễn các kỹ thuật tuyên truyền, đảng CSVN đã thành công trong việc tạo dựng nên những thế hệ nặng tâm thức sợ hãi và khá xa lạ với các ý niệm dân chủ tự do. Thậm chí, ngay cả khi tiến bộ công nghệ thông tin mở cửa tâm thức người dân, dù vô vọng, chính quyền vẫn tiếp tục can thiệp, ngăn chặn...

    Sự cam chịu có lời biện hộ của nó. Đã có những lập luận cho rằng, chính quyền dù vấp váp quá nhiều sai sót nhưng vẫn mang lại được những nhu cầu căn bản cho người dân. Chính phủ độc đảng, dù có những giới hạn nhất định để bảo vệ quyền lực của mình nhưng cũng không đến nỗi đưa đất nước đến tình trạng đói nghèo, bị cô lập. Thậm chí, có những lập luận khác, cho rằng dân chủ, đa nguyên vốn chẳng phải là liều thần dược...Và, không có đảm bảo rằng, nếu bị loại bỏ, một chính phủ khác không chắc gì sẽ tốt đẹp hơn.

    Tuy nhiên, thực tế đã cho thấy buông xuôi, chấp nhận hiện trạng sẵn có chỉ khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn, người dân càng dung thứ chính quyền chừng nào chỉ càng đưa chính quyền đến chỗ hư hoại mục ruỗng hơn từ bên trong. Không có sửa chữa gì ngoài những chắp vá quanh quẩn. Đã qua 8 đại hội đảng, 7 đời tổng bí thư kể từ sau 1975 với nhiều thay đổi lớn về kinh tế, an ninh quốc phòng nhưng kết quả là một đất nước đang trên đà sa lầy phá sản về kinh tế, băng hoại trong đạo đức đời sống và thất bại trong bảo vệ biên cương lãnh thổ.

    Khát vọng thay đổi và Sức mạnh của người dân

    Quá thất vọng với một chính phủ kém cỏi, người dân Việt Nam đang có những tầm nhìn vượt ra khỏi bóng che của đảng CSVN, tổ chức lãnh đạo chính phủ, chi phối sinh mệnh đất nước trong hơn 80 năm qua. Bàng hoàng khi chính quyền khép vội cơ hội lắng nghe ý dân để sửa chữa hiến pháp, và đặc biệt, khi người lãnh đạo dảng CSVN vừa khẳng định khước từ mong muốn thiết lập dân chủ nhân dân, cải thiện nhân quyền và đối lập với chủ nghĩa đa nguyên chính trị, nhiều người dân hiện đang thức tỉnh, gọi nhau cùng bước ra khỏi nỗi sợ hãi thường nhật để dành lại quyền quyết định số phận của mình.

    Người Việt từng mong muốn nhiều hơn cho dân tộc, nhưng không biết chắc chắn phải làm thế nào thực hiện ước mơ của mình. Và dù đã có thể nói về việc phải nên loại bỏ Đảng Cộng sản để đi đến dân chủ, nhưng thực sự là chưa có và chưa ai đồng thuận với nhau về một lộ trình rõ ràng để đi đến mục tiêu này. Tuy nhiên, vì khát vọng về lẽ phải, công bằng, người dân Việt Nam đang tích cực chia xẻ với nhau những thông tin, tri thức về nhân quyền, dân chủ tự do và náo nức một sự thay đổi.

    Nhận thức được sức mạnh của đám đông, chính quyền tích cực gia tăng khủng bố, quấy nhiễu và đàn áp những nhà tranh đấu có khả năng bản lĩnh tập hợp được quần chúng. Hết đợt này đến đợt khác, những người truyền bá tư tưởng dân chủ tự do, lên tiếng chống lại độc quyền cai trị của ĐCSVN thường bị trừng phạt, bỏ tù vì tội "tuyên truyền chống nhà nước". Các phong trào dân chủ buộc phải hoạt động rời rạc, lén lút. Hậu quả để lại là một đám đông bị đàn áp nhưng thiếu người lãnh đạo tập hợp. Không trở thành một lực lượng đủ quan trọng để thực hiện những chuyển biến chính trị lớn.

    Rõ ràng là có một đa số im lặng đang chờ đợi người lãnh đạo mình. Tuy nhiên, công chúng không thể cứ chờ đợi ai đó đứng lên kêu gọi "hãy đi theo tôi". Người Việt Nam càng không thể thụ động trước những áp bức, bất công ngày càng tăng do hậu quả từ một chính quyền bất lực và không thực sự phục vụ mình. Thay vì thế, mọi người không nên chờ đợi nữa mà phải tự mình trở thành người lãnh đạo giữa những tập hợp nhỏ nhất như gia đình, bạn bè, hàng xóm của mình để cùng bảo nhau "Quá đủ rồi". Đây không phải là một lời kêu gọi cho bạo lực nhưng là sự bất tuân dân sự, như phong trào bất hợp tác của Mahatma Gandhi chống lại chế độ Raj của người Anh.

    Tất nhiên là chính phủ sẽ dễ dàng đàn áp khi chỉ có một hoặc vài người lẻ loi, nhưng nếu đấy là phong trào trên khắp nước, nếu một phần đáng kể dân số tham gia vào bất tuân dân sự, thì chính phủ sẽ làm gì được?

    Hãy nhìn nhân khẩu học của Việt Nam hiện nay. Nếu chỉ một nửa của 60% công dân Việt Nam dưới 30 tuổi tham gia bất tuân dân sự - đừng quên rằng dân số của Việt Nam là khoảng 89 triệu - nghĩa là khoảng 26,7 triệu công dân đứng lên chống lại nhà nước, sẽ không có đủ công an để bắt và không đủ nhà tù để cầm giữ từng ấy người. Hơn nữa, giới công an có hành động không khi họ phải bắt giữ chính bạn bè, gia đình và hàng xóm của mình?

    Bất kể là chính phủ hay người dân Việt Nam chọn lựa lộ trình nào, thay đổi chắc chắn là điều phải đến. Dù là trong năm nay hay mười năm tới, bằng một tiến trình ôn hòa hay bạo động, tích cực hay tiêu cực, Việt Nam sẽ thay đổi, bởi vì đất nước này không thể tiếp tục con đường hiện tại được nữa. Những biểu hiện gần đây cho thấy chính quyền đã đi hết con bài chủ của mình, thậm chí đã trở nên trở nên ngang ngược lúng túng bị động trong việc đáp ứng các nguyện vọng chính đáng của người dân. Sức mạnh đang dần chuyển về phía đám đông bị áp bức, nỗi sợ hãi ở Việt Nam hiện nay không phải là nỗi sợ hãi của công chúng đối với chính quyền mà ngược lại: Chính quyền đang khiếp sợ sức khát vọng thay đổi từ người dân.

    Hơn 4000 người (và còn nhiều nữa), tự nhận mình là những "công dân tự do" đang dõng dạc tuyên bố những đòi hỏi chính đáng của người dân Việt Nam. Hơn 7000 người đang hưởng ứng kiến nghị Sửa đổi Hiến Pháp 1992.

    Hãy thử nghĩ đến 5000, 10000 người đồng lòng như thế.

    Và hãy thử nghĩ đến một ngày, hàng nghìn công dân tự do ấy cùng bước xuống lòng đường ở mọi ngõ ngách của đời sống.

    Đó là sức mạnh của người dân, sức mạnh của khát vọng thay đổi đang lớn dần.

    Ls.Vũ Đức Khanh & Lê Quốc Tuấn



    Vietnamese Original Text: Ls.Vũ Đức Khanh & Lê Quốc Tuấn
    English Version: TM1111

    *

    Vũ Đức Khanh & Lê Quốc Tuấn – Fear and the Yearning for Change in Vietnam

    From X-cafevn.org

    Presently in Vietnam, power does not lie in the hands of the government but in the hands of the people. In the past it was the fear for one’s own safety by the majority of the Vietnamese people that helped prolong the power of the communist government in the country. However, reality has shown that the Vietnamese people are gradually stepping out of their fear to take back the right to determine their own destiny.

    There is a fear that is present in the political sphere in Vietnam. The fear lies squarely between the government and the people and is becoming a decisive factor in determining the future of the country. One needs not wait to hear from Chairman Trương Tấn Sang, who stated that, “We feel it is our fault that the people and the cadres are in fear…” to know that for a long time the communists had set up a structure of governing based on fear. Constantly strengthening their power and maintaining fear has been the principles by which the Vietnamese government and the Communist Party rule the people. It can be said that until now, the Vietnamese communist government has been pretty successful in the art of ruling by spreading fear.

    However, although it may sound paradoxical, in reality the government is now more afraid of the people than the people are of the government, as the people are increasingly demanding more than what the communist leaders can provide.

    Although the economic boom in Vietnam during the first decade of the 21st century brought certain improvement in the standards of living for the people, the government’s poor management created even worse problems. The gap between the rich and the poor widened; corruption persisted to the point beyond control, and morals deteriorated. Additionally, pressure from “Big Brother China” on border disputes and unfair economic dealings put the Vietnamese government in an increasingly difficult situation. All this led to a different and bigger fear from the government: that the people lost faith in the government and want to take back the right to determine the country’s destiny.

    Facing approximately 60% of the population under thirty years of age, who grew up during the economic boom and are using the internet to acquire knowledge about the world around them, the aging communist leaders are seeing themselves representing only the generation of people who are on their last legs.

    Partly because suppression is inherent with the government, and partly because it is the only tool in hand, the more the government is afraid of the people, the more it tries to suppress them. The result is that increasing suppression from the government pushed the people’s desire for change to the point it turned into a powder keg. And whether the government or the people want it or not, this powder keg will certainly explode at some point in time. What does this mean? It means that we do not know what it will entail, what shape it will take, but we know for certain that change is coming.



    Change is Imperative

    While the Vietnamese government is still the main obstacle to political reform, another obstacle to a more democratic country, however, comes from the people themselves, in the form of their uncertainty about change and what it will bring, and the fear for their own safety. During the past years, at times powerful, at times heroic but tragic, waves of those minded of the common good for the country have stood up to challenge the government, but they were only a small minority among the patient mass resigned to their own fate. Although a large number of people understood and shared the views of the fighters for democracy, they did not want to be imprisoned or to sacrifice their own safety or that of their loved ones.

    Bullies who harass those weaker than themselves cannot do so if no one is afraid of them. In other words, it is the weak kids resigned to harassment that empower the bullies. The fear of the people toward a totalitarian government is no different. It is the people’s resignation to power that allows power to exist. A government’s authority survives on being accepted by the people. As long as the people obey the government’s power, the government will keep its power, and there will not be change. However, if a substantial number of the people see through the government’s impotence and ineffectiveness, and recognize that it can no longer serve their physical or mental needs, and decide to demand change, then the government’s power will substantially weaken. A nation’s strength lies in the popular mass. A government can only act with the people’s permission. Once the majority of the people no longer accept the government’s order or imposition, the government becomes an “emperor without clothes”.

    It’s a shame that such simple truth has long been buried deep beneath layers of totalitarian politics. Controlling the media, directing education, and deftly manipulating propaganda, the Vietnamese Communist Party was successful in producing generations ingrained with fear and unfamiliar with concepts of freedom and democracy. Even as progress in information and technology opened people’s minds, the government, though hopelessly, continues to interfere and set up barriers…

    Resignation does have its excuses. There are arguments that even though the government made countless mistakes, it still serves the basic needs of the people. A single-party government, even with its shortcomings due to trying protect its power, would not lead the country to poverty or isolation. There are even arguments that democracy and pluralism are not guaranteed to be the magic pill… And there is no guarantee that, if this government is rejected in favor of another one, things would indeed be better.

    However, it has been proven that giving up and resigning to current circumstances will only make the situation worse, because the more tolerant the people are of the government, the more corrupt and infested the government will be allowed to be, inside out. There will be no thorough reform, only patched-up changes. Since 1975, there have been eight party national conferences, seven party general secretaries, numerous major changes in economic reform, national defense policies instituted, but the result is a country heading to decline, economic bankruptcy, moral deterioration, and failure in border and national territory defense.



    The Yearning for Change and the Power of the People

    Bitterly disappointed with an impotent government, the Vietnamese people are looking beyond the leadership of the communist party and the government that has shaped the destiny of the country over the last 80 years. Shocked when the government hastily closed up the opportunity to listen to the people’s opinions related to the revision of the constitution, and especially at the the leader of the Vietnamese Communist Party’s refusal to espouse democracy, improve human rights, as well as his opposition to political pluralism, numerous people are waking up and calling on each other to step out of their persistent fear to take back the right to determine their own destiny.

    The Vietnamese have long wanted more for themselves, but did not know how to achieve their dreams. And even though some have talked about the need to remove the communist party in order to attain democracy, in reality there has been no unified agreement for a definite road to that goal. However, yearning for justice and for what is right, the Vietnamese people are now actively sharing information and knowledge about human rights, democracy, and freedom. They are eager for change.

    Recognizing the power of the mass, the Vietnamese government is actively increasing terror, harassment, and oppression on those freedom fighters who have the potential to gather the mass. Wave after wave, those who spread ideas for democracy and freedom and raised their voice against the totalitarian rule of the Vietnamese Communist Party have been imprisoned under the crime of “spreading propaganda against the government”. Democratic movements were forced to operate in isolation and in secrecy. This resulted in a large crowd being suppressed but lacking a leader who can gather them together. They cannot grow into a force significant enough to bring about major political transformations.

    Obviously, the quiet majority are waiting for their leader. However, the people should not just wait for someone who will stand up and call out, “Follow me!” The Vietnamese should not passively take increasing oppression and injustice from an impotent government who does not truly serve them. On the contrary, they should not wait any longer, but become leaders themselves among the smallest possible groups such as families, circles of friends, neighbors, and tell each other, “Enough is enough!” This is not a call for violence but a call for civil disobedience, like Mahatma Gandhi’s call for non-cooperation with the British Raj regime.

    Obviously it would be easy for the government to suppress a few isolated individuals, but not so when it has to deal with movements that spring up all over the country. If a significant part of the population participates in civil disobedience, how would the government handle it?

    Let’s take a look at Vietnamese demographics today. If only half of the 60% of the people under 30 years of age participate in civil disobedience – out of the total population of 89 million – that would be 26.7 million standing up against the government. There would not be enough police force to make arrest, nor enough prisons to house those 26.7 million. Furthermore, would the police force go ahead and arrest their families and their neighbors?

    Regardless of which path the Vietnamese people or the government select, change is inevitable. In this year or in ten years, peacefully or violently, for better or for worse, Vietnam will have to change, because the country cannot continue in the current path. Recent developments seem to indicate that the government has used up its options and no longer has any ace up its sleeve. It has become arrogant and at the same time it is lost, not knowing how to respond to the rightful wishes of the people. Power is gradually shifting towards the oppressed masses. Any fear that exists in Vietnam nowadays is no longer fear from the people; on the contrary, it is the government’s fear against the people’s desire for change.

    Moe than four thousand people, and more to come, claiming themselves to be “free citizens”, are declaring the people’s rightful demands. More than seven thousand are responding to the Petition for the Revision of the 1992 Constitution.

    Let’s think of five thousand, ten thousand such people, all of one mind.

    And let’s think of a day when thousands of free citizens occupy the streets from all walks of life.

    Such is the power of the people, the power from the desire for change, growing daily.

    Attys Vũ Đức Khanh & Lê Quốc Tuấn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi



    Vietnamese Original Text: Ls.Vũ Đức Khanh & Lê Quốc Tuấn
    English Version: TM1111

    *

    Vũ Đức Khanh & Lê Quốc Tuấn – Fear and the Yearning for Change in Vietnam

    From X-cafevn.org

    Presently in Vietnam, power does not lie in the hands of the government but in the hands of the people. In the past it was the fear for one’s own safety by the majority of the Vietnamese people that helped prolong the power of the communist government in the country. However, reality has shown that the Vietnamese people are gradually stepping out of their fear to take back the right to determine their own destiny.

    There is a fear that is present in the political sphere in Vietnam. The fear lies squarely between the government and the people and is becoming a decisive factor in determining the future of the country. One needs not wait to hear from Chairman Trương Tấn Sang, who stated that, “We feel it is our fault that the people and the cadres are in fear…” to know that for a long time the communists had set up a structure of governing based on fear. Constantly strengthening their power and maintaining fear has been the principles by which the Vietnamese government and the Communist Party rule the people. It can be said that until now, the Vietnamese communist government has been pretty successful in the art of ruling by spreading fear.

    However, although it may sound paradoxical, in reality the government is now more afraid of the people than the people are of the government, as the people are increasingly demanding more than what the communist leaders can provide.

    Although the economic boom in Vietnam during the first decade of the 21st century brought certain improvement in the standards of living for the people, the government’s poor management created even worse problems. The gap between the rich and the poor widened; corruption persisted to the point beyond control, and morals deteriorated. Additionally, pressure from “Big Brother China” on border disputes and unfair economic dealings put the Vietnamese government in an increasingly difficult situation. All this led to a different and bigger fear from the government: that the people lost faith in the government and want to take back the right to determine the country’s destiny.

    Facing approximately 60% of the population under thirty years of age, who grew up during the economic boom and are using the internet to acquire knowledge about the world around them, the aging communist leaders are seeing themselves representing only the generation of people who are on their last legs.

    Partly because suppression is inherent with the government, and partly because it is the only tool in hand, the more the government is afraid of the people, the more it tries to suppress them. The result is that increasing suppression from the government pushed the people’s desire for change to the point it turned into a powder keg. And whether the government or the people want it or not, this powder keg will certainly explode at some point in time. What does this mean? It means that we do not know what it will entail, what shape it will take, but we know for certain that change is coming.



    Change is Imperative

    While the Vietnamese government is still the main obstacle to political reform, another obstacle to a more democratic country, however, comes from the people themselves, in the form of their uncertainty about change and what it will bring, and the fear for their own safety. During the past years, at times powerful, at times heroic but tragic, waves of those minded of the common good for the country have stood up to challenge the government, but they were only a small minority among the patient mass resigned to their own fate. Although a large number of people understood and shared the views of the fighters for democracy, they did not want to be imprisoned or to sacrifice their own safety or that of their loved ones.

    Bullies who harass those weaker than themselves cannot do so if no one is afraid of them. In other words, it is the weak kids resigned to harassment that empower the bullies. The fear of the people toward a totalitarian government is no different. It is the people’s resignation to power that allows power to exist. A government’s authority survives on being accepted by the people. As long as the people obey the government’s power, the government will keep its power, and there will not be change. However, if a substantial number of the people see through the government’s impotence and ineffectiveness, and recognize that it can no longer serve their physical or mental needs, and decide to demand change, then the government’s power will substantially weaken. A nation’s strength lies in the popular mass. A government can only act with the people’s permission. Once the majority of the people no longer accept the government’s order or imposition, the government becomes an “emperor without clothes”.

    It’s a shame that such simple truth has long been buried deep beneath layers of totalitarian politics. Controlling the media, directing education, and deftly manipulating propaganda, the Vietnamese Communist Party was successful in producing generations ingrained with fear and unfamiliar with concepts of freedom and democracy. Even as progress in information and technology opened people’s minds, the government, though hopelessly, continues to interfere and set up barriers…

    Resignation does have its excuses. There are arguments that even though the government made countless mistakes, it still serves the basic needs of the people. A single-party government, even with its shortcomings due to trying protect its power, would not lead the country to poverty or isolation. There are even arguments that democracy and pluralism are not guaranteed to be the magic pill… And there is no guarantee that, if this government is rejected in favor of another one, things would indeed be better.

    However, it has been proven that giving up and resigning to current circumstances will only make the situation worse, because the more tolerant the people are of the government, the more corrupt and infested the government will be allowed to be, inside out. There will be no thorough reform, only patched-up changes. Since 1975, there have been eight party national conferences, seven party general secretaries, numerous major changes in economic reform, national defense policies instituted, but the result is a country heading to decline, economic bankruptcy, moral deterioration, and failure in border and national territory defense.



    The Yearning for Change and the Power of the People

    Bitterly disappointed with an impotent government, the Vietnamese people are looking beyond the leadership of the communist party and the government that has shaped the destiny of the country over the last 80 years. Shocked when the government hastily closed up the opportunity to listen to the people’s opinions related to the revision of the constitution, and especially at the the leader of the Vietnamese Communist Party’s refusal to espouse democracy, improve human rights, as well as his opposition to political pluralism, numerous people are waking up and calling on each other to step out of their persistent fear to take back the right to determine their own destiny.

    The Vietnamese have long wanted more for themselves, but did not know how to achieve their dreams. And even though some have talked about the need to remove the communist party in order to attain democracy, in reality there has been no unified agreement for a definite road to that goal. However, yearning for justice and for what is right, the Vietnamese people are now actively sharing information and knowledge about human rights, democracy, and freedom. They are eager for change.

    Recognizing the power of the mass, the Vietnamese government is actively increasing terror, harassment, and oppression on those freedom fighters who have the potential to gather the mass. Wave after wave, those who spread ideas for democracy and freedom and raised their voice against the totalitarian rule of the Vietnamese Communist Party have been imprisoned under the crime of “spreading propaganda against the government”. Democratic movements were forced to operate in isolation and in secrecy. This resulted in a large crowd being suppressed but lacking a leader who can gather them together. They cannot grow into a force significant enough to bring about major political transformations.

    Obviously, the quiet majority are waiting for their leader. However, the people should not just wait for someone who will stand up and call out, “Follow me!” The Vietnamese should not passively take increasing oppression and injustice from an impotent government who does not truly serve them. On the contrary, they should not wait any longer, but become leaders themselves among the smallest possible groups such as families, circles of friends, neighbors, and tell each other, “Enough is enough!” This is not a call for violence but a call for civil disobedience, like Mahatma Gandhi’s call for non-cooperation with the British Raj regime.

    Obviously it would be easy for the government to suppress a few isolated individuals, but not so when it has to deal with movements that spring up all over the country. If a significant part of the population participates in civil disobedience, how would the government handle it?

    Let’s take a look at Vietnamese demographics today. If only half of the 60% of the people under 30 years of age participate in civil disobedience – out of the total population of 89 million – that would be 26.7 million standing up against the government. There would not be enough police force to make arrest, nor enough prisons to house those 26.7 million. Furthermore, would the police force go ahead and arrest their families and their neighbors?

    Regardless of which path the Vietnamese people or the government select, change is inevitable. In this year or in ten years, peacefully or violently, for better or for worse, Vietnam will have to change, because the country cannot continue in the current path. Recent developments seem to indicate that the government has used up its options and no longer has any ace up its sleeve. It has become arrogant and at the same time it is lost, not knowing how to respond to the rightful wishes of the people. Power is gradually shifting towards the oppressed masses. Any fear that exists in Vietnam nowadays is no longer fear from the people; on the contrary, it is the government’s fear against the people’s desire for change.

    Moe than four thousand people, and more to come, claiming themselves to be “free citizens”, are declaring the people’s rightful demands. More than seven thousand are responding to the Petition for the Revision of the 1992 Constitution.

    Let’s think of five thousand, ten thousand such people, all of one mind.

    And let’s think of a day when thousands of free citizens occupy the streets from all walks of life.

    Such is the power of the people, the power from the desire for change, growing daily.

    Attys Vũ Đức Khanh & Lê Quốc Tuấn