Nguyễn Đắc Kiên - Cái khốc hại của độc đảng

  • Bởi Admin
    06/03/2013
    9 phản hồi

    Nguyễn Đắc Kiên

    the_others.jpg
    Tranh Mana Neyestani

    Độc đảng hay đa đảng khác nhau căn bản không phải hình thức
    tồn tại của nó mà ở phương thức để nó duy trì sự tồn tại của mình

    Khi tôi gửi những bài viết đầu tiên cho Ban biên tập Cùng Viết Hiến Pháp, tôi có nhắn gửi rằng, tôi hiểu việc ký tên vào bản Dự thảo Hiến pháp của nhóm 72 trí thức, cũng như việc tham gia trang Cùng Viết Hiến pháp, không đơn thuần chỉ là để có một bản Hiến pháp tốt, mà cái quan trọng hơn là để thức tỉnh người dân về quyền và trách nhiệm công dân của mình.

    Khi bài viết “Vài lời…” của tôi được lan truyền, nhiều người đã nhắn gửi tôi rằng, họ khâm phục, họ kính trọng việc làm của tôi, rằng họ hèn…

    Chuyện người dân không ý thức hết về quyền công dân của mình, hay chuyện những người bạn tôi nhận họ hèn mới nhìn qua thì không có gì nghiêm trọng. Nếu có ai đó coi là chuyện thường tình, nhỏ nhặt thì cũng chẳng đáng ngạc nhiên. Nhưng ít người biết rằng, những sự tệ hại xấu xa nhất mà xã hội con người có thể tạo nên lại có thể xuất phát từ những “thường tình, nhỏ nhặt” đó.

    Gần đây, người ta quay lại tranh luận về chuyện độc đảng hay đa đảng. Có những lý lẽ xem chừng rất thuyết phục được đưa ra, như lý lẽ của Thiếu tướng Lê Văn Cương. Tại sao Trung Quốc độc đảng vẫn phát triển vượt xa một Ấn Độ đa đảng? Hay tham nhũng, suy thoái kinh tế nước nào chẳng có, đâu cứ nước độc đảng… quan trọng là cách thiết kế bộ máy, cách kiểm soát để hạn chế tham nhũng, lũng đoạn(*).

    Nếu chỉ nhìn ở góc độ một nhà nước để cai trị, rất khó để phủ nhận lập luận của Thiếu tướng Cương. Emmanuel Poisson còn chỉ ra rằng, bộ máy quan lại trong chế độ quân chủ phương Đông là một thiết kế đáng ngạc nhiên về độ hiệu quả và ổn định khi nó đã tồn tại hàng nghìn năm, các triều đại thay nhau, nhưng thiết kế bộ máy thì không mấy thay đổi(**). Hay là chúng ta quay trở lại chế độ vua quan?

    Có lẽ chẳng ai thèm đếm xỉa đến câu hỏi ngớ ngẩn này. Nếu chỉ đặt mục tiêu cai trị thì thiết kế của nhà nước quân chủ phương Đông thật đáng tham khảo, nhưng nếu đặt mục tiêu phát huy phẩm giá, nhân cách con người, quyền làm chủ của nhân dân thì chúng ta sẽ phải suy nghĩ khác.

    Độc đảng hay đa đảng khác nhau căn bản không phải hình thức tồn tại của nó mà ở phương thức để nó duy trì sự tồn tại của mình. Nhà nước độc đảng, cũng giống như nhà nước quân chủ chuyên chế và thực dân, muốn tồn tại và hợp thức hoá sự lãnh đạo của mình, không thể không viện đến một hệ thống áp chế về tư tưởng, nô dịch về văn hóa và trói buộc về tư duy. Một cách tự nhiên, trong hệ thống đó, mọi sự khác biệt đều không được khuyến khích, thậm chí bóp nghẹt. Nếu nhà nước có thể biến tất cả những thần dân thành những chú cừu ngoan ngoãn thì càng tốt. Những chú cừu ngoan ngoãn đó vẫn có thể sản xuất ra thật nhiều của cải, để làm đẹp các con số thống kê, nâng cao bảng thành tích. Cuối cùng, chính những bảng thành tích đó lại có thể dùng làm bằng cớ cho sự ngụy biện của giới cai trị. Nhưng có một điều bất biến, những chú cừu đó chẳng bao giờ được khuyến khích để có thể tự ý thức như những con người.

    Vì thế có những người thừa nhận với tôi là họ hèn như một sự hiển nhiên không cần phải giấu giếm. Sự đó có thể vô hại trong trường hợp này, nhưng hãy tưởng tượng, một xã hội toàn những con người mà những phẩm giá bị giũ bỏ, coi khinh như một lẽ thường tình thì xã hội đó sẽ như thế nào?

    Người ta dễ dàng tránh xa và lên án những tội ác hiển nhiên như giết người, cướp của, nhưng không mấy ai biết xã hội ngày càng tồi tệ đi, không thể cứu chữa nổi là từ những cái tội khó quy thành tội, từ những cái ác khó quy thành ác được dễ dàng thoả hiệp và diễn ra hàng ngày.

    Tôi tin rằng, nếu ĐCS VN có được đội ngũ lãnh đạo tốt, một cơ chế kiểm soát quyền lực đủ mạnh, họ có thể dẫn dắt đất nước đạt nhiều thành tích đáng kể về kinh tế, nhưng để phát huy quyền làm chủ và phẩm giá con người Việt Nam, họ sẽ không thể nào làm được nếu không tự rút súng bắn vào chân mình.

    Nguyễn Đắc Kiên

    (*) Đa đảng không hẳn là ưu việt – Lê Văn Cương

    (*) Xem thêm: Emmanuel Poisson, Quan và lại ở miền Bắc Việt Nam – một bộ máy hành chính trước thử thách (1820 – 1918), NXB Đà Nẵng, năm 2006

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Tên tác giả viết:
    Gần đây, người ta quay lại tranh luận về chuyện độc đảng hay đa đảng. Có những lý lẽ xem chừng rất thuyết phục được đưa ra, như lý lẽ của Thiếu tướng Lê Văn Cương. Tại sao Trung Quốc độc đảng vẫn phát triển vượt xa một Ấn Độ đa đảng? Hay tham nhũng, suy thoái kinh tế nước nào chẳng có, đâu cứ nước độc đảng… quan trọng là cách thiết kế bộ máy, cách kiểm soát để hạn chế tham nhũng, lũng đoạn(*).

    Hai nước Ấn độ và Trung quốc thường được phe độc tài đem so sánh để hậu thuẩn cho việc trì hoản tiến trình dân chủ hóa đất nước.

    Tuy nhiên, họ quên rằng, Ấn độ, mặc dầu là một quốc gia dân chủ lớn nhất địa cầu, lại bị cai trị bởi một đảng phái và các phe nhóm thiên tả trong nhiều thập niên sau khi độc lập. Chính phủ đảng Quốc đại do Nehru và sau này do con và cháu của ông ta cầm đầu đã theo đuổi chính sách kinh tế theo khuôn mẫu của các nước XHCN, đó là trung ương tập quyền và kinh tế quốc doanh làm nòng cốt cho việc phát triển kinh tế. Những chính sách này làm cho kinh tế của Ấn độ bị đình trệ trong 4 thập niên sau độc lập. Mãi đến thập niên 1990, khi đảng Quốc đại bị đánh bại bởi liên minh các đảng hữu khuynh, họ liền áp dụng các chính sách theo kinh tế thị trường khiến cho kinh tế Ấn độ khởi sắc và phát triển mạnh mẽ sau đó

    Sự phát triển kinh tế của Trung quốc một phần do chính sách cởi mở của Đặng Tiểu Bình, một phần do sự cần cù của dân Trung quốc. Hai yếu tố này được hổ trợ bởi nguồn tài chính và khả năng kinh tế của Hông kông, Hoa kiều trên thế giới và Đài loan.

    Nhiều người vẫn còn quan ngại về sự phát triển không đồng bộ của nền kinh tế Hoa lục. Thứ nhất về đia lý, các tỉnh Đông Nam phát triển mạnh mẽ nhờ vị trí thuận lợi và nguồn nhân lực dồi dào. Tuy nhiên các tỉnh Tây Bắc thì vẫn còn quá yếu kém. Sự phát triển không đồng đều gây nên một tình trạng đại đa số dân các tỉnh nghèo phải sống và làm việc như nô lệ cho thành phần giàu có và trung lưu mới. Giai cấp trung lưu hiện nay chiếm chỉ dưới 10% dân số tức khoảng 130 triệu đựoc phục dịch bởi hơn 1 tỷ nô lệ.

    Người dân Ấn độ, trong mấy chục năm sống trong tự do và độc lập, nói chung vẫn sung sướng hơn dân Trung quốc cả tinh thần lẫn vật chất vì chính quyền Trung quốc từ khi cai trị Hoa lục đến này, có thể dược xem là một trong những chính quyền tàn bạo nhất của thế giới.

    Trong hơn nữa thế kỷ độc lập, người Ấn được sống trong tự do dân chủ thực sự còn dân Trung quốc thì phải trải qua Cải cách Ruộng đất, Đại nhảy vọt xuống mồ, Cách mạng Văn hóa và gần đây, Thiên An môn!

    Ấn độ như một gia đình, tuy không giàu có sung túc nhưng mọi người trong gia đình bình đẳng và sống ôn hòa. Trong khi đó, Trung quốc như một gia đình mà gia trưởng và anh cả tức là những kẻ có quyền thế bắt mọi người phục dịch với bàn tay sắt, bắt mọi người phải nhịn ăn nhịn uống làm lụng cật lực để mua chiếc xe Roll Royce cho gia trưởng và mấy kẻ quyền thế chạy rong!

    Nguyễn Đắc Kiên viết:
    Có những lý lẽ xem chừng rất thuyết phục được đưa ra, như lý lẽ của Thiếu tướng Lê Văn Cương. Tại sao Trung Quốc độc đảng vẫn phát triển vượt xa một Ấn Độ đa đảng?

    Tôi không đồng ý với lập luận này. Vì nó rất hời hợt. Nếu muốn xét một nước phát triển ở mức độ nào thì cũng cần phải xét đến mức sống trung bình của người dân xứ đó. Dân TQ đa phần đều nghèo rách mồng tơi. Chỉ một số ít (có liên hệ với chính quyền) thì giàu có. Mức thặng dư của TQ thì rất nhiều (điều đó ai cũng biết). Số ngân khoản thặng dư này đều nằm trong tay Chính Quyền (Chính Quyền TQ nắm giữ được bởi vì là độc đảng, không có thằng dân nào dám hó hé....). Một số dùng để tài trợ cho quân đội (để đàn áp dân). Gia tăng ngân sách quốc phòng (để xâm lấn đất, biển của nước láng giềng .....Trong đó có VN). Và một số khác đem đầu tư ở những nước nghèo để lấy tài nguyên ở xứ đó mang về nước mình.
    Ở những nước phát triển phương Tây. Ngân sách thặng dư tuy không nhiều như TQ. Nhưng cuộc sống của người dân rất cao. Quyền làm người đựoc tôn trọng.
    Chứ không như ở TQ. Chính Quyền coi dân đen như cỏ rác.
    Ai không tin thì cứ ghé những vùng nông thôn của TQ thì sẽ thấy ngay (tôi đã từng du lịch và ăn dầm nằm dề những nơi đó rất lâu). Vì vậy tôi không còn lạ gì đất nước CSTQ. CSVN giống CSTQ như anh em sinh đôi. Nhưng có điều khác biệt là CSVN nghèo và hèn hơn mà thôi. Còn ác với dân thì hai Đảng này giống nhau y chang.

    Tôi thích đoạn này, "Người ta dễ dàng tránh xa và lên án những tội ác hiển nhiên như giết người, cướp của, nhưng không mấy ai biết xã hội ngày càng tồi tệ đi, không thể cứu chữa nổi là từ những cái tội khó quy thành tội, từ những cái ác khó quy thành ác được dễ dàng thoả hiệp và diễn ra hàng ngày."

    Ý của tôi là: Không thể nói độc đảng TQ tốt hơn đa đảng ÂĐ. Đa đảng ÂĐ tốt hơn độc đảng VN. Độc đảng TQ tốt hơn độc đảng VN

    Ý của visitor là như thế này: độc đảng TQ xấu hơn đa đảng Ấn, đa đảng Ấn xấu hơn độc đảng VN, suy ra độc đảng VN tốt hơn hết .

    Hoan hô độc tài độc đảng của VN

    Chỉ lo cho môi trường nữa là tuyệt hảo .

    Đa đảng mà thế thì đa đảng làm gì . Đả đảo đa đảng, hoan hô nền độc tài độc đảng của VN.

    Nói chung hoan hô độc tài toàn trị, đả đảo đa đảng .

    slinkee viết:
    Thể theo ý của visitor

    Độc tài toàn trị muôn năm, đa đảng là xấu . Đả đảo Tự Do, hoan hô bóp nghẹt ngôn luận và nhân quyền . Cộng Sản thì cái gì cũng tốt, Tư Bản thì cái gì cũng xấu . Cái xấu của Cộng Sản là do Tư Bản, cái đẹp của Tư Bản không phải do Tư Bản mà do Tư Bản đi theo con đường Cộng Sản .

    Hoan hô lý luận vĩ đại của những con người Cộng Sản .

    Xin ông đọc kĩ lại ý kiến của tôi đi. Lời từ miệng ông hoàn toàn không phải là ý của tôi.

    Ý của tôi là: Không thể nói độc đảng TQ tốt hơn đa đảng ÂĐ. Đa đảng ÂĐ tốt hơn độc đảng VN. Độc đảng TQ tốt hơn độc đảng VN.

    Tôi thêm một ý: Độc đảng như tại VN và TQ đang gây nên những phá hủy trầm trọng về môi trường sống do phát triển duy ý trí bất chấp hậu quả.

    Thể theo ý của visitor

    Độc tài toàn trị muôn năm, đa đảng là xấu . Đả đảo Tự Do, hoan hô bóp nghẹt ngôn luận và nhân quyền . Cộng Sản thì cái gì cũng tốt, Tư Bản thì cái gì cũng xấu . Cái xấu của Cộng Sản là do Tư Bản, cái đẹp của Tư Bản không phải do Tư Bản mà do Tư Bản đi theo con đường Cộng Sản .

    Hoan hô lý luận vĩ đại của những con người Cộng Sản .

    Ấn Độ có một nền kinh tế tư bản phối hợp với những đặc điểm xã hội chủ nghĩa (không hiểu sao người Ấn không dùng chữ "định hướng"), với sự can thiệp thô bạo của nhà nước vào mậu dịch và nhập cảng qua các chính sách bao cấp hoặc bảo hộ.

    Nói về làm ăn, mấy bác tập yoga đi trên mây nhiều hơn, tức là không thực tế bằng, mấy bác tập võ bằng 18 món binh khí.

    Ở Việt Nam, mỗi khi trong Bộ Chính trị xuất hiện con số lý luận gia thích lên thiên đàng đông hơn con số nhà cải cách thích băng qua đồng ruộng và thành thị, thì kinh tế nước nhà quay đầu hoặc dùng dằng bất quyết với hàng loạt những vấn đề "không phải trách nhiệm của ai hết".

    Trích dẫn:
    Tại sao Trung Quốc độc đảng vẫn phát triển vượt xa một Ấn Độ đa đảng?

    TQ vs ÂĐ không phản ánh 'Độc đảng' vs 'Đa đảng'. Ấn Độ không phát triển bằng TQ là bởi vì sự đa dạng chủng tộc, tôn giáo, sự tự trị của các địa phương lớn hơn nhiều so với TQ. Bắc Hàn so với Nam Hàn, Đông Đức so với Tây Đức, Đài Loan+Hồng Kông so với TQ phản ánh chính xác hơn 'Độc đảng' vs 'Đa đảng'.

    Câu hỏi nên đặt ra là "tại sao cùng chế độ độc đảng VN lại phát triển kém xa TQ?".