Quỳnh Chi - Bài báo trên Quân đội Nhân dân gây tranh cãi

  • Bởi Admin
    15/01/2013
    2 phản hồi

    Quỳnh Chi, phóng viên RFA, Bangkok

    Một bài báo về điều 88 BLHS VN, về nhân quyền và quyền công dân thu hút sự quan tâm của những ý kiến bình luận, tranh cãi.


    Trang báo của Quân đội nhân dân đăng bài “Điều 88 Bộ luật Hình sự với quyền con người và quyền công dân” (Photo: RFA)

    Quyền con người và quyền công dân

    Bài báo nhan đề “Điều 88 Bộ luật Hình sự với quyền con người và quyền công dân” đăng trên tờ Quân đội Nhân dân online chiều ngày 13 tháng 1 vừa qua trong đó phản bác lại những ý kiến kêu gọi tôn trọng nhân quyền Việt Nam cũng như những ý kiến kêu gọi bỏ điều 88 trong BLHS Việt Nam và bỏ Nghị định 38/2005/NĐ-CP của Chính phủ “Quy định một số biện pháp bảo đảm trật tự công cộng”.

    Theo tác giả Đức Giang của bài báo, những hoạt động trên được truyền thông phương Tây đăng tải và “tăng âm”, “khiến một số người nghi ngờ về hệ thống pháp luật và bản chất của chế độ ta”.

    Theo bài báo, nhiều quyền và tự do của con người cũng bị hạn chế trong Công ước quốc tế về các quyền dân sự, chính trị - công ước mà nhiều ý kiến đang kêu gọi Việt Nam thực hiện. LS Trần Quốc Thuận, nguyên phó Chủ nhiệm Thường trực VPQH Việt Nam, nhận xét về điều này:

    Dĩ nhiên trong Công ước về Quyền dân sự và Chính trị cũng có nói là quyền đó sẽ bị hạn chế nếu nó xâm phạm an ninh quốc gia, trật tự an toàn XH của một nước khác. Nhưng nó phải được cụ thể, tách bạch ra

    » LS Trần Quốc Thuận

    “Dĩ nhiên trong Công ước về Quyền dân sự và Chính trị cũng có nói là quyền đó sẽ bị hạn chế nếu nó xâm phạm an ninh quốc gia, trật tự an toàn XH của một nước khác. Nhưng nó phải được cụ thể, tách bạch ra”.
    Bài báo cũng nói rằng “So với khái niệm quyền con người, khái niệm quyền công dân mang tính xác định hơn”; rằng quyền công dân gắn liền với nghĩa vụ công dân.

    “Nghe qua thì cứ tưởng đó là một nhưng thực ra nó hoàn toàn khác nhau. Một quyền được chi phối bởi chính quyền và một quyền là quyền tự nhiên, phổ quát”, ông Thuận nói thêm.

    Quyền con người được định nghĩa như những quyền cơ bản mà bất cứ ai là con người cũng được thừa hưởng. Quyền con người mang tính phổ quát và không khác nhau giữa các quốc gia. Nó bao gồm các quyền cơ bản như quyền được sống, được tự do, được giáo giục, được hưởng một phiên tòa công bằng, quyền tự do ngôn luận… Trong khi đó quyền công dân là khế ước giữa dân và chính quyền. Nó phụ thuộc vào điều kiện kinh tế, xã hội của một đất nước và phải có cơ chế qui định luật pháp đề đảm bảo thực hiện. Tuy nhiên, quyền và nghĩa vụ của công dân thường được thiết kế sao cho không đi ngược lại quyền con người.

    Việt Nam tham gia Công ước Quốc tế về Quyền dân sự và Chính trị vào năm 1982 nhưng thường bị các cơ quan cổ võ nhân quyền chỉ trích là không thực hiện Công ước. Bài báo trên Quân đội Nhân dân không phủ nhận Việt Nam là thành viên của công ước này nhưng nói rằng “không có nghĩa Việt Nam không có quyền đưa ra những hạn chế luật định về quyền tự do ngôn luận”. Bài báo khẳng định “Điều 88, Bộ luật Hình sự, 1999 là hoàn toàn đúng đắn”.

    Luật về Điều ước Quốc tế của Việt Nam được QH thông qua nói đối với những điều ước QT mà Việt Nam là thành viên thì Việt Nam tuân theo điều ước QT đó. Và nếu như có sự mâu thuẩn giữa luật Việt Nam với các công ước, luật quốc tế ấy thì Việt Nam tuân theo các qui định quốc tế mà mình là thành viên. Ông Trần Quốc Thuận khẳng định:

    “Có nghĩa rằng Việt Nam tự thừa nhận rằng luật pháp Việt Nam tôn trọng điều ước quốc tế có giá trị cao hơn luật pháp trong nước. Nguyên tắc là tuân theo điều ước QT. Luật về Điều ước QT đã qui định như thế”.


    GS Tương Lai, nguyên viện trưởng viện XH học Việt Nam

    Trao đổi với đài RFA, GS Tương Lai, nguyên viện trưởng viện XH học Việt Nam nói rằng ông không phủ nhận việc mọi quốc gia cần có những điều lệ để bảo vệ an ninh xã hội và sự xuất hiện của điều 88 BLHS Việt Nam là điều “dễ hiểu”. Tuy nhiên, ông cũng nhấn mạnh rằng điều này được qui định không rõ ràng:

    “Tại sao chúng tôi phản đối điều này? Trong lời tuyên bố chúng tôi đã nói rõ là qui định điều 88 mù mờ mà vì vậy nên người ta muốn vận dụng thế nào cũng được. Khi ban hành luật mà tạo nên khe hở để hiểu thế này cũng được, thế kia cũng được thì rất nguy hiểm. Chính vì sự mù mờ đó mà chúng tôi đề nghị hủy bỏ. Như thế thì không phải hủy bỏ một điều luật nhằm bảo vệ an ninh của chế độ và nhằm chống lại thế lực muốn lật đổ chế độ”.

    Sự “mù mờ” của điều 88

    Hồi tháng trước, các trí thức Việt Nam kêu gọi thực hiện quyền con người bao gồm việc kêu gọi bỏ điều 88 trong BLHS. Quan điểm của GS Tương Lai là điều quan trọng của một nhà nước pháp quyền là phải có những luật lệ rõ ràng để tránh bị vận dụng tùy tiện.

    “Cách thức điều 88 được vận dụng trong thời gian vừa qua thì ai cũng có thể bị qui vào tuyên truyền chống nhà nước nếu nhà cầm quyền không thích sự phản biện của họ về các chính sách, điều luật sai trái. Vậy thì còn ai dám nói nữa. Dân chủ là được nói những điều mình nghĩ”, ông nói thêm.

    LS Trần Quốc Thuận cũng cho rằng sự “mù mờ” của điều 88 không những làm ảnh hưởng đến những nhà bất đồng chính kiến mà còn có thể ảnh hưởng đến cả những người làm nghệ thuật, đặc biệt là những người muốn tham gia phản biện xã hội:

    “Các văn bản của Nhà nước và Đảng đều khuyến khích phản biện xã hội. Phản biện là thế nào? Là nói ngược lại, nói khác đi. Nhưng người ta lại quay ngược lại cho rằng đó là tuyên truyền chống Nhà nước”.

    Bài báo đăng trên tờ Quân đội Nhân dân, ấn bản điện tử thu hút sự quan tâm của dư luận khi thẳng thắn cho rằng việc kêu gọi xóa bỏ Điều 88 Bộ luật Hình sự, 1999 “là một bước đi quan trọng trong âm mưu, thủ đoạn nguy hiểm của các thế lực thù địch nhằm tước bỏ công cụ pháp lý cơ bản bảo vệ chế độ xã hội và Nhà nước của nhân dân ta”. GS Tương Lai bác bỏ quan điểm này và giải thích:

    “Vì để phát huy dân chủ đúng như những gì các nhà lãnh đạo đang kêu gọi; để tạo niềm tin cho người dân là nói một đàng không làm một nẻo thì chúng tôi kêu gọi thực hiện quyền con người được ghi trong hiến pháp. Thế thôi”.

    Cách thức điều 88 được vận dụng trong thời gian vừa qua thì ai cũng có thể bị qui vào tuyên truyền chống nhà nước nếu nhà cầm quyền không thích sự phản biện của họ về các chính sách, điều luật sai trái. Vậy thì còn ai dám nói nữa!

    » GS Tương Lai

    Tự do ngôn luận là một trong các phạm trù của nhân quyền gây nhiều tranh cãi tại Việt Nam. Trong lúc nhiều người yêu cầu được thực hiện quyền này thì bài báo về điều 88 trên khẳng định “Quan điểm cực đoan về tự do ngôn luận, báo chí của phương Tây đã phải trả giá đắt”.

    Tác giả Đức Giang viện dẫn những dẫn chứng như tin tức về mục sư đạo Tin lành Mỹ đòi đốt kinh Cô-ran; vụ họa sĩ Đan Mạch vẽ tranh biếm họa, vụ bộ phim được cho là báng bổ nhà tiên tri Mô-ha-mét … được đưa lên truyền thông đã “kích hoạt” những mâu thuẩn xã hội”. Ông Phil Robertson Phó Giám đốc khu vực Châu A´ của tổ chức Theo dõi Nhân quyền không đồng ý với quan điểm trên. Ông nói:

    “Thực ra không phải như vậy, tự do ngôn luận là quyền phổ quát, được ghi trong Tuyên ngôn QT về Nhân quyền cũng như được ghi trong Công ước QT về quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam phải tôn trọng. Những cái gây ra mâu thuẫn XH ở Việt Nam là vấn đề liên quan đến tham nhũng, cưỡng chế đất đai, thiếu minh bạch…. Tự do ngôn luận chỉ đảm bảo việc nói lên những vấn đề đó. Nó không đảm bảo rằng các vấn đề sẽ được giải quyết”.

    Nói về Nghị định 38/2005/NĐ-CP của Chính phủ “Quy định một số biện pháp bảo đảm trật tự công cộng” mà nhiều người yêu cầu xóa bỏ, LS Trần Quốc Thuận cho rằng nếu nghị định này được dùng để chống biểu tình thì “hoàn toàn sai”. Ông cho rằng quyền cơ bản và nghĩa vụ cơ bản công dân phải được Hiến pháp và luật qui định, tức là phải được Quốc hội qui định. “Chính phủ không có quyền ra một nghị định xâm phạm đến quyền của công dân”, ông nói.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Xin được gởi lại lời bình luận của tôi về bài viết của ông Đức Giang về điều 88 BLHS, cũng đăng trên trang Dân Luận này...

    Dong A viết:
    Bài viết này là một bằng chứng cho sự dối trá, và thủ đoạn mị dân qua sự bóp méo sự thật của ĐCSVN. Trong bài, mặc dù ngay từ đầu tác giả đã nhắc qua những quyền cơ bản của quyền con người trong một xã hội dân chủ như: tự do ngôn luận, tự do báo chí, quyền được thông tin, quyền hội họp, lập hội, biểu tình.. nhưng đến khi nêu ra sự khác biệt giữa quyền con người và quyền công dân thì tác giả lại cố tình không nhắc đến 1 quyền nào đã nêu ra cả. Tác giả đã bóp méo quyền con người trở thành
    Trích dẫn:
    Dựa trên ..... .... có thể hiểu QCN như sau: Với tư cách là một giá trị đạo đức, QCN là một giá trị xã hội cơ bản, vốn có của con người. Những giá trị này bao gồm: Nhân phẩm, tự do, bình đẳng, tinh thần nhân đạo, khoan dung và trách nhiệm của mỗi người với cộng đồng. Với tư cách là một giá trị pháp lý, QCN là các quy định pháp luật (trong luật quốc tế và còn được nội luật hóa trong luật quốc gia) nhằm bảo vệ nhu cầu về các mặt: Dân sự, chính trị, kinh tế, xã hội và văn hóa của mọi người và nghĩa vụ của mỗi người đối với cộng đồng

    Đấy, quyền con người đã được tác giả sửa đổi như thế đấy!
    Nếu ĐCSVN nói chung và những người làm công tác tuyên truyền như ông tác giả này nói riêng, vẫn muốn dùng thủ đoạn lừa dối nhân dân thì họ quá khinh thường giới trí thức trong và ngoài nước rồi. Mặc dù tôi không phải là luật sư, hay nhà văn, nhà báo gì, nhưng tôi cũng dễ dàng nhận ra thủ đoạn mị dân này, huống chi là những bậc trí thức đã và đang đấu tranh cho tự do dân chủ cho quê hương đất nước?

    Tác giả cũng đã cố tình nói sai sự thật về quyền công dân. Trước hết, không nói đến việc tác giả đã bỏ qua những quy ước quan trọng khác như quyền biểu tình, lập hội, quyền đi bầu cử cho bất cứ cá nhân nào mà họ tin tưởng ủy nhiệm (chứ không phải đi bầu cho những cá nhân đã được 1 đảng độc tài nào đó chọn sẵn).... Những điều bỏ qua này rất quan trọng vì không những nó nêu lên những quyền quan trọng của công dân, mà nó còn làm rõ hơn bối cảnh mà những hạn chế của sự tự do ngôn ngữ mà tác giả đã nhắc đến. Lấy ví dụ như, một chính quyền, hay một nhà nước dân chủ đại diện cho đa số nhân dân (thông qua trưng cầu dân ý toàn quốc và bỏ phiếu bầu cử), thì mới xứng đáng để áp dụng những hạn chế để bảo vệ nhà nước đó, vì sự bảo vệ đó là bảo vệ lợi ích của dân chúng. Nếu nhà nước khư khư bảo vệ những nhà cầm quyền, không thông qua biểu quyết của toàn dân thì nhà nước đó chỉ mạo nhận là đại diện cho dân mà thôi.

    Nhắc lại việc tác giả nêu lên sự hạn chế trong tự do ngôn ngữ. Đúng là bản Công Ước Quốc Tế năm 1966 đã có ghi rằng quyền tự do ngôn luận có hạn chế, nhưng hạn chế đó là để bảo vệ các quyền và uy tín của các công dân khác; cũng như hạn chế ngôn ngữ vì lý do bí mật quốc phòng của 1 nước, giữ trật tự công cộng, bảo đảm sức khỏe cũng như duy trì đạo đức trong xã hội. Cần phải hiểu rõ là những hạn chế áp đặt vào tự do ngôn luận này là nhằm bảo đảm đến lợi ích của các công dân khác, bảo đảm sức khỏe, trật tự và duy trỉ đạo đức cho mọi người trong một xã hội; chứ không phải là hạn chế để bảo vệ một nhóm lợi ích nhỏ trong xã hội (vâng, ĐCS là 1 nhóm lợi ích nhỏ trong nước VN; với chỉ vỏn vẹn 4,5 triệu trong tổng số gần 90 triệu người VN).

    Một lời nhắn nhủ với những người trí thức đại diện cho ĐCSVN, xin đừng chà đạp lương tâm của chính mình và khinh thường đọc giả của quý vị nữa.

    Vụ 'cướp sóng đài phát thanh': Ông Võ Viết Dziễn bị kết án 3 năm tù
    CTV Danlambao - Tòa án tại tỉnh Tây Ninh vừa kết án 3 năm tù giam và 3 năm quản chế đối với ông Võ Viết Dziễn, 42 tuổi, là chủ trang trại nuôi trồng thủy sản tại Trà Vinh.

    Phiên tòa sơ thẩm hôm 15/1 diễn ra chỉ trong một buổi sáng, ông Dziễn bị cáo buộc tội danh 'hoạt động lật đổ chính quyền nhân dân' theo điều 79 Bộ luật hình sự.

    Cáo trạng của Viện kiểm sát nói rằng ông Võ Viết Dziễn đã tham gia Tổ chức Phục Hưng Việt Nam có trụ sở tại Hoa Kỳ.

    Cũng theo cáo trạng, ông Dziễn đã nhận nhiệm vụ từ tổ chức này để chuẩn bị các hoạt động như: phá sóng đài phát thanh, đốt phá tại các khu vực người Hoa, rải truyền đơn, kêu gọi tham gia biểu tình chống Trung Quốc...

    Ông Võ Viết Dziễn bị bắt ngày 3/4/2012, sau khi nhập cảnh về Việt Nam tại cửa khẩu Mộc Bài (Tây Ninh), và bị giam giữ từ đó đến nay.

    Trong một cuộc phỏng vấn với đài Radio Đáp Lời Sông Núi, Chủ tịch của Tổ chức Phục Hưng Việt Nam là ông Trần Quốc Bảo đã phủ nhận những 'trò chụp mũ rẻ tiền' do nhà cầm quyền CS Việt Nam đưa ra.

    Ông Trần Quốc Bảo khẳng định Tổ chức Phục hưng Việt Nam "chủ trương đấu tranh ôn hòa, luôn luôn tôn trọng, đề cao sinh mạng và tài sản của người dân".

    Ông Võ Viết Dziễn bị bắt cùng những vật dụng dùng để chèn sóng đài phát thanh

    Tổ chức Phục Hưng Việt Nam được thành lập vào năm 1978, là một tổ chức đối lập hoạt động lâu năm tại hải ngoại. Chủ tịch hiện nay là ông Trần Quốc Bảo. CA Việt Nam nói rằng ông Trần Quốc Bảo là người đã gặp gỡ trực tiếp với ông Võ Viết Dziễn tại Singapore.

    Năm 2010, Tổ chức Phục Hưng Việt Nam đã kết hợp cùng hai tổ chức khác là Tập Hợp Đồng Tâm và và Phong Trào Quốc Dân Đòi Trả Tên Sài Gòn để thành lập nên Lực lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ quốc – gọi tắt là Lực Lượng Cứu Quốc.

    Ngay khi được thành lập, Lực Lượng Cứu Quốc đã thành lập đài phát thanh Đáp Lời Sông Núi phát sóng trực tiếp về Việt Nam. Đài Radio Đáp Lời Sông Núi sử dụng làn sóng 1503-AM của chương trình BBC trước đây, với kinh phí lên đến 200 ngàn đô-la cho năm đầu tiên.

    Sau khi ông Võ Viết Dziễn bị bắt, Bộ trưởng Bộ quốc phòng Phùng Quang Thanh thay mặt cho quân ủy Trung ương đã gửi thư khen ngợi bộ đội biên phòng Tây Ninh.

    http://danlambaovn.blogspot.com/2013/01/vu-cuop-song-ai-phat-thanh-ong-vo-viet.html#.UPVjOvnIrIU