Có nên đối thoại với nhà cầm quyền Việt Nam không?

  • Bởi Admin
    13/12/2012
    48 phản hồi
    Kính gửi quý vị,

    Chúng tôi xin được gửi đến quý vị bài phỏng vấn của VRNs với ông Lý Thái Hùng v/v "Có nên đối thoại với nhà cầm quyền Việt Nam không?" và mong được quý vị tiếp tay phổ biến.

    Ban Liên Lạc Truyền Thông Đảng Việt Tân

    Có nên đối thoại với nhà cầm quyền Việt Nam không?

    VRNs (12.12.2012) - Sài Gòn - Gần đây vấn đề gặp gỡ, đối thoại giữa môt số cán bộ cao cấp của chính quyền Việt Nam với một vài nhân vật trong cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Hải ngoại đã dấy lên sự tranh cãi và chống đối. Bên chống thì cho rằng chính quyền Viêt Nam chỉ lợi dụng những buổi đối thoại này để tuyên truyền, gây phân hóa chứ không thực tâm lắng nghe để thay đổi. Bên ủng hộ thì cho rằng cần phải có những đối thoại song song với những vận động chống đối để áp lực CSVN chấp nhận những thay đổi tốt hơn .

    Đây là một vấn đề rất phức tạp, tế nhị trong tình hình chính trị hiện nay; nhưng nó là một diễn trình có thể xảy ra nếu cả hai phía (CSVN và các đảng phái không cộng sản) có những bước ngoặc thay đổi khi tìm ra những đồng thuận cần phải giải quyết trong tiến trình dân chủ hóa Việt Nam.

    Thomas Việt của Truyền Thông Chúa Cứu Thế (VRNs) và Radio An Phong xin mời quý vị theo dõi quan điểm của ông Lý Thái Hùng, Tổng Bí Thư Đảng Việt Tân về vấn đề đối thoại với chính quyền VN - một đảng chính trị mà CSVN cho là lực lượng nguy hiểm nhất cho họ hiện nay.

    Thomas Việt, VRNs (PV): Kính chào ông Lý Thái Hùng. Cảm ơn ông đã dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn đặc biệt hôm nay về chủ đề đối thoại với nhà cầm quyền Việt Nam. Như ông biết là hiện nay, chính quyền Viêt Nam có cử ông Nguyễn Thanh Sơn, Thứ trưởng Ngoại giao và là Chủ tịch Hội người Việt Nam ở nước ngoài mở một số cuộc đối thoại kín đáo với vài nhân vật có quá trình hoạt động chống cộng trong Cộng đồng người Việt hải ngoại như tại Paris (Pháp), Orange County (Nam California) và Houston (Texas). Ông nghĩ sao về những cuộc gặp mặt, đối thoại này thưa Ông?

    Ông Lý Thái Hùng (LTH): Thưa anh, đây không phải là chuyện xảy ra lần đầu tiên. Trong vai trò chủ tịch Hội người Việt Nam ở nước ngoài, ông Nguyễn Thanh Sơn đã từng đi nhiều nơi, gặp gỡ một số người trong Cộng đồng hải ngoại không ngoài 3 mục tiêu: Một là chiêu dụ một số người về Việt Nam làm ăn, đầu tư; hay kêu gọi hợp tác một số dự án nào đó mà chế độ đang cần. Hai là giải thích, biện minh cho một số đường lối, chính sách của chế độ để qua đó vô hiệu hóa một phần các chống đối. Ba là tìm cách mua đứt hoặc hùn hạp với một số cơ quan truyền thông tại hải ngoại để làm loa cho chế độ. Đặc biệt, ông Sơn còn lên tiếng mời một số nhân vật được coi là “chống cộng” trong Cộng đồng về nước tham quan mà chính ông Sơn sẽ là người ra đón tại phi trường.

    Tôi không nghĩ đây là những cuộc đối thoại mà chỉ là một số cuộc tiếp xúc nửa kín nửa hở mà chế độ, qua ông Nguyễn Thanh Sơn, tìm cách lung lạc một số người và qua đó khuấy lên sự tranh cãi, hầu gây phân hóa Cộng đồng hải ngoại. Trước đây, CSVN coi việc chiêu dụ đầu tư, hợp tác kinh tế từ Cộng đồng hải ngoại là chính. Nhưng từ vài năm trở lại đây, Hà Nội rất lo ngại về tiềm lực đóng góp của Cộng đồng hải ngoại cho các hoạt động của phong trào đấu tranh tại quốc nội nên họ tìm cách gây phân hóa, lũng đoạn, kể cả việc tung hỏa mù về đối thoại như đang thấy.

    Gần đây, những cuộc gặp gỡ của ông Nguyễn Thanh Sơn thường chú trọng vào việc giải thích, biện minh cho những chính sách của nhà cầm quyền Hà Nội liên quan đến vi phạm nhân quyền, và ứng xử tại biển Đông.

    Dĩ nhiên chúng ta đã thấy trong thực tế những cảnh lừa đảo để trấn lột hết tài sản của những người Việt về nước đầu tư, cũng như sự thật về thái độ quá sức hèn nhát của Hà Nội, không dám đối đầu với Bắc Kinh mà chỉ hùng hổ đàn áp những người dân muốn bảo vệ đất nước. Điều đáng buồn là đáng lẽ thực tế đó tự nó đủ để phủ nhận hết các ngụy biện của ông Nguyễn Thanh Sơn, nhưng vẫn có người, dù là chỉ một số ít, vì quyền lợi riêng vẫn chạy theo làm những điều mà chế độ muốn.

    PV: Thưa ông, lịch sử chính trị Việt Nam trong gần 100 năm nay đã có những cuộc đối thoại giữa hai phe đối nghịch chính kiến nào hay chưa?, cụ thể ra là giữa những người Cộng sản và không Cộng sản?

    LTH: Thưa anh, nói đến kinh nghiệm lịch sử thì chúng ta phải nhắc đến hai biến cố đã là bài học đáng nhớ như sau:

    Bài học thứ nhất là cuộc hợp tác giữa lực lượng CSVN (lúc đó gọi là Việt Minh) với một số đảng phái quốc gia (Việt Nam Quốc Dân Đảng gọi tắt là Việt Quốc và Việt Nam Cách Mạng Đồng Minh Hội gọi tắt là Việt Cách) trong cuộc bầu cử quốc hội vào tháng 1 năm 1946. Lúc đó, các đảng phái quốc gia có 70 ghế trong Quốc hội và nhất là tham gia vào chính phủ liên hiệp lâm thời do ông Hồ Chí Minh làm chủ tịch. Nhưng chỉ mấy tháng sau đó, lực lượng CSVN tìm cách cô lập các hoạt động của những đảng phái quốc gia và chính quyền liên hiệp bắt đầu rạn nứt sau khi ký hiệp định sơ bộ với Pháp vào tháng 6 năm 1946, khi ông Hồ chấp thuận để 15 ngàn quân Pháp ra Bắc thay thế 10 ngàn quân Tưởng Giới Thạch rút về nước.

    Và từ tháng 7 năm 1946, lấy cớ điều tra có người dự tính ném bom vào đoàn diễn hành Pháp nhân ngày Quốc khánh Pháp (14/7), công an CSVN đã tung chiến dịch lục soát các cơ sở của các đảng phái quốc gia và công bố một số tài liệu, vũ khí cáo buộc rằng hai đảng Việt Quốc và Việt Cách có âm mưu vũ trang lật đổ chính quyền liên hiệp. Trước sự trấn áp thô bạo của lực lượng CSVN, ông Nguyễn Hải Thần lãnh đạo Việt Cách và các thành viên của Việt Quốc, Việt Cách trong đó có có hai nhân sự trong chính quyền liên hiệp là ông Nguyễn Tường Tam, Vũ

    Hồng Khanh phải chạy lánh nạn sang Trung Quốc. Hợp tác giữa CSVN với các đảng phái quốc gia chấm dứt từ đó và mở ra một trang sử đen tối khi CSVN càn quét và tiêu diệt những ai không theo chủ nghĩa cộng sản.

    Bài học thứ hai là cuộc Hội đàm Paris để chấm dứt chiến tranh và lập lại Hòa Bình tại Việt Nam giữa bốn bên gồm Việt Nam Cộng Hòa (Chính quyền Miền Nam), Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (Chính quyền Miền Bắc), Chính quyền Hoa Kỳ, Mặt trận giải phóng Miền Nam. Cuộc hội đàm kéo dài từ tháng 5 năm 1968 đến tháng 1 năm 1973 với sự ra đời của Hiệp định Paris vào ngày 23 tháng 1 năm 1973, dựa trên nền tảng: “các nước tôn trọng độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam như được công nhận bởi Hiệp định Genèva ra đời vào tháng 7/1954.

    Thế nhưng Hiệp định Paris chưa ráo mực thì đầu năm 1975, chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng hòa (Miền Bắc) đã tiến hành cuộc chiến tranh xâm lăng, tấn công quân sự trên toàn lãnh thổ miền Nam và đã tiến chiếm Thủ đô Sài Gòn vào ngày 30 tháng 4 năm 1975. Thay vì thực thi chủ trương hòa giải dân tộc sau chiến tranh như họ tuyên truyền trước đó, lãnh đạo Miền Bắc đã áp dụng chính sách trả thù tàn ác, đưa hàng trăm ngàn quân cán chính Miền Nam vào các trại tù tập trung cho chết dần và đẩy gần cả triệu thường dân vô tội lên vùng rừng thiêng nước độc dưới mỹ từ xây dựng vùng kinh tế mới.

    Không chỉ bội ước đối với chính quyền Miền Nam, lãnh đạo Cộng sản Miền Bắc còn phản bội cả Mặt trận giải phóng miền Nam qua cái gọi là “hiệp thương Nam Bắc” để xóa sổ toàn bộ bộ phận lãnh đạo Mặt trận và thống trị cả nước từ tháng 1/1977. Vô số chiến sĩ, cán bộ, đảng viên cộng sản từ cả miền Nam lẫn miền Bắc đột nhiên bừng tỉnh, thấy mình bị lừa.

    Từ hai kinh nghiệm lịch sử đó, những ai đang ráng dùng mỹ từ “đấu tranh đối thoại” thì chỉ hoặc đang ngụy biện để che đậy những ý đồ nào khác, hoặc đang tự lừa dối chính mình mà thôi, thưa anh.

    PV: Việc ông Nguyễn Thanh Sơn đi gặp gỡ kín đáo một số người trong cộng đồng chỉ là những bước thăm dò. Tuy nhiên theo ông thì chúng ta (các đảng phái không cộng sản và nhân dân Việt Nam) có nên chọn giải pháp đối thoại với chính quyền Cộng sản Việt Nam?

    LTH: Trong đấu tranh bất bạo động, có đối thoại hay thương lượng chứ. Nhưng chỉ có thể là loại đối thoại như để tạm án binh bất động mọi phía hầu có thể di tản những người dân bị thương vì bạo lực của công an; hay như để những cá nhân muốn từ giã lực lượng độc tài có đường rút lui mà không bị người dân truy đuổi, hay ngay cả như thương lượng để một thiểu số lãnh đạo độc tài chạy ra nước ngoài, hóa giải lực lượng bảo vệ chế độ và nhờ đó tránh đổ máu cho dân chúng, v.v...

    Nhưng không thể nào là loại đối thoại để tiếp tục kéo dài sự tồn tại của một chế độ độc tài. Kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động của nhiều dân tộc cho thấy — và có lẽ càng đúng trong trường hợp Việt Nam hiện nay — là đối thoại với chế độ độc tài gần như luôn luôn là cái bẫy nguy hiểm cho lực lượng dân chủ và có hại cho quốc gia. Chúng ta có thể tạm liệt kê một vài ý đồ như:

    - Để biết hết nhân sự và nguồn lực của lực lượng dân chủ rồi phá hoại, hay ngay cả thủ tiêu nhân sự.

    - Để tạo phân hóa trong hàng ngũ dân chủ bằng cách mặc cả riêng với từng thành phần dân chủ, hay tạo ấn tượng đang liên kết với thành phần dân chủ này để cô lập thành phần kia.

    - Để bòn rút tối đa tài sản đất nước và đổ tội cho các lực lượng dân chủ trước khi trốn chạy.

    - Để kéo dài thời gian rối loạn và biện minh cho việc trở lại độc tài để “ổn định xã hội” như đang thấy tại Nga hiện nay.

    Do đó trong phản kháng chính trị, yếu tố chính tạo ra những thay đổi xã hội là lực lượng dân chủ phải kiên định mục tiêu đấu tranh giành lại tự do dân chủ thật sự và chấm dứt nạn độc tài độc đảng, chứ không phải là những cuộc đối thoại trên bàn hội nghị, vì nó chỉ giúp cho chế độ độc tài tiếp tục tồn tại với một vài hứa hẹn thay đổi nào đó.

    PV: Miến Điện đã có những thay đổi rất ngoạn mục trong hơn một năm vừa qua. Ông nghĩ gì về cuộc đối thoại giữa Tổng Thống Thein Sien và bà Aung San Suu Kyu của Miến Điện?

    LTH: Khi lên làm Tổng thống vào tháng 3 năm 2011, ông Thein Sein đã đối diện với 2 trong nhiều vấn đề đe dọa đến sinh mệnh chính trị của ông và nước Miến.

    Thứ nhất là Trung Quốc đã không chỉ khống chế mọi mặt kinh tế, quân sự, thương mại tại Miến mà còn đang giúp vũ khí cho hai sắc tộc người Kachin và người Shang chống lại quân đội Miến để đòi độc lập, tách ra khỏi liên bang Miến.

    Thứ hai là Hoa Kỳ và quốc gia Phương Tây không chỉ cấm vận kinh tế, phong tỏa ngoại giao nước Miến mà con ra lệnh phong tỏa toàn bộ tài sản, trương mục ngân hàng của hơn 5 ngàn tướng lãnh, nhân viên cao cấp của chính quyền Miến kể cả gia đỉnh ông Thein Sein tại hải ngoại.

    Muốn tháo gỡ hai đe dọa nói trên, ông Thein Sein phải tự chấm dứt sự lệ thuộc vào Bắc Kinh và phải chấp nhận sự tồn tại của bà Aung San Suu Kyu và lực lượng đối lập thì mới bãi bỏ các cấm vận kinh tế từ phía thế giới tự do.

    Từ tháng 5 năm 2011, Tổng thống Thein Sein đã cho đại diện của ông là Bộ trưởng bộ lao động U Aung tiếp xúc riêng với bà Aung San Suu Kyu để dàn xếp một cuộc đối thoại với Tổng thống Thein Sien dựa trên 4 điểm căn bản: 1/ Cùng nhau nỗ lực vì hoà bình, ổn định và phát triển của đất nước theo nguyện vọng của nhân dân; 2/ Hợp tác vì phát triển kinh tế, xã hội và xây dựng hệ thống dân chủ; 3/ Tránh đưa ra các quan điểm xung đột, nỗ lực hợp tác trên cơ sở cùng có lợi; 4/ Tiếp tục thúc đẩy đối thoại.

    Ngày 19 tháng 8 năm 2011, cuộc đối thoại chính thức giữa Tổng Thống Thein Sein và bà Aung San Suu Kyu lãnh đạo Liên Đoàn Quốc Gia Vì Dân Chủ đã diễn ra tại dinh Tổng thống. Trong cuộc đối thoại này, Tổng thống Thein Sein đã hứa sẽ trả tự do khoảng 6.000 tù nhân lương tâm qua nhiều đợt, bãi bỏ kiểm duyệt báo chí và ngôn luận, chấp nhận sự hoạt động của Liên Đoàn Quốc Gia Vì Dân Chủ vốn bị đặt ra ngoài vòng pháp luật. Ngược lại ông Thein Sein kêu gọi bà Aung San Suu Kyu hợp tác với chính quyền Miến bằng cách kêu gọi các quốc gia, nhất là Hoa Kỳ bãi bỏ cấm vận kinh tế và phong tỏa ngoại giao.

    Mấu chốt của cuộc đối thoại giữa Tổng thống Thein Sein và bà Aung San Suu Kyu là đã đặt quyền lợi của quốc gia và sự tự do, dân chủ và hạnh phúc của dân tộc Miến lên trên quyền lợi của phe nhóm riêng và đã vượt qua những xung khắc chính trị của quá khứ. Kết quả của cuộc đối thoại này đã mở ra một viễn cảnh rất tươi sáng cho Miến Điện hiện nay mà cả thế giới ai cũng nức lòng ngưỡng mộ về sự sáng suốt của Tổng Thống Thein Sein và sự dũng cảm của bà Aung San Suu Kyu.

    PV: Nếu đảng cộng sản Việt Nam tuyên bố công khai đối thoại với các đảng phải thì điều kiện cần thiết họ phải làm trước khi đối thoại là gì, trên quan điểm của Việt Tân, thưa Ông?

    LTH: Thưa anh, hiện tại thì tôi không nhìn thấy bất cứ dấu hiệu gì là nhà cầm quyền CSVN sẽ chấp nhận một cuộc đối thoại như Tổng thống Thein Sein đã thực hiện cùng với bà Aung San Suu Kyu vì họ vẫn tiếp tục coi những lực lượng chính trị khác với đảng Cộng sản Việt Nam đều là các nhóm phản động và coi đa nguyên đa đảng là nguyên nhân của hỗn loạn và bất ổn xã hội.

    CỨ TẠM THEO CHỮ NẾU trong câu hỏi của anh, một ngày nào đó, đảng Cộng sản Việt Nam tự dưng đổi đời tuyên bố công khai đối thoại với các đảng phái khác như anh đề cập, thì điều kiện tối thiểu CSVN cần phải tỏ thiện chí trong tình trạng nguy ngập hiện nay của đất nước là:

    1/ Ngưng ngay các hành vi bán nước quá nguy hiểm hiện nay. Ngưng ngay việc tiếp tay với Bắc Kinh bịt mắt dân tộc Việt Nam về mối quan hệ hữu hảo không hề có.

    2/ Thả hết những tù nhân lương tâm, những nhà yêu nước đang bị giam giữ một cách phi lý và phi nhân trong suốt mấy thập niên vừa qua.

    3/ Trực tiếp đối thoại TRƯỚC HẾT với giới trí thức, các nhà dân chủ, các nhà yêu nước ngay tại quốc nội một cách nghiêm túc. Các đảng viên Việt Tân chúng tôi trong nước sẽ cùng đứng với các nhà yêu nước trong giai đoạn thử thách cam go đó.

    4/ Từng bước bỏ các điều luật đang xiềng xích đất nước như điều 4 Hiến pháp, điều 79, điều 84, điều 88 luật hình sự, v.v.

    Tóm tắt là nền tảng căn bản của đối thoại - nếu phép lạ Miến Điện xảy ra - KHÔNG phải là tìm cách để độc tài cộng sản tiếp tục cai trị và chỉ nhả ra cho người dân thêm chút quyền. Nhưng mục tiêu phải là đặt nền tảng để chuyển sang thể chế dân chủ thật sự. Thể chế đó không nhằm truy lùng tiêu diệt người cộng sản, nhưng đảng cộng sản chỉ được phép là một trong những tập hợp chính trị vận động để được dân tộc chọn và trao cho trách nhiệm lãnh đạo đất nước trong một khoảng thời gian nhất định. Và dù được chọn hay không, mọi đảng phái PHẢI hoạt động bên dưới pháp luật quốc gia.

    Tôi không nghĩ những điều tối thiểu nêu trên quá tầm tay của những người cầm quyền hiện nay. Nếu họ tạm ngưng vơ vét một chút thôi và nghĩ đến tương lai của chính con em của họ, chứ chưa nói gì đến vận mạng của đất nước, thì đã đủ để họ thấy là nên làm những điều như tôi vửa nêu ra ở trên. Vì một khi đã mất nước rồi hay dân chúng đã tức nước vỡ bờ rồi thì cái núi tiền mà họ vơ vét đó để làm gì? Có giữ được không, dù chạy ra nước khác?

    PV: Xin cám ơn ông Lý Thái Hùng, Tổng bí thư đảng Việt Tân

    Thomas Việt, VRNs
    http://www.chuacuuthe.com/?p=42800

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    48 phản hồi

    ĐCSVN vẫn đang kiêu ngạo. Họ sẽ không bao giờ chấp nhận đối thoại với phe đối lập. Viễn cảnh này chỉ xảy ra khi họ bị dồn vào chân tường. Để bảo vệ quyền lực họ sẽ bán cả lương tâm và danh dự. Họ sẽ có những thoả thuận với phe đối lập nhưng họ sẽ phản bội ngay những điều họ vừa ký mắc dù chữ ký của họ chưa ráo mực. Lịch sử đã để lại nhiều ví dụ. Phải có đối thoại để tránh nồi da nấu thịt, nhưng luôn phải đề phòng sự lật lọng của họ.

    Tran Thi Ngự viết:
    Đàm phán hay đối thoại là nhửng phương thức đấu tranh chính trị xưa như trái đất, được dùng từ cổ chí kim, từ đông sang tây, có khi được dùng song song với võ lực, mà người ta gọi là vừa đánh vừa đàm.

    Đàm phán để đạt được mục tiêu của đấu tranh. Thí dụ, mục tiêu của đấu tranh cho tự do dân chủ ở VN là xoá bỏ điều 4 trong hiến pháp của CHXHCNVN, đòi thả tù chính trị, v.v. thì đàm phán, đối thoại là phuơng tiện đấu tranh để đạt các mục tiêu ấy. Còn nếu chính quyền thả hết tù chính trị, xoá điều 4 hiến pháp, thì các đảng phái có điều gì để làm nữa đâu, ngoài việc nhẩy vô đàm phán hay "đối thọ" để . . . đòi chia ghế.

    Dĩ nhiên là "đối thọi" phải có điều kiện hẳn hòi. Qui luật chung là ai có thế mạnh thì đưa ra được các điều kiện tốt cho phe mình. Thế nên đảng phái phải biết nắm thời cơ, biết mình biết người, khi nào nên đòi đối thoại với hình thức và điều kiện như thế nào. Tôi còn nhớ hồi mới ra trường, một hôm thày cũ gọi điện thoại báo cho biết có một hội thảo về di dân, và hỏi tôi có tham dự không. Tôi trả lời là không được mời. Thày bèn bảo: mày phải làm cho họ mời mày (you have to make them invite you). Suy từ đó, đảng phái phải làm sao có thế mạnh để chính quyền phải đồng ý đối thoại theo điều kiện của đảng phái đưa ra.

    Những người lập ra đảng phái với mục tiêu đấu tranh cho tự do dân chủ ở VN (một cách nghiêm túc) chắc phải có một chương trình hành động để đạt mục tiêu của họ. Nếu họ không chủ trương dùng võ lực, mà cũng không dùng phương pháp "đàm phán" (đối thoại) thì không biết họ dùng cách gì để đấu tranh?

    This is the question.

    Các đảng phái chính trị phải chủ động tạo ra thời cơ và nắm bắt thời cơ, uyển chuyển flexible trong tiếp cận giải quyết problem.

    Ông Nguyễn Quốc Quân rất can đảm về VN rồi để bị đảng CSVN chụp mũ vu khống bắt giam. Tôi nghĩ tốt hơn nếu ông Quân, các đảng Việt Tân, Vì Dân, Dân Chủ, THDCĐN, ... chủ động hội thảo, vận động tiếp xúc đàm phán với đảng CSVN, ở Texas chẳng hạn, chẳng phải là có lợi hơn cho ông Quân hay sao ?

    Đảng CSVN hãy trả tự do các tù nhân chính trị để tỏ thiện chí đối thoại với các đảng phái khác

    Trả lời chung cho mọi người .

    Về việc tập hợp các đảng phái ngoài này, tớ từng có ước muốn Việt Tân nhập với Thông Luận . Uh, tới bây giờ vẫn là ước muốn . Ngoài ra tớ không biết .

    Giữa đối thoại với các đảng phái ngoài này và đối thoại với cái đảng trong nước, chuyện nào quan trọng hơn . Tớ không có ý kiến, chỉ nói rằng cơ hội cũng không kém phần quan trọng .

    Điều kiện như chủ đề, địa điểm ... tôi cho những thứ đó là technical tức kỹ thuật hoặc tiểu tiết, tớ không phải là chuyên viên nhưng quan niệm nó không đủ quan trọng . VT đối phó những tiểu tiết đó như thế nào lại là trong nội bộ và tùy thuộc nhân sự VT . Nhưng đem những thứ đó ra để làm lý do không thực hiện thì quá dở và nhỏ mọn . Không khác những đảng phái ở bên đây trước bất cứ vấn đề gì . Đúng, có những quy tắc không thể phá vỡ, nhưng các đảng phái nên chứng tỏ khả năng đối đáp hơn là "Im thì không ai biết mình ngu".

    Chuyện ăn phải bả vinh hoa, có cần tớ nhắc lại không nhỉ . Cả một đảng phái thì không biết, nhưng cá nhân thì vô thiên lủng . Lịch sử cũng không thiếu, có cả một cuốn "Ông Hoàng" của Machiavelli, và Tôn Tử về mánh khóe chính trị, tức là đã được áp dụng và thành công .

    Giải trí một chút .

    Bây giờ cứ tưởng tượng cả 2 bên đều biết đối phương đã đọc Machiavelli và Tôn Tử, nhưng 1 bên đọc sợ quá nên cứ đề phòng bên kia . Bên kia giăng bẫy nhưng biết đối thủ sợ không muốn/dám vô bẫy . Trong khi đó, tình thế bên giăng bẫy lại cực kỳ hiểm nghèo, và có thể mất cả chì lẫn chài nếu giăng bẫy không khéo và đối phương có cách hóa giải hoặc nhìn ra điểm chết của bên giăng bẫy .

    Đó là ván cờ các bác VT cần phải giải .

    Không hiểu những người "quốc gia" có biết vua Gia Long là ai không nhỉ?

    http://vi.wikipedia.org/wiki/Gia_Long

    Đọc về Gia Long, dù là kẻ thành kiến nhất cũng không thể không khâm phục ý chí kiên cường đến kinh ngạc của ông, phải nói là có một không hai trong lịch sử Việt Nam. Bị tan tác hết lần này đến lần khác, kiệt quệ, mệt mỏi, trắng tay nhưng ông coi nhẹ như lông hồng, xóa bàn làm lại và cuối cùng sau 30 năm đã thành công tuyệt đối, khôi phục lại cơ nghiệp tổ tiên. Định hình nước Việt Nam như ngày nay từ Gia Định tới Thăng Long, ông là người có công đầu.

    Những kẻ xưng là "người quốc gia" bây giờ hầu như đã bạc nhược hoàn toàn, trong đầu họ chỉ có 2 chữ: chạy và cố thủ. Họ có vẻ rất tự hào về việc đã "phát hiện" ra chiêu trò trong Nghị định 36 của "cộng sản", "đánh" nghị định này tan tác, đuổi các nghệ sĩ trong nước về đi, sang đây làm gì... Và như vậy là đủ happy cho một kiếp lưu vong. Những hành vi này thường thấy ở đám trẻ con thất bại, rất giống câu ngạn ngữ chó giữ nhà gà giữ chuồng, tủn mủn và vụn vặt, ai chẳng làm được có gì đáng tự hào đâu? Những bậc đại trí như Gia Long không làm như vậy dù ông có thể sống kiếp lưu vong an nhàn đến chết tại Thái Lan. Kẻ trí lớn nghĩ xa hơn, làm hay hơn.

    Đàm phán hay đối thoại là nhửng phương thức đấu tranh chính trị xưa như trái đất, được dùng từ cổ chí kim, từ đông sang tây, có khi được dùng song song với võ lực, mà người ta gọi là vừa đánh vừa đàm.

    Đàm phán để đạt được mục tiêu của đấu tranh. Thí dụ, mục tiêu của đấu tranh cho tự do dân chủ ở VN là xoá bỏ điều 4 trong hiến pháp của CHXHCNVN, đòi thả tù chính trị, v.v. thì đàm phán, đối thoại là phuơng tiện đấu tranh để đạt các mục tiêu ấy. Còn nếu chính quyền thả hết tù chính trị, xoá điều 4 hiến pháp, thì các đảng phái có điều gì để làm nữa đâu, ngoài việc nhẩy vô đàm phán hay "đối thọ" để . . . đòi chia ghế.

    Dĩ nhiên là "đối thọi" phải có điều kiện hẳn hòi. Qui luật chung là ai có thế mạnh thì đưa ra được các điều kiện tốt cho phe mình. Thế nên đảng phái phải biết nắm thời cơ, biết mình biết người, khi nào nên đòi đối thoại với hình thức và điều kiện như thế nào. Tôi còn nhớ hồi mới ra trường, một hôm thày cũ gọi điện thoại báo cho biết có một hội thảo về di dân, và hỏi tôi có tham dự không. Tôi trả lời là không được mời. Thày bèn bảo: mày phải làm cho họ mời mày (you have to make them invite you). Suy từ đó, đảng phái phải làm sao có thế mạnh để chính quyền phải đồng ý đối thoại theo điều kiện của đảng phái đưa ra.

    Những người lập ra đảng phái với mục tiêu đấu tranh cho tự do dân chủ ở VN (một cách nghiêm túc) chắc phải có một chương trình hành động để đạt mục tiêu của họ. Nếu họ không chủ trương dùng võ lực, mà cũng không dùng phương pháp "đàm phán" (đối thoại) thì không biết họ dùng cách gì để đấu tranh?

    Cụm từ người Việt hải ngoại (NVHN) ngày nay khá phức tạp nếu được hiểu là người Việt đang làm ăn sinh sống ở nước ngoài. Cụm từ “người Việt quốc gia” được sử dụng để phân biệt với “người Việt cộng sản” (mục tiêu của cộng sản là thế giới đại đồng, “Bác đưa một nước qua nô lệ - Tôi dắt năm châu đến đại đồng”). Những người Việt không cộng sản, không chấp nhận cộng sản (chống cộng) đang làm ăn sinh sống ở trong và ngoài Việt Nam. Vì thế, tôi muốn nói nếu ĐCSVN bỏ Điều 4 HP, chấp nhận cho nhân dân Việt Nam (trong và ngoài nước) được tự do thành lập đảng phái và tự do sinh hoạt (điều nầy sẽ không bao giờ xảy ra nếu ĐCSVN không bị những áp lực mạnh buộc họ phải làm thế!) thì mới đánh giá được đảng nào “yếu”, “không có thực lực”.

    Những NVHN không chấp nhận cộng sản đã và đang hoạt động nhằm hỗ trợ người Việt trong nước (NVTN) tranh đấu đòi ĐCSVN tôn trọng nhân quyền, tự do, dân chủ trong nuớc dưới nhiều hình thức, tổ chức, hội đoàn đa số không thuộc các đảng phái chính trị. Do đó, xin đừng đánh đồng NVHN với các đảng phái chính trị.

    Xin lập lại: Tôi không thuộc một đảng phái chính trị nào, tôi không chủ trương không đối thoại với ĐCSVN, mà là muốn đối thoại chính trị thành công thì cần có những yếu tố hay điều kiện cần để cho thấy đối thoại sẽ có hữu ích hay thành công.

    VN2006A viết:

    Còn cái tay Honglac miệng lúc nào cũng bô bô chê não bộ người khác, bản thân thì suy nghĩ ngô nghê, cứ tưởng người khác không biết!!!

    Bác VN2006A có vẻ cay cú khi tôi đề cập vấn đề não bộ. Với hai phần trính dưới đây thì tôi thấy bác chưa phân biệt được sư khác biệt của vấn đề!:

    VN2006A viết:

    Khi 1 đảng cho rằng mình là lực lượng duy nhất lãnh đạo đất nước, phải chịu ngồi xuống đối thoại với đối lập, tức là họ đã nhượng bộ!!!

    VN2006A viết:

    Phe đối lập ở Syrien vừa được Mỹ chính thức công nhận, tự nhiên hình ảnh và khí thế được cải thiện rất nhiều.

    Hai trường hợp trên hoàn toàn khác biệt. Trường hợp đầu không phải ĐCSVN “phải chịu ngồi xuống đối thoại với đối lập” (nếu thế thì còn đòi hỏi gì nữa), vì ĐCSVN CHƯA tạo những yếu tố hay điều kiện cần để cho thấy đối thoại sẽ có hữu ích hay thành công, mà đó chỉ là một chiến dịch kiều vận của Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn thông qua những cảm tình viên (với nhà cầm quyền ĐCSVN) để gây phân hoá hàng ngủ NVHN, để ‘đối thụi’ chứ “đối thoại” cái gì?!!! Trường hợp thứ hai ở Syria, phe đối lập do Mỹ và nhiều nước bảo trợ, có lực lượng vũ trang với vũ khí hiện đại (cũng giống như ĐCSVN thông qua MTDTGPMN do Liên Xô và Trung Quốc bảo trợ ấy mà! Có bao nhiêu nhân dân miền Nam theo đâu, đi đến đâu thì nhân dân miền Nam chạy tránh thục mạng!), đấu tranh bằng vũ lực (tức có áp lực mạnh với chế độ độc tài Syria) gây ra nhiều thường dân chết chóc và chế độ độc tài Syria có nguy cơ bị sụp đỗ.

    Họ muốn tiếp xúc với các đảng phái vì họ muốn soften cái nhãn độc quyền, độc đảng, rằng dù gì họ cũng đã mở kênh đối thoại với các đảng phái ngoài này . Thậm chí, tôi nghĩ khó thể xảy ra, mời một số cá nhân về nắm những chức vụ ngồi chơi xơi nước, quá lắm thì trở lại chính phủ một đảng đa thành phần như 1946. Tôi không ảo tưởng về chuyện này và tôi cũng mong các đảng phái cũng đừng ăn phải bả này, chết tụi này hoàn toàn không thèm nhỏ lệ . Hay nói đúng hơn, chính quyền trong nước tạo một ảo giác về một viễn cảnh như thế .

    Ông Phiên Ngung và bác 6 chụm đầu lại thì ra ý tớ .

    Đây là một cơ hội để tiếp cận và xây dựng hình ảnh với người dân trong nước . @PN, cơ hội nào cũng rất nhiều cạm bẫy, đòi hỏi các đảng phái và đảng viên phải vững chãi và thông minh . Con dao 2 lưỡi, thậm chí 12 lưỡi mới tìm ra được kẻ dụng dao xứng đáng . Không thì lượn đi cho nước nó trong .

    Khả năng thất bại rất lớn, và nhắc lại lần nữa, ai chết chúng tôi hoàn toàn không thương tiếc, just another one bites the dust. Nhưng ai vượt qua được những trở ngại này xứng đáng được nhiều người -cả trong nước lẫn ngoài này- tin tưởng .

    Phiên Ngung viết:
    NJ viết:
    Phiên Ngung viết:

    Những đảng phái tranh đấu cho tự do và dân chủ cho Việt nam không phải để được ngồi ngang hàng với những tên độc tài, dù chúng là vương hay tướng.

    Người ta đấu tranh cho dân chủ tức là đấu tranh để người dân được quyền can dự vào việc nước tức là được quyền chọn người lãnh đạo đất nước.

    Được ngồi chung với bọn vương tướng độc tài tham nhũng thì có vinh dự gì hở anh VN?

    Không ngồi chung với những kẻ đang cầm quyền thì không thể "can dự vào việc nước ". Với điều kiện là không được tha hóa như bọn " vương tướng độc tài tham nhũng ".
    Trước khi dân có quyền được chọn người lãnh đạo qua bầu cử, kiểm phiếu trung thực, có giám sát của Quốc Tế thì các đảng phái cần phải ra mặt công khai đối thoại có điều kiện với đảng Cộng Sản, nhà nước Việt Nam. Có các cuộc vận động thẳng thắn, minh bạch, công khai đường lối hoạt động để người dân hiểu rõ đường lối của đảng mình. Song song với điều này, điều 4 HP cần phải được hủy bỏ, tạo điều kiện cùng nhau lãnh đạo. Khi dân không bỏ phiếu cho đảng CS nữa là lúc đảng CS cáo chung.

    Nguyễn Jung

    Bạn Nguyễn Jung!

    Theo lời của hai ông Nguyễn Công Bằng và Lý Thái Hùng đại diện hai đảng Vì Dân và Việt Tân thì họ có đặt điều kiện để đối thoại đấy chứ. Vấn đề hiện nay là Nguyễn Thanh Sơn chỉ muốn lợi dụng những cảm tình viên của đảng và nhà nước CSVN tại hải ngoại mà thôi. Ngay cả việc lên tiếng mời gọi đảng Vì Dân gặp gỡ với thứ trưởng ngoại giao CSVN cũng do "thiện chí" của một trong những cảm tình viên này của CSVN. Vì thế, tôi thông cảm với tuyên bố của hai ông Nguyễn Công Bằng và Lý Thái Hùng về hoàn cảnh bất thuận lợi cho cuộc gặp gỡ này.
    ...

    Bác Phiên Ngung,

    Tôi không quan tâm đến các đảng phái cho nên không theo dõi sinh hoạt của họ.
    Tôi cho rằng các đảng phái nên tránh tình trạng cho rằng đảng kia xấu và chỉ có mình là tốt (hãy để lá phiếu của dân chỉ định) mà để tích cực hơn họ hãy đề nghị chương trình của họ đối với đất nước, với dân, theo từng điểm. Đó mới là cái người dân mong đợi và kết quả của những chương trình này. Có thế mới khóa bỏ những tuyên truyền vô căn cứ của đảng CSVN.

    Bên Pháp mới có bầu cử của đảng UMP, hai phe tố nhau gian lận và lúc đầu không chịu đối thoại vì đều cho rằng chỉ có mình là đúng. Dưới sự thúc ép của cựu tổng thống Sarkosy, và các đảng viên UMP như Juppé, bây giờ họ bắt đầu đối thoại kín, hy vọng có giải pháp tốt hơn. Các ông Sarkosy, Juppé, ... không cần biết ai đúng ai sai, họ chỉ cần một giải pháp chấp nhận được cho UMP.

    Một cách ngây thơ chính trị, theo tôi cứ lấy tiên đề vì dân tộc VN, vì tổ quốc VN mà chủ động ra chương trình cụ thể để bàn bạc, đối thoại với tất cả các đảng phái.

    NJ viết:
    Phiên Ngung viết:

    Những đảng phái tranh đấu cho tự do và dân chủ cho Việt nam không phải để được ngồi ngang hàng với những tên độc tài, dù chúng là vương hay tướng.

    Người ta đấu tranh cho dân chủ tức là đấu tranh để người dân được quyền can dự vào việc nước tức là được quyền chọn người lãnh đạo đất nước.

    Được ngồi chung với bọn vương tướng độc tài tham nhũng thì có vinh dự gì hở anh VN?

    Không ngồi chung với những kẻ đang cầm quyền thì không thể "can dự vào việc nước ". Với điều kiện là không được tha hóa như bọn " vương tướng độc tài tham nhũng ".
    Trước khi dân có quyền được chọn người lãnh đạo qua bầu cử, kiểm phiếu trung thực, có giám sát của Quốc Tế thì các đảng phái cần phải ra mặt công khai đối thoại có điều kiện với đảng Cộng Sản, nhà nước Việt Nam. Có các cuộc vận động thẳng thắn, minh bạch, công khai đường lối hoạt động để người dân hiểu rõ đường lối của đảng mình. Song song với điều này, điều 4 HP cần phải được hủy bỏ, tạo điều kiện cùng nhau lãnh đạo. Khi dân không bỏ phiếu cho đảng CS nữa là lúc đảng CS cáo chung.

    Nguyễn Jung

    Bạn Nguyễn Jung!

    Theo lời của hai ông Nguyễn Công Bằng và Lý Thái Hùng đại diện hai đảng Vì Dân và Việt Tân thì họ có đặt điều kiện để đối thoại đấy chứ. Vấn đề hiện nay là Nguyễn Thanh Sơn chỉ muốn lợi dụng những cảm tình viên của đảng và nhà nước CSVN tại hải ngoại mà thôi. Ngay cả việc lên tiếng mời gọi đảng Vì Dân gặp gỡ với thứ trưởng ngoại giao CSVN cũng do "thiện chí" của một trong những cảm tình viên này của CSVN. Vì thế, tôi thông cảm với tuyên bố của hai ông Nguyễn Công Bằng và Lý Thái Hùng về hoàn cảnh bất thuận lợi cho cuộc gặp gỡ này.

    VN2006A viết:
    Anh Phiên Ngung hoặc không hiểu ý tôi, hoặc cố tình không hiểu!!!???

    Anh tô đậm 1 câu, mà quên mất phần sau!!!

    (1) Khi 1 đảng cho rằng mình là lực lượng duy nhất lãnh đạo đất nước, phải chịu ngồi xuống đối thoại với đối lập, tức là họ đã nhượng bộ!!!

    (2) Khi người dân bình thường trong nước, có thói quen suy nghĩ vị thế của đảng CSVN là không thay đổi, nay thấy có các đảng phái khác ngồi vào, thì có nghĩa là vị thế của các đảng phái kia trong mắt họ, đã được nâng lên rất nhiều!!!

    Vấn đề không phải là vinh dự được ngồi với vương, mà vấn đề là nâng hình ảnh của mình trong dân chúng.

    Anh VN!

    Tôi phải ghi nhận rằng đằng sau sự diễu cợt và khinh miệt của anh đối với những đảng phái mà anh gọi cho rằng: " thiếu thực lực, không hiểu dân chủ hoặc cuội, đi lòe đồng bào hải ngoại cho vui!!!", thực tế thì anh cho rằng cần phải có đối thoại. Tuy nhiên, anh thử xem lại những nhận định hay ý kiến của anh về vấn đề này. Anh hãy tự trả lời về trường hợp tù đày của giáo sư Phạm Minh Hoàng, của tiến sỹ Nguyễn Quốc Quân của đảng Việt Tân và những đảng viên khác của đảng Vì Dân đang bị cầm tù chẳng phải để "đi lòe đồng bào hải ngoại cho vui!!!" đâu.

    1) Tôi đồng ý với anh về nhận định này. Nhưng trong sự kiện gây tranh luận trong đề mục này, đâu có sự nhượng bộ của đảng cầm quyền. Có chăng chỉ là "thiện chí" của một trong những cảm tình viên của họ muốn mời đảng Vì Dân đến gặp thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn mà thôi.

    Thay vì đòi hỏi đảng phái phải đối thoại với chính quyền CSVN, anh VN và các anh chị đã từng có quan hệ mật thiết với chính quyền bên nhà qua các cuộc thăm viếng gặp gở, làm việc và hợp tác, các anh chị nên kêu gọi nhà nước CSVN nên đối thoại với mọi thành phần dân chúng trong và ngoài nước trong việc dân chủ hóa đất nước.

    2) Tôi nghĩ anh VN chủ quan và coi thường đồng bào trong nước. Nếu muốn biết suy nghĩ của người dân trong nước đối với vị thế cầm quyền của đảng CSVN thì chỉ có trưng cầu dân ý công khai và tự do thì mới biết dân nghĩ gì hay có tín nhiệm đảng CSVN hay không! Sự kiện đảng CSVN phải dựa vào điều 4 hiến pháp của họ và các điều khoản vi hiến khác của họ để giữ độc quyền cai trị cho thấy họ sợ dân không tín nhiệm hơn là sự chủ quan và coi thường suy nghĩ của dân như anh VN.

    Anh VN chẳng biết là ngay cả tổng bí thư đảng và chủ tịch nhà nước CSVN cũng chẳng còn tín nhiệm thủ tướng và chính phủ của chính đảng và nhà nước CSVN kia mà. Dân chúng họ đã chán ngấy bọn tham quan nhũng lạm lắm rồi anh VN ạ!

    Phiên Ngung viết:
    Tôi rất ưng ý đoạn in đậm trên.

    Những đảng phái tranh đấu cho tự do và dân chủ cho Việt nam không phải để được ngồi ngang hàng với những tên độc tài, dù chúng là vương hay tướng.

    Người ta đấu tranh cho dân chủ tức là đấu tranh để người dân được quyền can dự vào việc nước tức là được quyền chọn người lãnh đạo đất nước.

    Được ngồi chung với bọn vương tướng độc tài tham nhũng thì có vinh dự gì hở anh VN?

    Ngồi ngang hàng và ngồi chung khác nhau nhé, mấy ông này càng nói càng liều, một đoạn ngắn mà đã lươn lẹo tiền hậu bất nhất. Không có những thứ ngang hàng, cái bên tả, cái bên hữu... thì người dân lựa chọn vào đâu? Hét vào mặt ĐCS để mong nó làm giùm chắc. "Đấu tranh" chỉ có vậy thôi sao?

    Nếu không thay đổi sách lược (hướng đến quần chúng), vẫn nhắm mắt đâm đầu vào tường như mấy chục năm qua (lên gân phô diễn hình thức, hò hét lý thuyết xuông), mình nghĩ Việt Tân nên tuyên bố giải tán, dân trong nước sẽ rất cảm ơn các bạn. Nói chân thành đấy. Các bạn thương dân trong nước, bọn mình ghi nhận. Nhưng thương nhau như thế bằng mười hại nhau. Hãy giải tán đi, các bạn sẽ thấy tình hình đấu tranh trong nước khá lên ngay.

    Phiên Ngung viết:

    Những đảng phái tranh đấu cho tự do và dân chủ cho Việt nam không phải để được ngồi ngang hàng với những tên độc tài, dù chúng là vương hay tướng.

    Người ta đấu tranh cho dân chủ tức là đấu tranh để người dân được quyền can dự vào việc nước tức là được quyền chọn người lãnh đạo đất nước.

    Được ngồi chung với bọn vương tướng độc tài tham nhũng thì có vinh dự gì hở anh VN?

    Không ngồi chung với những kẻ đang cầm quyền thì không thể "can dự vào việc nước ". Với điều kiện là không được tha hóa như bọn " vương tướng độc tài tham nhũng ".
    Trước khi dân có quyền được chọn người lãnh đạo qua bầu cử, kiểm phiếu trung thực, có giám sát của Quốc Tế thì các đảng phái cần phải ra mặt công khai đối thoại có điều kiện với đảng Cộng Sản, nhà nước Việt Nam. Có các cuộc vận động thẳng thắn, minh bạch, công khai đường lối hoạt động để người dân hiểu rõ đường lối của đảng mình. Song song với điều này, điều 4 HP cần phải được hủy bỏ, tạo điều kiện cùng nhau lãnh đạo. Khi dân không bỏ phiếu cho đảng CS nữa là lúc đảng CS cáo chung.

    Nguyễn Jung

    Phiên Ngung viết:
    VN2006A viết:

    ...

    Ý tôi muốn nói là: đây là 1 dịp tốt để các đảng phái đối lập ngồi ngang hàng với các "vương". Thứ nhất là ít nhiều dân chúng biết đến, thứ 2 là dân chúng có cơ hội để nhận xét xem các đảng phái đối lập có ra cái hồn gì không?

    ...

    Tôi rất ưng ý đoạn in đậm trên.

    Những đảng phái tranh đấu cho tự do và dân chủ cho Việt nam không phải để được ngồi ngang hàng với những tên độc tài, dù chúng là vương hay tướng.

    Người ta đấu tranh cho dân chủ tức là đấu tranh để người dân được quyền can dự vào việc nước tức là được quyền chọn người lãnh đạo đất nước.

    Được ngồi chung với bọn vương tướng độc tài tham nhũng thì có vinh dự gì hở anh VN?

    Anh Phiên Ngung hoặc không hiểu ý tôi, hoặc cố tình không hiểu!!!???

    Anh tô đậm 1 câu, mà quên mất phần sau!!!

    Khi 1 đảng cho rằng mình là lực lượng duy nhất lãnh đạo đất nước, phải chịu ngồi xuống đối thoại với đối lập, tức là họ đã nhượng bộ!!!

    Khi người dân bình thường trong nước, có thói quen suy nghĩ vị thế của đảng CSVN là không thay đổi, nay thấy có các đảng phái khác ngồi vào, thì có nghĩa là vị thế của các đảng phái kia trong mắt họ, đã được nâng lên rất nhiều!!!

    Vấn đề không phải là vinh dự được ngồi với vương, mà vấn đề là nâng hình ảnh của mình trong dân chúng.

    Phe đối lập ở Syrien vừa được Mỹ chính thức công nhận, tự nhiên hình ảnh và khí thế được cải thiện rất nhiều.

    Việc đơn giản như thế tại sao không hiểu được nhỉ???

    Có lẽ tại các chiến sỹ chống cộng thích hô khẩu hiệu hơn là suy nghĩ thực tế!?

    Nói câu cuối với các chiến sỹ chống cộng trong topic này:

    Đừng hỏi Cộng sản có thể làm gì được cho ta, mà nên hỏi là ta có thể làm gì để hạ được Cộng sản!!!

    Quán triệt, nhá!!!

    VN2006A viết:
    Phiên Ngung viết:

    Tôi hỏi thật. Anh VN muốn so sánh Hưng Đạo Đại Vương với ai trong cái đảng và nhà nước CSVN hiện nay thế?

    Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang? Diễn tiến trong vài tháng qua cho thấy cả hai vừa ngu vừa hèn.

    Nguyễn Tấn Dũng? Một kẻ mặt dày, lấy của dân cho đầy túi, tư cách và đạo đức của hắn chẳng đáng làm một kẻ thừa hành, nói gì đến thủ tướng.

    Đề nghị anh VN đừng so sánh anh hùng dân tộc với những kẻ đê hèn như đám lãnh đạo CSVN hiện nay. Làm thế thật thất kính với tiền nhân. Mà anh VN thì chẳng quan tâm đến việc kính tiền nhân đâu nhỉ? Anh mà bỏ chữ người đi thì tệ lắm đấy!

    Tôi không có ý so sánh Hưng Đạo Vương với ai trong Đảng CSVN hiện nay!!!

    Họ (tức lãnh đạo CSVN) tuy không phải "Hưng Đạo" vương, nhưng họ là "vương" thì chắc anh Phiên Ngung đồng ý!?

    Ý tôi muốn nói là: đây là 1 dịp tốt để các đảng phái đối lập ngồi ngang hàng với các "vương". Thứ nhất là ít nhiều dân chúng biết đến, thứ 2 là dân chúng có cơ hội để nhận xét xem các đảng phái đối lập có ra cái hồn gì không?

    Theo ý tôi đây là 1 cơ hội tốt, tại sao phải sợ CS lợi dụng mình, nếu mọi chuyện công khai!!!

    Nếu không dám, thì chỉ có thể rơi vào 3 trường hợp như chị Trần Thị Ngự nói ở dưới: thiếu thực lực, không hiểu dân chủ hoặc cuội, đi lòe đồng bào hải ngoại cho vui!!!

    Tôi rất ưng ý đoạn in đậm trên.

    Những đảng phái tranh đấu cho tự do và dân chủ cho Việt nam không phải để được ngồi ngang hàng với những tên độc tài, dù chúng là vương hay tướng.

    Người ta đấu tranh cho dân chủ tức là đấu tranh để người dân được quyền can dự vào việc nước tức là được quyền chọn người lãnh đạo đất nước.

    Được ngồi chung với bọn vương tướng độc tài tham nhũng thì có vinh dự gì hở anh VN?

    Phiên Ngung viết:

    Tôi hỏi thật. Anh VN muốn so sánh Hưng Đạo Đại Vương với ai trong cái đảng và nhà nước CSVN hiện nay thế?

    Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang? Diễn tiến trong vài tháng qua cho thấy cả hai vừa ngu vừa hèn.

    Nguyễn Tấn Dũng? Một kẻ mặt dày, lấy của dân cho đầy túi, tư cách và đạo đức của hắn chẳng đáng làm một kẻ thừa hành, nói gì đến thủ tướng.

    Đề nghị anh VN đừng so sánh anh hùng dân tộc với những kẻ đê hèn như đám lãnh đạo CSVN hiện nay. Làm thế thật thất kính với tiền nhân. Mà anh VN thì chẳng quan tâm đến việc kính tiền nhân đâu nhỉ? Anh mà bỏ chữ người đi thì tệ lắm đấy!

    Tôi không có ý so sánh Hưng Đạo Vương với ai trong Đảng CSVN hiện nay!!!

    Họ (tức lãnh đạo CSVN) tuy không phải "Hưng Đạo" vương, nhưng họ là "vương" thì chắc anh Phiên Ngung đồng ý!?

    Ý tôi muốn nói là: đây là 1 dịp tốt để các đảng phái đối lập ngồi ngang hàng với các "vương". Thứ nhất là ít nhiều dân chúng biết đến, thứ 2 là dân chúng có cơ hội để nhận xét xem các đảng phái đối lập có ra cái hồn gì không?

    Theo ý tôi đây là 1 cơ hội tốt, tại sao phải sợ CS lợi dụng mình, nếu mọi chuyện công khai!!!

    Nếu không dám, thì chỉ có thể rơi vào 3 trường hợp như chị Trần Thị Ngự nói ở dưới: thiếu thực lực, không hiểu dân chủ hoặc cuội, đi lòe đồng bào hải ngoại cho vui!!!

    VN2006A viết:
    Đâu có nóng gì đâu chị Ngự?!

    Tôi chỉ ngạc nhiên chút thôi! Chắc nhiều người biết chuyện Phạm Ngũ Lão ngày xưa đóng giả người đan sọt ngồi giữa đường, cố tình để bị lính của Hưng Đạo Vương đâm cho đùi chảy máu loe loét. Chỉ cốt để được "đối thoại" mấy phút với Hưng Đạo Vương -Nghe nói, lời lẽ thao thao như nước chảy, tiếng kêu như chuông- để thể hiện tài năng hưng dân, thịnh quốc của mình.

    Được CS mời chào "đối thoại" lại còn õng ẹo như con gái đôi tám (16=2x8).

    Nếu sợ, thì đặt điều kiện là không đối thoại kín, chỉ đối thoại mở, công khai!

    Có thể thăm dò, đòi hỏi thêm như là công khai nội dung cho cả đồng bào trong nước biết.

    Hoặc thêm điều kiện là NN không gây khó khăn trong việc nhập cảnh cho những người Việt có hoạt động chính trị ở nước ngoài, những người không cùng quan điểm với NNVN.

    Xem nhà nước ta trả lời ra sao, có ý kiến gì!? Từ đó mới có thể phán được là nên tiếp tục như thế nào!?

    PS.: Nếu quá sợ, thì lấy câu của cố TT Nguyễn Văn Thiệu ra làm sợi chỉ vàng xuyên suốt:

    Đừng nghe những gì CS nói, hãy xem những gì CS làm!!!

    Để đỡ lằng nhằng, "Bên Thắng Cuộc" khẳng định luôn bằng câu của CT Hồ Chí Minh:

    Sông có thể cạn, núi có thể mòn, xong chân lý ấy không bao giờ thay đổi!!!

    Tôi hỏi thật. Anh VN muốn so sánh Hưng Đạo Đại Vương với ai trong cái đảng và nhà nước CSVN hiện nay thế?

    Nguyễn Phú Trọng và Trương Tấn Sang? Diễn tiến trong vài tháng qua cho thấy cả hai vừa ngu vừa hèn.

    Nguyễn Tấn Dũng? Một kẻ mặt dày, lấy của dân cho đầy túi, tư cách và đạo đức của hắn chẳng đáng làm một kẻ thừa hành, nói gì đến thủ tướng.

    Đề nghị anh VN đừng so sánh anh hùng dân tộc với những kẻ đê hèn như đám lãnh đạo CSVN hiện nay. Làm thế thật thất kính với tiền nhân. Mà anh VN thì chẳng quan tâm đến việc kính tiền nhân đâu nhỉ? Anh mà bỏ chữ người đi thì tệ lắm đấy!

    Hôm qua trên truyền hình VOV (tức chương trình phát thanh có hình của Đài tiếng nói VN) có đưa tin như sau: dư luận nhân dân nói Đảng bán Tổ quốc.

    Có lẽ đã đến luc nhà nước đã nhìn ra sự thật và cần phải nói ra sự thạt. Có bệnh mà giấu mãi thì bệnh thêm nặng. Ở Việt Nam báo nhân dân là cơ quan ngôn luận của Đảng, cũng là báo đàn anh của tất cả các loại cơ quan thông tấn. Còn Đài phát thanh TNVN là cơ quan báo chí lớn quốc gia trực thuộc phủ thủ tướng, chỉ dưới tầm báo nhân dân, giống như Đài truyền hinh VTV và thông tán xã VN.

    HongLac viết:
    mà là điều kiện và môi trường để các đảng phái phát triển và cạnh tranh để biết đảng nào “kém, không đủ khả năng”.

    Đảng ta sẽ không tự dưng đi tạo "điều kiện và môi trường" cho các bạn đâu. Khi nào các bạn có thực lực đã, nhé. Còn khi quần chúng vẫn ghét các bạn như ghét tà thì đừng mơ.

    slinkee viết:
    Nói thẳng ra thế này, tất cả các đảng phái không nên ảo tưởng rằng đảng Cộng Sản sẽ chia ghế, hoặc chia quyền lực, và nếu các bác ăn phải bả công danh thì chết là đáng kiếp . Các bác phải rõ đây là một sự lợi dụng tiếng tăm, đánh bóng cho chế độ đương thời.

    Việc xử dụng cơ hội đó ra sao, tùy các bác .

    Anh chị slinkee này thật quá quắt. Cũng chính anh chị chê VT dở và cũng chính anh chị chê các đảng phải không biết cách hành xử, hoạt động. Nay cũng chính anh chị cho rằng họ có ảo tưởng mong chia quyền chia ghế với đảng cộng sản.

    Cá nhân tôi đã theo dõi hoạt động của các đảng phái đấu tranh chống độc tài đã lâu. Nhận xét của tôi là họ đấu tranh cho dân chủ. Điều họ mưu cầu là đảng CSVN phải từ bỏ độc quyền cai trị bằng điều 4 của hiến pháp Việt cộng. Bãi bỏ điều này để người dân Việt nam được quyền lựa chọn nhân sự hay đảng phái nào họ nghĩ rằng lãnh đạo Việt nam tốt nhất. Điều này khác với sự thỏa hiệp với đảng CSVN để chia quyền chia ghế.

    Tôi nhận thấy các anh chị bàn thảo về vấn đề đối thoại với chính quyền CSVN hiện tại rất sôi nỗi nhưng các anh chị đã quên mất yếu tố cơ bản. Hoặc anh chị cố tình bỏ quên yếu tố này để buộc các đảng phái chống độc tài phải làm cái việc mà ngay chính đảng CSVN cũng không hề nghĩ đến, đó là đối thoại với các đảng phái khác không cộng sản.

    Bài trả lời của ông Nguyễn Công Bằng trong tuần trước ghi rõ:

    Dân luận viết:
    Nguyễn Ngọc Già Theo ông Nguyễn Công Bằng cho biết, Thứ trưởng Bộ Ngoại Giao Nguyễn Thanh Sơn và phái đoàn Ngoại Giao của Việt Nam có đề nghị đối thoại với ĐVD được tổ chức vào ngày 15/10/2012 tại Tòa thị chính thành phố Houston (Texas). Vậy ĐVD có thể cho biết, nội dung phía Nhà nước Việt Nam nêu lên là gì mà ĐVD từ chối tham dự cuộc đối thoại này?

    ĐVDVN: Chúng tôi muốn nói rõ ngay là lời mời tham dự cuộc gặp gỡ đến từ một nhân vật đứng ra tổ chức buổi tiếp xúc, chứ không phải trực tiếp từ phái đoàn Bộ Ngoại Giao của Nhà nước Việt Nam.
    Khi trao đổi với nhân vật này, chúng tôi được biết một cách tổng quát về nội dung và hình thức dự liệu của cuộc tiếp xúc. Qua các thông tin đó, chúng tôi đánh giá là CHƯA đủ các yếu tính "Cần và Đủ"của một cuộc đối thoại đúng nghĩa, dù chỉ là ở bước đầu, nên đã chính thức từ chối tham dự.

    http://danluan.org/tin-tuc/20121207/dang-vi-dan-viet-nam-trao-doi-voi-ban-doc-dan-luan-ve-van-de-doi-thoai-voi-csvn

    Từ một sự thật rõ ràng như thế, phía CSVN qua trung gian Chủ nhiệm Ủy ban Nhà nước về NVNONN, chỉ muốn tiếp xúc với những người có cảm tình với nhà nước CSVN trong nhiệm vụ kiều vận hải ngoại của họ. Điều này rõ rằng là việc họ dùng những cảm tình viên này tung hỏa mù mời gọi những đảng phái chính trị đến gặp gỡ Nguyễn Thanh Sơn chỉ là để thực hiện chiến dịch gây phân hóa hàng ngũ chống cộng ở hải ngoại để phục vụ cho chính sách kiều vận của họ mà thôi.

    Quý anh chị nào muốn đối thoại với Nguyễn Thanh Sơn thì cứ việc thành lập tổ chức, hội đoàn và đảng phái. Việc quí vị đòi hỏi những đảng phái phải đối thoại với chính quyền CSVN trong giai đoạn hiện nay là thiếu thực tế vì trên căn bản, đảng và nhà nước CSVN vẫn kiên quyết giành quyền lãnh đạo đất nước, bất chấp sự phản khác của nhiều thành phần trong xã hội Việt nam hiện nay.

    Ý các bác đảng phái cuốc gia hải ngoại là trong nước cứ đấu tranh đi, hy sinh đi, khi mọi thứ đã ngon lành rồi (có môi trường rồi) thì chúng tôi sẽ về chia phần. Làm chính trị kiểu này thì dễ dàng quá.

    Mịa, muốn có "môi trường" thì phải đấu tranh hy sinh vất vả, ngồi đấy thì ai cho? Aung San cũng phải về nước nằm gai nếm mật bị quản thúc đàn áp mấy chục năm trời. Khi phe đối lập của bà đủ mạnh rồi thì phe cấp tiến trong chính quyền Myanmar mới có chỗ dựa để mạnh dạn cải cách, đâu phải tự nhiên.

    Còn bây giờ ở Việt Nam, chính quyền cũng chia 2 phe rồi đấy. Nhưng phe cấp tiến nhìn vào đé0 đâu để dám cải cách, làm gì có đối lập đủ mạnh làm chỗ dựa, ho he bọn bảo thủ nó đập chết tươi giống Trần Xuân Bách.

    slinkee viết:
    Nói thẳng ra thế này, tất cả các đảng phái không nên ảo tưởng rằng đảng Cộng Sản sẽ chia ghế, hoặc chia quyền lực, và nếu các bác ăn phải bả công danh thì chết là đáng kiếp . Các bác phải rõ đây là một sự lợi dụng tiếng tăm, đánh bóng cho chế độ đương thời.

    Việc xử dụng cơ hội đó ra sao, tùy các bác .

    Sao lại là lợi dụng tiếng tăm, đánh bóng cho chế độ đương thời? Tưởng là lợi dụng quảng bá cho chính đảng phái của mình chứ hả?

    Nếu muốn tồn tại là đảng phái chính trị, việc quảng bá hình ảnh của mình và xây dựng chỗ dựa trong dân chúng là vấn đề sống còn.

    Theo như hồi ký của Bùi Diễm, Nguyễn Tường Bách...các đảng phái quốc gia ngày xưa chỉ tụ tập được 1 nhóm nhỏ với nhau, không xây dựng gốc rễ trong dân chúng. Ông Hồ tóm được điểm yếu, sau lại dụ cho mấy chục ghế trong quốc hội (tất nhiên do sức ép của quân Tưởng) thò đầu vào. Đến lúc bị tiêu diệt dân chúng chẳng ai hay. Tan rã lại quay ra chửi ông Hồ.

    Còn cái tay Honglac miệng lúc nào cũng bô bô chê não bộ người khác, bản thân thì suy nghĩ ngô nghê, cứ tưởng người khác không biết!!!

    NVHN có cả triệu, có chung 1 mối thù CS, 37 năm nay đã tạo ra được 1 đảng phái nào ra hồn trong điều kiện sinh sống ở các nước dân chủ???

    Vậy thì lấy gì có thể nói được là nếu CS ở VN lùi bước, bỏ điều 4 HP thì dân HN có thể tạo ra được 1 đảng phái ra hồn.

    Nên nhớ, đây là đang bàn về NV quốc gia ở HN, không nói về NV trong nước, hay có xuất thân XHCN. Đừng nhập nhằng.

    Lúc bị vặn bí thì lại nói: việc này là của NV trong nước, Việt Tân tởm CS...v...v...thế lập ra đảng (việt tân) là để làm gì? đấu tranh cho ai? Để chơi cho vui à???

    Não với chả bộ!!!

    Đọc những dòng tranh luận của một số người mà cảm thấy ngán đến tận cổ . Quả thật là những người tâm huyết nhiệt tình ủng hộ như tôi cũng phải nhiều lúc than thở " Trời xanh có thấu ???"
    Quý vị có biết rằng muốn "đối thoại" với bất cứ ai thì phải có "tư cách" không ? Nếu không có tư cách gì thì phải chấp nhận sự hóng hót chứ đừng nghĩ mơ đến "đối thoại" . Không ai rỗi hơi đối thoại với những kẻ không có "tư cách" . Một Đảng cầm quyền dù có thối nát đến mức nào đi nữa thì họ cũng có quyền KHÔNG CẦN PHẢI ĐỐI THOẠI VỚI NHỮNG KẺ KHÔNG CÓ TƯ CÁCH .
    Vấn đề cơ bản : Muốn đối thoại với Đảng CS VN hay chính phủ VN thì phải có "tư cách" . Muốn có tư cách thì phải có các điều kiện tối thiểu là có sự việc liên quan đến Đảng CS VN hay liên quan đến chính phủ VN bởi các quyền lợi hợp quốc pháp ( hợp công pháp) CÁ NHÂN hay PHÁP NHÂN .
    Như vậy Ai trong số quý vị, trong số pháp nhân có thể đối thoại với Đảng hay Chính phủ VN HOẶC Đại diện cho ai để đòi đối thoại?
    XIN ĐỪNG NÓI LÀ ĐẠI DIỆN CHO TOÀN DÂN VIỆT NAM nhé . Hiện tại tôi là người Việt Nam chưa từng mướn đại diện để đối thoại với Đảng và Chính phủ Việt Nam .

    slinkee viết:
    Nói thẳng ra thế này, tất cả các đảng phái không nên ảo tưởng rằng đảng Cộng Sản sẽ chia ghế, hoặc chia quyền lực, và nếu các bác ăn phải bả công danh thì chết là đáng kiếp . Các bác phải rõ đây là một sự lợi dụng tiếng tăm, đánh bóng cho chế độ đương thời.

    Việc xử dụng cơ hội đó ra sao, tùy các bác .

    Đảng CSVN đã và đang bị chỉ trích từ hơn 50 năm nay về tính độc tài, độc quyền của nó. Việc lợi dụng tiếng tăm, đánh bóng cho chế độ CS đương thời là việc họ luôn làm và họ muốn cho quốc tế thấy là họ có tiếp xúc với các đảng phái chính trị (nhưng ở nước ngoài).

    Cái cần là làm sao có thêm đảng phái ở trong nước chứ không chỉ ở ngoài nước, tự do báo chí, tự do bầu cử, phi chính trị hóa quân đội (kiếm), công an (lá chắn). Việc này đảng CSVN sẽ tránh né, không thực hiện.

    Tôi nghĩ các đảng phái mạnh dạn đấu tranh chính trị, tiếp xúc, đối thoại sẽ có lợi hơn là từ chối. Cho dù không giải quyết được hết nhưng các tiếp xúc kín hoặc công khai sẽ có thể giải quyết từng điểm. Có thế mới cọ xát, rèn luyện bản lĩnh chính trị, tổ chức, tuyên truyền, ... trước công dân VN và quốc tế

    Nên nhớ không để mắc lừa vì bả công danh bị chia rẽ, bị thủ tiêu, ...

    Nói thẳng ra thế này, tất cả các đảng phái không nên ảo tưởng rằng đảng Cộng Sản sẽ chia ghế, hoặc chia quyền lực, và nếu các bác ăn phải bả công danh thì chết là đáng kiếp . Các bác phải rõ đây là một sự lợi dụng tiếng tăm, đánh bóng cho chế độ đương thời.

    Việc xử dụng cơ hội đó ra sao, tùy các bác .

    SaLon viết:

    Bác lý luận rất thiếu logic, lấy đuôi làm đầu, lấy ngọn làm gốc. Đang đấu tranh để Việt Nam có dân chủ thì bác lại bảo cứ có dân chủ đi đã, bỏ điều 4 đi đã blah blah... Nếu thế thì còn cần mấy ông "đảng phái" này làm gì? Dẹp đi.

    Bác SaLon nên vận dụng não bộ để hiểu rõ câu dưới đây muốn nói gì!:

    Nếu nói “các đảng phái thực lực kém, không đủ khả năng đối thoại” thì chưa chắc. Thử bỏ Điều 4 HP và cho nhân dân VN tự do thành lập các đảng phái và tự do hoạt động trong nước xem sao! ===> câu nầy không đề cập đến vấn đề đấu tranh, mà là điều kiện và môi trường để các đảng phái phát triển và cạnh tranh để biết đảng nào “kém, không đủ khả năng”.

    SaLon viết:

    Ai nói với bác là phải học tập ĐCS cách bịp bợm, láu cá, thủ tiêu? Người "quốc gia" là loại ăn không nói có điêu ngoa vậy sao? Hay là tiếng Việt cũng dốt luôn? Họ nói thế này cơ mà:

    Cũng lại vấn đề não bộ! Bác SaLon đọc lại câu dưới đây:

    Muốn “học tập người cộng sản” thì phải có “tài”, có “gene” của người CS là láu cá, tháu cáy, lừa bịp và thủ tiêu đối phương. ===> có nghĩa, muốn học tập người cộng sản thì trước hết phải có cái “tài”, phải có cái “gene” như người CS chứ không phải học những CÁCH của người CS. Mà “tài” và “gene” của người CS thì hầu như do bẩm sinh và do di truyền.

    HongLac viết:
    - Tôi không chủ trương không đối thoại, mà là muốn đối thoại chính trị thành công thì cần có những yếu tố hay điều kiện cần để thấy đối thoại sẽ có hữu ích hay thành công.
    - Tôi không chủ trương cấm vận VN mà chỉ đưa ra thí dụ một trong những áp lực có thể làm cho đối phương chịu ngồi vào để đối thoại thật sự.
    - Muốn “học tập người cộng sản” thì phải có “tài”, có “gene” của người CS là láu cá, tháu cấy, lừa bịp và thủ tiêu đối phương.
    - Người quốc gia học tập qua thực tế, qua kinh nghiệm. Ở VN thì qua Hiệp định Genève 1954, Hiệp định Paris 1973 và qua những người đi theo MTDTGPMN... Ở thế giới thì qua “đối thoại” với nhà cầm quyền CHDCNDTT (Bắc Hàn), “đối thoại” với nhà cầm quyền Iran... Bài học tốt nhất hiện nay là trường hơp Miến Điện.
    - Lâu nay tôi vẫn nghĩ, lãnh đạo tương lai ở VN phải là những người trong nước. Do đó ĐCSVN muốn đối thoại thì nên đối thoại với người trong nước là chính.

    Bác lý luận rất thiếu logic, lấy đuôi làm đầu, lấy ngọn làm gốc. Đang đấu tranh để Việt Nam có dân chủ thì bác lại bảo cứ có dân chủ đi đã, bỏ điều 4 đi đã blah blah... Nếu thế thì còn cần mấy ông "đảng phái" này làm gì? Dẹp đi.
    Ai nói với bác là phải học tập ĐCS cách bịp bợm, láu cá, thủ tiêu? Người "quốc gia" là loại ăn không nói có điêu ngoa vậy sao? Hay là tiếng Việt cũng dốt luôn? Họ nói thế này cơ mà:

    thanh niên cứu quốc viết:
    Tất nhiên thời nay không ai cần xe tăng tàu bò mới vào được Ba Đình. Thời nay chỉ cần dùng thông tin, tình thương, sự tin cậy, sự tự tin, lòng dũng cảm và... tiền.
    ...
    Hãy học tập người cộng sản ngày xưa ở sự tổ chức, kỷ luật, dân vận, địch vận, cùng ăn cùng ở cùng làm với dân, sống ngay trong lòng địch, mở công xưởng tạo việc làm cho thanh niên, xây bệnh viện trường học, giành cảm tình của quần chúng và sự ủng hộ của dư luận quốc tế, dồn đối phương vào thế cô lập. Lúc đó tự khắc nó sẽ phải buông súng, không cần hỏi tại sao.

    Thử đi hỏi xem chính đảng của Obama, Mandela, Aung San Suu Kyi... có cần những thứ này không. Ngồi đấy chờ mọi thứ bày hết lên bàn để ăn sẵn thì chỉ có đám chính trị salon hoặc bọn chính trị cơ hội thôi. Lười thì không bao giờ có quà.

    Vì trong giờ làm việc ở sở nên chỉ vào đọc vào những giờ nghỉ. Đại khái tôi muốn nói vài điểm chính:

    - Tôi không chủ trương không đối thoại, mà là muốn đối thoại chính trị thành công thì cần có những yếu tố hay điều kiện cần để thấy đối thoại sẽ có hữu ích hay thành công.
    - Tôi không chủ trương cấm vận VN mà chỉ đưa ra thí dụ một trong những áp lực có thể làm cho đối phương chịu ngồi vào để đối thoại thật sự.
    - Muốn “học tập người cộng sản” thì phải có “tài”, có “gene” của người CS là láu cá, tháu cấy, lừa bịp và thủ tiêu đối phương.
    - Người quốc gia học tập qua thực tế, qua kinh nghiệm. Ở VN thì qua Hiệp định Genève 1954, Hiệp định Paris 1973 và qua những người đi theo MTDTGPMN... Ở thế giới thì qua “đối thoại” với nhà cầm quyền CHDCNDTT (Bắc Hàn), “đối thoại” với nhà cầm quyền Iran... Bài học tốt nhất hiện nay là trường hơp Miến Điện.
    - Lâu nay tôi vẫn nghĩ, lãnh đạo tương lai ở VN phải là những người trong nước. Do đó ĐCSVN muốn đối thoại thì nên đối thoại với người trong nước là chính.

    Trần Thị Ngự viết:

    Tôi thì cho rằng rất nên "đối thoại" với chính quyền hiện nay và đồng ý phần nào với quan điểm của bác thanh niên cứu quốc. Tôi cho rằng các "đảng phái" chưa muốn hay không muốn đối thoại với chính quyền VN hiện nay có thể ở một trong ba trường hơp:
    1) Thực lực quá kém, không đủ khả năng "đối thoại," cứ nghe thấy CS là "rét."
    2) Không biết đấu tranh dân chủ là gì (cứ nghĩ chửi CS là . . . đủ).
    3) Là đảng cuội.
    Dù ở trường hợp nào, các "đảng phái" này, theo tôi, đều không ích lợi gì trong việc phát triển VN về dân chủ, kinh tế, hay văn hoá.

    Như đã nói trên, tôi không chủ trương không đối thoại với ĐCSVN “bằng bất cứ giá nào”.

    Nếu nói “các đảng phái thực lực kém, không đủ khả năng đối thoại” thì chưa chắc. Thử bỏ Điều 4 HP và cho nhân dân VN tự do thành lập các đảng phái và tự do hoạt động trong nước xem sao!

    Nếu nói “cứ thấy CS là rét" thì tại sao rét? Nếu các đảng phái được tự do hoạt động như ở các nước tư do, dân chủ pháp trị thì ai “rét” CS? NVHN, đúng ra là người Việt TNCS đang sống ở nước ngoài thì có gì mà phài “rét” CS? Tôi nghĩ họ “tởm” CS thì có!

    Không biết đấu tranh dân chủ là gì”!===>Cái nầy chắc phải “nhờ” bác Ngự chỉ dạy!

    Dù ở trường hợp nào, các "đảng phái" này, theo tôi, đều không ích lợi gì trong việc phát triển VN về dân chủ, kinh tế, hay văn hoá.”===> “Các đảng phái nầy”? Có nghiã là ngoài ĐCSVN???

    Trích dẫn:
    PV: Nếu đảng cộng sản Việt Nam tuyên bố công khai đối thoại với các đảng phải thì điều kiện cần thiết họ phải làm trước khi đối thoại là gì, trên quan điểm của Việt Tân, thưa Ông?

    Ông Lý Thái Hùng không cần đợi đảng cộng sản Việt Nam tuyên bố công khai đối thoại mà ngược lại các đảng phái cần tranh thủ tuyên bố công khai đối thoại với tất cả đảng phái như đảng CSVN, Vì Dân, THTNDC, THDCĐN, ...

    Đối thoại để làm gì ?
    - sau vài lần tiếp xúc, bước đầu hiểu biết nhau hơn về mục đích của mỗi bên
    - từ đó có cơ sở thiết lập từng điểm để giải quyết như sửa đổi HP dân chủ, trả tự do tù nhân chính trị, ...

    Các bác trong đảng Việt Tân, Vì Dân, THDCĐN cần nhanh chóng chuẩn bị và chủ động tích cực tranh thủ mặt trận chính trị đối thoại với tất cả đảng phái để đưa VN vào quỹ đạo văn minh, tiến bộ.
    Có chủ động đối thoại tích cực mới mong thành công gỡ từng khúc mắc cho VN.

    Tran Thi Ngự viết:

    Sao bác Sáu nóng thế.

    Tôi thì cho rằng rất nên "đối thoại" với chính quyền hiện nay và đồng ý phần nào với quan điểm của bác thanh niên cứu quốc. Tôi cho rằng các "đảng phái" chưa muốn hay không muốn đối thoại với chính quyền VN hiện nay có thể ở một trong ba trường hơp:

    1) Thực lực quá kém, không đủ khả năng "đối thoại," cứ nghe thấy CS là "rét."

    2) Không biết đấu tranh dân chủ là gì (cứ nghĩ chửi CS là . . . đủ).

    3) Là đảng cuội.

    Dù ở trường hợp nào, các "đảng phái" này, theo tôi, đều không ích lợi gì trong việc phát triển VN về dân chủ, kinh tế, hay văn hoá.

    Đâu có nóng gì đâu chị Ngự?!

    Tôi chỉ ngạc nhiên chút thôi! Chắc nhiều người biết chuyện Phạm Ngũ Lão ngày xưa đóng giả người đan sọt ngồi giữa đường, cố tình để bị lính của Hưng Đạo Vương đâm cho đùi chảy máu loe loét. Chỉ cốt để được "đối thoại" mấy phút với Hưng Đạo Vương -Nghe nói, lời lẽ thao thao như nước chảy, tiếng kêu như chuông- để thể hiện tài năng hưng dân, thịnh quốc của mình.

    Được CS mời chào "đối thoại" lại còn õng ẹo như con gái đôi tám (16=2x8).

    Nếu sợ, thì đặt điều kiện là không đối thoại kín, chỉ đối thoại mở, công khai!

    Có thể thăm dò, đòi hỏi thêm như là công khai nội dung cho cả đồng bào trong nước biết.

    Hoặc thêm điều kiện là NN không gây khó khăn trong việc nhập cảnh cho những người Việt có hoạt động chính trị ở nước ngoài, những người không cùng quan điểm với NNVN.

    Xem nhà nước ta trả lời ra sao, có ý kiến gì!? Từ đó mới có thể phán được là nên tiếp tục như thế nào!?

    PS.: Nếu quá sợ, thì lấy câu của cố TT Nguyễn Văn Thiệu ra làm sợi chỉ vàng xuyên suốt:

    Đừng nghe những gì CS nói, hãy xem những gì CS làm!!!

    Để đỡ lằng nhằng, "Bên Thắng Cuộc" khẳng định luôn bằng câu của CT Hồ Chí Minh:

    Sông có thể cạn, núi có thể mòn, xong chân lý ấy không bao giờ thay đổi!!!

    VN2006A viết:

    Kiểu của người quốc gia là kiểu thế như nào??? ông Hồng Lạc thử nói cho các thanh niên sinh ra và lớn lên trong môi trường XHCN VN nghe xem có hay không, biết đâu lại được nhiệt liệt hưởng ứng???

    Dĩ nhiên đối thoại thì phải có điều kiện!

    Điều kiện như thế nào thì phụ thuộc vào thực lực của các bên đối thoại, trên răng, dưới dế thì không thể đặt ra nhiều điều kiện!?

    đ/c Hồng Lạc nói đúng lắm, chỉ khi nào ĐCSVN bị áp lực mạnh mẽ có thể làm mất quyền lực, thì họ mới chịu nhượng bộ. Nhưng ai làm ra áp lực mạnh mẽ ấy???

    Điều kiện duy nhất mà các đảng phái chống cộng HN có thể đòi được là công khai, minh bạch nội dung của đối thoại!!! trong đó các đảng phái đối lập có thể đặt các câu hỏi về XH, về biển đảo...v...v...để thể hiện khả năng của chính mình.

    Người dân họ cũng muốn quan tâm 1 chút xem "bọn đó" làm cái trò gì chứ nhể???

    Xem ra mấy cái đám này không có lý tưởng, chỉ khoái Aktionismus, thỉnh thoảng nổ pháo tép để lòe đồng bào hải ngoại mà thôi.

    Không có khả năng, không muốn đối thoại. Trên răng dưới dế, nhưng lại khoái ra bộ. Nghe thấy người khác xuất thân XHCN đã sợ vãi nhái.

    Nhắc cho đ/c Hồng Lác biết, 4/5 dân số VN là trưởng thành trong môi trường XHCN, nhé. 1/5 thì hòa nhập với 4/5 kia từ lâu rồi.

    Câu hỏi đặt ra là các đ/c đấu tranh cho ai, vì ai???

    Sao bác Sáu nóng thế.

    Tôi thì cho rằng rất nên "đối thoại" với chính quyền hiện nay và đồng ý phần nào với quan điểm của bác thanh niên cứu quốc. Tôi cho rằng các "đảng phái" chưa muốn hay không muốn đối thoại với chính quyền VN hiện nay có thể ở một trong ba trường hơp:

    1) Thực lực quá kém, không đủ khả năng "đối thoại," cứ nghe thấy CS là "rét."

    2) Không biết đấu tranh dân chủ là gì (cứ nghĩ chửi CS là . . . đủ).

    3) Là đảng cuội.

    Dù ở trường hợp nào, các "đảng phái" này, theo tôi, đều không ích lợi gì trong việc phát triển VN về dân chủ, kinh tế, hay văn hoá.

    HongLac viết:
    thanh niên cứu quốc viết:

    Hãy học tập người cộng sản ngày xưa ở sự tổ chức, kỷ luật, dân vận, địch vận, cùng ăn cùng ở cùng làm với dân, sống ngay trong lòng địch, mở công xưởng tạo việc làm cho thanh niên, xây bệnh viện trường học, giành cảm tình của quần chúng và sự ủng hộ của dư luận quốc tế, dồn đối phương vào thế cô lập. Lúc đó tự khắc nó sẽ phải buông súng, không cần hỏi tại sao.

    “Học tập người cộng sản” theo kiểu trên thì chỉ có “thanh niên cứu Đảng” mới học thôi! Người quốc gia thì học tập kiểu khác.

    Cụm từ “đối thoại” phải được hiểu chi tiết hơn, đối thoại về vấn đề gì? Đối thoại chính trị là đối thoại giữa những đảng phái, khuynh hướng chính trị khác nhau. Đối thoại chính trị (political dialogue), muốn có thành công phải có điều kiện cần hay điều kiện tiên quyết (preconditions). Đảng CSVN (ĐCSVN) là bộ phận đang nắm vững quyền lực nên không dại gì chấp nhận đối thoại chính trị với kẻ thù có thể đe doạ quyền lực của mình, các đảng phái chính trị đối lập, trừ phi: ĐCSVN bị áp lực mạnh mẽ có thể làm mất quyền lực – ĐCSVN tỏ rõ thiện chí, tạo điều kiện cần cho một cuộc đối thoại chính trị. Miến Điện là một thí dụ cho các điều kiện nầy:

    - TT Thein Sein đứng trước áp lực quốc tế (cấm vận) và thấy sự lệ thuộc quá nhiều vào Trung Quốc có thể đưa đến mất nước.
    - TT Thein Sein đã tỏ rõ thiện chí và tạo điều kiện cần cho một cuộc đối thoại chính trị bằng cách: - Tuyên bố và đưa ra một lộ trình cho một cuộc cải cách chính trị - Chấp nhận sự hiện hữu và hoạt động của đối lập (bà Aung San Sư Kyi và các đảng đối lập khác) – Phóng thích một số tù chính tri.

    Xin hỏi bác HongLac những điều mà bạn "thanh niên cứu quốc" nói nên học tập ĐCS ở trên có gì sai ? Một đảng chính trị không cần những thứ đó chăng ? Không cần có tổ chức tốt, không cần có quần chúng ủng hộ, không cần đóng góp thiết thực cho xã hội, không cần tạo việc làm để có cơ hội gần gũi khai sáng thanh niên, chỉ biết nói suông và nói suông? Hehe, người ta gọi đó là loại chính trị salon ăn tục nói phét bác ạ. Kể cả khi đã có đa đảng thì những loại này cũng khg có cửa tham gia chính quyền đâu, đừng hoang tưởng người ta sẽ "mời" đối thoại.
    Đọc đoạn cuối còm thấy bác nói về Thein Sein, tôi kết luận rằng tư duy và khả năng làm chính trị của các bác ở bển quả thật quá tệ, nửa thế kỷ nay phe "quốc gia" vẫn không có gì khá hơn, hèn gì cứ vắt chân lên cổ chạy hoài.
    Hãy tìm hiểu cho kỹ xem bà Aung San Suu Kyi từ nước ngoài về nước hoạt động như thế nào, hòa vào dân chúng ra sao, đối đáp với chính quyền Miến Điện như thế nào. Đó mới là áp lực mạnh. Còn làm chính trị salon dốt nát kiểu kêu gọi cấm vận thì còn lâu đồng chí nhé, 30 năm cấm vận cũng không làm thằng độc tài nào trên thế giới rụng một cọng lông mà chỉ giúp nó mạnh hơn, càng đói nó càng dễ mị dân.
    Câu trước nói nó không dại gì chấp nhận đối thoại câu sau lại trông chờ nó tỏ rõ thiện chí trước, đúng là ngô nghê mâu thuẫn. Đang chờ chính trị gia HongLac kêu gọi thế giới cấm vận VN một lần nữa để VN có "rân chủ" đây. Ngán thật, các đồng chí này chắc không biết chơi cờ chứ đừng nói cờ thấp. Dốt thì phải học người ta, bảo thủ giấu dốt thì thua hoài là đúng rồi.

    Pages