Nguyễn Quang Lập - Lại bắt cóc

  • Bởi Admin
    22/10/2012
    7 phản hồi

    Nguyễn Quang Lập

    Blogger Osin Huy Đức: Không biết người ta sẽ làm gì với các em nhưng sự kiện sinh viên Trường Đại Học Công Nghiệp Thực Phẩm Thành Phố Hồ Chí Minh kêu cứu khi một sinh viên bị công an bắt cho thấy các bạn trẻ hiện không sợ hãi như thế hệ chúng tôi, một thế hệ mà thấy ai dính vào chính trị, bị chính quyền dòm ngó, là im lặng và xa lánh. Đơn kêu cứu của các em viết: "Vào lúc 11 giờ ngày 14/10/2012 bạn của chúng cháu là Nguyễn Phương Uyên đã bị các chú công an Phường Tây Thạnh, Công An Quận Tân Phú khoảng 10 người ập vào phòng trọ dẫn đi và nói là để xác minh một số vấn đề về Truyền Đơn chống Trung Quốc Xâm Lược do bạn ấy dán. Nhưng đến nay vẫn không thấy bạn ấy về".

    Nếu như ông đại biểu Quốc hội Đặng Thành Tâm không kêu cứu nhân viên của ổng bị bắt cóc thì mình không bao giờ tin có chuyện công an bắt cóc dân. Thuở nhỏ ham chuyện trinh thám, đọc trinh thám tây thấy cảnh sát bắt cóc ai đó là mình căm ghét vô cùng, đinh ninh chỉ có bọn tư bản thối nát mới có chuyện bắt người trắng trợn như vậy. Ở mình, muốn bắt ai thì phải được viện kiểm sát phê duyệt đàng hoàng, công an đến đọc lệnh bắt hẳn hoi. Còn lâu mới có chuyện công an chặn người nhét lên xe đưa đi đâu biệt tăm như nhiều người vẫn kể. Hơn nửa cuộc đời mình đã ngây thơ tin tưởng như vậy.

    Nhưng bây giờ niềm tin đã sụp đổ, tiếng kêu cứu của ông đại biểu Quốc hội khiến minh tin dưới gầm trời nước Nam không có gì là không xảy ra. Thật là kinh khủng, mình sốc thật sự. Rõ ràng người ta đã coi luật pháp chỉ là cái đinh gỉ, mỉa mai thay ba chữ quyền công dân.

    Thành ra khi đọc đơn kêu cứu của sinh viên Trường Đại Học Công Nghiệp Thực Phẩm Thành Phố Hồ Chí Minh về trường hợp cháu Nguyễn Phương Uyên bị bắt cóc (tại đây) là mình tin ngay. Tin và đau xót vô cùng. Nào cháu Phương có tội gì đâu. Theo đơn kêu cứu: ”Vào lúc 11 giờ ngày 14/10/2012 bạn của chúng cháu là Nguyễn Phương Uyên đã bị các chú công an Phường Tây Thạnh, Công An Quận Tân Phú khoảng 10 người ập vào phòng trọ dẫn đi và nói là để xác minh một số vấn đề về Truyền Đơn chống Trung Quốc Xâm Lược do bạn ấy dán. Nhưng đến nay vẫn không thấy bạn ấy về. ” Chống Trung Quốc xâm lược mà tội a? Nếu chống quân xâm lược là có tội thì bán bố nước Nam này cho xong, khỏi phải cãi nhau mệt!

    Bất luận lý do gì, bắt cóc công dân giam giữ bí mật cũng là việc làm hết sức ngang ngược, nó chà đạp lên luật pháp, coi quyền công dân như cỏ rác, cần phải lên án. Có tờ báo lề phải nào lên án chuyện này không nhỉ? Hỡi ôi báo chí nước Nam.

    Quan trên có biết việc này không? Tiếng kêu cứu dậy đất, quan trên vẫn ngồi trương mắt nhìn sao? Thất kinh tảng đởm!

    Không còn lời nào để nói, hu hu.

    Nguyễn Quang Lập

    __________________________

    Thành phố Hồ Chí Minh ngày 20/10/2012

    Thư cầu cứu khẩn cấp

    Kính gởi: Bác Chủ tịch Nước CHXHCNVN: Trương Tấn Sang

    Trước hết chúng cháu xin gởi lời chào, và lời chúc sức khỏe đến Bác.

    Chúng cháu là những sinh viên Trường Đại Học Công Nghiệp Thực Phẩm Thành Phố Hồ Chí Minh
    Địa chỉ: 140 A Lê Trọng Tấn, Quận Tân Phú. TPHCM

    Chúng cháu mạn phép viết thư này cho Bác là để cầu cứu đến Bác về trường hợp bạn của chúng cháu là Nguyễn Phương Uyên.

    Nguyên quán: Hàm Thuận Bắc - Bình Thuận - Việt Nam

    Ủy viên ban chấp hành chi đoàn thanh niên Lớp 10CDTP1

    Vào lúc 11 giờ ngày 14/10/2012 bạn của chúng cháu là Nguyễn Phương Uyên đã bị các chú công an Phường Tây Thạnh, Công An Quận Tân Phú khoảng 10 người ập vào phòng trọ dẫn đi và nói là để xác minh một số vấn đề về Truyền Đơn chống Trung Quốc Xâm Lược do bạn ấy dán. Nhưng đến nay vẫn không thấy bạn ấy về. Cha mẹ và bà nội của bạn Uyên đã đến cơ quan công an Phường Tây Thạnh và công an Quận Tân Phú để xin cho bạn được thả nhưng mấy chú công an nói là không có bắt giữ bạn ấy. Hiện giờ cha mẹ bạn Uyên rất lo lắng cho bạn đó, không biết an nguy của bạn Uyên thế nào? Cha mẹ của bạn ấy là gia đình thuần nông, gia cảnh rất khó khăn bây giờ cha của bạn ấy là chú Nguyễn Duy Linh đã gom hết tiền của ở nhà và gõ cửa các cơ quan nhà nước xin được giúp đỡ nhưng không được đáp ứng. Mẹ bạn ấy khóc rất nhiều vì nhớ con.

    Kính xin bác Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang hãy lên tiếng giúp đỡ bạn ấy và gia đình. Bản thân bạn Nguyễn Phương Uyên là một người có đạo đức tốt, luôn được lòng các bạn bè và thầy cô trong trường. Bạn ấy luôn xung phong đi đầu trong các hoạt động về phúc lợi xã hội do đoàn trường phát động. Xin Bác hãy thương xót đến gia cảnh khó khăn của bạn ấy, và nỗi lòng của một người cha, người mẹ đã mất con mà can thiệp giúp cho bạn Uyên sớm về lại với gia đình.

    Về việc làm của bạn Nguyễn Phương Uyên xét cho cùng tất cả đều xuất phát từ tinh thần yêu nước của tuổi trẻ. Đã là tuổi trẻ thì luôn thể hiện tinh thần và thái độ của mình một cách trong sáng dù đôi khi bồng bột, luôn muốn thử sức mình và đôi khi phải chịu đựng sự vấp ngã trong cuộc sống. Tuy nhiên, dù với cách thức thể hiện như thế nào, chúng cháu luôn luôn tin rằng tận trong thâm tâm của bạn Nguyễn Phương Uyên vẫn mang tinh thần giống như những gì mà bác đã gửi đến các cháu cùng nhân dân nhân ngày Quốc Khánh 2 tháng 9: “Phải biết hổ thẹn với tiền nhân, với những bậc tiên liệt về những yếu kém, khuyết điểm của mình đã cản trở bước đi lên của dân tộc. Hổ thẹn không phải để bạc nhược, mất ý chí mà để vươn lên gấp hai, gấp ba, để tiếp tục đi tới với tư thế vững vàng, khí phách hiên ngang vốn là truyền thống dân tộc, góp phần làm cho đất nước ta phát triển và trường tồn mãi mãi.”

    Sở dĩ chúng cháu viết thư cho Bác là vì chúng cháu tin chỉ có Bác mới giúp được cho bạn ấy. Chúng cháu đã có dịp đọc báo trên các trang báo của cơ quan nhà nước khi tường thuật lại buổi gặp gỡ của bác với đồng bào cử tri quận 4 TP HCM. Những lời của bác thật là giản dị, sâu sắc khiến cho sinh viên chúng cháu rất cảm động khi thấy Bác cương quyết với tình hình xã hội phức tạp như hiện nay, vấn nạn tham nhũng vẫn và đang tồn tại trong một số bộ phận cán bộ đang suy đồi đạo đức Cách Mạng. Nhưng thật may mắn thay cho dân tộc Việt Nam vẫn còn nhiều cán bộ trong bộ máy lãnh đạo như Bác đang nỗ lực bảo vệ công lý, bảo vệ lẽ phải. Chúng cháu đọc trên báo nghe lời bác nói:

    “Khi về quê, tôi sẽ trả lại nhà cho Đảng. Nhà tôi nhỏ thôi, 51 mét vuông, khi về hưu dứt khoát tôi không lấy một mét vuông đất nào. ” “Bữa nay tôi nói dứt khoát là vậy”.

    “Nhân dân đã giao nhiệm vụ thì phải hoàn thành, còn thấy mình không hoàn thành thì rút lui”.

    “Nếu chúng ta hèn nhát thì làm đơn gửi cho Đảng chúng ta nghỉ, chúng ta rút lui đi để cho những người dũng cảm làm việc.”

    Thật sự chúng cháu rất ngưỡng mộ Bác, một vị lãnh đạo có tinh thần trách nhiệm với dân tộc. Những gì bác nói xứng đáng để tập thể sinh viên chúng cháu noi theo. Với tinh thần đạo đức, nhân bản và lòng ái quốc, xin Bác hãy can thiệp khẩn cấp để giúp cho bạn Nguyễn Phương Uyên sớm về lại với gia đình, trường lớp và thầy cô. Bạn ấy là sinh viên năm cuối cấp, nên việc học cho tương lai là rất quan trọng. Chúng cháu tập thể sinh viên và gia đình rất nhớ bạn Uyên. Rất mong nhận được sư giúp đỡ của Bác.

    Cuối thư chúng cháu xin kính chúc bác luôn luôn khỏe mạnh để tiếp tục sự nghiệp chống tham nhũng và đem lại những gì tốt đẹp nhất cho nhân dân và đất nước.

    Tập Thể sinh viên: Đại Học Công Nghiệp Thực Phẩm Thành Phố Hồ Chí Minh

    Tập Thể Sinh Viên Khoa Công Nghiệp Thực Phẩm Khóa 10

    Em bé Nguyễn Phương Uyên


    Nguyễn Phương Uyên ngày còn bé


    Sinh viên Nguyễn Phương Uyên

    Theo danlambaovn.blogspot.com

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Xã hội suy đồi, sản sinh ra những thằng công an mất dạy, không lý trí, có mắt như mù, có tai như điếc, không biết phân biệt đúng sai, chỉ biết thừa lệnh làm càng, ngu xuẩn, bán linh hồn cho quỷ dữ, mới đi bắt người thiếu nữ có lòng yêu nước chống bọn TQ xâm lược.

    Xã hội suy đồi, sản sinh ra những thằng công an mất dạy, không lý trí, có mắt như mù, có tai như điếc, không biết phân biệt đúng sai, chỉ biết thừa lệnh làm càng, ngu xuẩn, bán linh hồn cho quỷ dữ, mới đi bắt người thiếu nữ có lòng yêu nước chống bọn TQ xâm lược.

    Nhiều lúc chẳng hiểu ra làm sao. Nhà trường nói riêng và cả xã hội chói chung đều giáo dục cho công dân lòng yêu nước, yêu nước tức là ghé ngoại xâm mà chính quyền lại bắ bớ bỏ tù người yêu nước. giáo dục lòng yêu nước đối với một dân tộc lạc hậu là việc làm khó và công phu, phải có quá trình, từ gia đình, nhà trường và xã hôi. Còn đối với các dân tộc giác ngộ thì coi lòng yêu nước là lẽ tự nhiên, con người vừa sinh ra đã có sẵn lòng yêu nước như một nhu cầu tự nhiện.
    Giáo ục lòng yêu nước thì khó. Thế nhưng bắt người yêu nước thì dễ như trở bàn tay. Lại một nghịch lý dưới chế độ này. Ở Sài gòn có nhiều trí thức nổi tiếng, Các bạn trẻ cần cầu cứu đến các vị trí thức như GS tương Lai, luạt sư Lê Hiếu Đằng và nhiều vị khác, có thể là cựu chủ tịch nướ Nguyễn MInh Triết can thiệp. Cần huy động cả xã hội đòi trảt tự do cho sinh viên NPU, vì nhà ai chẳng có con cái đang theo học ở các nhà trường. Nên huy động cả các thanh niên công nhân tham gia vào cuộc đấu tranh này. Dĩ nhiên trong khuôn khổ pháp luật.
    Các bạn trí thức cần nhớ một điều chế độ này đào tạo trí thức để phục vụ chế độ, tức là sử dụng trí thức, nhưng lại thường xuyên nghi ngờ, cảnh giác trí thức. Nếu như một người nào đó làm thơ chống Trung quốc thì không sao, mà người ta làm thơ chống Trung quốc đầy ra đấy, xem tren mạng thấy cả bà già nhà quê cũng làm thơ chống Trung quốc. Thế nhưng sinh viên nói riêng và trí thức nói chung có biểu hiện chống Trung quốc như làm thơ, viét trên mạng... là công an cho ngay vào tầm ngắm đấy. Bộ công an có hẳn một bộ phận theo dõi sinh viên trong các trường đại học. Họ len lỏi khắp nơi, còn khắt khe và tinh vi hơn bọn chó săn dưới thời Pháp thuộc. Nhưng chẳng sức đâu mà theo dõi hàng chục vạn sinh viên. Trí thức phải thắng vì có chính nghĩa và được che chở của cả dân tộc vì trí thức là mầm non của của dân tộc, là tương lai và chỗ dựa của cả dân tộc. Đọng đến trí thức là châm lửa vào mồi thuốc súng. Cần thật nhiều blog lên tiếng về vụ việc này."Tiến lên toàn thắng ắt về ta."

    Tuổi tẻ có tính hiếu động tập thể và hay làm việc nghĩa.

    - Hãy tổ chức sinh viên tất cả các trường ở Sài Gòn xuống đường đòi trả tự do cho bạn mình.

    - Hãy Đồng loạt bãi khóa cùng thời điểm.

    - Hãy phát huy truyền thống đấu tranh của thanh niên và sinh viên Sài Gòn các thế hệ trước.

    - Gửi đơn kêu cứu đến TƯ Đoàn TN và TƯ Hội Liên hiệp thanh niên, đề nghị phát động phong trào thanh niên toàn quốc đòi trả tự do cho sinh viên bị công an bắt vô cớ, nếu không thì sẽ có nhiều Uyên nữa đấy.

    - Dán khẩu hiệu và phát tờ rơi đòi trả tự do cho NPU.

    - Vận động những người đã từng đấu tranh trong phong trào thanh niên sinh viên trước như Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Quang Vịnh... cùng tham gia.

    NGƯỜI TA CHỈ CÓ THỂ BỎ TÙ MỘT NGƯỜI CHỨ KHÔNG THỂ BỎ TÙ CẢ MỘT THẾ HỆ TRẺ. HIỆN NAY THẾ HỆ TRẺ CHƯA BỊ BỎ TÙ THÂN THỂ NHƯNG BỊ GIAM HÃM TINH THẦN VÀ ĐANG BỊ ĐẦU ĐỘC TƯ DUY.

    Hy vọng đốm lửa từ Sài Gòn sẽ thành đám cháy trên toàn quốc. Nhớ đấu tranh trong khuôn khổ pháp luật. Bọn công an vô học mới làm việc vô pháp luật, sinh viên có học phải khác. Sức mạnh của trí tuệ sẽ thắng bọn vô học lưu manh. Nếu để bọn vô học lưu manh thắng thì cả dân tộc hết hy vọng thể hệ trí thức trẻ hôm nay.

    Các bác ơi, đây là chiến thuật Dương Đông Kích Tây của nhà nước công an, cộng sản trị, chuyện cháu Nguyễn Phương Uyên chỉ là chuyện nhỏ nhưng nó lại tác dụng lớn, nó làm xã hội mạng QUÊN chuyện hội nghị trung ương 6, QUÊN chuyện ưu tiên miếng cơm manh áo của 175 đảng viên trong trung ương mà không phải là 86 triệu người dân, QUÊN chuyện đấu đá nội bộ giữa đảng và nhà nước 3D, QUÊN chuyện nghẹn ngào nước mắt cá xấu của tổng Trọng, QUÊN chuyện phát biểu gặp gỡ cử tri nhưng không có một bát nước sáo của chủ tịch Sang.

    Xin ngợi khen các cháu. Đúng là "Một con ngựa đau, Cả tàu không ăn cỏ". Các cháu đã hành xử như những người trưởng thành. Nhiều người lớn phải học hỏi từ các cháu, tự chữa bệnh SỢ, bệnh HÈN, bệnh VÔ CẢM mà nhà nước này muốn tôi luyện nhân dân.
    Nhân danh chính quyền mà đi bắt cóc một nữ SV yêu nước muốn chống ngoại xâm, quả là việc đê hèn, đáng phỉ nhổ! Chưa từng có ở một xã hội văn minh!

    Theo đúng cách hành xử của châu Á, thằng già hèn nhát này xin quỳ gối, cúi đầu vái tất cả các em sinh viên trong danh sách trên 3 + 1 = 4 lần để bầy tỏ lòng tôn trọng đối với sự dũng cảm, tinh thần đồng đội của các em.
    Thế hệ hèn của tôi sẽ chết hết. Xã hội sẽ là của những người trẻ tuổi. Hãy đấu tranh giành lấy.

    PS: Nhìn ảnh "Em bé Nguyễn Phương Uyên", áo có dòng chữ T & T tự nhiên liên tưởng đến bài "TNT" của AC/DC.

    AC/DC viết:
    Cos I'm
    T.N.T.
    I'm Dynamite
    T.N.T.
    And I'll win the fight
    T.N.T.
    I'm a power-load
    T.N.T.
    Watch me Explode

    (Vì tôi là T.N.T.
    Tôi là thuốc nổ T.N.T.
    và tôi sẽ thắng cuộc đấu (này)...)