Trương Tấn Sang - Mãi mãi là sao sáng dẫn đường

  • Bởi Admin
    17/12/2012
    13 phản hồi

    Trương Tấn Sang (*)

    Kỷ niệm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng, tôi muốn tiếp tục nói lên những suy nghĩ của mình về tình hình đất nước hiện nay liên quan đến hai nhiệm vụ chiến lược, là bảo vệ và xây dựng Tổ quốc.

    Quân đội nhân dân Việt Nam được thành lập ngày 22-12-1944. Đó là ngày thành lập Đội Việt Nam Tuyên truyền giải phóng quân, đội quân chủ lực đầu tiên, theo chỉ thị của lãnh tụ Hồ Chí Minh. Kế thừa và phát huy truyền thống vẻ vang của dân tộc, dựa vào sức mạnh của nhân dân và nghệ thuật chiến tranh nhân dân Việt Nam, sự đoàn kết, giúp đỡ của nhân dân và quân đội các nước anh em, vừa chiến đấu vừa xây dựng, Quân đội nhân dân Việt Nam đã phát triển từ nhỏ đến lớn, càng đánh càng mạnh, càng đánh càng thắng lớn và trưởng thành vượt bậc. Sức mạnh của Quân đội nhân dân Việt Nam thể hiện trong các cuộc kháng chiến chống xâm lược bắt nguồn từ truyền thống yêu nước được hun đúc qua mấy ngàn năm lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc, sự thống nhất về mục tiêu, lý tưởng chiến đấu, tình đoàn kết quân dân, đoàn kết nhất trí giữa cán bộ và chiến sĩ, mưu trí dũng cảm trong chiến đấu, năng động, sáng tạo trong sử dụng vũ khí, trang bị kỹ thuật phù hợp với nghệ thuật quân sự Việt Nam, chiến trường Việt Nam.

    Kỷ niệm Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, bên cạnh niềm tự hào về một quân đội bách chiến bách thắng, còn là dịp để chúng ta nhận thức một cách đầy đủ, sâu sắc hơn tất cả những gì mà quân đội của chúng ta đã từng và đã trải, đã chiến đấu, hy sinh, để trưởng thành lớn mạnh, để thắng lợi vẻ vang; là dịp để chúng ta tôn vinh tất cả những thế hệ đã hiến dâng cuộc đời mình cho vinh quang của dân tộc, cho độc lập, tự do của đất nước; là dịp chúng ta tưởng nhớ những người đã mất và cố gắng làm tròn trách nhiệm của những người còn sống, đang sống...

    Ngày 22-12 sẽ mãi mãi là một Ngày Anh Hùng!

    Nhưng ý nghĩa của ngày này chỉ trở nên thật đầy đủ khi chúng ta phát huy thật tốt trong thực hiện nhiệm vụ bảo vệ và xây dựng đất nước hôm nay.

    Mấy vấn đề thực tế

    Quý vị độc giả hãy miễn thứ, và nếu có thể, hãy chia sẻ với tôi nếu như đôi chỗ trong bài viết này không đi theo khuôn mẫu thường thấy. Sự dè dặt, thận trọng quá mức và khuôn mẫu thường đem đến cảm giác an toàn cho người phát biểu, nhưng trong nhiều trường hợp, nó thật sự chưa thể lột tả được bản chất của vấn đề.

    Có thể thấy được nguyện vọng thiết tha của mọi đảng viên và công dân trong thực hiện nhiệm vụ bảo vệ toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ, trên đất liền, vùng trời, vùng biển của Tổ quốc, trong xây dựng Đảng, củng cố Nhà nước, xây dựng đất nước, trong việc không ngừng nâng cao đời sống nhân dân. Đó luôn là nguyện vọng, là quyền đòi hỏi chân chính và cấp bách. Đòi hỏi ấy đang đứng trước những thách thức to lớn.

    Tôi muốn trước hết đề cập đến vấn đề kinh tế và tư tưởng. Kinh tế có mạnh, tư tưởng có vững, cả dân tộc có đoàn kết thống nhất, thì Quân đội mới có khả năng để trở thành một quân đội vô địch. Không có một quân đội mạnh trên nền tảng một xã hội chia rẽ, mất tinh thần, không sẵn sàng chiến đấu, đất nước thiếu sinh lực. Sức mạnh của quân đội, sức mạnh bảo vệ Tổ quốc phải trên cơ sở sức mạnh của quốc gia. Đó là sức mạnh tổng hợp của cả chính trị, kinh tế, tư tưởng; của quân đội và nhân dân; tiền tuyến và hậu phương; đối nội và đối ngoại... Tôi hoàn toàn tin tưởng rằng dân giàu, nước mạnh và đặc biệt là đoàn kết toàn dân tộc thì kẻ thù nào cũng sẽ không dám xâm lược nước ta, nếu có, chúng chỉ chuốc lấy thất bại mà thôi.

    Về kinh tế, sau nhiều năm đất nước phát triển đầy hưng phấn, nay do nhiều nguyên nhân, cả bên trong và bên ngoài, đang lâm vào tình trạng suy giảm. Nguyên nhân bên trong có nhiều nhưng trong đó phải kể đến khuyết điểm của lãnh đạo và quản lý... Gần đây, báo chí và dư luận hằng ngày đề cập đến những “nhóm lợi ích”, đâu đó có hành vi thâu tóm quyền lực kinh tế làm cho lòng dân không yên, các định chế tài chính hoạt động bộc lộ yếu kém, nợ công cao, đầu tư dàn trải và tệ tham nhũng, lãng phí gây thiệt hại nghiêm trọng các nguồn lực quốc gia; lạm phát ở mức cao; thu nhập thực tế và đời sống của người dân khó khăn hơn; cùng với các tai, tệ nạn xã hội có dịp bùng phát; lối sống ích kỷ, suy đồi, vô cảm, vô trách nhiệm hiện diện ở nhiều lĩnh vực của cuộc sống... Tất cả những thực tế đó làm suy giảm lòng tin của cán bộ, đảng viên và nhân dân.

    Về tư tưởng, chưa bao giờ như trong vòng một năm qua, xuất hiện rất nhiều dư luận, trong đó có những tư tưởng và dư luận nguy hiểm, gây chia rẽ trong Đảng, giữa Đảng với nhân dân; cá biệt có người đòi “phi chính trị hóa quân đội”. Thử hỏi trên thế giới này có ở đâu và bất cứ việc gì lại ít nhiều không mang tính chính trị? Họ khoét sâu những yếu kém trong lãnh đạo, quản lý đất nước hoặc những khuyết điểm, sai phạm của một số cán bộ để gây phân tâm trong dư luận xã hội và ở chừng mực nào đó, họ đã đạt được những “kết quả” nhất định, làm cho xã hội trở nên bất ổn hơn.

    Không thể không đề cập đến một mối lo ngại trong xã hội về khả năng xảy ra xung đột trong khu vực, liên quan đến Việt Nam; lo ngại về khả năng ứng phó của Đảng, Nhà nước, Quân đội ta trong tình hình thế giới rất khó lường hiện nay. Đã có nhiều cuộc đối thoại trong, ngoài nước và nhiều bài viết trên báo chí về chủ đề này. Một số hãng tin nước ngoài đã dùng chủ đề này như một phương tiện hữu hiệu để chuyển sự chú ý của dư luận theo hướng phục vụ cho ý đồ của họ. Có những trang mạng xã hội còn gây nghi ngờ trong nhân dân về chủ trương đối ngoại của Đảng và Nhà nước ta, thậm chí họ còn vu cáo, xuyên tạc rằng Đảng ta “bán rẻ đất nước”. Những luận điệu kiểu đó rất nguy hiểm, cần phải cảnh giác, bởi nếu không, nó sẽ gieo những mầm mống độc hại, cùng với những áp lực xuất phát từ những khó khăn trước mắt về kinh tế và tư tưởng, làm cho đất nước ta càng thêm khó khăn.

    Sự hình thành và phát triển của Đảng đã chứng minh, Đảng ta không ngại phê bình. Tuy nhiên, thực tế cho thấy, có loại phê bình xây dựng và có loại phê bình không phải là xây dựng, thậm chí là phá hoại. Không phải ai và lúc nào cũng phân biệt được sự phê bình xây dựng với sự phê bình phá hoại, và trong những lúc trắng đen chưa rõ ràng, thì dư luận dễ bị lạc hướng; những thiện chí bị lợi dụng bởi những tư tưởng có hại, đầu độc bầu không khí chính trị của đất nước. Nếu chúng ta không ý thức đúng mức những lo lắng của cộng đồng và bị những tư tưởng độc hại chi phối, sẽ bị dao động về ý chí, thậm chí bất mãn, ngả theo kẻ xấu, trở thành công cụ cho bất kỳ kẻ nào thừa cơ hội đứng lên khoác áo “nghĩa hiệp” và đưa đất nước đi đến chỗ hỗn loạn.

    Tình trạng suy giảm kinh tế và sự suy thoái về tư tưởng chính trị nếu không được sớm chặn đứng, sẽ đặt tương lai của đất nước ta trước thử thách khốc liệt. Đúng như nhận định của Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) là những nguy cơ đó liên quan đến sự “tồn vong” của chế độ, đồng thời nó cũng đe dọa trực tiếp đến sự thành công của công cuộc đổi mới, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

    Chúng ta phải làm gì?

    Trước hết, với tư cách là người có trọng trách trong Đảng và là người đứng đầu Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam, tôi xin khẳng định rằng: Đảng, Nhà nước ta không bao giờ bán nước cho các thế lực bên ngoài như những kẻ xấu vu cáo.

    Dù còn những khuyết điểm, yếu kém, nhưng Đảng và Nhà nước ta không có lợi ích nào khác ngoài lợi ích của Tổ quốc, của nhân dân.

    Hành động bán nước hay những việc làm tương tự sẽ chịu sự nguyền rủa, oán hận của các thế hệ sau này, cũng như chúng ta đã từng phê phán nghiêm khắc những nhân vật và những chế độ như thế trong lịch sử.

    Non sông đất nước ta, khắp nơi, những cảnh, những người, những phong tục tập quán, đâu đâu cũng đẹp và lòng chúng ta đau đớn khi nghĩ đến những nét đẹp ấy có thể bị vùi dập hay thậm chí bị lãng quên. Chúng ta không thể để cho viễn cảnh đen tối đó trở thành hiện thực.

    Chúng ta có lúc tự ti hay bi quan về một số việc chúng ta làm chưa được bằng người, nhưng chúng ta cũng hiểu rằng, để phát triển và hoàn thiện không chỉ cần có thời gian, mà cần cả mồ hôi, nước mắt, kể cả máu. Không thể ngồi đó, so sánh và chẳng làm gì để xây dựng, thậm chí lại chửi bới - thái độ đó làm hạ thấp giá trị của mỗi một chúng ta và làm suy yếu hơn nữa khả năng phát triển đất nước. Không có hành động nào làm tàn hại đất nước nhanh hơn sự kích động, gây chia rẽ dân tộc; bởi trong một hoàn cảnh vô tổ chức, không một công việc gì của tập thể có thể thực hiện được, huống hồ là những mục tiêu to lớn, cao đẹp, mà để thực hiện, đòi hỏi phải có sự nỗ lực lớn lao của cả cộng đồng dân tộc.

    Thái độ cần thiết hiện nay, dù có khác biệt nào chăng nữa, thì tất cả các giai tầng xã hội, các tầng lớp nhân dân cần hành động với một động cơ duy nhất, đó là vì lợi ích của dân tộc, vì sự ổn định chính trị, vì sự bình yên của xã hội để làm ăn và phát triển kinh tế, cần đẩy mạnh hơn nữa quá trình đại đoàn kết, hòa giải và hòa hợp dân tộc. Mọi hành động phá hoại mục đích đó hoặc khoét sâu thêm những bất đồng để đẩy đất nước đến bờ vực của sự hỗn loạn, phải bị loại trừ và lên án.

    Thái độ tích cực đó cần được thể hiện trong mọi khía cạnh của cuộc sống, trong đó có việc cấp bách hiện nay là tiếp tục kiên trì thực hiện có hiệu quả Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI). Suy thoái về tư tưởng chính trị và đạo đức lối sống phải bị chặn lại. Tham nhũng, tiêu cực phải kiên quyết loại trừ để cho bộ máy thực sự trong sạch vững mạnh, nhưng đồng thời phải làm sao giữ được sự ổn định, tránh sa vào những sai lầm ấu trĩ có thể dẫn đến những hậu quả tồi tệ về chính trị-xã hội. Mặt khác, cũng không thể nhân danh sự ổn định chính trị- xã hội để dĩ hòa vi quý và thỏa hiệp với cái xấu, cái sai. Đây thực sự là một yêu cầu khó khăn, đòi hỏi sự tỉnh táo, sự quyết tâm, sự đoàn kết nhất trí và bản lĩnh của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta. Tôi nhận thức sâu sắc rằng, nhân dân ta, các lực lượng vũ trang ta trông đợi vào kết quả thực chất của công cuộc này để củng cố lòng tin của mình vào sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước ta. Đây là thời cơ chính trị chúng ta phải nắm lấy, tạo ra sự chuyển biến mới như một cột mốc trong quá trình phát triển. Được như vậy, sức mạnh của chúng ta sẽ tăng lên gấp bội, trong đó có sức mạnh quốc phòng-an ninh.

    Một trong những bất cập chính trong công tác quản lý nhà nước hiện nay là có việc thì tập trung quá mức, có việc thì lại phân cấp quá mức nhưng lại thiếu kiểm tra, đặc biệt là công cuộc cải cách hành chính quá chậm chạp và có nguyên nhân từ sự suy thoái của một số cán bộ, công chức các cấp, các ngành, đang cản trở sự phát triển đất nước. Toàn dân ta không ai muốn duy trì tình trạng này.

    Tôi cũng mong muốn tất cả mọi người nhìn nhận đúng đắn một thực tế đáng buồn là, phải chăng sau khi đã trở nên khá giả hơn, một bộ phận người Việt Nam trở nên ít khát vọng trong sáng, thậm chí trở nên sa đọa về đạo đức lối sống. Những người như vậy cần nhìn nhận điều đó một cách cầu thị, thay đổi cách nghĩ, đồng hành cùng dân tộc, vì sự nghiệp chung, tiếp nối giá trị văn hóa tốt đẹp của cha ông thì cuộc sống mới có ý nghĩa.

    Nhưng quan trọng hơn, cần phải có những “cú huých” đủ mạnh từ phía luật pháp, chính sách và dư luận để làm cho xã hội tốt đẹp hơn, ở đây tôi muốn kêu gọi cả sự thức tỉnh của đạo đức, của lương tâm để có sự chuyển biến mạnh mẽ.

    Rõ ràng, thực tế đang đặt ra những yêu cầu cao đối với công tác quản lý nhà nước, chống lại tệ quan liêu, trì trệ, tham nhũng, “lợi ích nhóm” hay lợi ích cục bộ của ngành này, ngành khác; phải có những tiêu chí mới để đánh giá cán bộ trên cơ sở hiệu quả thực chất, vì lợi ích chung, chứ không phải những quy định mà người ta có thể lợi dụng theo ý muốn của mình.

    Tất cả mọi việc đều có nguyên nhân từ con người. Để có cán bộ tốt, không thể chỉ kêu gọi chung chung, mà trước hết phải bằng chính sách, luật pháp, kỷ luật, kỷ cương và tất nhiên cao hơn thế nữa là phải xây dựng đạo đức con người ngay từ khi còn nhỏ, khi cắp sách đến trường. Chúng ta có thành công hay không trong việc thực hiện những mục tiêu xây dựng và bảo vệ đất nước, khâu cốt yếu tùy thuộc ở yếu tố cán bộ và dựa trên tinh thần kỷ luật, kỷ cương. Có kỷ luật, kỷ cương thì bộ máy mới tốt và vận hành thông suốt. Bộ máy càng lớn, kỷ luật càng trở nên cấp thiết, nếu không sẽ xuất hiện tình trạng vô tổ chức. Vì thế, hơn lúc nào hết, luật pháp và kỷ luật cần phải được tôn trọng triệt để.

    Chúng ta phải làm mọi điều có thể để trong ngắn hạn phải ổn định kinh tế vĩ mô, lấy lại sự hưng phấn trong phát triển kinh tế cũng như niềm tin của nhân dân và doanh nghiệp. Không có niềm tin thì người dân, doanh nghiệp, cả nhà đầu tư nước ngoài, không ai dại gì đầu tư, kinh doanh để phải chấp nhận rủi ro. Bài học trong suốt 67 năm qua là, khi nào có niềm tin của nhân dân, thì dù có khó khăn đến đâu, chúng ta cũng nhất định vượt qua và vươn tới.

    Đã đến lúc chúng ta phải hành động quyết liệt, phải tháo bỏ các rào cản phục vụ cho tăng trưởng, điều hòa các lợi ích xã hội; phải đổi mới và cương quyết thực hiện bằng được những mục tiêu về chính trị-kinh tế-xã hội đã đề ra.

    Nhân đây, tôi cũng đánh giá cao vai trò của các cơ quan truyền thông, báo chí và cả các trang mạng thông tin có trách nhiệm đối với đời sống xã hội, các bạn hãy thực sự là người “chiến sĩ trên mặt trận tư tưởng”, bên cạnh việc đấu tranh mạnh mẽ với cái xấu, hãy cổ vũ và làm nảy sinh những điều tốt đẹp vì nước, vì dân của các cơ quan, tổ chức và cá nhân, góp phần tăng cường niềm tin vào tương lai tốt đẹp của đất nước nhất định sẽ thành hiện thực; và rằng: Hiện tại không có con đường nào khác ngoài con đường xây dựng Đảng, xây dựng Nhà nước, xây dựng và bảo vệ đất nước mình. Tôi tin rằng, nhân dân ta cũng rất muốn nghe các bạn kể những câu chuyện tốt đẹp có thật trong cuộc sống, khả dĩ có thể nhân rộng, lấn át đi những cái xấu, có tác dụng làm sáng trong và tươi đẹp tâm hồn.

    Chắc chắn các bạn sẽ làm tốt điều đó!

    Tôi ý thức một cách rõ ràng rằng, để thực hiện hữu hiệu các mục tiêu bảo vệ và xây dựng Tổ quốc không chỉ bằng những lời hô hào, kêu gọi. Lúc này, rất cần lòng nhiệt huyết, niềm tin và sự chung tay, góp sức của toàn dân tộc. Quân đội và các lực lượng vũ trang ta, càng không phải ngoại lệ, không chỉ với những vấn đề thuần túy quốc phòng-an ninh, mà cả với các vấn đề quốc kế dân sinh.

    Sức mạnh của dân tộc chúng ta

    Thực hiện hiệu quả những công việc nói trên cũng là góp phần thiết thực nâng cao năng lực quốc phòng, bảo vệ Tổ quốc. Xét cho cùng, cái gốc của bảo vệ Tổ quốc cũng chính là lòng dân. Lòng dân chính là sức mạnh không có giới hạn. Chúng ta đã nói nhiều đến “thế trận lòng dân”, “nền quốc phòng toàn dân”, nghệ thuật quân sự độc đáo của chúng ta chính là “nghệ thuật chiến tranh nhân dân”. Đó cũng là đặc trưng của Quân đội nhân dân Việt Nam, có truyền thống từ ngàn xưa. Dân là gốc. Đã là người sĩ quan, chiến sĩ Quân đội nhân dân thì phải luôn đề cao tính chính trị, tuyệt đối trung thành với Nước, với Dân, với Đảng, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Xây dựng và bảo vệ đất nước là hai nhiệm vụ chiến lược quyện chặt vào nhau. Thời bình Quân đội phải giúp dân, cùng với Đảng, chính quyền và dân chăm lo phát triển kinh tế, xóa đói giảm nghèo, hướng vào những vùng sâu, vùng xa có nhiều khó khăn; biên giới và hải đảo mà có dân cũng là cách bảo vệ biên giới và hải đảo tốt nhất...

    Theo nhiều nhà phân tích chiến lược, thế giới và khu vực đang bước vào một cuộc chạy đua vũ trang mới. Chúng ta chưa bao giờ là người khởi xướng những cuộc chạy đua như vậy. Đó cũng không phải là sự lựa chọn phù hợp với chủ trương và khả năng của chúng ta.

    Sách trắng quốc phòng của Việt Nam ghi rõ, “sức mạnh quốc phòng được xây dựng bằng nguồn lực mọi mặt của đất nước và con người Việt Nam, kết hợp sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại, đồng thời tranh thủ sự hợp tác, giúp đỡ của các nước bè bạn có chung mục đích đấu tranh cho hòa bình, độc lập và phát triển của khu vực và thế giới. Việt Nam không tham gia bất kỳ hoạt động nào sử dụng vũ lực hay đe dọa sử dụng vũ lực với các nước khác, nhưng sẵn sàng tự vệ chống lại mọi hành động xâm phạm lãnh thổ trên bộ, vùng trời, vùng biển và lợi ích quốc gia chính đáng của Việt Nam; không chạy đua vũ trang nhưng chúng ta luôn củng cố sức mạnh quốc phòng đủ để tự vệ”.

    Tôi cho rằng, bản chất và động lực phát triển của chúng ta không dựa trên những nhân tố bạo lực, mà đòi hỏi ở Đảng và Nhà nước ta một sự lãnh đạo sáng suốt, mềm dẻo, khai thác hợp lý những nhân tố phi bạo lực, những cơ hội trong bối cảnh hiện tại để tìm cách phát triển. Đồng thời đối với chúng ta, đầu tư cho quân sự, cho quốc phòng là nhằm mục đích tự vệ, bảo vệ Tổ quốc, không gây lo ngại về an ninh cho các nước khác. Trên thực tế, dù chúng ta có dồn hết mọi nỗ lực của đất nước vào lĩnh vực quốc phòng thì cũng chưa đủ, bởi do nguồn lực hạn hẹp nên chi phí quốc phòng của chúng ta thấp hơn nhiều so với các nước phát triển hoặc các nước lớn. Chúng ta xây dựng quân đội trong khả năng có thể, bao gồm cả tiềm lực chính trị, kinh tế, khoa học-công nghệ và quân sự.

    Sức mạnh của chúng ta phải là ở sức mạnh của chính nghĩa, được thế giới ủng hộ. Việt Nam phải là “lương tri của thời đại” như thế giới từng tôn vinh.

    Sức mạnh của chúng ta phải là sức mạnh của lòng dân, của tinh thần đoàn kết, nhất trí toàn dân tộc. Đất nước sẽ không thể đứng vững bởi sự chia rẽ. Sự chia rẽ dân tộc chính là cơ hội cho những kẻ xâm lược.

    Sức mạnh của chúng ta là ở truyền thống quật cường đã được hình thành từ hàng ngàn năm lịch sử, từng là nguyên nhân để chúng ta chiến thắng mọi kẻ thù hung bạo; sức mạnh của chúng ta còn là sức mạnh của cách đánh, khả năng tác chiến và cách thắng...

    Nhân dân Việt Nam yêu hòa bình; hữu nghị, hòa hiếu vốn là truyền thống văn hiến của dân tộc ta. Chúng ta làm tất cả để hòa bình luôn được hiện diện. Sinh lực của cộng đồng dân tộc chúng ta đã từng được huy động tối đa vào các cuộc kháng chiến giành độc lập đầy hy sinh, giờ đây, những sinh lực ấy phải là của báu để bảo vệ và phát triển đất nước.

    Độc lập và phát triển đất nước luôn là mục tiêu và động lực chính yếu của dân tộc chúng ta.

    Khi có kẻ thù nào xâm lược nước ta, thì như Chủ tịch Hồ Chí Minh từng khẳng định: “Chúng ta thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ”. Chúng ta sẽ huy động tất cả mọi sức mạnh để tự vệ và chiến thắng mọi kẻ thù xâm lược.

    Đôi lời cảm xúc

    Nhân Ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22-12, cho phép tôi với tư cách đồng đội, xin chia sẻ niềm vui với toàn thể các vị tướng lĩnh, sĩ quan, cán bộ, chiến sĩ, công nhân viên quốc phòng, các đồng chí cựu chiến binh, các gia đình liệt sĩ, các đồng chí thương binh, bệnh binh trên cả nước.

    Vào những ngày này, âm hưởng của những bài thơ, bài ca cách mạng, những bài hát ca ngợi người chiến sĩ từng làm xúc động bao trái tim Việt Nam, đang đầy ắp trong xúc cảm và hồi ức của chúng ta.

    Hôm nay không phải lần đầu tiên tôi cảm thấy vô cùng tự hào về Quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng, tự hào về hình ảnh "Bộ đội Cụ Hồ”- một biểu tượng không chỉ đẹp về thể chất mà còn ở những nét đẹp của tinh thần đoàn kết, nỗ lực vượt qua khó khăn, gian khổ, trên hết là tình yêu Tổ quốc, yêu nhân dân nồng nàn, sâu lắng và có những nét nổi trội khó có thể thấy được ở những đội quân nào khác... Trong niềm xúc động, tự hào đó, tôi xin dừng bài viết này bằng việc dẫn câu thơ của Nhà thơ Vũ Cao, như một lời nhắn nhủ:

    Anh đi bộ đội sao trên mũ
    Mãi mãi là sao sáng dẫn đường...
    ”.

    ____________________________

    (*) Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch nước CHXHCN Việt Nam

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    13 phản hồi

    16/12/2012
    Hỏng cả rồi anh Tư ơi! (Phần 1)
    Nguyễn Trung Chính

    Mở đầu anh Tư rào trước: "Quý vị độc giả hãy miễn thứ và nếu có thể, hãy chia sẻ với tôi nếu như đôi chỗ trong bài viết này không đi theo khuôn mẫu thường thấy. Sự dè dặt, thận trọng quá mức và khuôn mẫu thường đem đến cảm giác an toàn cho người phát biểu, nhưng trong nhiều trường hợp nó thật sự chưa thể lột tả được bản chất của vấn đề". Nhưng anh Tư ơi, làm quan mới phải nói theo khuôn mẫu thường thấy chứ dân chúng tôi không có khuôn mẫu gì cả, nhất là người Nam bộ, giận thì nói giận, tức thì nói tức, đôi khi còn dám đù cha mẹ kiếp cái bọn giọng lưỡi ngon ngọt mà hành động xảo trá nữa kia. Nhưng thôi, anh Tư đã nói thế thì dân này sẵn sàng giúp anh phá khuôn mẫu thường thấy để đọc tiếp, đọc đến cùng, đọc để chia sẻ bài Mãi mãi là sao sáng dẫn đường anh vừa viết.

    Trước hết xin cám ơn anh đã nhắc lại : "Tôi hoàn toàn tin tưởng rằng dân giàu, nước mạnh và đặc biệt là đoàn kết toàn dân tộc thì kẻ thù nào cũng sẽ không dám xâm lược nước ta, nếu có, chúng chỉ chuốc lấy thất bại mà thôi". Nhưng Dân chúng tôi đâu có bao giờ quên mà phải nhắc lại ! Anh nhắc lại phải chăng anh thừa nhận đoàn kết toàn dân tộc hiện nay đang có vấn đề?

    Mà vấn đề lắm chứ. Đoàn kết như MTTQ hiện nay là lắm vấn đề vì chưa thoát được ách đô hộ. Đoàn kết gì mà các ông Tương Lai, Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Tấn Mẫm, Hồ Ngọc Nhuận là những người có vai có tiếng trong MTTQ bị công an dùng các biện pháp côn đồ, phạm pháp, ngăn chặn giữa đường hay không cho ra khỏi nhà để đi biểu tình chống bọn bành trướng Trung Quốc mà MTTQ và báo Đại Đoàn Kết không hề lên tiếng.

    Đoàn kết toàn dân tộc kiểu gì mà những người nói trên, và đông đảo thanh niên trí thức đi biểu tình chống xâm lược thì bị đàn áp quá thể như thế? Người dân tự hỏi hay là các quan đang đoàn kết nhầm hướng vì thế nên không đứng cùng chiến tuyến với nhân dân Việt Nam và cho phép bọn công an ngang ngược côn đồ, phạm pháp đối những người yêu nước.

    Anh Tư lên giọng rằng: "Vì thế hơn lúc nào hết, luật pháp và kỷ luật cần phải được tôn trọng triệt để". Hay là hay quá hay, chúng tôi ủng hộ anh đó anh Tư, nhưng Công an vẫn ngang nhiên phạm pháp khi kè cấm người ta ra khỏi nhà trong ngày 9/12/2012 mà các ông Tương Lai, Lê Hiếu Đằng vừa la lên kêu cứu có lọt tai anh không? Việc cụ thể và trong khả năng quyền hạn của anh Tư chứ có khó khăn gì đâu. Anh chỉ cần nói lên một tiếng với bọn công an: cấm xấp nhỏ không được làm bậy thì chúng phải sợ chứ. Chúng chưa sợ vì anh không chỉ mặt chúng, hoặc những quan ra lịnh cho chúng. Vậy nếu anh không dám chỉ mặt thì anh nên câm lặng luôn chứ đừng lên giọng nghe quá chối tai, quá bực tức, người ta càng thêm nghi ngờ anh nói dzậy mà không phải dzậy.

    Sẵn đây tôi cũng tuôn ra luôn: về chống tham nhũng, tôi phê bình anh là anh làm việc không hiệu quả: anh cóc bắt được con sâu nào ráo mặc dù nó nhan nhản ra đấy! Đầu năm 2013, Quốc hội sẽ lấy phiếu tín nhiệm, tôi tin rằng các đảng biểu rồi cũng sẽ tín nhiệm anh cùng đồng chí X của anh vì "phải thương yêu đồng chí" chứ chẳng ai thương dân chúng tôi.

    Anh lại viết tiếp: "Về tư tưởng, chưa bao giờ như trong vòng một năm qua xuất hiện rất nhiều dư luận, trong đó có những tư tưởng và dư luận nguy hiểm, gây chia rẽ trong Đảng, giữa Đảng với nhân dân; cá biệt có người đòi “phi chính trị hóa quân đội”. Thử hỏi trên thế giới này có ở đâu và bất cứ việc gì lại ít nhiều không mang tính chính trị?... Đã là người sĩ quan, chiến sĩ quân đội nhân dân thì phải luôn đề cao tính chính trị, tuyệt đối trung thành với nước, với dân, với Đảng, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào".

    Anh lại nhầm nữa rồi đó anh Tư, nếu có người nói “phi chính trị hóa quân đội”, họ không cá biệt chút nào đâu, dân đều nói cả đấy, là muốn nói quân đội chỉ làm bổn phận bảo vệ đất nước, bảo vệ Tổ quốc như tất cả quân đội của các nước văn minh tiên tiến trên thế giới. Các anh buộc quân đội phải bảo vệ và trung thành với Đảng là các anh chính trị hóa quân đội theo hướng lấy nó làm của riêng, bắt nó làm thêm nghề tay trái.

    Với một người chức vụ cao nhất nước như anh thì tôi tự hỏi anh nhầm hay anh cố tình nhầm? Các anh cứ rao giảng nào là phải học theo văn minh tiền tiến... nhưng lại làm ngược lại những gì các nước văn minh tiền tiến trên thế giới đang làm. Anh cho tôi biết có nước nào trên thế giới văn minh buộc quân đội phải bảo vệ, trung thành với một đảng nào đó (ngoài vài nước không thể gọi là văn minh, đồng hội đồng thuyền đồng chí của anh)?

    Anh viết thêm: "Không thể không đề cập đến một mối lo ngại trong xã hội về khả năng xảy ra xung đột trong khu vực, liên quan đến Việt Nam; lo ngại về khả năng ứng phó của Đảng, Nhà nước, quân đội ta trong tình hình thế giới rất khó lường hiện nay. Đã có nhiều cuộc đối thoại trong, ngoài nước và nhiều bài viết trên báo chí về chủ đề này. Một số hãng tin nước ngoài đã dùng chủ đề này như một phương tiện hữu hiệu để chuyển sự chú ý của dư luận theo hướng phục vụ cho ý đồ của họ. Có những trang mạng xã hội còn gây nghi ngờ trong nhân dân về chủ trương đối ngoại của Đảng và Nhà nước ta, thậm chí họ còn vu cáo, xuyên tạc rằng Đảng ta “bán rẻ đất nước”. Những luận điệu kiểu đó rất nguy hiểm, cần phải cảnh giác bởi nếu không nó sẽ gieo những mầm mống độc hại, cùng với những áp lực xuất phát từ những khó khăn trước mắt về kinh tế và tư tưởng làm cho đất nước ta càng thêm khó khăn.

    Trước hết, với tư cách là người có trọng trách trong Đảng và là người đứng đầu Nhà nước CHXHCN Việt Nam, tôi xin khẳng định rằng: Đảng, Nhà nước ta không bao giờ bán nước cho các thế lực bên ngoài như những kẻ xấu vu cáo.

    Dù còn những khuyết điểm, yếu kém, nhưng Đảng và Nhà nước ta không có lợi ích nào khác ngoài lợi ích của Tổ quốc, của nhân dân".

    Anh Tư ơi, chính anh đã chỉ trích bọn "cõng rắn cắn gà nhà" trong các quan làm cho người dân sợ rằng Đảng đang “bán rẻ đất nước”. Nỗi sợ này có căn cứ:

    - Thứ nhất là hiện nay bọn cõng rắn cắn gà nhà có thực quyền chứ đâu phải anh.

    - Thứ hai là bọn cõng rắn cắn gà nhà đàn áp không thương tiếc những người yêu nước, mà anh không dám một lời than thở.

    - Thứ ba là "Đã có Đảng và Chính phủ lo" tức là loại nhân dân ra khỏi sự tồn vong của đất nước để bọn cõng rắn cắn gà nhà tự tung tự tác.

    - Thứ tư là bọn cõng rắn cắn gà nhà ngụy ngôn, cố tình giảm tình tiết bao che cho Trung Quốc như gọi "tàu lạ" thay vì "tàu Trung quốc", gọi "làm đứt cáp" thay vì "cắt cáp", để tàu cá Trung Quốc xâm phạm lãnh hải hằng ngày và cố tình che giấu tin tức.

    - Thứ năm là các chiến sĩ hy sinh bảo vệ đảo Gạc Ma năm 1988 bị cấm truy điệu.

    - Thứ sáu là Đảng vẫn tiếp tục ôm hôn khắng khít các đồng chí Trung Quốc trong khi chúng đang đàn áp ngư dân Việt Nam.

    - Thứ bảy là...

    Nhiều thứ lắm anh Tư ơi, kể ra không xiết. Vì thế mà anh có khẳng định này nọ, thề chết thề sống dân cũng không dám tin mà trao thân gửi phận cho anh. Anh thông cảm nhé.

    Cuối cùng tôi xin trích thêm bài viết của anh:"Thái độ cần thiết hiện nay, dù có khác biệt nào chăng nữa, thì tất cả các giai tầng xã hội, các tầng lớp nhân dân cần hành động với một động cơ duy nhất, đó là vì lợi ích của dân tộc, vì sự ổn định chính trị, vì sự bình yên của xã hội để làm ăn và phát triển kinh tế, cần đẩy mạnh hơn nữa quá trình đại đoàn kết, hòa giải và hòa hợp dân tộc". Nói thế tưởng đủ rồi, nhưng anh lại phán thêm :"Mọi hành động phá hoại mục đích đó hoặc khoét sâu thêm những bất đồng để đẩy đất nước đến bờ vực của sự hỗn loạn phải bị loại trừ và lên án".

    Vậy các anh đàn áp những người biểu tình yêu nước là thực hiện câu cuối này chăng? Xấu xa ở mình nhưng ai nói ra đều bị "loại trừ và lên án" thì những chữ anh dùng như "khác biệt nào chăng nữa, đại đoàn kết, hòa giải và hòa hợp dân tộc" trở thành rỗng tuếch vì các anh tự cho mình độc quyền phán xét người khác và dùng bạo lực công an đàn áp...

    Nguồn: http://bauxitvn.blogspot.com/2012/12/hong-ca-roi-anh-tu-oi.html

    16/12/2012
    Hỏng cả rồi anh Tư ơi!
    Nguyễn Trung Chính

    ...Sau hội nghị TƯ6, với 126 Ủy viên Trung ương Đảng không đồng lòng kỷ luật đồng chí X và tập thể Bộ Chính trị, người dân chúng tôi đều hiểu rằng cái hội nghị này đã chôn vùi Nghị quyết TƯ4. Quả như vậy, học tập cấp trên, không một đảng ủy nào kỷ luật một ai, thậm chí không phát hiện ra tham nhũng. Nghị quyết TƯ4 trở thành một đòn gió.

    Tham nhũng sẽ làm mất Đảng, điều này đối với chúng tôi không còn quan trọng như trước kia nữa vì Đảng không trị được mình thì có chết cũng là luật xử phạt của tạo hóa, nhưng tham nhũng sẽ làm yếu đất nước và đất nước này sẽ mất về tay Trung Quốc đang hùng hổ áp đảo chúng ta. Tội Đảng trong trường hợp này sẽ lớn lắm, trời không dung đất không tha, lòng người oán hận.

    Anh Tư ơi, có lẽ anh chưa thấy nên vì lòng thương yêu đồng chí, tôi buộc lòng phải nói thẳng với anh: Anh nói đủ rồi, những gì anh nói dân chúng tôi đều hiểu trước khi anh nói, anh đừng mất nhiều thì giờ thêm nữa. Anh phải có những cú huých cụ thể chứ đừng huých gió.

    Pháp luật hiện nay đủ cho anh trị ít nhất là 60% tham nhũng, anh hãy làm chứ đừng nói gì thêm nữa, để cho dân tin. Anh cứ xem tấm gương Thủ tướng, ông ấy nói nếu không trừ được tham nhũng ông ấy sẽ từ chức, ông ấy có từ chức đâu. Dân thấy và có đánh giá cả đấy chứ. Anh cứ xem gương Tổng Bí thư, ông ấy nói phải kỷ luật những cán bộ tham nhũng, lên án gay gắt một bộ phận không nhỏ đảng viên có chức có quyền, đến khi dân hỏi chúng nó là ai thì ông ấy không nói tên và đành thú nhận đang "nhóm lò".

    Con chim trước khi chết kêu những tiếng bi ai, đất nước sắp chết nói những lời thành thật. Xin anh Tư nghe cho.

    Nguồn: http://bauxitvn.blogspot.com/2012/12/hong-ca-roi-anh-tu-oi.html

    Thưa ông Trương Tấn Sang,

    Tôi muốn được nghe ông, với tư cách chủ tịch nước, trả lời những người lính đã ngã xuống ở biên giới phía Bắc trong những ngày tháng 2/1979 rằng: "Họ ở đâu trong trái tim ông và đảng của các ông?".
    Những ngày đó, chúng tôi với biểu ngữ viết bằng mực viết lên tấm drap trải giường màu trắng đã dầm chân trong tuyết lạnh Matxcơva trước đại sứ quán Trung Quốc để biểu tình. Không có ai cản trở, phá phách, bắt bớ chúng tôi.
    Con tôi sinh ngày 17/2. khi cháu còn bé, tờ lịch tôi bóc vào đúng ngày sinh nhật cháu luôn có dòng chữ "Ngày bắt đầu cuộc chiến tranh biên giới phía Bắc chống quân bành trướng Bắc Kinh". Ông hãy trả lời chúng tôi "Ai đã chỉ đạo bỏ đi những dòng chữ của lịch sử trên tờ lịch?"
    Ông lên án những người muốn "phi chính trị hóa quân đội". Vậy chính trị của các ông ở đâu khi ông "đại tướng rất sợ đánh nhau" của các ông không bao giờ thấy lên tiếng về những hành vi ngang ngược của nhà cầm quyền Trung Quốc mà chỉ lấy lải nhải về "4 tốt" và "16 chữ vàng" trước những kẻ chưa bao giờ từ bỏ dã tâm cai trị VN một lần nữa?
    Chúng tôi không quên, không lú lẫn và cũng không mất trí.

    Bài này mới đọc thì tưởng như nó khácsvới những luận điệu của các ngài CS chóp bu. Nhưng đọc kỹ thì thấy bài này cũng na ná vậy thôi, nhìn sự việc rất phiến diện, nói nông choèn. Chắc chắn bài này khong phải do ông Sang viết mà do thư ký hoặc một nhóm thư ký của ông. Cái luận điệu chia rẽ Đảng với dân cũ mèm. Ông Sang không định nghĩa được đảng là cái gì nên ông nói thế. Nếu ông hiểu đúng nghĩa của từ Đảng thì ông thấy chẳng ai chia rẽ đảng với dân , nhưng ngay khi lập ra Đảng thì Đảng đã không còn đồng nhất với dân rồi. Ông lại nói quan đội ta "bách chiến bách thắng". Điều này là do ông thiếu khách quan và không thực tế, không thuộc lích sử: Ta mất Hoàng Sa, hai lần đáng nhau với Trung quốc ở Trường Sa vào năm 1988 và 1992 ta đều thua. Còn cuộc chiến với Mỹ, thì xin nhắc để ông nhớ nhớ lại: trước kia chính các ông đã nói "nước ta là chiến trường thử vũ khí của hai phe". Trong những ngày này các báo lề phải đang ôn lại cuộc chiến Điện Biên Phủ trên không ở Hà Nội. Họ quên rẳng ta bắn máy bay Mỹ bằng tên lửa của Liến xô. Nhiều tướng tá tham gia cuộc chiến này có vẻ tự hào, nhưng họ quên ràng họ chỉ là những người thợ bóp cò, còn vũ khí là từ Liên xô đưa sang để thí nghiệm trên đất nước ta, làm cho nhân dân ta bị làm vật thí nghiệm. Trên thế giới chẳng có dan tộc nào ngu dại như dan tộc ta, đem đát nước và sinh mạng của dân tộc mình làm vật thí nghiệm cho nước khác. Đừng tự hào một cách lố bịch vè cía ngu dốt của mình. Thử xem các nước khác ở Đông Nam Á, có nước nào bị bom B52 ném bom như ở nước ta không? Mỹ ném xuống nước ta 14 triệu tấn bom đạn gấp đôi số bom đạn Mỹ dùng trong thế chiến II, vậy tâ ném xuống ta bao nhiêu tấn để chống lại? Ai đã từng trực tiếp tham gia cuộc chiến Bắc- Nam thì mới thấy đây là cuộc NỘI CHIẾN tàn khốc nhất trong lịch sử dân tộc ta VÌ CÓ YẾU TỐ NƯỚC NGOÀI.

    Tôi nhớ lại câu nói của ai đó ngay trên mạng, xin gửi đến ông Sang: "Ta thắng trong chiến tranh, thua trong hào bình, quá khứ thì haòi hùng, tương lai thì tụt hậu". Câu này đã đăng trên báo chí lề phải, được người ta đưa lên báo mạng ở trang lề trái.

    Quân đội ta thắng giặc ngoại xâm nhưng thua giặc nội xân đó là bọn ăn cắp mà dùng mỹ từ gọi là "tham nhũng". Trước kia sau khi đánh thắng giặc thì quay sang đánh dân làm cho nửa triệu người chết trong CCRĐ. Nay quân đội đầu hàng giặc ngọi xấm mà quay sang đánh dân, đi cướp đất của nông dân, trước họ là quân chủ lực trong hai cuộc chống ngoại xâm.

    Cái luận điệu "toàn Đảng toàn quân toàn dân" nay nên xỏa bỏ đi. Đảng chỉ là một nhóm người trong cả dân tộc . Trước kia không nói "lợi ích nhóm" nhưng thực chất "Lợi ích Đảng" là "lợi ích nhóm". Nay thì có "lợi ích nhóm" ngay trong Đảng đó, đồng chí chủ tịch Trương Tấn Sang ạ. Nếu đồng chí sáng suốt thì hãy dẹp ngay Đảng CS đi, thả ngay tất cả những người bất đồng chính kiến để cùng nhau đoàn kết, chỉ có người Việt với người Việt thì nước ta chẳng mấy chố tiến gần bằng Hàn Quốc hay Đài Loan.

    Qua 7 ý kiến ý kò , vẫn chưa thấy 1 đánh giá gì mới !!

    Về mặt tổng thể , đây là 1 bài viết hết sức " đặc biệt " xuất phát từ 1 vị trí lãnh đạo hàng đầu của đảng - nhà nước . Đặc biệt ở đây là đơn giản trong ngôn ngữ , không sa vào cái thói khuôn mẫu phát biểu thường thấy . Một hương vị lạ !

    Còn chuyện bán rẻ đất nước, không ai muốn Đảng và Nhà nước bán rẻ hết . Mọi người chỉ mong nếu có bán thì Đảng và Nhà nước ráng bán được giá một chút . Dù gì mọi người vẫn quan tâm tới tương lai hậu vận các vị có sơ múi trong việc bán nước, thậm chí có giá một chút sẽ làm việc bán nước hấp dẫn và được sự ủng hộ của nhiều người hơn .

    Ai phản đối, uh, cứ ghép vào phản biện không có tính xây dựng . Thời buổi tranh tối tranh sáng, đánh lầm còn hơn bỏ sót .

    Bài này ông Sang "rất" thật thà, nhưng phải hiểu hệ thống nghĩa ngữ của những từ ông nói .

    1- "Đảng, Nhà nước ta không bao giờ bán nước cho các thế lực bên ngoài như những kẻ xấu vu cáo". "thế lực bên ngoài" ở đây ta phải hiểu là giới tư bản . Trung Quốc không phải là "thế lực bên ngoài". Đúng, Đảng và Nhà nước ta không bao giờ bán nước cho các thế lực tư bản, còn có bán nước cho TQ hay không là chuyện khác .

    2- "Đảng và Nhà nước ta không có lợi ích nào khác ngoài lợi ích của Tổ quốc, của nhân dân". Bắt buộc phải hỏi, lợi ích cho sự tồn tại của đảng Cộng Sản nằm ở đâu ? Ngoại trừ ông đang đánh lận chữ nghĩa vì ông đã khẳng định ở trên nước vn là ch XÃ HỘI CHỦ NGHĨA, đánh đồng Đảng và Nhà nước của ông với đất nước và dân tộc .

    Và nhắc lại ông nhắc lại Chủ tịch Hồ Chí Minh từng khẳng định: “Chúng ta thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ”. Chữ "tất cả" đó có Đảng và Nhà nước của ông không ?

    Ông đã chứng minh trong bài này, câu trả lời vẫn là "không". Hay phải hiểu đúng câu nói của Hồ Chí Minh "Chúng ta thà hy sinh tất cả, kể cả đất nước, chứ nhất định không chịu mất Đảng . Nếu sự tồn tại của Đảng dẫn tới sự tồn tại của đất nước thì tuyệt vời . Nhưng nếu không, Đảng sẽ sẵn sàng hy sinh đất nước để bảo vệ mình".

    Về những chuyện tham nhũng, tự phẻ, đồng chí X ... mà người dân trong nước -không hiểu sao cứ- đang trông vào ông, tôi chữa lời cựu TT Thiệu:

    Hãy nghe rõ những lời Tư Sang nói, nhưng hãy nhìn rõ những gì Tư Sang không (muốn/thèm/cần/thích) làm .

    Hành động có trọng lượng hơn lời nói . Ông nói liên tu bất tận hy vọng số lượng lời nói của ông có thể cân ký được và làm nghiêng cán cân giữa hành động và lời nói . Hiện giờ hành động của ông không có một cờ ram nào, và cán cân vẫn cân bằng .

    " Về kinh tế, ... Nguyên nhân bên trong có nhiều nhưng trong đó phải kể đến khuyết điểm của lãnh đạo và quản lý... thâu tóm quyền lực kinh tế làm cho lòng dân không yên, các định chế tài chính hoạt động bộc lộ yếu kém, nợ công cao, đầu tư dàn trải và tệ tham nhũng, lãng phí gây thiệt hại nghiêm trọng các nguồn lực quốc gia; lạm phát ở mức cao; thu nhập thực tế và đời sống của người dân khó khăn hơn; cùng với các tai, tệ nạn xã hội có dịp bùng phát; lối sống ích kỷ, suy đồi, vô cảm, vô trách nhiệm hiện diện ở nhiều lĩnh vực của cuộc sống... Tất cả những thực tế đó làm suy giảm lòng tin của cán bộ, đảng viên và nhân dân. "

    Mịa, tội nặng và nhiều, dài lòng thòng như thế mà vẫn vênh váo không chịu từ chức thì phải công nhận là 4 Sang cũng y chang như 3 Dũng.
    Trọng, Sang, Dũng, Quang, Sinh Hùng, Thanh, Huynh, Hải, dưới, thì cũng Rứa cả, cá mè một lứa

    Mãi mãi là ngôi sao sáng dẫn đường
    Đưa Việt Nam vào thế giới đại đồng
    Hán, Việt, Mãn, Mông, Hồi, Tạng
    Sáu ngôi sao vàng quây quần bên nhau
    Trên nền cờ chan hòa màu máu đỏ.

    Trích dẫn:
    có người đòi “phi chính trị hóa quân đội”. Thử hỏi trên thế giới này có ở đâu và bất cứ việc gì lại ít nhiều không mang tính chính trị?

    Trương Tấn Sang nói câu này "ít nhiều mang tính chính trị", không sai nhưng Sang lại cố tình giả vờ không hiểu tại sao lại phải “phi chính trị hóa quân đội và công an ở VN nói riêng và ở các nước độc tài nói chung”.

    Quân đội và công an trên thế giới đều có ít nhiều mang tính chính trị. Nó chịu sự lãnh đạo của các thế lực của nhà nước. Các thế lực này thuộc nhiều đảng khác nhau, nhiều lực lượng khác nhau của nhà nước kiểm soát, giám sát.

    Ở VN thì quân đội và công an là công cụ của riêng đảng CSVN. Trương Tấn Sang là chủ tịch nước mà Sang lại cố tình không hiểu đảng thống trị quân đội và công an (chứ không phải là nhà nước (bộ quốc phòng)) thì Trương Tấn Sang không xứng đáng là chủ tịch nước. Sang từ chức chủ tịch nước đi để quay về làm thường trực ban bí thư

    maile viết:
    ...
    Dạ, chủ nghĩa Tam Vô là một lý thuyết trong rất nhiều lý thuyết của chủ nghĩa Cộng Sản. Người Cộng sản thường được huấn luyện theo chiều hướng này: Vô Tổ Quốc, Vô gia đình, vô Tôn Giáo.

    " Vô Tổ Quốc " tức là vô Quốc Gia, là vô nước. Không có Tổ Quốc, không có quốc gia, không có nước, nhớ nhé. Mờ đã không có Tổ Quốc, không có quốc gia, không có nước thì mần siu bán nước?

    ..

    Ha ha ha! Sao giống giọng điệu của các nhà lý luận CS quá vậy ta?

    Em nghĩ như thế này về:

    Cụm từ " bán nước " và " bán rẻ Đất Nước " ạ:

    Muốn bán cái chi chi đó, người ta phải có " nó " trước khi bán ạ.
    Như thế nào là rẻ hay mắc? Ranh giới nằm ở mô? Ai định giá trị
    " món hàng "?

    Dạ, chủ nghĩa Tam Vô là một lý thuyết trong rất nhiều lý thuyết của chủ nghĩa Cộng Sản. Người Cộng sản thường được huấn luyện theo chiều hướng này: Vô Tổ Quốc, Vô gia đình, vô Tôn Giáo.

    " Vô Tổ Quốc " tức là vô Quốc Gia, là vô nước. Không có Tổ Quốc, không có quốc gia, không có nước, nhớ nhé. Mờ đã không có Tổ Quốc, không có quốc gia, không có nước thì mần siu bán nước?

    Hồi chiến tranh, chẳng phải " nhà nước ta " đã leo lẻo, đã khoe khoang, đã hãnh diện là " Thành đồng của phe CS chống lại bọn " Mỹ Ngụy " đấy sao?
    Sau chiến tranh, cho tới bi giờ vẫn cương quyết, tiếp tục xây dựng CNXH, để tiến lên Thế giới đại đồng, dưới sự lãnh đạo (ngày xưa là Nga, bi giờ là) của Trung Quốc. Mờ thế giới đại đồng là cái khỉ gió dzì? Là một thế giới không biên cương, không ranh giới ở trên biển và ở đất liền.

    Rõ ràng, đảng Cộng Sản " Dziệt " Nam không hề bán nước. Đảng " ta " chỉ muốn sông liền sông, núi liền núi với " bạn hiền " " người anh cả " TQ. Nguyện suốt đời trung thành với những điều đã cam kết là 16 chữ vàng, 4 chữ tốt.

    Không có chuyện bán nước thì cũng không có chiện rẻ hay đắt nhớ!

    Nhỡ sau này, trên bản đồ thế giới, cái mảnh đất cong cong hình chữ S, không mang tên Việt Nam nữa mà có một tên khác, tên gì cà? Thôi nhờ bác Sang, đại diện cho 14 ông vua ở TW và 3 triệu đảng viên đảng CS (em dấu chữ VN trong ngoặc nhé) si nghĩ dùm cho bác Hồ (Cẩm Đào)á. Si nghĩ goài chưa tìm ra tên mới, thì đành nhờ ai đó cúng, gọi hồn bác Hồ (Chí Minh) dzìa cố vứn. Tội nghiệp, đến chừ vẫn chưa được đi đầu thai kiếp khác.

    Voila?

    Các ông đã có bao nhiêu năm kể từ ngày chấm dứt chiến tranh để đoàn kết và xây dựng đất nước rồi? Không dưới 30 năm, cùng trong khoảng thời gian đó Nhật bản, Hàn quốc thành cường quốc, còn Việt nam mãi vẫn lẹt đẹt như thế này, nguy cơ lâm vào một quốc gia yếu kém bị nước ngoài lũng đoạn và điều khiển là quá rõ ràng. Mấy thằng thư kí bồi bút của ông Sang nên câm miệng lại và nghe dân nói, xem dân làm. Giọng điệu hủ nho của lũ bồi bút không làm quốc gia giàu mạnh lên được, không đưa quốc gia thoát khỏi lệ thuộc vào ngoại bang. Việc ông Sang và các đồng chí của ông ta nên làm, thiết thực nhất là từ chức và tổ chức tổng tuyển cử đầu phiếu, hãy để nhân dân quyết định vận mệnh của mình.