Adam Bray - Joel Brinkley viết sai về Việt Nam chỗ nào: Ông ta nên làm mọi người bực mình bằng cách nói đúng sự thật

  • Bởi Diên Vỹ
    16/02/2013
    11 phản hồi

    Diên Vỹ chuyển ngữ

    09.02.2013

    Đầu tháng này Giáo sư Đại học Stanford Joel Brinkley đã tạo ra một cơn phẫn nộ dữ dội với bài viết trên tờ Chicago Tribune với tựa đề: “Mặc dù ngày càng thịnh vượng, khẩu vị của người Việt vẫn kỳ dị”. Trong đó căn bản là ông cho rằng người Việt là những kẻ hám ăn thịt, có thể ăn bất kỳ thứ gì ngọ nguậy được; từ động vật hoang dã đến thú nuôi; bóc lột trơ trọi đất nước, và vì thế, ông ta giải thích, người Việt có vẻ hung hãn hơn những người láng giềng.

    Toàn bài viết của ông đầy dẫy những quan sát, giả định và phân tích thiếu chính xác. Nhiều người đọc cảm thấy bị tổn thương ghê gớm về bài báo (nhiều người đặc biệt nhạy cảm đối với những nhận định về thịt chó) và đã lên án Brinkley là một kẻ kỳ thị chủng tộc và thiếu chuyên nghiệp. Tôi sẽ bỏ qua việc phân tích lời biện hộ cho bài báo cũng xúc phạm không kém của ông ta, cũng như không đề cập đến bất kỳ lời phỉ báng nào. Tuy nhiên, tôi muốn chỉ ra rằng ông Brinkley nên viết bài ra sao cho đúng theo thực tế - mặc dù tôi tin chắc rằng dù sao nó cũng sẽ tạo ra một cơn giận dữ đối với một số người Việt xa quê hoặc ở nước ngoài.

    Brinkley bắt đầu bằng việc nhận định rằng các du khách sẽ không nhìn thấy chó, chuột, chim hoặc sóc ở Việt Nam vì chúng đã bị ăn thịt cả. Điều này dĩ nhiên là sai hoàn toàn. Đa số các khu vực thành thị ở Việt Nam có vấn đề vệ sinh nghiêm trọng và chuột thực sự đang là một đại hoạ ở một số nơi. Chó chắc chắn là một loài thú nuôi phổ biến. Tuy nhiên thực sự là sóc và chim thì hiếm thấy hơn nhiều so với trước đây, vì lý do mà ông ta đã dẫn (cũng như vì việc mua bán thú vật). Nhiều giống chim mà tôi thường thấy 10 năm trước đây, ngay cả tại các khu vực thành thị, trong vài năm qua đã hoàn toàn vắng bóng ở những nơi đây.

    Brinkley đã đúng khi ông nói tiếp rằng Việt Nam, cũng như những nước láng giềng, đang có một vấn nạn nghiêm trọng trong việc mua bán động vật lớn, mặc dù tôi không đồng ý với ông về quan điểm rằng đa số hổ, voi, gấu và tê giác đã bị bán sang Trung Quốc - chính bản thân người Việt tiêu thụ những con thú này. Ông cũng đúng khi nói rằng người Việt đặc biệt nhắm vào tê giác (để lấy sừng). Ông ta không nói điều này nhưng tôi sẽ nói: rằng Việt Nam chính là kẻ chủ mưu trong cuộc chiến săn tê giác trên thế giới. Việt Nam chịu trách nhiệm trực tiếp trong việc săn bắn sừng tê không chỉ ở châu Á mà cả châu Phi.

    Brinkley nói rằng loài vượn ở Việt Nam gần như bị tuyệt chủng vì chúng bị ăn thịt. Điều này đúng. Rõ ràng là chúng bị mua bán và ăn thịt (hoặc dùng làm thuốc) bởi một nhóm người thiểu số (cũng có thể là đa số vì còn quá ít vượn sót lại vì nạn mua bán và môi trường sinh sống bị tàn phá). Ngay cả tại nơi tôi ở là Bình Thuận, có một số làng người dân tộc thiểu số chuyên săn bắt những con vượn và khỉ còn sót lại trong tỉnh.

    Brinkley nói tiếp rằng trong khi người Việt ăn hết những động vật hoang dã của mình, những nước láng giềng lại để chúng được yên. Sự thật về chuyện này thì hơi mập mờ. Việt Nam thật sự đã khai thác hầu hết động vật hoang dã trên nước mình. Cambodia cũng thế - vì cơn khủng hoảng trong thời gian Khmer Đỏ cầm quyền và nạn đói nghèo sau đó. Thái Lan, Lào và Miến Điện cũng có vấn đề nghiêm trọng về việc mua bán thú hoang, tuy nhiên rừng của họ (đặc biệt là Lào) thì thật sự là còn nguyên sinh hơn Việt Nam rất nhiều. Trong trường hợp của Lào và Miến Điện thì điều này đơn giản có thể chỉ vì mật độ dân số nhỏ hơn trên diện tích đất mà thôi. Ở Thái Lan thì có thể là kết quả của việc phát triển kinh tế cao hơn và việc quản lý động vật hoang dã của chính quyền có hiệu quả hơn.

    Brinkley đúng khi nói rằng nền văn hoá của Việt Nam bắt nguồn từ Trung Quốc, và những quốc gia láng giềng là từ Ấn Độ. Ông cũng đúng khi nói rằng Việt Nam có một lịch sử bạo lực và hung hãn trong một thời gian dài - Việt Nam đã trải qua 1000 năm không chỉ thỉnh thoảng đấu tranh giành độc lập khỏi Trung Quốc mà còn liên tục tấn công Vương quốc Champa ở phía nam cho đến khi nó bị huỷ diệt và cuối cùng bị người Việt chinh phục. Tuy nhiên, việc Brinkley cho rằng việc Việt Nam hung hãn hơn những nước láng giềng, vốn cũng có những cuộc chiến tranh của họ, hoặc là vì nó liên quan đến lượng đạm quá cao trong ẩm thực của mình thì không gì hơn là một tâm lý ăn chay phổ biến thiếu cơ sở và lố bịch. Thịt thì thường xuyên có mặt trong nền ẩm thực của mọi quốc gia, bất kể những quan điểm lãng mạn thiếu hiểu biết về lịch sử tôn giáo và văn hoá của chúng.

    Brinkley đã đúng khi nói rằng thịt chó là một món ăn phổ biến ở Việt Nam và rằng những con chó hoang thường bị nhanh chóng bắt và bán cho các tiệm ăn hoặc chợ. Tôi thấy việc này xảy ra hằng ngày. Tôi cũng thấy rất nhiều chó bị chặt thịt trong những cửa hàng ở Hà Nội và chung quanh Sapa trong những chuyến du lịch của mình. Thực tế là tại những ngôi làng tôi đến thăm ở miền bắc Việt Nam, thịt chó được ăn thường xuyên hơn là thịt bò - ngay cả phở thường cũng có thịt chó. Tuy thế, nhiều người Việt vẫn nuôi chó và không ăn thịt chúng.

    Cái sai của Brinkley đa phần là về vấn đề đổ đồng. Việt Nam thực sự có vấn đề nghiêm trọng trong nạn mua bán thú hoang, nhưng đáng tiếc là ông đã sử dụng những giai thoại và hoàn toàn nằm ngoài ngữ cảnh, và cũng dùng chúng để đổ đồng lên toàn bộ cả nước. Là người từng sống gần một thập niên ở Việt Nam, tôi có thể bảo đảm với bạn rằng trong khi có nhiều “thú lạ” bị ăn thịt ở Việt Nam, đại đa số người dân thường là vẫn thích ăn gà, vịt, bò, heo và hải sản... và thỉnh thoảng là ếch... cũng có thể rắn... đôi khi một rổ ốc... hiếm khi ăn rùa... ở Mũi Né thì kỳ nhông rất phổ biến... Ồ, và tằm và dế cũng ngon... nhím và chuột trúc đôi lúc cũng nằm trong các món ăn của những khu làng mạc miền quê... và có lần trên truyền hình quốc gia Anthony Bourdain đã ăn (bất hợp pháp) một con cheo tại Đà Lạt... nhưng vâng, đại đa số người dân thường vẫn chỉ ăn gà, vịt, bò, heo và hải sản.

    Bỏ qua những tranh cãi khác, tôi muốn nói đúng sự thật về chuột vì tôi là người từng thấy rất nhiều việc ăn thịt chuột ở Việt Nam cũng như từng hơn một lần ăn thịt chuột tại nhà người Việt. Điều thật sự khác biệt giữa một con “chuột đồng sạch” và “chuột thành phố dơ bẩn” là chúng bị bắt ở trên đồng hay trong nhà hay trong ống cống. Không ai - tôi nhắc lại không ai -- nuôi “chuột trại” ở Việt Nam. Bất chấp chúng bị bắt ở đâu, chuột là loài gặm nhấm mang mầm bệnh, dù người ta ăn chúng vì sở thích hay vì cần thiết. Và sẵn chủ đề này, trong khi bàn nhiều về chó và chuột, tôi lấy làm ngạc nhiên khi chẳng ai nhắc đến chuyện người Việt ăn mèo. Mặc dù không phổ biến (quán thịt chó rải rác khắp Phan Thiết nơi tôi ở, và phổ biến trên khắp các vùng ở Việt Nam), ở các vùng quê người ta cũng thỉnh thoảng ăn mèo. Trên thực tế ở vùng Cao Nguyên, có nhiều người Kinh nhập cư từ Hà Nội thường đến ăn tại các quán bán thịt mèo và chó. Ở Việt Nam thịt mèo được gọi là “thịt tiểu hổ” vì nghe có vẻ hấp dẫn hơn “thịt mèo nhà”. Đương nhiên là không đúng khi nói rằng mọi người Việt đều ăn chó, mèo hoặc chuột -- cũng như không đúng khi nói rằng tất cả người Mỹ đều sống bằng bánh pizza hay hamburger. Nhưng một điều tôi có thể nói chắc rằng với những người Việt nào ăn những con vật trên, họ đếch thèm quan tâm rằng chúng ta nghĩ gì về chuyện ấy.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    11 phản hồi

    maile viết:
    Võ đoán là đưa ra một kết luận chắc nịch 100% ( không có lẻ ) về một sự kiện nào đó dựa trên những sự thật mờ " ta " đã thu thập được trước đó. Nhưng thiếu cơ sở khoa học chứng minh hay nói chung là thiếu bằng chứng. Như " ngài " Gs Uni Standford đã viết khơi khơi từ trên xuống dưới là ngài võ đoán.

    Em đồng ý việc: Phản đối bằng một lá thư, trình bầy đầy đủ những lý luận chặt chẽ, thuyết phục nhưng hòa nhã, lịch sự phê bình những sai trái mà ông Gs JB đã phạm phải. Lá thư này có thể đưa lên mạng, kêu gọi ký tên. Không cần bắt ông ta xin lỗi. Khi nhận, đọc một bức thư với những lời lẽ hòa nhã, nhưng lý luận vững chắc, là Gs, ông ta sẽ tự động xin lỗi và trong lòng kính phục người đã viết.

    Nhưng đòi đuổi, tống cổ ông ta ra khỏi Uni, thì cá nhân em nhận thấy rằng " ta " đã không có đủ khả năng giao tiếp khi gặp vấn đề, cũng như không có đủ trình độ lý luận, phê phán sai lầm của ông GS.

    Và em nghĩ rằng " ta " sẽ (hay đã?) không gặt hái được lòng tôn trọng, kính nể của ông Gs Joel Brinkley đối với người VN. Dù ông ta đã xin lỗi cho những sai lầm trong bài viết.

    Từ nhận thấy này em đã cảm nhận cái " vô hình chung " và cái " âm hưởng " của hung hăng.

    Bài viết này của ông Adam Bray càng củng cố cho những cảm nhận và suy nghĩ của em về vấn đề này, về lá thư của Gs Nguyễn Văn Tuấn và 2 kiến nghị ( đòi đuổi ông Joel Brinkley ).

    Tôi thích các còm của cô maile nói chung và còm nầy nói riêng. Nói thêm một chút, viết vui dí dỏm không cần phải nói tục hay "đ.." nầy "đ.." nọ hay nói đớt đát như một số ít người ở đây viết còm. Viết như cô maile tôi thấy là vừa đủ.

    Phiên Ngung viết:
    maile viết:
    4. Đây là ý kiến cá nhân ạ. Bác muốn chụp em cái mũ ( võ đoán, văn đoán ) cái nào cũng được. Càng nhiều mũ càng ấm áp và có thay đổi ( cho đẹp) trong mùa đông ạ.

    Làm gì có "mũ võ đoán" chị maile. Tôi cũng có chụp mũ chị đâu mà viết thế. Tôi cho rằng nhận xét của chị về những ý kiến phản đối tên "giáo sư" kia quá võ đoán vì dựa theo cảm tính mà nhận xét chứ không dựa vào chứng cớ. Chị cũng chẳng đưa ra bằng chứng sau khi tôi yêu cầu để hổ trợ cho nhận xét của chị.

    Mùa đông muốn ấm đầu chị cứ mua nhiều mũ len mũ mũ dạ mà đội. Vu cho người khác chụp mũ, ngay cả khi chị cần ấm đầu cũng không đúng!

    Chúc chị an vui!

    Dạ em viết là " vô hình chung ", có nghĩa là..... " vô hình chung " :)), mờ đã là " vô hình " thì mần siu có bằng chứng?

    Và cụm từ " mang âm hưởng " (trong còm trước) có nghĩa là.... hm hm .... " mang âm hưởng ":))

    Nghĩa là cả hai đều là cảm nhận, chứ không phải là phân tích, mờ đã là cảm nhận cá nhân thì mần siu lôi được bằng chứng ở đây?
    Đây là ý kiến bổ túc của em sau khi đồng ý với những phân tích của 2 bác Trần Thị Ngự và TM1111.

    Bác không bán mũ cho em cũng hooỏng sao. Dzậy là em hiểu lầm bác. Em xin lỗi bác.

    Có điều " cảm nhận " khác với " võ đoán " ạ.

    Dạ, em xin phép giải thích từ " võ đoán ". Nếu sai, bác và các bác khác điều chỉnh, cho em học hỏi thêm. Em " cắn " cỏ ngậm vành cám ơn. Anh Sáu đừng có biểu em viết sai câu này à nha. Em hooỏng có khoái chữ " kết " đâu á.

    Võ đoán là đưa ra một kết luận chắc nịch 100% ( không có lẻ ) về một sự kiện nào đó dựa trên những sự thật mờ " ta " đã thu thập được trước đó. Nhưng thiếu cơ sở khoa học chứng minh hay nói chung là thiếu bằng chứng. Như " ngài " Gs Uni Standford đã viết khơi khơi từ trên xuống dưới là ngài võ đoán.

    Em đồng ý việc: Phản đối bằng một lá thư, trình bầy đầy đủ những lý luận chặt chẽ, thuyết phục nhưng hòa nhã, lịch sự phê bình những sai trái mà ông Gs JB đã phạm phải. Lá thư này có thể đưa lên mạng, kêu gọi ký tên. Không cần bắt ông ta xin lỗi. Khi nhận, đọc một bức thư với những lời lẽ hòa nhã, nhưng lý luận vững chắc, là Gs, ông ta sẽ tự động xin lỗi và trong lòng kính phục người đã viết.

    Nhưng đòi đuổi, tống cổ ông ta ra khỏi Uni, thì cá nhân em nhận thấy rằng " ta " đã không có đủ khả năng giao tiếp khi gặp vấn đề, cũng như không có đủ trình độ lý luận, phê phán sai lầm của ông GS.

    Và em nghĩ rằng " ta " sẽ (hay đã?) không gặt hái được lòng tôn trọng, kính nể của ông Gs Joel Brinkley đối với người VN. Dù ông ta đã xin lỗi cho những sai lầm trong bài viết.

    Từ nhận thấy này em đã cảm nhận cái " vô hình chung " và cái " âm hưởng " của hung hăng.

    Bài viết này của ông Adam Bray càng củng cố cho những cảm nhận và suy nghĩ của em về vấn đề này, về lá thư của Gs Nguyễn Văn Tuấn và 2 kiến nghị ( đòi đuổi ông Joel Brinkley ).

    maile viết:
    4. Đây là ý kiến cá nhân ạ. Bác muốn chụp em cái mũ ( võ đoán, văn đoán ) cái nào cũng được. Càng nhiều mũ càng ấm áp và có thay đổi ( cho đẹp) trong mùa đông ạ.

    Làm gì có "mũ võ đoán" chị maile. Tôi cũng có chụp mũ chị đâu mà viết thế. Tôi cho rằng nhận xét của chị về những ý kiến phản đối tên "giáo sư" kia quá võ đoán vì dựa theo cảm tính mà nhận xét chứ không dựa vào chứng cớ. Chị cũng chẳng đưa ra bằng chứng sau khi tôi yêu cầu để hổ trợ cho nhận xét của chị.

    Mùa đông muốn ấm đầu chị cứ mua nhiều mũ len mũ mũ dạ mà đội. Vu cho người khác chụp mũ, ngay cả khi chị cần ấm đầu cũng không đúng!

    Chúc chị an vui!

    Phiên Ngung viết:

    1. Chị maile có thể giải thích thế nào là chiện ăn linh tinh, lung tung và lang tang các loại động vật của một số ( không ít ) người Việt Nam, được không? Có phải ý chị muốn nói thói ăn thịt rừng?

    2. Người Việt ăn những động vật như trâu, bò, heo, gà, vịt, ngỗng, cá... có bị coi là thói ăn linh tinh lung tung và lang tang không hở chị?

    3. Xin chị cũng dẫn chứng về điều chị nhận định trên được không? Tôi theo dõi vấn đề này khá kỹ trên Dân Luận. Ngoài một ý kiến phẫn nộ vì cảm thấy Joel Blinkley xúc phạm dân tộc VN, hầu hết các ý kiến phản đối JB vì những sai lầm và võ đoán của hắn chứ chẳng ai bênh vực việc ăn linh tinh, lung tung và lang tang các loài động vật cả.

    Hầu hết những ý kiến phản đối JB đều chừng mực và tập trung vào việc hắn võ đoán và sai lầm. Chính bản thân hắn cũng đã phải chính thức xin lỗi vì những sai lầm và võ đoán này.

    4. Tôi thấy ý kiến này của chị cũng võ đoán: "Trên một khía cạnh khác, lá đơn này vô hình chung đã bênh vực cho sở thích quái đản, ăn thịt thú lạ và cách giết thú vật dã man."

    Dạ, thưa bác Phiên Ngung,

    em đánh số còm trên để giả nhời bác cho mạch lạc ạ.

    1. Bác đã hiểu đúng ý em ạ. Nếu bác đọc kỹ bài ông Adam Bray, và em đã khen bài này chính xác thì bác đã đóan được lập trường của em ạ.

    2. Ông Adam Bray đã nói đến chiện này và em cũng đã khen ông ta chính xác ạ.

    1. và 2: Chữ linh tinh, lung tung, lang tang tự nó đã nói ra những gì không phải là Soziale Normen, không phải là bình thường ạ.

    3. Bác đọc kỹ lại bài của Gs Tuấn, em có nếu ra một đoạn mời các bác phát biểu, và em cũng đã còm ạ.
    Cá nhân em đồng ý với các phân tích của 2 bác Trần Thị Ngự và bác TM1111 trong topic Gs Standford bị kêu gọi đuổi việc. Nếu bác đọc 2 lá đơn của petition kỹ lưỡng một chút, bác sẽ thấy là một lá đơn không nêu ra được một lý do nào cho ra hồn. Còn lá kia thì khá hơn một chút, nhưng cũng không chứng tỏ được " ta " có lập luận vững vàng.

    4. Đây là ý kiến cá nhân ạ. Bác muốn chụp em cái mũ ( võ đoán, văn đoán ) cái nào cũng được. Càng nhiều mũ càng ấm áp và có thay đổi ( cho đẹp) trong mùa đông ạ.

    Nếu đem so lá thư của GS Tuấn, và 2 lá đơn cò nghị với bài này ( của ông Adam Bray) thì sorry, 3 " nhân vật " này cần phải học thêm ông Adam Bray về nhận xét, phát biểu, viết đơn, thư khi muốn dấn thân bảo vệ danh dự người Việt.

    Ông Joel Brinkley xin lỗi vì nhận ra những sai lầm của mình đã đụng chạm đến lòng tự ái dân tộc gây ra những kích động, phản ứng trên FB. Và ông ta là người ngoại quốc, người ngoại quốc, khi biết mình sai lầm đều có một lời xin lỗi. Xin lỗi, đối với họ không phải là mất sĩ diện như nhiều người Việt Nam ta nghĩ. Chứ không phải ông ta " sợ " mất cái ghế ở Uni Stanford ạ.
    Nhưng thật sự ông ta và những Gs ở Standford nghĩ gì về người VN thì, cám ơn Chúa, chúng ta không được biết.

    Hai lá đơn này thu được một số chữ ký tương đối lớn vì đã kích động được lòng tự ái dân tộc của người VN. Em chỉ không biết, đa số những người ký tên ở đâu, VN hay hải ngoại?
    Em vẫn tiếc, nếu những chữ ký này được dành cho 14 ông vua ở VN và lá đơn đó là lá đơn đòi đuổi 14 ông dzua này.

    Ông Adam Bray viết hoàn toàn chính xác, nhưng không ai phê bình, đụng chạm ông ta vì ông ta viết sự thật và ông ta không hề vơ đũa cả nắm, không cường điệu như ông Joel Brinkley.

    Em thấy bác Nguyễn Ngọc Già có một bài viết về tính hung hăng rất hay, bác Phiên Ngung đã đọc qua chưa?

    Em đã chúc Tết bác trong năm mới chưa?
    Nếu chưa, em xin chúc bác trong năm Quý Tỵ thân tâm thường an lạc.

    Nếu có dịp em xin hầu chuyện cùng bác.

    PS: Cá nhân em sẽ không bao giờ phê, ký những đơn từ, khi những đơn từ loại này về nội dung lẫn hình thức không thuyết phục, không có những lập luận rõ ràng, chỉ ra những sai trái của " đối phương " và mang âm hưởng kích động, hung hăng. Đồng ý hay không là quyền của bác.

    Dựa vào đâu mà ông lập luận rằng ăn thịt khiến người ta trở nên hung hăng hơn?

    - Lập luận đó đã được viết không đúng và tôi xin lỗi về điều đó. Bản thân thịt không làm cho người ta trở nên hung hăng. Tuy vậy, khẩu phần ăn của người Việt thật sự khiến họ cường tráng hơn người dân ở các nước láng giềng. Tôi biết rõ điều này vì tôi đã có thời gian dài ở Campuchia và Lào.

    Vậy mà các nhà lãnh đạo VN khi ra các qui định sai bị công luận cực lực phản đối thì chẳng thấy ai xin lỗi gì hết!
    Thời buổi này ra đường hiếm thấy lời xin lỗi, bất cứ va chạm gì, bất kể phải quấy người ta cũng đều cố cãi lấy được: đang chạy xe phun nước bọt trúng vào người đang chạy tới lại đổ thừa tại anh ta chạy qua làm chi...!!!

    maile viết:
    He he,

    Sao mờ " chính xác, chính xác, đại chính xác " thế.

    Ông Adam Bray - một người ngoại quốc - có một nhận xét tinh tế, hơn hẳn nhiều người VN. Ông viết nhẹ nhàng, không hung hăng, không mang một chút kỳ thị nào ráo trụi mà vẫn dẫn ra một sự thật thê thảm đến ( phải) xấu hổ dùm cho phong cách của những bài ( đã ) viết trả lời ông Joel Brinkley, bào chữa cho chiện ăn linh tinh, lung tung và lang tang các loại động vật của một số ( không ít ) người Việt Nam, vì những lý do nào đó, tỷ như chứng minh đẳng cấp của những người giàu mới!

    Gs Nguyễn Văn Tuấn (ở Úc) nghĩ sao về bài viết này của ông Adam Bray?

    Chị maile có thể giải thích thế nào là chiện ăn linh tinh, lung tung và lang tang các loại động vật của một số ( không ít ) người Việt Nam, được không? Có phải ý chị muốn nói thói ăn thịt rừng?

    Người Việt ăn những động vật như trâu, bò, heo, gà, vịt, ngỗng, cá... có bị coi là thói ăn linh tinh lung tung và lang tang không hở chị?

    Xin chị cũng dẫn chứng về điều chị nhận định trên được không? Tôi theo dõi vấn đề này khá kỹ trên Dân Luận. Ngoài một ý kiến phẫn nộ vì cảm thấy Joel Blinkley xúc phạm dân tộc VN, hầu hết các ý kiến phản đối JB vì những sai lầm và võ đoán của hắn chứ chẳng ai bênh vực việc ăn linh tinh, lung tung và lang tang các loài động vật cả.

    Hầu hết những ý kiến phản đối JB đều chừng mực và tập trung vào việc hắn võ đoán và sai lầm. Chính bản thân hắn cũng đã phải chính thức xin lỗi vì những sai lầm và võ đoán này.

    Tôi thấy ý kiến này của chị cũng võ đoán: "Trên một khía cạnh khác, lá đơn này vô hình chung đã bênh vực cho sở thích quái đản, ăn thịt thú lạ và cách giết thú vật dã man."

    https://danluan.org/lien-ket/20130207/giao-su-stanford-bi-keu-goi-duoi-viec

    Hai việc kiến nghị đuổi việc JB và vấn nạn ăn thịt rừng khác nhau. Kêu gọi đuổi việc tên JB này vì hắn xúc phạm người Việt và hắn làm xấu hổ va giảm giá trị của đại học Stanford. Bài báo của JB chẳng giúp ích gì cho việc bảo vệ thú hiếm cả. Bài viết cũng chẳng cứu được con chó mèo nào. Việc kêu gọi đuổi việc JB chẳng ảnh hưởng gì đến việc bảo vệ thú hiếm tại Việt nam.

    Giáo sư Mỹ xin lỗi về bài viết sai sót về Việt Nam

    TT - Cuối cùng thì vị giáo sư đang “nổi như cồn” Joel Brinkley, hiện giảng dạy báo chí tại Đại học Stanford (Mỹ), cũng đã lên tiếng xin lỗi trước làn sóng chỉ trích dữ dội của độc giả trong lẫn ngoài nước nhắm vào bài viết chứa đựng nhiều thông tin sai lệch về VN của ông.


    Hàng ngàn người đã ký tên ủng hộ lời kêu gọi yêu cầu ĐH Stanford sa thải GS Joel Brinkley vì đã có bài viết xuyên tạc văn hóa VN - Ảnh chụp lại từ trang web

    Sau khi bài viết “Despite increasing prosperity, Vietnam’s appetites remain unique” (Dù ngày càng thịnh vượng, thú ẩm thực ở VN vẫn khác thường) đăng tải cuối tháng 1-2013 trên tờ Chicago Tribune (Mỹ), cái tên Joel Brinkley trở thành mục tiêu công kích của bạn đọc khắp thế giới.

    Trong bài viết gây tranh cãi của mình, GS Joel Brinkley tạo cho người đọc cảm giác người VN dường như đã ăn thịt hết mọi loài động vật. Cựu phóng viên tờ New York Times còn lớn tiếng quy kết VN là “một quốc gia hung hăng” do đã trải qua nhiều cuộc chiến tranh trong suốt chiều dài lịch sử của mình. Vị giáo sư từng đoạt giải báo chí danh giá Pulitzer sau đó còn biện giải rằng tính cách “hung hăng” của người Việt là do họ thích ăn thịt, đặc biệt là thịt chó, thịt chuột và chim chóc.

    Trước phản ứng mạnh mẽ của bạn đọc, tờ Chicago Tribune phải cho đăng một thông báo thừa nhận bài viết của GS Joel Brinkley “không đáp ứng các tiêu chuẩn báo chí của chúng tôi” và “các bước biên tập cần thiết đã không được tuân thủ” dù rằng “chúng tôi có cả một quá trình biên tập tin bài cẩn thận”.

    Báo Tuổi Trẻ đã có cuộc trò chuyện thẳng thắn với GS Joel Brinkley.

    * Ông đã đến VN được bao nhiêu lần? Ông đã ở VN bao lâu trước khi viết bài báo gây tranh cãi này?

    - GS Joel Brinkley: Tôi đã đến VN 4-5 lần rồi và bài viết của tôi là kết quả của chuyến tham quan kéo dài mười ngày trong khoảng từ cuối tháng 12-2012 đến đầu tháng 1-2013.

    * Ông nghĩ gì về phản ứng giận dữ của độc giả VN lẫn quốc tế khi đọc bài viết của mình? Có khi nào họ hiểu lầm ý ông không?

    - Tôi đã viết bài về các quốc gia khác nhau trong suốt gần 40 năm nay, trong đó tôi có 25 năm làm phóng viên thường trú ở nước ngoài cho tờ New York Times và sáu năm sắm vai là một nhà báo phụ trách các chuyên mục.

    Rất nhiều người không thích một số bài tôi viết. Là một nhà báo, đặc biệt là người viết cho mục ý kiến cá nhân, đó là điều mà tôi mong đợi. Nhưng tôi chưa bao giờ gặp phải những phản ứng gay gắt trong suốt quá trình làm báo lâu năm của mình như lần này.

    * Ông có gặp gỡ hay phỏng vấn ai ở VN trước khi viết bài báo đó không? Nếu có thì bao nhiêu người?

    - Tôi đi từ TP.HCM ra Hà Nội trong chuyến du lịch vào tháng trước và đã nói chuyện với nhiều người, phần lớn là dân thường. Tôi không đếm số người tôi đã gặp gỡ.

    Tôi biết chuyện ăn thịt động vật hoang dã không phải là một thói quen phổ biến khắp VN, nhưng tôi biết rõ những gì tôi đã tận mắt chứng kiến từ những người mà tôi đã trò chuyện. Tôi đi cùng với vài người và tất cả chúng tôi đều có cùng nhận xét như nhau.

    * Dựa vào đâu mà ông lập luận rằng ăn thịt khiến người ta trở nên hung hăng hơn?

    - Lập luận đó đã được viết không đúng và tôi xin lỗi về điều đó. Bản thân thịt không làm cho người ta trở nên hung hăng. Tuy vậy, khẩu phần ăn của người Việt thật sự khiến họ cường tráng hơn người dân ở các nước láng giềng. Tôi biết rõ điều này vì tôi đã có thời gian dài ở Campuchia và Lào.

    * Từ đâu mà ông có thông tin khẳng định rằng ở VN “món ăn khoái khẩu là thịt chó”? Ông có thực hiện cuộc thăm dò nào chưa?

    - Tôi không có thực hiện cuộc thăm dò nào cả. Nhưng nhiều người đã nói với tôi như thế và những người khác cũng đã viết như thế.

    * Nếu có cơ hội thì ông có muốn thay đổi nội dung của bài viết trước sức ép của làn sóng phê phán gay gắt hiện nay không?

    - Tôi sẽ sửa nội dung về thói quen ăn thịt và tính hung hăng. Tôi đã viết không chính xác phần đó. Tôi sẽ viết rằng người VN cường tráng hơn người dân các quốc gia láng giềng vốn chỉ ăn cơm chứ không có nhiều thứ khác trong khẩu phần của họ.

    * “GS Joel Brinkley lẽ ra phải tìm hiểu nhiều hơn nữa trước khi viết bài này nhưng hình như ông ta chỉ biết vừa đủ để tỏ ra nguy hiểm mà thôi. Bài viết của ông đã khiến tờ báo cho khởi đăng phải xấu hổ mà thừa nhận rằng nó “không đáp ứng các tiêu chuẩn báo chí” rồi đổ thừa cho sơ sót trong “quá trình biên tập tin bài”. Đồng nghiệp trước đây của vị giáo sư này tại tờ New York Times và hiện nay ở Đại học Stanford chắc là đang lắc đầu ngao ngán” - Scott Duke Harris (nhà báo Mỹ từng đoạt giải Pulitzer)

    * “Hội Sinh viên VN tại Đại học Stanford nhận thấy bài viết này là một sự xuyên tạc hình ảnh văn hóa VN... Bài báo của GS Joel Brinkley là một sự tấn công được ngụy trang sơ sài vào nền văn hóa VN, đặc biệt là thú ẩm thực. Những phát biểu xúc phạm của vị giáo sư này, như khẳng định người Việt đã tiêu thụ gần hết động vật hoang dã/thuần hóa, là không chính xác và chỉ mang tính giật gân. Tất cả chỉ dựa trên số liệu thống kê xuất phát từ những hoàn cảnh không rõ ràng... Ông ấy đã khiến chúng tôi thất vọng” - Trích từ bài viết của Hội Sinh viên VN tại Đại học Stanford đăng trên tờ The Stanford Daily, tờ báo do sinh viên trường này điều hành.

    * “Tôi viết thư này thể hiện sự phản đối mạnh mẽ đối với bài viết gần đây của ông về thói quen ăn uống của người Việt. Là một bạn đọc làm trong lĩnh vực hàn lâm và với tư cách là một người Úc gốc Việt, tôi trông đợi ông phải có chút kiến thức về chủ đề mà ông đang viết, thế nhưng tôi cảm thấy thất vọng vì ông thiếu cả kiến thức cơ bản cũng như kinh nghiệm để nhận xét về văn hóa VN và Đông Nam Á. Hơn nữa, những dữ liệu ông nêu ra là vô giá trị và vô căn cứ về mặt khoa học. Hậu quả là gần như mỗi đoạn văn trong bài viết của ông đều sai sự thật hoặc không thỏa đáng về mặt khoa học” - Nguyễn Văn Tuấn (giáo sư Đại học New South Wales, Úc)

    Nguồn: Tuổi Trẻ

    KhachTham viết:
    Phải nói là giống da trắng chúng có năng khiếu về các thể loại khảo cứu, nghiên cứu, phân tích, nhận định rất chuẩn xác. Một khi đã chú tâm vào thứ gì thì sẽ ra ngọn ra ngành thứ ấy, không bao giờ có cái loại tơ lơ mơ.

    Không phải là dân da trắng nào cũng được như dzậy đâu bác ạ.

    Kết quả có được là do một quá trình phấn đấu, được và tự giáo dục, đào tạo từ nhỏ ( trong gia đình, nhà trường, xã hội) cho đến lúc thành niên và đến khi lên thiên đường.

    Người Việt Nam cũng có thể có được những khả năng này, NẾU nền giáo dục VN được thay đổi, từ gia đình, nhà trường, xã hội. Để mỗi cá nhân có những điều kiện, cơ hội như nhau, tự phát triển năng khiếu bản thân, tự sửa đổi cho hoàn thiện, thích ứng với thời đại.

    Trên đất nước Việt Nam có quá nhiều quán bán thịt chó, nhưng rõ ràng là nguồn thịt lại chủ yếu bất minh. Thử rảo qua phố thịt chó Nhật Tân, khách nghèo đừng hòng vào đấy, khách chủ yếu là thu nhập khá trở lên. Để ý hơn, có rất nhiều vị thuộc các cơ quan Trung Ương vào dịp cuối tuần khao nhau ở đó.

    https://danluan.org/tin-tuc/20101130/jony-bap-nhung-vu-danh-chet-ke-gian-bat-cho-chang-qua-la-phan-ung-cua-dan-doi-voi

    Phải nói là giống da trắng chúng có năng khiếu về các thể loại khảo cứu, nghiên cứu, phân tích, nhận định rất chuẩn xác. Một khi đã chú tâm vào thứ gì thì sẽ ra ngọn ra ngành thứ ấy, không bao giờ có cái loại tơ lơ mơ.

    Tay Brinkley là thuộc loại cưỡi ngựa xem hoa, chắc bị 'chơi' mấy vố đau điếng ở VN hay sao mà nóng đầu viết càn, nhưng ông Bray này sống ở VN 10 năm, viết về tâm lý, thói quen ăn uống từng vùng miền như thế này thì quả không còn gì để nói thêm !

    He he,

    Sao mờ " chính xác, chính xác, đại chính xác " thế.

    Ông Adam Bray - một người ngoại quốc - có một nhận xét tinh tế, hơn hẳn nhiều người VN. Ông viết nhẹ nhàng, không hung hăng, không mang một chút kỳ thị nào ráo trụi mà vẫn dẫn ra một sự thật thê thảm đến ( phải) xấu hổ dùm cho phong cách của những bài ( đã ) viết trả lời ông Joel Brinkley, bào chữa cho chiện ăn linh tinh, lung tung và lang tang các loại động vật của một số ( không ít ) người Việt Nam, vì những lý do nào đó, tỷ như chứng minh đẳng cấp của những người giàu mới!

    Gs Nguyễn Văn Tuấn (ở Úc) nghĩ sao về bài viết này của ông Adam Bray?