Đào Tuấn - Ai đang cầm đầu dây thòng lọng?

  • Bởi Admin
    11/10/2012
    1 phản hồi

    Đào Tuấn

    Khi chính quyền khắp nơi phải dùng đến chuyên chính vô sản để thu hồi đất dù “đã bồi thường” cho dân, thì việc đó chỉ càng phản ánh sâu sắc hơn tính chất của việc tước đoạt.

    bieungu.jpg

    Kỷ lục về sự chênh lệch giữa giá đất mà các nhà đầu tư bán ngoài thị trường và giá đền bù khi thu hồi của dân là bao nhiêu lần?

    35 lần, như báo cáo của Quốc hội?

    Không, con số đó chưa phải là mức độ kỷ lục. Một khảo sát của Viện Chính sách và Chiến lược phát triển nông nghiệp nông thôn đưa ra một ví dụ khủng khiếp về sự chênh lệch giá: Ở Bắc Ninh, giá thu hồi của dân là 200.000 đồng/m2 và giá bán ngoài thị trường là 35 triệu đồng/m2. Gấp 175 lần.

    Ngày hôm qua, khi các nhà làm luật “ngồi lại” với cộng đồng doanh nghiệp để tìm cách tháo các nút thắt của luật đất đai, sự chênh lệch khủng khiếp này đã được nói ra lời, và từ dùng nguyên văn là “tâm lý bị tước đoạt”. Đúng hơn thì phải bỏ đi hai chữ “tâm lý”. Bởi sự chênh lệch giá đang phản ánh hiện trạng người dân “bị tước đoạt” mỗi khi đất đai, từ loại do ông bà tổ tiên để lại, cho đến ruộng vườn, ao hồ, đầm phá - chót lọt mắt xanh nhà đầu tư nào đó. Dương Nội là một điển hình. Văn Giang là một điển hình. Và Vụ Bản cũng là một điển hình khác. Liệu có thể gọi khác đi khi bản chất câu chuyện là những người dân thấp cổ bé họng có tài sản, dù chỉ là quyền sử dụng đất, đang bị buộc phải bán, với giá do người mua ấn định, thông qua cái gọi là “khung giá” mà nhà nước ban hành. Và khi dân chúng phải đối mặt với cửa quan, cũng là chuyện “vô phúc đáo tụng đình”, chuyện con giun xéo lắm cũng quằn. Và khi chính quyền khắp nơi phải dùng đến chuyên chính vô sản để thu hồi đất dù “đã bồi thường” cho dân, thì việc đó chỉ càng phản ánh sâu sắc hơn tính chất của việc tước đoạt.

    Nghị quyết TƯ 5, đã đòi hỏi sự Luật Đất đai lần này phải được sửa đổi một cách toàn diện. Nhưng dự thảo, đã được làm đi làm lại từ nhiều năm nay đang chỉ cho thấy “Không có đột phá nào mới hơn so với Luật Đất đai 2003, trong khi vẫn giữ nguyên những hạn chế”.

    Người dân, với tư cách là những người đã và đang mất đất, những nạn nhân của kỷ lục “âm 175 lần về giá trị”, chưa thấy có gì là đột phá đã đành. Nhưng sự lạ đã xảy ra, bởi bản thân cộng đồng doanh nghiệp, những người được coi là bên “dương 175 lần về giá trị” cũng không thể không cất lời than vãn về hàng loạt những “nút thắt” của Luật Đất đai sửa đổi: Đó là việc chưa phân cấp để “ngăn ngừa sự tái xuất của tầng lớp lý trưởng”. Đó là việc lẫn lộn khái niệm khi đất vừa là tài nguyên, vừa là tài sản. Và nút thắt lớn nhất: Nguyên tắc giá “phù hợp với thị trường” còn méo mó, mù mờ hơn là “sát với thị trường” như hiện nay. Hóa ra, cả các nhà đầu tư, cả những người mất đất đều đã và đang là nạn nhân của Luật đất đai, với tất tật mọi thứ quyền đều thuộc về nhà nước, về chính quyền.

    Từ sau năm 1999, khái niệm thị trường bất động sản ra đời. Nhưng từ bấy, quyền định giá tài sản, thứ quyền tối thiểu của một thị trường, hoặc ít nhất là việc “được trưng mua”, thay vì “bị thu hồi”, vẫn là thứ quyền xa vời đối với người dân.

    Hôm qua, rất nhiều ý kiến đã được đưa ra để tháo cái thòng lọng “cơ chế giá” đang thắt quanh dự thảo luật: Nguyên tắc giá công bằng thay cho xác định giá đất phù hợp với giá thị trường; Nguyên tắc đồng thuận, với tối thiểu 2/3 sự đồng thuận của người dân “mất đất”, với doanh nghiệp “được đất”; Thay thế cơ chế “thu hồi” bằng cơ chế “trưng mua”…. Đây ít nhất cũng là sự tiến bộ hơn nhiều so với sự trì trệ và bảo thủ trong đầu những nhà làm luật đang ngồi tại Bộ Tài nguyên và Môi trường.

    Nhưng nói gì thì nói, bản chất câu chuyện vẫn là quyền được định giá của người dân. Và thứ quyền này chỉ có thể được thực hiện khi nhà nước trao trả lại cho họ, ít nhất là việc để họ được trưng mua với một mức giá thỏa thuận. Mới nói, người đang cầm 2 đầu sợi dây để có thể tháo nút thắt, vì thế, không phải chỉ là những nhà làm luật, mà chính là Nhà nước. Chỉ có điều họ muốn thực sự tháo nút hay không mà thôi.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Trước kia không có luật đất đai của Đảng thì làm gì có chuyện bùng nhùng về đất đai như hiện nay? Vậy thì chính cái Đảng Con sâu (CS) này đẻ ra mọi sự rắc rối về đất đai làm cho người nông dân khốn khổ, mà trong hai cuộc kháng chiến thì những người nông dân lại góp công lớn nhất cho sự nghiệp cộng sản hóa đất nước (Đảng đã thừa nhận: nông dân là quân chủ lực).
    CS có kiểu nói lạ kỳ nhất thế giới, khi cần nói những điều gì rõ ràng chính xác thì ĐÉO nói được, thế nhưng lại có tài siêu việt về cách dùng từ ngữ một cách lắt léo, thủ đoạn cho êm tai để lừa bịp, êm tai để đánh lừa người khác, "độc tài" thì nói là "chuyên chính". Tác giả bài này cũng bị ảnh hưởng đấy, Đảng CƯỚP đất của dân thì nói toạc ra là cướp, việc gì phải dùng từ Hán-Việt là "tước đoạt" (lặp lại kiểu nói của CS) cho vẽ chuyện. Rồi bán đất thì CS gọi là "chuyển nhượng quyền sử dụng đất", "đất đai thuộc nhà nước" thì cầu kỳ nói thành "đất đai thuộc quyền sở hữu toàn dân do nhà nước đại diện quản lý". Đất đai thuộc nhà nước nên nhà nước muốn làm gì chẳng được, hóa ra bao người nông dân đổ xương đổ máu để giành lại đất đai từ địa chủ thì nay người nông dân không còn một tấc đất cắm dùi.
    Nói thẳng, nói toạc móng heo cũng cần phải có bản lĩnh đấy, xem cái kiểu CS "vừa đéo vừa run" thì rõ, tàu Trung quốc vào hải phận nước ta thì nói là "tàu lạ", "khuyết điểm, sai lầm" thì nói là "tồn tại", làm cái gì, sai, thiếu sót, chẳng ra hồn vì ngu vì dốt thì cứ "bất cập". Nhà nưức nay toàn một lũ lãnh đạo đầu "bất cập" óc nên nó thế, làm cho người dân chịu biết bao khổ đau và lại để cho nước ngoài lợi dụng. Với những điều nêu trên thì dân có nên để cho cái Đảng con sâu (CS) tồn tại nữa hay không?