Dân Choa - Di-sản của người tiền nhiệm và mục đích chấn hưng Đảng của ông Nguyễn Phú Trọng

  • Bởi Innova
    20/10/2012
    13 phản hồi

    Di sản của người tiền nhiệm Nông Đức Mạnh để lại cho ông Nguyễn Phú Trọng thật khá nặng nề. Cũng phải nhận xét rằng từ trước đến nay chưa có một người đứng đầu đảng cộng sản Việt Nam mờ nhạt như ông Mạnh. Thời bấy giờ ứng cử viên nặng ký cho chức Tổng bí thư còn có ông Nguyễn Văn An. Ông An là một người có năng lực, có quyền biến và kinh qua nhiều chức vụ cao trong đảng và đặc biệt là nhiều năm làm trưởng ban tổ chức trung ương. Nếu ông An làm Tổng bí thư thì nhiều người e ngại quyền lực của ông An quá lớn. Vì vậy ông Nông Đức Mạnh được đưa lên nắm chức vụ này như một giải pháp dung hòa. Tuy không có năng lực và bản lĩnh của một chính khách , nhưng tính tình ôn hòa nên được lưa chọn đứng đầu đảng qua hai nhiệm kỳ. Đáng tiếc là những lúc quốc gia hay đảng cần có chính kiến thực sự của vị Tổng bí thư thì ông lại vắng bóng. Người ta chỉ thấy ông xuất hiện khi đi úy lạo người cao tuổi, họp hành với Ủy ban Dân tộc hay hội thảo về gương đạo đức Hồ Chí Minh. Còn khi sự vụ lớn của đất nước như sập cầu Cần Thơ, vụ tham nhũng MPU 18, vụ Vinasin…hay chỉ đạo điều hành kinh tế , hoặc bàn về quốc kế an sinh cho đất nước thì không thấy đâu. Dưới thời của ông Nông Đức Mạnh quyền lực của ban chấp hành trung ương đảng chuyển dần sang phía chính quyền hay nói cách khác là sang chính phủ.

    Chính phủ cổ vũ cho việc đảng chỉ lãnh đạo về đường lối, đảng không nên thay mặt nhà nước làm mọi việc. Những người lãnh đạo trong chính phủ cũng là những cán bộ chủ chốt của đảng. Như vậy nhà nước( chính quyền) sẽ thể hiện ý chí của đảng qua công việc của mình. Cả một thời gian dài trước đó các ban ngành của trung ương đảng song hành với bộ máy của chính phủ. Vô hình chung đảng có một bộ máy hành chính khổng lồ gần như chính phủ. Vận hành bộ máy này cũng cần một nguồn kinh phí khổng lồ. Nhưng hiệu quả của công tác đảng đối với đường lối kinh tế mới thì ngày càng mờ nhạt. Vì lẽ đó việc chuyển dần công việc lãnh đạo sang nhà nước ( chính phủ) là một điều không thể tránh khỏi.

    Ban chấp hành TƯ đảng mà đứng đầu là ông Mạnh có vẻ tán thành quan điểm này. Vì vậy nhiều ban ngành của Ban chấp hành trung được đảng bị tinh giảm, hoặc giải thể, hoặc chuyển sang cơ quan của chính phủ.
    Bốn trụ cột chính của Ban chấp hành trung ương đảng là Ban tuyên giáo, Ban tổ chức trung ương, Ban kiểm tra và Ban kinh tế.
    Nếu như trước kia Ban tổ chức trung ương đảng là một công cụ đặc hiệu của Tổng bí thư trong việc phân công bố trí cán bộ đảng thì thời nay nó không còn thế mạnh như xưa nữa. Ban tổ chức trung ương phải chia sẻ quyền lực của mình với bộ Nội vụ của chính phủ. Thủ tướng có quyền lựa chọn cán bộ đầu ngành, chuyển sang bộ nội vụ để làm quy trình bổ nhiệm. Ban tổ chức trung ương được lấy ý kiến bổ sung về lý lịch chứ không có quyền lực chọn để bổ nhiệm. Xu thế một thủ trưởng và quyền quyết định chọn người đứng đầu thắng thế nên phía chính phủ có nhiều cơ hội hơn.

    Vai trò của Ban tổ chức trung ương đảng đã bị yếu đi rất nhiều.

    Một ban khác của trung ương đảng còn duy trì được chức năng của mình đó là Ban kiểm tra . Nhưng Ban này không có chức năng đề đạt cán bộ hay bổ nhiệm cán bộ mà nó chỉ xem xét kỉ luật. Có nghĩa là giải quyết hậu quả của con người hay công việc khi mọi việc đã xảy ra rồi. Công việc của Ban trong sinh hoạt đảng mang tính thụ động. Người ta chỉ thấy Ban hoạt động mỗi khi có bầu cử nhiệm kỳ đảng hay khi cán bộ đảng viên vi phạm kỉ luật mà thôi.

    Ban tuyên giáo trung ương vẫn tỏ rõ là một cơ quan uy quyền, hoạt động tích cực nhất của đảng. Ban chi phối và định hướng cho mặt trận tư tưởng trên nhiều lĩnh vực. Nhưng đường lối nặng về sách lược phòng, chống lệch lạc quan điểm cũ của đảng. Còn đề xuất ra cái mới, định hướng cho tương lai điểm đến của đảng thì không có. Cho đến nay cơ quan này vẫn còn „ nợ“ trung ương đảng một sản phẩm lớn. Đó là chưa cho ra đời được một học thuyết phù hợp với tinh thần thời đại. Hơn 20 năm mà vẫn lay hoay bàn con đường định hướng CNXH và càng bàn thì lý thuyết càng xa rời thực tế.

    Đảng muốn thuận tiện hoạt động và ít phụ thuộc vào chính phủ thì đảng phải có một nguồn tài chính riêng. Nguồn tài chính này phải đồi dào, không bị các cơ quan chuyên môn kiểm tra dòm ngó hay kiểm toán. Thông thường nó được huy động riêng rẽ qua Ban kinh tế trung ương và hệ thống cơ sở. Nhưng Ban kinh tế trung ương đã bị giải thể chuyển sang chính phủ. Như vậy mọi phong trào sinh hoạt, mọi hoạt động độc lập của trung ương đảng đều phụ thuộc vào ngân sách của chính phủ, của nhà nước.

    Đây là một điểm yếu nhất của Ban chấp hành trung ương trong thời kỳ qua.

    Tuy hệ thống đảng từ trước đến nay đã được cơ cấu gắn chặt với bộ máy nhà nước từ trên trung ương xuống tận địa phương. Nhưng do cơ chế quản lý thay đổi nhiều nên tiếng nói của đảng ở các cấp chính quyền cũng có nhiều thay đổi.

    Ở cấp địa phương như phường xã thì vai trò của bí thư đảng ủy mờ nhạt. Mọi điều hành công việc ở cấp này đều do chủ tịch phường/ xã và bộ máy chính quyền định đoạt.

    Ở cấp huyện thì tình hình cũng không khá hơn mấy. Huyện ủy thụ động hưởng ứng hoạt động của chủ tịch huyện và bộ máy chính quyền. Vì chính quyền có thế mạnh về điều hành kinh tế.

    Riêng ở cấp tỉnh thì vai trò Bí thư và ban thường vụ trước sau vẫn còn có thế mạnh. Đảng vẫn trực tiếp can thiệp vào mọi hoạt động của tỉnh. Nhưng vai trò nổi trội của cá nhân bí thư tỉnh ủy thì không còn như trước. Ở nhiều tỉnh người ta đánh giá cao vị trí lãnh đạo của chủ tịch, vì chủ tịch là người trực tiếp ký quyết định và điều hành kinh tế cho địa phương.

    Dưới thời của thủ tướng Phạm Văn Khải và đặc biệt là từ khi ông Nguyễn Tấn Dũng lên làm thủ tướng thì quyền lực của chính phủ được gia tăng vô biên. Vai trò của Thủ tướng bao trùm lên tất cả mọi chính sách của đất nước.

    Thủ tướng trực tiếp nắm công cụ bạo lực của đất nước, đó là lực lượng quân đội và công an. Thủ tuớng ấn định quan hệ quốc tế, vì Thủ tướng đặc trách chỉ đạo Bộ ngoại giao. Thủ tướng cũng người có quyền phân bổ ngân sách nuôi bộ máy nhà nước và đoàn thể ( trong đó có đảng) vì Thủ tướng trực tiếp điều hành kinh tế- tài chính. Cuối cùng thì Thủ tướng cũng là người có tiếng nói quyết định khi bổ nhiệm cán bộ, vì bộ Nội vụ dưới quyền điều hành của Thủ tướng. Như vậy Ban chấp hành trung ương đảng gần như biến thành bộ máy tham mưu cho chính phủ về nguồn cán bộ còn Quốc hội là nơi chính phủ tham vấn thêm khi bổ nhiệm thành viên lãnh đạo bộ ngành chứ không còn là những nơi định đoạt các vị trí trọng trách trong bộ máy nhà nước.

    Khi hình bóng của Thủ tướng sáng tỏa bao nhiêu thì vai trò của Tổng bí thư sẽ thấp thoáng ở đường lối lý thuyết. Vị thế của hai nguyên thủ khác như chủ tịch nước, chủ tịch quốc hội hoàn toàn mang tính nghi lễ cho hợp hiến chứ không có tiếng nói quyền lực.

    Hình mẫu con người quản lý nhà nước cũng thay đổi nhanh chóng theo sự phát triển kinh tế. Nếu như trước đây người đảng viên đứng trong bộ máy nhà nước thì khi họ làm việc họ còn phải nhìn trước ngó sau và nhất là lưu ý đến trách nhiệm của người đảng viên. Chức vụ chưa hẳn nhất thiết kèm theo quyền lực, bởi vì quyền lực chính nằm ở tập thể lãnh đạo. Chức vụ đi kèm theo danh dự phục vụ đảng và đất nước.

    Còn bây giờ thì rất khác. Cơ chế một thủ trưởng đã tạo cho cá nhân có nhiều quyền lực. Người muốn có chức vụ thì đầu tiên phải là người đứng trong hàng ngũ đảng cộng sản, đó là điều kiện bắt buộc. Khi có chức vụ thì lúc đó mới có quyền lực cá nhân và quyền lực cá nhân sẽ đi kèm với lợi nhuận kinh tế. Sức mạnh của kinh tế sẽ củng cố lại vị thế của quyền lực.

    Còn quan điểm phục vụ và cống hiến như trước đây thì lại bị xem nhẹ hoặc là lãng quên.

    Các cá nhân lãnh đạo đều khéo léo sử dụng tập thể đảng ủy như một ban tham mưu để thông qua ý chí của mình. Khi công việc hanh thông thì xem thành tích đó là của cá nhân. Nhưng nếu thất bại thì lại nhanh chóng đẩy lỗi trách nhiệm cho cả tập thể. Vì quyết định có thông qua thường vụ đảng, được tập thể đồng ý. Như thế nghiễm nhiên cá nhân thoát án kỉ luật. Chẳng nhẽ lại kỉ luật cả một tập thể đảng? Tổ chức đảng làm sao mà sai được (!)

    Nếu hệ thống chính trị ổn định và kinh tế càng phát triển thì cán bộ đảng viên có chức quyền trong bộ máy nhà nước càng có nhiều cơ hội lớn hơn. Vì thế mục tiêu đầu tiên và lâu dài họ cần phải bảo vệ lợi ích đó. Muốn bảo vệ được lợi ích cá nhân thì đầu tiên họ phải ra sức bảo vệ hệ thống chính trị, bảo vệ vị trí độc tôn lãnh đạo toàn diện của đảng và sau đó phải bảo vệ được thành quả cá nhân của mình. Bảo vệ „thành quả cách mạng „ lâu dài của cá nhân mình, của tầng lớp mình không ai có thể hơn là con cháu mình, bạn bè mình, người cùng hội cùng thuyền của mình. Số này rất trung thành, sẽ bảo vệ hệ thống chính trị và quyền lợi tầng lớp đến cùng. Như vậy trong rất nhiều cán bộ cao cấp quản lý nhà nước đã nảy sinh ra một tầng lớp cán bộ mới, tầng lớp mà người ta thường gọi là con ông cháu cha. Nếu xã hội có thắc mắc thì nó được giải thích theo cụm từ ngữ thích hợp đó là hiện tượng „ truyền thống cách mạng gia đình“. Hiệu ứng này lan tỏa mạnh trong các cấp lãnh đạo ở trung ương cũng như phổ biến ở nhiều địa phương.

    Hơn nữa công tác cán bộ của đảng và nhà nước sinh ra một cơ chế bảo vệ nguồn. Cán bộ cấp dưới do ban ngành cấp trên bổ nhiệm và quản lý. Khi cán bộ đảng viên trong guồng máy nhà nước vi phạm khuyết điểm họ chỉ chịu trách nhiệm với cấp trên chứ đơn vị công tác không có quyền kỉ luật hay bãi miễn họ. Đây là một cơ chế tai hại. Vì thế nhiều cán bộ đảng viên yếu kém, vướng mắc khuyết điểm vẫn tiếp tục đảm nhiệm công việc hoặc được luân chuyển vị trí công tác mà không lo bị đào thải khỏi bộ máy công quyền.

    Ông Nguyễn Phú Trọng là một người làm công tác đảng lâu năm và kinh qua nhiều chức vụ quan trọng .Ông hiểu rất rõ những đặc điểm như đã nêu trên.Ông từng trực diện với thay đổi lớn về mặt tổ chức của trung ương đảng và sự sa sút đạo đức của cán bộ đảng trong bộ máy chính quyền. Nó đã thành tính hệ thống qua nhiều nhiệm kỳ. Để tạo sức mạnh mới cho đảng và lập lại kỉ cương đạo đức trong đảng là một công việc khó, vượt cả khả năng của ông. Nhưng vị Tổng bí thư cũng cố gắng chèo lái đảng trước thách thức của thời cuộc.

    Điều hạn chế nhất của ông là thiếu sự quyết đoán của một thủ lĩnh. Vì xưa nay đến giờ người ta đánh giá ông như một công chức cần mẫn, liêm khiết và hiền lành. Ông không phải là người thủ lĩnh làm cuộc cách mạng đổi mới tư tưởng trong đảng, vì bản chất của ông là một người cộng sản giáo điều. Ông trung thành với chủ nghĩa Marx- Lenin và tư tưởng Hồ Chí Minh. Ông không hề có ý định xa rời nguyên tắc đó.

    Ông cho rằng hình mẫu chủ nghĩa xã hội vẫn là một hình mẫu lý tưởng cho xã hội Việt Nam. Đường lối lãnh đạo của đảng đối với đất nước Việt Nam không sai. Những hiện tượng tiêu cực xảy ra ở đất nước bây giờ là do công tác cán bộ, do lệch lạch về học thuyết Marx- Lenin, do chủ nghĩa cá nhân hoành hành, do vai trò lãnh đạo trực tiếp của đảng bị giảm sút vì thế ông nghiêng về quan điểm củng cố lại vị thế tập trung quyền lực cho đảng. Đảng phải có thực quyền, đảng phải điều khiển được công quyền và chủ động về mặt tài chính.

    Ông giữ vững nguyên tắc, đảng không nhất thiết phải đổi mới đường lối, đảng chỉ cần giáo dục cán bộ của mình liêm khiết thì đảng sẽ thành công trong thời đại mới.

    Vì thế ông không cổ vũ sinh hoạt cởi mở dân chủ trong xã hội hoặc trong đảng. Ông cũng nhấn mạnh quan điểm không thể có hình thức Tam quyền phân lập ở Việt Nam. Ngay khi ông lên làm Tổng bí thư, người dân trông chờ vào ông và Ban chấp hành về quan điểm chế độ sở hữu đất đai. Nhưng ông đã tỏ rõ chính kiến, không có sự thay đổi lớn, vẫn theo cơ chế cũ.

    Theo quan điểm của ông thì những gì mà ông gọi là „ hiểm họa đe dọa sự tồn vong của Đảng“ không xuất phát từ đường lối của hệ thống chính trị mà là do sự suy yếu nội bộ đảng trong vai trò cầm quyền. Theo ông thì đảng cộng sản vẫn giữ vai trò độc tôn, vẫn lãnh đạo toàn diện và thể hiện sức mạnh quyền lực của mình như trước, trên mọi lĩnh vực, ở mọi cấp địa phương.

    Muốn thực hiện được điều đó cần phải có một sách lược phù hợp. Ông và người cộng sự đắc lực của mình, ông Hồ Mậu Ngoạt, suy nghĩ làm cách nào để tiến hành công cuộc chấn hưng đảng mà ít vấp phải sự phản ứng ngay từ trong nội bộ.

    Bước đầu hãy tiếp cận với phạm trù tư cách đảng viên trong điều lệ đảng…từ đó mới đụng chạm đến các vấn đề vĩ mô.

    Vì thế nghị quyết 4 về chỉnh đốn đảng của Ban chấp hành trung ương khóa 11 đã ra đời.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    13 phản hồi

    Trích dẫn:
    Ở nhiều tỉnh người ta đánh giá cao vị trí lãnh đạo của chủ tịch, vì chủ tịch là người trực tiếp ký quyết định và điều hành kinh tế cho địa phương.

    Dưới thời của thủ tướng Phạm Văn Khải và đặc biệt là từ khi ông Nguyễn Tấn Dũng lên làm thủ tướng thì quyền lực của chính phủ được gia tăng vô biên. Vai trò của Thủ tướng bao trùm lên tất cả mọi chính sách của đất nước

    Việc này hợp lý thôi.
    Vấn đề là :
    - chính phủ, thủ tướng phải chịu trách nhiệm trước quốc hội : bỏ phiếu tín nhiệm, bãi nhiệm
    - thủ tướng phải do dân bầu trực tiếp
    - công việc của một số bộ như công an, phải trả bớt lại cho quốc hội và tòa án
    - quốc hội phải độc lập với bên chính phủ và chuyên nghiệp : đại biểu QH không thể là thủ tướng, bộ trưởng, tướng công an
    - quốc hội phải có khả năng giám sát cao chính phủ
    - tòa án phải có thẩm quyền truy tố cấp bộ trưởng sau khi bị QH bãi nhiệm
    - tòa án hiến pháp để bảo vệ hiến pháp chống lại các nghị định chính phủ
    ...

    Thằng Trọng là thằng Lú
    Thằng Sang là thằng Hèn
    Thằng Hùng thì gian manh
    Thằng Dũng thật tinh tấn
    Trai sạn và mặt lỳ.
    Khi đi tán con gái:
    Thứ nhất phải đẹp trai,
    Thứ hai phải lỳ lợm
    Thứ ba phải khéo nói.
    Trong 4 thằng Ủy viên
    Thằng Dũng là số một
    Nên nó phải tồn tại
    Ba thằng kia thứ tự
    Sẽ bẽ mặt ra đi
    Sau kỳ họp đợt này
    Tôi thấy thằng Dũng thắng.

    huycanh viết:
    Nếu ông Mạnh đã không làm được gì cho đất nước, thì tôi cho rằng người kéo lùi đất nước này, lịch sử này sẽ là ông Trọng. Ông Trọng phải chết, và cần nên chết thì cơ may nào đó mới có thể đến với đất nước.
    Quyền lực cần phải chuyển mạnh vào tay chính phủ-đó là một hướng đi đúng, nhưng tiếc rằng nó đã không tạo dựng được cơ chế, định chế kiểm soát nó.
    Đúng ra, đảng cần phải, và chỉ là cơ quan tham mưu, và nhà nước cần hướng tới mô hình"tam quyền" thì đất nước này may ra mới nhìn thấy hướng đi dân chủ và tiến bộ.
    Trao quyền cho chính phủ nhưng không có định chế kiểm soát đã dẫn tới thực trạng này. Ông Trọng đã nghe lời tham mưu của những kẻ ngu nên khởi sự cho việc chấn hưng đảng và đất nước bằng phạm trù "tư cách đảng viên" để nhằm trở lại quyền lực của đảng.
    Trong Hội nghị, ông Dũng cười khẩy khi BCHTW không cho thi hành kỉ luật BCT và một ai đó, không phải vì ông thoát hiểm và đang chuẩn bị trong đầu kế hoạch tiếp theo...trong cuộc đấu đá này như một số người nghĩ. Tôi cho rằng đó là nụ cười thất vọng, chán chường và có cả sự khinh bỉ khi người ta đang quyết tâm trở lại "con đường cũ xưa" của chế độ.
    Thủ tướng phải có thực quyền mạnh hơn nữa, nhưng phải có cơ quan nhà nước chia sẻ, kiểm soát nó, và phải biết chịu trách nhiệm cá nhân trước nhân dân và đảng...Đó phải là hướng đi trong chiều hướng cải cách này của đất nước.
    BCHTW không kỉ luật một ai đó- đó phải hiểu là một quyết định đúng, và sáng suốt có tính lịch sử. Sẽ là sáng suốt hơn nữa, nếu BCHTW ngăn chặn được kế hoạch tái thành lập Ban nội chính, Ban kinh tế TW do ông Trọng chủ trương.
    Ông Chủ tịch Sang đã rất sai khi nói "người X" nào đó có lỗi.Không, người có lỗi chính là chủ trương nhằm lấy lại thực quyền của đảng từ tay chính phủ hòng "lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện", và chủ trương sở hữu toàn dân về đất đai.
    "Người X" nào đó nếu có lỗi chỉ là do biểu hiện quá mức, quá giới hạn cái nhu cầu Sống và Tồn tại của Tồn Tại Người và những khát vọng sôi sục của lịch sử này mà thôi

    Bạn huycanh nhận xét khá hợp với ý tôi!!!

    Trước đây 1 vài tháng nghe vài người nói, các ông Sang, Trọng muốn đưa chế độ trở lại như thời xưa. Tôi cười khẩy, đưa thế quái nào được?!

    Chẳng khác gì cho người ta lấy vợ, lấy chồng -từ hồi đổi mới tư duy- giờ lại bảo bỏ hết tất cả lên núi đi tu!!!

    Bánh xe lịch sử đã quay, anh không thể cưỡng lại được nữa!!! Lẽ ra phải nắm bắt tình hình, đẩy nó lên phía trước, thì mấy ông này lại tìm cách ngăn bánh xe.

    Các ông Sang, Trọng được sự ủng hộ của tầng lớp đảng viên già, tuy có thể trong sạch, nhưng không thức thời, không còn phù hợp với tình hình mới. Cứ nghĩ làm trong sạch lại Đảng, là lấy lại được lòng tin, là đảng lại toàn quyền lãnh đạo.

    Thật là vớ vẩn!!!

    Cuộc đấu tranh nội bộ này, tuy kết quả chẳng đi đến đâu. Nhưng vẫn có tiến bộ:

    - Đảng ta không còn là 1 khối thống nhất nữa, mà đã có thêm đồng chí X!

    - Kết quả các cuộc bầu bán trước đây toàn 99-100% nay tụt xuống 73%, khi bỏ phiếu tín nhiệm đồng chí X.

    Đồng chí X sở dĩ đứng vững trước phong ba, bão táp cách mạng, vì - như có bạn đọc đã nhận xét- mạnh vì gạo, bạo vì tiền!!!

    Thái hậu Võ Tắc Thiên, 1 mình thân gái dặm trường:

    - Là 1 người phụ nữ giữa cả 1 XH trọng nam khinh nữ.
    - Bị gán đủ trên mình các thói hư, tật xấu như dâm loạn, gian ác. Làm vợ của vua bố, lại làm vợ của vua con.
    - Không có tính chính danh, vì thiên hạ là của nhà Lý Đường.

    Vậy nhưng vẫn đứng vững 50 năm liền, làm mưa, làm gió trên đất Trung Hoa, bởi có sự chống lưng của tầng lớp đại gia. Mọi khởi nghĩa của tôn thất Lý Đường đều bị dẹp tan.

    Đồng chí X cũng có cái thế của thái hậu, hãy tiến về phía trước, đừng nhìn lại phía sau!!!

    Xem hình ảnh ông NPT đọc diễn văn mà xúc động, tôi cứ tưởng ông ta đang sống ở những năm giữa thế kỷ trước, con người hồi đó cũng có những tình cảm ngây thơ, coi cái tầm thường là thiêng liêng. Đảng chỉ là một tổ chức của một nhóm người lập ra, thích thì chơi với nhau, không thích thì bỏ, chứ làm gì phải nhỏ nước mắt như thấy người thân của mình gặp cảnh đau buồn. Nhưng ông Trọng không biết rằng chỉ một mình ông nhỏ nước mắt thì có hàng triệu đồng bào phải khóc ra tiếng hoặc khóc thầm vì tội ác do chính chế độ mà ông nay là người đứng đầu gây ra.
    Có một điêu chắc chắn 100% là nếu đảng của ông tồn tại thì đân tộc này còn nhỏ nước mắt nhiều hơn nữa.
    Ông Trọng nhỏ nước mắt vì có nhiều đồng chí của ông vui sướng vinh thân phì RA (ăn sung mặc sướng đến nỗi cái thân thể PHÌ RA). Còn đồng bào nhỏ nước mắt vì đau đớn chịu đựng muôn vàn khổ đau, cũng là do chế độ của ông gây ra. Ngay trong những ngày các ông vui thú với trò đấm đá nhau trên sân khấu HN 6 thì đã có bao nhiêu người bị tù oan không? Nước mắt của những người nẹ, người vợ và của cả những đứa trẻ thơ đang chẩy thành dòng. Ông nghĩ gì?

    Nếu ông Mạnh đã không làm được gì cho đất nước, thì tôi cho rằng người kéo lùi đất nước này, lịch sử này sẽ là ông Trọng. Ông Trọng phải chết, và cần nên chết thì cơ may nào đó mới có thể đến với đất nước.
    Quyền lực cần phải chuyển mạnh vào tay chính phủ-đó là một hướng đi đúng, nhưng tiếc rằng nó đã không tạo dựng được cơ chế, định chế kiểm soát nó.
    Đúng ra, đảng cần phải, và chỉ là cơ quan tham mưu, và nhà nước cần hướng tới mô hình"tam quyền" thì đất nước này may ra mới nhìn thấy hướng đi dân chủ và tiến bộ.
    Trao quyền cho chính phủ nhưng không có định chế kiểm soát đã dẫn tới thực trạng này. Ông Trọng đã nghe lời tham mưu của những kẻ ngu nên khởi sự cho việc chấn hưng đảng và đất nước bằng phạm trù "tư cách đảng viên" để nhằm trở lại quyền lực của đảng.
    Trong Hội nghị, ông Dũng cười khẩy khi BCHTW không cho thi hành kỉ luật BCT và một ai đó, không phải vì ông thoát hiểm và đang chuẩn bị trong đầu kế hoạch tiếp theo...trong cuộc đấu đá này như một số người nghĩ. Tôi cho rằng đó là nụ cười thất vọng, chán chường và có cả sự khinh bỉ khi người ta đang quyết tâm trở lại "con đường cũ xưa" của chế độ.
    Thủ tướng phải có thực quyền mạnh hơn nữa, nhưng phải có cơ quan nhà nước chia sẻ, kiểm soát nó, và phải biết chịu trách nhiệm cá nhân trước nhân dân và đảng...Đó phải là hướng đi trong chiều hướng cải cách này của đất nước.
    BCHTW không kỉ luật một ai đó- đó phải hiểu là một quyết định đúng, và sáng suốt có tính lịch sử. Sẽ là sáng suốt hơn nữa, nếu BCHTW ngăn chặn được kế hoạch tái thành lập Ban nội chính, Ban kinh tế TW do ông Trọng chủ trương.
    Ông Chủ tịch Sang đã rất sai khi nói "người X" nào đó có lỗi.Không, người có lỗi chính là chủ trương nhằm lấy lại thực quyền của đảng từ tay chính phủ hòng "lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện", và chủ trương sở hữu toàn dân về đất đai.
    "Người X" nào đó nếu có lỗi chỉ là do biểu hiện quá mức, quá giới hạn cái nhu cầu Sống và Tồn tại của Tồn Tại Người và những khát vọng sôi sục của lịch sử này mà thôi

    Trích dẫn:
    Cho đến nay cơ quan này vẫn còn „ nợ“ trung ương đảng một sản phẩm lớn. Đó là chưa cho ra đời được một học thuyết phù hợp với tinh thần thời đại. Hơn 20 năm mà vẫn lay hoay bàn con đường định hướng CNXH và càng bàn thì lý thuyết càng xa rời thực tế.

    Một học thuyết phù hợp với tinh thần thời đại là cần minh bạch thông tin cho càng nhiều người càng tốt, tổ chức hoạt động phải có giám sát hiệu quả, sự tham gia điều hành cho tất cả mọi công dân có khả năng, tự do tưởng và ngôn luận.

    Những cái này đều đi ngược lại quan điểm của ban tuyên giáo CS cho nên họ sẽ chẳng bao giờ cho ra đời được một học thuyết phù hợp với tinh thần thời đại nếu cứ khư khư giữ quan điểm cũ

    Trích dẫn:
    Cụ Trọng có trả lời được không hay cụ lú lẫn rồi, cứ bị TLTĐ ám ảnh cả ngày lẫn đêm thì làm sao lãnh đạo được đất nước? CN Mác Lê nin vô địch nhưng thua TLTĐ rồi, bà con ơi!!

    Thế lực thù địch (của đảng CSVN) là 80 triệu dân Việt Nam chứ còn ai nữa?

    nguoicuacongchung viết:
    " Ông giữ vững nguyên tắc, đảng không nhất thiết phải đổi mới đường lối, đảng chỉ cần giáo dục cán bộ của mình liêm khiết thì đảng sẽ thành công trong thời đại mới."

    Hóa ra, từ nẳm đến nay đảng chưa từng giáo dục cán bộ của mình liêm khiết? Hệ quả của thiếu giáo dục, tiếng bình dân nôm na là mất dạy, là từ TW đến địa phương, người người tham nhũng?

    Hị hị.

    Bạn Nguyễn Phú Trọng là GS TS mà lý luận chỉ thuần túy duy ý chí, chả khác nào một giáo sĩ tôn giáo ! Giáo dục theo bạn Trọng có thể là tụng kinh Mac-Le và tư tưởng HCM hàng ngày à ? Nghe đồn bạn ấy có biệt danh là "lú", quả là có phần hợp lý

    Thế nào là liêm khiết ? Không móc ngoặc, không tham nhũng, không bè phái, không trù dập ??
    Muốn đánh giá ai là "liêm khiết" thì phải có giám sát, có định nghiã cụ thể cho từng chức vụ, có đánh giá kết quả, có truy tố ra tòa khi vi phạm ...

    Nhưng liêm khiết (cho dù có SMART) vẫn chưa đủ vì phải có tài, có khả năng thích hợp với công việc giao phó. Cứ nhất định đòi hồng hơn chuyên thì rõ ràng là không liêm khiết vì tệ nạn bè phái cộng sản ?

    Trọng già rồi, tư duy sơ cứng, nên đổi người khác có tư duy khoa học và kỷ luật vào làm việc cho nhà nước

    Ở cấp địa phương như phường xã thì vai trò của bí thư đảng ủy mờ nhạt. Mọi điều hành công việc ở cấp này đều do chủ tịch phường/ xã và bộ máy chính quyền định đoạt.

    Ở cấp huyện thì tình hình cũng không khá hơn mấy. Huyện ủy thụ động hưởng ứng hoạt động của chủ tịch huyện và bộ máy chính quyền. Vì chính quyền có thế mạnh về điều hành kinh tế.

    -----------------------------

    Mọi điều hành công việc ở cấp này đều do chủ tịch phường/ xã và bộ máy chính quyền định đoạt. Cái này có gì sai ? Ở đâu mà chẳng thế ?
    Bộ máy chính quyền bao gồm UBND và HĐND do dân ứng cử (ở VN do đảng đề cử) và bầu ra, cần gì đến đảng ủy (không do dân bầu) ? Chủ tịch phường/ xã hiện nay đều là phó bí thư cả chứ có phải là dân đen đâu ?

    " Ông giữ vững nguyên tắc, đảng không nhất thiết phải đổi mới đường lối, đảng chỉ cần giáo dục cán bộ của mình liêm khiết thì đảng sẽ thành công trong thời đại mới."

    Hóa ra, từ nẳm đến nay đảng chưa từng giáo dục cán bộ của mình liêm khiết? Hệ quả của thiếu giáo dục, tiếng bình dân nôm na là mất dạy, là từ TW đến địa phương, người người tham nhũng?

    Hị hị.

    Nghe các cụ tụng mãi cái kinh nhật tụng với điệp khúc "thế lực thù địch", tôi tự nghĩ không biết cái thế lực này lực lượng của nó có bao nhiêu người mà cái gì nó cũng có thể chĩa mũi dùi vào, dân biểu tình cũng có mặt của "thế lực thù địch", rồi dân chống lại bọn cướp đất cũng lại thấy có TLTĐ, rồi những người đấu tranh cho dân chủ cũng lại thấy "TLTĐ"...Mà sao nó tài thế? Lực lượng quân sự của ta ngày nay gấp nghìn lần hồi chống Pháp, chống Mỹ mà sao không tiêu diệt được TLTĐ? Chắc lực lượng của nó phải mạnh gấp nghìn lần Pháp và Mỹ trước kia? Ta thắng Mỹ, thắng Pháp, thắng bành trướng Bắc Kinh mà sao ĐẾO thắng nổi TLTĐ? Hay Đảng bây giờ ĐÉO taì tình và sáng suốt như trước đây?
    Không biết vụ Vinashin và Vinaline và nhiều vụ khác có do TLTĐ xúi không? Cũng chẳng biết TT Ba Dũng có bị TLTĐ làm quân sư quạt mo dạy dỗ hay không mà xóa tội cho bọn làm thất thoát hàng nghìn tỷ đồng, đó là biết bao mồ hôi nước mắt của người lao động? Rồi TLTĐ nó có chỉ đạo cái HN 6 vừa qua hay không mà các vị họp hành phê và tự phê như cái trò mèo, chẳng thi hành kỷ luật ai? Sợ TLTĐ đến nỗi không dám thi hành kỷ luật kẻ có tội, thế ra chính quyền này, chế độ này bị TLTĐ chi phối tất cả hay sao? Cụ Trọng có trả lời được không hay cụ lú lẫn rồi, cứ bị TLTĐ ám ảnh cả ngày lẫn đêm thì làm sao lãnh đạo được đất nước? CN Mác Lê nin vô địch nhưng thua TLTĐ rồi, bà con ơi!!

    Khi cán bộ đảng viên trong guồng máy nhà nước vi phạm khuyết điểm họ chỉ chịu trách nhiệm với cấp trên chứ đơn vị công tác không có quyền kỉ luật hay bãi miễn họ.

    -----------------

    Vấn đề dễ có giải pháp, nếu muốn thực hiện.

    Chỉ cần có hợp đồng giữa cán bộ đảng viên và đơn vị công tác là xong. Trong hợp đồng ghi rõ profile cần tuyển dụng, các nhiệm vụ phải làm và đánh giá kết quả hàng năm hoặc 2 năm. Nếu đơn vị công tác không ưng ý sau đợt đánh giá, họ chả phải kỷ luật gì cả mà yêu cầu cấp trên gởi người khác thay thế.
    Giống như các công ty tìm các consultants từ ngoài (do các công ty dịch vụ cung cấp) vào làm việc vậy

    Kế tiếp nên tổ chức thi tuyển các nhân viên nhà nước cho tất cả mọi công dân, không phải là đảng viên

    Các ông Trương Tấn Sang, Nguyễn Phú Trọng, nếu không khoái chém gió dài dài, thật sự muốn chống tham nhũng, nên nhanh chóng thực hiện việc này

    Nguyễn Quang Lập - Cái lý cuối cùng

    Chung quanh đề tài đồng chí X. không bị kỉ luật có rất nhiều người bình luận, theo mình bác Nguyễn Lễ bình luận hay nhất. Trong bài Nếu tôi là ủy viên trung ương ( tạ đây), với một cái nhìn điềm đạm, rộng rãi và thái độ tôn trọng TW và BCT, bác Lễ đã đưa ra những nhận xét rất sắc sảo, khó có thể bắt bẻ được.

    Thích nhất vẫn là phần bác bàn về thế lực thù địch: “Lý do duy nhất mà Trung ương Đảng đưa ra là không tạo cơ hội ‘cho các thế lực thù địch xuyên tạc, chống phá’. Nếu đúng thế thì đáng lý ‘ủy viên Bộ Chính trị’ nào đấy phải cảm ơn các ‘thế lực thù địch’. Bản thân ‘các thế lực thù địch’ cũng nên lấy làm mừng vì giờ đây họ lớn mạnh đến mức có thể tác động được vào quyết định của Trung ương Đảng.”…”Đối với quảng đại dân chúng Việt Nam, đơn giản là họ chỉ muốn kẻ có tội phải bị trừng trị. Họ không thấy ‘các thế lực thù địch’ như các ủy viên trung ương đã nhìn thấy mà họ chỉ thấy các quan chức sai phạm đang làm họ bất bình.”…”Rõ ràng, khi đi đến quyết định không phạt, các vị ủy viên Trung ương đã bị ‘các thế lực thù địch’ ám ảnh đến mức họ không nhìn thấy nhân dân.”

    Bác Lễ nói rất có lý, nhiều người tin tưởng ngây thơ và mọi sự tuyền truyền của lề phải, họ ám ảnh về thế lực thù địch cũng là điều dễ hiểu. Kể cả những nhà lý luận của Đảng khi viết bài chống diễn biến hòa bình đa số trong họ cũng hồn nhiên cho rằng lực lượng thù địch là có thật và vô cùng nguy hiểm. Dựa vào tâm lý đáng thương này mà một bộ phận không nhỏ luôn luôn đưa cái lý “không để lực lượng thù địch lợi dụng xuyên tạc chống phá” về bất kì chuyện sai trái nào khi họ không có cái lý nào để chống chế.

    Đưa ra cái lý “Thế lực thù địch” có ba cái lợi:

    Một là, với những người yêu Đảng yêu chế độ đến mụ mị như cụ Tổng đều tin tưởng chắc chắn rằng Đảng ta rất vĩ đại, chế độ ta rất tốt đẹp. Nếu Đảng mất chế độ sụp là vì thế lực thù địch chứ không vì một lý do nào khác. Cho nên nghe đến cái lý ” thế lực thù địch” nhất định các đồng chí bôn sệt sẽ chùn tay. Cụ Tổng nói rồi mà, làm gì thì làm không để mất chế độ.

    Hai là, với những ai phê bình, phê phán, phản biện… vân vân…. thì cái lý ” Thế lực thù địch” là con ngoáo ộp khổng lồ để đe nẹt họ, khi cần có thể bỏ tù họ bất cứ lúc nào. Với sự tù mù của khái niệm “lực lượng thù địch” sẽ tù mù luôn cả cái gọi là ” xuyên tạc” và ” chống phá” thì người ta có thể trấn áp bất cứ ai, bất cứ điều gì không có lợi cho họ. Con bài này đã có từ lâu, kể từ 2007 người ta đồng loạt dùng nó rất triệt để ở bất kì lĩnh vực nào, từ việc biểu tình yêu nước đến việc người dân đứng lên đòi đất.

    Ba là, với bộ phận không nhỏ thì cái lý này giúp họ triệt phá tất cả những ai không ủng hộ, đừng nói chuyện chống họ. Núp dưới chiêu bài bảo vệ chế độ, đàn sâu khổng lồ của chế độ sẽ tha hồ đục rỗng đất nước mà người dân không dám ho he.

    Lợi thì có lợi thật, cái lý này có thể nhất thời dẹp yên được mọi chuyện, giúp cho mấy ông lãnh đạo khỏi phải nghỉ ngợi gì nhiều mà chế độ và đảng vẫn an toàn. Nhưng đó là cái lý rất nguy hiểm, bởi vì một khi dùng đến lý súng đạn, lý nhà tù là đã hết lý. Chính cái lý này, nói như bác Phong Lê, tạo ra chiến lũy giữa đảng và dân. Khi đó dân chẳng ai dại chống lưng cho Đảng nữa. Và đúng như bác Nguyễn Lễ đã nói: “nếu được người dân chống lưng thì dẫu cho trăm ngàn ‘thế lực thù địch’ cũng không làm gì nổi Đảng. Bằng ngược lại, một khi lòng dân không còn tựa cộng với sự suy yếu từ bên trong không khắc phục thì thế lực thù địch chỉ cần ngồi vỗ tay thì Đảng cũng sụp.”

    Liệu các đồng chí của chúng ta có biết vậy không? Xin thưa, trừ một số u mê đa phần đều biết cả. Nhưng họ không quan tâm, với tư duy nhiệm kì họ chỉ cần cái nhất thời, chẳng ai ngu ngồi nghĩ kế bền lâu. Đếch gì, xong nhiệm kì của tao rồi kệ mẹ chúng mày, không sụp cũng tốt mà sụp được lại càng tốt hơn.

    Rứa đo rứa đo.

    Nguyễn Quang Lập

    http://quechoa.vn/2012/10/19/cai-ly-cuoi-cung/