Lê Văn Phát - Vào Đảng để làm gì?

  • Bởi Khách
    03/03/2013
    7 phản hồi

    Ks. Lê Văn Phát

    “Vì sao anh (chị) xin gia nhập Đảng” hay “anh (chị) vào Đảng để làm gì?”, nói chung, tổ chức đảng đều nhận được câu trả lời gần giống nhau, đại thể: “Tôi vào Đảng để hy sinh chiến đấu cho mục đích cuối cùng của Đảng là đấu tranh giành độc lập, tự do cho Tổ quốc, xây dựng CNXH và CNCS trên đất nước ta”.

    Trả lời thế nhưng khi đã vào Đảng rồi thì trong công tác và sinh hoạt hằng ngày không phải ai cũng sẵn sàng “chiến đấu hy sinh”, “sẵn sàng đấu tranh”, “sẵn sàng là người chiến sĩ tiên phong” trên cương vị, chức trách được giao phó.

    Chỉ tính từ ngày Đảng ta khởi xướng công cuộc đổi mới đến nay, bên cạnh những đảng viên lao động sáng tạo, dũng cảm phấn đấu, là người tiên phong trên tất cả các lĩnh vực công tác đúng như lời hứa khi gia nhập Đảng thì số đảng viên vi phạm kỷ luật đảng và luật pháp nhà nước, mắc vào những tội tham ô, lãng phí, vô trách nhiệm “nổi tiếng”, bị công luận phanh phui tỷ lệ là bao nhiêu? Những ai mắc tội, những ai bao che, thiên vị? Và bao nhiêu người đã trù dập đảng viên, quần chúng vì họ dám nói lên sự thật? Những vụ ăn hối lộ, chạy chức, chạy quyền, chạy bằng cấp, chạy dự án, chạy tội… đã và đang như dòng nước ngầm bẩn thỉu làm vẩn đục đời sống xã hội, làm ô uế thanh danh của Đảng cầm quyền và Nhà nước pháp quyền XHCN của dân, do dân và vì dân thì trong đó có bao nhiêu phần trăm là người đã từng hứa khi vào Đảng?

    Không ít người đua nhau “tìm cách chui vào Đảng” đã biến Đảng thành cái cầu thang để bước lên con đường danh vọng mưu vinh thân, phì gia. Khi người có động cơ vào Đảng chỉ vì lợi ích của mình, thì sẽ dẫn họ đến tôn thờ chủ nghĩa cá nhân, không vì nhân dân, không vì lợi ích của đất nước, dân tộc mà hành động. Nếu tổ chức đảng kết nạp người có động cơ “vì mình” vào Đảng thì chẳng khác gì cấy thêm những tế bào ung thư vào cơ thể Đảng, làm cho Đảng, bản chất vốn vì nhân dân, làm đầy tớ trung thành của nhân dân dần dần thoái hoá, biến chất thành tổ chức để làm quan phát tài. Như thế, tác hại sẽ không lường hết:

    - Gây nên tình trạng “kẻ không tốt tìm người không tốt”. Có thể nói đây là tác hại nguy hiểm nhất. Người có động cơ cá nhân khi đã thành đảng viên thì không những không ngăn ngừa được những kẻ cơ hội chui vào Đảng mà còn tạo cơ hội cho những kẻ cùng hội cùng thuyền dễ dàng đứng vào hàng ngũ của Đảng. Cứ thế, những kẻ cá nhân chủ nghĩa ở trong Đảng sẽ phát triển theo cấp số nhân, những chiến sĩ kiên cường sẽ trở thành thiểu số, nguy cơ Đảng bị biến chất là khó tránh khỏi.

    - Làm hư hỏng bộ máy tổ chức:

    + Tạo ra tình trạng tư túng, cánh hẩu: Những kẻ cơ hội chui vào Đảng sẽ tìm mọi cách để chạy chức, chạy quyền. Khi đã có chức quyền thì tất sẽ sinh bè phái, “ai hẩu với mình thì dù có không đúng cũng nghe, không tài cũng dùng. Ai không hẩu với mình thì dù có tài cũng dìm họ xuống, họ phải mấy cũng không nghe.

    + Làm cho pháp luật bị khinh nhờn: Kẻ chỉ vì mình tìm cách vào Đảng để chờ cơ hội nắm lấy chức quyền bằng mọi thủ đoạn. Khi đã có chiếc ghế của uy quyền là nhăm nhăm kiếm lời, bất chấp kỷ cương, phép nước.

    + Hủ hoá đảng viên, cán bộ, công chức: Hủ là xấu, hoá là biến đổi, biến thành; hủ hoá có nghĩa là biến cái tốt đẹp thành ra xấu xa. Động cơ vào Đảng chỉ vì mưu lợi ích cho riêng mình thì dần dần sẽ hủ hoá, càng ngày càng xa xỉ… thậm chí lấy của công dùng vào việc tư, quên cả thanh liêm, đạo đức. Ông uỷ viên đi xe hơi, rồi bà uỷ viên, cho đến các cô, các cậu uỷ viên, cũng dùng xe hơi của công. Thử hỏi những hao phí đó ai chịu. Ngày nay không ít đảng viên đã cố tình quên đi lời hứa khi vào Đảng, lâm vào cảnh hủ hoá ngày càng trầm trọng.

    + Chia rẽ nội bộ: Do động cơ vụ lợi ích kỷ nên khi đã có chức quyền trong tay (nhất là khi Đảng và Nhà nước trao nhiều quyền hành cho người đứng đầu cơ quan, đơn vị) nếu không sớm được phát hiện và ngăn chặn họ dễ kéo bè, kéo cánh, bênh vực người xấu, chống lại những người thẳng thắn, trung thực dám đấu tranh với những sai trái của họ. Tình trạng chạy chức, chạy quyền bao giờ cũng dẫn tới chia rẽ nội bộ, làm mất đoàn kết, tạo điều kiện cho kẻ cơ hội “đục nước béo cò”.

    Tại đại hội chi bộ xóm và đại hội đảng bộ bộ phận thôn nhiệm kỳ này, đảng viên trẻ Trần Văn H đã tự ứng cử và đều trúng cử vào chi ủy chi bộ xóm, đảng ủy đảng bộ bộ phận thôn. H được đảng ủy phân công phụ trách công tác thanh niên ở thôn. Mọi việc ban đầu diễn ra suôn sẻ, tưởng sẽ là bước tạo đà cho sự phát triển của đảng viên này. Ai dè…

    Khi Đoàn TNCS Hồ Chí Minh của xã đại hội nhiệm kỳ, H không được cơ cấu vào ban chấp hành đoàn xã. Việc này không như hy vọng ban đầu của H. Thế nên tư tưởng, trách nhiệm của H thay đổi hẳn. Những nhiệm vụ do H đảm nhiệm bị chững lại. Thôn H cư trú vừa mới thành lập, nên chưa có trưởng công an thôn, H hy vọng: Nếu được trên bố trí làm công an thôn thì sẽ tốt, tiện lợi cho gia đình nhiều bề, vì nhà H bán cà phê, cho thuê nhạc sống… Tuy vậy, xét về khả năng và nghị lực, cấp trên lại giao nhiệm vụ trưởng công an thôn cho người khác chứ không phải là H. Từ đó, H sinh ra nản chí, làm đơn xin rút khỏi chi ủy chi bộ xóm và đảng uỷ bộ phận thôn.

    Động cơ vào Đảng của H là vì lợi ích riêng, để được “làm quan” dù đó là “quan xóm”, “quan thôn” hay “quan xã”. Và khi không đạt được ý nguyện cá nhân của mình, H đã lập tức rời bỏ vị trí chiến đấu, rời bỏ Đảng.( Trích lược theo: Vào Đảng để làm gì và Động cơ khi vào Đảng của Báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam).

    Để xảy ra tình trạng như trên thì Đảng không thể trách những người vào Đảng mà phải tự trách mình. Bởi vì Đảng đã vô tình ép họ vào chứ không phải họ tự nguyện. Giáo viên muốn lên hiệu phó, hiệu trưởng phải có Đảng, nhân viên muốn lên trưởng, phó phòng phải có Đảng, nói chung muốn thăng quan tiến chức,len lỏi vào bộ máy chính quyền thì trước hết phải vào Đảng. Nếu không vào Đảng mà thăng tiến nhanh hơn thì liệu những người đó có vào không?

    Mặc khác trong kinh phật có nói bản chất của con người là tham, sân, si,nó còn tàn độc hơn cả loài rắn độc nên khi bước vào cửa phật phải dũ bỏ hết điều này. Do đó, những người vào Đảng, muốn phấn đấu theo lý tưởng của Đảng thì trước hết phải trút bỏ tham, sân, si như khi vào cửa phật, nếu không đa số những người vào Đảng là theo đuôỉ mục đích riêng của mình và cuối cùng là Đảng sẽ phục vụ lợi ích của ai?

    Hoà phát, ngày 01 tháng 03 năm 2013
    Ks. Lê Văn Phát

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote=Lê Văn Phát]
    Nếu tổ chức đảng kết nạp người có động cơ “vì mình” vào Đảng thì chẳng khác gì cấy thêm những tế bào ung thư vào cơ thể Đảng, làm cho Đảng, bản chất vốn vì nhân dân, làm đầy tớ trung thành của nhân dân dần dần thoái hoá, biến chất thành tổ chức để làm quan phát tài.[/quote]

    Xin hỏi ĐCSVN đã thể hiện bản chất "vì nhân dân, làm đầy tớ trung thành của nhân dân" khi nào? Theo nhiều sách, báo ghi lại (chẳng hạn như Bên Thắng Cuộc của Huy Đức) thì "Đảng ta" chỉ vì lợi ích của đảng, có coi nhân dân là cái đinh gì đâu? Dân chỉ là thành phần để đánh như trong CCRĐ; "đánh tư bản mại sản"; đánh lớp trí thức, văn nghệ sĩ trong vụ án Nhân Văn Giai Phẩm... gần đây hơn là những vụ CA đánh chết người, bắn người xảy ra như cơm bửa. Nhân dân không muốn tiến hành khai thác bô-xít Tây Nguyên, biết bao lời kiến nghị khuyên can để rồi nhận được hồi báo "Đã quyết định rồi. Đây là chủ trương lớn của Đảng". Dân không muốn đất đai, biển đảo bị mất về tay quân xâm lược nhưng cái Đảng hèn này cứ đội 4 tốt, 16 vàng trên đầu để tiếp tục yên ổn vinh thân phì gia. Dân phải tự mình đi biểu tình bày tỏ thái độ thì bị đàn áp thẳng tay. Ngay cả tưởng niệm những chiến sĩ đã hy sinh cho đất nước trong chiến tranh biên giới 17-2-1979 cũng bị ngăn cấm trong khi "anh bạn quý phương Bắc" thì tổ chức ăn mừng cuộc chiến đó 1 cách long trọng! Thật là nhục nhã cho nhân dân ta có người "đầy tớ" như vậy.

    Phản hồi: 

    Thật sự mà nói, tớ thà người ta vô đảng với lý do cá nhân, trục lợi . Tai hại nhỏ hơn một đảng độc quyền chính trị chỉ toàn những người có lý tưởng Cộng Sản cao độ .

    Phản hồi: 

    Chả ai không vì động cơ cá nhân cả. Ngay cả các chính trị gia ở các nước dân chủ và văn minh như Hoa Kỳ hay các nước Bắc Âu chẳng hạn. Vấn đề là các chính trị gia này phải cạnh tranh một cách công khai và minh bạch với nhau, và người dân là người giám sát và lựa chọn ai được lãnh đạo đất nước, dựa trên năng lực và đường lối của họ. Lúc đó vì động cơ cá nhân mà họ sẽ phải trổ hết tài năng để thu phục nhân tâm, thúc đẩy sự phát triển của đất nước.

    Còn ở VN, vì hệ thống chính trị không phụ thuộc vào quyền lợi của nhân dân, của đất nước, nên cũng động cơ cá nhân đó, người ta lại trổ hết tài năng để luồn lách, để tham nhũng và để đè đầu cưỡi cổ người dân.

    Động cơ cá nhân không đáng trách.

    Cái đáng trách là hệ thống độc tài đảng trị đã khơi dậy phần "ác quỷ" của động cơ cá nhân, của con người.

    Phản hồi: 

    Bài viết rất đúng khi nói/lên án những đảng viên vào đảng vì động cơ cá nhân, những đảng viên vì quyền, tiền, danh vọng cá nhân và vì vậy đã làm hủ hóa tổ chức đảng. Nhưng chưa đúng khi cho rằng đó là giả thiết. Thực tế đa phần đảng viên hiện nay đã bị hủ hóa, suy đồi và các tổ chức cơ sở đảng đã bị suy thoái nghiêm trọng. Vì sao? vì chế độ chuyên quyền độc đoán của ĐCSVN hiện nay ví như ông Vua tập thể, một mình một chợ.. đã bóp nghẹt dân chủ trong đảng, giết chết tự do tư tưởng tiến bộ và tích cực , là môi trường cho cái xấu, chủ nghĩa cá nhân phát sinh phát tán nhanh và nguy hiểm . ĐCSVN như cơ thể bị bệnh ung thư (CN cá nhân vị kỷ vô chính phủ, vô luật pháp, vô đạo đức) đã bị di căn giai đoạn cuối. Muốn sống, ĐCSVN phải dũng cảm cắt bỏ khối u nguyên nhân gây ra hoại tử đó là Độc quyền đảng trị, một thứ quyền lực mà đảng tự áp đặt lên đầu lên cổ nhân dân VN.

    Phản hồi: 

    [quote]Mặc khác trong kinh phật có nói bản chất của con người là tham, sân, si,nó còn tàn độc hơn cả loài rắn độc nên khi bước vào cửa phật phải dũ bỏ hết điều này. Do đó, những người vào Đảng, muốn phấn đấu theo lý tưởng của Đảng thì trước hết phải trút bỏ tham, sân, si như khi vào cửa phật...[/quote]
    OK, thế thì Đảng cũng chỉ là một thứ tôn giáo, chủ yếu dựa vào niềm tin, một lời hứa hẹn mơ hồ (về Thiên đường Cộng sản, về Thế giới đại đồng).
    Mục đích của các tôn giáo đích thực là sự giải thoát, là "ngày phán xét cuối cùng", còn mục đích của Đảng thì tựu trung lại chỉ là tranh dành lợi ích vật chất.
    Nhưng các tôn giáo tốt, tôn giáo đích thực, thì họ không dành độc quyền lãnh đạo đất nước và tiêu diệt các tôn giáo khác như Đảng CS.

    Phản hồi: 

    “Tôi vào Đảng để hy sinh chiến đấu cho mục đích cuối cùng của Đảng là đấu tranh giành độc lập, tự do cho Tổ quốc, xây dựng CNXH và CNCS trên đất nước ta”.

    Thế nào là xây dựng CNXH và CNCS?

    "Những người cộng sản coi là điều đáng khinh bỉ nếu giấu giếm những quan điểm và ý định của mình. Họ công khai tuyên bố rằng mục đích của họ chỉ có thể đạt được bằng cách dùng bạo lực lật đổ toàn bộ trật tự xã hội hiện hành. Mặc cho các giai cấp thống trị run sợ trước một cuộc Cách mạng cộng sản chủ nghĩa!"

    Ông Lê Văn Phát thật sự muốn VN trải qua một cuộc Cách mạng Cộng Sản chủ nghĩa lần nữa ?

    OK, tôi ủng hộ ông . Hồi xưa, khi miền Nam bị đánh tư sản, tớ còn nhỏ nên không cảm thấy toàn bộ tính bi hùng của nó . Bây giờ nhớn rồi chắc sẽ cảm thấy được . Sẽ mời ông Lê Văn Phá (hại đất nước) và các bác còn tin vào lý tưởng Cộng Sản một bữa nhậu ê hề trên nóc khách sạn Caravelle. Tớ sẽ tự tay kéo vĩ cầm bản Chanson Printemps với nhạc đệm là tiếng súng tự sát của bọn tư bản, và tiếng la hét của vợ con, gia đình họ .

    Gửi tới bác lời chào của người Cộng Sản chân chính, căm thù không đội trời chung với tư bản bóc lột .

    Phản hồi: 

    'trước hết phải trút bỏ tham, sân, si như khi vào cửa phật' thì đâu còn là thuộc tính của Đảng? Người viết lại đặt tiền đề sai khi lý luận. Không Ác (chuyên chính vô sản), không tham (độc tôn quyền lực), phi nhân tính (là kẻ thù CS néu không theo CS) v.v... là thuộc tính của những người CS. Đất nước VN không cần đảng CS đó là sự thật.