Trần Bích Đăng - Thư gửi Bằng Phong Đặng Văn Âu ngày 12 tháng 01 năm 2013

  • Bởi Trần Bích Đăng
    14/01/2013
    3 phản hồi

    Trần Bích Đăng

    Tôi chỉ là một người dân Nam Bộ bình thường với một tình yêu Tổ Quốc mãnh liệt như bao nhiêu người khác.<br />
    <br />
    Tôi thấy rằng ngày càng nhiều tiếng nói yêu nước, chống lại việc Trung Quốc hà hiếp, cướp bóc dân Việt Nam trong khi chế độ cầm quyền mà thực chất là đảng Cộng Sản Việt Nam, nhân danh ổn định và Hòa Bình, đã nhịn đến mức quá nhục . Những tiếng nói đó cần được tán đồng và ủng hộ.

    Thưa anh Bằng Phong,

    Anh phê phán bài “Từ Đảng Cộng sản lúc ban đầu đến Đảng Cộng sản hiện nay” của cụ Nguyễn Trọng Vĩnh: “Do đó, bây giờ tôi phải viết thư này gửi Cụ để những bạn trẻ trong nước đừng bị các nhà “cách mạng lão thành” mắc chứng hoang tưởng “Chủ Nghĩa Xã Hội” mà tin vào cái quá khứ huyễn hoặc của một thời tăm tối.

    Tôi tìm đọc bài này và thấy rằng cụ Vĩnh nhắc lại công lao của Đảng Cộng Sản thời gian khổ đánh đuổi Thực Dân và từ đó phân biệt với đảng Cộng Sản ngày nay hại dân hại nước…

    Anh trích phần đầu bài viết của cụ Nguyễn Trọng Vĩnh “Có những phần tử chống cộng cực đoan phủ định toàn bộ Đảng CSVN, họ nhắm mắt trước thời kỳ huy hoàng của Đảng CS Đông Dương, Đảng Lao động VN (cũng là Đảng cộng sản). Họ không thấy được sự hy sinh dũng cảm và công lao to lớn của Đảng đối với dân tộc. ĐCS sinh ra vì nước vì dân, không phải vì lợi ích riêng tư nào của Đảng. Dưới ách thống trị của thực dân Pháp hàng nghìn, hàng nghìn đảng viên bất chấp tra tấn, tù đày, hàng chục đồng chí lãnh đạo của Đảng bị lên máy chém, bị bắt, nếu không có Đảng CS lãnh đạo nhân dân vùng lên làm cách mạng Tháng 8 thì sao có nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời, bản đồ Việt Nam lại xuất hiện trên quả địa cầu. Uy tín của Đảng rất lớn, Đảng không có quyền gì và cũng không cần quyền (chưa có điều 4) vẫn lãnh đạo được nhân dân, nhân dân hết lòng tin yêu Đảng, bảo vệ Đảng.

    Nhưng anh lại không nhắc đến đoạn “Nếu tình hình chính trị xã hội như trên cứ kéo dài, tham nhũng, chuyên quyền, độc đoán cứ tiếp diễn thì đến một lúc nào đó dân bức xúc đến cực độ, tức nước vỡ bờ, khắp nơi bùng nổ thì bộ máy đàn áp hung ác rất to cũng không ngăn nổi.

    Chỉ có một con đường sáng là lãnh đạo quay lại với dân, dựa vào, kiên quyết thật sự loại trừ tham nhũng, thực hiện dân chủ, tin tưởng trí thức yêu nước, trọng dụng nhân tài, phát huy tinh thần tự lực tự cường, thực hiện chính sách ngoại giao độc lập tự chủ, không chỉ hữu hảo với Trung Quốc mà quan hệ mật thiết với các nước lớn như Ấn, Nga, Nhật, Mỹ vì lợi ích chung, tăng cường quốc phòng, vũ trang, giáo dục phát huy truyền thống dũng cảm kiên cường của lực lượng vũ trang. Có như thế mới giữ được độc lập chủ quyền để đưa đất nước tiến lên, tránh được nguy cơ trở thành thuộc địa kiểu mới của chủ nghĩa bành trướng Đại Hán.

    Nhưng anh Bằng Phong ơi, cho phép tôi hỏi nhen: “Thế thì bạn trẻ trong nước phải và nên tìn ai, tin cái gì?”

    Tất cả những dẫn chứng và kết án của anh là có cơ sở - Chủ nghĩa Cộng Sản và các chế độ Cộng Sản đã bị Thế Giới kết án ruồng bỏ… Cái đó nó đã và đang xảy ra – Từ một Liên Xô Cộng Sản sụp đổ đến một Trung Cộng biến thể thành một chế độ Tư Bản Đỏ với tất cả những đặc tính của một đảng mafia… Đảng Cộng Sản Việt Nam ngày nay cũng thế…

    Gorbachev là người khởi xướng làm tan rã chế độ Liên Sô Cộng Sản. Gorbatchev có phải là Cộng Sản không? Ông ta lúc ấy chẳng những là Cộng Sản mà còn là Tổng Bí Thư Cộng Sản nữa.

    Trong Việt Minh chỉ có 3% là thuộc đảng Cộng Sản Việt Nam (dưới danh xưng đảng Lao Động) còn 97% kia là những người yêu nước vì khát khao Độc Lập đánh đuổi Thực Dân Pháp, trong đó có những người như con Hùm Xám Đặng Văn Việt, BS Nguyễn Khắc Viện, Giáo Sư Nguyễn Mạnh Tường và rất nhiều người khác… Nhiều người trong số đó đã bỏ Việt Minh vì không chịu được cái tàn bạo gọi là “bạo lực cách mạng” của những người lãnh đạo Việt Minh là những người Cộng Sản…

    Nói như thế, có rất nhiều người Cộng Sản trong lòng họ, trong tham vọng của họ là những người chỉ muốn làm sao cho Dân Tộc được thực sự hạnh phúc, ấm no, Đất Nước được Độc Lập Tự Do Dân Chủ. Và cho đến ngày nay những người thuộc thế hệ Điện Biên như cụ Nguyễn Trọng Vĩnh, như huynh trưởng Đặng Văn Việt, ông Hoàng Minh Chính v.v... Tiếng nói trong sáng của họ có giá trị dẫn đắt tinh thần yêu nước phất cao ngọn cờ Tổ Quốc chống lại mọi con người Chiêu Thống, chống lại mọi thái độ âm mưu bán nước, chống lại mọi mưu toan của người Tầu… Tiếng nói của họ không xứng đáng để được nghe sao, anh Bằng Phong?

    Nói cho tôi biết đi anh. Tuổi trẻ bây giờ phải nghe ai trong khi họ hàng ngày bị buộc phải học chủ nghĩa Mác Lê Nin, học cái gọi là Chủ Nghĩa Xã Hội mà chính những kẻ rêu rao cũng không định nghĩa ra nó là gì. Tuổi trẻ Việt Nam hàng nghe bị vây quanh những lý luận “lề phải”, bị đàn áp vì mấy chữ “Hoàng Sa – Trường Sa”. Nói đi anh, các em phải nghe ai? Lẫn trong những đảng viên Cộng Sản vẫn còn nhiều người vì dân vì nước, đâu đó một Gorbachev đang cựa mình.

    Lý luận của anh không sai nhưng nó làm lẫn lộn, hỏa mù. Bất cứ chế độ hay triều đại nào hại dân,hại nước đều đáng bị nguyền rủa và người dân trước sau gì cũng lật nó xuống và thường là được khởi đầu có những lời nói, tuyên ngôn mang tính hiệu triệu. Lịch sử nhiều lần đã chứng minh điều đó. Một tiếng nói yêu nước, có trọng lượng sẽ có nhiều tác động quần chúng. Điều đơn giản ai cũng hiểu.

    Nói đi anh? Tuổi trẻ Việt Nam, là cả hơn nữa dân số, nghe ai bây giờ?

    Trần Bích Đăng

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Xin trả lời tác giả rằng tôi tin vào Bằng Phong Đặng Văn Âu. Hiếm có ai nhận xét sâu sắc, tâm tình thiết tha như ông. Thế hệ trẻ đang lắng nghe ông.

    Tham vọng xây dựng một đất nước dân chủ, giàu mạnh không phải chỉ có Cộng Sản . Đánh đồng 2 việc đó vào nhau để xem lý tưởng Cộng Sản là xây dựng một đất nước dân chủ, giàu mạnh là sai lầm . Hay nói đúng hơn, xây dựng một đất nước dân chủ, giàu mạnh là mục tiêu, và chủ nghĩa Cộng Sản là một con đường, nó chỉ là một con đường, không phải là lý tưởng xây dựng dân chủ và giàu mạnh . Vì nó là con đường, những ai dùng và tin con đường đó dẫn tới kết quả như vậy có thể gọi là người Cộng Sản . Vì chủ nghĩa Cộng Sản là một con đường, ta có quyền xét đến con đường đó đúng hay sai, và xét cả những người tin và đi theo con đường đó .

    Đúng, Gorbachev là người Cộng Sản, và mục đích cao nhất của ông lúc đó là cứu vãn đảng Cộng Sản . Nhưng trước hết ông là con người, con người đặc biệt nắm trong tay vận mệnh của hàng triệu con người, ông cũng hiểu luôn Cộng Sản tạo ra đau khổ cho người dân . Cái mà ông làm được là làm nhẹ gánh nặng của chủ nghĩa Cộng Sản trên cổ dân . Không ngờ ý chí quật cường của dân chúng châu Âu đã nhờ cái thế ấy mà truất phế chủ nghĩa Cộng Sản, và phong trào đó lan tràn tới Liên Xô cũ . Sau đó ông mới nhận ra rằng Cộng Sản là một cái gì đó xấu xa .

    Trần Bích Đăng đã nhắc tới tên Nguyễn Mạnh Tường, sao không tìm hiểu luôn cái gì đã xảy ra với những người như Nguyễn Mạnh Tường . Đúng, rất nhiều người đã lầm, đi theo con đường (phải dùng đến) Dân Tộc của Việt Minh, nhưng ngay 1945, mầm mống CS đã thò đầu bằng việc tiêu diệt các đảng phái chính trị khác (chưa hẳn là đối lập). Ông Hoàng Minh Chính đã bỏ Đảng từ lâu rồi . Trần Bích Đăng muốn tin thì nên điều tra rõ về niềm tin của mình . Những cái tên nêu ra rồi đeo đại cho họ cái nhãn Cộng Sản chứng tỏ một sự cẩu thả . Những người một thời tham gia đảng cướp, sau đó hoàn lương không có nghĩa lý tưởng cướp bóc giết chóc là cao quý .

    Việc thanh niên phải tin vào những gì, tôi cho là sùng bái sao Hàn có lý hơn sùng bái những thiên thần áo đại cán, thiên thần của tận thế .

    Tác giả Trần Bích Đăng gởi “Thư gửi Bằng Phong Đặng Văn Âu ngày 12 tháng 01 năm 2013” nhưng có đăng trên trang diễn đàn Dân Luận nầy (“Tác giả gửi tới Dân Luận”) nên tôi xin có ý kiến:

    Tác giả Trần Bích Đăng viết:

    Trong Việt Minh chỉ có 3% là thuộc đảng Cộng Sản Việt Nam (dưới danh xưng đảng Lao Động) còn 97% kia là những người yêu nước vì khát khao Độc Lập đánh đuổi Thực Dân Pháp, trong đó có những người như con Hùm Xám Đặng Văn Việt, BS Nguyễn Khắc Viện, Giáo Sư Nguyễn Mạnh Tường và rất nhiều người khác… Nhiều người trong số đó đã bỏ Việt Minh vì không chịu được cái tàn bạo gọi là “bạo lực cách mạng” của những người lãnh đạo Việt Minh là những người Cộng Sản…

    Rõ ràng theo tác giả Trần Bích Đăng thì “Trong Việt Minh chỉ có 3% là thuộc đảng Cộng Sản Việt Nam (dưới danh xưng đảng Lao Động)”, và tác giả viết tiếp “còn 97% kia là những người yêu nước vì khát khao Độc Lập đánh đuổi Thực Dân Pháp.”.

    Cụ Nguyễn Trọng Vĩnh lại viết:

    Họ không thấy được sự hy sinh dũng cảm và công lao to lớn của Đảng đối với dân tộc.

    Như thế “công lao to lớn” đánh đuổi thực dân Pháp là công lao của toàn dân tộc Việt Nam, trong đó có đảng CSVN.

    Cụ Nguyễn Trọng Vĩnh lại viết:

    nếu không có Đảng CS lãnh đạo nhân dân vùng lên làm cách mạng Tháng 8 thì sao có nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời, bản đồ Việt Nam lại xuất hiện trên quả địa cầu.

    Có đúng là nếu không có cách mạng Tháng 8 thì không có “bản đồ Việt Nam lại xuất hiện trên quả điạ cầu”???

    Tác giả Trần Bích Đăng viết:

    Nói như thế, có rất nhiều người Cộng Sản trong lòng họ, trong tham vọng của họ là những người chỉ muốn làm sao cho Dân Tộc được thực sự hạnh phúc, ấm no, Đất Nước được Độc Lập Tự Do Dân Chủ. Và cho đến ngày nay những người thuộc thế hệ Điện Biên như cụ Nguyễn Trọng Vĩnh, như huynh trưởng Đặng Văn Việt, ông Hoàng Minh Chính v.v... Tiếng nói trong sáng của họ có giá trị dẫn đắt tinh thần yêu nước phất cao ngọn cờ Tổ Quốc chống lại mọi con người Chiêu Thống, chống lại mọi thái độ âm mưu bán nước, chống lại mọi mưu toan của người Tầu… Tiếng nói của họ không xứng đáng để được nghe sao, anh Bằng Phong?

    Thế tác giả có nghĩ là “có rất nhiều người Cộng sản” Nga (Liên Xô), Đông Âu, Bắc Triều Tiên cũng có “tham vọng” như những “người Cộng sản” (Việt Nam?). Và “tham vọng" của những “người Cộng sản” đó đã đi đến đâu rồi??? Tác giả có thấy “người Cộng sản” nào trên thế giới đã làm “cho Dân Tộc được thực sự hạnh phúc, ấm no, Đất Nước được Độc Lập Tự Do Dân Chủ” chưa???

    Tác giả Trần Bích Đăng viết:

    Tiếng nói của họ không xứng đáng để được nghe sao, anh Bằng Phong?

    Nói đi anh? Tuổi trẻ Việt Nam, là cả hơn nữa dân số, nghe ai bây giờ?

    Tác giả có thể tìm câu trả lời bằng cách tìm xem “Tuổi trẻ Việt Nam” có nghe họ chưa? Thiển nghĩ, tuổi trẻ Việt Nam “nghe” qua hành động và bằng hành động. Họ (tuổi trẻ VN) đã và đang nhìn những hành động của đảng CSVN; và đã và đang hành động. Hãy hỗ trợ họ, bảo vệ họ thay vì ca ngợi “thời vàng son” của đảng CSVN, cái “thời vàng son” nầy cả thế giới cộng sản đều có ít hay nhiều mà dần dần nhiều người (vẫn còn một số chưa) đã nhìn thấy!

    Có người lý luận rằng vì Cụ Nguyễn Trọng Vĩnh đang sống trong nước nên chỉ có thể viết như thế. Nhưng tôi thấy cụ, cũng như cụ Tống Văn Công và nhiều cụ nữa chỉ muốn “chỉnh đốn Đảng” để Đảng “xin đẹp” hơn , "trong sạch" hơn???, “nhân bản” hơn?!, “đỉnh cao” hơn chứ không như các đảng cộng sản như ở Nga (hay Liên Xô) và ở các nuớc Đông Âu mà thế giới lên án. Không thấy các cụ đề cập đến các cụm từ như TỰ DO, ĐA NGUYÊN, ĐA ĐẢNG!