Đinh Tấn Lực - Bạo Lực Sợ Bất Bạo Động

  • Bởi Admin
    09/12/2012
    5 phản hồi

    Đinh Tấn Lực

    Chuyện bên Mỹ:

    Bà Rosa Parks, người da đen, làm nghề thợ may, ngụ tại thành phố Montgomery thuộc tiểu bang Alabama ở miền Nam nước Mỹ, có lần đã quyết không chịu nhường ghế đang ngồi trên xe buýt cho một người đàn ông da trắng như luật định, vào thời nước Mỹ còn coi người da đen là nô lệ.

    Chuyện ngược đời đó xảy ra cách đây đã tròn 57 năm, vào ngày 01 tháng 12 năm 1955. Bà Rosa Parks là người da đen đầu tiên dám thách thức những điều luật phân biệt chủng tộc tại Alabama lên tới Tối Cao Pháp Viện cấp liên bang Hoa Kỳ, bằng phương pháp đấu tranh bất bạo động. Và thành công, sau khi người da đen ở Alabama đồng lòng tẩy chay hệ thống chuyên chở công cộng của tiểu bang này suốt 381 ngày. Đưa tới quyền bình đẳng sắc tộc ở Mỹ vào những năm sau đó.

    Bà Rosa Parks được trao tặng Huân Chương Danh Dự của Quốc hội Mỹ, Huân chương Tự Do của Tổng thống Mỹ, và được nước Mỹ chính thức vinh danh là “Bà Mẹ Của Đấu Tranh Nhân Quyền”. Ngay cả chiếc xe buýt mà bà Rosa Parks từng tỏ lời chối từ làm nên lịch sử năm 1955  đó cũng được giữ nguyên trong viện bảo tàng của ông tổ xe hơi Mỹ Henry Ford.

    Bà Rosa Parks và cả nước Mỹ đều may mắn ngang nhau: Một phụ nữ kiên cường đẩy cả nước Mỹ vượt qua tệ nạn kỳ thị màu da để cất cánh và giữ vững vị trí siêu cường trong nhiều thập niên dài. Bởi, ngược lại, chỉ cần Montgomery là một thành phố ven đô của CHXHCNVN, thì chắc chắn bà Rosa Park đã bị bắt cóc/bắt giam/thẩm cung/mớm cung/ép cung/buộc đọc lời nhận tội trước máy truyền hình và nhận được một bản cáo trạng 19 trang của viện kiểm sát nhân dân tối cao về tội “tuyên truyền lật đổ chính quyền nhân dân”, vì đã biết đến phương thức đấu tranh bất bạo động!

    rosa-parks-posters

    Vẫn chuyện bên Mỹ:

    Tháng 4 năm 1960, một nhóm sinh viên (cả da đen lẫn da trắng) thuộc các đại học Vanderbilt University, Fisk University, và một số trường cao đẳng khác ở thành phố Nasville, tiểu bang Tennessee, đã thành lập một Ủy Ban Điều Hợp Sinh Viên Đấu Tranh Bất Bạo Động. Mục tiêu họ nhắm tới là quyền được phục vụ bình đẳng tại các quầy ăn uống trong các thương xá, vào thời nước Mỹ còn cấm người da đen vào các nơi đó. Phương thức đấu tranh bất bạo động được chọn lựa là tọa kháng. Cẩm nang hướng dẫn họ có tên là “10 quy luật hành động của phong trào  Tọa Kháng đấu tranh cho dân quyền”.

    Theo đó, họ thành lập nhiều nhóm sinh viên ăn mặc đẹp và giữ phong thái lịch sự, tuần tự vào ngồi ở các quầy ăn trưa trong các thương xá Woolworth, và sẽ không tỏ lộ bất kỳ phản ứng gì khi bị từ chối phục vụ/bị xua đuổi/bị mắng chửi/bị hành hung… thậm chí, cả khi bị bắt về bót tạm giam. Họ sẵn sàng về bót cảnh sát, hết đợt này đến đợt khác, cho tới khi các đồn bót đầy ứ, hết chỗ. Khi các báo đăng tin càn quét, họ dấy lên phong trào tẩy chay việc mua sắm ở các thương xá kỳ thị đó.

    Sau cùng, ngay sau vụ đặt bom phá nhà ông Alexander Looby, một luật sư da đen trong thành phố, hơn 2500 dân chúng địa phương, cả da đen lẫn da trắng, đồng loạt kéo đến tòa thị chính biểu tình để chất vấn chính quyền. Ở đó, cô sinh viên nho nhã từng là á hậu của bang Illinois là Diane Nash đã hỏi thẳng viên Thị trưởng Ben West: “Ông có cảm thấy rằng đó là điều sai quấy khi kỳ thị một người khác chỉ đơn thuần vì chủng tộc hay màu da của họ không?”. Ông West, ở vị trí của một con người chứ không nhất thiết là một thị trưởng, đã chân tình và thẳng thắn trả lời là ”Có!”. Báo chí tường thuật rõ điều đó. Thế là tất cả các quầy ăn trưa trong thương xá thành phố đều phải đón nhận và phục vụ người da đen.

    Mười quy luật hành động của Phong trào Tọa kháng này lan sang các bang lân cận, làm nền cho cuộc mít-tinh tại thủ đô Hoa Thịnh Đốn, quy tụ hơn một triệu người Mỹ, cả da đen lẫn da trắng, cùng chấm dứt vĩnh viễn nạn kỳ thị màu da ở Mỹ.

    Cô Diane Nash được vinh danh nhiều lần trên sách, trên phim, và tại các viện bảo tàng Dân Quyền Quốc Gia, thư viện của Tổng thống J. F. Kennedy, thư viện của Tổng thống L. B. Johnson… Tựa sách của tác giả David Halberstam đã ghi tên cô là “Ngọn lửa của Phong trào Đấu tranh cho Dân Quyền”.

    Nước Mỹ, bấy giờ, lại thêm một may mắn có cô Diane Nash quyết chí lấp đầy hố sâu kỳ thị để cùng nắm tay nhau phát triển vượt bực như một quốc gia tiến bộ và nhân bản. Những con người cô thế đó đã thắng chính quyền nhờ vào ý chí đấu tranh bất bạo động nhưng quyết liệt đến cùng, đã chinh phục được số đông và dư luận báo chí, và đã gây áp lực đủ mạnh để tạo ra sự thay đổi, ngay từ những suy nghĩ của đối phương. Họ chẳng cần lật đổ chính quyền. Họ chỉ áp dụng kiến thức đấu tranh bất bạo động để làm cho sinh hoạt xã hội nhân bản hài hòa và tiến bộ hơn.

    Ngược lại, nếu thương xá Woolworth nằm cạnh bờ hồ Gươm, hoặc nếu ngài thị trưởng Ben West có thẻ CMND mang tên Nguyễn Thế Thảo hay Phạm Quang Nghị, thì ắt hẳn cô Diane Nash cũng đã được sở hữu một bản cáo trạng 19 trang khác của viện kiểm sát nhân dân tối cao về tội “tuyên truyền lật đổ chính quyền nhân dân”, vì đã rao truyền phương thức đấu tranh bất bạo động! Hoặc chí ít cũng là một bản án 4 năm tù giam và 3 năm quản chế về tội “tọa kháng tại gia”, như anh thư Phạm Thanh Nghiên của thành phố hoa phượng ngấy màu đỏ ở đây.

    Civil Rights Movement in 1960

    Tới chuyện xứ mình:

    Đấu tranh bất bạo động, cho dù là để đòi nhà/giữ đất/kêu oan/vạch mặt cường hào/tố cáo tham nhũng/giành quyền làm người… đều tự động biến thành tội danh “lật đổ chính quyền nhân dân”.

    Bản cáo trạng mới nhất từ viện kiểm sát nhân dân tối cao của CHXHCNVN đã chính thức tố cáo nhiều điều và kết án tại chỗ nhà nước này:

    Thứ nhất là đã vạch mặt đảng và nhà nước CHXHCNVN vi phạm hiến pháp và luật pháp do chính nó đẻ ra: Tùy tiện bắt cóc/giam giữ/cách ly/thẩm cung dài hạn 17 thanh niên Công giáo và Tin Lành không theo đúng trình tự pháp lý.

    Thứ hai là đã dàn trải ra hàng loạt dữ kiện về danh tính, nơi chốn, thời gian, sinh hoạt… mà không một ai có thể kiểm chứng được. Tức là nhà cầm quyền xứ này tùy tiện mớm cung/ép cung theo kịch bản đầy sáng tạo của công an, sao cho đạt thành phẩm là những bản chép lại cùng chữ ký nhận tội của nạn nhân. Kỹ thuật này vừa phi nhân vừa lỗi thời và cần được dẹp bỏ.

    Thứ ba là đã khẳng định trước dư luận thế giới rằng đảng và nhà nước CHXHCNVN chủ trương dấu dốt để cai trị và đẩy mạnh chính sách ngu dân để toàn trị. Cho nên, tri thức trở thành điều cấm kỵ, và mọi loại kỹ năng thuyết trình hay kỹ năng lãnh đạo đều là phạm pháp. Cũng từ đó, bất kỳ kiến thức đấu tranh bất bạo động nào cũng đều là vi hiến/vi luật, cho dù đó là những kiến thức nhằm xây dựng ý thức công dân để giúp đổi mới xã hội theo hướng tích cực.

    Thứ tư là đã tự chứng minh trước dư luận quốc tế về ý chí độc tài và khả năng trấn áp nhân dân bằng bạo lực, thông qua các cuộc diễn tập quy mô chống lại đám đông, và thông qua những bản cáo trạng ghép tội mơ hồ cho những thanh niên nhiệt tình vận động thêm người đồng ý với giải pháp bất bạo động để đổi mới đất nước. Thậm chí, sử dụng danh tính của một đảng khác để lồng ghép thành tội danh cho những cá nhân nặng lòng với dân tộc và chỉ mong ra sức dân chủ hóa đất nước bằng phương thức ôn hòa. Ở một tương lai gần, sẽ không ai ngạc nhiên khi thấy hiến pháp VN được tu chính bằng một điều khoản mới lạ: Tất cả những công dân nào chống lại sự tụt hậu và đặc biệt là chống hiểm họa ngoại xâm đều mắc tội …Việt Tân.

    Thứ năm là đã lấy nỗi ám ảnh của lãnh đạo ra làm lý cớ đàn áp nhân dân. Thế nào là “lật đổ chính quyền nhân dân”? Chính quyền này có thực sự do nhân dân bầu ra để phục vụ nhân dân theo từng nhiệm kỳ không? Nếu nó đã từng thay đổi nhân sự theo từng nhiệm kỳ, chỉ bằng hiệp thương hay bằng nghị quyết đại hội mà không cần bạo lực, thì có được coi là tự mình lật đổ không?

    Nếu không coi đó là lật đổ thì tại sao những người chủ đất nước vận động thay đổi hệ thống và nhân sự quản lý đất nước (cho hữu hiệu hơn nhiệm kỳ trước) lại bị nhà nước bắt cóc/bắt giam/ép cung/lên cáo trạng “lật đổ chính quyền nhân dân”?

    Nếu đủ tự tin rằng đảng và nhà nước XHCN này là mẫu mực và được lòng dân thì hà cớ gì lại không dám cạnh tranh lành mạnh với đảng phái khác bằng cách tổ chức trưng cầu dân ý để dân chọn lựa?

    Tại sao lại hèn hạ dùng tên gọi của đảng phái khác để ghép tội cho những người bất đồng chính kiến với mình?

    Tại sao lại phải dùng đến nỗi sợ hãi của chính mình để dán nhãn cho người khác rồi lấy đó làm lý cớ đàn áp họ bằng bạo lực vũ trang?

    Thứ sáu là những bản cáo trạng loại này đã không chứng minh được tội trạng của các nạn nhân, mà ngược lại, đã tự triển lãm tội ác có tổ chức về nỗ lực chà đạp nhân quyền và dân quyền trên phạm vi cả nước, và đã biểu lộ toàn vẹn sự khiếp hãi của lãnh đạo đảng và nhà nước này khi thấy nhân dân tự tìm hiểu và quán triệt được phương thức đấu tranh hiệu quả mà không cần vũ lực.

    Thứ bảy là nó đã hiển thị bằng độ phân giải cao bộ mặt phản quốc, một khi đảng và nhà nước cực lực lên án người dân viết những chữ “HS-TS-VN”, tức “Hoàng Sa Trường Sa là của Việt Nam” là phạm pháp. Pháp đó là pháp của nước nào mà nhân dân vi phạm khi họ ra sức giành lấy chủ quyền cho Việt Nam?

    Cáo trạng như thế thì chẳng hóa ra, nhân dân chỉ được hành xử như dàn lãnh đạo bán nước là thi đua xum xoe 16 chữ vàng/bốn tương/bốn tốt? Hoặc phải viết “HS-TS-TQ”, tức “Hoàng Sa Trường Sa là của Trung Quốc”… thì mới hợp hiến hợp pháp?

    Thứ tám là đã tự rọi đèn vào tính hàm hồ và hám quyền cố hữu của lãnh đạo đảng và nhà nước xứ này, một khi nó dám mạnh dạn tỏ bày với thế giới rằng ngay trong thời đại ứng dụng kỹ thuật số để phát triển hôm nay thì …viết blogs là có tội.

    Nhà nước tự minh xác rằng nó không có khả năng chứng minh các blogs viết sai sự thật chỗ nào, bởi không thể bưng bít được dữ kiện về nợ xấu/lạm phát/Vinashin/Vinalines/ruộng Văn Giang/đầm Cống Rộc/đập sông Tranh/tàu Bình Minh bị cắt cáp gần bờ… Nó chỉ đuối sức chạy đua với làng dân báo, thấy ra cả dàn tuyên giáo lẫn 4T bỗng dưng đột quỵ sau khi tiêu sạch ngân sách (điển hình là tạp chí hội nhà văn chuyên viết “sự thật” theo định hướng của đảng). Và nó động kinh/lồng lộn lên một khi thấy giới dân báo đã chiếm gần hết số lượng độc giả quan tâm của VN cả trong lẫn ngoài nước.

    Nó bó tay với xu thế thời đại là tẩy chay báo đảng mà không cần biểu ngữ hay loa cầm tay.

    Còn nếu ghép tội blogs chỉ vạch cái xấu của đảng… thì thử hỏi mấy cái đại hội phê và tự phê nhằm quán triệt nghị quyết 4 vừa qua, tốn hao biết bao là tiền của của nhân dân, chỉ nhằm để khuyến khích quan chức các cấp tự vạch trần mặt tiêu cực của nhau và của đảng, ở ngay cả cấp bộ cao nhất là chủ tịch nước và tổng bí thư đảng hay đồng chí “X”, thì tại sao không gô cổ khẩn cấp chúng lại về tội phơi trần cái xấu cần giấu?

    Mà không làm được điều đó thì làm sao trả lời khi thế giới phỉ nhổ về hành vi chà đạp quyền tự do ngôn luận và trù úm những người ngoài đảng dám nói lên sự thật?

    17tnCG

    Đọ chuyện:

    Từ những chuyện tây lẫn chuyện ta vừa kể, đều có liên hệ mật thiết tới đấu tranh bất bạo động, người ta rút ra được những kết luận nào?

    Một là đấu tranh bất bạo động không nhằm lật đổ chính quyền. Cáo trạng để áp án vào tội danh đó đồng nghĩa với sự sợ hãi cao độ của cái tự nhận là chính quyền đối với kiến thức đấu tranh bất bạo động giành lấy quyền sống đúng nghĩa con người.

    Hai là kỹ năng thuyết trình/vận động người khác hay kỹ năng lãnh đạo không nhằm lật đổ chính quyền, mà là nhu cầu trau dồi của những người quản lý từ cấp công ty tới cấp quốc gia. Cáo trạng để áp án những người ham học hỏi đó đồng nghĩa với tố chất bất cần sự thuyết phục và bất chấp cả khả năng quản lý ở dàn lãnh đạo của cái tự nhận là chính quyền hiện nay.

    Ba là luật pháp CHXHCNVN không có điều khoản nào kết tội chống xâm lược. Cáo trạng để áp án những công dân biểu tỏ ý chí chống xâm lược đích thị đồng nghĩa với sự rao truyền chủ trương bán nước của cái tự nhận là chính quyền, và đích thị là kỹ thuật tự đánh bóng bảng hiệu Hèn Với Giặc-Ác Với Dân.

    Bốn là các đảng phái khác ở VN, kể cả Việt Tân, chưa từng tạo ra những tội ác có tổ chức đến mức kinh thiên động địa như Đấu tố cải cách ruộng đất/Chôn sống tập thể đận Mậu Thân/Diệt tư thương/Tù cải tạo/Đẩy dân ra biển/Bỏ mặc ngư phủ sống chết  ngư trường Biển Đông… Tức là, Việt Tân không gây tội và nhất định không phải tội. Cáo trạng để áp án bằng tội danh Việt Tân cũng đồng nghĩa với sự phô trương nỗi khiếp sợ đối với chính nghĩa của đại khối nhân dân quyết tâm chống tụt hậu, chống hiểm họa ngoại xâm và chống cả sự hèn hạ trước lũ giặc ngoại xâm.

    Tóm lại, đó là bản cáo trạng 19 trang của chính cái tự nhận là Chính quyền của bạo lực, bằng bạo lực và cho bạo lực là nó đang khiếp sợ phương thức đấu tranh bất bạo động và những người chủ xướng đấu tranh bất bạo động.

    Chưa bao giờ rõ thế và có lẽ cũng sẽ chẳng bao giờ rõ hơn thế!

    Nó sợ!

    08-12-2012. Kỷ niệm 50 năm ngày báo chí Mỹ bắt đầu cuộc đình công 114 ngày tại New York – Đánh dấu vượt mức 127.000 người ký tên TNT “Triệu con tim-Một tiếng nói” gửi LHQ.

    Blogger Đinh Tấn Lực

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Mua súng, dao giết người được giao hàng tận nhà

    Những loại mã tấu, dao, kiếm… không chỉ được bán công khai tại các khu chợ ở TPHCM mà ngay cả việc sở hữu một khẩu K59 cũng không khó với dân có tiền. Thậm chí, nếu cần chỉ một cuộc điện thoại, “hàng nóng” sẽ được giao tận nhà.

    “Muốn là giang hồ phải có “bùa” (dao, kiếm, mã tấu) trong người. Có “bùa” thì không nhóm nào dám động vào mình. Muốn có bùa thì ra chợ Dân Sinh, quận 1 mà mua”- Hùng “còi”, một giang hồ mới nổi ở khu nghĩa địa Bình Hưng Hòa, quận Tân Phú mách nước cho tôi khi muốn tham gia vào nhóm của Hùng.

    “Hàng” bán khắp nơi

    Theo lời Hùng, sáng 15-12, tôi tìm đến chợ Dân Sinh trên đường Nguyễn Thái Bình, quận 1 hỏi mua dao bấm và mã tấu. Tại cửa hàng Nam Chiến, tôi thận trọng hỏi dò người đàn ông khoảng 50 tuổi “ở đây bán dao bấm cũ không”.

    Ông chủ cửa hàng lặng lẽ lấy trong hộp sắt cất kĩ trong đám đồ cũ ra đưa cho tôi 3 dao bấm còn khá mới rồi giới thiệu: “Hàng mới của Trung Quốc, còn lưỡi lê hay dao của ngụy (lính Việt Nam cộng hòa-PV) vừa hết hàng, tuần sau sẽ có”.

    Lấy 3 con dao dài 20cm được bọc trong túi da đen, chủ cửa hàng nói “dao bấm đa năng rất sắc bén”. 3 con dao có nhiều tác dụng khác nhau, còn có cả đèn pin và quẹt lửa…, giá mỗi con 200 nghìn đồng.

    “Trước dao bấm được bán thoải mái nhưng giờ quản lý chợ cấm bán, bọn em bán trộm vì sợ mấy ổng biết bắt thu rồi phạt nữa, anh mua thì mua mau mau không mấy ông thấy”- cô gái tại cửa hàng Hoa Biên ở chợ Dân Sinh nói.

    Tại chợ đồ cũ trên đường Nguyễn Kiệm, quận Gò Vấp, mặt hàng dao kiếm được bày bán tự do. “Dao bấm, mã tấu, kiếm… loại nào cũng có”- anh Toàn bán dạo ở chợ đồ cũ Nguyễn Kiệm mời chào.

    Do không thích mấy loại dao nơi đây, tôi hỏi Toàn có nơi nào bán kiếm nữa không, người này cho biết: “Cái đó dễ thôi, huynh kiếm một thằng mài dao kéo nào đó, đặt nó làm rồi vài ngày lấy”.

    Sau khi cho tôi số điện thoại một người tên Đức, chuyên mài dao kéo tại khu Bình Hưng Hòa, tôi gọi Đức hỏi về đặt hai thanh kiếm. “Cũng được. Chỗ quen biết thì tao lấy 600 ngàn một cặp, được thì tao làm”- người mài dao kéo tên Đức mặc cả.

    Tôi đồng ý và chỉ 3 hôm sau ông Đức mang cặp phớ dài 50cm tới. Hùng còi cho tôi biết, tất cả dân lang thang ở đây đều đặt hàng của “lão” Đức. Giá cũng rẻ mà lại chỗ quen biết, lâu lâu có mài lại thì lão mài miễn phí cho.

    Không chỉ dao, phớ dễ mua mà ngay cả kiếm Nhật, đả đao cũng mua dễ. Thấy “Hiệp sĩ chim lợn”- một nickname rao bán kiếm nhật trên mạng, tôi gọi điện hỏi mua, người này cho biết gian hàng của mình có 20 mặt hàng nhưng chủ yếu là kiếm Nhật các loại dài từ 80cm đến 1,2m.

    Ngoài ra còn đao, phớ lưỡi lê, roi điện… Người này dặn: “nếu mua cứ chọn mẫu mình sẽ đem đến tận nhà giao hàng”. Chọn được cặp kiếm Nhật loại 1,1m giá 4 triệu/ cặp và 1 thanh đả đao giá 1,8 triệu đồng tôi hẹn thì được người này thông báo sẽ giao mang tới nhà.

    Đúng hẹn 3 giờ chiều, người thanh niên mang 2 thanh kiếm và một thanh đao đến. “Nói là kiếm Nhật nhưng thực ra hàng tụi em nhập về đều từ Trung Quốc”- người giao hàng nói. Tuy nhiên, theo người này những loại kiếm này bán rất chạy không chỉ ở TPHCM mà cả Bình Dương và Đồng Nai.

    Giao súng tận nhà

    “Bỏ hơn 4 triệu ra mua hai thanh kiếm hả. Chú mày có vấn đề rồi, giá đó anh giới thiệu chú mày mua được 3 khẩu súng điện loại bắn ngất hay tậu được hẳn một khẩu K54 với 20 viên đạn”- Hưng, 46 tuổi, chuyên nhập khẩu hàng thời trang quần áo lót trên đường Âu Cơ, quận Tân Bình nói với tôi.

    Hưng cho biết nếu cần súng K54 hay K59, anh ta sẽ giới thiệu đến một cô gái sống tại Lào nhưng thường xuyên về Sài Gòn.

    Loại súng điện mà Hưng giới thiệu là loại súng bắn ngất, bắn được với cự ly chục mét, có viên đạn to như bao diêm. Khi bắn, đạn chạm vào người sẽ phóng ra một luồng điện và kết quả là người trúng đạn sẽ ngất ngay lập tức. Sau khi giới thiệu Hưng liền gọi điện cho ai đó hỏi còn hàng không, bên kia trả lời hết hàng rồi, tuần sau mới có.

    “Thằng bán hàng này ở đường 3-2, quận 10. Hàng Trung Quốc thôi nhưng nó bán đắt như tôm tươi, anh hay lấy cho anh em bạn bè chỗ nó và anh cũng có 1 cây. Mỗi khẩu súng nó bán đều đi kèm với 3 viên đạn, một xạc điện, nhưng nếu muốn mua thêm đạn thì bỏ thêm 150 nghìn đồng/viên”-Hưng cho biết.

    Tôi tỏ vẻ thất vọng và hỏi xin số của cô gái bên Lào mà Hưng giới thiệu để hỏi đặt hàng. Người phụ nữ mà Hưng giới thiệu tên Hoa, gọi là Hoa “thọt” quê Long An nhưng qua Lào sống làm việc 8 năm nay.

    Hoa thường về Sài Gòn khi có ai đó đặt hàng súng, đồ kích dục… “Anh muốn lấy loại nào, K54 giá 5,5 triệu bao thêm 20 viên đạn, K59 đắt hơn giá 8,5 triệu cũng bao 20 viên đạn. Hàng của mình là hàng nhập từ Thái, nếu lấy 3 ngày nữa mình về sẽ mang về”- Hoa hẹn.

    Đúng hẹn 3 hôm sau, Hoa đã mang khẩu K54 về cho tôi và hẹn tôi tại một căn nhà nhỏ trong con hẻm ở khu chợ Cầu, quận 12 xem hàng. Sau một hồi ngồi nói chuyện bình thường nghe ngóng có ai theo không, Hoa đưa tôi vào nhà vệ sinh coi hàng.

    “Em không chuyên về mấy loại này, nhưng có ai nhờ thì lấy về thôi, hàng nhập từ Thái qua Lào chứ không dám đi qua Campuchia, đi qua đó bị tóm ngay”- Hoa cho biết.

    “Chị mang hàng này về không sợ bị bắt hả” - tôi hỏi. “Bắt thì ai cũng sợ nhưng khó bắt lắm, vì em có mấy khi về một mình đâu anh, lại không đi qua đường chính mà đi đường bí mật”- Hoa cười trả lời.

    Sau một hồi coi hàng, tôi từ chối mua với lý do hàng bị kẹt nòng và không ưng ý, Hoa liền chửi tục rồi phán: “Ông mua bán kiểu này ai dám bán cho ông, không mua thì thôi, thiếu gì thằng đang cần hàng này, không lấy thì trả 100 ngàn tiền coi hàng đi cha”.

    Qua một người giới thiệu, tôi gọi điện cho H., một trùm bán súng Airsoft colt. Hỏi mua hàng, H., giới thiệu: “Em mới nhập về mấy con súng Airsoft do Nhật sản xuất, sử dụng gas, tự động lên đạn có thể xài đạn nhựa, thủy tinh và bi sắt. Cầm chắc và nặng tay cảm giác như thật”.

    Khi hỏi độ sát thương, H. khoe: “Nếu anh dùng đạn bi sắt thì cách 3-5m nã vào đầu cũng có thằng tiêu”.

    Hỏi giá của loại súng này, Hùng bảo 3 triệu đồng/cây. Khi tôi liên hệ số điện thoại 01645422… giọng một thanh niên cho biết đang cần bán khẩu K59 cùng hộp tiếp đạn còn 5 viên. Người này nói đang ở Hà Nội và bán với giá 3 triệu đồng.

    (Theo TP)

    http://vietnamnet.vn/vn/kinh-te/101646/mua-sung--dao-giet-nguoi-duoc-giao-hang-tan-nha.html

    Như thế này làm sao không giết người như ngóe???!!!

    Chuyện này không lo, lại lo đi bắt bớ người biểu tình, trả thù người bất đồng chính kiến!

    Phải chỉ tận tay, day tận mặt.....không nên đổ lỗi chung cho "nhà nước", "chính phủ"; đó chính là Nguyễn Tấn Dũng, Thủ Tướng đương nhiệm là người chịu hoàn toàn trách nhiệm của mình trước Nhân Dân.
    Đó là TỘI ÁC.

    Trích dẫn:
    Ngược lại, nếu thương xá Woolworth nằm cạnh bờ hồ Gươm, hoặc nếu ngài thị trưởng Ben West có thẻ CMND mang tên Nguyễn Thế Thảo hay Phạm Quang Nghị, thì ắt hẳn cô Diane Nash cũng đã được sở hữu một bản cáo trạng 19 trang khác của viện kiểm sát nhân dân tối cao về tội “tuyên truyền lật đổ chính quyền nhân dân”, vì đã rao truyền phương thức đấu tranh bất bạo động!

    Đổ tội cho những cái tên Nguyễn Thế Thảo hay Phạm Quang Nghị thì hơi oan và không "chính chủ" cái phần trách nhiệm.

    Sở dĩ cô Diane Nash hỏi một cách thẳng thắn như thế và được Thị trưởng Ben West trả lời ngay tình như thế, là bởi bản chất nhân văn của người Mỹ. Một thị trưởng Mỹ không được huấn luyện để lên lớp người trẻ với những lập luận khuôn đúc, với thứ ngôn ngữ đóng hộp.

    Ngay tình được đem ra để đối đãi với thẳng thắn. Đó là người Mỹ, tính cách Mỹ. Và để hỗ trợ cho quốc hồn quốc túy đó, người Mỹ đã dùng mọi biện pháp có thể được để định chế hóa tự do ngôn luận. Cô Nash có thể vững tin tuyệt đối là cô không bao giờ có thể bị kết tội ở tòa án Mỹ khi hỏi câu đó.

    Việt Nam thì khác! Chúng ta phủ nhận tự do ngôn luận ở mọi bước có thể, và khi không biện minh được thì viện cớ tự do ngôn luận là giá trị do phương Tây áp đặt!

    Đấu tranh bất bạo động, cho dù là để đòi nhà/giữ đất/kêu oan/vạch mặt cường hào/tố cáo tham nhũng/giành quyền làm người… đều tự động biến thành tội danh “lật đổ chính quyền nhân dân”.

    -------------------

    Đọc câu này, để giải thích có thể hiểu cái bọn "cường hào", "tham nhũng" ... chính là cái bọn sâu bọ núp bóng "chính quyền nhân dân". Tụi này đầy đủ nhãn mác, có thể vừa là công an, vừa là đại biểu, vừa là VKS, vừa là UBND, ... kiêm cả "cường hào", "tham nhũng"

    Trương Tấn Sang đã thừa nhận việc này rồi

    Ông Đinh Tấn Lực,
    Tôi thực sự là Fan của ông. Ông đã viết "Không dư chữ, không thiếu chữ", "Không dư ý, không thiếu ý". Vừa đủ, vừa tròn, người đọc nếu không hiểu thì nên vào TRUNG ƯƠNG ĐẢNG.