Lật lại những câu chuyện lịch sử “nhạy cảm” trong chiến dịch Mậu Thân 1968

  • Bởi Khách
    14.217 lượt đọc
    25/01/2013
    108 phản hồi

    Đã có nhiều nguồn tin trái chiều về những cuộc thảm sát trả thù đẫm máu bên trong thành Huế sau khi Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam chiếm được cố đô. Chính sự đẫm máu thảm khốc, trong một thời gian dài, người ta né tránh nhắc đến chiến dịch Mậu Thân năm 1968.

    Cuộc tổng tiến công và nổi dậy dịp Tết Mậu Thân năm 1968 của quân và dân ta đã đánh dấu bước ngoặt lớn trong cuộc chiến với Mỹ. Vào thời điểm ấy, quân đội Mỹ đã hoàn toàn sa lầy trong cuộc chiến tranh với Việt Nam. Quân đội Mỹ không thể bình định được miền Nam Việt Nam, cũng không thể rút quân về nước. Trong tình hình đó, dư luận thế giới, dư luận của chính nội bộ nhân dân Mỹ phản đối chiến tranh tại Việt Nam ngày càng mạnh mẽ, quyết liệt. Nắm lấy thời cơ này, Bộ Chính trị đã quyết định đánh một trận gây tiếng vang lớn, “Một cú đập lớn để tung tóe ra các khả năng chính trị” (Lê Duẩn). Chiến dịch Mậu Thân năm 1968 đã bất thần được quyết định như thế để tạo bước ngoặt lớn trong chiến tranh, buộc Mỹ phải xuống thang, đi tới đàm phán.

    Sáng sớm ngày 31/1/1968, trong dịp Tết Nguyên đán Mậu Thân, quân ta đã đồng loạt tấn công bất ngờ vào nhiều thành phố, trong đó có những thành phố lớn như Sài Gòn, Đà Nẵng, Huế… Cuộc tổng tấn công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968 được đánh giá là một thắng lợi có tầm vóc lớn về chiến thuật của quân ta, tạo tiền đề quan trọng để Mỹ xuống thang chiến tranh, đi đến đàm phán tại Hội nghị Paris năm 1973.


    Quân ta trong chiến dịch Mậu Thân năm 1968

    Tuy nhiên, trong suốt một thời gian dài, nhiều nguồn thông tin nhiễu loạn đã khiến chiến dịch Mậu Thân năm 1968 trở thành câu chuyện lịch sử nhạy cảm, ít được nhắc đến. Những thông tin về các ngôi mộ tập thể được tìm thấy ở Huế, thông tin về những cuộc thảm sát đẫm máu mang tính trả thù cá nhân sau khi Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam chiếm được thành Huế… được lan truyền một cách ẩn ức trong dư luận suốt một thời gian.

    Khi câu chuyện về chiến dịch Mậu Thân năm 1968 vẫn tồn tại như một câu chuyện lịch sử nhiều bí ẩn, một nữ đạo diễn Việt Nam đã âm thầm chuẩn bị tài liệu trong suốt 10 năm để lật lại, để truy tìm sự thật, để nói đến tận cùng về những câu chuyện “nhạy cảm” năm 1968.


    Lính Mỹ trong thành cổ Huế năm 1968. Cuộc giao tranh 26 ngày đêm ở Huế diễn ra khốc liệt.

    Lý do của 10 năm đổ công sức, tiền bạc đi tìm tài liệu, đi tìm nhân chứng về cuộc tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân năm 1968 của nữ đạo diễn Lê Phong Lan khiến người viết thực sự cảm động. Chị nói, “Có một động lực vô hình nào đó thôi thúc tôi đi tìm hiểu về chiến dịch Mậu Thân năm 1968. Trong quá trình đi tìm tài liệu, đi tìm những nhân vật là chứng nhân lịch sử của cả hai chiến tuyến, tôi đã nhìn thấy những tấm ảnh tư liệu ghi lại hình ảnh chiến sỹ giải phóng của ta hy sinh như thế nào, đổ xương đổ máu ra sao… Tôi không tin những người lính ấy lại có thể tạo ra những cuộc thảm sát”.

    Theo đạo diễn Lê Phong Lan, “Lịch sử đã trải qua 45 năm, thời gian đã có đủ độ lùi để chúng ta nhìn nhận lại về chiến dịch Mậu Thân năm 1968. Thời thế đã đổi thay. Tôi nghĩ đã đến lúc chúng ta nói chuyện với nhau thật thẳng thắn về tất cả những câu chuyện xảy ra từ 45 năm trước. Trong 10 năm ròng, tôi đã đi, đã tìm kiếm, đã gặp gỡ, phỏng vấn, để xây cất nên 12 tập phim tài liệu về chiến dịch Mậu Thân năm 1968. Tôi gặp gỡ cả những người lính ở hai chiến tuyến, tôi gặp gỡ hỏi chuyện cả những người chỉ huy ở cả hai chiến tuyến. Ở cấp chỉ huy, ở cấp lính, mỗi người đều có cái nhìn khác nhau về cuộc chiến. Suốt 10 năm tôi đi và đi, phỏng vấn và phỏng vấn… Và tôi nghĩ, 12 tập phim tài liệu xây cất trong 10 năm ròng của tôi sẽ giúp khán giả giải mã được sự thật còn gây tranh cãi của chiến dịch Mậu Thân năm 1968”.


    Nữ đạo diễn Lê Phong Lan và nhà báo, nhà sử học Mỹ Stanley Karnow trong quá trình thực hiện bộ phim tài liệu 12 tập "Mậu Thân- 1968"

    12 tập phim tài liệu với tựa đề “Mậu Thân- 1968” là sự nhìn nhận, đánh giá của chính những người trong cuộc sau độ lùi 45 năm thời gian. Tính đến thời điểm hiện tại, 2/3 số nhân vật được phỏng vấn trong 12 tập phim tài liệu của đạo diễn Lê Phong Lan đã ra đi. 10 năm không mệt mỏi để một nữ đạo diễn bươn chải, tìm cho bằng được những sự thật về “Mậu Thân-1968”.

    Và với những gì tìm được, nữ đạo diễn trả lời, “Tôi đã gặp những nhà báo Mỹ, những người lính bên kia chiến tuyến, họ đã nói, tất cả những thông tin về vụ thảm sát năm 1968 tại Huế chỉ là sự vu cáo của Mỹ và chính quyền Việt Nam cộng hòa đổ lên đầu Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam. Để khỏa lấp cho sự thất bại nặng nề, phía Mỹ và Việt Nam cộng hòa đã phát động những tin đồn nhảm gây nhiễu loạn như một cuộc chiến tranh tâm lý, và nó đã kéo dài trong một thời gian. Nhưng sự thật là sự thật. Chiến dịch Mậu Thân trải qua thời gian càng khẳng định là bản anh hùng ca vĩ đại của quân dân Việt Nam”.


    Nước Mỹ đã "khủng hoảng niềm tin" sau Chiến dịch Mậu Thân 1968

    “Tôi chỉ có một câu hỏi, “Tại sao cha ông chúng ta, thế hệ những người trẻ như tôi, như bạn thời ấy lại có thể sẵn sàng hy sinh mạng sống, hy sinh gia đình của mình vì độc lập, tự do của Tổ quốc? Vậy, độc lập, tự do là gì? Tại sao người ta có thể hy sinh ghê gớm đến thế vì độc lập, tự do. Nếu các bạn cũng như tôi, đã đọc, đã tìm hiểu, đã nhìn tận mắt những hình ảnh về chiến tranh Việt Nam, các bạn sẽ thấy đó là một huyền thoại. Lịch sử Việt Nam đã được viết bằng những huyền thoại”- Đạo diễn Lê Phong Lan chia sẻ sự xúc động.

    Nữ đạo diễn tin rằng, thế hệ trẻ bây giờ thờ ơ với lịch sử là vì họ không hiểu lịch sử, họ gần như không biết gì về lịch sử với những bài học giản đơn ở trường lớp. Nếu đã hiểu, họ cũng sẽ yêu vô cùng những huyền thoại đã được viết bằng máu của đất nước mình.

    Máu đã viết nên huyền thoại về đất nước, nếu ai đã lắng nghe, đã thấu hiểu, cũng sẽ cúi đầu trước những huyền thoại ấy.

    Trích dẫn lời của một trong những nhân vật của 12 tập phim tài liệu- “Mậu Thân- 1968”:

    Ông Larry Berman- GS. Sử học Mỹ “Tết Mậu Thân là một bước chuyển mang tính quyết định, chấm dứt leo thang chiến tranh Việt Nam. Người Mỹ sử dụng cụm từ “khủng hoảng lòng tin”. Cuộc tấn công bộc lộ cho người Mỹ thấy rằng, toàn bộ cuộc chiến này dựa trên cơ sở của một lời dối trá”.

    Cũng trong nhiều tài liệu nghiên cứu sử học của Mỹ đã phải thừa nhận, những thông tin về vụ thảm sát tại Huế sau khi Quân giải phóng miền Nam Việt Nam chiếm được cố đô là hoàn toàn vu cáo./.

    Hiền Hương

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    108 phản hồi

    Tên tác giả viết:
    1 - Trong khi VC được trang bị vũ khí hiên đại như tiểu liên AK47 B40 B41.
    QLVNCH ngoài trừ một số ít được trang bị M16. Đa số lính VNCH vẫn còn dùng các loại súng carabine M1, M2 còn lại từ thế chiến thứ 2, chỉ bắn từng viên đạn một.

    Hôm nay, mới được biết Mỹ viện trợ cho miền nam VNCH rất nhiều, khiến cho Sài Gòn có được cuộc sống rất vương giả.
    Nhưng vũ khí được trang bị cho quân đội rất là ít, nghèo nàn như bài viết trên nói.. vậy là lý do gì?

    -Người Miền Nam chỉ lo ăn chơi hưởng thụ trác táng, mặc xác người thân đang cầm súng ở chiến trường không có đạn bắn. Vợ, mẹ ở nhà ăn chơi đi vũ trường, có xe máy đẹp đi, chồng con ở chiến trường chết thì mặc xác.

    -Hoặc là có tài trợ, nhưng binh lính VNCH tham nhũng hết sạch, mang đạn dược quân nhu đem bán hết để lấy tiền bỏ túi ăn chơi. Toàn bọn thối nát ấy, thua là phải.

    Còn lý do nào nữa không?

    Đảng cộng sản Việt nam đang nỗ lực phi tang tội ác của mình trước lịch sử. "Dải khăn sô cho Huế" của nhà văn Nhã Ca chưa là cái gì cả.

    Nhân chứng sống còn nhiều lắm. Có dịp họ sẽ tuôn ra thôi.

    Tôi có người bạn hiện đang buôn bán hàng điện máy ở khu vực Huỳnh Thúc Kháng SG, dân Huế, thời gian Mậu Thân sống tại Huế, chừng 15, 16 tuổi.

    Thỉnh thoảng anh ấy kể lại những sự kiện kinh hoàng khi Việt cộng vào Huế. Tập trung nhân viên chính quyền ra sao, giết như thế nào, ai ra lệnh...

    Và đấy chính là nhân chứng tôi tin hơn bất kỳ ai khác.

    Lỗ Trí Thâm viết:
    ...Nay phải phơi mặt ra đường phố ,dùng chiến tranh hiện đại mà trang bị chỉ có AK 47 và B40, vài quả đạn cối trong khi đó phía Mỹ có cả bộ máy quân sự khổng lồ, Máy bay thiết giáp hạm đội...

    Cũng cần phải nhắc lại:
    1 - Trong khi VC được trang bị vũ khí hiên đại như tiểu liên AK47 B40 B41.
    QLVNCH ngoài trừ một số ít được trang bị M16. Đa số lính VNCH vẫn còn dùng các loại súng carabine M1, M2 còn lại từ thế chiến thứ 2, chỉ bắn từng viên đạn một.
    2 - Ngoài trừ Huế, không có lính Mỹ, không quân hoặc thiết giáp trực tiếp tham chiến: không có thành phố nào bị bỏ bôm, tàn phá như Huế. chỉ có một vài khu phố bị VC đốt phá.
    3 - Cũng ngoài trừ Huế, không có thành phố nào bị đóng chiếm quá 2 ngày. Saigon chỉ có một vài khu phố bị quấy phá 5 - 6 ngày. Thành ra không có nơi nào người dân bị tàn sát như Huế: vừa mới vô đã bị đuổi chạy như chó.

    Chính nghĩa của VC là tàn sát giết dân trong những ngày Tết dân tộc.
    Nghĩa là ngoài lợi điểm bất ngờ, quân lính VNCH về nhà ăn Tết, trang bị tối tân, VC hoàn toàn thất bại, không có người dân nào chạy theo. Ngược lại VC tới đâu dân bỏ chạy tới đó.

    Nhiều bác còn ngây thơ tin theo lối viết báo lề phải , nay tôi pót lại những điều đã viết về Mậu thân trong dân luận.

    Miền Nam dưới chế độ VNCH vào cuối năm 1967 đang trong thời kì thịnh vượng nhất.Chiến sự tương đối im lặng, kinh tế dồi dào , cuộc sống thanh bình, hàng hoá rẻ nhiều, sinh hoạt văn hoá rất sôi động.Không phải ngẫu nhiên lúc đó gọi Sài gòn là hòn ngọc viễn đông.Nhiều mặt hàng của Nhật giá ở Sài Gòn còn rẻ hơn ở Nhật.Và tất nhiên chính quyền Mỹ không chớp cơ hội đó tự hào khoe với dân đóng thuế Hoa kì sự thành công của thế giới tự do dưới ngọn cờ của Mỹ.

    Nhưng bất ngờ , lợi dụng sự thỏa thuận ngừng bắn dân dịp lễ Tết Cổ truyền thiêng liêng của dân tộc, Bắc Việt nam đánh úp trên toàn bộ lãnh thổ Nam VN, mở đầu cho chiến dịch Tết Mậu Thân 1968.Tôi vẫn còn nhớ, Bố tôi lúc đó thốt lên: Cộng sản đểu thật, giả vờ ngừng bắn, lợi dụng tiếng pháo giao thừa nhập nhằng nổ súng gây bất ngờ.Theo tôi đây cũng là một lí do mà về sau này họ cấm đốt pháo ngày Tết sợ bọn thù địch bắt trước bài của mình.

    Sự kiện Tết Mậu Thân đã phơi bầy sự thật phũ phàng cho cả hai phía : Mỹ và miền Bắc cộng sản.

    Trước hết về phía miền Bắc cộng sản.Ban lãnh đạo miền Bắc đã ngây thơ cả về chính trị lẫn quân sự.

    Trước hết về ngây thơ chính trị.Họ phát động một chiến dịch “Tổng tiến công và nổi dậy giành lại chính quyền “ trong bối cảnh chiến tranh lạnh đang trong thời cao điểm, trong đó miền Nam VN là một mắt xích quan trọng trong hệ thống cân bằng chiến lược cho cả hai phe, đóng vai trò khu đệm an toàn ,cùng với Đông Đức, Bắc Triều tiên bao quanh hệ thống XHCN .Do đó mất miền Nam đồng nghĩa với việc làm suy chuyển thế chiến lược toàn cầu, tạo hiệu ứng đôminô đối với Mỹ .Do đó bảo vệ miền Nam lúc đó là quyền lợi sống còn , không những với Mỹ mà còn với với các nước tư bản khác.Nếu Mỹ lúc đó một mình không làm nổi thì sẽ có các nước khác nhảy vào như Úc , Nam Hàn.. ...Do vậy ,Cộng sản cưỡng chiếm miền Nam lúc đó là điều không tưởng , nếu không nói là dùng mạng sống của người lính miền Bắc thỏa mãn tính phiêu lưu của mình.

    Nên nhớ là Tổng tấn công Tết Mậu Thân không phải do một cá nhân , Hồ chí Minh , Lê Duẩn hay Võ nguyên Giáp phát động mà là quyết định của Hội nghị Trung Ương lần thứ 14.Đành rằng phần lớn những ủy viên TW xuất thân từ nông dân và trưởng thành trong chiến tranh nên tầm nhìn chiến lược có phần hạn chế, thế nhưng những người đứng đầu như cụ Hồ, Trường Chinh hay Võ nguyên Giáp lại không có cái nhìn tổng thể????.

    Một điều không kém phần quan trọng là Cộng sản miền Bắc là nạn nhân cho chính sự tuyên truyền của họ.Bộ máy tuyên truyền luôn luôn rêu rao là đồng bào miền Nam chịu sự áp bức kìm kẹp dã man của Mỹ Ngụy và trong Chiến dịch có phần chính là kêu gọi toàn dân miền Nam nổi dậy cướp chính quyền từ tay Mỹ Ngụy.Điều trớ trêu là khi chiến sự nổ ra, đồng bào miền Nam hoặc bỏ chạy hoặc sát cánh cùng chính quyền Ngụy chống trả quân ta hết sức mãnh liệt.

    Ngây thơ về quân sự thì quá rõ.Bộ đội Bắc Việt xưa cò cưa với quân đội Mỹ được là do lợi dùng địa hình rừng núi đánh kiểu du kích , đánh rút bất ngờ tập kích rồi rút.Nay phải phơi mặt ra đường phố ,dùng chiến tranh hiện đại mà trang bị chỉ có AK 47 và B40, vài quả đạn cối trong khi đó phía Mỹ có cả bộ máy quân sự khổng lồ, Máy bay thiết giáp hạm đội..Chưa nói muốn giải phóng tức là phải giữ được mục tiêu, tức là vấn đề hậu cần tiếp tế về người, đạn dược và lương thực.Cái này thì phía Bắc Việt hầu như là con số không.Có lẽ những nhà quân sự Bắc Việt nghĩ rằng toàn dân miền Nam nổi dậy cướp chính quyền như hồi 1945.Nhưng ở ngoài Bắc họ quên rằng người miền Nam đã có chế độ mới , họ là công dân của VNCH.

    Còn về phía Mỹ, qua Sự kiện Mậu Thân đã phơi bầy sự thật với nhân dân Mỹ , cái gọi là tình hình ổn định phồn vinh của Nam VN là giả tạo mặc dù Mỹ đã tổn bao nhiêu đôla súng đạn và cả xương máu của con em họ.Và phong trào chống sự can thiệp của Mỹ vào Đông dương ngày càng dâng cao, nhiều lúc làm tê liệt cả cuộc sống bình thường nước Mỹ.

    Qua Mậu Thân, tuy phía cộng sản thất bại hoàn toàn nhưng Mỹ nhận ra không thể ổn định được tình hình lâu dài và cũng không bao giờ mãi mãi dùng quân sự để ổn định được tình hình nếu không có giải pháp chính trị , tức là nói chuyện với đối phương.VÀ phía cộng sản cũng nhận ra rằng , chẳng bao giờ “Giải phóng” được miền Nam , nếu Mỹ vẫn còn đó ,Cuộc hội đàm Paris bắt đầu từ đó.

    Có số ý kiến cho rằng Mậu thân là của riêng tác giả Lê Duẩn , nhưng thực tế là được cả Ô Hồ và Ô Giáp đã bàn thảo và duyệt,Để nghi binh đánh lừa đối phương, Ô Hô ̀thì đi TQ sau khi đã duyệt lịch trình tấn công còn ô Giáp đi Hung gari.

    Chỉ huy mặt trận Huế là Chu huy Mân và Lê khả Phiêu lúc đó là trung đoàn trưởng trực tiếp đánh nhau và giữ Huế trong vòng 25 ngày .Phiêu là người trực tiếp nhuốm máu đồng bào Huế , khoảng gần 2000 nghìn đồng bào bị hành quyết, mà trong báo cáo gửi về cục tác chiến ghi là "Nhân viên hành chính ngụy quyền".

    Còn Chu Huy Mân , sau này phụ trách tuyến hai mặt trận Tây Nam chủ trương không để tình hình tiêu cực lan ra cả nước nên bao nhiêu thương binh bệnh binh từ chiến trường Cam pu chia không cho chuyể lên Sài gòn tự giải quyết phía dưới .Bao nhiêu thanh niên VN bị thương rồi chết mà người nhà chỉ cách có vài trăm cây số không được thấy nhìn nhau lần cuối.
    Những lon tướng hay biệt thự của các tướng lãnh QĐND Việt Nam đều nhuốm máu của dân Việt hết , không kể miền nào.

    Khác với các giống người khác trên quả đất, khi dịp lễ hội nào đó, các tướng lãnh đeo huân chương đầy người hỉ hả nói về kỉ niệm mà không một lời nói tới những người đã hi sinh đời mình cho vinh quang của họ.

    Vô liêm sỉ.

    Tôi là người sinh ra lúc cuộc chiến gần tàn và hiện đang ở Mỹ.
    Lắm lúc đọc lại lịch sử và phỏng vấn nhiều cựu sĩ quan VN cộng hòa về lịch sử và những gì đã xảy ra. Song song vào là sự nghiên cứu bằng cách đọc lại những sách vỡ, hồi ký và phỏng vấn với những người lính Mỹ đã từng tham chiến ở Việt Nam. Tôi có thể khẳng định những gì mà tác giả đạo diễn đã làm là một sự thiên vị và không có tính minh bạch, không có giá trị về lịch sử.

    Nếu bảo rằng do bọn Mỹ Ngụy ngụy tạo thì vụ án giết hàng người và chôn sống ở Huế và vu khống cho quân đội Bắc Việt là hoàn toàn không có căn cứ. Phía nam Việt VNCH và quân Mỹ hoàn toàn bỡ ngỡ và kinh hoàng khi bị tấn công. Quân đội Mỹ và quân đội VN cộng hòa không thể làm và không đủ thời gian để tập trung hàng ngàn dân vô tội để có thể giết hại hàng loạt.

    Ngày xưa đã có cụ nào đã nói là "Đừng tin những gì cộng sản nói mà hãy nhìn thật kỹ những gì cộng sản làm".

    Ngày nay, ở một cái xã hội mà một bằng cấp đại học có thể mua được với giá vài chục triệu cho đến vài trăm triệu VND, được xác nhận và đóng mộc đỏ từ trường chính thống ở VN thì bạn có thể thấy rằng nó nói lên một thực trạng mục nát của nền giáo dục VN sau ngày độc lập.

    Hệ quả của nó sẽ vô cùng nghiêm trọng và một trong những hệ lụy đó là nói dối và nói láo, ngụy biện lừa đảo. Tác giả họ Lê là một sản phẩm của nhiều hệ lụy này.

    Nổ lực biện minh về trách nhiệm của phe cs trong cuộc thảm sát Mậu Thân tương tự như trong vụ thảm sát 22.000 ngàn sỹ quan Ba Lan năm 1940 tại Katyn do chính Stalin và thủ hạ ra lệnh (với công hàm công hàm ngày 5/3/1940 của Bộ trưởng Nội vụ Liên Xô Lavrenty Beria ra lệnh xử tử "những người Ba Lan theo chủ nghĩa dân tộc, phản cách mạng", Stalin và ba thành viên bộ chính trị ký). Dầu vậy, bộ máy tuyên truyền của Liên Xô dùng toàn lực để đổ lên đầu quốc xã Đức. Liên Xô còn trâng tráo muốn đưa vụ này ra trước tòa án quốc tế ở Nürnberg. Mãi đến 1990 (50 năm sau vụ thảm sát) Nga mới nhận lấy trách nhiệm.
    Từ 1968 đến nay là "mới" gần 45 năm. Không chừng 5 năm nữa sẽ có tin chính thức về vụ Mậu Thân và sự công nhận chính thức tội lỗi của csvn sẽ được xem là một "nghĩa vụ", như cựu Tổng thống Nga Dmitry Medvedev đã bày tỏ về Katyn.

    Lưu Trần Sinh viết:
    4- Lịch sử được viết lại bởi những người sống và bên thắng cuộc. Muốn lịch sử được viết theo ý mình thì phải sống và phải giành phần thắng.

    Điều đó chỉ làm được trong một thời gian ngắn nhất định. Trăm năm sau, nghìn năm sau sự thật của lịch sử sẽ được trả về cho lịch sử.

    1-"Cuộc tổng tấn công Tết Mậu Thân là một vi phạm trắng trợn của chính phủ VNDCCH và CHMNVN vào cam kết ngưng bắn cũng như đã ngồi xổm lên truyền thống trọng đại linh thiêng của Dân Tộc VN trong ngày Tết".
    Trả lời: Việc binh tha hồ lừa dối. Không phòng thủ chắc, lại đi tin vào thiện chí của kẻ thù thì thua là đúng.
    2- "Lê Khả Phiêu, là Trung đoàn trưởng và chỉ huy mặt trận Huế chẳng dám hó hé gì mãi đến khi về hưu mà cũng chỉ phiên phiến về Huế và Mậu thân 68 thôi".
    Nhưng cụ này có phát biểu (trên truyền hình nhá) một ý rất quan trọng, đại để là: Chúng ta cần rút kinh nghiệm không để mắc lại những sai lầm như Mậu Thân 68, thời cơ chưa đến, lực chưa đủ thì đừng có vội tấn công.
    Một chỉ huy quân đội trực tiếp tham gia chiến trận 1968, một tướng lĩnh cao cấp của qdndVN, một nhà chính trị cao cấp nhất (tổng bí) mà phát biểu như vậy thì chứng tỏ cộng sản rất là đau về Mậu Thân 68. Mọi lý luận này nọ về những cái được của MT68 chỉ là cố gắng khỏa lấp nỗi đau mà thôi.
    3- 1968 (khách viếng thăm) gửi lúc 21:39, 25/01/2013 - mã số 77575
    Logic của toàn bộ câu chuyện này rất đơn giản: ... Bạn nầy nhận xét quá chuẩn.
    4- Lịch sử được viết lại bởi những người sống và bên thắng cuộc. Muốn lịch sử được viết theo ý mình thì phải sống và phải giành phần thắng.

    Nguyên cả bài viết trên Dân trí không hề đưa ra một luận cứ nào thực sự sắc bén để phản bác lại lịch sử. Không hiểu đẻ đâu ra một con mụ đạo diễn vô danh tiểu tốt, dám trơ trẽn bẻ ngược lịch sử như thế. Oan hồn của hơn 3000 người dân vộ tội không làm mụ ấy e ngại khi dẫm đạp lên sự thực ư?

    Điều cần nhắc lại ở đây là có cam kết ngưng bắn, đình chiến trong 3 ngày Tết truyền thống của VN giữa 3 bên VNDCCH, CHMNVN và VNCH.

    Đa số quân nhân VNCH đã được cho về nhà ăn Tết, có rất ít người ở lại đơn vị.

    Cuộc tổng tấn công Tết Mậu Thân là một vi phạm trắng trợn của chính phủ VNDCCH và CHMNVN vào cam kết ngưng bắn cũng như đã ngồi xổm lên truyền thống trọng đại linh thiêng của Dân Tộc VN trong ngày Tết.

    Thêm một bài hát về Mậu Thân.
    http://www.youtube.com/watch?v=wOl4k-5Gz6o&feature=related

    TK: (Thụy Khuê) Về một lời tuyên bố của anh trong một phóng sự chiếu trên đài truyền hình Mỹ, Anh, Pháp ... mà nhiều người đã dựa vào đó để đả kích anh. Anh đã tuyên bố những lời ấy trong trường hợp như thế nào? Tại sao?
    HPNT: (Hoàng Phủ Ngọc Tường) Hồi đó, ông Burchett và đoàn làm phim "Việt Nam một thiên lịch sử truyền hình" tới Huế, chọn tôi để chất vấn về chuyện tang tóc của Huế Mậu Thân. Tôi nhớ một cách đại thể, là tôi đã nói về ba thành phần nạn nhân khác nhau: 1) Những người chết do hành động trừng phạt của quân giải phóng dành cho những người thực sự có tội. 2) Những người bị giết oan. 3) Những nạn nhân chết do Mỹ ném bom vào đám đông hoặc quân chính phủ bắn giết trả đũa khi phản kích. Cả ba trường hợp này đều có thực, chết nằm xen kẽ nhau trên các đường phố Huế Mậu Thân.

    http://thuykhue.free.fr/tk97/nchpngoctuong.html

    1. Bao nhiêu người đã bị trừng phạt (giết) bởi quân giải phóng? Tòa án nào, ai đã kết luận người bị giết là thực sự có tội?

    2. Bao nhiêu người bị giết oan. Tại sao biết oan mà vẫn giết?

    Những hố chôn người tập thể là có thật. Không lẽ người dân Huế đã tự động xuống hố, chờ Mỹ bỏ bom, chết chung???????????? Những xác chết còn nguyên vẹn hình hài, chỉ bị bắn vào đầu, hay do ngộp thở?

    Nhìn những tấm hình này sao giống thời Hitler ở Đức quá!!!!

    Nhạc Sỹ Trịnh Công Sơn có một bài hát về Huế: Hát trên những xác người, ca sỹ Khánh Ly

    " Chiều đi qua bãi Dâu, hát trên những xác người...
    tôi đã thấy......những hố hầm chôn xác anh em....

    http://www.youtube.com/watch?v=HzkqJlvkRAY

    Người trong cuộc là ông Lê Minh, bí thư Thừa Thiên-Huế, phụ trách mặt trận Huế trong cuộc tổng công kích Tết Mậu Thân, đã thú nhận rằng việc tàn sát tù binh và thường dân ở Huế là có thật. Ông ta tuyên bố chịu trách nhiệm về cuộc tàn sát nầy, nhưng lại chống chế rằng cộng quân “đã ở trong một hoàn cảnh quá khó khăn, đến không thể nào kiểm soát nổi những hành động thô bạo.” (lời của ông Lê Minh, Chính Đạo trích dẫn, Mậu Thân, sđd.137.)

    Tuy nhiên, ít nhất ông Lê Minh cũng đã can đảm công khai thú nhận quân đội cộng sản đã “hành động thô bạo”, một lời thú nhận hiếm thấy nơi những nhà lãnh đạo cộng sản. Lời thú nhận của ông Lê Minh được đưa ra năm 1988, trong thời gian đảng CSVN bắt đầu cởi mở, đã đuợc đăng trên tạp chí Sông Hương, và được dịch đăng trên báo Newsweek ở Hoa Kỳ (Theo lời Hoàng Phủ Ngọc Tường trả lời bà Thụy Khê)

    http://motgoctroi.com/StLichsu/LSCandai/Mauthan/TansatMT_Hue_04.htm

    Chị đạo diễn này không biết có phỏng vấn tên này không?

    Nhìn cái mặt sát máu của hắn khi nói về việc "xử tội tay sai Mỹ ngụy" thì đủ hiểu. Tên này vì say men chiến thắng 4/75 mà mắc phải lỗi lầm kia chứ như Lê Khả Phiêu, là Trung đoàn trưởng và chỉ huy mặt trận Huế chẳng dám hó hé gì mãi đến khi về hưu mà cũng chỉ phiên phiến về Huế và Mậu thân 68 thôi.

    Thế mới biết tại sao trong một thời gian dài, người ta né tránh nhắc đến chiến dịch Mậu Thân năm 1968.

    Logic của toàn bộ câu chuyện này rất đơn giản: Người Mỹ không chủ trương giành chiến thắng tại Việt Nam. Họ chỉ có mục đích chia rẽ Nga, Trung Quốc và giữ nguyên hiện trạng miền Nam Việt Nam. Đỉnh điểm là chiến tranh Nga - Trung 1969. Đạt được mục đích, người Mỹ biến khỏi Việt Nam ngay, Trung Quốc chiếm Hoàng Sa cũng bật đèn xanh luôn.

    Càng hăng đít vịt bao nhiêu thì cuối cùng bên chuốc cay đắng nhiều nhất vẫn là Việt Nam. Nhà báo Huy Đức mới vừa đưa ra thêm những bằng chứng cho điều này trong cuốn Quyền Bính.

    Mậu Thân 1968 là sản phẩm của cuộc đảo chính tiếm quyền lực của bác Lê Duẩn, Lê Đức Thọ hạ bệ bác Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Văn Vịnh, Đỗ Đức Kiên, Kim Giang, Hoàng Minh Chính... "Phe ta" thừa nhận đau đớn tưởng như không gượng dậy được, Bác Hồ chịu không nổi đã chuyển qua từ trần. Lê Duẩn, Lê Đức Thọ rơi vào thế yếu trước con mắt các tướng lĩnh, cố đấm ăn xôi "nổi dậy" thêm mấy phát nữa trong cùng năm để vớt vát, vẫn không ăn thua.

    Nhưng may quá, chiến tranh Nga - Tàu xảy ra, người Mỹ đã xong việc và tự động rút quân nhanh chưa từng thấy (từ hơn nửa triệu xuống còn 20000) mà chưa cần Hiệp định Paris xuống thang xuống nấc gì hết.

    Dân trí mà được nuôi bằng những 'thức ăn' như thế này thì chẳng mấy chốc được 'khai' bốc trời :)

    Người chết không nói được, nhất là những ai bị đứt cuống họng, nhưng thân nhân họ thì chắc còn nhớ dai lắm. Khi nào hết sợ, do bị ám ảnh bởi chính cái chết của thân nhân, thì tha hồ mà nghe họ kể!

    Lê Phong Lan nói láo một cách trơ trẽn, dốt nát. Đi về xứ Huế mà hỏi năm 1968 ai chôn sông người dâ, binh lính VNCH bị bắt thì rõ ngay.
    Tháng giêng này nhiều nhà có giỗ vì có thân nhân bị chết do CSVN chôn sống trong các hố chôn tập thể.
    Hỏi một vài người thì biết ngay Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan có tham gia; Nguyên Đắc Xuân cũng tham gia xét xử trong một tòa án nhân dân tại Bãi dâu, Huế.
    Gần 7000 người bị hảm sát dã man, ghê rợn.
    Bọn cộng sản giết người dã man.

    Pages