Gió Lang Thang - Viết sau những tấm giấy mời

  • Bởi Admin
    22/09/2012
    1 phản hồi

    Gió Lang Thang

    Họ nói với tôi
    Về lòng yêu nước
    Khi kẻ thù trước mặt
    Là phải cúi đầu, nín nhịn
    (Chẳng lẽ) cầu xin?
    Tôi không tin
    Dân tộc này
    Cần ban ơn đến thế.

    Họ nói nhiều người (có lẽ cả tôi)
    Là bán nước
    Tôi cúi xuống nơi chân mình đang đứng
    Đất nước này
    Có còn gì mà bán nữa hay không?

    Ai sẽ mua
    Vành khăn trắng trên đầu người mẹ già Vụ Bản
    Đã 70 rồi
    Sức mẹ còn gì để giữ đất cha ông?

    Ai mua không
    Những mái nhà ngập bão triền miên
    Cơn lũ đi qua
    Ngôi nhà còn cột chống chơ vơ?

    Ai sẽ mua
    Những bộ quần áo rách xác xơ
    Em bé nơi rẻo cao Tây Bắc
    Mong một ngày có bữa cơm no.

    Ai sẽ mua
    Những đôi mắt tròn vo
    ... long lanh chưa đầy tuổi rưỡi
    Nhớ sao nổi mặt cha mình vừa nằm trên biển
    Khi chiếc tàu bị giặc xiến ngang.

    Ai mua không
    Nước mắt và thương đau
    Ở xứ này nhiều lắm
    Bán một đời cũng chả hết đâu.

    Tôi biết nói gì trong cuộc hẹn lần sau
    Nói gì cho những tờ giấy mời hẹn gặp
    Những người khác, (và cả tôi) nhận được
    Sau mỗi chủ nhật xuống đường.

    Tôi không dám nhận mình là người yêu nước
    Bởi tôi đã làm gì cho Tổ quốc tôi đâu
    Nhưng xin đừng gửi cho tôi những tờ giấy mời hèn hạ
    Đất nước này,... chưa đủ nhục nhã hay sao...?

    20/09/2012

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Gió Lang Thang ơi, chúc bạn chân cứng đá mềm, cảm phục bạn, vì bạn đã dấn thân. Sinh viên già khóa 2007 nè.