Simon Roughneen - Những sắc lệnh khắc nghiệt bịt tiếng nói trên mạng tại Việt Nam

  • Bởi Diên Vỹ
    12/02/2013
    2 phản hồi

    Simon Roughneen</br>Diên Vỹ chuyển ngữ

    11.02.2013

    “Kẻ cầm đầu tổ chức phản động bị tuyên án tù chung thân” báo chí nhà nước đã đăng những tựa đề như thế vào đầu tuần này.

    Những tường thuật như thế hé lộ việc giới truyền thông hoạt động ra sao trong một quốc gia độc đảng, nơi mà việc viết lách trên mạng giúp bù lấp khoảng trống này. Trong giới truyền thông nhà nước chính thống, những đề tài như tranh giành quyền lực bên trong nội bộ Đảng Cộng sản và quan hệ với Trung Quốc luôn là điều cấm kỵ, và những thách thức đối với chế độ độc tài luôn bị qui chụp bằng những vu khống kiểu Xô Viết xưa.

    Giáo sư Ben Kerkvliet, một chuyên gia về Việt Nam tại Đại học Quốc gia Úc nói với MediaShift rằng “cảm giác của tôi là mạng Internet đã tăng cường hiểu biết và nhận thức của nhiều người Việt, đặc biệt là giới trẻ và các cư dân thành thị, về những yếu kém trong các tầng lớp của chính quyền. Nhiều người Việt giờ đây thu thập tin tức từ nhiều nguồn khác nhau, từ báo chí, tạp chí của chính phủ và đảng cho đến những trang blog bị cấm đoán cũng như báo chí của các hãng tin quốc tế.”

    Nhưng những biện pháp mới mà chính quyền đang muốn sử dụng có thể thắt chặt giới hạn đối với những người Việt nào muốn bày tỏ quan điểm của mình trên mạng.

    Vào tháng Tư 2012, Bộ Thông tin và Truyền thông đã đề xuất Nghị định Quản lý, Cung cấp, Sử dụng Dịch vụ Internet và Nội dung Thông tin trên mạng mà ngay từ đầu đã bắt buộc các nhà cung cấp nội dung thông tin nước ngoài phải tăng cường hợp tác với các quan chức Việt Nam bằng cách cắt bỏ những nội dung được cho là bất hợp pháp và có thể phải chuyển các những trung tâm dữ liệu vào trong nước. Quy định được đề xuất này yêu cầu người sử dụng phải cung cấp tên thật của mình trên mạng nhằm trấn áp quyền tự do ngôn luận.

    Mâu thuẫn trong việc đưa tin

    Phan Văn Thu, người đứng đầu tổ chức được đề cập trên các tựa báo, là một trong nhóm 22 người bị chính quyền qui kết tội lật đổ chế độ. Những người trong nhóm bị Toà án Nhân dân Phú Yên tuyên án từ 10 đến 17 năm tù sau một phiên toà kéo dài một tuần.

    Theo truyền thông Việt Nam, “các bị cáo đã bị truy tố về tội thành lập tổ chức chính trị phản động từ năm 2004 đến tháng Hai 2012, hoạt động dưới vỏ bọc của một công ty du lịch sinh thái.” Và với chi tiết mà chính quyền Việt Nam thường cho là nguy hiểm, bài báo nói rằng tổ chức này “nhận được đóng góp tài chính từ một số người Việt ở nước ngoài.”

    Ngược lại với báo chí trong nước, các tường thuật quốc tế lại nói rằng nhóm người này, có tên gọi “Hội đồng công luật công án Bia Sơn,” là những nhà hoạt động chống đối -- những người mới nhất nằm trong nỗ lực của Đảng Cộng sản trong việc đè bẹp các tổ chức nào không đồng ý với cách vận hành đất nước.

    Với những người Việt nào có liên hệ với các tổ chức từ nước ngoài mà Đảng Cộng sản xem như là những mối đe doạ đến quyền lực của họ -- ví dụ như tổ chức Việt Tân ở Hoa Kỳ -- họ thường bị kết án tù giam.

    Bill Hayton, tác giả cuốn “Việt Nam: Con Rồng đang lên,” nói với MediaShift rằng “trong khi bộ máy an ninh Việt Nam đang nới lỏng đối với việc biểu tình và chỉ trích, nó hoàn toàn không chấp nhận những người chống đối nào liên hệ với các tổ chức nước ngoài, đặc biệt là các tổ chức có cơ sở từ Hoa Kỳ. Tôi nghĩ rằng thái độ và quyết định trong việc nên bắt giữ loại người chống đối nào là cố tình tách bạch rõ ràng giữa chống đối “chính danh” và tội phản bội “bất chính”.

    Sau buổi tuyên án, Nguyễn Hương Quê, luật sư do nhà nước bổ nhiệm để bào chữa cho các bị cáo nói rằng “các bản án phù hợp với tội danh của họ .”

    Điều đáng lưu ý là nhóm người này được các nhà hoạt động nhân quyền miêu tả như là những người sùng bái Nguyễn Bỉnh Khiêm, một nhà tiên tri Việt Nam ở thế kỷ 16, người “từng mơ ước xây dựng một ‘Xã hội không tưởng’ hoà hợp giữa khoa học, thiên nhiên và con người”.

    Bắt giữ thêm

    Vào tháng Giêng, 14 nhà hoạt động và người viết blog đã bị tuyên án lên đến 13 năm tù, mặc dù trong lúc ấy chính quyền Việt Nam đã trả tự do cho một công dân Hoa Kỳ, thành viên của Việt Tân là Nguyễn Quốc Quân sau chín tháng giam giữ. Sau đó vào ngày 6 tháng Hai, luật sư Lê Công Định cũng được trả tự do, ông bị giam từ tháng Sáu 2009.

    Tuy nhiên, bất chấp những việc phóng thích này, tình hình nhân quyền của Việt Nam lại trở nên tồi tệ hơn, học giả Carl Thayer, một bình luận gia nổi tiếng về nền chính trị Việt Nam nói “Chỉ trong năm nay đã có ít nhất 36 người bị kết án tù theo những tội danh bịa đặt là tìm cách lật đổ nhà nước xã hội chủ nghĩa,” ông viết trong một nghiên cứu mới đây.

    Trong một nền văn hoá pháp lý thiếu rõ ràng, khi người dân giận dữ lên tiếng về nạn cướp đất và tham nhũng tại Việt Nam, đôi khi họ được nhân nhượng, đôi khi lại không. Đôi khi các nhà báo của ngành truyền thông chính thống tường thuật các vấn đề trên -- mặc dù không rõ là việc tường thuật này được chính quyền cho phép trước hay không, hoặc những tường thuật này có liên quan đến tranh chấp phe phái hoặc trả thù trong nội bộ Đảng Cộng sản hay không.

    Nhưng với những ai viết bài chỉ trích gay gắt những điều được xem là sai trái của chính quyền, kết quả thường là những án tù. Lê Anh Hùng đã bị bắt vào cuối tháng Giêng và bị giam giữ tại một bệnh viện tâm thần tại Hà Nội - một hình thức tương tự như những hoạt động thời kỳ Xô Viết. Hùng sau đó đã được trả tự do vào ngày 5 tháng Hai.

    Lê Quốc Quân, một luật sư tại Hà Nội đã nói với MediaShift vào năm 2012 về tầm quan trọng của truyền thông mạng ở Việt Nam, nơi báo giấy và truyền hình bị Đảng Cộng sản, tổ chức chính trị duy nhất trong nước điều phối.

    “Việc người dân làm báo, báo chí không chính thức, những bài viết đăng trên các mạng xã hội, tin nhắn, Facebook, và blog đang tiếp tục tiến triển và đóng vai trò ngày càng quan trọng trong xã hội,” Lê Quốc Quân nói vào tháng Chín năm ngoái. Ông đã bị bắt vào cuối tháng Giêng về tội trốn thuế - một tội danh mà các tổ chức nhân quyền cho là bịa đặt - và đã bị biệt giam từ lúc ấy.

    Những biện pháp mới

    Các nguồn thông tin trực tuyến đã khoả lấp khoảng trống tạo ra bởi truyền thông do đảng điều khiển, nhưng điều này cũng đang bị đe doạ. Với những người Việt đã quen thuộc với các cấm đoán, điều luật đang được đề nghị có thể bắt buộc người sử dụng phải dùng tên thật của mình trên mạng và những blogger phải kê khai tên thật cũng như thông tin liên lạc trên các trang blog của mình -- một tiềm năng thay đổi lớn đối với những người Việt đang bị kẹt giữa việc không muốn vào tù và muốn viết một cách trung thực nên đang phải dùng bí danh khi viết bài trên mạng.

    Một động cơ trong việc chính quyền nỗ lực bắt buộc người dân phải dùng tên thật có thể là những cáo buộc đăng trên các trang blog vào năm ngoái - sau này đã bị bác bỏ - rằng con gái của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã đầu tư tiền bạc vào một dự án phát triển chung cư đầy tai tiếng ở ngoại ô Hà Nội.

    Tuy nhiên, bản dự thảo đầu tiên của nghị đính lại gồm những điều khoản bao trùm dường như nhắm vào việc ngăn chặn những ý kiến thách thức chính quyền, cấm người sử dụng Internet “phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân” hoặc “phá hoại thuần phong, mỹ tục của dân tộc” cũng như “lạm dụng việc cung cấp và sử dụng Internet và thông tin.”

    Ngay sau khi nghị định được công bố, 12 nhà lập pháp Hoa Kỳ bao gồm đảng Dân chủ lẫn Cộng hoà đã viết thư đến Facebook, Google và Yahoo nói rằng, “Chúng tôi mạnh mẽ kêu gọi quí vị ủng hộ quyền tự do ngôn luận của các công dân Việt Nam bằng cách tiếp tục cung cấp kỹ thuật của quí vị đến người dân Việt Nam với thái độ tôn trọng quyền tự do và riêng tư của họ.”

    Phản tác dụng?

    Một phần nguyên nhân trong việc chính quyền Việt Nam dường như cố tình đàn áp những ai đề xướng một hình thức nhà nước khác là kinh tế -- vô số những vụ tham nhũng tai tiếng cũng như lượng đầu tư nước ngoài chậm lại đã khiến cho đảng cầm quyền phải công khai xin lỗi trước công chúng vào mùa thu trước và đã dẫn đến những dự đoán rằng nếu kinh tế chững bước lâu dài, sẽ có thêm nhiều người Việt đặt vấn đề về thể chế độc đảng.

    Nhưng nếu thắt quá chặt mạng Internet cũng có thể dẫn đến phản tác dụng đối với “nền kinh tế đang lên” của Việt Nam.

    Nghiên cứu của công ty tư vấn McKinsey & Co dự đoán rằng mạng Internet “trung bình đóng góp khoảng 1,9 tổng GDP tại các nước đang phát triển,” con số này dựa trên một thăm dò trong chín quốc gia, trong đó có Việt Nam.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Phản hồi: 

    Nhà nước CSVN qua công an và tòa án cùng hệ thống pháp lý phản động đã phạm một tội tày đình trong việc bắt bớ, tra tấn, kết án và bỏ tù những Phật tử theo hệ phái Hội Đồng Công Luật Công Án Bia Sơn.

    Trong phần phản hồi trong bài viết của tác giả Tưởng Năng Tiến, chúng tôi có nêu lên sự kiện CSVN đã sai lệch trong việc cáo buộc ông Phan Văn Thu sau đổi tên là Trần Công là lính bảo an https://danluan.org/tin-tuc/20130207/tuong-nang-tien-mot-cuoc-chien-ngam...". Đây không phải là sai lầm duy nhất nhưng từ sai lầm này, có thể suy luận rằng, CSVN qua bộ máy công an và tòa án đã quá nhạy cảm vì hiểu sai chữ "công" trong Công luật và Công án là một phần của tên giáo phái Phật giáo này. Giả dụ nếu giáo phái này đơn thuần chỉ là Phật giáo Bia Sơn, có lẽ họ đã không bị bách hại như vậy.

    Đối với CSVN, họ rất ngại các tổ chức đoàn thể khác hay ngoài vòng kềm tỏa của họ tranh quyền cai trị. Đây là lý do tại sao khi họ đã nắm toàn quyền cai trị cả nước từ 4/75 mà đến 92 họ vẫn thấy cần phải thêm vào trong hiến pháp của họ điều 4 để khẳng định một điều mà họ đã thực hiện từ khi nắm quyền ở miền Bắc năm 54 và cả nước năm 75.

    Vì thế, khi giáo phái này vô tình cho vào trong tên gọi của họ hai chữ "công" là công luật và công án, tức khác CSVN cho rằng họ tranh quyền cai trị và để tranh quyền thì phải đấu tranh và những giáo huấn của tôn giáo này là sách lược để tuyên truyền lôi kéo quần chúng tham gia với họ để cướp chính quyền từ CSVN.

    Nhưng hai chữ công trong công luật và công án chẳng phải là công trong công dân, công cộng, công ước... hay liên hệ gì đến chính quyền. Chữ công này chẳng qua là công chúng tức mọi người. Chữ công án đã dùng trong Phật giáo đã lâu và công án thiền chẳng có liên hệ gì với nhà nước, chính phủ gì trất.

    Cộng sản Việt nam không hiểu như thế nên họ lo sợ và chụp cho giáo phái này là tổ chức phản động.

    Việc này cũng tương tợ như việc họ ra sức cấm cản tổ chức Đạo Binh Đức Mẹ của Công giáo vì từ tiếng Việt đến tiếng Anh, tiếng Pháp, chữ Đạo Binh Đức Mẹ giống hay gần với chữ Legion và legionaries tức là những thành viên của hội Legio giống chữ legionaries tức là lính Lê dương của Pháp. Vì vậy mặc dầu hội viên Hội Legio Việt nam phần lớn là những người Công giáo lớn tuổi, một thời họ bị theo dõi và kiểm soát gắt gao. Ngay cả bây giờ, những giáo sứ do các vị linh mục "quốc doanh" hay có thiện cảm với chính quyền CSVN đều không khuyến khích giáo dân tham gia vào hội Legio. Cũng từ bản chất nghi ngờ cố hữu này, nhiều người theo đạo Tin lành, trong đó có đạo Cứu Thế Quân đã và đang bị bách hại. Cứu Thế Quân là Salvation Army có chữ Army dịch ra tiếng Việt là Quân như quân sự hay quân đội nên CSVN lo sợ họ sẽ bị tiêu diệt bởi những người theo đạo này.

    Trong bài báo của tác giả Simon Roughneen, tên của giáo phái này đã bị dịch sát nghĩa là “Bia Son Council for Public Law and Affairs" trong đó những chữ như Council, Public Law và Affairs đã khiến cho CSVN nghi ngờ trong tiếng Việt, lại được người ngoại quốc hiểu sai tiếng Việt mà dịch chết người như trên. Thảo nào CSVN không buộc cho giáo phái này tội lật đổ chính quyền của họ.

    Trong phần phản hồi dẫn trên, chúng tôi đã cố gắng dùng những chữ thuần về tôn giáo để dịch và đó là lý do tại sao chúng tôi chọn The Congregation of Bia Son's Buddhist traditions and teachings để dịch tên của giáo phái này.

    Xin tham khảo thêm bài viết kêu oan và biện hộ cho những Phật tử vô tội của giáo phái này http://hoithanhphucquyen.org/showthread.php?155-H%E1%BB%99i-%C4%90%E1%BB....

    Đề nghị Ban Dịch Thuật của Dân Luận nghiên cứu kỹ để dịch tên giáo phái này qua tiếng Anh cho đúng để CSVN không có lý cớ dùng tên tiếng Anh để buộc tội họ xen vào việc đời.

    Đối với CSVN, chúng tôi kêu gọi quí vị, nếu muốn cướp tài sản của giáo phái này, quí vị cứ việc tịch biên và tịch thu hết. Họ đã di tu nên chẳng màng đến của cải vật chất. Tuy nhiên, vu oan giá họa cho họ rồi tù đày người ta như thế thì chẳng những bản thân quí vị mà con cháu của quí vị sẽ phải lãnh hậu quả của việc làm ác nhân thất đức của quí vị.

    Phản hồi: 

    [quote]Sau buổi tuyên án, Nguyễn Hương Quê, luật sư do nhà nước bổ nhiệm để bào chữa cho các bị cáo nói rằng “các bản án phù hợp với tội danh của họ.”[/quote]

    Câu này bản tiếng Anh nghe nặng hơn bản tiếng Việt: "the sentences are adequate for their crimes." nghĩa là: "các bản án phù hợp với tội ác của họ."

    Những nhà tu hành cùng mơ tưởng và bắt tay vào xây một thiên đàng hạ giới, cũng "cấu thành" tội ác hay sao?

    Tài liệu giáo phái nào mà chẳng nói đến những đấng nọ đấng kia, với các chức tước thuộc về nhà trời tương đương với một chính thể dưới thế? Xưa kia Giê-xu Ki-tô chả nói về "nước Cha trị đến"?

    Cho tới chừng nào người ta còn chưa tìm thấy một hầm quân trang quân dụng với hàng ngàn khẩu súng, hàng chục ngàn thùng đạn, không có lý do gì khiến cho tôi tin những nhà tu hành này muốn làm cách mạng bạo lực ở Việt Nam.

    Tôi vẫn tin là khu du lịch sinh thái của nhóm Bia Sơn nếu được xây sẽ có sức hấp dẫn của nó, thậm chí có thể đóng góp vào văn hóa và kinh tế địa phương trong nhiều thế kỷ như những công trình có ý nghĩa tương tự ở những đất nước có truyền thống tâm linh phong phú.