Nguyễn Tường Tâm - Phản biện của phản biện điều 4 Hiến Pháp

  • Bởi Khách
    17/02/2013
    8 phản hồi

    Nguyễn Tường Tâm (luật gia)

    Trong việc chống lại đòi hỏi bỏ điều 4 HP, quan điểm của Đảng cho rằng điều 4 HP là cần thiết để duy trì sự thống nhất quyền lực (ghi chú: đây không phải là quan điểm của tác giả). Quan điểm này đã được Đảng chính thức đưa lên trong bài "Xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa thật sự của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân" đăng trên báo Nhân Dân ngày 2/9/2012

    Điều 4 Hiến Pháp đã và đang bị nhiều người chỉ trích và đòi xóa bỏ. Luận điểm của những người chỉ trích nói chung cho rằng điều 4 Hiến Pháp mâu thuẫn với các Điều 2, Điều 3, Điều 8, Điều 15, Điều 16, Điều 21, Điều 83… của chính bản Hiến pháp, xin xem bài "Điều 4 Hiến pháp 1992 phá hủy nền tảng của chính bản Hiến pháp" của Trần Mạnh Hảo (1).

    Nhưng trong bất cứ một bài bình luận nào, hay một bài nghiên cứu khoa học nhân văn nào (như phê bình văn học, nghệ thuật, chính trị, triết học, kinh tế, xã hội, và pháp luật), để khách quan và có tính thuyết phục, cũng cần có phần phản biện (refutation), tức là phần tác giả xem xét một cách khách quan quan điểm đối nghịch. Chỉ có trong học đường và xã hội Cộng Sản hay xã hội Xã Hội Chủ Nghĩa, các bài các bài viết của học sinh, sinh viên hay các bài nghiên cứu khoa học nhân văn mới không có phần phản biện, chỉ một chiều. Trong vấn đề đòi xóa bỏ điều 4 Hiến Pháp, bên đối nghịch là quan điểm của những người bênh vực điều 4 Hiến Pháp, quan điểm của những đảng viên trung kiên. Trong việc chống lại đòi hỏi bỏ điều 4 Hiến Pháp, quan điểm của Đảng cho rằng điều 4 Hiến Pháp là cần thiết để duy trì sự thống nhất quyền lực (ghi chú: đây không phải là quan điểm của tác giả). Quan điểm này đã được Đảng chính thức đưa lên trong bài "Xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa thật sự của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân" đăng trên báo Nhân Dân ngày 2/9/2012. Bài báo đó viết, "...do Ðảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo; quyền lực Nhà nước là thống nhất; có sự phân công, phối hợp và kiểm soát quyền lực giữa các cơ quan trong việc thực hiện các quyền: lập pháp, hành pháp và tư pháp." (Ghi chú: kể từ đây cho tới hết, tác giả giả định là người bênh vực điều 4 Hiến Pháp) Xét thấy rằng quan điểm này trên thực tế cũng hợp lý. Bởi vì, mặc dù, theo nguyên tắc của nhà nước pháp quyền thì cần có sự phân công giữa ba ngành lập pháp, hành pháp và tư pháp, nhưng nếu sự phân công cứng ngắc thì quyền lực nhà nước sẽ bị phân tán. Mà một khi quyền lực nhà nước bị phân tán thì nhà nước sẽ gặp hai trở ngại quan trọng, thứ nhất là không thực hiện được một cách mau chóng và hữu hiệu các chính sách lớn như xóa đói giảm nghèo và xóa bỏ cách biệt giầu nghèo giữa các giai tầng xã hội. Bằng chứng là tại Hoa Kỳ, quốc gia được cho là dân chủ và giầu mạnh hàng đầu trên thế giới, nhà nước phải mất nhiều thập niên mới đạt được đạo luật về chính sách cải tổ y tế, mang lại bảo hiểm y tế cho toàn dân Hoa Kỳ, mà sự cải tổ cũng không được trọn vẹn. Bài "Health Care Reform" trên nhật báo The New York Times, số ra ngày 15/2/2013 viết rằng, "Sau nhiều thập niên, sau một loạt thất bại của các vị tổng thống của đảng Dân Chủ và một năm tranh cãi kịch liệt trước đó giữa hai đảng Dân chủ và Cộng Hòa, vào ngày 23/3/2010 tổng thống Obama đã ký ban hành đạo luật Cải tổ việc chăm sóc y tế (Health Care Reform). Đạo luật mở rộng bảo hiểm sức khỏe cho hơn 30 triệu người, chủ yếu là nới rộng trợ cấp y tế của chính phủ liên bang cho những người có lợi tức thấp và trợ giúp những người có lợi tức trung bình (middle-income Americans) mua các bảo hiểm y tế tư.". Một chính sách xã hội y tế có lợi cho số lớn dân chúng như thế mà phải mất nhiều thập niên Hoa Kỳ mới đạt được, chỉ vì nhà nước Hoa Kỳ thiên về phân quyền cứng ngắc mà thiếu tập trung thống nhất quyền lực.

    So với Hoa Kỳ, đất nước chúng ta vừa yếu kém hơn, vừa nghèo hơn, dân trí còn thấp hơn, và còn nhiều vấn đề kinh tế, xã hội lớn hơn, cấp bách hơn, nếu chọn phương pháp phân tán quyền lực cứng ngắc theo kiểu Hoa Kỳ như một số người đòi hỏi, nhà nước sẽ rất khó thực hiện những chính sách mang lại sự thăng tiến cuộc sống cho người dân.

    Thêm nữa, khác với Hoa Kỳ, là một cường quốc mạnh cả về kinh tế lẫn quân sự, không bị quốc gia nào đe dọa, Việt Nam chúng ta là một quốc gia còn yếu kém về quân sự lại đang có đe dọa biển Đông, hải đảo và trong tương lai có thể cả ở đất liền. Mặc dù tinh thần chiến đấu chống ngoại xâm của chúng ta là vô địch, chúng ta đã chứng minh sự vô địch qua hai cuộc kháng chiến thần thánh đánh đuổi hai đế quốc đầu xỏ là Pháp và Mỹ, dành lại độc lập và tự do cho dân tộc, nhưng trong thế kỷ kỹ thuật hiện đại, sức mạnh quân sự của chúng ta còn hạn chế nhiều về phương diện vũ khí. Trong tình hình hiện nay nếu không có sự lãnh đạo thống nhất quyền lực của Đảng đối với nhà nước (government), chúng ta sẽ khó bảo vệ được sự toàn vẹn vùng biển, vùng trời, hải đảo và đất liền nếu có tình huống xảy ra.

    Chúng ta thử tự hỏi, trong hai giải pháp sau đây chúng ta chọn giải pháp nào:

    1- Hoặc chúng ta nhân danh dân chủ, nhân quyền tuyệt đối, hay gần tuyệt đối, để đòi hỏi một sự phân quyền cứng ngắc giữa ba ngành của nhà nước như của Hoa Kỳ hay Âu châu, khi có tình huống xảy ra, chúng ta không thể bảo vệ được tổ quốc, chỉ vì không có sự thống nhất chỉ huy, thống nhất lãnh đạo, nên không thể dồn mọi tâm huyết và lực lượng của toàn dân vào việc bảo vệ tổ quốc, để rồi một lần nữa tổ quốc lại rơi vào vòng nô lệ ngoại bang, khi đó thì cái gọi là "dân chủ, nhân quyền, và mọi thứ quyền khác" của nhân dân cũng không còn nữa.

    2- Hay là chúng ta hãy tạm chấp nhận giới hạn dân chủ, giới hạn nhân quyền và quyền công dân, chấp nhận có một sự "phân quyền mềm dẻo" và sự phối hợp và thống nhất quyền lực của ba ngành nhà nước dưới sự lãnh đạo của Đảng để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ trong mọi tình huống và thực hiện mau chóng, hữu hiệu các chính sách kinh tế, xã hội và quân sự để thăng tiến phúc lợi của nhân dân.

    Không cần phải lý luận nhiều, chắc chắn những người sáng suốt và yêu nước sẽ thấy rằng việc hạn chế một phần dân chủ, nhân quyền và quyền công dân để Đảng thống nhất lãnh đạo là cần thiết cho sự tồn vong và thăng tiến của tổ quốc. Nói cách khác, đúng như Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết đã tuyên bố, "Bỏ điều 4 Hiến Pháp là tự sát", không phải là Đảng tự sát mà là Tổ quốc tự sát, mà là Nhân dân tự sát.

    Những người đòi bỏ điều 4 Hiến Pháp ít ra phải có đủ luận chứng thuyết phục hơn cả về mặt lý thuyết pháp lý lẫn mặt tình cảm yêu nước chống lại luận chứng này của phe trung kiên với Đảng thì mới mới hy vọng có thêm sự ủng hộ.

    Nguyễn Tường Tâm (luật gia)

    __________________________________________________

    Ghi chú:

    (1) Trần Mạnh Hảo - Điều 4 Hiến pháp 1992 phá hủy nền tảng của chính bản Hiến pháp (Dân Luận)

    Chủ đề: Pháp luật

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Góp vui với bác Luật gia - :-] !

    Đọc bài chủ, đã thấy vui vui; Đọc tiếp một số lời bình thì cũng muốn … góp vui thêm.
    Thực ra, lý luận (giả định!) rằng „thống nhất quyền lực … dưới sự lãnh đạo của Đảng …“ mang lại hiệu quả thiết thực là khá sát tư duy của không ít người Việt (với „bộ phận không nhỏ“ đảng viên đảng CSVN): Chuyên chính toàn quyền là „trình điều hành“ tốt trong thời chiến. Thời bình, người thức giả phải nhớ lời Đức Thánh Trần: Khoan sức Dân (giảm độc quyền, gó ép = Dân chủ) là kế rễ sâu, gốc bền!
    Điều 4 thể hiện sự KÉM và YẾU của tư duy cộng sản.
    Xin dẫn 1 nhận xét trên FB:
    Cái HÈN to nhất là „điều 4“ (Hiến pháp 1992),
    “Lấn hàng - đặt gạch”, lệ xưa rồi!
    “Ăn mày dĩ vãng” không hổ thẹn:
    TÂM và TẦM đều rất ... than ôi!

    Một số điều vui khác xin được từ từ góp sau.
    Thân mến.

    Trích dẫn:
    Không cần phải lý luận nhiều, chắc chắn những người sáng suốt và yêu nước sẽ thấy rằng việc hạn chế một phần dân chủ, nhân quyền và quyền công dân để Đảng thống nhất lãnh đạo là cần thiết cho sự tồn vong và thăng tiến của tổ quốc. Nói cách khác, đúng như Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết đã tuyên bố, "Bỏ điều 4 Hiến Pháp là tự sát", không phải là Đảng tự sát mà là Tổ quốc tự sát, mà là Nhân dân tự sát.

    Những người đòi bỏ điều 4 Hiến Pháp ít ra phải có đủ luận chứng thuyết phục hơn cả về mặt lý thuyết pháp lý lẫn mặt tình cảm yêu nước chống lại luận chứng này của phe trung kiên với Đảng thì mới mới hy vọng có thêm sự ủng hộ.

    Luât gia này lí luận rất lí lắc, ở trên thì cứ phán khơi khơi 'không cần lí luận nhiều, chắc chắn những người sáng suốt và yêu nước sẽ thấy rằng ...', ngay ở bên dưới lại đề nghị rất hùng hồn 'Những người đòi bỏ điều 4 Hiến Pháp ít ra phải có đủ luận chứng thuyết phục hơn cả về mặt lý thuyết pháp lý lẫn mặt tình cảm yêu nước ...'

    Luật gia cứ nhồi chữ, kêu cho hay, mà không ý thức được rõ ràng là mình đang thực sự nói cái gì.

    Luật gia hay lột da. Ớn lạnh cả người !

    "Không cần phải lý luận nhiều, chắc chắn những người sáng suốt và yêu nước sẽ thấy rằng việc hạn chế một phần dân chủ, nhân quyền và quyền công dân để Đảng thống nhất lãnh đạo là cần thiết cho sự tồn vong và thăng tiến của tổ quốc. Nói cách khác, đúng như Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết đã tuyên bố, "Bỏ điều 4 Hiến Pháp là tự sát", không phải là Đảng tự sát mà là Tổ quốc tự sát, mà là Nhân dân tự sát."
    Từ thủa khai sinh lập địa đến năm 1930 ĐCS không tồn tại tại Việt Nam. Trong thời gian này tổ quốc Việt Nam không tồn vong, không thăng tiến?
    Mong tác giả giải thích thêm để kẻ ngu dốt này hiểu.

    Trước hết hãy xem trình độ của vị luật gia NTT này khi ông còn viết sai chính tả "...dành lại độc lập và tự do cho...". Phải viết là "GIÀNH độc lập..." mới đúng.

    Ông luật gia này lại viết: "Không cần phải lý luận nhiều, chắc chắn những người sáng suốt và yêu nước sẽ thấy rằng việc hạn chế một phần dân chủ, nhân quyền và quyền công dân để Đảng thống nhất lãnh đạo là cần thiết cho sự tồn vong và thăng tiến của tổ quốc. Nói cách khác, đúng như Chủ tịch Nước Nguyễn Minh Triết đã tuyên bố, "Bỏ điều 4 Hiến Pháp là tự sát", không phải là Đảng tự sát mà là Tổ quốc tự sát, mà là Nhân dân tự sát.
    Những người đòi bỏ điều 4 Hiến Pháp ít ra phải có đủ luận chứng thuyết phục hơn cả về mặt lý thuyết pháp lý lẫn mặt tình cảm yêu nước chống lại luận chứng này của phe trung kiên với Đảng thì mới mới hy vọng có thêm sự ủng hộ."

    Về lý thuyết thì mục tiêu dân chủ là mức phấn đấu của mọi quốc gia văn minh, còn độc đảng, độc quyền (điều 4 HP) thì làm cho dân nghèo nước yếu. Có chính khách nước ngoài đã nói: "Nạn đói chỉ xảy ra ở những nước thiếu dân chủ". Chứng minh hùng hồn nhất là Bắc Triều tiên, vũ khí hạt nhan thì mạnh, còn hạt gạo thì thiếu, dân đói đến nỗi phải ăn cả thịt người. Việt Nam ta trước khi Liên xô sụp đổ tuy không chết đói nhưng đói cho đến khi chết. Lý lẽ trên của ông Tam chính là phản động theo đúng nghĩa, tức là làm cho lịch sử tiến hóa quay ngược lại, chứ không phải phản động theo nghĩa của những người CS chụp mũ cho những người có tư tưởng tiến bộ chống lại sự độc tài (chuyên chính) của Đảng CS. Phe "trung kiên với Đảng" thực chất bây giờ là "một bầy sâu". Chính "bầy sâu" này làm cho dân đói khổ, mất tự do mát dân chủ, mát cả ruộng đất, tức mất cả miếng cơm manh áo hàng ngày. Cái chân lý muôn đời là "dân giàu nước mạnh, xã hội dân chủ". MOng ông luật gia này cần tảy não trước rồi hãy viết sau, nhiều vị trung kiên với dân với nước đã lên tiếng phản đối điều 4 HP rồi.

    Trích dẫn:
    Trong việc chống lại đòi hỏi bỏ điều 4 HP, quan điểm của Đảng cho rằng điều 4 HP là cần thiết để duy trì sự thống nhất quyền lực (ghi chú: đây không phải là quan điểm của tác giả). Quan điểm này đã được Đảng chính thức đưa lên trong bài "Xây dựng nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa thật sự của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân" đăng trên báo Nhân Dân ngày 2/9/2012

    Đây không phải là quan điểm của tác giả.
    Có lẽ tác giả muốn các bác phản biện lại ý kiến này của đảng CSVN.

    Bác Trương Minh Tịnh có phản biện rồi đấy

    Hơn nữa trước đây, trước 1980, không có điều 4, VN đã tình nguyện làm tiền đồn XHCN đánh bại Pháp và Mỹ đấy thôi. Và nhất là 1979 lại đánh bại Polpot Khmer ngay tại Campuchia và đánh bại gọng kìm TQ 2/1979

    Không có điều 4, VN đánh bại Pháp, Mỹ, Khmer đỏ và TQ. Vậy thì cần gì đến điều 4 nữa ? Nhất là hiện nay VN đang là đối tác chiến lược, anh em với TQ (4 tốt, 16 chữ vàng). Đối tác quan trọng với Mỹ, Nga, Asean, Pháp, Anh, Nhật, ... còn sợ ai xâm lược nữa bây giờ ?

    Tôi không đồng ý với tác giả về quan điểm nầy.

    Bằng chứng là những nước chung quanh Việt-Nam (như Phi-Luật-Tân,Indonesia,Thái-Lan,Mã-Lai,Đài-Loan,Singapore,Nhật.......) họ có một nền Dân Chủ.Mà chẳng yếu đi chút nào cả.Mạnh thêm là có.Chỉ có Việt-Nam là yếu.

    Luận điểm của tác giả Nguyễn Tường Tâm (trong bài nầy) là luận điểm phổ thông mà (bất kỳ) nhà độc tài nào cũng xài để biện minh cho sự cai trị độc ác của mình.

    hạn chế một phần dân chủ, nhân quyền và quyền công dân để Đảng thống nhất lãnh đạo là cần thiết cho sự tồn vong và thăng tiến của tổ quốc

    Em hổng sáng suốt, nhưng đọc xong câu này thì hổng muốn sáng xuốt .