Thư khẩn của 144 nhân sỹ trí thức kính gửi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang

  • Bởi Admin
    02/11/2012
    17 phản hồi

    CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
    Độc lập - Tự do - Hạnh phúc
    Ngày 30 tháng 10 năm 2012

    Kính gửi: Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang

    Tiếp theo thư của các cháu sinh viên trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm Thành phố Hồ Chí Minh gửi Chủ tịch Nước ngày 20.10.2012 và nhằm hậu thuẫn cho đề nghị chính đáng của sinh viên, chúng tôi, những người ký tên dưới đây, trân trọng kính gửi đến Chủ tịch Nước những ý kiến và kiến nghị sau đây.

    Vừa qua, theo dõi thông tin trên mạng, chúng tôi hết sức bức xúc về tin nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên, trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm, bị công an bắt. Công an chỉ mới thừa nhận bắt giữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên dù trước đó họ phủ nhận. Bạn học của Phương Uyên cho biết khi tràn vào phòng trọ bắt cô hôm 14/10, công an chỉ nói lý do là “để điều tra về các truyền đơn chống Trung Quốc” mà không hề có bất kỳ một lệnh bắt hay một văn bản nào. Sau 10 ngày kể từ khi sinh viên này bị bắt, gia đình Phương Uyên mới chính thức nhận được thông báo của công an tỉnh Long An về việc bắt giữ người để điều tra về hành vi “tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam theo điều 88”.

    Hầu hết bạn bè đều nói rằng, Phương Uyên, Ủy viên Ban Chấp hành Chi đoàn Thanh niên Lớp 10CDTP1 của trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm Thành phố Hồ Chí Minh là “một người bạn tốt, hiền ngoan và học giỏi, rất năng động trong những hoạt động của trường lớp, hòa đồng với bạn bè…”. Mẹ của Phương Uyên thì cho biết đã được công an thông báo lý do bắt giữ cô là vì tội “tuyên truyền chống Nhà nước”. Bà nói: “Theo lời thuật lại của cháu Phương ở chung phòng với nó nói là Uyên bị bắt vì làm bốn câu thơ chống Trung Quốc. Nói vậy chứ không biết rõ ràng, nhưng thực chất cháu Uyên ghét Trung Quốc thì khi tôi lên công an phường Tây Thạnh thì tôi mới biết. Người ta kể lại là cháu Uyên trả lời mấy chú công an là nó rất ghét Trung Quốc. Nếu như cháu Uyên ghét Trung Quốc thì tôi nghĩ nó không sai trái gì hết.

    Những bạn cùng lớp của Nguyễn Phương Uyên tại trường Đại học Công nghiệp Thực phẩm Thành phố Hồ Chí Minh đã viết một đơn cầu cứu khẩn cấp gửi Chủ tịch Nước để xin can thiệp giúp cho Nguyễn Phương Uyên sớm trở về với gia đình, với trường lớp và thầy cô. Bức thư viết: “Về việc làm của bạn Nguyễn Phương Uyên xét cho cùng tất cả đều xuất phát từ tinh thần yêu nước của tuổi trẻ. Đã là tuổi trẻ thì luôn thể hiện tinh thần và thái độ của mình một cách trong sáng dù đôi khi bồng bột, luôn muốn thử sức mình và đôi khi phải chịu đựng sự vấp ngã trong cuộc sống. Tuy nhiên, dù với cách thức thể hiện như thế nào, chúng cháu luôn luôn tin rằng tận trong thâm tâm của bạn Nguyễn Phương Uyên vẫn mang tinh thần giống như những gì mà bác đã gửi đến chúng cháu nhân ngày Quốc Khánh 2 tháng 9: “Phải biết hổ thẹn với tiền nhân, với những bậc tiên liệt về những yếu kém, khuyết điểm của mình đã cản trở bước đi lên của dân tộc. Hổ thẹn không phải để bạc nhược, mất ý chí mà để vươn lên gấp hai, gấp ba, để tiếp tục đi tới với tư thế vững vàng, khí phách hiên ngang vốn là truyền thống dân tộc, góp phần làm cho đất nước ta phát triển và trường tồn mãi mãi.

    Trong chúng tôi cũng có những người đã từng đứng trên bục giảng và hiểu được tâm trạng của tuổi trẻ. Có những người từng là tù Côn Đảo trước 1975,vốn từng trải qua tâm trạng của tuổi thanh niên bị kẻ thù giam cầm khủng bố khi tham gia cách mạng, có người bị chính quyền của chế độ cũ bắt không cho gia đình biết theo kiểu cách như công an ta vừa bắt cô sinh viên 20 tuổi Phương Uyên cũng trạc tuổi chúng tôi dạo ấy, nhằm lung lạc tinh thần tuổi trẻ và gây hoang mang cho gia đình. Tâm trạng của chúng tôi khi ấy là chỉ thầm mong sao cha mẹ mình biết tin, chứ bản thân mình vốn đã xác định “dấn thân vô là phải chịu tù đày, là gươm kề tận cổ, súng kề tai, là thân sống chỉ coi còn một nửa”,vì vậy “Dù ai ngon ngọt nuông chiều, cũng không nói yêu thành ghét. Dù ai cầm dao dọa giết, cũng không nói ghét thành yêu” như những dòng thơ mà chúng tôi đã thuộc nằm lòng từng giục giã tuổi trẻ có lương tri, biết sống cuộc sống có ý nghĩa, không chỉ “hiền ngoan” để trở thành phường “giá áo túi cơm”, khuất phục trước cường quyền, áp bức và bất công.

    Trên bục giảng cũng như trong cuộc sống gia đình và trên đường phố, đường làng, chúng tôi từng dạy dỗ con cháu mình phải sống có hoài bão cao đẹp, biết rèn luyện phẩm chất và trí tuệ để trở thành người hữu ích cho xã hội. Chừng nào Biển Đông còn dập dồn những con sóng xâm lược của các thế lực hiếu chiến trong giới cầm quyền Bắc Kinh thì tuổi trẻ Việt Nam phải nung nấu và tỏ rõ tinh thần yêu nước, khí phách quật cường của Bà Trưng, Bà Triệu, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Trần Quốc Toản, Lê Lợi, Nguyễn Huệ từng viết nên những trang sử vàng của dân tộc, từng khắc trên cánh tay hai chữ Sát Thát, đánh tan tác quân xâm lược “ra đến biển chưa thôi trống ngực, về đến Tàu còn đổ mồ hôi” như Nguyễn Trãi từng viết trong “Bình Ngô Đại cáo”! Phải thường xuyên nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết căm ghét, phỉ nhổ những Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống do “úy tử tham sinh”, muốn “ngôi cao, lộc lớn” đã hèn nhát cúi đầu theo giặc, treo một tấm gương nhơ bẩn trong lịch sử, muôn đời bị nhân dân nguyền rủa.

    Chính vì thế, khi cháu Phương Uyên vì lòng yêu nước, ghét kẻ thù xâm lược, không chịu “hiền lành, ngoan ngoãn” như bản tính vốn có của cháu, mà dám dấn thân vào chuyện “mạo hiểm”, thì những người làm cha chú như chúng ta, trong đó có Chủ tịch Nước, cần phải ứng xử như thế nào với cháu, người cùng trang lứa với Võ Thị Sáu, Quách Thị Trang trước đây? Phải chăng cháu Phương Uyên đã thực hiện mơ ước mà nhiều người trong số chúng tôi, khi đứng trên bục giảng, đã từng giải thích cho sinh viên “Nếu tôi không cháy lên, Nếu anh không cháy lên, Nếu chúng ta không cháy lên, Thì làm sao / Bóng tối / Có thể trở thành / Ánh sáng?”.

    Hành động của Phương Uyên biểu tỏ khí phách của tuổi trẻ, cho dù có bị quy kết thế nào, thì trước hết cũng phải thấy rằng cô đã biểu thị một phẩm chất đáng quý, có tác dụng cổ vũ, động viên thanh niên biết sống vì mục đích cao đẹp, yêu nước chống xâm lược, sao lại bắt giam và hành hạ cháu? Cũng như vậy, với những thanh niên yêu nước khác đang bị bắt giam và kết án rất nặng, và mới đây thôi, người viết các bài hát nói lên nỗi phẫn nộ trước việc Trung Quốc gây hấn tại Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông đã bị quy tội là chống nhà nước để xử tù người nhạc sĩ yêu nước Việt Khang, thì như vậy có phải là đã làm xấu gương mặt của đất nước trước thế giới không?

    Chẳng phải Chủ tịch Nước, trong các cuộc tiếp xúc cử tri vừa rồi cũng đã nói đến những bức xúc của dân về vấn đề Biển Đông và nhấn mạnh rằng “chủ quyền đất nước là thiêng liêng, chúng tôi không bao giờ lơi lỏng vấn đề này”, đó sao? Khi cháu Phương Uyên cũng như nhiều thanh niên cùng trang lứa với cháu thực hiện ý nguyện đó bằng hành vi cụ thể của mình chứ không bằng những lời nói suông, thì chúng ta phải động viên, khuyến khích và tạo mọi điều kiện cho họ hành động, nếu cần thì đối thoại với họ chứ sao lại dung dưỡng cho sự trấn áp thô bạo nhằm khủng bố và triệt tiêu những tư tưởng và hành vi yêu nước của tuổi trẻ?

    Chẳng lẽ bao nhiêu xương máu của nhiều thế hệ Việt Nam đổ ra để rồi đất nước sẽ lại phải chứng kiến những sự kiện Quách Thị Trang, Trần Văn Ơn mới với những hành vi trấn áp bạo tàn mới theo kiểu phát xít hóa đời sống xã hội?

    Kính thưa Chủ tịch Nước,

    Bức xúc trước thời cuộc, trong chúng tôi đã có những người ký tên vào Thư Ngỏ ngày 6.8.2012, trong đó đã nói rõ: “Nhân dân đang đòi hỏi khẩn trương xây dựng luật bảo đảm thực hiện quyền biểu tình của công dân đã ghi trong Hiến pháp. Chúng tôi cho rằng chính quyền nước ta cùng với ý thức làm chủ của nhân dân ta hoàn toàn có đủ khả năng bảo đảm các cuộc biểu tình phản đối hành động xâm lược, bành trướng của Trung Quốc diễn ra ôn hòa, trật tự, đúng mục đích. Điều có thể làm ngay để biểu thị quyết tâm cải cách chính trị hợp lòng dân là chấm dứt các hành động trấn áp, quy kết tùy tiện đối với người dân biểu tình yêu nước; trả tự do cho những người bị giam giữ vì bất đồng chính kiến, chỉ công khai bày tỏ quan điểm chính trị của mình mà đã và đang bị kết án hình sự”. Cũng trên tinh thần đó, một số trong chúng tôi đã ký vào Đề nghị ngày 27.7.2012 của 42 nhân sĩ trí thức gửi đến Thường trực Hội đồng Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh, Thường trực Thành ủy Đảng Cộng sản Việt Nam Thành phố Hồ Chí Minh, Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đề nghị có chủ trương tổ chức biểu tình để biểu thị tình cảm, ý chí của người dân thành phố trước hành động gây hấn mưu toan độc chiếm Biển Đông của thế lực hiếu chiến trong giới cầm quyền Bắc Kinh. Thế nhưng, cho đến nay, ngoài việc một vị Phó Chủ tịch UBNDTPHCM tiếp ba trong số 42 nhân sĩ, trí thức ký tên vào văn bản đề nghị nói trên với những lời giải thích loanh quanh không cho thấy một hướng giải quyết nào, thì hiện chưa có thêm bất cứ hồi âm cụ thể nào.

    Chúng tôi nhắc lại ý kiến này nhằm biểu tỏ ý chí của chúng tôi trước họa xâm lược, đòi hỏi cần phải có hành động mạnh mẽ để nhà cầm quyền Trung Quốc hiểu rằng, bất cứ mưu ma chước quỷ quen thuộc hay nham hiểm mới mẻ nào cũng không thể lừa bịp được nhân dân Việt Nam, trong đó có giới trí thức và tuổi trẻ Việt Nam. Chúng tôi biểu tỏ quyết tâm sát cánh với tuổi trẻ yêu nước với bản lĩnh kiên cường không nao núng trước cường quyền và bạo lực của con cháu chúng ta, mà cháu Phương Uyên là một ví dụ, nhằm động viên cổ vũ họ rèn luyện và phấn đấu để xứng đáng với cha anh đã kiên cường, quật khởi trong sự nghiệp dựng nước và giữ nước. Chính vì thế, chúng tôi nhắc lại một lần nữa những điều đã nêu trong các Thư ngỏ ngày 6.8.2012 và Đề nghị ngày 27.7.2012: “chấm dứt các hành động trấn áp, quy kết tùy tiện đối với người dân biểu tình yêu nước”, đặc biệt là chấm dứt hành động đàn áp, khủng bố những thanh niên yêu nước đã dám dấn thân vào các hành động cứu nước một cách cụ thể, trong sáng và mạnh mẽ.

    Trước mắt, chúng tôi đề nghị Chủ tịch Nước đòi cơ quan có trách nhiệm phải công khai giải thích về việc bắt giam cháu Nguyễn Phương Uyên một cách tùy tiện, trái pháp luật. Cũng đã từng có những vụ bắt bớ không theo đúng quy định của pháp luật mà vụ này là thô bạo và trắng trợn nhất, gây phẫn nộ trong công luận trên cả nước và thế giới. Vì vậy, chúng tôi đề nghị Chủ tịch có chỉ thị cụ thể cho việc xử lý có tình, có lý đối với hành vi yêu nước của một cô gái 20 tuổi đã dám biểu tỏ bằng hành động cụ thể tinh thần dân tộc và lòng căm thù quân xâm lược cho dù hành động đó có bị quy kết vào bất cứ tội trạng nào.

    Thực hiện điều đó chính là một biểu hiện cụ thể khiến cho bất cứ người dân nào, đặc biệt là đối với con cháu chúng ta đang ngồi trên ghế nhà trường đều hiểu được rằng: đoàn kết, hòa hợp dân tộc, đặt Tổ quốc lên trên hết là đòi hỏi sống còn của đất nước ta trong bối cảnh mới của thế giới với những biến động khó lường trong khi họa ngoại xâm lại đang rình rập đất nước ta từng phút, từng giờ.

    Vì những lý do đã trình bày ở trên, chúng tôi đề nghị Chủ tịch Nước, với trọng trách của mình, chỉ thị cho các cơ quan có trách nhiệm trả tự do ngay cho cháu Nguyễn Phương Uyên để cháu nhanh chóng trở lại nhà trường, tiếp tục nhiệm vụ học tập như mong muốn của các bạn cháu trong thư gửi Chủ tịch Nướcđể cháu “tiếp tục đi tới với tư thế vững vàng, khí phách hiên ngang vốn là truyền thống dân tộc, góp phần làm cho đất nước ta phát triển và trường tồn mãi mãi” mà Chủ tịch đã phát biểu.

    Chúng tôi cũng đề nghị Chủ tịch xem xét, rà soát lại những bản án đã xử rất nặng những người yêu nước biểu tỏ sự bất đồng chính kiến bằng tư tưởng mà không có hành vi bạo động nào nguy hại đến lợi ích quốc gia như người ta đã quy kết. Những bản án đó chính là sự phá hoại uy tín của Nhà nước, bôi xấu hình ảnh của Việt Nam trước thế giới hơn bất cứ hành động phá hoại nào mà công an đang ra sức truy lùng và đàn áp.

    Chúng tôi nghĩ, bạo lực và trấn áp không thể nào là phương thuốc chữa trị những yếu kém của tình hình đất nước hiện nay thay vì thực hiện một cách trung thực lời dạy của Nguyễn Trãi, người anh hùng dân tộc, danh nhân văn hóa của thế giới, nhà chính trị lỗi lạc bậc nhất của nước ta: “việc nhân nghĩa cốt ở yên dân”.

    Càng quay cuồng với bạo lực và trấn áp càng bộc lộ tính phi nhân nghĩa và không thể nào an dân khi mà lòng dân đang hết sức bất an trước họa xâm lăng, trước bầy sâu tham nhũng đang nhung nhúc đục khoét cơ thể đất nước, khi một “bộ phận không nhỏ những người cầm quyền đang thoái hóa biến chất” chưa bị xử lý để lấy lại lòng tin của dân. Đã đến lúc phải nhìn thẳng vào sự thật và nói lên sự thật đau xót đó để có những quyết sách an dân khi lòng dân đang phẫn nộ, đặc biệt là thế hệ trẻ, chứ không thể bằng biện pháp “phát xít hóa” đã từng là giải pháp bế tắc mà lịch sử đã cho thấy đó là cách giải khát bằng thuốc độc!

    Kính gửi đến Chủ tịch lời chào trân trọng và kính chúc Chủ tịch dồi dào sức khỏe để tiếp tục những điều mà Chủ tịch đã bộc bạch và hứa hẹn với cử tri trong những cuộc tiếp xúc vừa qua.

    Sao kính gửi:

    - Văn phòng Thủ tướng Chính phủ

    - Văn phòng Chủ tịch Quốc hội

    - Văn phòng Trung ương Đảng

    DANH SÁCH NHỮNG NGƯỜI CÙNG KÝ TÊN:

    1. Hoàng Tụy GS TS, nguyên Chủ tịch Hội đồng Viện IDS Hà Nội
    2. Ngô Bảo Châu GS TS, Đại học Chicago, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Cao cấp về Toán của Việt Nam (VIASM) Hoa Kỳ
    3. Ngô Huy Cẩn GS TSKH, Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Hà Nội
    4. Trần Lưu Vân Hiền PGS TS Hà Nội
    5. Trần Việt Phương Nguyên thành viên Viện IDS Hà Nội
    6. Trần Đức Nguyên Nguyên thành viên Viện IDS, Hà Nội, nguyên Trưởng Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ Hà Nội
    7. Phaolô Nguyễn Thái Hợp Giám mục Giáo phận Vinh Nghệ An
    8. Nguyễn Đình Đầu Nhà nghiên cứu TP HCM
    9. Bùi Ngọc Tấn Nhà văn Hải Phòng
    10. Hồ Ngọc Nhuận Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Phó Chủ tịch
    Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên Giám đốc chính trị
    nhật báo Tin Sáng
    TP HCM
    11. Huỳnh Tấn Mẫm Bác sĩ, Đại biểu Quốc hội khóa 6, nguyên Chủ tịch Tổng hội Sinh viên Sài Gòn trước 1975 TP HCM
    12. Lê Hiếu Đằng Nguyên Phó Tổng thư ký UBTƯ Liên minh các lực lượng dân tộc, dân
    chủ và hòa bình Việt Nam, nguyên Phó Chủ tịch UB MTTQ Việt Nam TP HCM,
    đại biểu HĐND TP. HCM khóa IV, V
    TP HCM
    13. Lê Công Giàu Nguyên Phó Bí thư thường trực Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh
    Thành phố Hồ Chí Minh, nguyên Phó Giám đốc Tổng Công ty Du lịch Thành
    phố (Saigontourist)
    TP HCM
    14. Nguyễn Quang A TS, nguyên Viện trưởng Viện IDS Hà Nội
    15. Phùng Liên Đoàn TS, chuyên viên an toàn điện hạt nhân, Oak Ridge, Tennessee Hoa Kỳ
    16. Nguyễn Huệ Chi Nguyên Chủ tịch Hội đồng Khoa học Viện Văn học, Ủy ban Khoa học xã hội Việt Nam Hà Nội
    17. Phạm Toàn Nhà giáo Hà Nội
    18. Nguyễn Thế Hùng GT TS, Đại học Bách khoa, Đà Nẵng, Phó Tổng thư ký Hội Cơ học Thủy khí Việt Nam Đà Nẵng
    19. Trần Văn Thọ GS TS, Đại học Waseda, Tokyo Nhật Bản
    20. Trần Quốc Thuận Luật sư, nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội TP HCM
    21. Nguyên Ngọc Nhà văn, nguyên thành viên Viện IDS Hà Nội
    22. Nguyễn Trung Nguyên thành viên Viện IDS, nguyên Đại sứ Việt Nam tại Thái Lan Hà Nội
    23. Tương Lai Nguyên Viện trưởng Viện Xã hội học, nguyên thành viên Viện IDS,
    nguyên thành viên Tổ Tư vấn và Ban Nghiên cứu của Thủ tướng Chính phủ
    TP HCM
    24. Chu Hảo Nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học và Công nghệ, nguyên thành viên Viện IDS, Giám đốc Nhà xuất bản Tri Thức Hà Nội
    25. Lê Đăng Doanh TS, nguyên thành viên Viện IDS, Hà Nội, nguyên Viện trưởng Viện Quản lý Kinh tế Trung ương Hà Nội
    26. Phạm Duy Hiển GS TS, nguyên Viện trưởng Viện Nguyên tử Đà Lạt, nguyên thành viên Viện IDS Hà Nội
    27. Hoàng Dũng PGS TS, Đại học Sư phạm TP HCM TP HCM
    28. Tống Văn Công Nguyên Tổng Biên tập báo Lao Động TP HCM
    29. Đào Hùng Phó Tổng biên tập Tạp chí Xưa & Nay, Hội Khoa học lịch sử Việt Nam Hà Nội
    30. Huỳnh Công Minh Linh mục TP HCM
    31. Huỳnh Kim Báu Nguyên Tổng Thư ký Hội Trí thức Yêu nước Thành phố Hồ Chí Minh (nay
    là Liên hiệp các Hội Khoa học Kỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh)
    TP HCM
    32. Phạm Xuân Phương Đại tá, Cựu chiến binh Hà Nội
    33. Nguyễn Thị Ngọc Toản Đại tá, Giáo sư bác sĩ, nguyên Chủ nhiệm Khoa Sản, Quân y Viện 108 Hà Nội
    34. Tô Văn Trường TS, nguyên Viện trưởng Viện Quy hoạch Thuỷ lợi miền Nam TP HCM
    35. Nguyễn Xuân Diện TS, Viện Hán Nôm Hà Nội
    36. Kha Lương Ngãi Nguyên Phó Tổng biên tập báo Sài Gòn Giải phóng TP HCM
    37. Trần Văn Long Nguyên Phó Bí thư Thành Đoàn TP HCM, nguyên Phó giám đốc Công ty Du lịch TP HCM (Saigontourist) TP HCM
    38. Trịnh Đình Ban Luật sư, nguyên Phó Chủ tịch Hội Luật gia TP.HCM TP HCM
    39. Hồ Ngọc Cứ Luật gia, nguyên Phó Chủ nhiệm Hội đồng tư vấn về dân chủ và pháp luật thuộc Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP HCM
    40. Hạ Đình Nguyên Nguyên Chủ tịch Ủy ban Hành động thuộc Tổng Hội Sinh viên Học sinh trước 1975 TP HCM
    41. Cao Lập Cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên Giám đốc Làng Du lịch Bình Quới TP HCM
    42. Tạ Duy Anh Nhà văn Hà Nội
    43. Hoàng Hưng Nhà thơ TP HCM
    44. Thanh Thảo Nhà thơ, Phó Chủ tịch Hội đồng Thơ, Hội Nhà văn Việt Nam Quảng Ngãi
    45. Lưu Trọng Văn Nhà báo TP HCM
    46. Lê Hiền Đức Giải thưởng Liêm chính năm 2007 của Tổ chức Minh bạch Quốc tế Hà Nội
    47. Trần Thanh Vân Kiến trúc sư Hà Nội
    48. Trần Thị Băng Thanh PGS TS, nguyên cán bộ Viện Văn học Hà Nội
    49. Phạm Khiêm Ích GS TS, Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, nguyên Viện trưởng Viện Thông Tin thuộc UBKHXHVN trước đây Hà Nội
    50. Lê Văn Tâm Cựu Chủ tịch “Tổ chức người Việt tại Nhật Bản đấu tranh cho Hòa
    bình và Thống Nhất đất nước”, nguyên Chủ tịch Tổng hội Người Việt Nam
    tại Nhật Bản
    Nhật Bản
    51. Đặng Đình Cung ME, DS, DBA Pháp
    52. Vo Van Giap Kỹ sư, Toronto, Ontario Canada
    53. Khương Quang Đính Chuyên gia công nghệ thông tin, Paris Pháp
    54. Đoàn Viết Hiệp Pháp
    55. Trần Minh Khôi Kỹ sư điện toán, Berlin Đức
    56. Hà Sĩ Phu TS Đà Lạt
    57. Nguyễn Thanh Giang TS Hà Nội
    58. Nguyễn Đăng Hưng GS TS, Giáo sư Danh dự Thực thụ Đại Học Liège, Bỉ TP HCM
    59. Vũ Quang Việt Nguyên chuyên viên cấp cao về thống kê kinh tế của Liên Hiệp Quốc Hoa Kỳ
    60. Trần Hải Hạc Nguyên PGS Đại học Paris 13 Pháp
    61. Lê Phú Khải Nguyên phóng viên Đài Tiếng nói Việt Nam TP HCM
    62. Nguyễn Quốc Thái Nhà báo TP HCM
    63. Huỳnh Ngọc Chênh Nhà báo TP HCM
    64. Phạm Đình Trọng Nhà văn TP HCM
    65. Tô Lê Sơn Kỹ sư TP HCM
    66. Nguyễn Lê Thu Mỹ Nguyên chiến sĩ biệt động, quân báo khu Sài Gòn – Gia Định, cựu tù Côn Đảo TP HCM
    67. Lê Thân Cựu tù chính trị Côn Đảo, nguyên Tổng thư ký Lực lượng nhân dân tranh thủ dân chủ Đà Lạt Nha Trang
    68. Tuấn Khanh Nhạc sĩ TP HCM
    69. Vũ Hồng Ánh Nghệ sĩ cello TP HCM
    70. Phạm Xuân Yêm Nguyên Giám đốc nghiên cứu thuộc Trung tâm Quốc gia Nghiên cứu khoa học, làm việc tại Đại học Pierre & Marie Curie, Paris Pháp
    71. Nguyễn Trường Tiến GS TS, Chủ tịch Hội Cơ học Địa chất Việt Nam Hà Nội
    72. Tran Van Binh TS, Kỹ sư, Maintal / Frankfurt Đức
    73. Ton That Hung Kỹ sư Lâm nghiệp Hoa Kỳ
    74. Trần Văn Cung Kỹ sư luyện kim, Sulzbach-Rosenberg Đức
    75. Trần Thu Thủy Nội trợ, Sulzbach-Rosenberg Đức
    76. Nguyễn Đức Hiệp Chuyên gia khoa học khí quyển, Office of Environment & Heritage, NSW Australia
    77. Tiêu Dao Bảo Cự Nhà văn tự do Đà Lạt
    78. Bùi Minh Quốc Nhà thơ, nguyên Chủ tịch Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Lâm Đồng Đà Lạt
    79. Trần Minh Thảo Viết văn Lâm Đồng
    80. Hà Dương Tường Nguyên Giáo sư Đại học Compiègne Pháp
    81. Ly Hoàng Ly MFA Candidate 2013, Art in Studio - Sculpture Department School of the Art Institute of Chicago Hoa Kỳ
    82. Hoàng Ngọc Biên Nguyên Giáo sư thỉnh giảng, Phân khoa Giáo dục, Đại học Bách khoa Sài Gòn (73-75) Hoa Kỳ
    83. Nguyễn Thế Quang Nhà giáo, San Jose Hoa Kỳ
    84. Phan Quốc Tuyên Kỹ sư tin học, Liên minh Viễn thông Quốc tế (ITU), Geneva Thụy Sĩ
    85. Hà Thúc Huy PGS TS, Đại học Khoa học Tự nhiên TP HCM TP HCM
    86. Nguyễn Viện Nhà văn TP HCM
    87. Nguyễn Hòa Trang mạng Văn chương Việt TP HCM
    88. Vũ Thế Khôi Nhà giáo ưu tú Hà Nội
    89. Vũ Thế Cường TS, Kỹ sư Cơ khí, Munich Đức
    90. Lê Mạnh Đức Kỹ sư TP HCM
    91. Đặng Thị Hảo TS, nguyên cán bộ Viện Văn học Hà Nội
    92. Nguyễn Tiến Dũng TS, nguyên giảng viên Đại học Kỹ thuật Quân sự. Hiện là Ủy viên BCH Hội Tự động hóa Việt Nam Hà Nội
    93. Nguyễn Hồng Khoái Chuyên viên Tư vấn Tài chính, Hội viên CLB Kế toán trưởng toàn quốc, Hội viên hội Tư vấn Thuế Việt Nam Hà Nội
    94. Nguyễn Thị Khánh Trâm Nghiên cứu viên Viện VHNT Việt Nam – Phân viện TP HCM TP HCM
    95. Nguyễn Đức Tường GS TS, nguyên Giáo sư Đại học Ottawa, Canada, Quebec Canada
    96. Đào Xuân Dũng Bác sĩ Hà Nội
    97. Triệu Xuân Nhà văn TP HCM
    98. Vũ Trọng Khải PGS TS, Chuyên gia kinh tế nông nghiệp và phát triển nông thôn TP HCM
    99. Xà Quế Châu Đầu bếp TP HCM
    100. Song Chi Đạo diễn Đan Mạch
    101. Nguyễn Đăng Nghĩa TS, nguyên Đại biểu HĐNDTP/HCM Khóa VII, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu đất, Phân bón và Môi trường phía Nam TP HCM
    102. Nguyễn Thiện Công Kỹ sư Cơ khí Đức
    103. Nguyễn Lân Thắng Hà Nội
    104. Lê Dũng Hà Nội
    105. Nguyễn Chí Tuyến Hà Nội
    106. Nguyễn Hồng Kiên Hà Nội
    107. Lê Gia Khánh Hà Nội
    108. Ngô Quỳnh Hà Nội
    109. Phan Văn Phong Hà Nội
    110. Lê Hồng Phong Hà Nội
    111. Trương Minh Tam Ninh Bình
    112. Nguyễn Hữu Khiêm Bắc Ninh
    113. Bùi Tiến Hưng Hà Nội
    114. Nguyễn Thế Anh Hà Nội
    115. Hoàng Anh Hà Nội
    116. Vũ Quốc Ngữ Hà Nội
    117. Nguyễn Tường Thụy Hà Nội
    118. Lê Hùng Hà Nội
    119. Lê Anh Hùng Hà Nội
    120. Từ Anh Tú Bắc Giang
    121. Nguyễn Chí Đức Hà Nội
    122. Ngô Thùy Trang Hà Nội
    123. Đinh Trần Nhật Minh Hà Nội
    124. Lê Thị Hồng Hạnh Hà Nội
    125. Ngô Nhật Đăng Hà Nội
    126. Vũ Triệu Bảo Ngọc Hà Nội
    127. Bùi Thị Huệ Hưng Yên
    128. Hà Thị Vân Bắc Ninh
    129. Phạm Thanh Nghiên Hải Phòng
    130. Hoàng Thị Hà Hà Nội
    131. Bùi Thanh Hiếu Hà Nội
    132. Bùi Việt Hà Công ty Công nghệ Tin học Nhà trường Hà Nội
    133. Nguyễn Mậu Cường Nguyên giảng viên Đại học Bách khoa Hà Nội (từ 1966 đến 1995), PGS Đại học Agostinho – Luanda Angola
    134. Nguyễn Văn Tạc Nhà giáo, đã nghỉ hưu Hà Nội
    135. Đặng Thị Hải Ninh Hưng Yên
    136. Nguyễn Hữu Tùng Hà Nội
    137. Nguyễn Thị Thanh Tâm Hà Nội
    138. Nguyễn Thúy Hà Hà Nội
    139. Phạm Vương Anh Cựu sĩ quan Quân đội Nhân dân Việt Nam, Kỹ sư kinh tế, đã nghỉ hưu Nghệ An
    140. Hà Văn Thùy Nhà văn TP HCM
    141. Lê Mạnh Chiến Hưu trí Hà Nội
    142. Hà Dương Tuấn Cố vấn công nghệ thông tin Pháp
    143. Vũ Cao Đàm PGS TS, nguyên Viện trưởng Viện Chính sách Khoa học và công nghệ, Bộ Khoa học và Công nghệ Hà Nội
    144. André Menras – Hồ Cương Quyết Chủ tịch Hiệp hội trao đổi sư phạm Pháp – Việt (ADEP) Pháp

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    17 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote=butchien]
    Quen quá là quen, lối bắt người ở VN. Rồi tạo ra bằng chứng, rồi dọa dẫm, khuyên răn nạn nhân nên nhận tội.

    [/quote]
    Đang thông lại bị chặn, lại có vấn đề gì đây?
    Tôi vẫn tin là trong vụ này Công An không cần tạo ra bằng chứng gì thêm. Nếu có thì họ chỉ thêm , bớt giải thích , lời nói của 2 người để kết luận theo ý của họ . Vụ này có gắn cờ ba que vào thì tôi tin chắc nhóm trí thức , nhân sĩ đã ký tên sẽ có lắm người bị rụt lưỡi , tự nhận bài học về sự thận trọng khi đưa ra một quyết định . Không rõ GS Ngô Bảo Châu có được thông báo hay hậu thuẫn của nhóm cờ vàng 3 sọc không ?

    Phản hồi: 

    Ngô Bảo Châu nên từ chức ở Viện Nghiên Cứu Toán Cao Cấp, nếu như Nguyễn Phương Uyên bị tù đày.

    Đây mới rõ là một trí thức.

    Phản hồi: 

    [quote=Lê Hương Lan][quote=PVĐ]
    Theo tôi thì lập luận đó chưa đủ độ tin cậy ( như kiểu tin đồn, mới bằng lời nói mà không rõ kiểm chứng bẵng cách nào) để kết luận việc "bắt người trái pháp luật" . Hình như các vị trí thức này chưa hề tiếp cận một hồ sơ nào liên quan đến Phương Uyên nên không thể quy kết vội vã. Việc thông báo cho người nhà sau khi Phương Uyên bị bắt theo luật là phải thông báo ngay sau khi giữ hoạc giam, nhưng cái ngay này là bao nhiêu giờ thì không rõ. Thông báo muộn sau 10 ngày có thể kết luận phía CA tùy tiện, trái pháp luật thì CA có quyền cãi rằng theo luật họ trái với gia đình được thông báo chứ không phải sai trái trong việc giam giữ Phương Uyên.[/quote]

    Bác PVD rất đúng, các vị trí thức này khá vội vàng khi chưa tìm hiểu em Phương Uyên đã làm những gì nhưng đã đưa ra những kết luận rằng em Phương Uyên là "yêu nước".
    Hôm nay, cơ quan an ninh đã công bố công khai một số tài liệu về vụ này tại cuộc họp báo, nếu là người có tự trọng, các vị ký tên kia biết chui đi đâu?

    Họp báo hôm nay: Công khai lý do bắt giam Nguyễn Phương Uyên
    http://googletienlang.blogspot.com/2012/11/hop-bao-hom-nay-cong-khai-ly-...

    Còn phần ý kiến bác PVD về cái Thông báo "chậm" không phải cơ quan an ninh "tùy tiện" như bác nghĩ đâu ạ. Họ vẫn đúng luật. Bắt Phương Uyên là bắt KHẨN CẤP bác ạ. Cháu mong bác tìm hiểu thêm ở bài:

    Vì sao Nguyễn Phương Uyên bị bắt?
    http://googletienlang.blogspot.com/2012/10/vi-sao-nguyen-phuong-uyen-bi-...

    Bắt khẩn cấp thì phải có bằng chứng tại hiện trường!
    Tại sao không chụp hình ngay tại chỗ, nơi có mặt cá nhân và bạn của Phương Uyên, họp báo ngay lập tức để đưa bằng chứng?

    Lúc tới phòng trọ, chỉ khám xét, rồi bắt vài cô sv mang đi, sau cùng chỉ giữ lại Phương Uyên, đưa đi gần như biệt tích, không thông báo cho gia đình.

    Hơn 2 tuần sau đưa ra bằng chứng,còn họp báo với biếc. Rồi bảo là mưu toan khủng bố??
    Đạn dược, súng ống ở đâu, chắc cháu Phương Uyên dấu kín trong người, bây giờ mới lòi ra!

    Bằng chứng nhặt được ở đâu đó, rồi tung tin là của Phương Uyên. Chuyện này quá dễ, dễ hơn 2 bao cao su đã sử dụng nhiều.

    Quen quá là quen, lối bắt người ở VN. Rồi tạo ra bằng chứng, rồi dọa dẫm, khuyên răn nạn nhân nên nhận tội.

    Đây mới chỉ là bước đầu để ngăn chặn, cảnh cáo tập thể SV, trước khi các cháu sv, đứng lên giành trách nhiệm cho đất nước, vì đất nước.

    Nhưng chính là con dao 2 lưỡi, như đồng chí Nguyễn Tâm Bảo đã nhận định trong bản báo cáo.

    Phản hồi: 

    [quote=Lê Hương Lan]
    Còn phần ý kiến bác PVD về cái Thông báo "chậm" không phải cơ quan an ninh "tùy tiện" như bác nghĩ đâu ạ. Họ vẫn đúng luật. Bắt Phương Uyên là bắt KHẨN CẤP bác ạ. Cháu mong bác tìm hiểu thêm ở bài:

    Vì sao Nguyễn Phương Uyên bị bắt?
    http://googletienlang.blogspot.com/2012/10/vi-sao-nguyen-phuong-uyen-bi-...
    Nhưng dù sao đi nữa thì phân tích về luật của bài đó cũng sai . Việc thông báo chậm của CA là dấu hiệu sai phè phè rồi . Trích điều 85 của LTTHS sẽ không phù hợp vì việc bắt , dù là bắt khẩn cấp thì áp dụng điều đó và không thông báo ngay có thể châm trước vì CA quá kém nên lúc nào cũng thấy bị cản trở và giải quyết vật cản đó lâu.Nhưng theo luật Việt Nam thì sau khi chuyển sang giam phải báo cho gia đình . Như vậyđiều 85 chỉ thông cảm được trong phạm vi bắt giữ, còn sang đến ngày thứ 10 ( theo coppy thông báo ngày 20.10.2012 thìCA phải xin lỗi gia đình vì lý do đường xa nên 24.10.2012 ( sau ngày bị bắt 10 ngày ) gia đình mới nhận được thông báo. Mà CA không xin lỗi và nêu lý do chính đáng thì Nhóm trí thức vẫn có quyền nhận định chung rằng CA tùy tiện và sai trái .
    Riêng thân nhân của Phương Uyên thì tôi cho rằng đã tham gia một việc quá hệ trọng . Tôi đã từng chia sẻ với các " chiến sĩ Chống Cộng Cờ Vàng" thì họ cũng có cái lý lẽ yêu nước của họ , họ cũng có những cái bất bình với cách điều hành đất nước của Đảng CS VN . Đã bao nhiêu năm qua họ tuy cũng có nỗi hận sầu thất thế , nhưng mong ước chính của họ cũng như bao người khác là được sống làm việc và dựng xây trong một đất nước có kỷ cương , trật tự bình an. Nhưng họ bị đối xử bất công và luôn trong nỗi bất an. Họ không muốn Đ CS VN hoành tráng lãnh đạo cưỡi lên đầu cổ nhân dân bằng những chủ trương, chính sách sai trái và cuối cùng thì họ chỉ biết tố cáo những sai trái của ĐCS VN để mọi người sớm nhận biết để không cho ĐCS VN lãnh đạo nữa. Họ bị chính quyền ghép vào thế lực thù địch, phản động lật đổ chính quyền . Bản thân Phương Uyên nếu nhận thức được đầy đủ hành vi của những người chống Cộng và hành động để mong cho xã hội tốt đẹp hơn thì đó là điều không có gì là tội lỗi . Quan trọng là Nguyễn Phương Uyên ý thức và lý giải được các hành vi của mình vì phát triển xã hội chứ không phải hành vi làm theo chỉ đạo của người khác. Ví dụ như Liệt sĩ Võ Thị Sáu, lúc đương thời là người phạm tội , luật sư cũng bào chữa như ai nhưng vẫn bị tử hình , sau này mới được phong anh hùng . Tóm lại thì chống Đảng CS VN vì nhận thức được Đảng CS VN tham quyền cố vị, thi hành các chủ trương sai trái cũng phải đổ mồ hôi, sôi nước mắt và thậm chí cũng mất mạng là điều không có gì phải ngạc nhiên. Lịch sử sẽ phán xét và mọi hành vi của ai đó đều được lịch sử ghi nhớ .

    Phản hồi: 

    [quote=Lê Hương Lan]

    Còn phần ý kiến bác PVD về cái Thông báo "chậm" không phải cơ quan an ninh "tùy tiện" như bác nghĩ đâu ạ. Họ vẫn đúng luật. Bắt Phương Uyên là bắt KHẨN CẤP bác ạ. Cháu mong bác tìm hiểu thêm ở bài:

    Vì sao Nguyễn Phương Uyên bị bắt?
    http://googletienlang.blogspot.com/2012/10/vi-sao-nguyen-phuong-uyen-bi-...

    Tôi đã đọc bài đó, nhưng không hiểu trang blog đó sao lại có ngày chậm như hôm nay là ngày 03.11.2012thì ở blog chỉ mới ngày 27.10.2012 ( chậm hẳn 1 tuần ) Tôi giật mình vì chẳng lẽ có người đọc được nhận định của tôi và tung ra một bài trước đó để chờ đón trả lời trước các điểm mà tôi cũng hay chú ý . Nhưng dù sao đi nữa thì phân tích về luật của bài đó cũng sai . Việc thông báo chậm của CA là d

    Phản hồi: 

    [quote=PVĐ][quote=Minhtu]

    Bác PVD: Trong thư có đưa lập luân: Bạn học của Phương Uyên cho biết khi tràn vào phòng trọ bắt cô hôm 14/10, công an chỉ nói lý do là “để điều tra về các truyền đơn chống Trung Quốc” mà không hề có bất kỳ một lệnh bắt hay một văn bản nào. Sau 10 ngày kể từ khi sinh viên này bị bắt, gia đình Phương Uyên mới chính thức nhận được thông báo của công an tỉnh Long An về việc bắt giữ người để điều tra về hành vi “tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam theo điều 88”.
    Theo bác, lý do này chưa đủ?[/quote]
    Theo tôi thì lập luận đó chưa đủ độ tin cậy ( như kiểu tin đồn, mới bằng lời nói mà không rõ kiểm chứng bẵng cách nào) để kết luận việc "bắt người trái pháp luật" . Hình như các vị trí thức này chưa hề tiếp cận một hồ sơ nào liên quan đến Phương Uyên nên không thể quy kết vội vã. Việc thông báo cho người nhà sau khi Phương Uyên bị bắt theo luật là phải thông báo ngay sau khi giữ hoạc giam, nhưng cái ngay này là bao nhiêu giờ thì không rõ. Thông báo muộn sau 10 ngày có thể kết luận phía CA tùy tiện, trái pháp luật thì CA có quyền cãi rằng theo luật họ trái với gia đình được thông báo chứ không phải sai trái trong việc giam giữ Phương Uyên.[/quote]

    Nản cái bác PVĐ (Phạm Văn Điệp ?) này quá.

    Cơ quan điều tra tố tụng kiểu đek gì mà cứ thích cãi ngang thế này với thế kia y như bọn bài bây du côn ! Nếu công an điều tra mà thích ra trò lưu manh như thế, tại sao không để Phương Uyên tiếp cận tòa án để xét xử việc bắt giam, cách ly, không có luật sư, báo gia đình chậm trễ ...

    Cuối cùng tôi cũng chẳng hiểu là nên nản bác PVĐ hay cám ơn vì chính PVĐ cho thấy phong cách hạ cấp, lươn lẹo của ngành CA

    Cách đây vài tuần lễ (?) có đọc DL, không nhớ độc giả nào, chỉ trích PVĐ thuộc loại cực đoan, có thể là không sai với sự thật

    Mọi công dân phải được bình đẳng trước pháp luật

    Phản hồi: 

    Với một cô nhóc như Phương Uyên, công an sẽ chẳng khó khăn gì khi dọa dẫm, khủng bố tinh thần để buộc cô bé nhận những cái tội mà chúng muốn. Khi đó chúng sẽ trả lời công luận bằng cách đưa P.U lên báo chí, truyền hình đọc lời nhận tội.

    Thủ đoạn đê hèn này đã cũ nhưng vẫn hữu dụng. Các bác ký đơn lại chưng hửng mất thôi. Huhu.

    Tôi đồng ý với bác Rồng Tiên: Các vị trí thức, bằng uy tín và danh tiếng của mình, hãy có những hành động dấn thân thực sự.

    Dân chúng tôi cũng chỉ chờ có thế để đứng dậy theo các vị thôi đấy ạ.

    Phản hồi: 

    [quote=PVĐ]
    Theo tôi thì lập luận đó chưa đủ độ tin cậy ( như kiểu tin đồn, mới bằng lời nói mà không rõ kiểm chứng bẵng cách nào) để kết luận việc "bắt người trái pháp luật" . Hình như các vị trí thức này chưa hề tiếp cận một hồ sơ nào liên quan đến Phương Uyên nên không thể quy kết vội vã. Việc thông báo cho người nhà sau khi Phương Uyên bị bắt theo luật là phải thông báo ngay sau khi giữ hoạc giam, nhưng cái ngay này là bao nhiêu giờ thì không rõ. Thông báo muộn sau 10 ngày có thể kết luận phía CA tùy tiện, trái pháp luật thì CA có quyền cãi rằng theo luật họ trái với gia đình được thông báo chứ không phải sai trái trong việc giam giữ Phương Uyên.[/quote]

    Bác PVD rất đúng, các vị trí thức này khá vội vàng khi chưa tìm hiểu em Phương Uyên đã làm những gì nhưng đã đưa ra những kết luận rằng em Phương Uyên là "yêu nước".
    Hôm nay, cơ quan an ninh đã công bố công khai một số tài liệu về vụ này tại cuộc họp báo, nếu là người có tự trọng, các vị ký tên kia biết chui đi đâu?

    Họp báo hôm nay: Công khai lý do bắt giam Nguyễn Phương Uyên
    http://googletienlang.blogspot.com/2012/11/hop-bao-hom-nay-cong-khai-ly-...

    Còn phần ý kiến bác PVD về cái Thông báo "chậm" không phải cơ quan an ninh "tùy tiện" như bác nghĩ đâu ạ. Họ vẫn đúng luật. Bắt Phương Uyên là bắt KHẨN CẤP bác ạ. Cháu mong bác tìm hiểu thêm ở bài:

    Vì sao Nguyễn Phương Uyên bị bắt?
    http://googletienlang.blogspot.com/2012/10/vi-sao-nguyen-phuong-uyen-bi-...

    Phản hồi: 

    [quote=Minhtu]

    Bác PVD: Trong thư có đưa lập luân: Bạn học của Phương Uyên cho biết khi tràn vào phòng trọ bắt cô hôm 14/10, công an chỉ nói lý do là “để điều tra về các truyền đơn chống Trung Quốc” mà không hề có bất kỳ một lệnh bắt hay một văn bản nào. Sau 10 ngày kể từ khi sinh viên này bị bắt, gia đình Phương Uyên mới chính thức nhận được thông báo của công an tỉnh Long An về việc bắt giữ người để điều tra về hành vi “tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam theo điều 88”.
    Theo bác, lý do này chưa đủ?[/quote]
    Theo tôi thì lập luận đó chưa đủ độ tin cậy ( như kiểu tin đồn, mới bằng lời nói mà không rõ kiểm chứng bẵng cách nào) để kết luận việc "bắt người trái pháp luật" . Hình như các vị trí thức này chưa hề tiếp cận một hồ sơ nào liên quan đến Phương Uyên nên không thể quy kết vội vã. Việc thông báo cho người nhà sau khi Phương Uyên bị bắt theo luật là phải thông báo ngay sau khi giữ hoạc giam, nhưng cái ngay này là bao nhiêu giờ thì không rõ. Thông báo muộn sau 10 ngày có thể kết luận phía CA tùy tiện, trái pháp luật thì CA có quyền cãi rằng theo luật họ trái với gia đình được thông báo chứ không phải sai trái trong việc giam giữ Phương Uyên.

    Phản hồi: 

    [quote=Rồng Tiên]
    Kiến nghị đã trở nên một liều thuốc tinh thần cho chính lương tâm của các cụ thay vì là một phương thức đấu tranh có hiệu quả.
    Liệu các cụ có dám hy sinh như Gandhi? Liệu GS Ngô Bảo Châu có dám dẫn đầu một dân tộc đang khao khát một thần tượng như ông trong việc lãnh đạo toàn dân chống độc tài tàn bạo với nhân dân - nhu nhược trước ngoại bang?
    Trong tay Ngô Bảo Châu đang có lá cờ rất uy dũng là biểu tượng của trí tuệ Việt Nam. Nếu ông dám phất thì lịch sử sẽ ghi tên ông một cách sáng chói.[/quote]
    Tôi cũng đồng ý phần nào với ý kiến của bác Rồng Tiên (phần in đậm).
    Mặt khác, kiến nghị, dù không đến tai CPVN, cũng là biểu hiện sự ủng hồ đối với em Phương trong trường hợp này. Nếu tôi là người trong gia đình em Phương, tôi cũng thấy ấm lòng hơn, và biết rằng cũng có thể tìm đựoc sự ủng hộ của những ngừoi đã ký tên trông một chừng mực nào đó.
    Tôi biết là nhiều cuộc thu thâp chữ ký cho kiến nghị thôi mà các trí thức đang còn việc ở trong hệ thống NNVN cũng không dám tham gia. Trí thức VN chưa đủ dũng cảm, vì bao nhiêu năm sống dưới chế dộ XHCN họ cũng bị ảnh hưởng của chế độ này. Tôi không thể trách móc họ (vì tôi đang ở nước ngoài), càng không thể khích động họ hy sinh như thánh Gandhi (trên thế gian số người được như thánh Gandhi còn hiếm hơn số ngừoi được giải thưởng Fields nhiều lần).

    Phản hồi: 

    [quote=PVĐ][quote=Trích trong thư] Trước mắt, chúng tôi đề nghị Chủ tịch Nước đòi cơ quan có trách nhiệm phải công khai giải thích về việc bắt giam cháu Nguyễn Phương Uyên một cách tùy tiện, trái pháp luật [/quote].
    Để kiểm tra hiểu biết của các vị trí thức , tôi cho rằng khi công an Việt Nam triệu tập ai đó (kể cả GS Ngô Bảo Châu) và tra vấn họ trên cơ sở nào để kết luận " Bắt giam cháu Nguyễn PA một cách tùy tiện, trái pháp luật" thì có lẽ chỉ với các lập luận đã ghi trong thư, tôi tin chắc rằng phía CQ có cơ sở để lên lớp với những người như GS NBC.
    Trong sự việc này , chỉ có cách đấu tranh bảo vệ Phương Uyên hữu hiệu nhất là : Tổ chức nào cộng tác hay kết nạp Phương Uyên phải lên tiếng. Nhóm trí thức sẽ hình dung đầy đủ các hành vi, động cơ và sẽ tự tin để lý giải với bộ máy chính quyền VN. Nếu không kịp lên tiếng , phía CA VN chỉ cần cho biết vài chi tiết mà chỉ có CA mới biết thì sẽ đẩy nhóm trí thức vào chỗ hấp tấp, cẩu thả và làm trò cười , coi rẻ . Và cũng chỉ như vậy mới gỡ danh dự cho nhóm trí thức trong vụ này trước khi bị coi là khong^ biết gì mà a dua với nhau.[/quote]

    Bác PVD: Trong thư có đưa lập luân: Bạn học của Phương Uyên cho biết khi tràn vào phòng trọ bắt cô hôm 14/10, công an chỉ nói lý do là “để điều tra về các truyền đơn chống Trung Quốc” mà không hề có bất kỳ một lệnh bắt hay một văn bản nào. Sau 10 ngày kể từ khi sinh viên này bị bắt, gia đình Phương Uyên mới chính thức nhận được thông báo của công an tỉnh Long An về việc bắt giữ người để điều tra về hành vi “tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam theo điều 88”.
    Theo bác, lý do này chưa đủ?

    Phản hồi: 

    [quote=Trích trong thư] Trước mắt, chúng tôi đề nghị Chủ tịch Nước đòi cơ quan có trách nhiệm phải công khai giải thích về việc bắt giam cháu Nguyễn Phương Uyên một cách tùy tiện, trái pháp luật [/quote].
    Để kiểm tra hiểu biết của các vị trí thức , tôi cho rằng khi công an Việt Nam triệu tập ai đó (kể cả GS Ngô Bảo Châu) và tra vấn họ trên cơ sở nào để kết luận " Bắt giam cháu Nguyễn PA một cách tùy tiện, trái pháp luật" thì có lẽ chỉ với các lập luận đã ghi trong thư, tôi tin chắc rằng phía CQ có cơ sở để lên lớp với những người như GS NBC.
    Trong sự việc này , chỉ có cách đấu tranh bảo vệ Phương Uyên hữu hiệu nhất là : Tổ chức nào cộng tác hay kết nạp Phương Uyên phải lên tiếng. Nhóm trí thức sẽ hình dung đầy đủ các hành vi, động cơ và sẽ tự tin để lý giải với bộ máy chính quyền VN. Nếu không kịp lên tiếng , phía CA VN chỉ cần cho biết vài chi tiết mà chỉ có CA mới biết thì sẽ đẩy nhóm trí thức vào chỗ hấp tấp, cẩu thả và làm trò cười , coi rẻ . Và cũng chỉ như vậy mới gỡ danh dự cho nhóm trí thức trong vụ này trước khi bị coi là khong^ biết gì mà a dua với nhau.

    Phản hồi: 

    Thư của sinh viên trường Đại học CNTP gửi CT Sang đã khá lâu nhưng chưa thấy TC trả lời. Nhiều lần dân hỏi thì các vị lãnh đạo nhà nước bị bệnh điếc, dân gửi thư thì các vị lại mũ chữ. Đất nước toàn những người mù người điếc lãnh đạo thế này thì dân còn khổ dài lâu.
    Chỉ có cách vạn động những nước ngoài hay viện trợ và làm ăn với ta lên tiếng thì may ra các cụ mới thính tai sáng mắt thôi.
    Trước kia thì có bái hát "Đảng đã cho tôi sáng mắt sáng lòng". Mắt sáng, lòng sáng thì Đảng cho hết rồi, nay Đảng giữ lại mắt mù lòng tối đen thui thôi.
    Hết hy vọng nếu chỉ dùng chữ nghĩa và ngôn luận. Phải có hình thức khác như bãi khóa, bãi công thôi. Các vị trí thức nghĩ sao?

    Phản hồi: 

    Sau các kiến nghị rầm rộ, thu hút sự quan tâm của cả xã hội như vụ Cù Huy Hà Vũ, Khai thác Boxit, Điện hạt nhân, Đường sắt cao tốc, Cho phép biểu tình...đáp lại là sự im lặng và nghiêm trọng hơn là phong trào đàn áp những tiếng nói khác với quan điểm của nhà cầm quyền, tôi đi đến kết luận là hệ thống cầm quyền hiện nay là không thể sửa chữa bằng các kiến nghị. Hy vọng là các cụ trí thức và nhân sỹ hiện nay nhận ra vấn đề.
    Theo quan điểm trên của tôi là các cụ hãy học Gandhi trong vấn đề đấu tranh bằng một hành động mang tính thức tỉnh nhân dân như Gandhi đã dẫn đầu đoàn đi bộ ra biển chống thuế muối để rồi thức tỉnh nhân dân Ấn đứng lên đòi quyền độc lập bằng phương tiện bất bạo động.
    Các cụ hãy khởi xướng một hành động thực tiễn như biểu tình ngồi tập thể hay tuyệt thực tập thể...để thức tỉnh dư luận, dẫn đường cho nhân dân và lớp trẻ.
    Kiến nghị đã trở nên một liều thuốc tinh thần cho chính lương tâm của các cụ thay vì là một phương thức đấu tranh có hiệu quả.
    Liệu các cụ có dám hy sinh như Gandhi? Liệu GS Ngô Bảo Châu có dám dẫn đầu một dân tộc đang khao khát một thần tượng như ông trong việc lãnh đạo toàn dân chống độc tài tàn bạo với nhân dân - nhu nhược trước ngoại bang?
    Trong tay Ngô Bảo Châu đang có lá cờ rất uy dũng là biểu tượng của trí tuệ Việt Nam. Nếu ông dám phất thì lịch sử sẽ ghi tên ông một cách sáng chói.

    Phản hồi: 

    Đông A - GS Ngô Bảo Châu tái xuất

    Theo blog Người lót gạch, một bức thư gửi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang về chuyện công an bắt giữ nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên vừa được công bố. Trong số 144 người ký vào bức thư này có một số người nổi tiếng và đáng kính trọng trong dân chúng Việt Nam. Nhưng tôi đặc biệt chú ý có tên của GS Ngô Bảo Châu, nhà toán học người Việt nổi tiếng nhất hiện nay. Một thời gian dài, từ sau bài viết về phiên tòa xử ông Cù Huy Hà Vũ, GS Ngô Bảo Châu dường như lánh xa những vấn đề chính trị phức tạp. Nhưng giờ đây ông lại tái xuất trong một bức thư, mà chính bản thân tôi cũng cảm thấy bất ngờ, vì theo cảm nhận của tôi dường như vụ cô sinh viên này có những vấn đề chồng chập, thông tin chưa đủ để bóc tách chúng ra. GS Ngô Bảo Châu chắc hẳn phải là một người thông minh và cẩn thận, do vậy chữ ký của ông hẳn phải phản ánh rằng ông đã có những thông tin chính xác và đấy là một vấn đề nghiêm trọng. Theo sự hiểu biết của tôi, GS Ngô Bảo Châu rất ít khi tham gia ký tên vào thư thỉnh nguyện, hình như lần này là lần thứ 2, sau lần về vấn đề bauxite. Blog của GS Ngô Bảo Châu rất khó truy cập từ Việt Nam, nhưng chưa bao giờ thấy ông phàn nàn công khai về vấn đề này. Sau bức thư này, chắc chắn vụ việc nữ sinh Nguyễn Phương Uyên sẽ thu hút công luận, nhất là gần đây xuất hiện một số cáo buộc ngành công an có những quy trình bắt người không thể chấp nhận được trong một xã hội văn minh.

    http://donga01.blogspot.dk/2012/11/gs-ngo-bao-chau-tai-xuat.html

    Phản hồi: 

    Tuyên truyền chống Trung quốc, chống bạn đại cục vàng hữu cơ Xã hội chủ nghĩa của Đảng là đương nhiên vi phạm tội tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam theo điều 88 bộ luật hình sự rồi.

    Công an đang tạm giam để sản xuất ra bằng chứng đấy. Chừng nào sản xuất xong, thì sẽ mang ra tòa. Bao cao su đã qua sử dụng thì đã có, nhưng phải sản xuất thêm bằng chứng nữa, công an ta đang nhập cuộc.

    Bộ công an đang do Ba Dũng nắm; Tư Sang không có thẩm quyền.

    Tớ đã khẳng định Trung quốc là bạn đại cục vàng hữu cơ XHCN rồi, có thế mà sinh viên và trí thức cũng không hiểu.

    Phản hồi: 

    Đến hôm nay, sau hơn nửa tháng nghe ngóng mà chỉ lên danh sách được 144 người để hỏi và đề nghị một ông CT hữu danh vô thực thì có thể mói là quá ít người quan tâm. Những người ở xa tham gia có vẻ như chỉ vì cảm tính, nhưng những người ở trong nước phải chịu khó tìm kiếm thêm các bằng chứng, thông tin xac thực về cháu Phương Uyên. Lời lẽ, lập luận trong đơn chỉ nêu khơi khơi, a dua bóng gió trước một sự việc đang diễn ra trước mũi không tương xứng với hiểu biết cần có của những vị học vị, học hàm như đã ghi trong danh sách.