Đoan Trang - "Nói với mình và các bạn": Đừng lên án người vô cảm

  • Bởi Admin
    03/03/2013
    10 phản hồi

    Đoan Trang


    “Hãy giúp mọi người tìm ra những niềm hy vọng mới, hãy tạo ra nguồn năng lượng, để cùng nhau vượt qua bệnh vô cảm” (Tranh sưu tầm trên net)

    Trong xã hội và trong thế giới mạng lâu nay, có những ý kiến phê phán, trong đó nhiều quan điểm mang lời lẽ gay gắt, nhằm vào những người thờ ơ với chính trị, gọi họ là “vô cảm”, “ích kỷ”, “não nhẵn”. Một số ý kiến như vậy đi xa hơn để đạt đến một thái độ yếm thế, bất đắc chí, bất mãn và có phần cay nghiệt, khi coi toàn thể cộng đồng người Việt Nam là “vứt đi”, “không khá được”, “dân trí thấp kém”, “cái giống A-na-mít”, “xứ lừa”, v.v...

    Dưới đây là bài viết thứ hai trong loạt bài “Nói với mình và các bạn: Vẻ đẹp của chính trị”. Mục đích mà loạt bài hướng tới là góp phần giúp độc giả, nhất là các bạn trẻ, hiểu hơn về chính trị, về sự tham gia, về tự do ngôn luận và sự phân biệt giữa tự do ngôn luận với xúc phạm người khác, về hiến pháp, quyền lập hiến và quyền tẩy chay hiến pháp, bất phục tùng dân sự. Còn mục đích của bài thứ hai này là cùng bạn tìm hiểu về sự vô cảm, nguyên nhân của nó, và vì sao ta không nên công kích những người vô cảm.

    * * *

    Kỳ 2:

    ĐỪNG LÊN ÁN NGƯỜI VÔ CẢM!

    Trong hệ thống đánh giá và biểu dương, khen thưởng thành tích của Đảng và Nhà nước, các bạn thường thấy có một tiêu chí là “ý thức chính trị cao”, “bản lĩnh chính trị vững vàng”, theo nghĩa là “hiểu rõ và hướng tới bảo vệ lợi ích của Đảng, trung thành với Đảng – lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội”.

    Trên thực tế, khái niệm “ý thức/ bản lĩnh chính trị” có lẽ đơn giản hơn. Người có ý thức chính trị là người hiểu rằng “chính trị là quá trình ra quyết định và thực thi quyết định đó trong một nhóm, một cộng đồng, một xã hội, một quốc gia”, nó có ảnh hưởng tới tất cả mọi người và đấy là lý do để tất cả nên có sự quan tâm, tìm hiểu ở mức cần thiết đến chính trị, đến các vấn đề chung của nhóm, cộng đồng, xã hội hay quốc gia đó.

    Bất cứ khi nào bạn đặt ra và/hoặc tìm cách trả lời chỉ một trong các câu hỏi sau đây, là khi đó bạn đã có ý thức chính trị:

    • Tại sao một số người bạn yêu quý, bạn nể phục, lại không ở vị trí lãnh đạo “cho thiên hạ nhờ”? (trong công ty, trong tổ chức của bạn, cũng như trong một ngành nghề nào đấy – ví dụ bạn có ông chú là một vị bác sĩ rất có tâm, có tài, chẳng nhẽ không thể để chú làm Bộ trưởng Y tế thay Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến?)
    • Nếu bạn muốn đưa những người đó lên vị trí lãnh đạo thì bạn cần làm gì?
    • Bạn không muốn học môn kinh tế chính trị Marx-Lenin, hoặc ngược lại, muốn học kỹ hơn, đầy đủ hơn, thì phải làm thế nào?
    • Các ý kiến, đề xuất của bạn ở lớp, ở trường, cơ quan, công ty, NGO của bạn… có kết quả gì không?
    • v.v...

    Chỉ cần đặt ra một trong số câu hỏi như thế, là bạn đã có ý thức chính trị rồi. Ý thức chính trị sẽ là cao nhất khi bạn tự hỏi: Mình muốn sống trong một tập thể/ cộng đồng/ xã hội/ đất nước như thế nào, và mình sẽ làm gì để đạt được điều đó?

    Sự vô cảm đến từ đâu?

    Paulo Freire (1921-1997) – nhà giáo dục nổi tiếng người Brasil, tác giả của cuốn sách sư phạm rất có ảnh hưởng ở thế giới thứ ba “Pedagogy of the Oppressed” (tạm dịch: Giáo dục dành cho người bị áp bức, xuất bản lần đầu năm 1970) – cho rằng con người có những nhu cầu căn bản về vật chất và tâm lý-xã hội: Phàm là người thì ai cũng có nhu cầu ăn ngủ, có chỗ ở, được chăm sóc sức khoẻ và chữa bệnh, được an toàn, được bảo vệ bởi pháp luật và lực lượng công quyền đáng tin cậy, được sống với người mình yêu, được thuộc về một cộng đồng, được mang bản sắc của một dân tộc, được làm việc và chăm lo cho gia đình, được tôn trọng, được giáo dục và được có các cơ hội để phát triển năng lực của mình. Paulo Freire tin rằng, nếu các nhu cầu căn bản đó không được đáp ứng, thì kết cục tất yếu là những căn bệnh tập thể, bệnh của cộng đồng sẽ xuất hiện, mà phổ biến nhất là bạo lực, sự vô cảm, ma tuý và rượu.

    Ông viết: “Không ai có thể đáp ứng tất cả nhu cầu của mình. Chỉ khi nào ở trong một cộng đồng, được sự hỗ trợ của những người khác, chúng ta mới có thể thoả mãn các nhu cầu của chúng ta. Những tôn giáo tốt đẹp, những chính quyền tốt đẹp, thì đều chú tâm đến việc xây dựng một xã hội như thế”.

    Ông khẳng định: “Vô cảm không phải là trạng thái tự nhiên của con người. Trạng thái tự nhiên luôn là hướng tới đáp ứng các nhu cầu của mọi người khác. Chỉ khi các nỗ lực đó liên tục bị ngăn trở, người ta mới rơi vào trạng thái vô cảm”.

    Sự vô cảm được hình thành như vậy. Và Paulo Freire bảo rằng, nếu chính quyền thất bại trong việc tạo điều kiện cho người dân - ở bất kỳ bộ phận nào trong xã hội - thoả mãn được nhu cầu căn bản, thì điều đó sẽ tác động ngược trở lại cả xã hội, và gây thiệt hại về dài hạn. “Một xu chi ngày hôm nay vào nhu cầu của người dân, sẽ tiết kiệm được 10 USD phải chi ngày mai vào công an, cảnh sát, nhà tù, các chương trình phục hồi nhân phẩm”.

    Vô cảm là hệ quả tất yếu của một nền chính trị xấu, một nền chính trị đã bị mất đi vẻ đẹp của nó.

    Và cùng với sự vô cảm là…

    Khi người dân của một quốc gia phải sống nhiều năm trong tình trạng bị một thiểu số kiểm soát, chi phối lâu dài về chính trị, kinh tế, xã hội, văn hoá, v.v., suy nghĩ của họ dần dần bị định hình, khiến họ tin tưởng vào sự ưu việt của thiểu số đó. Họ có xu hướng nghĩ rằng thiểu số ấy luôn đúng đắn, sáng suốt, ngoài ra thì không còn gương mặt nào sáng giá để lãnh đạo xã hội cả; các lực lượng khác đều dở tệ, không có khả năng thay thế đội ngũ lãnh đạo hiện nay. Nói chung, họ không được khuyến khích tư duy, trong khi lại luôn được khuyến khích (và bản thân họ cũng khuyên lẫn nhau) là nên sống đơn giản, vui vẻ, còn những vấn đề “vĩ mô” thì đã có một thiểu số lo – nhóm thiểu số này thay mặt toàn dân điều hành đất nước, ra các chính sách có ảnh hưởng đến cả nước, trong đó có cả phần lợi ich của chính những người đang sống đơn giản, vui vẻ.

    Cùng trong quá trình ấy, bản thân nhóm thiểu số lãnh đạo cũng được định hình tư duy để tin rằng họ là giới tinh hoa, họ cao hơn các nhóm khác, họ cao hơn “dân” một bậc, và tóm lại, họ là lãnh đạo. Những việc mỗi cá nhân gọi là “dân” ấy làm chỉ ảnh hưởng tới cá nhân đó, nhiều hơn thì đến nồi cơm gia đình của ông/bà ta, cùng lắm là đến cơ quan, công sở của ông/bà thôi. Chứ còn những việc lớn, trọng đại, có ảnh hưởng tới toàn xã hội, đòi hỏi tầm vóc chiến lược, trí tuệ sáng suốt, phải là việc họ đang làm đây này. Mà vì làm việc lớn, quan trọng, cho nên họ nghiễm nhiên cho rằng họ phải được “tạo điều kiện” hơn “dân”: Cái này trong tiếng Việt gọi là “có tiêu chuẩn”, ví dụ có tiêu chuẩn nhà riêng, xe riêng, thậm chí chuyên cơ.

    Và như vậy, cùng với trạng thái vô cảm của dân, là sự tự kiêu ngày càng lớn của chính quyền.

    Chữa bệnh vô cảm

    Như Paulo Freire đã nói, thực chất vô cảm là một dạng bệnh của cộng đồng (cùng với bạo lực, ma tuý và rượu chè). Nhưng ông cũng nhấn mạnh với chúng ta rằng bệnh ấy có ở nhiều xã hội, và chúng ta không nên tiếp tục công kích những cá nhân vô cảm – vốn cũng chỉ là “nạn nhân của áp chế và bóc lột” – vì những biểu hiện đó của họ.

    Ông khuyên những người có tinh thần cộng đồng, muốn đấu tranh với bệnh vô cảm thì phải tạo đủ sức mạnh và niềm tin để đi xuyên qua sự vô cảm và khuyến khích các động lực trong cộng đồng. “Hãy giúp mọi người tìm ra những niềm hy vọng mới, hãy tạo ra nguồn năng lượng, để cùng nhau vượt qua bệnh vô cảm”.

    Còn bạn, nếu bạn vẫn quyết tâm “không quan tâm đến chính trị”, thì chỉ xin bạn nhớ: Bạn có quyền như thế, nhưng điều đó không tốt cho cả bạn lẫn cộng đồng.

    Kỳ sau: “Tham gia chính trị” là làm gì?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Dân Mỹ bao nhiêu năm trời đi bỏ phiếu có xấp xỉ 50% cho các kỳ bầu nghị viện, bỏ cho tổng thống thì được nhiều hơn một tí, khoảng 55-56%. Chả biết các loai thuốc như hiến pháp, đa nguyên, dân trí, blah blah... đã đủ đắng chưa mà gần một nửa số dân Mỹ bao nhiêu đời vẫn vô cảm thế...

    Đòi dân chủ mà không biết chấp nhận thái độ chính trị của người khác là đồ dân chủ cuội.

    Hồ Gươm viết:

    Là nhạc sĩ Phạm Tuyên, con của Phạm Quỳnh.

    he he chú Cu lại 1 lần nữa đúng. Phạm Tuyên là ông "Đảng đã cho ta mùa xuân!!!"

    Nhàn đàm 1 chút, Vương văn quang cho rằng bọn lừa ngu, muốn cho lừa tiến bộ, phải làm cho lừa bớt ngu!!!

    Tuy nhiên mình lại thấy việc này cũng giống như chuyện Baron Münchhausen, rơi xuống đầm lầy tự túm tóc kéo lên. Thật là rất khó lắm!!!

    Việc nữ trượt băng nghệ thuật, băng trơn không vào được, phải cởi xu chiêng ném mạnh ra phía trước (dùng bảo toàn động lượng?) để phi vào còn khả dĩ hơn!!! :-))

    VN2006A viết:

    Ờ, hóa ra là mình nhầm thật!!!

    Nhưng còn cái ông gẩy đàn choang choác là ai, thì mình lại chưa nghĩ ra:

    "Có ông đoạt giải Chopin, uy tín xã hội cũng vật vã, cũng có bố là Nhân văn-Giai phẩm, khốn khổ khốn nạn vì cộng sản, nhưng ông theo chủ nghĩa Mackeno, vẫn về Lừa oánh đàn choang choác và hớn hở nhận danh hiệu NSND."

    Là nhạc sĩ Phạm Tuyên, con của Phạm Quỳnh.

    Admin viết:

    Bác Sáu không nhầm :D Cụ Hà Sĩ Phu là tác giả bài "Dắt tay nhau", còn cụ Trần Đức Thảo là người viết bài ĐÁNH "Dắt tay nhau" :D

    3. Một triết gia lừng danh đọc nát sách tây, trình không kém gì Jean Paul Sartre nhưng vẫn tình nguyện bị lừa, tới cuối đời vẫn lọ mọ viết bài đánh “Dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ”.

    Ờ, hóa ra là mình nhầm thật!!!

    Nhưng còn cái ông gẩy đàn choang choác là ai, thì mình lại chưa nghĩ ra:

    "Có ông đoạt giải Chopin, uy tín xã hội cũng vật vã, cũng có bố là Nhân văn-Giai phẩm, khốn khổ khốn nạn vì cộng sản, nhưng ông theo chủ nghĩa Mackeno, vẫn về Lừa oánh đàn choang choác và hớn hở nhận danh hiệu NSND."

    VN2006A viết:
    Hm, không hiểu mình có nhầm không???

    Người viết "Dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ" là Hà Sĩ Phu!!!

    Bác Sáu không nhầm :D Cụ Hà Sĩ Phu là tác giả bài "Dắt tay nhau", còn cụ Trần Đức Thảo là người viết bài ĐÁNH "Dắt tay nhau" :D

    3. Một triết gia lừng danh đọc nát sách tây, trình không kém gì Jean Paul Sartre nhưng vẫn tình nguyện bị lừa, tới cuối đời vẫn lọ mọ viết bài đánh “Dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ”.

    maile viết:
    Đau và đau quá. Dân xứ Lừa ơi.

    Thuốc đắng ( may ra ) giả tật.

    Nhân vật nào, tên gì ở trong đoạn đánh số 3 em để lại ở còm trên?
    3 nhân vật còn lại ( bác VVQ nêu) em đã biết.

    Điểm 6. Đây cũng là nguyên nhân em chỉ ký tên ủng hộ " Tuyên bố của các Công Dân Tự Do " mà không ký vô bản kiến nghị 72 cũng như nhiều kiến nghị trước đó.

    Ti nhiên, em đồng ý với bác Đoan Trang là đừng lên án bệnh vô cảm của người khác, mà theo ý em chúng ta nên lên án chính sách và chủ trương ngu dân của nhà nước CS VN.

    Nghĩa vụ của giới tinh hoa, trí thức VN là điểm 8 trong còm trên.
    Xin phép bác Quang cho em điền thêm cụm từ " tự và giúp người " trong điểm 8 - mà em đã bôi đậm.

    Hm, không hiểu mình có nhầm không???

    Người viết "Dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ" là Hà Sĩ Phu!!!

    @Mai Lê: Nhân vật trong đoạn đánh số 3 là Trần Đức Thảo:

    Sau đó bạn bè yêu cầu tôi viết ra thành bài và gửi đến các nơi có trách nhiệm. Hồi âm của Hội Nhà văn Việt Nam, Tạp chí Sông Hương, nhà văn Ma Văn Kháng…rất tán thưởng, coi đây là những phát hiện khoa học để đóng góp cho xã hội… Nhưng chẳng bao lâu những đòn phản kích về lý luận bắt đầu giáng xuống suốt 2 năm trời. Tạp chí Sông Hương số 37 đã lên khuôn bài lại bị bóc ra, ông Ủy viên Bộ Chính trị Đào Duy Tùng đi nói chuyện khắp nơi về "một bài lý luận phản động", báo Nhân dân, Quân đội nhân dân, Tuổi trẻ, tạp chí Thông tin lý luận, tạp chí Giáo dục lý luận, tạp chí Triết học, tạp chí Cộng sản, Triết gia Trần Đức Thảo… liên tiếp đăng các bài phê phán. Nặng ký nhất (về chính trị) là hai tài liệu của Trung ương ĐCSVN là "Nêu cao tính chiến đấu chống mọi hoạt động phá hoại về tư tưởng" và "Đề cương giới thiệu Dự thảo cương lĩnh xây dựng chủ nghĩa xã hội trong thời kỳ quá độ" đã dành nhiều trang phê phán Hà Sĩ Phu là kẻ phá hoại về tư tưởng.

    Trích "Hà Sĩ Phu - 24 năm nhìn lại một bài viết"

    Vương Văn Quang viết:

    1. Trong lịch sử, dân Lừa có vài thời điểm tưởng như thoát kiếp ngu nghèo, nhưng trớ trêu, đó là những thời điểm mà Lừa được ngoại nhân dắt mũi tét mông. Cụ thể là người Pháp, người Mĩ. Ông Nguyễn Gia Kiểng đã nói rất hay: Người Pháp còng tay người Việt dắt vào văn minh. Người Mĩ thì sao, họ đã đô hộ bóc lột nam Lừa, tức Việt Nam Cộng Hòa, tới mức ông Lí Quang Diệu phải thốt lên, ước gì Singapore bằng được Việt Nam Cộng Hòa.

    2. Bỏ qua cái nghèo, xét về cái ngu. Cái ngu tôi muốn nói không phải cái ngu của đám đông, mà tôi muốn nói tới cái ngu của đám tinh hoa, trí thức. Giới tinh hoa Lừa, bên cạnh cái ngu, còn có một số đức tính đáng quí khác, đó là hèn, là vô liêm sỉ.


    3.
    Một triết gia lừng danh đọc nát sách tây, trình không kém gì Jean Paul Sartre nhưng vẫn tình nguyện bị lừa, tới cuối đời vẫn lọ mọ viết bài đánh “Dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ”.

    4. Suốt hành trình lịch sử văn học chữ quốc ngữ, ở Lừa chỉ có một kẻ duy nhất xứng đáng vơi danh xưng Nhà Văn, đó là Nhất Linh. Tại sao ngay từ thời điểm sơ khai, manh nha của cộng sản Lừa, ông ta không những không bị lừa mà còn chống đối quyết liệt? Hỏi là trả lời đấy!

    5. Hiện tượng gần đây xuất hiện hàng loạt những hồi kí của những kẻ có uy tín xã hội, những tên tuổi lớn, nói lên điều gì? Chẳng gì khác ngoài ngu, hèn, và vô liêm sỉ. Tại sao từng ấy năm trong lòng chế độ, họ vẫn cúc cung tận tụy, thậm chí còn sắt máu, ăn bổng ăn lộc vinh thân phì gia, cho đến khi về hưu sắp chết mới “phản tỉnh”? Lại, hỏi là giả nhời đấy!

    6. Cũng lại gần đây, hiện tượng các nhân sĩ trí thức liên tục đơn, thư, kiến nghị, đề nghị, các kiểu các loại, trong khi giới cầm quyền lì lợm như trâu, không phản ứng, không quan tâm. Một bên không quan tâm, bên kia cứ gù lưng kiến nghị.

    Tôi không phản đối việc đơn thư kiến nghị của các vị nhưng tôi thấy việc làm ấy nó có cái gì rất giống Nguyễn Trường Tộ khi xưa [một trí thức lớn mong vua sáng tôi hiền, chuyên nghề tấu biểu lên vua dù vua nghe hay không,].

    7. Sự vô cảm của Lừa xuất phát từ sự hồn nhiên ngu dốt bản năng được tương tác với chính sách giáo dục nhồi sọ ngu dân của cộng sản Lừa. Chỉ có một nguyên nhân ấy, và chỉ một mà thôi.

    8. Chữa bệnh vô cảm cho Lừa không dễ như thế .Việc trước mắt nhằm làm Lừa bớt lừa, là ở giới tinh hoa, tri thức. Họ nên suy xét ngắm nghía lại mình và việc làm của mình, bên cạnh đó là không ngừng hoàn thiện bằng việc tự và giúp người bổ túc kiến thức [kiến thức nhân loại là bao la] nhằm thoát khỏi tình trạng ếch đáy giếng và tư tưởng vua sáng tôi hiền. Đại khái thế.

    Vương Văn Quang – 4/3/2013

    Đau và đau quá. Dân xứ Lừa ơi.

    Thuốc đắng ( may ra ) giả tật.

    Nhân vật nào, tên gì ở trong đoạn đánh số 3 em để lại ở còm trên?
    3 nhân vật còn lại ( bác VVQ nêu) em đã biết.

    Điểm 6. Đây cũng là nguyên nhân em chỉ ký tên ủng hộ " Tuyên bố của các Công Dân Tự Do " mà không ký vô bản kiến nghị 72 cũng như nhiều kiến nghị trước đó.

    Ti nhiên, em đồng ý với bác Đoan Trang là đừng lên án bệnh vô cảm của người khác, mà theo ý em chúng ta nên lên án chính sách và chủ trương ngu dân của nhà nước CS VN.

    Nghĩa vụ của giới tinh hoa, trí thức VN là điểm 8 trong còm trên.
    Xin phép bác Quang cho em điền thêm cụm từ " tự và giúp người " trong điểm 8 - mà em đã bôi đậm.

    Nói với mình và các bạn: Lừa ở xứ Lừa

    Nguyên nhân đầu tiên [và có lẽ, duy nhất] khiến tôi viết những dòng này, vì tôi đọc thấy chữ “xứ lừa” trong bài của bà [ông?] Đoan Trang. Chữ “xứ lừa”, tự nhiên, như một cú điểm huyệt với tôi. Cú điểm huyệt này không tới từ tình tự tông dật hay tự hào dân tộc, chỉ đơn giản, tôi là [một trong những?] kẻ đầu tiên sử dụng từ này, từ hồi còn Yahoo 360, diễn đàn X.cafe… Nhận bản quyền trên cõi ảo là việc làm ngây ngô, vô nghĩa, nhưng dù sao, tôi cũng nhói đau khi thấy đứa con hoang của mình bị coi thường [không viết hoa. Tôi luôn viết hoa. Lừa ơi].

    Bà Đoan Trang cho rằng, những kẻ gọi “xứ lừa” là những kẻ “yếm thế, bất đắc chí, vô cảm”. Tôi không nghĩ vậy.

    Viết những bài dài hơi với lý luận hùng hồn sắc bén được bảo chứng bởi không ít những trích dẫn Tây Tầu nhằm “góp phần giúp độc giả, nhất là các bạn trẻ, hiểu hơn về chính trị, về tự do ngôn luận” là việc làm hồn nhiên, đáng yêu. Giống với bà Đoan Trang, tôi cũng viết hàng đống bài như thế với mục đích cao đẹp tương tự khi tôi còn trẻ trung đầy nhiệt huyết và không thiếu vô tư hồn nhiên [vô hồn] vô tư duyên dáng [vô duyên].

    Hôm nay, dù không còn trẻ trung hồn nhiên, nhưng tôi tin mình không “vô cảm yếm thế” khi dưới ngón tay của tôi luôn tuôn ra hàng đống Lừa ở xứ Lừa [thậm chí tôi còn đang viết một cuốn sách về Lừa ở xứ Lừa]. Bà Đoan Trang [cùng những người khác] viết lách nghiêm túc, lí luận hùng hồn, lí thuyết chặt chẽ; tôi không phản đối, thậm chí tôi còn ủng hộ quyết liệt. Đó là lựa chọn của bà. Lựa chọn của tôi là “Lừa ở xứ Lừa”. Dĩ nhiên, lựa chọn của tôi không đứng đắn, thiếu lí luận đanh thép hay du dương hùng biện…, nhưng tôi không tin việc làm của bà Đoan Trang có ích, có ý nghĩa hơn việc làm của tôi. Tôi nghĩ niềm tin này có cơ sở, bởi, như đã nói, tôi từng làm cái việc giống bà, viết hàng trăm bài viết dài hơi với không thiếu lí luận, hùng biện văng bọt mép.

    “Thân lừa ưa nặng”, “ngu như lừa” là những thuộc tính người ta gán cho giống lừa. Chính vì những thuộc tính này, nên tôi nghĩ, dùng Lừa để gọi tên, để ám chỉ là không quá đáng. Có lẽ đặc tính lớn nhất của dân tộc này là ngu và nghèo. Gọi là đặc tính vì sự ngu và nghèo nó không có tính đột xuất, nó không xuất hiện trong từng thời điểm vài chục năm hay một, hai trăm năm, mà nó đồng hành với dân tộc này suốt quá trình lịch sử. Cái ngu và nghèo đến từ nguyên nhân chủ quan hay khách quan, là việc đáng bàn nhưng khi mà ngu nghèo đeo đẳng dân tộc suốt lịch sử thì nên đặt câu hỏi, liệu dân tộc này có phải là một dân tộc đặc biệt?

    Trong lịch sử, dân Lừa có vài thời điểm tưởng như thoát kiếp ngu nghèo, nhưng trớ trêu, đó là những thời điểm mà Lừa được ngoại nhân dắt mũi tét mông. Cụ thể là người Pháp, người Mĩ. Ông Nguyễn Gia Kiểng đã nói rất hay: Người Pháp còng tay người Việt dắt vào văn minh. Người Mĩ thì sao, họ đã đô hộ bóc lột nam Lừa, tức Việt Nam Cộng Hòa, tới mức ông Lí Quang Diệu phải thốt lên, ước gì Singapore bằng được Việt Nam Cộng Hòa.

    Phải có kẻ xỏ dây vào mũi dắt và tét mông mới chịu đi, đó chỉ có thể là lừa or Lừa

    Bỏ qua cái nghèo, xét về cái ngu. Cái ngu tôi muốn nói không phải cái ngu của đám đông, mà tôi muốn nói tới cái ngu của đám tinh hoa, trí thức. Giới tinh hoa Lừa, bên cạnh cái ngu, còn có một số đức tính đáng quí khác, đó là hèn, là vô liêm sỉ.

    Có người la, Đảng Cộng Sản Lừa lừa Lừa. Một trong những thuộc tính của kẻ làm chính trị [chính trị gia, khác với ý thức chính trị ở đám đông] là nói láo, lừa đảo. Vậy sao trách họ lừa đảo khi đó là thuộc tính của họ? Tại sao nạn nhân - những kẻ bị lừa – không nghi vấn sự sáng suốt của mình, hay nói thẳng ra là vì ngu nên bị lừa.

    Một triết gia lừng danh đọc nát sách tây, trình không kém gì Jean Paul Sartre nhưng vẫn tình nguyện bị lừa, tới cuối đời vẫn lọ mọ viết bài đánh “Dắt tay nhau đi dưới tấm biển chỉ đường của trí tuệ”. Một ông thợ toán có giải vàng quốc tế, uy tín xã hội lừng lững đã phát biểu rằng, trí thức tốt là kẻ làm ra sản phẩm trí thức chất lượng cao, trí thức không liên can, không cần quan tâm tới những trò như phản biện xã hội hay bất cứ gì khác. Một ông có cha là trí thức gộc bị cộng sản đập chết ăn thịt mà vẫn hồn nhiên “Đảng đã cho ta mùa xuân”. Có ông đoạt giải Chopin, uy tín xã hội cũng vật vã, cũng có bố là Nhân văn-Giai phẩm, khốn khổ khốn nạn vì cộng sản, nhưng ông theo chủ nghĩa Mackeno, vẫn về Lừa oánh đàn choang choác và hớn hở nhận danh hiệu NSND.

    Nhà văn, giới được coi là lương tâm của xã hội, thì sao? Nhà văn Lừa cũng như giới tinh hoa Lừa nói chung, ngoài sự ngu thì họ có rất nhiều vô liêm sỉ và hèn mạt. 95% nhà văn Lừa hồn nhiên làm thân nô tài nếu độ ngu và hèn cao hơn độ vô sỉ; nếu độ vô liêm sỉ cao hơn họ sẽ làm nô tài một cách toan tính. 5% nhà văn còn lại không ngu thậm chí còn có chút tài, càng không vô sỉ vì họ còn biết đối kháng, bất đồng chính kiến, nhưng họ đâu cả rồi? Họ chết rồi, vì họ chọn sống lưu vong. Nhà văn, tách hắn khỏi môi trường của hắn, hắn chết. Thực tế đúng như thế, những tài năng văn chương Lừa ở hải ngoại, họ viết gì ngoài thỉnh thoảng quăng ra một tiểu luận xuất sắc hóm hỉnh đầy trí tuệ và cũng rất nhảm nhí. Giúp gì cho đời?

    Suốt hành trình lịch sử văn học chữ quốc ngữ, ở Lừa chỉ có một kẻ duy nhất xứng đáng vơi danh xưng Nhà Văn, đó là Nhất Linh. Tại sao ngay từ thời điểm sơ khai, manh nha của cộng sản Lừa, ông ta không những không bị lừa mà còn chống đối quyết liệt? Hỏi là trả lời đấy!

    Hiện tượng gần đây xuất hiện hàng loạt những hồi kí của những kẻ có uy tín xã hội, những tên tuổi lớn, nói lên điều gì? Chẳng gì khác ngoài ngu, hèn, và vô liêm sỉ. Tại sao từng ấy năm trong lòng chế độ, họ vẫn cúc cung tận tụy, thậm chí còn sắt máu, ăn bổng ăn lộc vinh thân phì gia, cho đến khi về hưu sắp chết mới “phản tỉnh”? Lại, hỏi là giả nhời đấy!

    Cũng lại gần đây, hiện tượng các nhân sĩ trí thức liên tục đơn, thư, kiến nghị, đề nghị, các kiểu các loại, trong khi giới cầm quyền lì lợm như trâu, không phản ứng, không quan tâm. Một bên không quan tâm, bên kia cứ gù lưng kiến nghị.

    Tôi không phản đối việc đơn thư kiến nghị của các vị nhưng tôi thấy việc làm ấy nó có cái gì rất giống Nguyễn Trường Tộ khi xưa [một trí thức lớn mong vua sáng tôi hiền, chuyên nghề tấu biểu lên vua dù vua nghe hay không,].

    Trở lại bài viết của bà Đoan Trang. Bà trưng ra ông Tây để lí giải cho sự vô cảm ở một bộ phận [lớn] Lừa. Thưa bà, ông Tây ấy sai rồi, hay ít nhất, lí thuyết của ông ta không đúng khi mang áp dụng vào Lừa [tôi nói rồi, Lừa đặc biệt mà]. Chẳng có “cố gắng”, “ngăn trở”, “đáp ứng”, “nhu cầu” nào gây nên sự vô cảm ở Lừa. Sự vô cảm của Lừa xuất phát từ sự hồn nhiên ngu dốt bản năng được tương tác với chính sách giáo dục nhồi sọ ngu dân của cộng sản Lừa. Chỉ có một nguyên nhân ấy, và chỉ một mà thôi.

    Để chữa bệnh vô cảm Lừa, ông Tây của bà Đoan Trang cũng sai nốt khi cho rằng “Hãy giúp mọi người tìm ra những niềm hy vọng mới, hãy tạo ra nguồn năng lượng, để cùng nhau vượt qua bệnh vô cảm”

    Chữa bệnh vô cảm cho Lừa không dễ như thế [cả ông Tây lẫn bà Đoan Trang hơi bị lãng mạn]. Chữa bệnh vô cảm cho Lừa chính là chữa bệnh ngu. Muốn chữa ngu, cần thay đổi toàn bộ từ nền móng, tư duy của ngành giáo dục. Nhưng làm việc này sao đây khi thể chế độc tài vẫn chình ình ngự trị? Thật là đội đá vá trời. Bế tắc ư? Không đến nỗi bi quan như vậy. Việc trước mắt nhằm làm Lừa bớt lừa, là ở giới tinh hoa, tri thức. Họ nên suy xét ngắm nghía lại mình và việc làm của mình, bên cạnh đó là không ngừng hoàn thiện bằng việc bổ túc kiến thức [kiến thức nhân loại là bao la] nhằm thoát khỏi tình trạng ếch đáy giếng và tư tưởng vua sáng tôi hiền. Đại khái thế.

    Cuối cùng, tôi mong bà Đoan Trang ở những lần viết sau, nên suy xét thận trọng hơn, tránh khái quát vội vã, tránh vô tư hồn nhiên [vô hồn, như tôi ngày xưa] để rồi cho ra những bài viết vô ích [tôi không muốn nói là nhảm]

    Vương Văn Quang – 4/3/2013