Hồng Minh - Tôi đã tham gia cuộc mít tinh ngày 9/12/2012 tại Sài Gòn như thế nào?

  • Bởi Admin
    13/12/2012
    1 phản hồi

    Hồng Minh

    Sau những ngày đêm trăn trở, tôi quyết định tham gia cuộc mít tinh ngày 9/12/2012.

    Là người Việt Nam tôi không thể “thấy nước nhục mà không biết thẹn”.

    Là công dân của một nước độc lập, tôi muốn ít nhất một lần trong đời được thực thi quyền hiến định của mình.

    Và trên hết, 5 vị nhân sĩ trí thức đứng tên trong THÔNG BÁO VỀ VIỆC TỔ CHỨC MÍT TINH PHẢN ĐỐI NHỮNG HÀNH ĐỘNG GÂY HẤN NHỮNG NGÀY GẦN ĐÂY CỦA NHÀ CẦM QUYỀN TRUNG QUỐC là những vị đã cống hiến máu xương, trí tuệ, công sức để xây dựng chính quyền này. Họ dứt khoát không phải là “thế lực thù địch”.

    Lý lẽ là như vậy nhưng sâu thẳm trong lòng vẫn là nỗi lo sợ mơ hồ. Nhất là vào trước ngày tổ chức mít tinh, tôi được biết cả 5 vị đã được thành ủy mời lên. Chính vì nỗi lo sợ mơ hồ đó mà khi con tôi ngỏ ý muốn đi theo thì tôi đã ngăn cháu bằng câu nói đùa rằng “cần phải có một người ở lại để nếu có việc gì thì còn có người thăm nuôi”.

    Sáng sớm ngày 9/12/2012, tôi lại mở mạng internet để cập nhật thông tin và được biết nhà ông Lê Hiếu Đằng và ông Lê Công Giàu đã bị công an gác. Tuy nhiên, tôi vẫn tin tưởng rằng với kinh nghiệm hoạt động trước đây, chắc hẳn các vị đó đã lường trước và chuẩn bị sẵn phương án dự phòng cho tình huống xấu nhất.

    Tám giờ sáng, tôi cùng một người bạn lên xe hướng về Nhà hát thành phố. Đứng từ Thương xá Tax, rất dễ nhận thấy các lực lượng công an, thanh niên tình nguyện qua sắc phục của họ. Khu vực quanh Nhà hát thành phố đã bị chặn mọi hướng ra vào bằng các rào sắt. Dưới lòng đường xe máy vẫn lưu thông, còn taxi buộc phải chạy hướng khác.

    Chúng tôi đi vào quảng trường Nhà hát Thành phố. Vì còn rất nhiều thời gian nên tôi cùng bạn dạo một vòng xung quanh nhà hát rồi ngồi xuống bờ hàng rào bao quanh vườn hoa nhà hát để chờ đợi. Dàn quân nhạc chơi những bài mà tôi không thấy quen thuộc. Cho đến khi họ chơi nhạc bài “Cháu lên ba, cháu đi mẫu giáo…” thì không hiểu vì sao, cảm giác bất an trong tôi càng tăng.

    Hình như họ đã kết thúc bằng nhạc bài “Như có Bác Hồ….”. Tôi thật sự không nhớ vì lúc đó đã qua 8 giờ 30, giờ chính thức bắt đầu cuộc mít tinh. Tôi nhìn đồng hồ liên tục và cảm thấy từng phút cứ nặng nề trôi qua.

    hinh_a1.jpg

    Rồi nghe có tiếng reo hò. Nhìn về phía vườn hoa đối diện Nhà hát Thành phố thì thấy một đoàn người mang cờ và khẩu hiệu tiến vào quảng trường nhà hát. Đoàn người hô các khẩu hiệu và hát. Không có ai phát biểu như những cuộc mít tinh thông thường.

    Rồi đoàn người rời quảng trường nhà hát và bắt đầu đi theo đường Lê Lợi hướng ra đường Nguyễn Huệ. Chúng tôi đi theo đoàn người và gặp thêm một người bạn. Người này nói với chúng tôi rằng các vị Lê Hiếu Đằng, Lê Công Giàu không thể đến được vì công an đã không cho họ ra khỏi nhà. Khi nghe câu kết của người đó rằng “rắn mất đầu rồi, còn cái đuôi muốn quẫy sao thì quẫy” thì tôi thấy đất dưới chân mình như muốn sụt xuống. Tôi vẫn đi theo đoàn người, nhưng họ không thể ra khỏi khu vực đã bị chặn bằng các rào sắt. Đành quay trở lại.

    Những người trẻ tuổi xung quanh tôi vừa đi vừa hào hứng vỗ tay và hát theo một giọng nam nào đó được tăng âm nhờ loa cầm tay nên mọi người đều nghe được. Cho đến khi cái giọng nam đó bắt nhịp cho tất cả hát theo nào là “Cha thương con vì con giống mẹ….”, nào là “Bắc kim thang, cà lang bí rợ…” và thậm chí là “một con vịt xòe ra hai cái cánh…” thì tôi phải tự hỏi: Chống Trung Quốc là thế này đây sao?

    Chúng tôi quay trở lại quảng trường nhà hát thành phố. Sự xuất hiện của ông Huỳnh Tấn Mẫm rõ ràng đã mang lại sinh khí cho cuộc mít tinh. Tất cả như trút được gánh nặng. Những lời hô khẩu hiệu, những bài hát trở nên khí thế hơn. Trên bậc thềm cao nhất của Nhà Hát Thành phố, ông Huỳnh Tấn Mẫm phát biểu gì đó. Nhưng không có loa. Tôi đứng ngay dưới mà vẫn không thể nghe ông nói gì. Và tôi lại tự hỏi, phải chăng người cầm loa hát để bắt nhịp cho các bạn trẻ hát “một con vịt… ” lúc nãy cũng là người của chính quyền cài vào?

    Rồi các lực lượng thanh niên tình nguyện tràn lên để dồn nhóm người trong đó có ông Huỳnh Tấn Mẫm xuống các bậc thang thấp hơn. Tôi đưa máy ảnh lên để chụp lại cảnh này. Ngay bên cạnh tôi, một giọng nói lạnh lùng cất lên “Cất máy ảnh ngay. Không được quay phim chụp ảnh ở đây”. Tôi quay sang bên cạnh, nhìn thẳng vào mắt gã thanh niên mặc thường phục vừa nói những lời đó và không thể tin được đằng sau vẻ thư sinh kia lại là một gã công an chìm.

    hinh_2.jpg

    Hình 2 chụp ngay trước khi gã công an chìm đứng cạnh yêu cầu tôi cất máy ảnh nên tôi đã không thể chụp lại cho tốt hơn.

    Có vẻ như cuộc mít tinh đã kết thúc. Chúng tôi chuẩn bị ra về. Bỗng có tiếng la lớn “Không được bắt người yêu nước”. Tôi quay lại thì thấy bạn thanh niên mang lá cờ đỏ sao vàng đang bị một nhóm mặc thường phục xông vào không biết định bắt người hay định giật cờ. Mọi người bắt đầu nhốn nháo. Rồi đám mặc thường phục đó quay sang giằng co với bạn vừa la. Tôi nhìn thấy bạn cầm cờ quàng lá cờ vào cổ mình. Giờ đây, khi viết những dòng này, tôi vẫn nhìn thấy nét mặt của bạn và lại thấy nghẹn ngào. Cầu mong cho bạn được bình an. Lại có tiếng la “coi chừng móc túi”. Tôi quay lại nhìn kẻ vừa la. Một gương mặt mà nếu đoán tuổi thì tôi nghĩ là còn đang học phổ thông. Nó la như vậy nhưng mặt tỉnh queo, chẳng có ai móc túi ai cả.

    Trên đường ra về, chúng tôi lại gặp một người bạn nữa. Chúng tôi nhận ra bạn, nhưng bạn lại không nhận ra chúng tôi. Khi người bạn đi cùng tôi đến gần và hỏi có phải bạn là H. không thì tôi có cảm giác bạn kia hốt hoảng. Chúng tôi phải giải thích để bạn đó nhớ ra và đứng nói chuyện với nhau một lúc trước khi ra về. Trong lúc chúng tôi đang nói chuyện, có khoảng 2, 3 đứa con gái còn trẻ đi ngang và nói trỏng rất to như cố ý để tất cả cùng nghe: “Muộn rồi. Đi về đi.” Với kinh nghiệm thu thập được trong cuộc mít tinh vừa qua, tôi đoán chắc đám này đến đây đâu phải để dự mà để phá cuộc mít tinh.

    Tôi trở về nhà. Lòng trĩu nặng. Không có tâm trạng nào ngay cả để trả lời câu hỏi của con tôi về cuộc mít tinh.

    Hôm nay, khi tất cả tạm lắng xuống. Tôi bình tĩnh để viết những dòng này.

    Cuối cùng, tôi chỉ muốn nói một điều với những người đã kêu gọi chúng tôi xuống đường rằng: trong khi các vị còn bận thanh minh với đảng rằng chúng tôi chỉ chống Trung Quốc chứ không chống đảng thì đảng ta có đủ thời gian để sau khi lãnh đạo nhân dân “…đánh thắng hai đế quốc to là Pháp và Mỹ…” thì sẽ tiếp tục lãnh đạo để xây dựng nước CHXHCNVN, xin được đọc lại là nước “Chư Hầu Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam”. Cay đắng thay, chư hầu cho chính “kẻ thù truyền kiếp”.

    Hồng Minh

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Bài viết rất chân thật,nói lên nôi niềm của những người yêu nước.Hy vọng các bạn CAM đọc bài này nhiều lần để suy gẫm .HÃY ĐỘNG NÃO ,ĐỪNG ĐỂ NGƯỜI KHÁC XỎ MŨI DẮT ĐI NHƯ TRÂU ,BÒ.