Lược ghi cuộc nói chuyện của Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang tại CLB Thăng Long 8h 00 ngày 19/2/2013

  • Bởi Hồ Gươm
    06/03/2013
    14 phản hồi

    Thân hữu của Dân Luận gửi

    Từ Đại hội khóa 7 đến nay vẫn tồn tại 4 nguy cơ mà các đ/c cũng đã rõ. Mỗi nhiệm kỳ đều có nhắc lại, nhưng suy thoái ngày càng phức tạp, càng nguy cấp, không giảm mà chỉ có tăng mỗi năm một cao và phức tạp hơn.


    Chủ tịch nước Trương Tấn Sang (hình minh họa)

    Hội nghị TƯ. 4 với ý đồ tạo chuyển biến rõ rệt, chỉ có thể làm giảm còn phần nguy cơ suy thoái chứ không thể thay đổi cơ bản ngay được,chỉ có thể thực hiện ở một vài khâu, không phải là tất cả. Nghị quyết nhấn mạnh vào 3 vấn đề suy thoái là: Lối sống, Dân chủ và công tác cán bộ. Về giải pháp đã đề ra 4 giải pháp: Tự phê bình và phê bình từ trên xuống dưới. Chấn chỉnh tổ chức cán bộ - Cải tiến cơ chế chính sách và cuối cùng là việc xây dựng Đảng. Cũng chỉ làm được các việc đó mà thôi, đó là những vấn đề cấp bách trước mắt.

    Việc tiến hành tự phê bình và phê bình từ trước ta làm từ dưới lên nay đổi lại làm từ trên xuống dưới: Vấn đề kỷ luật là phải tự giác, không thể ép buộc được. Trước đây trong kháng chiến chúng ta có kỷ luật thép, tự giác và nghiêm chỉnh, còn nay tự giác nhận kỷ luật là rất khó khăn, còn nêu ưu điểm thì dễ thôi. Việc tổ chức tự phê bình và phê bình của cấp lãnh đạo trên là rất kỹ, công phu nhưng cũng không thể công khai tất cả mọi việc được. Nhưng mọi người đều biết cả, thông tin hiện nay khá phổ cập, cả trong Nam ngoài Bắc, cả miền xuôi miền ngược, đừng coi thường, tôi đã gặp một cháu học sinh miền núi đang dùng chiếc điện thoại nhiều chức năng, cháu nói: Cháu biết mọi chuyện cả. Có đồng chí hỏi thế tại sao trên không công khai mọi chuyện lên mạng cho mọi người đều biết, không thể làm được đâu, sẽ phát sinh rối ren, phức tạp lắm! Chúng tôi nhận được tất cả các loại thông tin, phản ánh, nói thực không phải thông tin phản ánh nào cũng sai và xuyên tạc đâu, nhiều vấn đề rất đúng. Có điều nguy hiểm là có thông tin chưa được nhận thức ra đúng thực chất, không nhận ra và phủ nhận cả! Sau khi biết được các vấn đề đã có giải trình, có hộp thư khi chuẩn bị ở hội nghị TƯ có khác trước, nhưng khi trình ra hội nghị lại khác đi. Trong Đảng hiện nay tệ nể nang còn nặng lắm, nên chắc chắn còn có thiếu sót, rồi khi trình bày ở hội nghi ý kiến lại khác nhau. Bộ Chính Trị họp đã nhận định suy thoái kéo dài, ngày càng nghiêm trọng, trong Bộ Chính Trị có 9 đồng chí có mặt từ khóa trước, có 5 đồng chí mới tham gia lần đầu. Nhưng tất cả đều nhận thấy có khuyết điểm, sai lầm và kết luận phải có kỷ luật, Bộ Chính Trị đã bỏ phiếu và các đồng chí trong Bộ Chính Trị đều có phiếu, mỗi đồng chí có số phiếu khác nhau. Khi ra hội nghị TƯ 6 thảo luận, mặc dầu có khuyết điểm, sai lầm từ các khóa trước để lại, Bộ Chính Trị vẫn tự nhận khuyết điểm, tự kiểm điểm và xin nhận kỷ luật. Có đồng chí hỏi tại sao lại phải giấu tên đồng chí X của Bộ Chính Trị nêu phải kỷ luật. Sở dĩ thông báo như vậy về ai/kể đứa trẻ con cũng biết đều biết đồng chí X là ai, không nêu tên cũng là tế nhị mà thôi! Hội nghị TƯ đã thảo luận và đồng ý với kiểm điểm khuyết điểm, sai lầm mà Bộ Chính Trị trình bày kể cả một đồng chí ủy viên Bộ Chính Trị, nhưng sau khi thảo luận, Hội nghị TƯ đã biểu quyết yêu cầu phải sửa chữa sai lầm, khuyết điểm nhưng không có hình thức kỷ luật, kể cả hình thức kỷ luật nhẹ nhất! Điều này gây bức xúc rất nhiều đối với đảng viên, nhất là Cách Mạng Lão Thành. Khi tôi vào Miền Trung có đồng chí Lão Thành chỉ vào tôi nói: "Các vị ăn nó vừa vừa thôi, còn phải để thương và để cho Dân chứ, nếu các anh không làm được thì để chúng tôi làm.”, nhiều ý kiến gay gắt lắm! Nhưng về phần tôi, tôi là thiểu số phải phục tùng đa số, không thể khác được mà là nghị quyết của TƯ. Nhưng vấn đề hiện nay tôi cho rằng; phải làm gì sau đó! Khi đã nhận khuyết điểm, sai lầm thì phải sửa chữa, chúng ta cần phải nhận rõ vấn đề này, phải theo dõi. Giám sát sửa chữa ra sao! Có làm được không? tôi mong các cụ, các bác lưu ý cho, giám sát kể cả cấp trên và cấp dưới! Ban chấp hành TƯ đã nhận khuyết điểm vì sai lầm của cả Ban chấp hành TƯ, đồng chí Tổng Bí Thư đã phát biểu có lời xin lỗi toàn Đảng và toàn Dân, yêu cầu toàn Đảng nghiêm túc chấp hành nghị quyết TƯ4 để Đảng ta trong sạch, vững mạnh! Sang quý 1 và quý 2 năm nay TƯ sẽ họp đánh giá lại cái gì đã làm được. Vừa qua, khi nhận xét việc tự phê và phê bình của cấp Tỉnh, Thành cũng đã có thấy chuyển biến tốt hơn; đã bắt đầu phát huy được nhân tố tích cực, có tác dụng răn đe, thức tỉnh cho con người và tập thể. Có phải như vậy không? Chưa thực rõ lắm, chưa đồng đều nhưng dù sao cũng có tác dụng, có chuyển biến.

    Tập thể Bộ Chính Trị, Ban Bí Thư đã xem xét xác định các qui tắc, thủ tục trong Đảng và Nhà nước, đề xuất ý kiến cải tiến rồi đến còn bỏ phiếu tín nhiệm, lấy phiếu tín nhiệm vào tháng 5 và tháng 10 năm nay, thay đổi một số nhân sự ngay trong quý 1 này, quy chế công tác mặt trận cũng được xác định, bổ sung cho hoàn thiện hơn. Tích cực xử lý một số vấn đề nổi cộm như: nợ công, nợ xấu, ngân hàng, Vinalin, Vinaxin…. Mà trước đây làm chưa tốt, nay phải làm lại cho đúng, cho minh bạch.

    Vừa qua Bộ Chính Trị nhận khuyết điểm nhưng BCHTW lại không kỷ luật, điều này gây bức xúc lớn lắm. Có đồng chí đã nói với tôi rằng: Một Đảng mà không sửa khuyết điểm sai lầm không có kỷ luật là một Đảng hư hỏng, đó là lời của Hồ Chủ Tịch.

    Tôi thấy đúng là như vậy. Nhưng vấn đề tự phê và phê bình xây dựng Đảng không phải dừng tại đây mà mới chỉ là bước đầu, không phải chỉ có một lần mà còn phải làm tiếp, có được chuyển biến rõ rệt, việc làm vừa qua chưa thỏa mãn được đòi hỏi của Đảng, của nhân dân. Bộ Chính Trị đã ngồi lại đánh giá toàn diện và kết quả đạt được.

    Việc sau khi nhận khuyết điểm thì sửa chữa thế nào? Mong các đồng chí theo dõi, giám sát chúng tôi cả cấp trên, cấp dưới, cơ quan có làm được không? Có thực sửa chữa không? Rồi đây, mỗi năm sẽ bỏ phiếu tín nhiệm mấy lần, cả TƯ và cơ qua Nhà nước cũng vậy, nếu làm được công bằng, dân chủ, không hình thức thì sẽ là việc kiểm tra của các cấp cả TƯ và địa phương! Chúng ta đã bàn bạc và chấn chỉnh một số qui định, lập Ban chống tham nhũng, Ban Nội chính …mọi việc cơ bản đã sắp xếp xong cả về nội dung, trách nhiệm và nhân sự. Các tổ chức này sẽ làm nhiệm vụ giám sát các mặt kinh tế, chính trị, an ninh, quốc phòng. Bộ Chính Trị đã quy định lấy ý kiến, tiếp nhận ý kiến đóng góp. Sửa đổi lại các qui chế cũ, việc này đến quý 2 sẽ công bố. Về lãnh đạo: Xác định trách nhiệm của cá nhân. Truyền thông phổ biến cho mọi người đều hiểu biết, thông suốt. Nhưng không phải như thế đã là xong, còn phải làm nhiều nữa. Không phải hội nghị TƯ 4 quyết định không kỷ luật đã là xong rồi? Vậy thì có suy thoái, ai suy thoái cần phải lý giải thế nào chứ?

    Phạm vi suy thoái mà không thu hẹp được vì không chuyển biến rõ rệt thì lại càng nghiêm trọng. Cơ quan Tuyên giáo phải làm rõ việc này và phải giải thích thuyết phục được mọi người. Việc sai lầm khuyết điểm liên quan đến ai phải rõ ràng, nhất thiết không thể bỏ qua được!

    Việc chỉ đạo xử lý Vinaline, Vinaxin báo chí đã nói nhiều, phải làm cho nghiêm túc, công khai. Chúng ta còn nợ xấu quá lớn, tại sao? Trách nhiệm thế nào? Phải làm cho rõ chứ?

    Xem trên tivi thấy kinh tế ta có khả quan hơn, tham nhũng có giảm đi, tăng trưởng có khả năng cao hơn. Nhưng nhìn lại mấy năm nay toàn tụt hậu. Năm 2013 cố gắng đạt cho được GDP 5,5%, năm 2012 chỉ đạt 5,2%, so với các năm trước cứ tụt dần, sức sản xuất không được tái sản xuất nữa vậy thì khả năng còn tụt nữa. So với các nước xung quanh, chúng ta kém họ hàng chục lần! Sản xuất giảm, nợ chồng chất ngày càng tăng, gỡ không ra được thì nguy hiểm lắm. Cho nên phải tái cơ cấu lại. Phải xử lý một cách triệt để mới mong cứu vãn tình hình.

    Chúng ta còn phải tiếp tục nâng cao công tác đối ngoại, quan hệ quốc tế. Tăng cường quốc phòng, an ninh, năm nay sẽ có nhiều vấn đề phức tạp nổi lên, phải đề cao cảnh giác và đề phòng! Còn chỉ đạo xử lý một số vụ án trọng tâm, không để tồn đọng. Phải sửa lại luật đất đai cho phù hợp thực tế, phải chấn chỉnh lại luật pháp. Đến quý 2 sẽ công bố một số việc phải làm.

    Xem trên báo chí thấy kinh tế ta đã thấy nhộn nhịp. Nhìn qua lại năm 2012; nền kinh tế thế giới phát triển chậm. Chưa hẳn vì khủng hoảng kinh tế thế giới mà ở dạng suy thoái kinh tế toàn cầu. Năm 2012 kinh tế thế giới chỉ bằng 3,3% (mọi năm trên 4%). chỉ tăng 2,2% (mọi năm từ 4% trở lên) thế là đã khá lắm rồi – Khối EU -4% (nguy hiểm lắm). Nhật tăng trên 2% (hy vọng 4% mà không đạt) nhưng đó là khá, Trung Quốc 7,8% (năm trước 9 – 10%) (Ấn đương 1200 tỉ đô. Trung Quốc 1600 tỉ đô). Các nước có quy mô lớn nên tuy bị giảm GDP nhưng họ dễ xử lý hơn ta. Hiện nay các nước cũng nợ công cũng rất lớn, họ bàn cãi, tranh luận mãi chưa xong, nước Anh muốn rút khỏi EU.

    Năm 2012 có nhiều cuộc bầu cử thay đổi hàng loạt thủ lĩnh: Mỹ, Nga, Trung Quốc, Thái, Nhật, Hàn …

    Đông Nam Á: nổi lên gay gắt tranh chấp đảo giữa Trung Quốc và Nhật, Nhật với Bắc Triều Tiên về vũ trụ tình thế trở nên rất căng bất chấp dư luận. Trung Quốc cũng không hài lòng? Tình hình Hoa Đông rất phức tạp. Khối Asean chúng ta thì CPC đứng về phía Trung Quốc gây nhiều trở ngại đã buộc Hội nghị ngoại giao không ra được tuyên bố chung, nhưng khi gặp là vẫn thân thiết, vui vẻ. Năm 2013 BruNây làm Chủ tịch Asean, nước này nhỏ lắm, tiếng nói ít trọng lượng, do đó Biển Đông sóng gió hơn do Trung Quốc xúi dục, can thiệp, nói một đường làm một nẻo, nên 2012 CPC làm chủ tịch Asian phá rất dữ, phản đối nhiều cái vô lý, tuy vậy ta cũng có nhiều cách và cố gắng giữ cho năm 2012 không nổ ra chiến tranh, tuy vậy ta cũng bị chê trách là nhu nhược, bị Trung Quốc lấn lướt cả trên các mặt quốc phòng, kinh tế, an ninh. Trung Quốc cho tàu hải giám và tàu đánh cá vào quấy rối, ngăn cản ta, thực sự đó là tàu chiến, là hải quân Trung Quốc giả dạng mà thôi. Ta có phản đối thì họ chống chế, nói là tàu đánh cá của địa phương hoạt động thôi “Ta xử lý thật vất vả, Trung Quốc yêu cầu không quốc tế hóa Biển Đông, nhưng họ không làm được, Trung Quốc đã gửi hồ sơ đường Lưỡi Bò lên LHQ, pháp lý hóa đường lưỡi bò để không ai được đụng chạm, can thiệp. Ta cố gắng giữ hòa bình để không xảy ra xung đột. Ta kiên quyết bảo vệ lãnh thổ, lãnh hải như Lê Thánh Tôn đã nói “Ai để mất một tấc đất của tổ tiên thì phải chu di âm tộc!!!”.

    Trung Quốc năm qua có khá nhiều vấn đề: Xử lý vụ Bạc hy Lai, bắt và trục xuất luật sư mù Trần Quang Thành (lãnh tụ phái tứ thừa độc lập), phanh phui tài sản Thủ tướng Ôn Gia Bảo. Tổ chức Đại hội Đảng toàn quốc … Bổ sung lý luận ba đại diện và phát triển khoa học xây dựng CNXH theo màu sắc Trung Quốc. Phấn đấu nâng GDP tăng cao từ 5500 đô/người lên 11000 đô/người, tức là gấp 2 lần hiện nay? Dân số đã 1,4 tỉ dân rồi. Trung Quốc kiên quyết để trở thành cường quốc biển, bắt các nước nhỏ xung quanh phải phục tùng (k/h đến năm 2030). Tôi có dịp gặp ông Tăng Khúc Hồng (nhân vật số 3 khóa trước) ông ta hỏi tôi: Việt Nam sao lại ra luật Biển, gây căng thẳng đối chọi với Trung Quốc. Tôi trả lời: Trung Quốc đã có luật Biển từ 10 năm nay, chúng tôi chỉ học Trung Quốc mà thôi, vì tôi có đủ chứng lý lịch sử để xác định luật biển. Ông ta đành im lặng không trả lời. Ta phải giữ tình hữu nghị với Trung Quốc nhưng tuyệt đối không được mơ hồ mất cảnh giác. Mục tiêu Trung Quốc cố gắng vươn cao cạnh tranh với Mỹ. Họ rất thực dụng, chớp thời cơ, dựa vào thực lực. Trung Quốc tuy khẳng định: giữ gìn hòa bình, nhưng kiên quyết bành trướng chiếm lấy Biển Đông, chiếm các đảo của ta, ta không thể nhân nhượng được, nhưng phải khôn khéo, có bài bản, liên kết với các nước xung quanh như Phi luật Tân, Inđonesia, Singapore … để đối phó lại họ. Âm mưu của họ là lôi kéo các nước Asean để cô lập ta và chèn ép ta nhượng bộ? Ta cứ đi nước nào thì Trung Quốc sau đó lại đi tới nước đó và có chi viện hậu hĩnh hơn hẳn ta, thực tế là phá thế liên kết của ta vì họ được một phần kết quả. Đặc biệt là kinh nghiệm của tôi: các vị lãnh đạo cũ (đã nghỉ) gặp chúng ta nói chuyện dễ dàng lắm, tầng lớp trẻ có khó hơn (như ở Lào chẳng hạn).

    Đối với Mỹ: Ôbama làm tổng thống lần 2 vẫn không có gì thay đổi.

    Tăng cường về Châu Á – Thái bình dương

    Tích cực phát triển kinh tế, thương mại khu vực Châu Á

    Vẫn còn vấn đề Nhân quyền đang là một vấn đề đối ngoại giữa ta và Mỹ

    Ôbama đã xếp 2 người, 1 Bộ ngoại giao, 1 Bộ Quốc phòng đều là người cùng cánh của Ôbama có can thiệp với ta đã từng chống chiến tranh Mỹ - Việt, nhưng vẫn còn gay cấn về nhân quyền với Việt Nam. Rồi đây Mỹ còn nỗ lực hợp tác hơn nữa, có e ngại ta gần Trung Quốc hơn.

    Về công tác đối ngoại: Ta ưu tiên các nước láng giềng trong tổ chức Asean. Tổ chức chặt chẽ quan hệ Lào-Việt, các nước khác còn có sự chia rẽ, các bạn Lào gắn bó với ta hơn, các đồng chí lãnh đạo cao tuổi gắn bó hơn, lớp trẻ có phần giảm sút kém mặn mà. Với Trung Quốc ta cố gắng giữ hữu nghị giữa hai nước, tuy vấn đề Biển Đông phức tạp như vậy ta vẫn gắng sức tìm kiếm sự đồng thuận, còn vấn đề không đồng thuận thì gác lại. Ta hy vọng xây dựng được DOC để có thể ràng buộc pháp lý, còn COC chỉ là mong muốn không ràng buộc nhưng Trung Quốc vẫn chần chừ muốn kéo dài và đòi được tham dự bàn bạc xây dựng DOC, khối Asian không thể đồng ý được vì đây là việc của các nước Asian với nhau. Năm 2013 Brunây làm Chủ tịch chắc có khác CPC năm trước. Ta tích cực bảo vệ Biển Đông, đưa dân ra sống ở Trường Sa, phát triển đánh cá, khai thác khoáng sản. Nga đã chạy Anh và cả Mỹ việc khai thác dầu khí nếu họ ngần ngại, Nga dám làm. Hiện Nga có thể khai thác 520 triệu tấn dầu mỏ và hàng ngàn tỉ khí đốt, Nga đang dùng sức mạnh về năng lượng để đối phó với các nước, nhưng lại rất ưu tiên cho Việt Nam cùng vào Si-bê-ri (các nước khác thì Nga không cho vào tham dự), Nga cho biết Việt Nam cũng đã khai thác được 1 tỷ Đôla dầu khí ở Si-bê-ri rồi!

    Còn Singapore tuy gốc người Trung Quốc, đảo nhỏ, người ít nhưng phát triển tốt, ngang hàng với Trung Quốc, không chịu lép vế cũng là một tấm gương cho ta theo. Chúng ta quan hệ với nhiều nước, nhưng với Nga thì rất tự nhiên thoải mái không nề hà gì. Khi gặp Mec-vê-đec vẫn gọi là đồng chí mặc dù chế độ Chính trị hiện nay đã khác xưa nhưng đọng trong con người họ vẫn còn tình cảm sâu đậm và họ tỏ rõ một cách tự nhiên khác các nước Châu Âu đối với ta, ông Bộ trưởng Kế hoạch Nga lại còn nói: ông là con vị Tham tán Thương mại của Sứ quán Liên Xô ở Việt Nam trước đây nên rất thân mật với Việt Nam, như một quê hương của mình. Nga hứa giúp ta về quốc phòng, vũ khí, cả kinh tế trở thành đối tác chiến lược của ta, họ nhận học sinh sang học tập, sĩ quan sang huấn luyện là đối tác toàn diện, khi tôi nhắc đến số tiền còn nợ lại, Mec-vê-dec gạt đi nói không có vấn đề gì khó khăn cả. Nga cho biết khi được tin Nga tham dự thăm dò vùng dầu 6 nam Trường Sa dưới Côn Đảo, Bộ trưởng Ngoại giao Dương Khiết Trì gặp Bộ trưởng Ngoại giao Nga phàn nàn việc này thì Bộ Ngoại giao Nga lấy ngay tấm bản đồ cũ của Trung Quốc ra chỉ vào và nói: Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam. Chính Trung Quốc đã thừa nhận như vậy có liên quan gì đế Trung Quốc đâu, thế là Bộ Ngoại giao Trung Quốc đành lờ đi không nói gì nữa.

    Còn Indonesia không bao giờ đả kích Việt Nam, họ hành động kín đáo. Khi tôi gặp các cháu Indonesia chúng cầm cờ hai nước và hô “Hồ, Hồ.” tỏ ý hoan nghênh, Indonesia có 220 triệu dân họ thân thiết với Việt Nam, nhiều tiếng của họ giống tiếng Việt và có nhiều phong tục tập quán như ăn trầu giống như Việt Nam, vợ Tổng thống Indonesia khi nói chuyện với vợ tôi có thổ lộ: “Trong thời kỳ chống Pháp, Indonesia đã trang bị vũ khí cho 1 tiểu đoàn quân đội Việt Nam đấy.” họ mua vũ khí của Anh rồi chuyển cho ta, việc này chính họ nói ra, tôi đâu có biết! Quan hệ với Indonesia có lúc ta cũng lơi lỏng nay mới thắt chặt trở lại.

    Về trả lời một số câu hỏi của các đồng chí: Có đồng chí hỏi: Tại sao nguyên thủ các nước chỉ có một người còn ta khi ra đón lại là Tổng Bí Thư chứ không phải là Chủ tịch nước? Điều này tế nhị lắm, có khi sang họ chỉ có một người, chả lẽ ta có hai người đi hai bên hay sao, vì vậy lấy Đảng là vị trí cao nhất nên chúng tôi bàn để Tổng Bí Thư thay mặt cho cả Chủ Tịch Nước đón tiếp họ, kể ra như vậy cũng không tiện, nhưng mà khó nói quá, sau này có lẽ phải xem lại như: Trung Quốc, Lào, Bắc Triều Tiên, CuBa họ đến thống nhất vào một người là nguyên thủ Quốc gia mà thôi.

    Có quyền lực phải đi đôi với giám sát, kiểm sát như vậy quyền lực càng lớn kỷ luật phải càng nặng, không thể cấp bé chịu kỷ luật nặng còn cấp càng to lại càng nhẹ, vô lý quá, phải sửa thôi!

    Đảng cũng phải tuân thủ Hiến Pháp và Pháp Luật của Nhà Nước không thể đứng trên Hiến Pháp và Pháp Luật được. Có thế mới chống được suy thoái, chống được tham nhũng lạm quyền. Trung Quốc còn làm được vậy ta cũng phải làm được, phải dựa vào dân, không thể để dân quay lưng lại với Đảng, tôi thấy vấn đề này đúng quá, rõ quá!

    Đã có người khi gặp tôi đã chỉ vào mặt tôi nói: “Các anh ăn vừa thôi, phải để cho dân sống với chứ, dân không phải họ không biết đâu, nếu các anh không dám làm, bọn tôi sẽ làm.”.

    Tôi tự thấy mình cũng có cái tốt, nhưng cũng còn có cái xấu, sai lầm, cần phải được phê phán chỉnh đốn, dân họ nói là đúng! Ví như …, thiểu số phải phục tùng đa số, có những cái thấy đúng mà không thực hiện được. Phải chờ đợi thôi, có thể dến Đại hội 12 mới có thể thay đổi cơ bản, nay mới chỉ vá víu mà thôi.

    Qua nhiều Đại hội tôi thấy đã có từ ngữ khá lạ: Ban đầu bỏ Chống Chủ nghĩa cá nhân, rồi lại chống tiêu cực, chống tham nhũng, sau lại phát triển hủ bại, suy thoái, lợi ích nhóm nhỏ.v.v...tức là cùng qua nhiều Đại hội thì cái xấu phát triển dần lên. Các báo chí nhiều lúc ca ngợi ta làm tốt rồi, thế mà tại sao còn có bao nhiêu vấn đề này, vấn đề khác ngày càng to, càng phức tạp. Các đồng chí xin hãy giám sát chúng tôi, góp ý kiến bằng mọi hình thức, càng nhiều càng tốt, không kiêng kỵ gì cả. Chắc chắn rằng phải đến Đại hội 12 mới có chuyển biến cơ bản được. Hiện nay không phải chỉ có các đồng chí, các cán bộ đảng các cấp mà tất cả người dân từ anh xe ôm, bà hàng nước đều biết cả và nói rất nhiều, nói đủ thứ hết. Họ nói giống nhau lắm, đúng lắm cả trong Nam ngoài Bắc, miền xuôi miền ngược, Đảng ta phải trong sạch vững mạnh, còn dân thì còn, mất dân là mất hết, tôi thấy đúng như vậy, tính tôi muốn thẳng thắn bộc lộ như vậy, mong các đồng chí kiểm tra, giám sát góp ý kiến, mong rằng sau này càng được sáng sủa hơn.

    Về vai trò của Đảng với quân đội. Tôi cho rằng Đảng ta lập ra quân là để bảo vệ Tổ quốc, nhân dân chứ không phải là lập ra là bảo vệ, trung thành với Đảng, vì vậy quân đội phải trung thành, bảo vệ Tổ Quốc, nhân dân rồi mới đến Đảng, có như vậy mới đúng chứ. Nay vì theo tập quán, nhận thức vẫn chưa thực hiện được.

    Theo Hiến Pháp: Chủ tịch là Tổng chỉ huy lực lượng vũ trang, nhưng hiện nay theo tập quán là khi trong kháng chiến vẫn đặt ra vấn đề do người đứng đầu Đảng trực tiếp thống lĩnh quân đội nên vẫn để như cũ sau này nếu có sửa đổi thì xem xét lại thế nào cho hợp lý và phù hợp với phong cách quốc tế hiện nay.

    Đã hết giờ và nói cũng đã lan man, xin kết thúc tại đây chúc mọi người sức khỏe, mọi sự tốt lành, góp sức đóng góp cho Đảng được trong sạch, vững mạnh.

    Sau đó đ/c Oanh (Chủ nhiệm CLB Thăng Long) lên cám ơn và tặng quà, chụp ảnh lưu niệm.

    Người ghi: Đoàn Sự

    10.00h ngày 17-2-2013

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    14 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote=Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) ]Tùy bút .

    Số phận của chúng ta,tương lai con cháu chúng ta nằm trong chính bàn tay chúng ta chứ không nằm trong tay thằng đéo nào cả .

    Anh Cẩn của các bạn.[/quote]
    Mới khen, chưa được một phút , ngài đã phán thế đấy.
    Tương lai nằm trong chính bàn tay chúng ta là điều chắc chắn,
    nhưng chúng ta thằng nào mà không có đéo, không đéo sao có thế hệ tương lai con cháu.

    Phản hồi: 

    Tùy bút .

    Có một thời gian dài anh Cẩn hy vọng mỏi mòn sẽ nhìn ra 1 nhân vật có đủ tâm và tầm trong hệ thống cai trị bước lên vũ đài , nhưng vô vọng . Lịch sử thế giới đã lượt ghi chỉ có 3 dân tộc trên thế giới có số năm tháng bị xâm lược và nô thuộc lên đến con số hàng ngàn , nhưng vẫn không cúi đầu khất phục trước mọi thế lực để mất nước . Việt Nam là 1 trong số đó . Thử ngẫm mà xem , nếu một dân tộc không có bản sắc , không có truyền thống , không có văn hóa , không có bất cứ thứ gì để nói đến thì dân tộc đó đang đứng ở chổ nào trên bản đồ thế giới ? Nhưng câu hỏi đầy tính ưu tư mà anh Cẩn tùy bút ra tại đây là tại sao , một dân tộc quật cường , từng làm nên những chiến tích huy hoàng trong lịch sử lại nằm trong sự cai trị bởi hệ thống những cái đầu ngu ? Rồi mai đây , chúng ta sẽ còn phải cảm thấy hổ thẹn khi nhắc đến vết nhơ này .

    Một thời gian dài đất nước phát triển thiếu định hướng và tầm nhìn , chỉ trực chạy theo thành tích hơn là phát triển bền vững . Và đến ngày hôm nay thì những bất ổn bộc lộ gần như là toàn diện . Nguồn lực con người kém dẫn đến năng suất và kỷ luật lao động kém , công nghệ lạc hậu , môi trường bị tàn phá , tài nguyên thì cạn kiệt . Nguồn hải sản cùng khoáng sản vô cùng phong phú của một quốc gia có bờ biển dài trên 3 ngàn cây số cũng đang bị giành giật bởi kẻ thù ngàn năm . Vận mệnh dân tộc chúng ta ngày một bị đe dọa . Người Việt Nam có tầm nhìn xa đều phải ưu tư về những khó khăn mà rồi đây phải đối mặt.

    Thưa các bạn . Vận mệnh dân tộc chúng ta nằm trên vai từng cá nhân chúng ta , chứ không nằm trên bàn của hệ thống cai trị nào khác .Mối đe dọa truyền kiếp Trung Quốc ngày càng tổn hại đến lợi ích quốc gia và lợi ích dân tộc cũng đang ở bờ vực sinh tồn. Đây chính là lúc thức tỉnh lương tri ở bộ máy cai trị tha hóa của Việt Nam. Thưa các bạn , chúng ta đang có cơ hội .

    Đây cũng chính là lúc các bạn cần thức tỉnh, xiết chặt tay nhau đoàn kết chống lại mối hiểm họa cận kề, xiết chặt tay nhau, tạo thành sức mạnh để có những cải cách ở Việt Nam. Số phận của chúng ta,tương lai con cháu chúng ta nằm trong chính bàn tay chúng ta chứ không nằm trong tay thằng đéo nào cả .

    Anh Cẩn của các bạn.

    Phản hồi: 

    [quote=Vũ Như Cẩn(khách viếng thăm) ]Tùy Bút .

    Qua bản lượt ghi của chú 4 bạn anh trong buổi nói chuyện tại câu lạc bộ Thăng Long trong việc nhận định anh bạn không lạ : Trung Quốc tuy khẳng định giữ gìn hòa bình, nhưng kiên quyết bành trướng chiếm lấy Biển Đông, chiếm các đảo của ta , đã góp phần củng cố nhận định của anh Cẩn lâu nay : nguy cơ chiến tranh đang ngày một cận kề . Thực tế cho thấy, với bản chất lật lọng và tráo trở, người Trung Quốc coi mọi thỏa thuận mà họ từng ký chỉ là mớ giấy lộn . Trong mối suy tư trăn trở về vận nước nổi trôi , anh Cẩn của các bạn , lại tùy bút ra vài dòng và anh tin rằng , ýt nhiều cũng đáng để các bạn suy ngẫm .

    Xét về đặc điểm lịch sử và văn hóa , Việt Nam nằm gọn trong vùng ảnh hưởng của Trung Hoa . Trong nhiều thế kỷ , Việt Nam là cái chột chặn tự nhiên trên con đường nam tiến xâm thực văn hóa và xâm lược quân sự của đại Hán . Xem xét cho kỹ , nếu không có chốt chăn Việt Nam , thì các nước Đông Dương như Lào và Kam , mở rộng thêm là Thái Lan hay Miến Điện đã không thể mang dấu ấn của nền văn hóa và văn minh Ấn Độ , bao gồm cả nghệ thuật và ngôn ngữ với các tín ngưỡng hỗn hợp gồm tín ngưỡng thuyết vật linh bản địa và các tôn giáo Ấn Độ như Phật giáo và Hindu giáo , mà là Khổng giáo và Nho giáo của Tàu . Trong quá trình lâu dài của lịch sử ấy , cái tinh thần mà người Việt Nam tích tụ không phải là sự đề kháng về văn hóa , mà chính là tinh thần độc lập và tự chủ đã ăn vào cốt tủy . Các triều đại trong lịch sử Việt Nam đều thần phục Trung Hoa nhưng độc lập trong cai trị và bảo toàn chủ quyền lãnh thổ . Đây là 1 thực tế được minh chứng của lịch sử

    Thế kỷ thứ 20 là một thời kỳ dài đầy biến động . Gần đây , trong cuộc chiến với Pháp và Mỷ , bằng những mối quan hệ và trợ giúp từ bên ngoài, người Việt Nam thành công , nhưng phải trả bằng những cái giá đau thương . Người ta có thể hình dung một Việt Nam nhỏ bé nhưng dám tự tin chơi tay đôi một cách sòng phẳng với Mỹ , và người ta cũng dễ dàng nhận ra đằng sau Việt Nam là khối XHCN do Liên Xô và Trung Quốc hổ trợ tối đa theo cái nghĩa đồng minh . Tuy vậy , lịch sử đã chứng minh rằng nước Mỹ đã không đánh đến cùng cũng như không hổ trợ đồng minh của mình đến cùng như những người bên kia chiến tuyến. Năm 1979 , Việt Nam hứng một đòn đau khi thách thức quyền lực Trung Hoa. Cái hiệp ước đồng minh chiến lược ký với Liên Xô lúc đó đang ở đỉnh cao thế lực cũng không giúp ích gì Việt Nam trong cuộc chiến tranh ngắn ngủi nhưng khốc liệt đó. Vẫn là người Việt đứng một mình chặn lại làn sóng tràn xuống từ phương Bắc, cho dù quân đội vẫn còn hữu hiệu và cả nước vẫn chưa quên mùi chiến trận . Ai sang sàng đổ máu của mình để giúp giải quyết vấn đề của nước Việt Nam ngoài người Việt Nam ?

    Việt Nam hiện nay không có đồng minh , đó là một thực tế đang đặt ra đối với chúng ta . Duy mối quan hệ lỏng lẻo với khối Asean và chuyện đó gần như không có nhiều ý nghĩa trong ván bài mặc cả với Trung Quốc . Chúng ta bắt đầu nói đến Mỹ theo một cách hiểu là để làm một đối trọng trong tương quan ảnh hưởng của Trung Quốc với Việt Nam. Mối quan hệ mà Việt Nam đang cố gắng thiết lập với Nhật Bản và Ân Độ cũng nằm trong một bài toán lớn. Những bài toán ấy vẫn còn dang dở và chúng ta vẫn chưa nhìn thấy hết những biến số của các phương trình. Các nước đều có tính toán riêng của mình trong ván bài lớn đang chơi với Trung Hoa, và hoàn toàn chắc chắn rằng giới tinh hoa chính trị cũng đang muốn tìm kiếm chỗ đứng ở Việt Nam. Nhưng anh Cẩn của các bạn không ảo tưởng gì vào việc Việt Nam sẽ thiết lập được một mối quan hệ đủ chặt chẽ với bất cứ thế lực nào để thách thức thế lực Trung Hoa, nhưng nhìn nhận rằng Việt Nam bằng các mối liên hệ giằng chéo khác nhau, có thể phần nào cải thiện vị thế và tiếng nói trong câu chuyện dài với người khổng lồ phương Bắc.

    Một bài toán sinh tồn trong bối cảnh mà sức ép từ Trung Quốc và nguy cơ bị thôn tính đang ngày một cận kề đòi hỏi sự bình tĩnh và sáng suốt của bất kỳ thế lực nào cầm quyền ở Việt Nam .[/quote]
    Chí phải, bài tùy bút quá hay, bài của VNC hay trích từ đâu vậy.

    Phản hồi: 

    Tùy Bút .

    Qua bản lượt ghi của chú 4 bạn anh trong buổi nói chuyện tại câu lạc bộ Thăng Long trong việc nhận định anh bạn không lạ : Trung Quốc tuy khẳng định giữ gìn hòa bình, nhưng kiên quyết bành trướng chiếm lấy Biển Đông, chiếm các đảo của ta , đã góp phần củng cố nhận định của anh Cẩn lâu nay : nguy cơ chiến tranh đang ngày một cận kề . Thực tế cho thấy, với bản chất lật lọng và tráo trở, người Trung Quốc coi mọi thỏa thuận mà họ từng ký chỉ là mớ giấy lộn . Trong mối suy tư trăn trở về vận nước nổi trôi , anh Cẩn của các bạn , lại tùy bút ra vài dòng và anh tin rằng , ýt nhiều cũng đáng để các bạn suy ngẫm .

    Xét về đặc điểm lịch sử và văn hóa , Việt Nam nằm gọn trong vùng ảnh hưởng của Trung Hoa . Trong nhiều thế kỷ , Việt Nam là cái chột chặn tự nhiên trên con đường nam tiến xâm thực văn hóa và xâm lược quân sự của đại Hán . Xem xét cho kỹ , nếu không có chốt chăn Việt Nam , thì các nước Đông Dương như Lào và Kam , mở rộng thêm là Thái Lan hay Miến Điện đã không thể mang dấu ấn của nền văn hóa và văn minh Ấn Độ , bao gồm cả nghệ thuật và ngôn ngữ với các tín ngưỡng hỗn hợp gồm tín ngưỡng thuyết vật linh bản địa và các tôn giáo Ấn Độ như Phật giáo và Hindu giáo , mà là Khổng giáo và Nho giáo của Tàu . Trong quá trình lâu dài của lịch sử ấy , cái tinh thần mà người Việt Nam tích tụ không phải là sự đề kháng về văn hóa , mà chính là tinh thần độc lập và tự chủ đã ăn vào cốt tủy . Các triều đại trong lịch sử Việt Nam đều thần phục Trung Hoa nhưng độc lập trong cai trị và bảo toàn chủ quyền lãnh thổ . Đây là 1 thực tế được minh chứng của lịch sử

    Thế kỷ thứ 20 là một thời kỳ dài đầy biến động . Gần đây , trong cuộc chiến với Pháp và Mỷ , bằng những mối quan hệ và trợ giúp từ bên ngoài, người Việt Nam thành công , nhưng phải trả bằng những cái giá đau thương . Người ta có thể hình dung một Việt Nam nhỏ bé nhưng dám tự tin chơi tay đôi một cách sòng phẳng với Mỹ , và người ta cũng dễ dàng nhận ra đằng sau Việt Nam là khối XHCN do Liên Xô và Trung Quốc hổ trợ tối đa theo cái nghĩa đồng minh . Tuy vậy , lịch sử đã chứng minh rằng nước Mỹ đã không đánh đến cùng cũng như không hổ trợ đồng minh của mình đến cùng như những người bên kia chiến tuyến. Năm 1979 , Việt Nam hứng một đòn đau khi thách thức quyền lực Trung Hoa. Cái hiệp ước đồng minh chiến lược ký với Liên Xô lúc đó đang ở đỉnh cao thế lực cũng không giúp ích gì Việt Nam trong cuộc chiến tranh ngắn ngủi nhưng khốc liệt đó. Vẫn là người Việt đứng một mình chặn lại làn sóng tràn xuống từ phương Bắc, cho dù quân đội vẫn còn hữu hiệu và cả nước vẫn chưa quên mùi chiến trận . Ai sang sàng đổ máu của mình để giúp giải quyết vấn đề của nước Việt Nam ngoài người Việt Nam ?

    Việt Nam hiện nay không có đồng minh , đó là một thực tế đang đặt ra đối với chúng ta . Duy mối quan hệ lỏng lẻo với khối Asean và chuyện đó gần như không có nhiều ý nghĩa trong ván bài mặc cả với Trung Quốc . Chúng ta bắt đầu nói đến Mỹ theo một cách hiểu là để làm một đối trọng trong tương quan ảnh hưởng của Trung Quốc với Việt Nam. Mối quan hệ mà Việt Nam đang cố gắng thiết lập với Nhật Bản và Ân Độ cũng nằm trong một bài toán lớn. Những bài toán ấy vẫn còn dang dở và chúng ta vẫn chưa nhìn thấy hết những biến số của các phương trình. Các nước đều có tính toán riêng của mình trong ván bài lớn đang chơi với Trung Hoa, và hoàn toàn chắc chắn rằng giới tinh hoa chính trị cũng đang muốn tìm kiếm chỗ đứng ở Việt Nam. Nhưng anh Cẩn của các bạn không ảo tưởng gì vào việc Việt Nam sẽ thiết lập được một mối quan hệ đủ chặt chẽ với bất cứ thế lực nào để thách thức thế lực Trung Hoa, nhưng nhìn nhận rằng Việt Nam bằng các mối liên hệ giằng chéo khác nhau, có thể phần nào cải thiện vị thế và tiếng nói trong câu chuyện dài với người khổng lồ phương Bắc.

    Một bài toán sinh tồn trong bối cảnh mà sức ép từ Trung Quốc và nguy cơ bị thôn tính đang ngày một cận kề đòi hỏi sự bình tĩnh và sáng suốt của bất kỳ thế lực nào cầm quyền ở Việt Nam .

    Phản hồi: 

    [quote=Kiến Vàng]...
    Nếu ông Sang có thực lòng với dân, với nước thì ông hãy tìm cách đưa VN đi theo con đường dân chủ như người Myanmar đang làm. Còn không thì ông có nói gì cũng vô ích thôi.[/quote]

    Với cơ chế quyền lực tại VN, ông Sang có muốn, một mình ông cũng chẳng làm được gì. Vì vậy ít nhất những điều ông nói cũng cho thấy ý nguyện cá nhân của ông, hy vọng các đồng chí của ông cũng thấy vấn đề giống như ông để cùng thay đổi.

    Phản hồi: 

    Nghe những lời của ông Sang chẳng khác gì những lời chăng chối của Đảng ta trước lúc ra đi như Liên Xô trước kia.
    Chế độ độc đảng bao giờ cũng dẫn đến sụp đổ, đó là điều tất yếu mà ông cần phải biết.
    Nếu ông Sang có thực lòng với dân, với nước thì ông hãy tìm cách đưa VN đi theo con đường dân chủ như người Myanmar đang làm. Còn không thì ông có nói gì cũng vô ích thôi.

    Phản hồi: 

    >>> Về trả lời một số câu hỏi của các đồng chí: Có đồng chí hỏi: Tại sao nguyên thủ các nước chỉ có một người còn ta khi ra đón lại là Tổng Bí Thư chứ không phải là Chủ tịch nước? Điều này tế nhị lắm, có khi sang họ chỉ có một người, chả lẽ ta có hai người đi hai bên hay sao, vì vậy lấy Đảng là vị trí cao nhất nên chúng tôi bàn để Tổng Bí Thư thay mặt cho cả Chủ Tịch Nước đón tiếp họ, <<<

    >>> Theo Hiến Pháp: Chủ tịch là Tổng chỉ huy lực lượng vũ trang, nhưng hiện nay theo tập quán là khi trong kháng chiến vẫn đặt ra vấn đề do người đứng đầu Đảng trực tiếp thống lĩnh quân đội nên vẫn để như cũ sau này nếu có sửa đổi thì xem xét lại thế nào cho hợp lý và phù hợp với phong cách quốc tế hiện nay. <<<

    Các bác thấy chưa, trong nội bộ Đảng và Nhà nước ta cũng có tứ quyền phân lập giữa Thủ Tướng, chủ tịch nước, tỏng bí thư Đảng, chủ tiệm quốc hội, nhưng cũng có nhiều lấn cấn, trách nhiệm không rõ ràng, không theo cả hiến pháp của ta. Vì vậy, hiến pháp không quan trọng, chỉ cần bản điều cương và các nghị quyết từ Đảng cộng sản là đủ.

    Sử dụng bản điều cương và các nghị quyết Đảng sẽ phát huy tính Đảng chủ của chế độ chuyên chính vô sản của Đảng và nhà nước ta. Điều này thể hiện cụ thể và công khai vai trò của Đảng nằm trên, "nhấp nhô" lên xuống trên Hiến pháp, trên nhân dân.

    Phản hồi: 

    “Các anh ăn vừa thôi, phải để cho dân sống với chứ, dân không phải họ không biết đâu, nếu các anh không dám làm, bọn tôi sẽ làm.”

    Tôi tự thấy mình cũng có cái tốt, nhưng cũng còn có cái xấu, sai lầm, cần phải được phê phán chỉnh đốn, dân họ nói là đúng! Ví như …, thiểu số phải phục tùng đa số, có những cái thấy đúng mà không thực hiện được. Phải chờ đợi thôi, có thể dến Đại hội 12 mới có thể thay đổi cơ bản, nay mới chỉ vá víu mà thôi.

    Nghĩa là: Tôi cũng ăn rất nhiều, dân nói thế là đúng . Nhưng thiểu số phải phục tùng đa số, mọi người ăn nhiều thì tôi cũng phải ăn nhiều thôi . Đáng lẽ phải ăn ít thôi nhưng không thể ăn ít được . Phải chờ đợi thôi, có thể đến đại hội 12 mới có thể ăn ít được, nay mới chỉ khuyên bớt ăn mà thôi .

    Phản hồi: 

    Các bạn bình tĩnh !!

    Bảo vệ hải đảo trước một thằng thâm độc như thằng tàu thì đường lối và phương sách ko hề đơn giản .

    Anh Cẩn và các bạn ở đây đều nhất trí ở 1 điểm chung với nhau là nếu liên minh quân sự Việt Mỹ được ký kết thì khui sâm banh bú ngay . Anh Cẩn mời tất !! Nhưng sự đời có dễ như ta nghĩ tró !!

    Mà cũng chã cần điều đó xảy ra . Chỉ cần 1 công ty mẽo thọc mũi khoan cùng khai thác dầu với Vn tại biển đông thì cũng đáng để bú diệu ăn mừng rồi . Vì sao ? Vì dàn khoan made in mẽo ở đâu thì đệ thất hạm đội ở đó !!!

    Khoan dầu mà . Cả hai cùng có lợi mà . Việc đó chưa xong thì khoan nghĩ đến liên minh quân sự .

    Phản hồi: 

    [quote=Trương Tấn Sang]Trung Quốc cho tàu hải giám và tàu đánh cá vào quấy rối, ngăn cản ta, thực sự đó là tàu chiến, là hải quân Trung Quốc giả dạng mà thôi. Ta có phản đối thì họ chống chế, nói là tàu đánh cá của địa phương hoạt động thôi “Ta xử lý thật vất vả, Trung Quốc yêu cầu không quốc tế hóa Biển Đông, nhưng họ không làm được, Trung Quốc đã gửi hồ sơ đường Lưỡi Bò lên LHQ, pháp lý hóa đường lưỡi bò để không ai được đụng chạm, can thiệp. Ta cố gắng giữ hòa bình để không xảy ra xung đột. Ta kiên quyết bảo vệ lãnh thổ, lãnh hải[/quote]

    Kiên quyết bảo vệ bằng cách nào? TBT NPT đã cam kết giải quyết những tranh chấp trên biển Đông giữa Trung Quốc và Việt Nam bằng đàm phán song phương (cam kết ký tại Bắc Kinh chiều 11/10/2011). Tại sao chấp nhận đàm phán song phương? Đã biết mình sẽ bị lép vế khi đàm phán song phương với Trung Quốc vẫn nhắm mắt ký? Dân ta biết rõ Trung Quốc lật lọng, không thể tin được. Từ trước đến giờ luôn muốn thôn tính đất đai biển đảo của ta. Vậy mà các lãnh đạo hiện giờ cứ đưa đầu qua đó ký hết điều này đến điều khác, khác nào đưa chuôi dao cho người cầm, còn mình nắm phần lưỡi? Lần này cũng vậy, ngay sau khi ký cam kết đó, thì mấy tháng sau Trung Quốc thành lập thành phố Tam Sa trên đảo Phú Lâm thuộc Hoàng Sa của ta! Từ ngày thành lập thành phố này, bộ Ngoại Giao của ta mấy lần lên tiếng phản đối, nhưng phản đối thì phản đối, chẳng thể làm gì hơn vì ta lỡ ký cam kết rồi, chẳng lẽ giờ đem việc này ra tòa án quốc tế như Philippines? Như vậy là sẽ vi phạm cam kết, "thiên triều" sẽ có cớ "dạy thằng em không giữ lời" 1 bài học nữa? Thật là tự mình tròng cái gông lên đầu mình. Lú ơi là lú! Bao giờ mới hết Lú?

    Giờ đây Trung Quốc ngày càng ngang ngược, cho tàu cá, hải giám trá hình liên tục xâm phạm vùng biển nước ta. Bọn chúng còn tuyên bố ngăn chặn và khám xét các tàu trong khu vực biển Đông mà Trung Quốc tuyên bố có chủ quyền. Mặc dù sau đó chính quyền Trung Quốc giải thích là sẽ hạn chế khu vực khám xét trong vòng 12 hải lý quanh các đảo thuộc chủ quyền của Trung Quốc (gồm cả Hoàng Sa và Trường Sa vì các đảo này đều nằm trong "đường lưỡi bò"), nhưng giải thích đó cũng không chấp nhận được và cũng ít ai tin được. Vậy ta "kiên quyết bảo vệ lãnh thổ, lãnh hải" bằng cách nào? Bằng cách đội 4 tốt, 16 chữ vàng trên đầu, đem nước bọt dìm chết tụi ngang ngược bằng những phản đối được lập đi lập lại của bộ Ngoại Giao hay sao? Trong khi đó, tướng tá quân đội hết người này đến người khác tuyên truyền "Tội ác Mỹ trời không dung, đất không tha"; rồi "ta không có hiệp ước liên minh quân sự với Mỹ và Việt Nam sẽ không bao giờ có liên minh quân sự với Mỹ để chống Trung Quốc"... Tại sao không? Tại sao lại tự mua dây buộc chân mình? Cho dù Việt Nam có phép thuật thông thiên nào đó để giữ nước mà không cần Mỹ đi nữa thì cũng không nên tuyên bố như vậy. Những tuyên bố đó vừa bất lịch sự, vừa không khôn ngoan trên phương diện ngoại giao.

    Việt Nam cần những nhà lãnh đạo khôn ngoan, có tầm nhìn xa, và nhất là biết đặt lợi ích đất nước, lợi ích của nhân dân trên lợi ích cá nhân (trên cả lợi ích của 1 nhóm người hay 1 đảng phái) để đưa đất nước thoát qua giai đoạn khó khăn hiện nay. Tiếc thay những người như vậy lại không có trong hàng ngũ lãnh đạo đất nước!

    Phản hồi: 

    [quote="Ông Trương Tấn Sang"]Có quyền lực phải đi đôi với giám sát, kiểm sát như vậy quyền lực càng lớn kỷ luật phải càng nặng, không thể cấp bé chịu kỷ luật nặng còn cấp càng to lại càng nhẹ, vô lý quá, phải sửa thôi!

    Đảng cũng phải tuân thủ Hiến Pháp và Pháp Luật của Nhà Nước không thể đứng trên Hiến Pháp và Pháp Luật được. Có thế mới chống được suy thoái, chống được tham nhũng lạm quyền.[/quote]

    Ông Sang có vẻ không cho tam quyền phân lập là "suy thoái" như ông Trọng -- một điểm son! Tôi thấy có lẽ ông sẽ bớt phải quanh co gần xa, nếu cứ nói thẳng ra là Việt Nam cần có ngành tư pháp độc lập để đưa các lãnh đạo sai trái ra tòa xét xử theo Pháp Luật.

    Phản hồi: 

    Tin đây là câu chuyện thật và là thành ý của chủ tịch T.T .Sang. Điều đang là trở ngại lớn nhất là ý thức hệ CN Mac -lê, lý tưởng CNXH, CNCS đã ăn sâu vào tim, óc của một số đảng viên, cán bộ cao cấp. Mặt khác, các lãnh đạo TW đảng đều dấu kín nỗi lo sợ mất chế độ là mất quyền bính, lợi lộc mà họ đang chiếm giữ của nhân dân và có thể mất mạng. Hy vọng nhiệm kỳ XII đại hội đảng sẽ có đột phá , cải cách chính trị theo hướng đa đảng, tam quyền phân lập, đảng CSVN và các đảng khác hoạt động trong khuôn khổ HP và LP, cạnh tranh lành mạnh. Tất cả đảng phái, đảng viên hoạt động, nếu được nhân dân tín nhiệm vào các vị trí lãnh đạo phải đặt lợi ích Tổ quốc, dân tộc lên trên hết. Đó là cách duy nhất đúng để cởi trói, mở đường rộng rãi cho dân tộc VN phát triển, ngẩng đầu như các quốc gia dân chủ, tiến bộ , văn minh khác.Trước mắt, QH cần có chủ trương tiếp tục trưng cầu ý dân về sửa đổi HP 1992 và thực hiện quyền phúc quyết HP của Nhân dân, khi đủ điều kiện thì mới thông qua và chính thức ban hành, không nhất thiết trong 2013.

    Phản hồi: 

    Tư Sang nói chuyện đảng sửa chữa sai lầm toàn ở thì tương lai.

    Chẳng qua là nín thở qua sông: qua cơn sóng gió bị nhân dân chửi rủa đâu lại vào đấy.

    Còn ai tin???