Chu Mộng Long - Tham vọng của một thứ công cụ quyền lực

  • Bởi Admin
    31/10/2012
    1 phản hồi

    Chu Mộng Long

    Bài viết dưới đây (trên blog Chu Mộng Long) có nội dung rất đáng đọc trừ cái tiêu đề là sai. “Quyền lực thứ tư” ư? Đó là “Tham vọng của một thứ công cụ quyền lực” thì đúng hơn. Làm gì có thứ hai, thứ ba để mà có thứ tư trên cái đất nước này hiện nay? Cứ làm như nước Việt Nam đang theo chế độ tam quyền phân lập không bằng? Các nhà báo của hệ thống báo chí nhà nước chỉ dọa được dân đen về cái mác “quyền lực thứ tư” mà họ đang ảo tưởng thôi. Thực ra họ cũng chỉ là một thứ công cụ của một lực lượng quyền lực duy nhất trong “chế độ độc nhất vô nhị quyền” này. Vì là công cụ nên họ được (bị) sử dụng nhưng cũng chẳng được coi trọng, nhiều lúc họ còn bị những người đang sử dụng họ bắt nạt trở lại (**). Chính vì thế họ đòi được coi trọng, được trả công hoặc chia phần xứng đáng hơn trong nội bộ chính cái “hệ thống độc nhất quyền” ấy mà thôi! Nhân dân chẳng được gì cả trong những chuyện như thế này!

    Đi cùng nhân dân để đòi lại đầy đủ những quyền dân sự chính đáng cho nhân dân (trong đó có chính mình) cũng như các quyền dân sự chính đáng cho hoạt động nghề nghiệp của mình, đừng ham hố mấy cái đặc quyền “công vụ” ấy thì mới là các nhà báo chân chính! Lúc ấy mới mong đến ngày có THỨ HAI, THỨ BA rồi THỨ TƯ thực sự theo đúng nghĩa của nó.

    Hahien’s Blog

    _________________________________________________________

    Chu Mộng Long - Tham vọng của thứ quyền lực thứ tư

    Ngày 26 tháng 10 năm 2012, tại nghị trường, ông dân biểu Hà Minh Huệ, phó Chủ tịch Hội Nhà (b)áo đề xuất: “Việc coi báo chí là cơ quan thực thi công vụ cũng cần được đưa vào luật. Việc này sẽ bảo vệ cho báo chí, phóng viên. Ví dụ trong quá trình phóng viên tác nghiệp, nếu người nào cản trở thì sẽ phạm tội danh chống người thi hành công vụ, có thể chuyển qua xử lý theo luật hình sự”.

    Một đề xuất bề ngoài tưởng chính đáng nhưng bên trong chứa đầy tham vọng: tham vọng nắm lấy quyền lực vô biên!

    Nếu Quốc hội thông qua đề xuất này, từ nay một phóng viên có quyền hạn như một công an, một đặc vụ, thậm chí kinh khủng hơn, một công an, đặc vụ chỉ thực thi pháp luật trong vòng pháp luật cho phép với những ràng buộc khắt khe, còn đám phóng viên choi choi kia sẽ chuyển quyền lực thứ tư đang có của chúng thành một thứ quyền lực vô biên. Nhà báo có lương tri thì ít, hoặc đã bị đốt hoặc bị tù đày, loại nhà báo vô lương tri thì đông như quân Nguyên ngồi xổm trên pháp luật, bất chấp đạo đức, văn hóa tối thiểu. Lợi nhuận của thứ lá cải trong thời buổi kinh tế thị trường bị mất kiểm soát cùng với chiếc bùa hộ mệnh là “thực thi công vụ” sẽ làm cho đám yêu quái này nhảy choi choi giữa trần gian tự do hoành hành: rình rập, soi mói, vặn vẹo, đâm bị thóc thọc bị gạo, vòi vĩnh, kiếm chác, thậm chí trấn áp bất cứ đối tượng nào mà chúng muốn hoặc kiếm ăn hoặc tiêu diệt.

    Rất nguy hiểm, vì động cơ hành động của chúng sẽ đâu phải chỉ để tự vệ hay cần được pháp luật bảo hộ như ông nghị trên kia biện hộ, chúng đang có thứ quyền lực thứ tư là tạo ra công luận sẵn sàng ném đá vào bất cứ ai, bây giờ lại còn thêm thứ quyền sinh quyền sát là “thực thi công vụ” trong tay nữa thì bất cứ ai cũng có thể trở thành nạn nhân của chúng!

    Nghe mà vãi đái. Trước hết là đám quan chức từ cơ quan sự nghiệp nhà nước đến các loại doanh nghiệp vãi đái. Nhưng quan chức còn có quyền và tiền để bảo hộ, dùng công quỹ cúng tế cho yêu quái để an thân. Thứ đến là nhân dân, chính người dân không tấc sắt mới là nạn nhân thảm khốc. Bởi dân bây giờ lại là đối tượng để bọn yêu quái đội lốt “thi hành công vụ” tấn công quậy phá một cách tự do mà tuyệt nhiên không có gì bảo hộ.

    Cứ thông qua điều luật này đi, quần chúng ta lại thêm một phen tơi tả cho bọn báo chí quốc doanh chĩa mũi chĩa mồm vào đó mà kiếm ăn, trục lợi!

    Lợi dụng tự do của thứ quyền lực ảo mang danh dự cá nhân, tổ chức người ta ra bôi nhọ và cho dư luận ném đá là một kiểu nhục hình man rợ của thời trung cổ mà báo chí mệnh danh “chính thống” gần đây đã làm, và làm một cách man rợ mà không ai ngăn chặn!

    Tự do như thế là quá lắm rồi, ông nghị Hà Minh Huệ ơi! Sự tham vọng quá mức nào cũng chỉ có thể là sự tự lưu đày vào địa ngục của quỷ sứ chứ không mang lại điều tốt cho ông và đồng nghiệp của ông đâu!

    Đã có bao nhiêu thế lực lợi dụng “thực thi công vụ” làm khổ dân rồi, thêm báo chí với lực lượng đông như quân Nguyên “thực thi công vụ” nữa thì không biết dân chúng phải chạy dạt về đâu???

    Nếu Quốc hội vì “nguyện vọng” của ông nghị đại diện Hội Nhà (b)áo kia mà thông qua điều luật trao “quyền thực thi công vụ” cho mấy triệu nhà báo thì tôi chắc rằng, người Việt, từ quan đến dân, sẽ có một phen chạy loạn hơn cả chạy giặc cướp!

    Theo tôi, trong điều kiện nhân cách của nhà báo quốc doanh hiện nay, nếu các ông dân biểu thực sự là đại biểu của dân thì hãy thông qua cái điều luật ngược lại: Những tờ báo không bảo vệ dân mà tấn công vào dân thì cứ cho dân ném cà chua và trứng thối mỗi khi đám phóng viên của chúng xuất hiện! Những nhà báo thuộc hàng giá áo túi cơm hèn hạ chỉ biết lợi dụng tự do nhảy choi choi giữa trần gian, chĩa mũi, chĩa mồm vào quần chúng nhân dân, tổ chức cơ quan để kiếm ăn, lũng đoạn truyền thông để làm cái việc tuyên truyền phản tuyên truyền thì hãy bịt mồm chúng lại, ném chúng trở lại cái địa ngục vốn là nơi cư trú của chúng!

    Thưa Quốc hội, với xu hướng lá cải hóa báo chí gọi là “chính thống” hiện nay để làm hại dân hại nước thì chỉ có điều luật tiêu diệt hơn là bảo hộ!

    Sau đây xin giới thiệu bài viết của tác giả Hữu Long gửi cho Blog Chu Mộng Long bàn về cái nội dung đề xuất của ông nghị Hà Minh Huệ. Bài viết hay, súc tích với trình độ lí luận tỉnh táo, sắc sảo, nhưng rất tiếc cái tiêu đề không thích hợp lắm. Xin thưa tác giả, chúng không “đầu đất” tí nào mà ranh ma xảo quyệt với tham vọng độc quyền sinh sát trong thời buổi chiếc bùa trấn yêu quái của pháp luật, đạo đức, văn hóa không đủ mạnh để trấn dẹp chúng.

    Theo blog Chu Mộng Long

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Đọc những dòng sau đây của ông dân biểu Hà Minh Huệ, phó Chủ tịch Hội Nhà (b)áo đề xuất: "Việc coi báo chí là cơ quan thực thi công vụ cũng cần được đưa vào luật", tôi thấy buồn cười, vì thấy ông Huệ chức vụ to đùng của Hội nhà (b)áo mà ông lại đề xuất một điều ngớ ngẩn về đội quân dưới quyền ông, đúng như Hữu Long đã phân tích trong bài viết của ông, Ông Huệ không hiểu "công vụ" là để chỉ việc thực thi pháp luật của người làm trong ngành pháp luật, nhà báo khi đi làm việc thì gọi là tác nghiệp. Trong Luật báo chí (luật này được cho toàn dân thảo luận, khác với nhiều luật khác, ở nơi tôi cư trú thì thế) ghi rõ là không ai được xúc phậm nhân phẩm nhà báo.
    Còn trong lời giới thiệu thì người viết cũng không hiểu khái niệm "quyền lực thứ tư" là kiểu nói theo nghĩa bóng, rồi lại còn đưa ra con số phóng đại "thông qua điều luật trao “quyền thực thi công vụ” cho mấy triệu nhà báo" thì quả là người viết không nắm được thực tế báo chí nước nhà. Hiện nay cả nước gần 90 triệu dân thì chỉ có khoảng trên dưới 20 nghìn nhà báo có thẻ mà thôi. Trong số này thì số nhà báo chân chính theo đúng nghĩa nhà báo thì rất ít, còn số bồi bút là công cụ của chính quyền thì "đông như quân Nguyên" là đúng.
    Ngày trước, cách đây hơn thế kỷ, vua bà không ngai Từ Hy thái hậu ở Trung quốc còn nói đại ý khi pháp luật không nghiêm thì cầu cứu nhà báo. Như vậy ở một nước phong kiến mà người ta còn nhận thức được vai trò của báo chí là "quyền lực thứ tư". Còn ở nước ta thì nhà báo (chân chính) bị hai áp lực, một là bọn mafia, hai là chính nhà nước. Có thể nói mafia nhà nước còn nguy hiểm gấp vạn lần bọn mafia ngoài quốc doanh. Số nhà báo bị đe dọa hoặc gây khó dễ, thậm chí bị kết án oan sai mà chưa đưa ra công luận không như người ta tưởng. Có khi còn bị chính cơ quan báo chí "giềng" tới số bằng đủ mọi thủ đoạn. Mấy năm nay đời sống của nhà báo có được cải thiện, chứ trước kia thì "nhà văn nhà báo, nhà giáo nhà đài; bốn nhà cộng lại bàng hai nhà nghèo". Nên khi phê phán nhà báo thì cũng nên thể tất nhân tình, chớ nên "vơ đũa cả nắm". Họ cũng đau khổ và dằn vặt lắm chứ. Người cầm bút hay suy tư nhiều hơn người khác. Cứ vào những dịp 21-6 hàng năm, theo dõi trên báo chí thì thấy có những nhà báo đã về hưu thổ lộ tâm can mới thông cảm với họ, có người cầm bút mà khóc thầm.
    Có lần tôi được chứng kiến câu chuyện giữa một nhà báo miền Bắc và môt ông giáo sư dưới chế độ Sài Gòn trước kia, tôi nhớ câu ông giáo sư nói với nhà báo như sau: "Nghe đài báo thì tôi thấy các nhà báo ngủ cả, nhưng được tiếp xúc với họ quanh bàn nước, tôi mới thấy họ thức hơn những người đang thức." Từ đó tôi cũng có cái nhìn khác về nhà báo của ta.