Nguyễn Hưng Quốc - Viết và viết lại lịch sử

  • Bởi Khách
    19/02/2013
    5 phản hồi

    Nguyễn Hưng Quốc

    Cho đến nay, nói đến biến cố 30/4/1975, phần lớn chỉ đề cập đến chuyện miền Bắc cưỡng chiếm miền Nam, sau đó, tước đoạt tài sản không những của chính quyền cũ mà còn cả nhà cửa và tài sản của dân chúng, đặc biệt của những người đã bỏ nước ra đi và những người bị liệt vào danh sách “tư sản”. Còn một khía cạnh khác, quan trọng không kém, nhưng rất hiếm khi được đề cập: họ còn tước đoạt cả lịch sử nữa.

    Suốt bao nhiêu năm, từ năm 1975 đến giữa thập niên 1980, lúc chính sách đổi mới ra đời, đảng Cộng sản độc quyền trên mọi phương diện, từ kinh tế đến chính trị, tư tưởng và thông tin. Sau phong trào đổi mới, họ nới lỏng việc độc quyền trong lãnh vực kinh tế, nhưng vẫn duy trì sự độc quyền trong các lãnh vực khác của đời sống, trong đó, hôm nay chúng ta chỉ tập trung vào một lãnh vực: lịch sử.

    Toàn bộ lịch sử, cũng như toàn bộ những bài viết liên quan đến lịch sử hiện đại Việt Nam được xuất bản trong nước từ năm 1975 đến nay đều được viết bởi những người, nói theo Huy Đức, “thắng cuộc”. Nhưng không phải người thắng cuộc nào cũng được quyền tham gia vào việc viết lịch sử. Bộ hồi ký Kết thúc cuộc chiến tranh 30 năm của Thượng tướng Trần Văn Trà, nguyên Trưởng đoàn đại biểu quân sự Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa Miền Nam Việt Nam, Chủ tịch Ủy ban Quân quản Sài Gòn - Gia Định, Tư lệnh kiêm Chính ủy Quân khu 7, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng và Ủy viên Trung ương Đảng, cũng bị thu hồi với lý do: Nó không hoàn toàn đúng theo cách nhìn “chính thống” của đảng. Tháng 9 năm 2012, Quốc hội Việt Nam thảo luận để sửa lại Bộ luật xuất bản, trong đó, có một thay đổi rất đáng chú ý: Các nhà xuất bản được quyền liên kết với tư nhân, hay “đầu nậu” để xuất bản nhiều thứ sách, trừ các cuốn sách có “nội dung về lý luận chính trị, lịch sử, tôn giáo, chủ quyền quốc gia, hồi ký”.

    Quản lý gắt gao những cuốn sách về lý luận chính trị hay về chủ quyền quốc gia là điều có thể hiểu được. Thêm vào danh sách ấy những cuốn sách về tôn giáo cũng có thể hiểu được: đảng Cộng sản vốn chủ trương vô thần và thường nghi kỵ các tôn giáo. Nhưng còn lịch sử? Nói đến lịch sử, người ta thường nghĩ ngay đến những chuyện đã qua. Trong quá khứ. Chúng có liên quan gì đến chuyện chính trị? Có. Chủ trương của đảng Cộng sản rất nhất quán: Đó là lãnh vực họ muốn giành độc quyền. Đến cả các cuốn “hồi ký” của cán bộ và đảng viên của họ, họ cũng không tin: Chúng cần phải được kiểm duyệt kỹ lưỡng. Từng câu. Từng chữ.

    Có thể nói, nhà cầm quyền không phải chỉ muốn giữ độc quyền trong việc quản lý hiện tại mà còn cả trong việc quản lý quá khứ. Họ muốn thực dân hóa cả ký ức của dân tộc. Chửi nhà Nguyễn, rồi sau đó, công nhận một số đóng góp của nhà Nguyễn là quyết định của họ. Phủ nhận Tự Lực văn đoàn, rồi sau đó, ca ngợi Tự Lực văn đoàn cũng là quyết định của họ. Cả việc viết và viết lại lịch sử đều nằm trong tay họ.

    Hoàn toàn.

    Với lịch sử xa, còn thế; với lịch sử gần, lại càng hơn thế nữa. Tất cả những gì liên quan đến chiến tranh Việt Nam và sau đó, đều do họ viết. Theo quan điểm của họ. Tuyệt đối không thể có một tiếng nói nào khác. Họ giành sự độc quyền ấy một cách dứt khoát, kiên quyết, không hề nhân nhượng. Và, cho đến nay, không hề mất cảnh giác.

    Không thể nói là họ không thành công. Họ thành công ít nhất ở ba khía cạnh: Một, họ khống chế toàn bộ nội dung lịch sử được giảng dạy trong hệ thống giáo dục từ tiểu học đến trung học và đại học. Không có một tiếng nói khác nào lọt vào được để làm nhiễu những tiếng nói của họ. Hai, họ cũng kiểm soát được toàn bộ các xuất bản phẩm chính thức ở trong nước. Một vài cách nhìn khác với quan điểm chính thống của họ đều hoặc bị cấm đoán hoặc bị thu hồi hầu như ngay tức khắc. Ba, cái lịch sử được họ viết hoặc viết lại ấy có khá nhiều ảnh hưởng đến giới học giả Tây phương, những người, một phần, có khuynh hướng chỉ tin cậy vào các văn bản viết; phần khác, do cả tin hay do tính toán, thường sử dụng các văn bản viết được xuất bản trong nước để làm tài liệu tham khảo, có khi là nguồn tài liệu duy nhất. Khi ảnh hưởng lên được giới học giả Tây phương, họ cũng có thể gây ảnh hưởng đến nhiều người thuộc nhiều thành phần khác nhau trên thế giới.

    Có điều, sự thành công của họ không trọn vẹn và càng lúc càng không trọn vẹn. Càng ngày càng có nhiều tiếng nói phi chính thống xuất hiện và để lại những dấu ấn lớn và sâu trong quần chúng, đặc biệt, giới trí thức. Lý do đầu tiên là nhiều người, ngay trong nội bộ đảng, không chấp nhận tham vọng độc quyền viết hoặc viết lại lịch sử của nhà cầm quyền. Họ muốn nói lên những sự thật mà họ từng nghe, thấy hoặc tham gia vào việc thực hiện. Ngày trước, có khi muốn nhưng người ta không dám bắt tay vào việc viết. Vì sợ. Sau ngày chủ nghĩa Cộng sản ở Nga và Đông Âu bị sụp đổ, người ta biết chắc những tiếng nói chính trực của mình, một lúc nào đó, sẽ được lắng nghe, bởi vậy, đâm ra tự tin và hứng khởi để làm việc hơn. Lý do thứ hai là nhờ internet. Ở Việt Nam, nhà nước có thể kiểm soát dễ dàng hệ thống báo chí và xuất bản. Bất cứ cuốn sách hay bài báo nào đi ngược lại quan điểm của họ, họ đều có thể tịch thu. Nhưng việc kiểm soát trên internet không phải dễ. Càng không dễ khi có thêm lý do thứ ba này nữa: sự liên thông giữa trong và ngoài nước. Trước, trong là trong và ngoài là ngoài. Năm 1979, để chuyển được tập thơ của mình ra với thế giới, Nguyễn Chí Thiện đã phải chấp nhận 12 năm tù (1979-1991). Năm 1982, chỉ vì cầm tập thơ chép tay Về Kinh Bắc từ Hà Nội vào Sài Gòn, nhà thơ Hoàng Hưng đã bị bắt và ở tù 39 tháng, còn Hoàng Cầm, tác giả, thì bị 16 tháng tù.

    Bây giờ thì khác. Bất cứ bài viết hay cuốn sách nào bị ngăn chận ở trong nước cũng đều được tung lên mạng và truyền bá rộng rãi khắp nơi, trước hết, bởi cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại, sau đó, bởi chính những người hiện đang sống trong nước.

    Chính nhờ ba lý do kể trên, trong những năm vừa qua, chúng ta được đọc khá nhiều cuốn sách hay về lịch sử đương đại Việt Nam được nhìn từ nhiều góc độ và qua kinh nghiệm của nhiều người khác nhau. Trong số đó, nổi bật nhất là các cuốn Hồi ký 1940-1945 của Trần Văn Giàu, Hồi ký của một thằng hèn của nhạc sĩ Tô Hải, Hồi ký của giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh, Hồi ký không tên của Lý Quý Chung, Ký ức và suy nghĩ của cựu Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Trần Quang Cơ, hồi ký Tôi bị bắt của nhà thơ Trần Vàng Sao, và gần đây nhất, cuốn Bên thắng cuộc, gồm hai tập, của nhà báo Huy Đức.

    Người ta thường nói: Lịch sử luôn luôn được viết bởi những người chiến thắng. Điều đó nhất định là đúng. Nhưng có lẽ chỉ đúng với hai điều kiện: Một, những kẻ chiến thắng ấy nắm quyền cai trị một quãng thời gian dài, thật dài, đủ để rửa sạch mọi ký ức của cả cộng đồng (như các triều đại phong kiến ngày xưa); và hai, dân chúng hoàn toàn cam chịu im lặng, hoặc nếu không, cũng không có bất cứ phương tiện hay cơ hội nào để lên tiếng. Với cả hai điều kiện ấy, nhà cầm quyền Việt Nam đều không có. Họ có thể đốt sạch sách vở ở miền Nam nhưng lại không thể đốt chúng ở ngoại quốc, trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại cũng như trong các thư viện lớn của thế giới. Họ có thể kiểm soát hệ thống báo chí và xuất bản trong nước nhưng lại hoàn toàn bất lực trước sinh hoạt báo chí và xuất bản ở hải ngoại, đặc biệt các sinh hoạt truyền thông trên mạng.

    Từ năm 1975, thậm chí, từ năm 1945 đến nay, đảng Cộng sản Việt Nam luôn luôn giành quyền viết lịch sử. Có những thời kỳ, họ là người duy nhất viết lịch sử. Bây giờ dường như đang bắt đầu xuất hiện một phong trào viết lại cái lịch sử ấy. Phong trào ấy càng phát triển bao nhiêu, sự xuyên tạc và dối trá càng sớm bị lột trần bấy nhiêu. Khi sự xuyên tạc và dối trá bị lột trần, các huyền thoại chung quanh đảng cũng như các lãnh tụ càng rơi rụng nhanh chóng bấy nhiêu. Khi các huyền thoại vốn là một trong những nền tảng xây dựng chế độ bị rơi rụng, không chừng chính chế độ cũng sẽ lung lay theo.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Ông Hồ không phải là tác giả tập thơ Ngục Trung Nhật Ký.

    ***

    1940 niên, 5 nguyệt, xuất nhậm Đệ Tứ Chiến Khu (trú Liễu Châu, Tư lệnh Trương Phát Khuê) chính trị bộ trung tướng chủ nhiệm, phụ trách chiến khu chính trị huấn luyện công tác.

    1940年5月,出任第四战区(驻柳州,司令张发奎 Chang Fa-Kui)政治部中将主任,负责战区政治训练工作

    Theo baike.baidu.com tướng Lương Hoa Thịnh, Trung Hoa Quốc Dân Đảng đảm nhận chức vụ Phó Tư Lệnh vào tháng 5 1940. Bài chúc mừng phải được viết vào năm 1940. Ông Hồ lúc đó chưa bị đi tù.

    Bài 109 :Chúc mừng và đề cao các chiến công của Tướng Lương Hoa Thịnh.

    Lương Hoa Thịnh tướng quân thăng nhậm phó tư lệnh [www.thivien.net]

    Trích từ Wikipedia

    7. 回师南昌, 升九十二师师长, 参与剿共瑞金之役。
    Hồi sư Nam Xương,thăng cửu thập nhị sư sư trưởng,tham dữ tiễu cộng thụy kim chi dịch。
    8. 民国二十四年 (1935 年) 至昆明追击共军,4 月授陆军少将。

    Dân quốc nhị thập tứ niên (1935 niên) chí Côn Minh truy kích cộng quân,4 nguyệt thụ lục quân thiếu tướng。

    梁华盛 / (1904年-1999年)
    Liáng huá shèng / Lương Hoa Thịnh

    Nổi Bật?
    Hồi ký T.V.Giàu, lại coi là nổi bật, thì cũng lạ. Ông Giàu bảo Đệ Tứ VN "chỉ khoảng vài chục người", và "Rất mưu sĩ"...không biết là ông nói như thế, trước hay sau vụ sát hại 210/214 người ở sông Lòng Sông, Phan Thiết..."Mấy chục người" ông nói ấy là những người còn sống sót, hay tổng cộng, trước khi bị đem thủ tiêu năm 1945?
    Sách ông Giàu mới đây, cũng như sách của Nguyễn Thành trước kia...chỉ là bản hợp tấu thóa mạ hương hồn các nạn nhân trong Kháng chiến Nam Bộ, sau khi đã sát hại họ.
    Cho đến 1982, bên Pháp mới dám đăng "Sự choáng váng do cuộc Đại Hội XX của CS Liên Xô" của sử gia Roger Martelli, thì ngay cùng năm, người Việt đã có "Sự Thật về Stalin"...nhưng sinh hoạt sách báo, có ai nhắc đến được 1 chữ? (Kể cả khi tái bản 1994, ở Orange Cty, California).
    Sách nói về Phan Văn Hùm, ra mắt ở Bolsa, được báo Người Việt tường thuật ngay hôm sau, là "nhà cách mạng PHẠM văn Hùm"!
    Thật là các cây bút chống Cộng đầy kiến thức lịch sử!

    Visitor: "Nhà Nguyễn (tính từ Chúa Nguyễn Hoàng) là một trong những triều đại vĩ đại nhất của VN, đã có công mở rộng bờ cõi và thống nhất đất nước lớn như ngày nay."

    Mình đem quân đi châm chiếm nước khác thì gọi là "có công mở rộng bờ cõi". Còn nước khác đem quân xâm chiếm nước mình thì gọi là xâm lược. Trước mắt thì coi chừng bọn Đại Hán "mở rộng bờ cõi" xuống khắp cả bán đảo Đông Dương.

    visitor viết:
    Nói đi thì phải nói lại, chuyện viết lại lịch sử không phải chỉ có ĐCS mới làm. Chính Nhà Nguyễn đã viết và viết lại LS bằng cách coi nhà Tây Sơn là ngụy triều. Và cái cách nhà Nguyễn trả thù nhà Tây Sơn cho thấy đó chỉ là đặc tính của người VN: "Thắng làm vua, thua làm giặc". Đã đến lúc bớt chuyện bới móc LS để chửi bới đi là vừa!

    Nói như vậy không phải là tôi chê Nhà Nguyễn. Đối với cá nhân tôi, Nhà Nguyễn (tính từ Chúa Nguyễn Hoàng) là một trong những triều đại vĩ đại nhất của VN, đã có công mở rộng bờ cõi và thống nhất đất nước lớn như ngày nay.

    Bàn lui thì cũng phải bàn tới, chính cọng sản VN cũng sáng tác lịch sử rất giỏi, gọi người Việt Quốc Gia là ngụy quân ngụy quyền cho đến tận hôm nay.

    Nói thế chứ tôi rất khâm phục cọng sản VN. Đối với tôi, triều đại csvn (tính từ hcm) là một triều đại vĩ đại nhất của VN, đã có công đánh thằng 2 tên thực dân, đế quốc đầu sỏ của thế giới, thống nhất đất nước như ngày nay, xém chút nữa thì mở rộng được bờ cõi sang cả Láo, Cam Pu Chia, tuy có tặng kha khá lãnh thổ, lãnh hải và một ít hải đảo cho người anh láng giềng vĩ đại lâu năm của đảng.

    Không nên bươi móc lịch sử làm gì, thứ gì thối thì đừng có chỏ mũi vào, đừng moi lên. Hãy khép lại quá khứ, cùng nhau nhìn về, hướng mũi về tương lai tươi đẹp, thơm tho :)

    Nói đi thì phải nói lại, chuyện viết lại lịch sử không phải chỉ có ĐCS mới làm. Chính Nhà Nguyễn đã viết và viết lại LS bằng cách coi nhà Tây Sơn là ngụy triều. Và cái cách nhà Nguyễn trả thù nhà Tây Sơn cho thấy đó chỉ là đặc tính của người VN: "Thắng làm vua, thua làm giặc". Đã đến lúc bớt chuyện bới móc LS để chửi bới đi là vừa!

    Nói như vậy không phải là tôi chê Nhà Nguyễn. Đối với cá nhân tôi, Nhà Nguyễn (tính từ Chúa Nguyễn Hoàng) là một trong những triều đại vĩ đại nhất của VN, đã có công mở rộng bờ cõi và thống nhất đất nước lớn như ngày nay.