Thái Bá Tân - Nhân tài và Trí thức

  • Bởi Admin
    03/03/2013
    1 phản hồi

    Thái Bá Tân

    NHÂN TÀI

    Nhân tài, nhà nước nói,
    Là nguyên khí quốc gia,
    Và rằng kính trọng nó
    Không đâu bằng nước ta.

    Rất có thể nhà nước
    Nói điều ấy thật lòng,
    Việc làm của nhà nước
    Lại khẳng định là không.

    Này nhé, nhà nước nói
    Cán bộ hồng và chuyên.
    Nôm na là đảng trước.
    Tức là phải đảng viên.

    Đảng viên mới lãnh đạo,
    Không thì thôi, good-bye!
    Cả khi anh cực giỏi,
    Đức độ và có tài.

    Không nói, ai cũng biết
    Đã qua rồi cái thời
    Vào đảng vì lý tưởng,
    Vì xã hội, con người.

    Giờ người ta vào đảng
    Để kiếm lợi, cầu tài.
    Chính xác là cơ hội.
    Cơ hội vì bất tài.

    Còn những người tự trọng,
    Và có học, tất nhiên
    Họ sẽ không chịu nhục
    Uốn gối vì đồng tiền.

    Khó hình dung người giỏi
    Như ông Ngô Bảo Châu
    Lại tự nguyện vào đảng
    Hay nhẫn nhục cúi đầu.

    Thành ra nhà nước muốn
    Bọn cơ hội, xu thời
    Bọn bất tài vô học
    Thành quan, lãnh đạo đời.

    Tức là cũng đóng cửa
    Mọi con đường công danh
    Trước những người tử tế
    Không muốn hạ thấp mình.

    Theo lẽ thường, người dốt,
    Khó chấp nhận người khôn,
    Và thế là trù dập,
    Và thế là ra đòn.

    Và thế là rốt cục
    Cán bộ đang nắm quyền
    Phần lớn là cơ hội
    Ngu dốt và hám tiền.

    Thế đấy, ngẫm thì biết,
    Nhân tài ở nước ta
    Được tôn trọng thế đấy.
    Thật buồn và xót xa.

    Hà Nội, 17. 7. 2012

    TRÍ THỨC

    Thương cái thằng trí thức,
    Mặc dù chúng khá đông,
    Không được thành giai cấp
    Như hai bác công, nông.

    Mà thằng này lạ lắm.
    Phải nói cực kỳ hiền.
    Lại nhũn nhặn, lễ độ,
    Đến mức tưởng hắn hèn.

    Thế mà hắn bị ghét,
    Bị coi là cục phân,
    Dù hắn ăn mặc đẹp
    Và sạch hơn nông dân.

    Trước tưởng chỉ Trung Cộng,
    Giờ mới biết Nga Xô,
    Tức ông Lênin hói,
    Gọi hắn cục cứt bò.

    Còn chúng ta, Việt Cộng,
    Ta lịch sự hơn người,
    Chỉ nói “đào tận gốc”,
    Xóa hắn khỏi cõi đời.

    Người ta còn bắt hắn
    Phải phục vụ công nông,
    Tức nhân dân, quần chúng,
    Tận tụy và thực lòng.

    Nhân dân là tối thượng,
    Vì đã nuôi hắn ăn.
    Cứ như thằng trí thức
    Không phải là nhân dân.

    Vậy là khổ thân hắn,
    Mà hắn thì hiền khô.
    Chỉ lặng lẽ làm việc,
    Thật thà đến ngây ngô.

    May nhờ hắn, cục cứt,
    Mà ta có trong nhà
    Cái ti-vi, tủ lạnh,
    Cái vi tính, bếp ga,

    Rồi cả cái Ipad,
    Cái Iphone, Vertu,
    Rồi sách báo, tranh ảnh,
    Ừ, cả bao cao su...

    Nôm na là những cái
    Mà thiếu cục cứt này
    Thì “nhân dân đích thực”
    Đếch có dùng hàng ngày.

    Hóa ra hắn cũng quí
    Như giai cấp công nông.
    Hắn cày trên trang giấy,
    Các bác cày ngoài đồng.

    Vậy thì tôi không hiểu
    Sao người ta xưa nay,
    Có chủ trương, bài bản
    Cứ thù ghét thằng này.

    PS
    Thằng trí thức tôi nói
    Là hàm ý những ai
    Đúng nghĩa trí thức thật,
    Có tâm và có tài.

    Chứ mấy thằng xôi thịt,
    Mua danh để lòe người,
    Bọn ăn tục nói phét,
    Tôi là tôi đếch chơi.

    Hà Nội, 18. 7. 2012

    ÔNG CHỦ VÀ ĐẦY TỚ

    Lạ thật, sao thế nhỉ,
    Cái gì cũng Nhân Dân.
    Công An rồi Quân Đội,
    Rồi Tòa Án, vân vân.

    Dân được bọn đầy tớ
    Hầu hạ suốt đêm ngày,
    Được tôn làm ông chủ,
    Được tâng bốc lên mây.

    Thế mà thằng dân láo,
    Sướng quá mà hóa điên.
    Những gần ba triệu đứa
    Bỏ đầy tớ, vượt biên.

    Lại xúi nhau giữ đất.
    Mà đất được đền bù
    Sòng phẳng và thỏa đáng.
    Đúng là thằng dân ngu.

    Thằng tư bản nó nói,
    Về hạnh phúc, dân ta
    Xếp thứ hai thế giới.
    Thế còn chưa sướng à?

    Dân được hưởng dân chủ
    Hơn triệu lần nước người.
    Mấy ai sướng như thế?
    Có đứa láo, còn cười.

    Chống Tàu có Nhà Nước.
    Được sướng thì sướng đi,
    Sao cứ phải tranh luận,
    Rồi biểu tình, làm gì?

    Đầy tớ như con trẻ,
    Có đứa hỗn, hay quên,
    Mới đạp có tí mặt
    Mà đã làm ầm lên.

    Tóm lại, bọn mày, chủ,
    Vô ơn, không biết điều.
    Được cung phụng tận đít
    Mà còn mở mồm kêu.

    *

    Dạ, thưa bác đầy tớ,
    Em, dân quê, thấp hèn,
    Em cứ muốn khiêm tốn
    Làm thằng dân không tên.

    Em chẳng dám phiền bác
    Hầu hạ em làm gì.
    Bác cứ hầu hạ bác.
    Chữ Nhân Dân, quên đi.

    Lại nữa, xin được hỏi,
    Nghiêm túc và thật lòng:
    Em muốn thay đầy tớ.
    Bác có cho em không?

    Hà Nội, 17. 7. 2012

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi