Vũ Thị Phương Anh - Giá như ông Phước đừng xin lỗi!

  • Bởi Khách
    20/02/2013
    4 phản hồi

    Vũ Thị Phương Anh

    Sáng nay vừa vào cơ quan, lướt mắt qua vài tờ báo trên mạng, tôi rất vui khi đọc được tin ông Hoàng Hữu Phước có lời xin lỗi ông Dương Trung Quốc, ở đây: "Đại biểu Hoàng Hữu Phước xin lỗi đại biểu Dương Trung Quốc".

    Vui, vì như thế có nghĩa là ông Phước đã biết lắng nghe ý kiến của người dân (tức chính là những người mà ông đang đại diện cho họ). Và càng vui hơn là vì thế có nghĩa ông đã biết phục thiện, vì một người phục thiện bao giờ cũng là người đáng quý, chứ không phải là người không bao giờ mắc sai lầm, bởi ai mà chẳng có lúc sai lầm (mặc dù cũng phải nói thêm một chút, đó là qua trang blog của ông Phước tôi thấy ông đã có quá nhiều sai lầm trong một thời gian quá dài!)

    Tối nay đi làm về, cơm nước xong xuôi rồi tôi mới có thời gian đọc kỹ mẩu tin nói trên, và... quả thật là rất thất vọng. Lý do cho sự thất vọng của tôi:

    1. Ông Phước nói: ông viết về ông DTQ chẳng qua cũng là nối tiếp một công việc ông làm thường xuyên mà theo ông là , xin trích nguyên văn: "như cuốn nhật ký, giống như để thùng nước đá do mình pha chế ngoài đường có đậy nắp, ai đi ngang khát nước dừng lại uống một chút". 

    Rồi lại còn "từ suy nghĩ đó tôi viết một bài hết sức vô tư, đăng trên trang mạng quen thuộc, không ngờ lại bị phản ứng như vậy" nữa chứ.

    Quả thật tôi rất băn khoăn khi ông Phước cho rằng việc ông phát biểu trên blog như vậy cũng tương tự như để thùng nước đá ngoài đường cho mọi người uống khi khát, một việc làm do tốt bụng và đáng trân trọng (và vì thế, ông đã khá ngạc nhiên khi bị phản ứng). Chẳng lẽ nghe những lời phỉ báng cả tôn giáo và các bậc tu hành, miệt thị những con người vì lý do này hay khác phải làm nghề bán thân nuôi miệng (tất nhiên không ai muốn, nhưng nó vẫn tồn tại khắp đông tây kim cổ), và xúc phạm nặng nề một người đồng nhiệm như ông Phước đã làm mà lại là một điều có ích cho mọi người ư?

    Nhưng chắc chắn đó là ý của ông Phước, vì đó cũng là điều ông đã khẳng định trong phần mở đầu bài viết đầy tai tiếng của mình. Trong bài ấy, ông viết đại ý là muốn làm cho mọi người biết cái hay (chắc là của ông) mà làm theo, và biết cái dở (chắc chắn là của ông Quốc) mà tránh! Quả thật ý tứ của ông chỗ này tôi không thể hiểu được, nếu loại trừ khả năng là ông có vấn đề về tâm thần như có một số người đã nghi ngờ từ lâu.

    Ngoài ra, tôi không hiểu người khác cảm nhận như thế nào, nhưng với tôi, việc ông viết bài "hết sức vô tư" về ông DTQ thì cũng chẳng khác gì một đứa trẻ con có thói quen nói năng thô lỗ, vô lễ, nên bạ đâu cũng văng ra những lời lẽ khiếm nhã, dù đó chỉ là một thói quen mà đứa bé ấy và những người quen của cô ta/cậu ta coi là bình thường. Tôi nghĩ, ngay cả với một đứa bé thì nó cũng chỉ có thể nói năng tục tĩu trong nhà hoặc với một nhóm bạn nhỏ rất thân thiết nào đó. Chứ khi ra những nơi công cộng - đi học, thậm chí chỉ cần đi ra chợ mua bán - mà nói năng như vậy thì thế nào cũng bị bắt lỗi.  Và chắc chắn là phải xin lỗi đàng hoàng, chứ không thế nói theo kiểu "không ngờ chỉ chửi tục theo thói quen thường ngày mà cũng bị bắt bẻ" như thế được, vì sẽ bị xem là hỗn, thiếu tôn trọng người khác, thậm chí có thể bị xem là vô học (ngôn ngữ bình dân sẽ gọi là "mất dạy").

    2. Ông Phước nói, trích nguyên văn từ bài báo, như sau:

    "Sáng 18/2, thường trực đoàn ĐBQH TP. HCM cũng có gặp tôi tìm hiểu xem vì sao mình viết cái đó, có những bức xúc gì. Tôi cũng đã trả lời thẳng thắn như vừa trình bày với các bạn. Đó là với những cái thói quen viết một cách rất là trực ngôn."

    Ông đã nhấn mạnh đến 2 lần về việc ông phát biểu về ông Quốc như vậy chỉ là do tính ông nói thẳng (= trực ngôn, thẳng thắn) mà thôi. Như vậy, rõ ràng là ông vẫn tin những điều ông làm là đúng ư?

    Mà quả nhiên là thế. Ở đoạn bên dưới của bài báo, ông nói (trích nguyên văn):

    "Tôi suy nghĩ blog là một nhật ký mở, mình nói trong lúc nhà nước đang có quá nhiều cái để đương đầu, vậy mà ông Dương Trung Quốc liên tục nói về mại dâm, biểu tình, văn hóa từ chức… hãy để tập trung vào cái lớn."

    Tôi không hiểu ông Phước nghĩ rằng nên nói về cái gì thì mới phù hợp trong tình hình này, nhưng theo tôi nói về luật biểu tình và văn hóa từ chức là hoàn toàn đúng nguyện vọng của nhiều người dân mà cả hai ông đều đang đại diện đấy ạ. Hay ít ra, những điều ông Quốc nói về biểu tình và về văn hóa từ chức phản ánh đúng nguyện vọng của tôi, một cử tri.

    Ngoài ra, dù tôi không quan tâm đến mại dâm nhiều lắm, nhưng tôi cũng cho rằng mại dâm cần phải được quản lý công khai, chứ nên cấm trên giấy nhưng vẫn tồn tại trên thực tế như hiện nay. Khi đả phá chuyện công khai quản lý mại dâm, ông có nhắc đến người Công giáo (ở Đồng Nai, nơi ông Quốc là đại biểu). Vậy với tư cách là một cử tri ở TP HCM, tôi cũng xin đề cập đến một chuyện khác vốn là cấm kỵ với người Công giáo, nhưng đang được nhà nước quản lý công khai vì những lợi ích lớn hơn cho xã hội, đó là chuyện phá thai. Tuy là người Công giáo và bản thân không ủng hộ việc phá thai, tôi vẫn cho rằng việc nhà nước làm liên quan đến phá thai là không sai trên quan điểm quản lý xã hội, vì nếu cấm phá thai thì sẽ có phá thai lén lút, và sự nguy hại của việc này là không tả xiết.

    Như vậy, rõ ràng những điều ông Quốc nói là phản ánh nguyện vọng của (một bộ phận) dân chúng, ví dụ như tôi. Trong khi đó, những điều ông nói thì tôi chưa thấy có cái gì phản ánh nguyện vọng của tôi cả. Vậy tại sao ông Quốc lại sai (sai trầm trọng nữa chứ, mà theo từ Hán Việt mà ông có vẻ rất giỏi là "đại ngu") còn ông mới là đúng và vì thế có quyền "trực ngôn"? Thực sự tôi không hiểu logic này ông Phước ạ.

    3. Tôi không chỉ thất vọng, mà còn rất bất bình, khi đọc đoạn sau đây của ông Phước (theo tờ báo đã ghi lại):

    "Trong tình hình đất nước hiện nay, những kẻ xấu, các thế lực không thân thiện đang nhìn vào đất nước thì cái chuyện mình có trực ngôn, mình nêu lên, cũng như là cung cấp cho họ một cơ hội bằng vàng để họ có thể xúc xiểm QH, đại biểu QH Việt Nam. Rồi họ suy diễn tư cách của đại biểu như thế nào, môi trường QH như thế nào mà các đại biểu lại có những bức xúc không dám tranh luận ở trong nghị trường mà viết blog như thế.

    Như vậy là mình tạo thời cơ cho những kẻ không có thiện cảm với Nhà nước mình. Họ có cái cớ tấn công cá nhân mình, tấn công tập thể mình đang sinh hoạt"

    Tôi không rõ mình có hiểu đúng ý của ông hay không, nhưng dường như ông cho rằng những người phản đối bài viết của ông đều là kẻ xấu, là thế lực không thân thiện, những người chỉ chăm chăm nhìn vào những sơ hở của ông với tư cách là một đại biểu QH để xúc xiểm, tấn công QH? Ông là đại biểu của dân mà khi nghe dân phản ánh thì ngay lập tức nghĩ ngay rằng đó là sự xúc xiểm và tấn công đối với ông và tập thể của ông (tức là QH), thì theo ông liệu có ai dám đến phản ánh gì với ông nữa không?

    Riêng tôi thì tôi nghĩ, việc người dân có ý kiến về cách ứng xử của ông, một đại biểu quốc hội, có liên quan đến ông Quốc, một đại biểu quốc hội khác, là những dấu hiệu cho thấy hoạt động của QH đã có ít nhiều được người dân quan tâm, và là một bằng chứng tốt mà nhà nước ta đang rất cần để chứng minh với thế giới về những tiến bộ về mặt dân chủ của đất nước chúng ta. Và tôi tưởng một người có ít nhiều hiểu biết và ảnh hưởng của nền học vấn phương tây của ông phải nhận ra điều này rõ hơn ai hết chứ? Ông có nghĩ rằng chính vì những cái "mác" khá to của ông (giỏi ngoại ngữ, nhiều kinh nghiệm làm việc với nước ngoài, đại diện cho doanh nghiệp, là người tự ứng cử và hình như chưa phải là Đảng viên) nên mới có những người bỏ phiếu cho ông hay không? Nay ông phát biểu như thế này, liệu ông có đang phản bội họ hay không?

    4. Cuối cùng, tôi vô cùng thất vọng và thấy không còn có gì để vớt vát cho ông khi ở cuối bài viết phóng viên đã hỏi ông xem ông có lời gì với cử tri hay không, thì ông chỉ nói (trích dẫn theo bài báo):

    "Tôi tin những điều giãi bày hôm nay, cử tri đọc sẽ hiểu thêm về tôi trước khi tôi có dịp tiếp cận để nói chuyện với cử tri. Thông qua báo VietNamNet, cử tri sẽ hiểu về tôi."

    Tôi không rõ bài báo có cắt bỏ hoặc sửa lại lời nào của ông không, nhưng nếu ông nói đúng như bài báo viết thì thưa ông Phước, cái mà tôi (và nhiều cử tri khác) mong chờ, đó là lời xin lỗi của ông, không chỉ là với ông Quốc (là người thực ra đã không bắt lỗi ông, như các phát biểu công khai của ông Quốc cho thấy). Mà trước hết và quan trọng hơn hết là lời xin lỗi các cử tri, những người đã tín nhiệm ông, hoặc những người có thể đã không bỏ phiếu cho ông (như tôi) nhưng ông vẫn là đại diện cho họ. Có như thế thì ông mới xứng đáng với tư cách đại biểu của dân.

    Thế nhưng, sau khi đã đọc đi đọc lại cả bài viết, tôi chỉ thấy ông (1) biện hộ cho chính mình, tiếp tục với những lời lẽ hay ho (như trực ngôn, thẳng thắn, vô tư ...); (2) xin lỗi QH với tư cách là "cái tập thể mà mình sinh hoạt" chứ không phải với tư cách một tổ chức đại diện cho dân, (3) xin lỗi ông Quốc với tư cách là những người sinh hoạt trong cùng tập thể (tức QH) với nhau mà lại đi nói ra ngoài thì sai phương pháp tranh luận, chứ tuyệt nhiên không có lời xin lỗi nào dành cho người dân cả. Chỉ có 2 chỗ ông nhắc đến cử tri (trực tiếp hay gián tiếp) thì những chỗ ấy tôi lại chỉ thấy ông hoặc cho họ phần tử xấu, không thân thiện, tìm mọi cơ hội tấn công cá nhân ông và QH (xin xem lại phần đánh số 3 ở trên), hoặc cho là cử tri đã hiểu sai về ông nên ông cần phải giãi bày cho họ hiểu thêm về ông.

    Tôi không hiểu mọi người khác thì sao, nhưng quả thật qua những tóm tắt của tôi ở đoạn trên thì tôi nghĩ mình cũng đã hiểu ông khá rõ rồi: trong suy nghĩ của ông chỉ có chính bản thân ông hoặc tập thể của ông (là QH), chứ người dân hoàn toàn không có bất cứ một chỗ nào trong suy nghĩ của ông cả. Vâng ông Phước ạ, tôi càng đọc bài xin lỗi của ông thì tôi càng bất bình và càng buồn hơn bao giờ hết, vì cảm thấy hình như mình đã bị lừa và bị phản bội quá nặng nề.

    Nếu ông không xin lỗi, thì tôi còn có thể bỏ qua những lời lẽ kỳ dị của ông trên blog vì nghĩ rằng ông hơi bị bất thường về tâm lý (tâm thần). Còn nay ông đã xin lỗi thì tôi bỗng nhận ra rằng không kể đến sức khỏe tâm thần của ông (là điều có thể cần phải xem lại như ai đó đã nói ở đây: "Quốc Hội cần khẩn cấp xem xét sức khỏe tâm thần của đại biểu Hoàng Hữu Phước)", rõ ràng ông rất xem thường người dân, thậm chí xem họ như là kẻ xấu, là thế lực thù địch, còn nếu không thì cũng chỉ là những kẻ ít học, trình độ thấp kém, dễ bị lợi dụng, xúi giục, hoặc ít nhất là thiếu hiểu biết nên đã không hiểu đúng về ông, một người giỏi giang, tốt bụng, và thẳng tính!

    Ông Phước ơi, lời xin lỗi đó ông đã nói ra rồi. Nhưng quả thật, giá mà ông đừng xin lỗi, còn hơn! Vì ông có nghĩ rằng xin lỗi như vậy, thì cũng chẳng khác gì ông lại tiếp tục miệt thị cử tri thêm nữa, hay không?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Blogger Beo: Tôi sẽ phụ Nghị Phước viết tiếp tứ đại ranh ma
    Đăng bởi Hai Hoang Van vào Thứ sáu, ngày 22 tháng hai năm 2013
    Cả 4 điều ông Nghị Phước phân tích về những sai lầm trong phát ngôn của Dương Trung Quốc (sau đây gọi tắt là Dương Tàu) tại nghị trường quốc hội đều cực kì chuẩn xác. Chuẩn xác đến mức ko có gì để bàn vào thêm được nữa. Beo tóm tắt ý quan trọng nhất trong các lập luận của Nghị Phước đập lại Dương Tàu và phụ Nghị Phước diễn giải thêm như sau:

    1. Đĩ. Đồng nai là tỉnh đông giáo dân vào hàng nhất nước, khi Dương Tàu đòi hợp pháp hóa hoạt động mại dâm đã không nghĩ (hay ko biết) rằng, làm đĩ là phạm môn quy luật cấm của các cử tri nơi mình đại diện.

    Cả nước hiện có gần 7 triệu tín đồ thiên chúa giáo, và đây là một trong hai bài toán nan giải đặt ra cho chính phủ khi quyết định có cho phép mại dâm là một nghề hay không. Bài kia là về quản lí những vấn nạn xã hội đi kèm, chứ không phải là việc giữ gìn thuần phong mỹ tục-giả đạo đức như Dương Tàu hay không ít người lâu nay lầm tưởng.

    Cũng chẳng cần dẫn Mỹ Âu chi cho xa xôi, cứ nhìn ngay các nước Asean xem đã có những chính phủ nào chính thức đánh thuế đĩ, để thấy Nghị Phước có lí hay ko?

    2. Đa đảng thời VNCH. Điều này khỏi tranh luận vì ai cũng có thể giảng giải chính xác, bằng thậm chí hơn Nghị Phước, cho Dương Tàu, về một quá khứ chưa hề xa và hoàn toàn thanh thiên bạch nhật này.

    3. Biểu tình. Trong 4 ý, nhận xét 3 này thuộc về quan hệ cá nhân, được Nghị Phước suy ra từ những phát biểu của Dương Tàu. Ví như Dương Tàu không biết ngoại ngữ, chiếm thời gian vô ích tại nghị trường hay quan niệm rằng đại biểu quốc hội không đại diện cho dân mà chỉ cho cá nhân.

    Riêng ý, Dương Tàu cho rằng cuộc biểu tình đầu tiên trên thế giới xuất hiện tại Chicago thế kỉ 19, Beo đã có 1 entry trong blog cũ, rảnh sẽ lục lại dẫn link bổ sung sau. Beo cho rằng nhầm lẫn này của Dương Tàu bắt nguồn từ chính chỉ trích của Nghị Phước: mù ngoại ngữ.

    4. Văn hóa từ chức. Beo đồ rằng sự nổi giận của cư dân mạng hay sự phản ứng quá kịp thời, quá nhanh từ truyền thông đệ ruột Ét-xờ, vì chính điều bênh vực thủ tướng này.

    Nghị Phước sai chỗ nào trong 3 ý nhỏ dẫn giải sự trí trá của Dương Tàu, biểu hiện qua các phát ngôn mà Nghị Phước là người nghe trực tiếp.

    Ý thứ nhất. Đặt lại vấn đề vừa cũ vừa nóng sốt mới tinh: ai là người đẻ ra mô hình tập đoàn kinh tế nhà nước, rộng hơn nữa là mô hình kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa. Lật lại tiểu sử Hồ Cẩm Lú, xem thời cụ Khải, Lú làm gì tại Hội đồng lí luận TW là ra ngay vấn đề.Và con đường hoạn lộ của Lú thênh thang đến tận giờ một phần nhờ vào những phát kiến chói xáng trên.

    Ông Ích-xờ là người hứng toàn bộ hậu quả, ở giai đoạn thoái trào, của phát kiến chói xáng.

    Ai là người kí quyết định thanh tra hai Vina gây bão tố cho chính cái ghế của Thủ tướng, ai là người quyết định xử lí đến nơi đến chốn những người điều hành trực tiếp và, quan trọng bậc nhất, ai là người giải quyết hậu quả của Vinashin, Vinaline ?

    Xét về lịch sử và đại cục như thế để thấy, không phải Nghị Phước không có lí khi viết rằng :”Dương Trung Quốc loạn ngôn, dám đem việc Vinashin và Vinaline ra để hỗn láo với Thủ tướng, làm lơ các đại công của các Bộ khác, mà – như đã nói ở trên – đều thuộc dưới quyền Thủ tướng”.

    Ý thứ hai. Về việc từ chức của chính khách các nước, nói kiểu Nghị Phước hay Dương Tàu…đều có thể đúng và có thể sai vì, nó phụ thuộc vào thể chế chính trị của từng quốc gia, nhiều hơn là vào thứ mà giờ thành câu cửa miệng ở ta, văn hóa từ chức.

    Ý nhỏ cuối cùng. Hùng hổ đòi văn hóa từ chức, sau khi thấy sự ủng hộ gần như tuyệt đối của các ĐB quốc hội trước trả lời của Thủ tướng, Dương Tàu đổi chiều đổi màu. Nghị Phước vạch ra sự trí trá này ở góc độ, sự đổi chiều đổi màu không đúng chỗ của Dương Tàu đã xúc phạm đến quốc hội.

    Cư dân mạng đặt cho Dương Tàu biệt danh Dương biết tuốt. Nằm trong số hiếm hoi những người rất hay phát biểu, biết cách làm bùi tai công chúng nhưng có lẽ vì Biết tuốt nên Dương Tàu khá hồ đồ. Không cần đến Nghị Phước, bạn phó thường dân nào ham chuyện quốc kế dân sinh đều có thể nhìn thấy ngay lỗ hổng về kiến thức trong các phát biểu về đủ các chủng loại vấn đề của Dương Tàu.

    Ngứa mồm, Beo sẽ phụ Nghị Phước viết tiếp tứ đại ranh ma. Bởi ngu thì ko thể lấy được miễn phí căn nhà vài ngàn cây vàng giữa phố cổ từ chính phủ hay, ngu thì không thể được lòng từ các nhà rân trủ chống đảng lẫn các cụ, răng giả từ khuya vẫn hát vang câu đời đời là đi theo Đảng.

    Hồ Thu Hồng

    (Blog Beo)

    http://www.tintuchangngayonline.com/2013/02/blogger-beo-toi-se-phu-nghi-phuoc-viet.html

    Vũ Thị Phương Anh, tôi rất cám ơn chị, vì chị đã nói lên điều tôi muốn nói về một đại biểu QH đại biểu cho nhân dân VN như ông Hoàng Hữu Phước . Những gì chi nhận xét, có lẽ mức thâm thúy rất đạt cho một con người như ông Phước, mặc dầu ông ấy đã có lời xin lỗi,nhưng tôi nghĩ có khác nào muối bỏ biển . Khi mà, người ta hỏi đến ông câu nào, thì ông lại ra rả cho sự biện mình như một kẻ ngoài đường . Có nghĩa là,mình giỏi, mình tài,rồi thế này,thế kia .Tôi cảm giác,như ông đang bị loạn ngôn và hơn thế là ông đang rơi vào căn bệnh tâm thần kia vậy ? Nó chẳng có đầu có đuôi, như một kẻ khiếm nhã vậy .
    Một lần nữa xin cám ơn Phương Anh !
    lê minh
    21/2/2013

    Ông Phước thì giỏi cả tiếng tây & hán nôm ( hay là nôm háng ??? ) . Ông Phước thì gọi Ô Dương trung Quốc tứ ngu , người dân ít học thì gọi Ô Phước là Phước Đại đại ngu ...