Hiệu Minh - Những người trên tấm ảnh. 17-2-1979

  • Bởi Admin
    17/02/2013
    2 phản hồi

    Hiệu Minh

    tap-the-chic3aan-se1bbb9-bp-pc3b2-hc3a8n.jpeg

    Tập thể chiến sỹ BP Pò Hèn (Quảng Ninh). Ảnh: tư liệu

    Tác giả blog đang trên đường đi công tác Á Châu, do lịch trình bận nên không thể đóng góp bài cho ngày 17-2-1979, dù thực sự muốn viết gì đó.

    Năm 1979, tôi lên Lạng Sơn cùng đoàn chuyên gia Liên Xô và Ba Lan đúng một tháng sau khi Trung Quốc rút khỏi. Thành phố đổ nát, cầu Kỳ Cùng gẫy làm đôi do bộc phá đánh thành hình chữ V, mà lính Trung quốc gọi là Victoria (chiến thắng).

    Bệnh viện, trường học, cơ quan nhà nước… bị bộc phá đánh sập rất chuyên nghiệp, cài chất nổ bốn phía, khi nổ thì thành đống gạch vụn. Không ngôi nhà nào nguyên vẹn. Đôi chỗ vẫn còn cảnh báo, có mìn chưa nổ.

    Trên tường vẫn còn dòng chữ sơn đỏ viết cẩu thả “Đả đảo tập đoàn …”. Có chỗ được tẩy đi nhưng vẫn có thể đọc được những gì mà người bạn phương Bắc gửi lại.

    Sau này đọc lại lịch sử mới hiểu cuộc chiến thật là tàn nhẫn do những người anh em cùng ý thức hệ giết nhau. Từ chiến trường Campuchia đến biên giới Việt Trung. Bao nhiêu sinh mạng trai trẻ của cả hai phía đã ngã xuống bởi những tính toán thấp hèn của những kẻ cầm quyền tham lam và độc ác.

    Suốt dọc đường bay từ Washington DC đến Inchon (Seoul), tôi đọc hết cuốn Bên thắng cuộc (Giải Phóng) của Huy Đức. Chiến trường Campuchia và biên giới phía bắc được anh viết lại với nỗi đau của người lính tham chiến. Một sự trùng lặp, tôi đọc đúng vào ngày 17-2.

    Dừng lại Seoul hơn 1 tiếng để bay tiếp đi Manila, dù qua 13 tiếng trên trời không ngủ vì muốn đọc hết cuốn sách, người rã rời, tâm trạng thật khó hiểu, nhưng tôi cố viết mấy dòng này.

    Tôi muốn nói, cũng nhưng 90 triệu dân VN, không ai quên cuộc chiến phía Nam và phía Bắc cách đây mấy thập kỷ, cho dù báo chí chính thống không dám nói đến.

    Thấy tấm ảnh trên Blog Quê Choa “Tập thể cán bộ chiến sĩ đồn Pò Hèn, tháng 12-1978″ lấy từ FB của nhà báo Lê Đức Dục, phóng viên báo Tuổi trẻ (tại đây), xin đăng lại trên HM Blog. Cảm ơn nhà báo vì tấm ảnh này.

    Nhà báo cho biết, bức ảnh được chụp và dịp liên hoan cuối năm và sau hai tháng, hầu hết những chàng trai trẻ trên tấm ảnh đó đã hy sinh trong cuộc chiến chống Trung Quốc xâm lược.

    Tấm ảnh nói lên cái giá quá đắt của cuộc chiến. Xin đừng ảo tưởng vào tình hữu nghị anh em, 16 chữ vàng, 4 tốt.

    Bao giờ những nhà lãnh đạo biết đặt quyền lợi dân tộc lên trên ý thức hệ thì mới mong những chàng trai trẻ Pò Hèn không ngã xuống lúc tuổi còn xuân.

    HM. Viết từ Inchon Airport. 17-2-2013

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Hôm nay ngày 18/2, đã quá 1 ngày kỷ niệm sự kiện 17/2/1979, ngày quân Trung quốc xâm lược Việt Nam. Đọc trên báo Thanh niên là tờ báo duy nhất của Nhà nước đăng bài viết của Thiếu tướng Lê Văn Cương , nói về cuộc chiến 1979. Trong những ngày tháng đó, là người lính chiến đấu ở CPC , chúng tôi vô cùng căm hận quân Trung quốc và đau xót trước sự hy sinh, mất mát của quân dân 6 tỉnh biên giới phía bắc. Chúng tôi đã chiến đấu tiêu diệt quân Ponpot tay sai của Trung quốc với cả lòng căm thù ngút trời và để chia lửa với đồng đội biên giới phía bắc. Nhưng lạ thay, đã nhiều năm qua không thấy nhà nước tổ chức kỷ niệm, tôn vinh những anh hùng liệt sỹ và cả đồng bào đã bị quân xâm lược Trung quốc tàn sát?. Có một danh nhân nào đó đã viết: Lịch sử là lịch sử, không có thế lực nào có thể xóa bỏ hoặc thay đổi lịch sử. Đây lại là lịch sử bi hùng của dân tộc , tại sao lại không tổ chức kỷ niệm hoặc ít ra đưa trên các đài, báo nhà nước?. Trong quan hệ bang giao " không có bạn bè hoặc kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích dân tộc , tổ quốc là vĩnh viễn". Không kẻ nào có quyền nhân danh ai, bất cứ lý do gì để quên lịch sử ngày 17/2/1979. " kẻ nào bắn vào quá khứ bằng súng lục thì tương lai sẽ nhận được đạn đại bác ". Dân tộc Việt nam là dân tộc yêu hòa bình, bao dung,nhưng cũng kiên cường chiến đấu chống quân cướp nước và bán nước. Đồng thời cũng là dân tộc có nghĩa có tình thủy chung, sống với đạo lý " uống nước nhớ nguồn". Tổ chức nào, kẻ nào đi ngược lại truyền thống tốt đẹp đó là phản bội dân tộc bất trung, bất nghĩa với những người đã hy sinh mình vì Tổ quốc và nhân dân!

    Thời phong kiến có câu cho nam tử:
    Tu Thân, Tề Gia, Trị Quốc, Bình Thiên Hạ.
    Thời nay dưới chế độ XHCN ưu việt được thực thi bỡi đảng viên CS Việt nam:
    Vinh Thân, Phì Gia, Mạt Quốc, Hèn Thiên Hạ.

    Đoàn Viên