Nguyễn Thanh Tú - Khẳng định vai trò lãnh đạo của Đảng trong Hiến pháp là hợp lý, hợp tình

  • Bởi Khách
    18/02/2013
    15 phản hồi

    Nhà văn, PGS, TS, Nguyễn Thanh Tú

    Dân Luận: "Thể chế chính trị nào không được dân tin, không được dân ủng hộ lại bị thế lực nước ngoài can thiệp, o bế, nuôi dưỡng, giúp đỡ lực lượng phản động bên trong thì thể chế chính trị ấy sớm muộn sẽ bị diệt vong." Không biết câu này bác Nguyễn Thanh Tú muốn gửi gắm điều gì?

    1. Đảng kế tục lịch sử và làm nên lịch sử

    QĐND - Với tất cả tinh thần khiêm tốn, Chủ tịch Hồ Chí Minh - người khai sinh và lãnh đạo Đảng ta khẳng định: “Đảng ta vĩ đại như biển rộng, như núi cao”. Chứng minh sự vĩ đại ấy không phải là mục đích của bài viết, vả lại đã có rất nhiều người làm rõ một sự thật hiển nhiên này. Với sự hiểu biết của mình về lịch sử chúng tôi chỉ xin nói: Đảng kế tục lịch sử và làm nên lịch sử.

    Có những người “phán xét” lịch sử, hồ đồ tuyên bố: Cách mạng Tháng Tám, cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ là “một sai lầm lịch sử”. Lẽ ra cuộc cách mạng năm 1945 và sau này nên đi theo con đường thỏa hiệp “hòa bình” để tránh đổ máu!!!... Đó là những lời nói không hiểu lịch sử. Không hiểu (hay cố tình không hiểu) lịch sử hiện đại, đã đành và cố nhiên càng không hiểu quá khứ vẻ vang của cha ông. Về lịch sử hiện đại, họ đã làm ngơ trước những sự thật ai cũng biết. Chỉ cần đưa ra một vài số liệu: Trước năm 1945, 95% dân số nước ta mù chữ, trong khi đó, thực dân Pháp “khai hóa” đất nước này bằng rượu cồn và thuốc phiện. Con số đã nói lên bản chất của vấn đề: “…hằng năm người ta cũng đã tọng từ 23 đến 24 triệu lít rượu cho 12 triệu người bản xứ, kể cả đàn bà và trẻ con” (1); “…người An Nam lại đã có những 10 trường học, những 1.500 đại lý rượu và thuốc phiện cho 1000 làng…” (2). Còn đây là “dân chủ” thực dân: Một “hội đồng quản hạt” được lập ra để “bảo vệ” những cái “có lợi” cho người An Nam có những 18 người Pháp, và chỉ có… 6 người An Nam! (3). Trong Bản án chế độ thực dân Pháp, Nguyễn Ái Quốc với thủ pháp “gậy ông đập lưng ông” đã mượn lời của Vin-hê Đốc-tông, một nhà văn Pháp để lột trần bản chất bóc lột của người Pháp, đúng là bóc lột đến tận xương tủy người dân An Nam khốn khổ: “Sau khi cướp hết những ruộng đất màu mỡ, bọn cá mập Pháp đánh vào những ruộng đất cằn cỗi những thứ thuế vô lý gấp trăm lần thuế đất thời phong kiến”(4). Đỉnh cao của tội ác, tức sự thật thứ hai: Năm 1945 thực dân Pháp và phát-xít Nhật đã làm hai triệu dân ta chết đói, tức là chúng đã phạm tội diệt chủng, giết chết gần 1/10 dân số một đất nước. Có thể nói trong lịch sử hàng nghìn năm chưa bao giờ đất nước vẻ vang “con Rồng cháu Tiên” lại rơi vào thảm cảnh khốn cùng như thế. Để cứu một dân tộc đang bị tàn lụi vì bị đầu độc, đang bị chết đói bởi sự dã man thú vật của kẻ thù, lại có một con đường “thỏa hiệp” với chính kẻ đang hút máu nhân dân mình ư? Và kẻ thù xâm lược ấy chỉ có một mục đích là hút máu nhân dân mình, thì thử hỏi “thỏa hiệp” với ai và bằng cách nào? Đúng là một lối nghĩ ảo tưởng, mơ hồ!

    Những người cộng sản lãnh đạo dân tộc ta làm nên kỳ tích lịch sử năm 1945 không hề thỏa hiệp với kẻ thù nhưng rất biết nhân nhượng với kẻ thù vì mục đích hòa bình. Hãy đọc lại Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến của Chủ tịch Hồ Chí Minh, ngày 19-12-1946: “Chúng ta muốn hòa bình, chúng ta phải nhân nhượng. Nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới, vì chúng quyết tâm cướp nước ta lần nữa!” (5).

    Đấy chỉ là một vài lời nhắc về những chuyện mà dân tộc ta không thể quên trong thế kỷ XX.

    Còn quá khứ. Cũng chẳng cần nói lại lịch sử đánh giặc giữ nước của cha ông ta, mà chỉ đưa ra những số liệu đã được thừa nhận, những vấn đề đã được chứng minh:

    Tính cách người Việt luôn hướng tới cái trong sáng, cái cao cả, chết trong còn hơn sống đục. Dù có đang sống nơi giàu sang nhưng vẫn hướng về quê nhà, không đâu bằng quê nhà, có thể là nghèo nhưng trong sáng êm đềm: Ta về ta tắm ao ta/ Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn. Con cò trong ca dao là biểu trưng cho người nông dân Việt dù chẳng may chịu cảnh sa cơ lỡ bước, dù có chịu chết nhưng vẫn hướng tới sự trong sạch: ...Có xáo thì xáo nước trong/ Đừng xáo nước đục đau lòng cò con. Tính cách này đã tạo ra một đặc điểm tôn thờ, ngưỡng vọng cái cao cả, cái anh hùng trong tâm lý dân tộc Việt.

    Sinh sống ở mảnh đất có nhiều kẻ thù, cả "hai chân, bốn chân và không chân" nên người Việt rất sùng bái những anh hùng đánh giặc giữ yên bờ cõi. Theo thống kê của GS Ngô Đức Thịnh thì riêng tỉnh Bắc Ninh, trong số 600 vị Thành hoàng thì có 469 là nhân thần, trong đó đa số là các nhân vật lịch sử hay nhân vật huyền thoại nhưng đã được lịch sử hóa. Ở Hà Tây (cũ) trong số 185 vị Thành hoàng là nhân thần thì có khoảng 2/3 là nhân vật lịch sử. Tỉnh Nam Hà (cũ) Trần Hưng Đạo được thờ ở 400 làng xã (6). Trong các vị “tứ bất tử” thì có hai vị là anh hùng, Phù Đổng Thiên Vương và Tản Viên Sơn Thánh. Đấy là cách người Việt ghi công các anh hùng, như Thánh Gióng đuổi giặc hai chân là kẻ thù xâm lược, như Sơn Tinh đuổi giặc bốn chân là thú dữ và không chân là thiên tai. Thậm chí sự ngưỡng vọng của người Việt còn nâng đến mức tuyệt đối là cho thần tượng bay lên trời sống cùng các vị Tiên và dĩ nhiên là phong thánh bất tử cho họ. Cho nên cũng dễ hiểu Đền thờ Đức Thánh Trần có ở rất nhiều nơi trên đất nước ta. Có thể nói phẩm chất anh hùng quyết không bao giờ chịu nô lệ cho kẻ ngoại bang có ở trong máu của mỗi người Việt, nhất là mỗi khi có kẻ thù xâm lăng thì phẩm chất ấy càng trỗi dậy mạnh mẽ.

    Trí tuệ của Đảng ta là đưa cách mạng Việt Nam vào đúng cái mạch của lịch sử. Có thể nói, cách mạng tháng Tám vĩ đại, sự thắng lợi mang tầm thời đại là đuổi hai đế quốc xâm lược Pháp và Mỹ, không chỉ có sức mạnh của dân tộc thế kỷ XX mà còn là sức mạnh của lịch sử, sự kế thừa và tiếp bước lịch sử.

    2. Bài học “Quốc trị, thiên hạ mới bình”

    Nhân dịp kỷ niệm lần thứ tư Quốc khánh nước Việt Nam dân chủ cộng hòa, phóng viên báo Praxa Thipatay (Thái Lan) phỏng vấn Chủ tịch Hồ Chí Minh về vấn đề hòa bình trong khu vực. Người nói: “Việt Nam phải kháng chiến tranh lại thống nhất và độc lập thật sự đã, sau mới có thể bàn đến việc khác. Đức Khổng Tử có dạy rằng: "Quốc trị, thiên hạ mới bình”(7).

    Mỗi quốc gia hãy thật yên ổn đã, thì tự nhiên thế giới sẽ hòa bình. Trong bối cảnh tình hình thế giới hiện nay bài học này càng đậm tính thời sự. Bản chất xâm lược của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực phản động là không bao giờ thay đổi. Muốn vậy chúng sẽ tìm mọi cách gây mất ổn định chính trị để từ đó tạo cớ can thiệp hoặc làm suy yếu để dễ bề xâm lấn, tiến đến thôn tính. Do vậy đối với tình hình cách mạng nước ta hiện nay mục tiêu cơ bản, bao trùm là giữ vững ổn định chính trị để phát triển đất nước.

    Chỉ có Đảng ta chứ không thể có bất kỳ một lực lượng chính trị nào khác gánh vác thay, làm thay sứ mệnh cực kỳ hệ trọng này. Và cũng không thể có bất kỳ một lực lượng chính trị nào khác có đủ uy tín, đủ năng lực, đủ vai trò để làm công việc lớn lao đó.

    Một Đảng từ hai bàn tay trắng đã lãnh đạo toàn dân tộc làm cuộc khởi nghĩa giành chính quyền về tay nhân dân; một Đảng đã lãnh đạo toàn dân đuổi các đế quốc xâm lược lớn nhất thế giới; một Đảng đã lãnh đạo công cuộc đổi mới tạo ra những thắng lợi thành tựu ấn tượng về kinh tế, chính trị, ngoại giao, văn hoá, xã hội... thì Đảng đó đủ tín nhiệm, đủ trí tuệ, bản lĩnh, niềm tin... để lãnh đạo toàn dân ta tiếp tục tiến bước theo con đường đã chọn đưa dân tộc lên đài vinh quang, đưa đất nước ta sánh vai với các cường quốc.

    Lịch sử thế giới đương đại cho chúng ta một bài học: Thể chế chính trị nào không được dân tin, không được dân ủng hộ lại bị thế lực nước ngoài can thiệp, o bế, nuôi dưỡng, giúp đỡ lực lượng phản động bên trong thì thể chế chính trị ấy sớm muộn sẽ bị diệt vong. Với vai trò là một Đảng cầm quyền, Đảng ta đang đứng trước những thử thách lớn: Một là, tăng cường hơn nữa niềm tin của dân vào Đảng. Muốn thế, không còn cách nào khác Đảng phải tự làm trong sạch mình, tự mình trau dồi bản lĩnh, trí tuệ của mình bằng cách tăng cường mối liên hệ mật thiết với dân, xứng đáng hơn nữa “là người đầy tớ thật trung thành” của nhân dân. Hai là, mở rộng đối ngoại đa phương với phương châm Việt Nam là bạn với tất cả các nước trên cơ sở tôn trọng lợi ích, tôn trọng độc lập tự chủ của các bên. Ba là, không được một phút lơ là mất cảnh giác mà phải luôn mài sắc tinh thần chủ động chống lại sự can thiệp từ bên ngoài và trấn áp các phần tử đi ngược lại lợi ích dân tộc.

    3. Đảng lãnh đạo thực hiện mục tiêu "Dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh"

    Một Đảng đã đưa dân tộc này theo đúng quỹ đạo của lịch sử thì sẽ được lịch sử ủng hộ. Không một thế lực nào, một đảng phái nào làm thay được vai trò lịch sử của Đảng ta.

    Có những kẻ cơ hội dựa vào một số sai lầm của Đảng ta để kêu gọi sửa đổi Điều 4 Hiến pháp đòi thay đổi vị trí lãnh đạo cách mạng của Đảng. Phải thấy một chân lý giản đơn rằng, con người ta ai cũng có sai lầm, có làm việc là có sai lầm, có cái sai mới dẫn đến có cái đúng. Với quan niệm rộng lượng mà triết lý, cụ thể mà phổ quát, người Việt ta có câu “ngọc còn có vết” là vì thế. Huống hồ Đảng ta lãnh đạo toàn dân ta làm cách mạng đổi thay cả một thời đại, công việc cực kỳ phức tạp như thế, biết bao khó khăn gian nan chồng chất, thù trong giặc ngoài hiểm nguy như vậy, lại chưa từng có tiền lệ trong lịch sử, thì tránh sao được sai lầm. Nhưng Đảng ta đã nhanh chóng nhận ra và sửa chữa để rồi qua 27 năm đổi mới đưa nước ta có những bước tiến vượt bậc. Và dĩ nhiên, chúng ta không phủ nhận một thực tế là vẫn có nhiều, còn nhiều “những con sâu” ở ngay trong hàng ngũ Đảng. Nhưng ai là những người “bắt sâu”? Đảng ta, dân ta, tất cả chúng ta cùng chung tay “bắt”, đừng đứng ngoài mà kêu làm rối công việc chung.

    Việc đòi bỏ điều 4 Hiến pháp vừa phi lý, vừa chẳng hợp tình. Phi lý ở chỗ với vai trò lịch sử của mình không một ai có thể làm thay Đảng ta công cuộc đưa đất nước phát triển, lớn mạnh; chẳng hợp tình ở chỗ cố tình quên lịch sử, cố tình quên những hy sinh xương máu của Đảng ta, dân ta trong sự nghiệp giải phóng dân tộc, cố tình quên công lao, đóng góp, vai trò lãnh đạo tiên phong của Đảng ta trong công cuộc đổi mới đã và đang thắng lợi toàn diện. Thậm chí có thể nói đó là việc làm nguy hiểm bởi nó đe dọa sự tồn vong của cả dân tộc này.

    Khép lại bài viết này tôi xin mượn một câu Kiều: "Dẫu rằng vật đổi sao dời/ Tử sinh phải giữ lấy lời tử sinh" Thiên tài Nguyễn Du đã nhắc nhở: Đứng giữa giông gió của cuộc đời, hơn lúc nào hết phải kiên định một bản lĩnh, một lập trường, một niềm tin. Đó là bản lĩnh cộng sản, là lập trường của chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh và một niềm tin vào Đảng ta vĩ đại!

    Nhà văn, PGS, TS, NGUYỄN THANH TÚ

    (1), (2), (3), (4) Hồ Chí Minh toàn tập, tập 2. Nxb Chính trị Quốc gia, 2002, các trang: 36, 38, 46, 74.

    (5) Hồ Chí Minh toàn tập, tập 4. Nxb Chính trị Quốc gia, 2002, tr 480.

    (6) Nhiều tác giả - Văn hóa Việt Nam đặc trưng và cách tiếp cận - Nxb Giáo dục, 2007, tr 169.

    (7) Hồ Chí Minh toàn tập, tập 5. Nxb Chính trị Quốc gia, 1996, tr 676.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    15 phản hồi

    Không thể thuyết phục người đọc bằng những học hàm học vị ..mua được mà phải bằng hàm lượng trí tuệ trong bài viết. Tiếc thay , NTT đã không hiểu điều này nên nhiều lập luận rất dễ dãi, "nhẹ cân " .
    Với những trí thức đã bị "ô nhiễm tư duy" như vị này thì rất khó thảo luận để đi đến đồng thuân dân tộc . Chỉ mong tác giả đọc lại một số ý kiến gần đây của Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, Ô Nguyễn Trung v.v.và cả TBT nữa về " đảng ta " hiện nay. Tóm lược nhé : TBT thư hỏi " đảng ta hiện nay là của ai ? ". Các vị lão thành trả lời ( không trực tiếp ) : Đảng đã khác trước , đã thay đổi về bản chất rồi,không còn của dân của nước nữa. Đảng đang dần biến thành một tổ chức riêng của một số nhóm lợi ích tách khỏi, thậm chí đối lập với lợi ích nhân dân. Về mặt lý trí cũng như tình cảm, lý luận cũng như thực tiễn, đảng không còn đủ điều kiện để đảm trách nhiệm vụ lịch sử làm tấm gương soi và trí tuệ của dân tộc. Sự thất bại của NG/Q 4 chứng minh điều đó.
    Vì vậy, Logique cuộc sống khá đơn giản : giai đoạn cần tập trung quyền lực để chiến đấu giành và giữ độc lập đã qua. TRong thời đại mới, đất nước ta muốn phát triển nhanh và bền vững, bắt buộc phải thực hiện dân chủ hóa . Muốn dân chủ hóa thực chất, phải bỏ mô hình độc quyền của một đảng đã biến chất. Muốn bỏ mô hình độc quyền vơ vào làm người lãnh đạo duy nhất, phải bỏ điều 4. Muốn bỏ điều 4 phải dựa vào người dân thông qua trưng cầu dân ý đúng đắn. Liệu "đảng hiện nay" của NTT có sẵn sàng đối đầu với một phép thử về uy tín để may ra còn được tồn tại một cách chính danh ?
    Mọi lý luận đều mầu xám, chí có ý chí nhân dân mới là chân lý cao nhất.

    Dạo này coi bộ việc công rảnh dữ nên tay ấm ớ này hết chuyện làm, tự nhiên chọc cho thiên hạ chửi nghe chơi! Đúng là tới thời mạt nên bao nhiêu chuyện trái tai gai mắt đều có thể xảy ra!

    Đọc các còm mà thấy nức lòng nức dạ. Cảm ơn các còm sĩ, nhất là Nam Giao, Trần Việt Thường, danluan13... đã vạch mặt thêm 1 tiến sĩ giấy, 1 bồi bút vô liêm sĩ nữa. Đúng là "Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà". Sảng khoái quá!

    Lịch sử VN vẫn ghi chép Một Đảng từ hai bàn tay trắng đã lãnh đạo toàn dân tộc làm cuộc khởi nghĩa giành chính quyền về tay nhân dân là việc cướp chính quyền. Đảng CSVN lãnh đạo toàn dân kháng chiến chống Pháp, thế tại sao lại phải cúi đầu nghe lệnh Chu Ân Lai tạm thời chia 2 đất nước ở vĩ tuyến 17 chứ không phải là vĩ tuyến 13.

    Thắng lợi kinh tế với số nợ công 106% so với GDP. Thắng lợi chính trị mà đã phải thừa nhận trên bảo dưới không nghe. Thắng lợi ngoại giao mà phải cúi đầu gạt bỏ người có tài phục vụ cho đất nước khi anh môi liền môi há miệng trừng mắt. Thắng lợi văn hóa mà người lớn thì sa vào tệ nạn mua thần bán thánh khắp hang cùng ngỏ hẻm VN, tuổi trẻ hể mở miệng là đi liền với đ..m. Thắng lợi xã hội mà tham nhũng, lường gạt, ma cô, đỉ điếm lan tràn dưới sự xúi bẩy của đảng, bởi CSVN đã xử dụng chúng để ném đá giấu tay khi muốn trừng trị cá nhân hay tổ chức nào dám thách thức quyền lực của đảng ; Cho nên Đảng đó chẵng có đủ tín nhiệm, chẵng có đủ trí tuệ, chẵng có bản lĩnh, chẵng có niềm tin... để lãnh đạo toàn dân tiếp tục tiến bước theo con đường sai lầm đã chọn, cho nên không thể đưa dân tộc lên đài vinh quang, không thể đưa đất nước sánh vai cùng với các cường quốc.

    Thể chế chính trị Cọng sản toàn trị ở VN không được người dân VN tin, bằng chứng cụ thể là kiến nghị đòi hủy bỏ điều 4 HP CHXHCNVN, mà ông bà TS Thanh Tú đang ra sức nói phét để bào chửa. Thể chế chính trị Cọng sản toàn trị ở VN không được dân ủng hộ lại bị thế lực kẻ thù truyền kiếp Tàu can thiệp, o ép. Tinh thần chống ngoại xâm, chống chủ nghĩa CS ngoại lai đang nuôi dưỡng, giúp đỡ lực lượng phản kháng ngày càng lớn mạnh bên trong thì thể chế chính trị ấy sớm muộn sẽ bị diệt vong.

    Ngay cả một số dữ liệu được thành lập bởi đàn anh Cọng sản Trung Quốc cũng đã đi đến chỗ tin rằng sự ổn định đến không phải từ đàn áp mà từ sự cởi mở chính trị và kinh tế lớn hơn. Nhà TS này đúng là đã uống rượu Tây nhiều quá trong mấy ngày Tết nên quên mất một điều gối đầu của CS ; ở đâu có áp bức ở đó có đấu tranh, ở đâu có bất công ở đó có cách mạng. Lợi ích dân tộc nói đơn giản là tổng hợp lợi ích của người dân thuộc dân tộc đó. VN có gần 90 triệu dân và chừng 3 triệu đảng viên ; lợi ích của CSVN so với lợi ích dân tộc có tỷ lệ 1/30 , nó lại đang mâu thuẩn hoàn toàn với lợi ích của người dân. Cho nên, các phần tử đi ngược lại lợi ích dân tộc chính là những đảng viên đảng CSVN.

    Quỷ đạo lịch sử là sự vứt bỏ chủ nghĩa CS, ai đi đúng quỷ đạo này sẽ được lịch sử ũng hộ. Đảng CSVN vẫn khư khư ôm lấy cái mà thiên hạ đã đào thải thì có lịch sử nào ũng hộ nó ? Chính CSVN ngu ngốc giử lấy miếng giẻ rách CNXH che mặt mình khi ăn trộm tài sản nhà nước, nên chẵng một thế lực nào một đảng phái nào lại dại dột làm thay vai trò lịch sử ăn cắp của Đảng CSVN .

    Ông bà TS này miệng lưỡi điêu ngoa nhưng đến việc "bắt sâu" thì viết buồn cười quá. Cán bộ đảng, nhà nước có ăn lương của dân thì phải lo mà bắt sâu đục khoét kho của cải của dân, sao lại kêu dân tham gia vào bắt sâu. Dân đen đã đóng góp xương máu để quý vị CS hình thành nên một bộ máy cồng kềnh ăn rút xương tủy của nhân dân, sao lại còn kêu gọi nhân dân ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng ? Trách nhiệm bắt sâu là của quý vị hàng tháng ngửa tay nhận tiền lương từ kho đống của dân, người dân chẵng phải là vác tù và hàng tổng khi ngay cả một cơ quan chống tham nhũng cấp trung ương mà vẫn còn bất lực !?

    Vai trò lịch sử của đảng CSVN là gì ? Đánh đổi một cuộc chiến chống Pháp 9 năm với con số dân VN thưong vong và thương tật gần 1 triệu người, tỷ lệ người chết, thương tật so với tổng số dân là 1/25 ; và thành quả là mất thêm 110 km chiều dài đất nước khi so với đòi hỏi của Pháp trước đó rằng nước VNDCCH quản lý từ vĩ tuyến 16 trở ra biên giới phía bắc. Đánh đổi một cuộc chiến 20 năm với con số thương vong 3 triệu người, tỷ lệ người chết so với tổng số dân là 1/16 ; và thành quả là thống nhất đất nước trong nghèo đói lạc hậu. May mắn thay, đảng CSVN chưa làm tròn vai trò lịch sử của nó theo lời kêu gọi của Hồ chí Minh "đốt cháy cả dảy trường sơn" để thống nhất đất nước. Mọi người ai cũng biết cao nguyên trung phần là nối dài của trường sơn, là mái nhà của cả đông dương. Vai trò lịch sử của đảng CSVN đòi đốt hết cả dảy trưòng sơn thì đích thị vai trò lịch sử của đảng CSVN là vai trò đốt nhà Việt Nam. Dẹp bỏ điều 4 Hiến pháp có nghĩa là dẹp bỏ vai trò lịch sử của đảng CSVN là một việc làm đúng đắn. Thậm chí có thể nói đó là việc làm bảo vệ sự tồn vong của cả dân tộc này.

    "Dẫu rằng vật đổi sao dời/ Tử sinh phải giữ lấy lời tử sinh". Thiên tài Nguyễn Du đã nhắc nhở: Đứng giữa giông gió của cuộc đời, hơn lúc nào hết phải kiên định một bản lĩnh, một lập trường, một niềm tin. Đó là bản lĩnh chống kẻ thù truyền kiếp của dân tộc, là lập trường vứt bỏ các chủ thuyết ngoại lai và một niềm tin vào tinh thần bất khuất, một niềm tin vào lịch sử dày dặn 4000 năm của dân tộc Việt đủ để tồn tại và đủ để xây dựng quốc gia Việt Nam HÙNG CƯỜNG, THỊNH VƯỢNG.

    Người Việt ta có một nếp nghĩ là kính nể những người có học hàm học vị, và đã có từ ngàn xưa đến nay. Nếp nghĩ này mặc nhiên công nhận những người có học hàm, học vị, từ kỹ sư, bác sĩ, đến thạc sĩ, tiến sĩ, tất tất đều là những người học cao hiểu rộng, và lời nói của họ ắt phải là khuôn vàng thước ngọc. Ngược lại, những người bị coi là ít học thì chắc chắn chỉ có cuối đầu nghe và không được/nên nói.

    Nhà văn Nguyên Hồng có lần được/bị một sinh viên khoa văn phỏng vấn: "Tại sao trình độ văn hóa của bác thấp mà bác viết văn hay như vậy? Nguyên Hồng giảng giải: "Cái mà cháu nói là trình độ học vấn. Học vấn khác với văn hóa. Không thể văn hóa thấp mà viết văn hay được."

    Chúng ta đã từng nếm qua về "ấn tượng Trần Dân Tiên" của nhà sử học Duơng Trung Quốc, từng mệt mỏi với "tứ đại ngu" của ông nghị thạc sĩ Hoàng Hữu Phước, ông nhà giáo ưu tú Trần Đăng Thanh, và dĩ nhiên, không ai trên Dân Luận này không biết tiến sĩ Bạch Hùng. Nay thêm một giáo sư phó tiến sĩ Nguyễn Thanh Tú nữa thì cũng vậy.

    Chưa kể những người có thực tài, danh tiếng thế giới như Ngô Bảo Châu, Đàm Thanh Sơn...vẫn còn có những nhận định sai lầm, huống chi là những tiến sĩ giấy trùng trùng điệp điệp hơn quân Nguyên ở Việt Nam hiện nay?

    Con người ai cũng có sai lầm, kể cả trong lãnh vực chuyên môn của mình, huống chi là những lãnh vực xa lạ khác, nhất là chính trị. Điều quan trọng là tư cách. Tư cách đó thể hiện qua sự phản ứng trước dư luận, phản ứng trước sự ủng hộ, tung hô và sự công kích của dư luận.

    Hiện nay người ta hay nói đến cái tâm, và cái tầm. Đó là điều khác/cách biệt của Ngô Bảo Châu với Bạch Hùng, dầu rằng có thể nói là cả hai đều là tiến sĩ toán cả. Nói như vậy để biết rằng, được sự kính nể của công luận, không phải bằng học vị. Cho dù Ngô Bảo Châu không được nhiều người đồng thuận, vẫn được kính nể, không phải vì bổ đề Langlang hay giải thưởng Field, mà là tư cách.

    Nói như vậy, không phải là để công kích những người được gọi là trí thức, bản thân tôi cũng tự coi mình đứng trong hàng ngũ này. Tuy rằng tôi cũng tự vấn là mình chưa làm được gì cho đất nước, cho dân tộc, nhưng vẫn biết căm giận và xấu hổ trước những con sâu, những kẻ "bồi bút, bồi báo, bồi trí thức..."

    Nguyễn Huy Thiệp từng viết: "Bọn trí thức lưu manh gây hại gấp ngàn lần kẻ dốt lưu manh." Quả nhiên không sai chút nào.

    Làm người nên chọn làm người tốt trước, cho dù không giàu có, không trí thức, không học cao, không học hàm học vị. Dẫu là một người dốt nát, nếu lỡ có lưu manh thì cũng hơn những kẻ trí/trá buôn bán mồ hôi nước mắt máu xương của đồng bào mình.

    "Đảng kế tục lịch sử và làm nên lịch sử."

    Lịch sử gì? Lịch sử đưa dân tộc vào con vinh quang hay con đường nô lệ? Hãy so sánh đời sống của người dân ngày nay với các nước thế giới bên ngoài, Việt nam giầu hay nghèo? Văn minh hay tụt hậu? Hơn 80 năm có đảng, người dân vẫn không có tự do và 38 năm hòa bình người dân vẫn chưa có được quyền làm người. Chắc hẳn tác giả, bà nhà văn PGS, TS Nguyễn Thanh Tú muốn nói đảng đã làm nên lịch sử đưa người dân xuống nghèo hèn và lạc hậu?!

    "là người đầy tớ thật trung thành” của nhân dân."

    Nói thế mà không biết xấu hổ. Thật đúng là vua bịp. Đảng ngồi xổm trên Hiếp Pháp, cai trị Dân như nô lệ, tàn ác hơn cả thực dân đế quốc; thế mà mở miệng ra là "đòi" làm "đầy tớ" nhân dân nhưng thực chất là chủ của nhân dân, đánh chết dân và bỏ tù dân còn tàn bạo hơn thời thực dân hay phong kiến. Làm "đầy tớ" nhân dân mà cán bộ đảng viên nào cũng giầu sụ còn nhân dân thì vẫn đói nghèo?

    "Việc đòi bỏ điều 4 Hiến pháp vừa phi lý, vừa chẳng hợp tình. Phi lý ở chỗ với vai trò lịch sử của mình không một ai có thể làm thay Đảng ta công cuộc đưa đất nước phát triển, lớn mạnh; chẳng hợp tình ở chỗ cố tình quên lịch sử, cố tình quên những hy sinh xương máu của Đảng ta, dân ta trong sự nghiệp giải phóng dân tộc, cố tình quên công lao, đóng góp, vai trò lãnh đạo tiên phong của Đảng ta trong công cuộc đổi mới đã và đang thắng lợi toàn diện. Thậm chí có thể nói đó là việc làm nguy hiểm bởi nó đe dọa sự tồn vong của cả dân tộc này"

    Việc bỏ điều 4 Hiến Pháp là đòi hỏi chính đáng của người dân. Nó chẳng những hợp tình, hợp lý, hợp lòng Dân, và cũng hợp với Hiến Pháp "Của Dân Do Dân và Vì Dân." Xương máu đổ ra là của Dân, xây dựng đất nước cũng là từ Dân. Đảng chỉ là một phần của Dân, nay Dân không cần thì đảng phải trả lại quyền hành cho Dân. Đừng cố tình ngụy biện để tước đoạt quyền hành của Dân. Hãy trả lại quyền tự quyết cho Dân. Hãy để Dân được ứng cử và bầu cử tự do, nếu đảng có uy tín thì sợ gì người dân bỏ rơi không bầu?

    Đừng nói láo nữa.
    Đừng phủ nhận công lao xương máu của tiền nhân.
    Dễ không có đảng mà đất nước và dân tộc Việt Nam vẫn tồn tại? Mà tại sao từ ngày có đảng, Việt Nam phải mất đất, mất biển, mất đảo, và thậm chí đang tới hồi mất nước; và vì nghèo đói mà người dân Việt phải làm nô lệ khắp năm châu? Công ở đâu hay đảng đang mang tội với đất nước và dân tộc?

    kbc

    Vâng! Đảng CSVN đã làm nên lịch sử. Dưới sự lãnh đạo của họ, đất nước này phải trãi qua quá nhiều cuộc chiến không cần thiết, nếu không muốn nói là ngu xuẩn. Hết chống Pháp rồi lại chống Mỹ, hay nói cách khác là cuộc nội chiến tương tàn huynh đệ được Nga - Tàu lập trình, để chứng minh chế độ cộng sản là ưu việt, sẵn sàng đập tan chủ nghĩa đế quốc để xây dựng một thế giới đại đồng; miền Bắc VN là tiền đồn của phe XHCN nên phải hy sinh xương máu anh em vì tinh thần quốc tế cộng sản.
    Đất nước tan hoang, hàng triệu triệu người hy sinh, ly tán.

    Sau đó là cuộc chiến biên giới Tây Nam, rồi chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc. Nhờ ơn Đảng, tính từ ngày thành lập đến nay đã 83 năm, đất Việt này đã trãi qua 4 cuộc chiến tranh, kéo dài tổng cộng gần phân nửa thời gian có đảng. Đất nước còn lại tàn tro, gạch vụn.

    Vâng! Đảng đã viết nên lịch sử, nhưng đó là những trang sử nhơ nhuốc.

    Sách có câu "Tu thân, tề gia, trị quốc rồi mới bình thiên hạ". Bây giờ, nhìn lại lực lượng đảng viên, nhất là những đảng viên chóp bu xem, họ đã tu thân như thế nào? Đạo đức Hồ Chí Minh ư?! Hay là sớm tối họ chỉ biết dùng mọi mánh khóe, thủ đoạn để được vinh thân phì gia. Trong từng con người của bản thân họ, những khái niệm lương tâm, trách nhiệm, lòng tự trọng, sự vô liêm sỉ, danh dự đã bị đánh tráo hoặc đã bị đánh mất và thay vào đó là sự tận cùng của bỉ ổi, khốn nạn, dối trá, lọc lừa...

    Nhiều... nhiều lắm! Không kể xiết. Thế nhưng càng đọc những lời lẽ của ông Nguyễn Thanh Tú, tôi càng nôn mửa. Và những nhận định của một vị PGS.TS như trên không làm tôi ngạc nhiên, bởi ông Tú không viết như thế thì cái học vị của ông không được đảng đánh giá cao. Ông đành phải ngồi trên lầu xanh gác tía, tra lại sách cũ, tư duy cũ để làm tròn bổn phận của một văn nô, nói chính xác hơn là một trí nô. Bất chấp đời sống xã hội ở Việt Nam ngày càng tụt hậu; người dân đói kém, bần hàn kèm theo cái họa mất nước.

    Dẫu sao, mình cũng là người Việt với nhau, tôi thông cảm với ông Tú bởi vì chế độ nó như thế. Nếu ông đồng ý đi vi hành với tôi từ Bắc chí Nam, từ thôn quê đến thành thị, từ đồng bằng đến núi cao; gặp từng người dân quê chân chất, hay những anh chị công nhân đang sống trong khu ổ chuột tăm tối. Rồi ta lại diện kiến với những giới chức đầu to mặt bự đang sống trong những dinh thự nguy nga, đầy ắp những em chân dài, rượu ngoại... Tôi chắc chắn, nếu ông Tú còn sót lại một chút gì gọi là lòng yêu nước, yêu dân tộc; còn một chút gì gọi là lương tâm, là liêm sỉ thì ông Tú sẽ "tự diễn biến", sẽ trở thành "thế lực thù địch" và không khéo sẽ trở thành "âm mưu lật đổ chính quyền nữa đấy".

    Nguyễn Thanh Tú viết:
    Huống hồ Đảng ta lãnh đạo toàn dân ta làm cách mạng đổi thay cả một thời đại, công việc cực kỳ phức tạp như thế, biết bao khó khăn gian nan chồng chất, thù trong giặc ngoài hiểm nguy như vậy, lại chưa từng có tiền lệ trong lịch sử, thì tránh sao được sai lầm.

    Với cách lý luận này, bà Nguyễn Thanh Tú không xứng mấy với các chức danh Phó Giáo sư, Tiến sĩ. Luận cứ của bà giả dụ rằng một chủ thể có thể tránh được sai lầm, nếu đã có cái gọi là "tiền lệ" của nó trong lịch sử.

    Khi đã giả dụ như vậy, một vị khoa bảng hẳn phải thấy ngay: có đầy rẫy những tiền lệ của các chủ thể được gọi là "đảng cộng sản" trên thế giới, đó là sự sụp đổ của chúng!

    Trước điểm đến mang tính "tất yếu" như vậy, thiết nghĩ bà không nên tốn thì giờ biện hộ cho những "sai lầm" của Đảng, vì việc đó không có ích, mà bà nên cấp tốc tìm ra con đường mới cho Đảng, để, mặc dù không biết là sẽ hướng Đảng đến đâu, cũng ít nhất biết được là Đảng Cộng Sản Việt Nam sẽ khác với các đảng cộng sản đã sụp đổ.

    Rất tiếc, chưa có văn kiện nào thể hiện hướng đi mới, hứa hẹn hơn cho Đảng Cộng Sản Việt Nam. Sự thể Điều 4 Hiến pháp 1992 giống với một điều khoản tương tự trong Hiến pháp Liên Xô cũ lại càng chẳng giúp ích gì -- nếu "tiền lệ" là điều mà bà thật sự muốn nói đến!

    Tôi là người chỉ biết câm lặng từ xưa đến nay để tồn tại . Nhưng khi đọc bài của anh Tú tôi đột nhiên nói được . Tôi không biết anh lấy được cái học hàm PGS ,cái học vị TS ấy sao mà tài vậy !!! . Bài viết của anh dựa trên cái gì ?,anh đã đọc lịch sử của dân tộc tới đâu ? và có biết so sánh không ? mà anh khẳng định nhiều thứ mà có thể chỉ có mình anh cho là đúng ? Theo tôi anh nên tôn trọng người đọc viết bài phải cẩn thận hơn vì thiên hạ còn nhiều người biết nhiều hiểu rộng hơn anh nhiều, mặc dù người ta không phải là PGS,TS như anh !

    Trích dẫn:
    Việc đòi bỏ điều 4 Hiến pháp vừa phi lý, vừa chẳng hợp tình. Phi lý ở chỗ với vai trò lịch sử của mình không một ai có thể làm thay Đảng ta công cuộc đưa đất nước phát triển, lớn mạnh; chẳng hợp tình ở chỗ cố tình quên lịch sử, cố tình quên những hy sinh xương máu của Đảng ta, dân ta trong sự nghiệp giải phóng dân tộc, cố tình quên công lao, đóng góp, vai trò lãnh đạo tiên phong của Đảng ta trong công cuộc đổi mới đã và đang thắng lợi toàn diện. Thậm chí có thể nói đó là việc làm nguy hiểm bởi nó đe dọa sự tồn vong của cả dân tộc này.

    Cái này mới thật là phi lý! Làm sao biết chỉ có Đảng mới có thể đưa đất nước lớn mạnh? Xương máu là của toàn dân, không phải của riêng Đảng. Nếu kể công xương máu thì dân phải là người có toàn quyền quyết định vận mệnh của mình. Chẳng phải là mọi người "cố tình quên công lao, đóng góp, vai trò lãnh đạo tiên phong của Đảng ta trong công cuộc đổi mới đã và đang thắng lợi toàn diện." mà là những ai có hiểu biết đều biết đổi mới là do sự thúc ép của hoàn cảnh, của dân. Đảng phải chấp nhận cởi trói cho dân để được sống còn chứ chả 'tiên phong' gì sất. Chính là sức dân sau khi được cởi trói đã làm nên "công cuộc đổi mới đã và đang thắng lợi toàn diện" (thực ra đã thắng lợi hơn nữa nếu Đảng giải phóng sức dân hơn nữa).

    Khái niệm "Đảng ta" là một khái niệm rất củ chuối vì một đảng phái là một tập hợp của con người. Cứ cho là đã từng có một cái "Đảng ta" đã làm được một số việc có ích cho đất nước thì nó không còn trùng với cái "Đảng ta" hiện nay nữa.

    Con người khác nhau, mục đích khác nhau, do đó đừng nên đội lốt từ "Đảng ta" với bình phong lịch sử để che đậy cho mục đích tranh quyền đạt lợi.

    Nhà văn, PGS, TS, NGUYỄN THANH TÚ: "Đảng kế tục lịch sử và làm nên lịch sử." Rất tiếc là cái lịch sử này bị bóp méo, đúng như nhà sử học Dương Trung Quốc đã nói đại ý: lịch sử của ta không nêu những cái như nó xẩy ra mà nêu những cái do người ta nghĩ ra.

    Bà Thanh Tú là PGS TS, tức là người học nhiều, rất tiếc là cái sự học của bà là học nhiều, biết nhiều, nhưng toàn biết những cái sai. Bà lại là nhà văn thì dân đã có câu "nhà văn nói láo, nhà báo nói phét".

    Bà Tú ơi, xin nhắc bà là nếu bà ăn nửa cái bánh mì thì là ăn bánh mì, nhưng nói nửa sự thật là nói dối. Bà lên án thực dân Pháp kể cũng có cái đúng, nhưng tôi đố bà biết bà và tôi đều dùng cái chữ mãu tự La tinh để trao đổi với nhau thì cái chữ này do ai làm ra? Đố bà biết đấy.
    Bà công khai bà là TS, tôi không biết bà là TS gì? Toán lý hóa ...hay văn sử địa triết...? Còn tôi xin tự giới thiệu: trình độ văn hóa nửa cấp 2 (hệ 10 năm và hơn 17 năm cầm súng, xuất thân gia đình nông dân). Bà viết câu sau: “Đó là bản lĩnh cộng sản, là lập trường của chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh và một niềm tin vào Đảng ta vĩ đại!” Tôi đã cầm súng bảo vệ Tổ quốc bảo vệ chính quyền của Đảng CS như hàng triệu thanh niên cùng thế hệ trong khi bà cắp sách đến trường hay làm luận án gì gì đó, vậy những anh “bộ đội cụ Hồ” và bà, ai có “bản lính CS” hơn ai? Bà có biết bao nhiêu người đã chứng minh “bản lĩnh CS” và lòng trung thành với Đảng bằng chính xương máu của mình không? Xin hỏi bà câu nữa rồi ta trao đổi với nhau sau: “Ta theo CN Mác Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh, lạin giải thích tư tưởng HCM là độc lập dân tộc gắn liền với CNXH. Vậy chủ nghiã Mác Lê nin và CNXH khác nhau hay giống nhau ở chỗ nào? Đặc điểm của CNXH là gì?” Bà chỉ nói như con vẹt chứ bà không độc lập suy nghĩ, bà có phát hiện ra cái phi logique trong câu bà trích dẫn không?” Còn học tập đạo đức HCM thì học cái gì ? Thưa bà? Bà đã học đạo đức HCM chưa? Muốn học tập tiính “khiêm tốn” của HCM thì cứ đọc cuốn “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của HCT” do tác giả Trầ n Dân Tiên viết nhé. Bà có biết Trần Dân Tiên là gì không? Là TIỀN TRÊN DÂN đấy bà PGS TS ạ.
    Bà thừa biết là Đảng CS lãnh đạo tức là giai cáp công nhân lãnh đạo. Tôi đố bà tìm thấy một ông hay bà công nhân nào đó trong hàng ngũ lãnh đạo của nhà nước XHCN này. Bà có thấy hiện nay trên thế giới có bao nhiêu nước còn có Đảng CS lãnh đạo (độc đảng? Vậy thì ta hội nhập hay ta lạc lõng?

    Đảng ta vĩ đaị ở chỗ nào khi giết chết gần nửa triệu người (là nông dân tức quân chủ lực) trong CCRĐ và hiện nay đang cho công an quan đội và côn đồ đi cướp ruộng đất của nông dân rồi còn đánh đập họ dã man tàn bạo? Vĩ đại ở chỗ nào khi để mất đất rừng biên giới và hải đảo cũng như vùng biển?

    Bà cứ trả lời những câu hỏi trên rồi tôi và bà cùng nhiều người khác sẽ trao đổi tiếp. Tôi muốn đọc nữa cho người khác gõ hộ, nhưng mệt quá (di chứng chiến tranh mà) đành tạm gác.

    Hỡi ôi, ông PGS-TS ơi, ông giao cái tàu cho thuyền trưởng cầm theo cái tấm bản đồ sai lầm lái thì dẫu có đánh được chút cá cũng chẳng bao giờ cập được vào cái bến "dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh" đâu ông ạ. Đâu phải cái chuyện ngồi mà kể lể là tôi cũng biết đánh cá, cũng biết đưa thuyền vượt qua giông bão.

    Kakakaka, bác này viết chí phải!
    Thể chế độc tài đảng trị ở Việt Nam không còn được dân tin, dân ủng hộ nữa. Đã thế lại còn bị thế lực Trung Cộng can thiệp thô bạo, o bế, nuôi dưỡng, giúp đỡ lực lượng Việt gian phản động bán nước. Sớm muộn cũng sẽ bị diệt vong.
    Kakaka

    Thế theo tác giả, các lỗi tầy đình trong lịch sữ tồn tại của đảng CSVN, (cải cách ruộng đất, giáo dục-khoa học tụt hậu, kinh tế phá sản, lệ thuộc Tầu khựa dẫn tới mất đất mất biển của tổ tiên để lại, dân sống cơ cực do bị mất đất cho các phe nhóm các loại,đạo đức xã hội suy đồi, ...) thì do ai? Phải chăng chỉ là vết xước nhỏ của viên ngọc?
    Mà nền kinh tế phá sản để dẫn tới phải "đổi mới" thực chất là sửa sai để tự cứu mình chứ không phải công trạng để kể công với dân tộc!