Xuân Thọ - Sổ hưu

  • Bởi Admin
    21/12/2012
    12 phản hồi

    Xuân Thọ

    Bài thuyết trình của đại tá PGS-TS Trần Đăng Thanh đang là đề tài nóng trên mạng khiến tôi phải vào Ba Sàm để đọc, chứ lâu nay tôi chẳng bao giờ màng đến các bài nói chuyện, các buổi phổ biến nghị quyết kiểu đó. Về tất cả những điều bỉ ổi kiểu: "Tầu xâm lược nước ta, nhưng ta phải nhớ ơn Tầu", hay "Ta phải học tập Triều Tiên, tuy để dân chết đói, nhưng đủ sức làm cho các cường quốc mất ăn mất ngủ" thì tôi không cần phải bàn vì chúng không đáng để nói.

    Nhưng việc ông Đăng Thanh lấy chuyện sổ hưu của cán bộ ra để hô hào họ phải "chiến đấu" để bảo vệ nó, rồi ông lại lôi chuyện Đông Âu ra để dọa họ thì tôi buộc phải nêu vài ví dụ chính tôi chứng kiến để chứng minh là ông đại tá này cố tình bịa đặt, xuyên tạc lịch sử.

    Tôi có rất nhiều thầy cô giáo cũ ở CHDC Đức (đều từ 70 đến 80 tuổi), đã về hưu từ ngày nước Đức thống nhất, nhưng vẫn có cuộc sống yên lành. Bà Inge L., hồi đầu là giáo viên tiếng Đức của chúng tôi. Sau năm 1971, chúng tôi về Việt Nam làm việc thì được biết bà đã chuyển sang làm công tác đảng SED (như đảng CSVN bây giờ) ở huyện Königs Wusterhausen, gần Berlin. Tuy không phải viên chức nhà nước, nhưng sau ngày thống nhất, chính quyền mới vẫn cho bà lĩnh lương hưu và bà có một cuộc sống thanh đạm, nhưng không thiếu thốn. Hiện nay bà sống cô đơn nên được xếp vào ở nhà xã hội, được bảo hiểm sức khỏe đàng hoàng. Chúng tôi thường xuyên điện thoại thăm hỏi nhau.

    Năm 2006 và năm 2011 tôi có mời một số anh chị em bạn học cũ từ Việt Nam sang Đức chơi, (có thể có người đang đọc bài này). Cả hai lần chúng tôi đều kéo nhau về trường cũ, bỏ tiền ra làm một bữa liên hoan, có cả âm nhạc Việt Nam, mời toàn bộ các thầy cô đến dự. Họ rất mừng và nói: "Các học sinh Đức cũ không ai nhớ đến chúng tôi, nhưng người Việt các anh chị quả là rất ơn nghĩa, 40 năm rồi vẫn nhớ đến chúng tôi".

    Nhờ chúng tôi tổ chức họp mặt họ mới có dịp gặp nhau, vì trường cũ đã giải tán và nội bộ của họ có nhiều vấn đề: mất đoàn kết, thù hận nhau, do chính quá khứ của đảng SED để lại, nên họ không bao giờ chủ động gặp nhau.

    Trong số phận của các thầy cô, tôi chỉ xin kể 2 sự việc:

    1- Bà Magdalena M. vốn là một bà giáo rất đẹp gái, tóc bạch kim, cao ráo, dáng rất sang, dạy kỹ thuật truyền tin. Sau 40 năm gặp lại bà vẫn như vậy và lái xe BMW mui trần đến dự liên hoan. Trước kia tôi không quan tâm đến cuộc sống của bà, nay thấy bà nổi bật lên giữa các vị giáo già nua thanh đạm. Bà bảo: Lương hưu giáo viên của bà thì tạm đủ, nhưng ông chồng bà là đại tá không quân Quân đội Nhân dân Quốc Gia CHDC Đức. Sau khi thống nhất ông được lương hưu tương đương như ông quan năm Tây Đức nên khá lắm! Bà buồn là ông mới mất và nay bà chỉ còn sống bằng lương hưu của bà và 1 phần lương hưu bà góa của ông (Witwenrente).

    Bà M. than phiền với tôi là: So với ông đại tá ở phía Tây Đức thì cái tỷ lệ lương hưu để lại cho bà góa có ít hơn.

    Tôi không biết điều bà M. nói đúng hay sai, nhưng tôi an ủi bà: Ngày trước ông nhà chỉ lo mỗi việc là tiêu diệt người ta, sau này người ta trả lương hưu hậu như vậy, lúc ổng qua đời, bà còn được lương bà góa của ông nhà thì chắc là sự bất công không bằng đồng bào tôi ở Sài Gòn đã chịu, họ không những không có lương hưu mà còn phải đi cải tạo, có người chết mất cả xác.

    Bà M. không phản đối điều tôi nói và trầm ngâm hẳn. Từ đó đến nay, bà vẫn hay gửi email trao đổi chuyện chính trị với tôi.

    2- Ông bà Joseph và Gundela GL. là hai người tôi coi như bố mẹ nuôi. Bọn con trai, mấy thằng Erwin, Peter, Michael vẫn chơi bóng đá với đám thanh niên Việt Nam chúng tôi, con bé Martina suốt ngày quấn quít với các bạn gái Việt. Suốt mấy chục năm xa cách tôi vẫn thư từ cho bà. Đùng một cái, từ năm 1990, sau thống nhất đất nước Đức, tôi mất liên lạc với bà. Tôi dò hỏi các thầy cô cũ thì biết cả hai ông bà từng là mật vụ chìm cho STASI (An Ninh CHDC Đức) nên khi chế độ sụp đổ, mọi việc vỡ lở, ông bà xấu hổ quá, đưa cả gia đình đi xa.

    Từ khi sang Đức, tôi đã cất công tìm tung tích của ông bà, vì tôi vẫn nhớ đến tình cảm của họ đối với đám thanh niên Việt chúng tôi khi xưa. Là người Việt Nam, tôi thừa hiểu cái bi kịch "cá chìm" mà hàng triệu người Đông Đức hồi đó phải gánh chịu, dù là nạn nhân hay là thủ phạm. Đối với tôi tình cảm con người là trên hết.

    Nhờ có Internet và hệ thống sổ điện thoại điện tử, tôi đã tìm được gia đình ông bà GL. Ông bà có một căn nhà nhỏ trên đảo Usedom, nằm trên biển Baltic, gần Ba-lan. Ông bà rút vào cuộc sống ẩn dật để tránh mọi quan hệ với bạn bè, đồng nghiệp cũ. Câu con cả Erwin làm giám đốc trung tâm điều dưỡng trên đảo và vẫn chăm nom ông bà. Ông bà cảm động lắm và nói là họ đã mất hết bạn bè người Đức, nhưng may mà tôi đã đến với họ.

    Điều làm ông bà ân hận nhất là cái "sổ hưu". Vì là nhân viên mật vụ STASI nên ông bà có quyền cao chức trọng hơn các đồng nghiệp khác trong trường, mặc dù họ có trình độ hơn ông bà. Nhờ vậy ngày nay ông bà lĩnh lương hưu cao hơn họ, những nạn nhân của ông bà.

    Đó là ở nước Đức, nơi mà một nhà nước pháp quyền phương tây tiếp quản chính quyền từ tay những người cộng sản. Nhưng ở nuớc Tiệp, nơi người dân tự chuyển đổi xã hội của mình từ độc tài sang dân chủ, vấn đề "sổ hưu" cũng không khác gì.

    Cô tôi là một kiều nữ Hà Nội đầu những năm 60, lại nói tiếng Pháp giỏi nên đuợc tuyển đi làm phiên dịch cho đoàn chuyên gia địa chất Tiệp Khắc. Ông Tây Tiệp Vladimir phải lòng cô tôi và họ yêu nhau, như ở mọi nơi trên đời này. Nhưng chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa không cho phép một phụ nữ Việt Nam yêu một đồng chí Tiệp. Cuối năm 1961, Tổng cục Địa chất buộc chú tôi phải chấm dứt công tác, quay về Tiệp, để lại cô tôi bụng mang dạ chửa.

    Chú Vladimir về Praha, nhờ bạn bè trong trung ương đảng CS Tiệp Khắc, nhờ cả Thủ tướng Phạm Văn Đồng can thiệp, để rồi năm 1963 cô tôi được ôm con gái xuất ngoại. Chỉ riêng nhưng đau khổ quanh câu chuyện tình này cũng có đủ chất liệu cho một cuốn tiểu thuyết.

    Khi sang Tiệp, cô chú tôi đều đi làm cho nhà nuớc Tiệp, chú là kỹ sư địa chất, cô là kế toán. Sau cuộc cách mạng nhung, cô chú tôi đều đuợc chính quyền mới trả lương hưu trí đầy đủ, nghe đâu hơn 20.000 Kcs/tháng.

    Mùa hè vừa qua, sang thăm cô chú tôi tại Praha, tôi đem chuyện các thầy cô Đông Đức ra kể. Chú Vladimir bảo, các nhân viên STB cũ (Mật vụ An ninh Tiệp Khắc) nếu không vướng tội hình sự (tra tấn, giết người v.v) thì cũng được lãnh lương hưu. Rồi ông kết luận một câu hiền khô:

    - Phải thế chứ, không thì họ sống bằng gì!

    Một suy nghĩ cực kỳ nhân bản của một con người bình thường.

    Xuân Thọ

    20.12.2012 Cologne

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    12 phản hồi

    Đúng và rất có ích đối với người Việt nam ngày nay, đặc biệt là người đang sống bằng lương hưu như tôi.

    Đọc bài này so sánh người mình với người nước ngoài, tôi thấy xấu hổ cho dân tộc mình quá. Người mình kể cũng lạ (có thể là lạ nhất thế giới) đó là ở chiến trường, xông pha nơi lửa đạn, nhưng ở đời thường thì lại sợ mất sổ hưu (trước kia thì sụp mình trước cô mậu dịch viên cửa hàng lương thực). Nhà nước mình lại có thứ vũ khí trị dân đó là lương thực. Một dân tộc chỉ lo cái ăn, để cái ăn lên hàng đầu thì dân tộc đó thật đáng khinh, vì giống với con vật. Ngoài nhu cầu sinh vật ra không còn biết gì hơn.

    Sao các nước khác thì người ta đẩy nhanh quá trình nhân loại hóa, còn Đảng ta văn minh thì lại đẩy con người trở lại sinh vật hóa, chỉ biết thỏa mãn khả năng sinh tồn? Nhục nhã quá.

    Lũ lừa đảo viết:
    Người ta đang vạch mặt En-xin đã phản đảng, phản bội tổ quốc và nhân dân Liên Xô, chứng cớ rõ rành rành thế thì cái cậu Xuân Thọ này lại lảng ra chuyện của Tiệp với Đức. Rõ dơ cái mặt.

    Có hay không chuyện En-xin đã cấm Đảng công sản Liên Xô, một chính đảng với biết bao chiến công, đã cứu cả loài người trong chiến tranh thế giới 2 khỏi họa diệt chủng. Trả lời đi.

    Có hay không chuyện En-xin đã phản bội tổ quốc và nhân dân Xô Viết và đẩy nước Nga vào thời kỳ tồi tệ nhất của lịch sử hiện đại khi mà cả nước đói kém đến mức không có cả bánh mì. Trả lời đi?

    Ăn cây nào, rào cây đó là đạo lí ở đời. Đảng ta đang cho người dân một cuộc sống ấm no, hạnh phúc, không có lí gì mà mọi người không đoàn kết xung quanh Đảng, bảo vệ Đảng. Kích động dân, hi vọng họ trở thành phản động chỉ có ở những kẻ tâm thần. Cái cậu Thọ này, đến cả con ruột của cậu ấy còn phải chỉ tay vào mặt cậu ấy mà chửi, thì đủ biết là cái loại gì rồi

    Đảng ta đang cho người dân một cuộc sống ấm no, hạnh phúc, không có lí gì mà mọi người không đoàn kết xung quanh Đảng, bảo vệ Đảng → tâm thần phân liệt, nói dối leo lẻo. Ấm no, hạnh phúc kiểu đó bò nó còn chê.
    Rất đáng tiếc, trong "lũ lừa đảo" này ko có những ông Vua lừa đảo như Stalin, Mao xếnh xáng, Ceaucescu, HCM, Polpot-YêngXary, Kim Ủn Ỉn... nên cái lũ bên trên cứ bị lừa cho thất điên bát đảo...
    Vua lừa đảo muôn năm?!? Hạnh phúc từ bỏ muôn năm?!?

    Mối tình của ông bà Vladimir và Nhung Nechiba ở Praha trong bài viết trên đây của tác giả Xuân Thọ là câu chuyện có thật. Ông bà mới kỷ niệm đám cuới vàng sau 50 năm chung sống. Báo điện tử Vietinfo.eu hôm nay đăng tải câu chuyện do chính ông bà Vladimir và Nhung Nechibova kể lại.

    Câu chuyện tình Việt Nam-Tiệp Khắc: khi đã yêu thì không thể sai (vietinfo.eu)

    [Đông Ngàn] Đỗ Đức - Sổ hưu

    Mọi người cứ tưởng cái sổ hưu là sáng chế đặc biệt của chính quyền cơ. Ngày xưa sổ gạo, bây giờ sổ hưu hay mang ra dọa nhau. Vậy ngoài giới công chức vài triệu sống bằng sổ hưu, còn chán vạn dân ta không sổ hưu sao vẫn sống.


    Minh họa: Đỗ Đức.

    Với viên chức nhà nước ăn lương thì cái sổ hưu là chỗ bám víu cuối cùng trong việc duy trì cuộc sống. Nghe cũng thương thật, vì để mất sổ hưu thì lấy gì mà ăn? Mang sổ hưu ra dọa mà khối anh sợ. “Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh”- Truyện Kiều (Nguyễn Du).

    Sợ, nên có thằng em tìm việc cho vợ cứ cạy cục tìm nơi có “biên chế” cho chắc ăn!

    Thế đấy, biên chế với sổ hưu có lúc đã xích chặt cổ, khóa tiệt mồm người đi làm. Có nghề đấy mà không dám hó hé cãi lại cấp trên khi cấp trên sai, vì trước là cái biên chế và sau là cái sổ hưu! Sếp không ưa là tèo!

    Sổ hưu thì có gì ghê gớm đâu! Thực ra sổ hưu là cái của để dành ăn dần khi về già. Hiểu thế mới thấy có rất nhiều loại sổ hưu.

    Chị tôi có cái sổ hưu tự chế rất hay. Chị là người buôn bán, xưa nay làm ra được tí nào chị đều biến sang vàng cất đi. Sáu đứa con, chồng công chức. Nhưng sổ hưu của chồng sao đọ với cái “sổ hưu” của chị là trữ vàng. Các việc hiếu hỉ chỉ nhìn vào sổ hưu vàng của chị. Còn sổ hưu của anh thì chỉ đủ sống thường nhật cho chính anh.

    Nhắc đến sổ hưu công chức, chị cười he he, có mà chả bằng cái mép túi chị! Nào ngờ một người chạy chợ như chị tôi mà coi thường cái sổ hưu của anh công chức thế!

    Còn một loại sổ hưu nữa là mua nhà mặt tiền cho thuê, cứ nằm đó hàng tháng thu ngân, chả thiếu xu nào, ăn chơi
    rểnh rảng!

    Sổ hưu của người nông thôn là con cái. Nuôi chúng trưởng thành nên người, khi về già thì con cái là chỗ dựa còn chắc hơn là sổ hưu nhà nước cấp. Tôi đang là sổ hưu cho mẹ tôi ở quê đây này!

    Thì ra sổ hưu của dân ta có từ đời nảo đời nào chứ đâu phải đến khi có nhà nước và bộ máy công chức mới có sổ hưu!

    Các cụ ta xưa vẫn bảo: “Con cái là của để dành”, hoặc “Mỗi con mỗi của ai từ”. Sổ hưu của người xưa đấy, mỗi con là một cái sổ hưu chứ chẳng phải chỉ có một cái như nhà nước cấp. Nên khi xưa, con cháu được coi là “của” chứ không phải chỉ “kim ngân” mới là của đâu nhá.

    Hiểu sổ hưu đúng mức thì bớt sợ chuyện ai mang sổ hưu ra dọa!

    Đỗ Đức
    Theo báo Tiền Phong

    Người ta đang vạch mặt En-xin đã phản đảng, phản bội tổ quốc và nhân dân Liên Xô, chứng cớ rõ rành rành thế thì cái cậu Xuân Thọ này lại lảng ra chuyện của Tiệp với Đức. Rõ dơ cái mặt.

    Có hay không chuyện En-xin đã cấm Đảng công sản Liên Xô, một chính đảng với biết bao chiến công, đã cứu cả loài người trong chiến tranh thế giới 2 khỏi họa diệt chủng. Trả lời đi.

    Có hay không chuyện En-xin đã phản bội tổ quốc và nhân dân Xô Viết và đẩy nước Nga vào thời kỳ tồi tệ nhất của lịch sử hiện đại khi mà cả nước đói kém đến mức không có cả bánh mì. Trả lời đi?

    Ăn cây nào, rào cây đó là đạo lí ở đời. Đảng ta đang cho người dân một cuộc sống ấm no, hạnh phúc, không có lí gì mà mọi người không đoàn kết xung quanh Đảng, bảo vệ Đảng. Kích động dân, hi vọng họ trở thành phản động chỉ có ở những kẻ tâm thần. Cái cậu Thọ này, đến cả con ruột của cậu ấy còn phải chỉ tay vào mặt cậu ấy mà chửi, thì đủ biết là cái loại gì rồi

    PVĐ viết:
    Phong Ưyên viết:
    3) Đại tá Trần Đăng Thanh cũng cố ý nhập nhằng tiền lương với tiền hưu trí : Tiền hưu trí là tiền của mình mỗi tháng để vào quỹ hưu trí để sau này về hưu lấy lại, hệt như tiền bỏ vào quỹ tiết kiệm.

    Ở Nga lương hưu là tên chung , những người lao động đủ thâm nhiên trên 25 năm đều có quyền về hưu và nhận lương hưu cho đến lúc chết . ngoài ra những người không lao động chính thức ở cơ quan, xí nghiệp hay cá thể nào , cả đời không tích nộp đỗng thuế nào cho quỹ hưu trí , nhưng vẫn được nhận lương hưu trí từ tuổi 55 (nữ) và 60( nam) cho đến lúc khai tử.

    Tiền già và tiền hưu đều do quỹ hưu trả.

    Tiền già là tiền trợ cấp của quỹ hưu nơi mình đang sống

    Tiền hưu là tiền trả lại của quỹ hưu vì mình đã đóng góp, một quyền lợi của mình cho dù mình đi nước khác cư ngụ

    Ở một số nước, người ta ấn định mức lương tối thiểu đủ sống, thay đổi theo mức lạm phát, bao gồm tiền thực phẩm, thuê nhà, điện nước, lò sưởi, thuốc men ...

    Đối với người độc thân, mức tối thiểu nhận được khoảng 900 eur/tháng. Nếu sống chung 2 người cùng nhà (có khai báo) thì cả hai người chỉ khoảng 1400 eur/tháng vì trừ bớt tiền thuê nhà

    Nếu tiền hưu chính thức cá nhân vượt hơn mức lương tối thiểu ví dụ 950 eur/tháng thì quỹ hưu không giúp thêm

    Nếu tiền hưu cá nhân dưới mức lương tối thiểu, ví dụ 700 eur/tháng thì quỹ hưu không giúp thêm cho đủ, ví dụ 200 eur.

    Ai có tiền hưu cá nhân là 0 eur vì chưa bao giờ làm việc thì sẽ nhận tiền giúp của quỹ hưu là trọn gói 900 eur. Đây không là tiền hưu mà là tiền giúp của quỹ hưu và nếu rơµi nước đi về VN, hoặc nước khác thì sẽ không nhận được tiền giúp (tiền già) của quỹ hưu.

    Phong Ưyên viết:
    Đại tá PGS-TS Trần Đăng Thanh đã cố ý xuyên tạc lịch sử khi cho là Yeltsine là người đã đưa ra 2 sắc lệnh: "Cấm ĐCS hoạt động", "Không trả lương cho những người tham gia chính quyền Sô Viết" với mục đích rõ ràng là dọa dẫm những công chức đã và đang phục vụ nhà nước Việt Nam sẽ bị cắt lương và mất tiền hưu trí nếu chế độ XHCN sụp đổ. Qua các tài liệu thâu thập được, tôi xin khẳng định :

    1) Yeltsin chỉ ra 1 sắc lệnh duy nhất ngày 24-8-91 "ngưng mọi hoạt động của đảng Cộng sản Nga" với tư cách là Chủ tịch nước Nga, được dân trực tiếp bầu qua phổ thông đầu phiếu. Ổ thời kỳ đó Gortbachev vẫn là TBT ĐCS Liên bang Sô Viết kiêm Chủ tịch Liên bang Sô Viết, Yeltsin không có quyền hành gì để có thể cấm ĐCSLX hoạt động ngoài lãnh thổ nước Nga mà Yeltsin là chủ tịch được. ĐCS Sô viết ở Nga ngưng hoạt động 1 thời gian rồi được "đổi mới" lại dưới 1 tên mới là ĐCS Liên bang Nga khi Yeltsin được bầu làm Tổng thống Liên Bang Nga và trở thành 1 đảng lớn thứ 2 trong QH cho tới tận bây giờ.

    Theo tài liệu Nga thì Yeltsin có 3 sắc lệnh về ĐCS năm 1991 . Đó là sắc lệnh số 79 ngày 23 tháng 8 năm 1991 về Đình chỉ hoạt động ĐCS LB Nga; sắc lệnh số 90 ngày 25 tháng 8 năm 1991 về Tài sản của ĐCS LX và LB Nga và sắc lệnh 169 chấm dứt hoạt động của ĐCS LX và LB Nga . Có 1 điểm cần chú ý trong lúc này là ngày 24.8.1991 Gorbachov từ chức TBT ĐCSLX nên coi như ĐCS LX không có lãnh đạo và Tổng thống LB Nga Yeltsin đã ra sắc lệnh số 90 ngày 25.8.1991 để thu hồi toàn bộ tài sản của ĐCS LX cũng như ĐCS Nga vào tài sản quốc gia LB Nga . Cũng do trong suốt 3 tháng từ 24.8.1991 đến 6.11.1991 Đảng CS LX và Nga không có sự lãnh đạo và coi như tự giải thể nên sắc lệnh 169 của Yltsin đã ký vễ Chấm dứt hoạt động của ĐCS LX và LB Nga . Điễu này chỉ cho thấy điểm chính là Đảng CS muốn hoạt động thì phải tổ chức lại, đăng ký theo quy định của pháp luật và điều đó nhóm ngưỡi theo ĐCS đã làm sau đó , họ đăng ký và hoạt động trở lại như các chính đảng khác dưới thời Yeltsin từ 1993 đến hôm nay.

    Phong Ưyên viết:
    2) Cần nhắc lại là ĐCS Sô Viết cũng như Đảng ta bây giờ, chỉ là 1 hệ thống ăn bám : Không 1 nước nào, ngay cả trong những nước độc tài nhất có 1 guồng máy lãnh đạo đi từ bí thư chi bộ đến TBT Đảng ngồi không ăn lương nhà nước, song song với bộ máy cầm quyền. Bí thư, TBT... cũng chỉ là những chức vụ riêng tư của đảng, chỉ được nhận tiền thù lao qua sự đóng góp của các đảng viên. Bởi vậy khi Yeltsin lên cầm quyền, những người "tham gia chính quyền Sô Viết" theo nghĩa này không được ăn lương nhà nước (là tiền đóng góp của toàn dân) là đúng.

    Theo thực tế ở Nga thì mọi ngưỡi đều được tính thâm niên và được nhận lương hưu theo quy định chung, tướng tá cựu chiến binh giúp Việt Nam về hưu trước hoặc sau khi LX sụp đổ đều nhận lương hưu và chế độ bình đẳng .

    Phong Ưyên viết:
    3) Đại tá Trần Đăng Thanh cũng cố ý nhập nhằng tiền lương với tiền hưu trí : Tiền hưu trí là tiền của mình mỗi tháng để vào quỹ hưu trí để sau này về hưu lấy lại, hệt như tiền bỏ vào quỹ tiết kiệm.

    Ở Nga lương hưu là tên chung , những người lao động đủ thâm nhiên trên 25 năm đều có quyền về hưu và nhận lương hưu cho đến lúc chết . ngoài ra những người không lao động chính thức ở cơ quan, xí nghiệp hay cá thể nào , cả đời không tích nộp đỗng thuế nào cho quỹ hưu trí , nhưng vẫn được nhận lương hưu trí từ tuổi 55 (nữ) và 60( nam) cho đến lúc khai tử.

    Phong Ưyên viết:
    Đại tá PGS-TS Trần Đăng Thanh đã cố ý xuyên tạc lịch sử khi cho là Yeltsine là người đã đưa ra 2 sắc lệnh: "Cấm ĐCS hoạt động", "Không trả lương cho những người tham gia chính quyền Sô Viết" với mục đích rõ ràng là dọa dẫm những công chức đã và đang phục vụ nhà nước Việt Nam sẽ bị cắt lương và mất tiền hưu trí nếu chế độ XHCN sụp đổ. Qua các tài liệu thâu thập được, tôi xin khẳng định :

    1) Yeltsin chỉ ra 1 sắc lệnh duy nhất ngày 24-8-91 "ngưng mọi hoạt động của đảng Cộng sản Nga" với tư cách là Chủ tịch nước Nga, được dân trực tiếp bầu qua phổ thông đầu phiếu. Ổ thời kỳ đó Gortbachev vẫn là TBT ĐCS Liên bang Sô Viết kiêm Chủ tịch Liên bang Sô Viết, Yeltsin không có quyền hành gì để có thể cấm ĐCSLX hoạt động ngoài lãnh thổ nước Nga mà Yeltsin là chủ tịch được. ĐCS Sô viết ở Nga ngưng hoạt động 1 thời gian rồi được "đổi mới" lại dưới 1 tên mới là ĐCS Liên bang Nga khi Yeltsin được bầu làm Tổng thống Liên Bang Nga và trở thành 1 đảng lớn thứ 2 trong QH cho tới tận bây giờ. Năm 1996 lãnh tụ ĐCSLBN Ziuganov ra tranh cử tổng thống với Yeltsin được 32% số phiếu xuýt xoát với Yeltsin được 35% số phiếu. Tôi cũng xin nói thêm là Liên bang LX tự tan rã khi các nước nằm trong Liên bang tự tách ra khỏi để lấy lại độc lập hay tự động gia nhập khối Cộng đồng các Quốc gia Độc lập (CEI) của Yeltsin và của Putin bây giờ chứ không phải vì GótBaChep phản thùng như Đảng ta tuyên truyền. Trái lại GótBaChep là người cố duy trì cho bằng được cái chính thể Cộng sản Liên Xô.

    2) Cần nhắc lại là ĐCS Sô Viết cũng như Đảng ta bây giờ, chỉ là 1 hệ thống ăn bám : Không 1 nước nào, ngay cả trong những nước độc tài nhất có 1 guồng máy lãnh đạo đi từ bí thư chi bộ đến TBT Đảng ngồi không ăn lương nhà nước, song song với bộ máy cầm quyền. Bí thư, TBT... cũng chỉ là những chức vụ riêng tư của đảng, chỉ được nhận tiền thù lao qua sự đóng góp của các đảng viên. Bởi vậy khi Yeltsin lên cầm quyền, những người "tham gia chính quyền Sô Viết" theo nghĩa này không được ăn lương nhà nước (là tiền đóng góp của toàn dân) là đúng. Trái lại những chức vụ như chủ tịch UBND là những chức vụ điều hành guồng máy nhà nước - gọi là công chức -, không phụ thuộc chính thể nào, tất nhiên bất cứ chính thể nào lên cũng không thể đuổi được huống chi là cúp lương hay bắt đi cải tạo, học tập như Đảng ta đã làm với các công chức miền Nam.

    3) Đại tá Trần Đăng Thanh cũng cố ý nhập nhằng tiền lương với tiền hưu trí : Tiền hưu trí là tiền của mình mỗi tháng để vào quỹ hưu trí để sau này về hưu lấy lại, hệt như tiền bỏ vào quỹ tiết kiệm. Bởi vậy không 1 chính thể nào có thể ăn cắp cái tiền này, không trả lại cho người đã đóng góp, như đối với các công chức, tư chức miền Nam sau "giải phóng". Tôi cũng xin nói thêm với bạn Xuân Thọ là từ 20 năm nay người dân Tây Đức vẫn tiếp tục phải trả mọi phụ cấp, tiền hưu trí cho mọi người dân Đông Đức. Số tiền này đã lên đến 1700 tỷ đô la trong khoảng 20 năm và mỗi năm vẫn tiếp tục tăng lên vì kinh tế miền thuộc Đông Đức cũ vẫn không đuổi kịp Tây Đức. Đã vậy dân Đông Đức vẫn giữ óc ỷ lại và đố kỵ với người dân Tây Đức. Thế mới biết chính sách trồng người của cộng sản đã gieo tai họa như thế nào ! Bởi vậy không 1 người Nam Hàn nào muốn đất nước thống nhất.

    Theo tài liẹu LB Nga thì Yeltsin ra sắc lệnh số 79 ngày 23.8.1991 ngừng hoạt động của ĐCS Liênxo và Nga, sau đó Gorbachov từ chức Tbt và do 3 thang ĐCS không có lãnh đạo nên Yeltsin ra sắc lệnh so 169 ngày 6.11.1991 chấm dứt hoạt động của ĐCS , đến 30 .11 1992 Toa an Toi cao NGa kết luận ĐCS không có lanh đao nên sac lệnh 169 hợp lý . Sau đó 1 năm Đảng CS vẫn hoạt động và phát triển bình đẳng cũng dưới thời Boris Yeltsin theo QĐ của Tòa án Tối cao LB Nga cho đến tận hôm nay theo Luật về thành lâp cảc tổ chức xã hội.
    Lương hưu của LBNga có 2 loại : theo thâm niên lao động và theo tuổi tác . Nhu vay có những người không lao động gì suốt cả đời, Nhung vẫn nhận lương hưu từ tuổi 55 Nữ hoặc 60 Nam

    Trích dẫn:
    các nhân viên STB cũ (Mật vụ An ninh Tiệp Khắc) nếu không vướng tội hình sự (tra tấn, giết người v.v) thì cũng được lãnh lương hưu. Rồi ông kết luận một câu hiền khô:

    - Phải thế chứ, không thì họ sống bằng gì!

    Một suy nghĩ cực kỳ nhân bản của một con người bình thường.

    Ngày tận thế 21/12/2012 đã qua, tính từ những vùng giờ GMT-6 trở qua Á, Úc, chào tất cả. Các bác ở miền tây USA, chịu khó chờ thêm vài giờ nữa.

    Tiền hưu trí không phải là tiền lương công lao động.

    Trong một xã hội tổ chức chặt chẽ, có hiệu quả và bình đẳng xã hội, tiền hưu trí là tiền của người lao động chứ không phải tiền lương của nhà nước, của một đảng, một công ty nào cả.
    Tiền hưu trí như là loại tiền tiết kiệm của người lao động đóng hàng tháng cho nhà nước và họ có quyền thu hồi ở bất kỳ đâu trên thế giới và đối với bất kỳ chế độ nào, nhà nước nào.

    Tiền hưu trí được tính theo thời gian làm việc, có khai báo, của mỗi người. Khi bạn làm việc, có khai báo, như làm công tư nhân, cán bộ công chức, làm nghề tự do như mở cửa tiệm bán hàng, ... bạn có một mã số riêng của bộ lao động, từ đó tiền lương công lao động của bạn được trích ra theo phần % để đóng thuế, đóng quỹ bảo hiểm y tế, đóng quỹ thất nghiệp, đóng quỹ hưu trí, đóng quỹ tương trợ, ...

    Khi bạn nhận tiền thất nghiệp, tiền hưu trí, nó chính là tiền của bạn chứ không phải của nhà nước. Điểm khác biệt là tiền hưu trí hàng tháng, kéo dài cho đến chết, tăng theo thời gian để chống lạm phát và bạn vẫn có thể nhận nếu bạn ra sống ở nước ngoài. Trong khi đó tiền thất nghiệp có giới hạn theo thời gian, giảm dần và chỉ nhận nơi bạn đã làm việc.

    Những ai làm việc có khai báo quá ít thì dĩ nhiên tiền hưu trí sẽ rất ít. Ở những nước giàu hoặc có tổ chức tốt (chặt chẽ, bình đẳng), nhà nước dùng tie^µn thuế của dân, sẽ bù thêm tiền để người có tiền hưu ít, đủ sống. Đây là một dạng tiền trợ cấp xã hội người lớn tuổi gần như vô điều kiện. Điều kiện duy nhất là người này phải đang liên tục sinh sống 9-11 tháng / năm trong nước, không được phép ra nước ngoài.
    Điều kiện thứ hai quan trọng nhất là nhà nước phải thu đủ thuế chứ nếu nhà nước chi phí tầm bậy, tham nhũng, dân trốn thuế thì tiền đâu mà giúp người nghèo. Nếu đánh thuế cao quá, kinh tế trì trệ vì hàng sản xuất có giá cao, không cạnh tranh được.

    Tụi CSTQ thành công trong việc bóc lột sức lao động công nhân (TQ và cả ở VN) để có giá cực rẻ và hàng tạm tốt để cạnh tranh
    CSVN thì bựa hơn nhiều, kém tổ chức, giỏi phé lác, tham nhũng và đầu cơ.

    Đại tá Trần Đăng Thanh nói riêng và các quan chức cán bộ CSVN ra sức bảo vệ sổ hưu, có lẽ tiền hưu trí của họ :

    - rất cao so với đa số dân đen VN khác
    - rất cao so với mức lương chính thức của họ

    Tiền hưu trí của đại tá Trần Đăng Thanh, nếu tính ở 2012, chắc chắn phải trên 10 triệu VND (chưa tính các ưu tiên khác của đảng) cho nên họ ra sức bảo vệ nó

    Cần phải kiểm tra, audit nhà nước VN và nhất là đảng CSVN về ngân sách và tài chính, các quỹ đen không khai báo

    Đại tá PGS-TS Trần Đăng Thanh đã cố ý xuyên tạc lịch sử khi cho là Yeltsine là người đã đưa ra 2 sắc lệnh: "Cấm ĐCS hoạt động", "Không trả lương cho những người tham gia chính quyền Sô Viết" với mục đích rõ ràng là dọa dẫm những công chức đã và đang phục vụ nhà nước Việt Nam sẽ bị cắt lương và mất tiền hưu trí nếu chế độ XHCN sụp đổ. Qua các tài liệu thâu thập được, tôi xin khẳng định :

    1) Yeltsin chỉ ra 1 sắc lệnh duy nhất ngày 24-8-91 "ngưng mọi hoạt động của đảng Cộng sản Nga" với tư cách là Chủ tịch nước Nga, được dân trực tiếp bầu qua phổ thông đầu phiếu. Ổ thời kỳ đó Gortbachev vẫn là TBT ĐCS Liên bang Sô Viết kiêm Chủ tịch Liên bang Sô Viết, Yeltsin không có quyền hành gì để có thể cấm ĐCSLX hoạt động ngoài lãnh thổ nước Nga mà Yeltsin là chủ tịch được. ĐCS Sô viết ở Nga ngưng hoạt động 1 thời gian rồi được "đổi mới" lại dưới 1 tên mới là ĐCS Liên bang Nga khi Yeltsin được bầu làm Tổng thống Liên Bang Nga và trở thành 1 đảng lớn thứ 2 trong QH cho tới tận bây giờ. Năm 1996 lãnh tụ ĐCSLBN Ziuganov ra tranh cử tổng thống với Yeltsin được 32% số phiếu xuýt xoát với Yeltsin được 35% số phiếu. Tôi cũng xin nói thêm là Liên bang LX tự tan rã khi các nước nằm trong Liên bang tự tách ra khỏi để lấy lại độc lập hay tự động gia nhập khối Cộng đồng các Quốc gia Độc lập (CEI) của Yeltsin và của Putin bây giờ chứ không phải vì GótBaChep phản thùng như Đảng ta tuyên truyền. Trái lại GótBaChep là người cố duy trì cho bằng được cái chính thể Cộng sản Liên Xô.

    2) Cần nhắc lại là ĐCS Sô Viết cũng như Đảng ta bây giờ, chỉ là 1 hệ thống ăn bám : Không 1 nước nào, ngay cả trong những nước độc tài nhất có 1 guồng máy lãnh đạo đi từ bí thư chi bộ đến TBT Đảng ngồi không ăn lương nhà nước, song song với bộ máy cầm quyền. Bí thư, TBT... cũng chỉ là những chức vụ riêng tư của đảng, chỉ được nhận tiền thù lao qua sự đóng góp của các đảng viên. Bởi vậy khi Yeltsin lên cầm quyền, những người "tham gia chính quyền Sô Viết" theo nghĩa này không được ăn lương nhà nước (là tiền đóng góp của toàn dân) là đúng. Trái lại những chức vụ như chủ tịch UBND là những chức vụ điều hành guồng máy nhà nước - gọi là công chức -, không phụ thuộc chính thể nào, tất nhiên bất cứ chính thể nào lên cũng không thể đuổi được huống chi là cúp lương hay bắt đi cải tạo, học tập như Đảng ta đã làm với các công chức miền Nam.

    3) Đại tá Trần Đăng Thanh cũng cố ý nhập nhằng tiền lương với tiền hưu trí : Tiền hưu trí là tiền của mình mỗi tháng để vào quỹ hưu trí để sau này về hưu lấy lại, hệt như tiền bỏ vào quỹ tiết kiệm. Bởi vậy không 1 chính thể nào có thể ăn cắp cái tiền này, không trả lại cho người đã đóng góp, như đối với các công chức, tư chức miền Nam sau "giải phóng". Tôi cũng xin nói thêm với bạn Xuân Thọ là từ 20 năm nay người dân Tây Đức vẫn tiếp tục phải trả mọi phụ cấp, tiền hưu trí cho mọi người dân Đông Đức. Số tiền này đã lên đến 1700 tỷ đô la trong khoảng 20 năm và mỗi năm vẫn tiếp tục tăng lên vì kinh tế miền thuộc Đông Đức cũ vẫn không đuổi kịp Tây Đức. Đã vậy dân Đông Đức vẫn giữ óc ỷ lại và đố kỵ với người dân Tây Đức. Thế mới biết chính sách trồng người của cộng sản đã gieo tai họa như thế nào ! Bởi vậy không 1 người Nam Hàn nào muốn đất nước thống nhất.