Hoàng Đức Doanh - Chu kỳ thống trị

  • Bởi Admin
    09/10/2012
    0 phản hồi

    Hoàng Đức Doanh

    Chia tay ý thức hệ

    Trăm năm là những kiếp người
    Cha truyền, con nối đời đời tiếp nhau.
    Trải qua mấy cuộc khổ đau
    Mất người, mất của rồi sau mất quyền!
    Lấy điều giả dối tuyên truyền
    Mơ hồ, viễn tưởng thường xuyên tháng ngày.
    Mới gần thế kỷ chuyển xoay
    Một tầng xã hội nhiễm dày xảo, điêu.
    Tả khuynh duy lý bao nhiêu
    Nay thì thất vọng, đổi chiều hữu khuynh.
    Tâm linh, tín ngưỡng rối tinh
    Biết bao hệ luỵ, phát sinh hàng ngày.
    Những mong xã hội đổi thay
    Cả hệ ý thức chia tay được rồi! (?)
    Ngu mê làm hại bao người
    Và bao thế hệ một thời đau thương!

    Chu kỳ thống trị

    Cùng nhau đi cướp chính quyền
    Những người cộng sản nhảy lên trị vì.
    Lâu rồi, nên tỏ đường đi
    Quyền mua, chức bán duy trì thong dong.
    Chủ trương là có từ trong
    Lợi, quyền chia chác đồng lòng giữ ngôi.
    Mới qua cái phận bề tôi
    Nhảy lên cai trị nói lời khác ngay.
    Phát ngôn vừa dẻo, vừa hay
    Trung thành chế độ, ngày ngày vì dân.
    Lại mang ái quốc, trung quân
    Nhồi cho dân chúng bíêt tuân phận này.
    Đã gần thế kỷ chuyển xoay
    Lại về điểm cũ, vừa quay một vòng.
    Thoát, rồi lại vào tròng
    Bao giờ thay đổi theo dòng văn minh?

    Dân chủ Việt nam

    Tai nghe dân chủ đã quen
    Nơi đâu cũng thây mon men bóng hình.
    Làm như hết nỗi bất bình
    Dân chủ đánh bóng cho xinh cuộc đời?
    Oan khiên dàn trải khắp nơi
    Chính quyền cơ sở, đồng thời trung ương.
    Dân oan lũ lượt đáng thương
    Đi đòi dân chủ kiên cường đấu tranh?
    Những nhà dân chủ vô danh
    Âm thầm nhưng quyết tâm giành tự do.
    Công an chặn lối, không cho
    Những nhà dân chủ tìm dò đường đi
    Kiên tâm vững trí duy trì
    Đi đòi công luận thực thi nhân quyền.
    Bản thân chấp nhận luỵ phiền
    Tù đầy khó tránh nghiệp duyên sự đời.
    Tưởng rằng dân chủ có rồi
    Đến khi của mất, ngã người kêu oan!
    Ôm chồng Luật pháp mà than
    Công quyền, họ chẳng có can hệ gì !(?)
    kỷ cương cứ thế duy trì
    Mấy đời khiếu lại chỉ vì oan dân!

    Chống tham nhũng, muôn năm!

    Nhiệm kỳ quốc hội luận bàn
    Vạch ra từng việc phải làm nay mai.
    Nhiều nơi cán bộ làm sai
    Nếu đem kỷ luật, lấy ai thay vào?*
    Điểm danh từng vụ xem sao
    Chọn làm thí điểm chỗ nào đấy thôi?
    Những nơi lộ liễu quá rồi
    Cho lên đài, báo mọi người thấy luôn!
    Dân tình bàn tán tủi buồn
    Chỉ làm thí điểm thành khuôn phép rồi!
    Giơ cao đánh khẽ vậy thôi
    Không tham thì lạ của thời ngày nay!
    Nghe trên đài, báo mới hay
    Ngành này, tỉnh nọ ra tay hào hùng?
    Đến cho nghỉ việc là cùng
    Về vườn chúng vẫn dung dung yêu đời?
    Đất, nhà đã có nhiều nơi
    Của chìm, của nổi có trời biết chăng?
    Người về, kẻ ở công bằng
    Chống tham nhũng nhớ hô rằng: muôn năm!

    Võ chửi

    Lời khôn vang động đất trời
    Lấy dân làm gốc, ngàn đời không lo.
    Dân tình nắm được nguyên do
    Dựa vào quyền thế, sướng cho trọn đời.
    Cùng đinh ngắn cổ, dài hơi
    Thì dùng võ chửi cho đời biết tên.
    Bất bình ở dưới chửi lên
    Độc quyền, áp bức từ trên dội về.
    Đói ăn, đời sống ê chề
    Cùng đinh chỉ có mỗi nghề chửi thôi!
    Bóp hầu, áp bức trên đời
    Chửi dùng làm võ cũng chơi hết mình!

    Cuộc sống ảo

    Trẻ em mải miết trò chơi
    Những hình ảnh ảo, khắp nơi mời chào.
    Mẹ, cha không hiểu vì sao
    Vào đời sống ảo đứa nào cũng mê.
    Tưởng rằng con trẻ đáng chê
    Ai ngờ đang ảo khắp quê đất này.
    Thông tin đều đặn hàng ngày
    Vẫn xem giả dối ở ngay tầm nhìn.
    Nghe mà chẳng mấy ai tin
    Đất đai hoang phí vẫn xin thu hồi.
    Sáng nghe đọc lệnh cấm rồi
    Chiều về vẫn họp và ngồi trình thưa.
    Thiếu mà lại bảo rằng thừa
    Chủ đầu tư vẫn còn chưa lấp đầy.
    Thu hồi! và cưỡng chế ngay
    Cuộc đời ảo thuật, mới dày công phu!

    Người Việt tự hào

    Hạnh phúc xếp thứ 2 thế giới

    Ngẫm, nhìn hiện trạng quốc gia
    Tự mình suy xét, như là cuộc chơi.
    Đa phần dân số trên đời
    Mà y khuôn đúc lớp người như nhau.
    Giống nhau nhìn trước ngó sau
    Giống nhau nhút nhát, mong cầu lời khen.
    Làm thì một mực ươn, hèn
    Tâm can chỉ thích bon chen hơn người.
    Lúc nào cũng thích chào mời
    Đua nhau tự sướng, ưa lời bốc thơm!
    Giỏi giang ai cũng tranh hơn
    Đến khi vào việc, dỗi hờn mất tăm!
    Những điều áp bức quanh năm
    Vờ không nhình thấy, lại xăm soi người!
    Đúng là hiện trạng một thời
    Ngâm nga tự sướng, thích lời bốc, đơm.
    Tầm nhìn chỉ tới bát cơm
    Mấy ai nghĩ thấu danh thơm nước nhà?

    Quay vòng

    Bó hoa đặt ở cửa hàng
    Lúc sau đã thấy họ mang đi rồi.
    Vào hàng đại biểu tôi ngồi
    Đúng là hoa ấy, tận nơi tôi nhìn.
    Tôi về không thể nào tin
    Bó hoa vẫn hệt như in sáng rồi.
    Chả là trò đến thăm tôi
    Vẫn là hoa ấy từ nơi tay trò!
    Hôm sau có trẻ thập thò
    Nằn nì mà nói xin, cho về dùng.
    Đến thăm ông bạn dạy cùng
    Có con trông trẻ, ở chung một nhà
    Giật mình, vẫn thấy bó hoa
    Hệt như cái bó từ nhà tôi đi.
    Cảm thông tôi chẳng trách chi
    Tại sao cứ phải lì xì tặng hoa?
    Một lời đề nghị thiết tha
    Sống đời méo mó, chúng ta quen rồi.
    Những gì giả dối nên thôi
    Mỗi người tự chỉnh, cho đời đẹp lên.

    Trồng người

    Lên năm, trẻ đã biết gì
    Thăm Cô phải có phong bì mới nghe.
    Nếu không thì lại khóc nhè
    Đưa tờ giấy gấp là loe môi cười.
    Gặp Cô vồn vã chào mời
    Tặng phong bì thật, sợ lời răn đe.
    Nựng trò Cô giáo vuốt ve
    Cháu ngoan đồng ý cho nghe lời chào.
    Tương lai biết nói thế nào
    Nhịp đời mở cửa ra, vào mấy khi?
    Văn minh thời đại phong bì
    Hậu sinh cứ vậy mà đi trọn đời!

    Tôn vinh doanh nhân

    Một thời chỉ mặt, vặch tên
    Cái quân bóc lột sống trên cuộc đời.
    Đánh cho tan tác một thời
    Ba đời* nhớ lấy những lời máu xương!
    Bây giờ lại có chủ trương
    Tôn vinh đẳng cấp thương trường cạnh tranh.
    Cuối năm đại hội lưu danh
    Nào hoa, biểu tượng trở thành vĩ nhân
    Có công ắt sẽ có phần
    Đâu còn cái kiểu bình quân đầu người.
    Sai lầm làm hỏng một thời?
    Kinh doanh chân chính, xứng lời ngợi ca!
    Những người dựa thế ông, cha
    Kinh doanh lừa, bịp chỉ là bất lương
    Cái thời duy lý nhiễu nhương
    Phải nhìn cho rõ, biết đường tôn vinh.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi