Tầm Xuân - Đồng bào chú ý: "Diễn biến hòa bình!"

  • Bởi Khách
    03/01/2013
    3 phản hồi

    Tầm Xuân

    Trong bộ quân phục của Quân đội Việt Nam, TS Minh Trí lên giọng đanh thép rao giảng về những cái gọi là "diễn biến hòa bình", "tự diễn biến", "tự chuyển hóa". Khốn nỗi, ngoài những từ mới vốn đã khó hiểu ấy của "đảng ông" và "quân đội ông", TS Trí lại giới thiệu một loạt từ mới khác như "mơ hồ trong lý luận", "ngộ nhận về chính trị", "tính cách mạng cao",... Thay vì làm sáng tỏ vấn đề thì TS Trí lại "cao siêu" hóa, trừu tượng hóa, mập mờ hóa, mù mịt hóa vấn đề; buộc mọi người phải vắt óc tự tìm hiểu.

    "Diễn biến hòa bình" hay "和平演变" hay "he ping yan bian" hay "peaceful evolution", qua lời dông dài của TS Trí, là chiến tranh phi vũ trang; cái đầu là khái niệm, cái sau là nội dung thực tiễn; nội dung thực tiễn thì gay gắt, cứng rắn, khốc liệt song khái niệm lại êm đềm, mơ hồ đến mức gây "mất cảnh giác", khiến ta dễ bị "lôi kéo, lầm đường lạc lối". Dùng từ ngữ vô hại, không có tính cảnh báo để cảnh báo, đấu tranh, thậm chí kết tội người khác; dùng lời thủ thỉ mật ngọt làm chuông báo động, răn đe;... - đó là "nghệ thuật" hành văn và xử sự của "đảng ông" và "quân đội ông". Theo các ông, đó là thủ pháp ngoại giao, linh hoạt, mềm dẻo, khéo léo, thân thiện trước bàn dân thiên hạ; còn thực ra thì nó chỉ có thể hoặc là sự hèn nhát, ngập ngừng lúng túng, bế tắc hoặc là cái vỏ bọc lòe loẹt màu mè che đậy động cơ và hành vi cứng rắn không khoan nhượng. Nực cười ở chỗ, khi thiên hạ bị chính cái "nghệ thuật" của các ông làm cho "mất cảnh giác" hay bị "lôi kéo, lầm đường lạc lối" thì các ông kêu toáng lên: "Cảnh giác trước diễn biến hòa bình!". Nói cho đúng ra, thiên hạ cần cảnh giác trước các ông.

    Nhưng chưa hết, các ông còn muốn "làm bạn" với "kẻ thù", muốn "chơi" với "lửa", muốn dán nhãn "thiêng liêng" lên chiếc "sổ hưu", và từng giây từng phút chính các ông cũng tiến hành chiến tranh phi vũ trang hay "diễn biến hòa bình" chống lại thế giới TBCN, tiến hành "phân hóa cái nội bộ" của "kẻ thù". Thế mà khi bị "bỏng", khi bị phản đòn đau điếng tới tấp thì các ông lại hét lên the thé - bằng chất giọng "hoạn quan" của "báo chí bị kiểm duyệt" - hòng kêu gọi sự đồng tình, cảm thông của mọi người. Thật là thảm hại, song đáng đời cho các ông. Hoạn quan không còn là đàn ông hay "bất lực" dù chất giọng hay đến đâu đi chăng nữa; chiến tranh phi vũ trang được bình thường hóa thì không còn xấu xa, đáng sợ dù kêu gào "Diễn biến hòa bình!"; "đảng ông" và "quân đội ông" được "sổ hưu hóa" thì không còn cao quý, thiêng liêng dù tốn công PR đến nhường nào.

    Sau phần "cáo trạng" dành cho thế lực TBCN mà chẳng thể chứng minh "bị cáo" phạm tội hay "trời không dung, đất không tha"(!), cũng chẳng đưa ra được dấu hiệu gì cho thấy "nạn nhân" của "diễn biến hòa bình" sẽ rơi nhanh, rơi mạnh, rơi vững chắc xuống "Top 100 có lẻ" như Việt Nam ta, thì TS Minh Trí chuyển sang khái niệm "tự diễn biến" và "tự chuyển hóa".

    "Tự diễn biến" là quá trình liên tục của lý trí: xem xét => nghi ngờ => lý giải => nhận sai. "Tự chuyển hóa" là hai "độ" mà ở đó sự tích tụ về "lượng" dẫn tới biến đổi về "chất": ủng hộ => phân vân, và phân vân => chống lại. "Tự chuyển hóa" là sự cụ thể hóa, là biểu hiện về mặt lập trường của "tự diễn biến".

    TS Minh Trí cảnh báo cán bộ, đảng viên và người dân "... tự phủ nhận những thành quả, giá trị và mục tiêu mà mình từng theo đuổi và phải trả giá bằng sinh mạng hàng triệu người, phá tan những thành quả mà nhiều thế hệ mới có được, làm rệu rã khối đoàn kết và suy yếu sức mạnh quốc gia."

    Cũng như các đồng chí, đồng đội thuộc "binh chủng tuyên giáo" là các PGS-TS Đăng Thanh, Nguyên Cát, Tiến Bình trước đó, TS Minh Trí vẽ ra cái nghĩa địa tương lai mờ ảo và ma quái để hù dọa mọi người chớ có "tự diễn biến", "tự chuyển hóa". Về lý thuyết các ông càng tô hồng tội lỗi của mình thì về thực tiễn các ông càng phạm vào tội lỗi của sự tô hồng; về lý thuyết các ông càng bôi đen tương lai của người khác thì tương lai của các ông càng bị thực tiễn bôi đen.

    Sau khi "phê bình", TS Minh Trí có đôi lời "tự phê bình": "Chúng ta cũng cần đẩy mạnh đấu tranh chống tiêu cực, chống tham nhũng, chống chủ nghĩa cơ hội, thực dụng, cá nhân ích kỷ, các biểu hiện lãng phí, tùy tiện, vô nguyên tắc, lối tư duy nhiệm kỳ và các lợi ích nhóm… Xây dựng và thực thi hiệu quả cơ chế bảo vệ lợi ích quốc gia và trọng dụng nhân tài... Cần đề cao sự làm gương và trách nhiệm người đứng đầu cơ quan, của các cán bộ, đảng viên có chức, có quyền trên thực tế.... Chủ động phát hiện sớm và giải tỏa kịp thời tâm lý bất bình trong xã hội, cũng như các mâu thuẫn nội bộ trong Đảng, chính quyền và các tầng lớp nhân dân."

    "Hãy nghi ngờ tất cả!" (K.Marx tự bạch)

    Lời nói càng quyết liệt, việc làm càng rụt rè; lời nói càng cứng rắn, việc làm càng nương nhẹ; lời nói càng cách mạng, việc làm càng phản động.

    Nhìn chung, việc trao chuyên mục "Chính luận" cho báo QĐND, hy vọng vào uy thế bộ quân phục và tính kỷ luật quân đội, là một việc bất đắc dĩ, ít nhiều là tuyên bố tình trạng chiến tranh. Chúng ta có thể thấy rõ hơn điều này nếu để ý các tờ báo lớn phải đăng lại báo QĐND, hay như để ý số lượng đông nhất các quân nhân trong hội nghị mới đây về "diễn biến hòa bình". Nhưng chiếc áo cà sa không làm nên vị cao tăng. Chuyên mục "Chính luận" là một máy photocopy, quanh đi quẩn lại chỉ có các vị "giáo sư, phó giáo sư, tiến sĩ, phó tiến sĩ, tướng, tá" xào xáo lại bài của nhau theo giai điệu của "Kim Ngọc's style" (xin chớ nhầm với Kim Ngọc của "Khoán 10"). Phong phú về gương mặt nhưng nghèo nàn về nội dung.

    Tầm Xuân
    Hà Nội, ngày 31/12/2012

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Tôi mong là có ông cán cộng nào có đủ dũng cảm, lương tâm viết một bài giải thích giùm cho dân các từ ngữ hán(g) rộng-hẹp-dài-ngắn mà các ông bà hay dùng để cho chúng tôi được hiểu rõ định nghĩa chính thức của các ông nó như thế nào?

    Theo như tôi hiểu ở từ tiếng Anh "peaceful evolution" có nghĩa là cải tiến hoặc tiến hóa bất bạo động, không có dùng bạo lực để đòi hỏi thay đổi hay giành chính quyền như cộng sản đã làm, đã đổ ra bao nhiêu là nước mắt và máu. Con người không ngừng tiến hóa trên mọi hình thức và tâm thức với mục đích để tạo cho cuộc sống và tâm hồn tốt đẹp hơn. Đó cũng là nguyện vọng của đồng bào, của con người thật sự.

    Ở các quốc gia tiên tiến, nhờ vào những peaceful evolutions mà họ không ngừng cải tiến: xã hội họ ngày càng tươi đẹp, ổn định; dân họ ngày càng hạnh phúc; quốc gia họ ngày càng vững mạnh.

    Các ông là người có trách nhiệm với sự tiến hóa đất nước, xã hội thì không nên cấm đoán, đàn áp các đòi hỏi bất bạo động của dân, của đồng bào mà phải ghi nhận, cố gắng khắc phục những gì các ông còn kém, còn thiếu sót ở mật nhận thức cũng như trí thức thì mới là người Do Dân, Vì Dân thực sự.

    Nghi ngờ, đố kỵ là hàng rào cản ngăn, là mầm mống của sự bất thiện và tội ác. Nó chỉ làm cho kẻ cầm quyền ngày càng xa cách với dân và làm cho dân mất tin tưởng. Chỉ có thiện ý, nghĩ đúng làm đúng và tin tưởng vào dân mới đến gần được với dân, mới tạo ra xã hội hòa bình, ổn định.

    Kim Tự Tháp kia được xây dựng với một nền tảng to rộng nên mới đứng vững hàng ngàn năm nay. Điều các ông đang làm là cố xây một Kim Tự Tháp ngược thì sẽ chẳng bao giờ thành công cả.

    Chống sự phản tỉnh trong hàng ngũ các đảng viên và dân chúng chính là chống lại khả năng suy xét nói chung của con người. Các diễn ngôn chính trị hùng mạnh đến đâu cũng đến lúc tan rã. Đây là lúc người ta xét lại tính chất ngông cuồng trong các diễn ngôn chính trị từng ngự trị hàng chục năm qua tại Việt Nam.

    Người ta xét lại không chỉ dựa trên những điển hình của một thế giới tự do và tiến bộ hơn. Mà người ta xét lại còn nhờ được thấy chính mình qua những tấm gương của các thể chế cộng sản "đồng điệu" như Bắc Hàn và Cuba, hay ngang ngược và vô nhân như Trung Quốc.

    Người mình kể cũng lạ! Cả thế giới người ta chống diễn biến chiến tranh (gọi là chống chiến tranh) thì người mình lại chống diễn biến hòa bình. Hòa bình mà các ông lính cũng được thăng tướng đấy thôi. Dân thì thích hòa bình, quân đội lại chống diễn biến hòa bình. Có lẽ có chiến tranh thì các ông lính mới có cơ hội nhanh thăng tướng hay sao? Chống hoà bình, tức là thích chiến tranh. Vậy mà thằng Tàu nó nhăm nhe nuốt nước ta thì các ông co vòi, chỉ diễn tập cho vui.

    Tôi chỉ thấy nạn nhân chiến tranh chứ không thấy nạn nhân hòa bình. Mấy ông chú bác của tôi là thương binh trong chiến tranh, các ông ấy đều than thở "Nếu không có chiến tranh thì chúng mình đâu đến nỗi thế này!" Vậy mà mấy ông lính điên hay sao lại đi chống hòa bình.

    Nghe nói hồi chiến tranh thì người dân ao ước hòa bình, nhà nước cũng giương cao khẩu hiệu "Bảo vệ hòa bình thế giới!" Bây giờ mấy ông lính lại rêu rao chống hòa bình!!! Cho tôi hỏi "Chống diễn biến hòa bình thì chống như thế nào? Ông nào có cách dạy cho mọi người chống hào bình thì lên tivi dạy để người dân còn biết cách chống chứ."

    Nay các ông lính đi khắp đất nước hỏi người dân có biết cách chống diễn biến hòa bình không thì chắc chắn 100% người dân đều trả lời là KHÔNG đấy.