Vũ Lịch Nguyên - Sẽ bỏ hay viết lại điều 4?

  • Bởi Admin
    04/03/2013
    3 phản hồi

    Vũ Lịch Nguyên

    “Sắt máu và vênh váo” giảm dần, “nhũn nhặn” tăng dần

    Dự thảo sửa đổi Hiến Pháp 2013 vẫn giữ điều 4, nhưng có bổ sung. So sánh Điều 4 ở ba bản hiến pháp cách nhau 12 và 21 năm (1980, 1992 và 2013) ta thấy thời thế đổi thay khiến đảng CSVN phải thay đổi thái độ, thể hiện ở cách viết nội dung điều 4. Vắn tắt, từ chỗ rất “sắt máu”, nay đảng đã “nhũn” hơn nhiều. Chiều hướng sửa đổi này phù hợp với vị thế ngày càng chênh vênh của đảng. Vậy, sao không sửa đổi triệt để (tận gốc) một lần này cho xong?

    Hãy thử so sánh:

    Điều 4, Hiến Pháp 1990 Điều 4, Hiến Pháp 1992 Điều 4, Dự thảo HP 2013
    (viết liền một mạch) (viết liền một mạch) (tách thành 3 khoản)
    Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong và bộ tham mưu chiến đấu của giai cấp công nhân Việt Nam, được vũ trang bằng học thuyết Mác – Lênin, là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước, lãnh đạo xã hội; là nhân tố chủ yếu quyết định mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam.

    Đảng tồn tại và phấn đấu vì lợi ích của giai cấp công nhân và nhân dân Việt Nam.

    Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác - Lê Nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. 1. Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.

    2. Đảng gắn bó mật thiết với nhân dân, phục vụ nhân dân, chịu sự giám sát của nhân dân, chịu trách nhiệm trước nhân dân về những quyết định của mình.

    Các tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp. Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật. 3. Các tổ chức của Đảng và đảng viên hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.

    Năm 1980, khẩu khí ngạo nghễ chẳng cần giấu giếm.

    - Ngay câu đầu của Điều 4 (1980), đã có các từ rất máu: “chiến đấu”, “vũ trang” và và rất sắt: “duy nhất”. Xin chú ý: Câu này rất dài, nhưng chỉ có một mẩu ngắn là mang tính chất “luật” (Đảng cộng sản Việt Nam là lực lượng lãnh đạo Nhà nước, lãnh đạo xã hội). Các câu chữ còn lại, được đệm vào (dài gấp 4 lần), đều mang tính “vênh váo”, “ưỡn ngực” - triệu chứng điển hình của “bệnh kiêu ngạo CS”. Ví dụ, không thèm nói gì về dân tộc; hoặc đoạn cuối của câu đầu: (là nhân tố chủ yếu quyết định mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam) thì cóc phải văn phong luật, mà là loại văn… vơ vào (đảng là tác giả của mọi thành công). Thế, còn vô số thất bại? Hẳn là cũng do đảng chứ?

    - Câu thứ 2, cắt nghĩa lý do đảng “tốn tại”. Và đảng định tồn tại cho đến khi giai cấp công nhân sẽ đạt tới… mọi lợi ích (xin hãy đọc: Đảng tồn tại và phấn đấu vì lợi ích của giai cấp công nhân và nhân dân Việt Nam). Nói khác, đảng sẽ ngồi ở vị trí chóp bu cho tới khi… thế giới đại đồng, biên giới Việt Nam và TQ được xóa; 100 triệu dân Việt sẽ “hòa nhập vào 1500 triệu dân TQ.

    - Câu cuối: mang tính chất luật, nhưng khá mơ hồ: “đảng hoạt động trong khuôn khổ hiến pháp” nhưng mà… hiến pháp chứa toàn những điều pro-đảng. Câu này bắt đầu bằng chữ “các” nhưng sau 12 năm phải đổi thành “mọi”.

    Sau đó 12 năm (1992) đã có sự hạ giọng đáng kể

    - Câu chính vẫn là Đảng cộng sản Việt Nam là lực lượng lãnh đạo Nhà nước, lãnh đạo xã hội, nhưng phần đệm đã mất các từ “máu” và “sắt”; đồng thời đã nhắc đến “dân tộc”. Mác-Lê không còn độc tôn, mà thêm cả “tư tưởng Hồ Chí Minh”.

    - Câu 2 (năm 1980) đã bỏ hẳn, tức là đảng không nghênh ngang vỗ ngực “tao đây tồn tại muôn năm” nữa…

    - Câu 3 cũng nhũn nhặn hơn một chút: Nếu đảng chì bị hiến pháp chi phối thì thực chất chẳng có gì ràng buộc; nhưng nay đảng tự nhận là còn bị cả pháp luật chi phối nữa cơ. Vấn đề là… kiếp nào mới ban hành “pháp luật về đảng”?

    Năm nay (2013) còn nhún nhường hơn nữa

    Điều 4 không còn nói “một hơi, một lèo” nữa, mà đã chia thành 3 khoản rõ ràng.

    - Khoản 1. Nội dung chính vẫn thế (Đảng cộng sản Việt Nam là lực lượng lãnh đạo Nhà nước, lãnh đạo xã hội), nhưng phần đêm rất dài dòng để nhắc đến “nhân dân lao động”, “dân tộc”… Không dùng “theo chủ nghĩa Mác-Lê” mà thay bằng “lấy chủ nghĩa Mác – Lênin làm nền tảng tư tưởng”. Nói khác, đảng không tự trói quá chặt, mà đã tự “nới” khỏi cái chủ nghĩa cũ. Câu hỏi: Nếu nước Nga đưa thi hài Lê nin ra khỏi lăng, đem chôn, xóa đi một hình tượng mà chính đảng CS Nga cũng không cứu nổi… thì đảng ta sẽ viết lại điều 4 thế nào? Đây là câu hỏi mà bài này đặt ra.

    - Khoản 2. Đọc lên, thấy đảng bắt đầu sợ dân rồi. Đảng ngày càng suy thoái, không chống nổi tham nhũng, nhấp nhổm trên cái ghế “lãnh đạo”… còn dân ngày càng giác ngộ, giảm nỗi sợ đảng…

    - Khoản 3: như cũ, nhưng ngoài các tổ chức đảng, thì từng cá nhân đảng viên cũng bị đặt trong khuôn khổ hiến pháp và pháp luật.

    Vài dòng cắt nghĩa


    Các tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp. (Tranh Mana Neyestani)

    Sau cuộc xâm lược năm 1979 để “dạy cho Việt Nam một bài học”, đảng và chính quyền Trung Quốc bị “đảng ta” coi là kẻ thù, gồm cả về tư tưởng và ý thức hệ. Một nước XHCN đánh một nước XHCN khác thì một (hoặc cả hai) đảng CS ở mỗi nước bị coi là “cách mạng giả hiệu”, “đội lốt Mác-Lê” - dù vẫn tự xưng là CS.

    Ai sống vào thời đó đều chứng kiến một hiện tượng bất thường, nhưng phổ biến: Các đảng CS tranh nhau tỏ ra mình là “chân chính” và trung thành với chủ nghĩa Mác-Lê, tức là không hữu khuynh, không thỏa hiệp với kẻ thù (Trung Quốc bắt tay Mỹ); trung thành với đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản…

    Thời đó, không những CS Liên Xô và CS Trung Quốc kết án nhau là “xét lại” hoặc “giáo điều”, mà ngay trong một nước Ấn Độ vẫn có hai đảng CS đều tự nhận mình là duy nhất chân chính.
    Tình trạng trên cắt nghĩa 2 điều bất thường (dưới đây) trong Hiến Pháp 1980.

    1. Ngay ở Lời Nói Đầu (dài bằng một bài báo) đã nêu: bọn bá quyền Trung Quốc là kẻ thù của Việt Nam. Trích: Vừa trải qua ba mươi năm chiến tranh giải phóng, đồng bào ta thiết tha mong muốn có hoà bình để xây dựng Tổ quốc, nhưng lại phải đương đầu với bọn bá quyền Trung Quốc xâm lược cùng bè lũ tay sai của chúng ở Cam-pu-chia.

    2. Lời nói đầu và nhiều điều khoản trong hiến pháp này đã kể lể để chứng minh đảng CSVN là đảng Mác-Lê chân chính. Ví dụ: đưa vào hiến pháp các từ ngữ: làm chủ tập thể, chuyên chính vô sản (2 lần), giai cấp (7 lần), Mác – Lênin (6 lần), xã hội chủ nghĩa (82 lần)…

    Riêng điều 4 lại càng phải đặc tả cho thật nổi bật tính chất cộng sản chân chính - đồng nghĩa với “máu” và “sắt” của đảng: Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong và bộ tham mưu chiến đấu của giai cấp công nhân Việt Nam, được vũ trang bằng học thuyết Mác – Lênin, là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước, lãnh đạo xã hội; là nhân tố chủ yếu quyết định mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam. Đảng tồn tại và phấn đấu vì lợi ích của giai cấp công nhân và nhân dân Việt Nam. Các tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp.

    Nhiều điều khác trong hiến pháp 1980 cũng phụ họa để chứng minh. Ví dụ, điều 38: Chủ nghĩa Mác – Lênin là hệ tư tưởng chỉ đạo sự phát triển của xã hội Việt Nam. Nhà nước tuyên truyền, giáo dục sâu rộng chủ nghĩa Mác – Lênin…

    Điều 44: Văn học, nghệ thuật Việt Nam được xây dựng trên lập trường, quan điểm của chủ nghĩa Mác – Lênin và theo đường lối văn nghệ của Đảng cộng sản Việt Nam.

    Điều trớ trêu là luật sư Nguyễn Hữu Thọ - với tư cách chủ tịch quốc hội - tuy chán ngấy CS - vẫn phải ký vào cái bản hiến pháp sặc mùi CS này.

    Vài lời góp ý với đảng

    - Thứ nhứt, trên đây tôi toàn nói sự thật; dưới đây tôi góp ý thành tâm. Chỉ bọn phản động và các thế lực thù địch của dân VN mới dám coi tôi là suy thoái tư tưởng và đạo đức. Đảng chớ coi tôi như vậy.

    - Thứ hai, đảng đã dần dần biết mình đang xa dân, đang bị dân chống lại. Đảng thấy cần gần gũi với dân tộc, vì dân tộc (chủ nghĩa Mác-Lê “chân chính” không bao giờ coi trọng dân tộc). Đảng cũng biết: phải khép minh vào luật. Thế thì xin đảng hãy can đảm và thức thời mà quyết định:

    + Mức cao nhất: Từ bỏ chủ nghĩa Mác-Lê (tưởng là nguy hiểm cho sinh mệnh, nhưng thật ra là cuộc lột xác an toàn và vinh quang), dưới sự giữ gìn trật tự và an ninh của quân đội và công an.

    + Mức thấp hơn: Viết lại điều 4 (nguy hiểm, vì chắc chắn sẽ nhích dần đến chỗ chết)

    Mức dứt khoát, mang tính cách mạng. Thông báo rộng rãi trong nước và quốc tế: Từ bỏ chủ nghĩa Mác-Lê, quay về lập trường dân tộc, đổi tên là Đảng Việt Nam. Đảng viên nào còn quyến luyến Mác-Lê có thể lập đảng riêng, được tranh cử bình đẳng và cạnh tranh lành mạnh. Công bố Điều Lệ mới. Đảng viên nào tự thấy không muốn đứng trong đảng mới nữa, có thể ra đảng hoặc lập đảng khác.

    Bầu cử quốc hội lập hiến, viết lại hiến pháp.

    Quân đội và công an được trưng dụng tối đa, đảm bảo an ninh và thuận lới cho quá trình cải cách triệt để.

    Mức lừng chừng, mang tính cải lương. Vẫn phải thay từ Cộng Sản (dịch sai, gây phản cảm - như đã có một bàì phát hiện gần đây).

    Trong Điều 4 Hiến Pháp bỏ hẳn những đoạn kể lể dài dòng “chúng tỏ mình là CS chân chính”. Càng “chân chính” lại càng “sắt-máu”. Mặt khác, phong trào CS đã xẹp tối đa, cần gì phải tranh giành “chân chính” với ai nữa mà phải giương cái chủ nghĩa Mác-Lê lên?

    Hiến pháp hy vọng tồn tại lâu dài, nếu trong hiến pháp, đáng cứ tự trói với chủ nghĩa Mác-Lê, thì sau này rất khó gỡ dây trói - nhất là hình tượng Lê nin đang mờ dần ở ngay nước Nga..

    Vũ Lịch Nguyên

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    NÊN HIỂU VAI TRÒ LÃNH ĐẠO CỦA ĐẢNG QUA HIỆU QUẢ CỦA 123 ĐIỀU CHỨ KHÔNG PHẢI ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP!
    Điều 2 thực chất là Dân làm chủ quyền lực là mục đích của hiến pháp,đồng thời cũng là phương tiện khách quan vĩnh viễn.
    Điều 4 thực chất là Đảng làm chủ quyền lực chỉ là phương tiện chủ quan tạm thời chứ không phải mục đích.
    Vậy nếu Đảng muốn khảng định vai trò của mình thì phải tạo điều kiện cho điều 2 có tính khả thi cao chứ không lấn át nó đi! Vì nội dung điều 4 tự nó đã xung đột với điều 2 ! Điều 2 mọi quyền lực nhà nước thuộc về dân . Còn điều 4 thực chất cũng mọi quyền lực nhà nước thuộc về Đảng. Như vậy quyền của Dân và quyền của Đảng tỷ lệ nghịch với nhau!
    Do đó bỏ điều 4 chính là khảng định được hiệu quả vai trò lãnh đạo của Đảng và tự nó sẽ không mắc các khuyết điểm tương tự như đã xảy ra! Việc gỡ quyền lãnh đạo của Đảng CSTQ ra khỏi HP đã được Trung Quốc làm từ năm 1982 (cách đây đã 30 năm-tuy vẫn còn muộn do tầm tư duy về vai trò lãnh đạo của Đảng còn cứng nhắc, thiếu tầm phổ quát… nhưng vẫn còn may là có bài học thực tiễn nhiều năm trước đó chỉ ra và đã nhận thức được).
    Nếu không bỏ điều 4 thì vai trò của Đảng hóa ra lại làm nhỏ hay làm mờ nhạt , thậm chí làm teo,khó còn khả năng phục hồi chức năng vốn đã yếu của nó do hậu quả lịch sử Đảng lãnh đạo nhiều năm để lại- vai trò làm chủ của công dân! Những khuyết điểm muôn thuở, cố hữu của Đảng trước hết là tranh quyền quản lý nhà nước với Dân-là nguyên nhân của sự suy thoái nhân cách, các loại tham bao gồm cả tham nhũng của nhóm lợi ích và đảng viên. Do xung đột quyền lợi mà không nghe nhau, không tin nhau (đã qua cái mức giảm lòng tin rồi!) Đặc biệt sau đó,do chủ nghĩa Mác- Lênin chưa có tiền lệ về mặt thực tiễn-phải vừa làm vừa chỉnh sửa ,sáng kiến vừa ít lại bị cạn kiệt.Nếu toàn bộ XH chỉ quen trông chờ dựa dẫm vào Đảng thì tất yếu không tránh khỏi họ lại nhận được sự giáo điều,sai sót về đường lối hoặc về cách tổ chức thực hiện và các căn bệnh phát sinh khác của Đảng…Tất cả tạo nên sức ỳ, năng lực cạnh tranh hòa nhập quốc tế kém thêm, kìm hãm thậm chí phá hoại nền kinh tế XH…Lãng phí cho đất nước thêm một thời gian dài nữa. Việc muốn khắc phục chỉ là chủ nghĩa duy ý chí mà thôi. Biện pháp khắc phục càng phức tạp cồng kềnh bao nhiêu càng tốn kém bấy nhiêu. Sự kỳ vọng vào một vài ý câu chữ thêm vào điều 4 HP cùng với một vài biện pháp khắc phục trên sẽ không tránh khỏi thất vọng do hiệu quả kém dẫn tới hiệu ứng đômino lan tỏa toàn bộ mọi mặt của XH…điều này đã xảy ra mới ở mức Bộ chính trị tự xin kỷ luật,nhiều nhóm lợi ích và cán bộ quản lý đã lộ mặt, kèm theo nhiều doanh nghiệp nhà nước và tư nhân bị phá sản… Tóm lại trong mọi trường hợp không thể lấy ý chí chủ quan để can thiệp vào quy luật vận động có cơ sở là yếu tố vật chất và con người.
    Vì vậy,nhìn nhận vai trò lãnh đạo của Đảng không phải ở chỗ Đảng sử dụng nhiều quyền, làm nhiều việc,trực tiếp hay gián tiếp… mà ở hiệu quả của nó,hàm lượng chiến lược của nó. Sao cho những tồn tại yếu kém của nó phải tự teo lại trong thời gian ngắn nhất.
    Việc Đảng rút bớt quyền lực ở điều 4 để trả lại quyền lực cho Dân và đứng ở vị trí tư vấn ( điều106) vẫn với vai trò trách nhiệm đối với 1 Đảng duy nhất, thì sự phát triển mới về chất của XH chính là công lao và sự khảng định vai trò của Đảng với XH. Mà đã là thực tế thì thử hỏi còn ai có thể phủ nhận được thành quả mới này được nữa?

    Đảng gắn bó mật thiết với nhân dân, phục vụ nhân dân, chịu sự giám sát của nhân dân, chịu trách nhiệm trước nhân dân về những quyết định của mình.

    --------------------

    Câu trên quả thiệt hết sức kỳ cục.
    Thiệt tình thì tôi không cần và không muốn một đảng nào gắn bó mật thiết với tôi.
    Tôi chỉ cần các cơ quan nhà nước phục vụ đầy đủ khi tôi cần

    Một đảng đòi gắn bó mật thiết với tôi và tôi giám sát cái đảng này, kinh quá và mất thời gian của tôi.

    à cá nhân tôi có quyền gì đối với đảng hay lại là chung chung "nhân dân" tức là chẳng có đứa nào có quyền cụ thể cả. Theo kiểu cá nhân người dân không có quyền sở hữu đất đai vì đất thuộc về sở hữu toàn dân !

    Trích dẫn:
    Điều trớ trêu là luật sư Nguyễn Hữu Thọ - với tư cách chủ tịch quốc hội - tuy chán ngấy CS - vẫn phải ký vào cái bản hiến pháp sặc mùi CS này.

    Chẳng biết LS Nguyễn Hữu Thọ có chán ngấy CS hay không nhưng bản thân ông là một Đảng viên CS. (http://en.wikipedia.org/wiki/Nguyen_Huu_Tho)