Cái bàn phím hỏng

  • Bởi Khách
    07/03/2013
    0 phản hồi

    Chả Ra Gì

    Cái bàn phím nó hỏng, thế đấy, chả hiểu sao lại hỏng. Mà chả hỏng toàn bộ, chỉ hỏng một số phím. Chắc mấy phím cùng một mạch chăng.

    Thế mới chán, chán thật, chán bỏ mẹ. Muốn tý toáy một tý mà không xong, loay hoay một hồi mà chả được. Gõ loạn xạ một hồi mới nhận ra: dùng nhiều nhất là "cách". Động vào đâu cũng cần "cách", dùng liên tục, nó cứ như là gốc rễ của mọi vấn đề ấy, dạng tế bào gốc, cội nguồn luật lệ hay sao.

    Mà gốc rễ thật, không có nó thì còn làm ăn quái gì, khác gì một mớ bòng bong. Lăn lăn, cuộn cuộn mãi cũng chán, à mình nghĩ ra rồi, cóp cái "cách" rồi dán vào cũng được. Có sao đâu? Đếch ai nhận ra được. Mở bài của anh cả, cóp cái "cách", mang về dán vào nhà mình là xong. Dùng biện pháp "chuột" này thế mà lại hay. Mỗi lần cần là lôi chuột ra, ấn một cái rồi dán, khác gì băng keo dán vào mồm. Xong, thích quá, có ai thích không? Thôi, kệ, chả thích cũng kệ. Có "cách" là được rồi. Thằng nào tài, thằng nào giỏi, nói thử xem? Giết chết bây giờ. Bọn "suy thoái" biết gì mà ngáp ngô ngáp ngọng. Để yên bài ông đấy, sửa ông chôn.

    Nhưng rồi lại đến chữ "cờ". Không có "cờ" thì cũng chả làm ăn được cái mẹ gì, mặc dù "cờ" cũng ít dùng, chả nhẽ lại không có, không có thì làm sao người ta biết được ý mình cơ chứ. Định làm cái "Chủ trương" mà lại ra "hủ trương" có mà bỏ mẹ. Chả lẽ lại cóp tiếp "cờ". Mà muốn cũng chả được, cóp cái này thì nó lại quên cái kia, thế mới rách việc. Thôi thì biến tấu "cờ" vậy, trên bàn phím còn mấy phím giông giống, như ngoặc vuông chẳng hạn. Đừng có hỏi tại sao, sao giăng cái gì, "cờ" thế là được rồi, giống "cờ" anh hai đấy chứ. Tiện mấy hôm nữa có gom nhà mình với nhà anh hai lại thì chả phải sửa mấy. Đợt trước nhà mình cũng đã thử rồi còn gì, "cờ" mình với "cờ" anh hai gom vào làm cả loạt cho các cháu đứng vẫy đón anh hai sang chơi, tiện bỏ cha lên được. Ai thắc mắc?giỏi ra đây mà thắc mắc, ông lại ném cho mấy cái bao cao su dùng rồi vào người bây giờ.

    Thế là xong, bắt đầu diễn. Được một đoạn dài dài, định enter làm phát xuống dòng. Ô hay, phím xuống dòng nó cũng hỏng. Thế này càng hay, cần đếch gì sang trang, cần mẹ gì xuống dòng, cứ thế mà diễn. Thoải mái quá, sung sướng quá, hết dòng này thì sang luôn dòng nọ, hết câu bố lại đến câu con, làm câu cháu rồi chơi câu chắt. Thoải mái con lợn cái chả lo ngắt quãng. Yên tâm rồi, cứ thế mà thao thao bất tuyệt có mà sung sướng cả mấy đời. Câu hay nó bù câu dở, con béo nó kéo con gầy. À mà câu nào dở? Đứa nào thối mồm thử nói xem nào? Ông cho vào trại tâm thần ngay và luôn chứ lị, thần kinh còn dẫm phải đinh.

    Đang viết dở một đoạn, chả hiểu sao có kẻ rỗi việc nhảy ngay vào chọc ngoáy. Toàn những đoạn diễn hay thì lại bôi đen, kích chỗ này, rê chỗ khác, bôi đen với chả bôi nhọ. Đã thế mình cóp mình dán khắp nơi cho biết mặt. Toàn những đoạn rất hay như đoạn: "Đây là chủ trương lớn...". Anh Hai anh ấy chả đã bảo thích nhất mấy đoạn "Chủ trương lớn..." còn gì.

    À quên, có cái đoạn ở dòng 79, xoá khẩn trương cái nhở, hôm trước thấy có kẻ nhắc lại đoạn này. Anh hai phật lòng bỏ mẹ. Anh ấy đã viết lung tung đoạn ấy bên nhà anh ấy rồi còn gì. Nói lần nữa nhé, quên khẩn trương cái đoạn 79 đi, đừng nhớ rồi loe ngoe kẻo lại ăn mấy chưởng. Chỉ giỏi tụ tập gây rối trật tự trị an.

    Hỏng nốt phím H với S nữa chứ, chả ra làm sao, viết thế đếch nào được bây giờ? Đúng lúc đang lơ ngơ thì điện thoại réo, anh Hai gọi chỉ cho mấy chiêu, đúng là đồ thâm nho nhọ đít, khôn như con rận váy trong quần lũ cave. Chỗ nào là HS thì dùng Hán tự chứ sao, anh ý chẳng đã cho bao nhiêu đèn in toàn Hán tự treo khắp nơi còn gì. Ha ha ha, đúng là mình sáng suốt. Giờ thì đừng ai thắc mắc, HS đã trở thành Hán tự đọc là ba sa. Đọc hiểu được chưa bọn cứng đầu cứng cổ? Toàn nghe thế lực thù địch nó xui, giải tán nhanh không ông cho ăn cặc ngựa.

    Thế là xong, diễn thế này một lúc thì chả còn mấy nữa. Đã định gối cao đầu đi ngủ thì chợt nhớ ra. Mình có thói quen viết bài toàn dùng dấu "ngã" thay cho dấu "hỏi". Thế là phải "sữa" lại từ đầu. "f" là dấu "huyền", "r" là "hỏi" thì đếch làm sao. Đụng ngay "X" = "ngã" thì nó hỏng cụ nó mất.

    Điên ruột gọi vợ ra tra mới hay là con mèo mắc dịch. Hôm trước nó tè vào bàn phím làm hỏng cả thời cuộc của mình.

    Tổ cha con mèo ấy chứ, cái khác ông xử lý được rồi, chứ "X" bị nhiễm nước đái mèo thì làm thế đéo nào được. Vất mẹ nó đi mai mua cái mới làm bài khác cho mọi người đọc chơi.

    Chủ đề: Thư giãn
    Từ khóa: suy thoái, bàn phím

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi