Han Times - Tuyên ngôn Blogger

  • Bởi Admin
    15/01/2013
    2 phản hồi

    Han Times

    Ba Sàm vừa có bài đăng "Phản phản biện". Có thể nói đây là bài viết mà Ba Sàm đã dành khá nhiều tâm huyết và nó liên quan trực tiếp tới cái gọi là "đặc khu thông tin" do blogger này đề xuất. Tuy nhiên nội dung bài viết có một số điểm không thỏa đáng như việc chủ trang này đã áp đặt một số tiêu chí để phân loại blogger, hay việc hình thành cái gọi là "đội quân thứ 4" phản phản biện một cách có văn hóa và khoa học hơn.

    1. Phải - Trái hai lề

    Một bên Lề Phải với đầy đủ ban nọ bệ kia, với tiền của Nhà nước (xin nói thẳng là cả tiền công dân đóng thuế), với quá nhiều nhà báo, quá nhiều những kẻ mang danh là nhà lý luận. Bản thân TBT Nguyễn Phú Trọng cũng phải thốt lên đại ý rằng: Chưa bao giờ chúng ta có được bộ máy tuyên truyền đồ sộ với trang thiết bị hiện đại như thế này.

    Phía bên này Lề Trái, phần đa là dân blogger. Họ (chúng ta, tôi) biên blog theo đúng cái kiểu tay trái: không mấy người sống được nhờ biên log phản biện (công kích) Nhà nước - càng không có mấy người mạo hiểm kiếm sống từ "nghề" này.

    Không phải ai cũng làm nghề viết rồi trở thành blogger phản biện.

    Blogger chỉ có tay không, không tiền đài thọ, không thế lực, không che chắn và phải đối mặt với một tương lai bị hăm dọa. Thứ duy nhất mà chúng ta có được đó là cái đầu và trái tim của mình.

    Nhưng tao ngộ chiến Lề Phải - Lề Trái nhiều lần rồi, Lề Phải tỏ ra không phải là đối thủ xứng tầm của Lề Trái. Bài cùn cuối cùng mà Lề Phải bung ra sẽ là ca ngợi Đảng Quang Vinh, nhân dân chọn lựa, còn bên kia là thù địch, kích động lôi kéo.

    Cả một bộ máy tuyên truyền đồ sộ, tốn tiền tốn của nhưng lại thường xuyên phải chịu thất bại thảm hại trước blogger (những kẻ tay không biên blog). Đó là tại sao? Là tại công cụ tuyên truyền của Nhà nước đã trở nên quá thiểu năng, phiến diện và cạn đáy về tư duy.

    Nhìn ở chiều sâu hơn, điều này chỉ biểu thị tư duy đã cạn kiệt của chính những người cầm quyền.

    Thời gian gần đây xuất hiện cái gọi là "Dư luận viên" nhưng cá nhân tôi tin rằng chẳng mấy chốc họ sẽ bị đào thải. Lào xào có đấy, cũng sẽ xôm tụ chút ít nhưng cuối cùng họ với sự non yếu về lý luận của mình cũng sẽ chỉ tụ lại với nhau thành từng nhóm và không làm việc gì hoàn hảo hơn là tự diễu cợt chính mình, qua đó diễu cợt ngay cả người đài thọ cho họ

    Cơ chế không cho phép có được người tài trong "bộ máy Dư luận viên". Một thực tế rất hiển nhiên, nhiều người vốn dĩ từ Lề Phải (báo chính thống) đã chuyển sang thành Lề Trái hoặc không lề. Đơn giản khi ham đọc, ham hiểu, ham khám phá thì sẽ tìm ra chân lý và khát khao được nói tiếng nói của mình.

    2. Tuyên ngôn blogger


    Blog hay không blog?

    Chúng ta là blogger, những kẻ tay không viết log và đầu óc mơ về một thứ tưởng như điên rồ cho cả xứ sở này: Dân Chủ - Thịnh vượng. Chúng ta không có gì ngoài cái đầu và trái tim của mình, chúng ta không có gì ngoài sự trải nghiệm những buồn vui và cả nước mắt của mình.

    Chúng ta có quyền phát ngôn theo ý riêng của mình, chúng ta có cái đầu để tư duy, có con tim để yêu cái phải, cái đúng, ghét cái ác, cái giả dối.

    Chúng ta là blogger chúng ta trịnh trọng tuyên bố về quyền bình đẳng, quyền dân chủ, quyền được nói của chính mình. Bằng tiếng nói của mình, chúng ta chiến đấu để bảo vệ quyền đó cho không chỉ riêng chúng ta.

    Thứ quyền mà không một thế lực nào, một quyền lực nào có thể cướp đoạt được.

    Và chúng ta bình đẳng như nhau.

    Và do vậy mọi áp đặt phân vai đều là không thể chấp nhận được. Tôi - blogger do vậy tôi nói tiếng nói của tôi. Đó là quyền của blogger, quyền của cá nhân blogger. Đừng tự đẻ ra luật và áp đặt những tiêu chí dị hợm của bất cứ một vị nào lên tôi.

    Chỉ có bình đẳng, đa chiều ngôn luận và mở rộng tranh luận thì mới có dân chủ, và logger sống trên cộng đồng Internet này là vì điều đó.

    3. Đội quân thứ 4: Phản phản biện.

    Ba Sàm đề xuất việc ra đời của "đội quân thứ 4" phản phản biện một cách khoa học và có văn hóa. Tôi nói thẳng với tôi đó là điều quái thai và dị hợm, nó không khác gì đội quân "Dư luận viên" cả - có chăng cũng chỉ là ở tầm cao hơn, chuyên nghiệp hơn.

    Hình thành đội quân này có nghĩa là phải có tiền, có công sức để đầu tư cho đội quân ấy. Tiền ấy ở đâu ra? Xin thưa rằng từ thuế của tôi - Của công dân. Với tư cách người đóng thuế, tư cách công dân tôi thì một xu tôi cũng không cho đội quân phản phản biện, dù cho nó có văn hóa và khoa học như thế nào đi chăng nữa.

    Gần bẩy trăm tờ báo, sáu bẩy chục nhà đài hàng chục vạn người sống nương theo đó chưa đủ à? Qua những gì mà chúng ta đã được trải nghiệm qua các lần tao ngộ chiến giữa Lề Phải với Lề Trái thì việc hình thành được đội quân thứ 4 như BS nói (hay việc báo chí chính thống có thể làm được điều này) là viễn mơ, không thực tế.

    Cá nhân tôi không cần "đội quân thứ tư", tôi không có nhu cầu đóng thêm thuế.

    Thay vì hình thành ra đội quân phản phản biện thì Nhà nước hãy đối thoại với công dân. Hơn lúc nào hết nhà nước cần có một tư duy đối thoại với công dân. Còn khi nhà nước từ chối đối thoại thì có nghĩa công dân còn tiếp tục công kích, tiếp tục xa rời nhà nước, rời xa những người cầm quyền.

    Con gà và quả trứng, con gà có trước, hay quả trứng có trước?

    Mong cầu đối thoại dân chủ, cởi mở trên không gian hiện đại, bắt đầu từ việc Nhà nước và Công Dân đối thoại, bắt đầu từ việc dẹp bỏ luôn và ngay những quy chụp vớ vẩn, lố bịch từ không ít báo chính thống. Chứ không phải từ đặc khu thông tin, hay "từ đội quân thứ 4" phản phản biện văn hóa và khoa học.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Nhiều vị lãnh đạo rất chú trọng đến việc tuyên truyền trên báo chí, lập ra đủ hình thức tuyên truyền giải thích nhưng đội ngũ báo chí và truyên truyền lề phải đều thua. Cái gốc của việc họ thua là họ biện minh không đúng thực tế khách quan. Muốn nói cho người ta nghe thì phải làm đúng trước đã. Họ cho công an và quân đội cùng lũ lưu manh côn đồ đi đàn áp người dân và cướp đất của dân thì lý luận trời cũng không thể làm cho dân tin yêu chế độ được.

    Thấy dân tập hợp nhau đi kiện tụng về đất đai lại không giải quyết việc chiếm đất (thu hồi) một cách thoả đáng mà cứ áp đặt dân sai điều nọ điều kia thì có lý sự đến đâu cũng chẳng ai nghe.

    Làm sai lại không sửa sai, dân phản đối thì đổ cho "thế lực thù địch" xúi giục. Nếu như chỉ ra được thế lực thù địch mặt mũi hình thù nó ra sao thì dân tin ngay, còn cứ cãi chầy cãi cối, nói không chứng cớ thì dân ĐÉO nghe.

    Làm sai lại không sửa, rồi nói nhiều câu vô nghĩa, lúc nói thế này, lúc nói thế khác, áp đặt người dân phải nghe, nói mà không giải thích hay chứng minh được chính câu mình nói thì có cả đội quân tuyên truyền hàng triệu người cũng thất bại mà thôi.

    Dân bay giờ nhớ câu "Đừng nghe CS nói, hãy xem CS làm." Cứ làm tốt thì chẳng cần tuyên truyền dân cũng theo và ủng hộ ngay. Cái thời làm dở nói hay đã hết thời rồi. Sức mạnh của sự thật lớn hơn những luận điệu xuyên tạc hàng vạn lần đấy. "Trăm nghe không bằng một thấy."

    Tác giả Han Times cho rằng bộ máy tuyên truyền của chế độ thất bại thảm hại là do kém cỏi và non yếu về lý luận.

    Tôi không nghĩ thế.

    Chế độ cộng sản - cũng như chủ nghĩa phát xít, cực kỳ coi trọng công tác tuyên truyền. Cán bộ tuyên huấn, chính ủy... và bây giờ là "dư lưận viên" được đào tạo hết sức cẩn thận, thủ đoạn đầy mình, được ưu đãi hơn người. Trong một thời gian rất dài, lý luận của họ đã lòe được gần như cả nước. Họ rất mạnh.

    Tử huyệt của họ là DANH BẤT CHÍNH.

    Giờ đây phần lớn những người bị bịp đã nhận ra bộ mặt thật của chế độ.

    Cả một hệ thống tuyên truyền đương nhiên rơi vào tình huống NGÔN BẤT THUẬN.

    Thủ đoạn gì, phát ngôn gì cũng thế thôi. Còn mấy người tin???
    Ngay ở Hà nội, Hải phòng, cứ la cà hàng nước chè chén thì biết nhân dân nói gì, chửi ai, chứ chẳng bí hiểm gì.

    Đấy mới là lý do bộ máy tuyên truyền đồ sộ -của đảng cộng sản nhưng ăn bám trên tấm lưng còng của dân- thất bại thảm hại.