Song Chi - Bộ mặt thật của Thủ Tướng

  • Bởi Admin
    16/09/2012
    6 phản hồi

    Song Chi/Người Việt

    Ngày 12 tháng 9, văn phòng chính phủ Việt Nam đã có “công văn hỏa tốc số 7169/VPCP-NC thông báo ý kiến của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo các cơ quan chức năng điều tra, xử lý nghiêm việc đăng tải nội dung chống đảng và nhà nước”.


    Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, người ra lệnh ‘xử’ các trang mạng ‘chống đảng và nhà nước’. (Hình: HOANG DINH NAM/AFP/GettyImages)

    Các trang báo mạng cụ thể được nêu tên là Dân Làm Báo, Quan Làm Báo, Biển Ðông...

    Văn bản cũng cấm “Các bộ, ngành, các địa phương lãnh đạo cán bộ, công chức, viên chức không xem, không sử dụng, loan truyền và phổ biến các thông tin đăng tải trên các mạng phản động.”

    Phản ứng chung của dư luận xung quanh văn bản 7169 ra sao?

    Trước hết, đối với những trang mạng bị nêu tên, vô hình trung ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng và cái văn phòng chính phủ của ông đã PR ngược cho những trang mạng này, khiến số lượng người truy cập càng tăng lên.

    Ðối với dư luận quốc tế và trong nước, hành động nhằm bịt miệng những trang blog nói lên tiếng nói trung thực của người dân cũng như cấm người dân không được đọc những thông tin đối lập, khiến ông thủ tướng càng thêm mất điểm trong mắt mọi người.

    Không ai ngạc nhiên khi trong văn bản nêu đích danh quan làm báo là trang blog tập trung chĩa mũi dùi đánh ông thủ tướng nhiều nhất.

    Nhưng việc xếp chung Dân Làm Báo, Quan Làm Báo với Biển Ðông-một trang blog khá “hiền lành”, chỉ đề cập đến những vấn đề đang xảy ra trên biển Ðông, âm mưu bành trướng của Trung Quốc, và việc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ lãnh hải, đã khiến nhiều người thắc mắc. Phải chăng điều này đã làm lộ ra rằng ông thủ tướng cũng là một người thân Trung Quốc, không muốn ai động chạm đến Trung Quốc?

    Nhớ lại khi ông Nguyễn Tấn Dũng mới nhậm chức, nhiều người đã hy vọng rằng ông Dũng vốn là người miền Nam, còn tương đối trẻ, sẽ có tinh thần cấp tiến hơn.

    Nhưng chẳng bao lâu, ông thủ tướng đã tự bộc lộ mình là một kẻ độc tài, chuyên chế với hàng loạt nghị định chà đạp lên mọi công ước quốc tế về quyền tự do dân chủ của con người, chà đạp lên cả Hiến pháp Việt Nam:

    - Nghị định 11 và 12/2008 cấm công nhân không được đình công.

    - Quyết định số 97/2009/QÐ-TTg “cấm phản biện” đã bị những nhà trí thức hàng đầu trong Viện Nghiên Cứu Phát Triển IDS chỉ trích là “Không phù hợp với thực tế khách quan của đời sống”, “Phản khoa học, phản tiến bộ, phản dân chủ”. Ðồng thời tuyên bố tự giải thể viện để phản đối.

    - Nghị định số 136/2006/NÐ-CP cấm khiếu nại tập thể - đã bị Tiến Sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ, người đã bị kết án 7 năm tù trong phiên tòa ngày 4 tháng 4 năm 2011, khởi kiện vì đã ban hành một nghị định trái Hiến pháp và pháp luật.

    - Nghị định 02/2011/NÐ-CP về kiểm soát báo chí và lĩnh vực xuất bản, nhằm tăng thêm quyền hạn kiểm duyệt của chính phủ đối với người làm báo trong nước, v.v. Có nghĩa là, ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã bịt miệng từ công nhân, nông dân, trí thức, các nhà khoa học cho tới báo chí!

    - Và bây giờ, với văn bản số 7169/VPCP-NC, ông Nguyễn Tấn Dũng lại tìm cách bịt miệng mọi thông tin ngoài luồng và bịt mắt cả người dân khi cấm đọc những thông tin này.

    Dưới thời ông Dũng, quyền tự do ngôn luận, báo chí, tự do tôn giáo càng bị siết chặt. Hàng trăm người bất đồng chính kiến, nhà hoạt động tôn giáo, blogger... bị sách nhiễu, bị tống vào tù với những bản án nặng nề, phi lý nhất.

    Nổi bật là vụ các blogger CLBNBTD bị giam giữ dài hạn không đưa ra xét xử, vụ án của nhóm Lê Công Ðịnh-Trần Huỳnh Duy Thức, Tiến Sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ, Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Mục Sư Nguyễn Công Chính hay vụ 17 thanh niên Công Giáo bị bắt giam...

    Bản án dành cho doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức hay Tiến Sĩ Luật Cù Huy Hà Vụ theo sự nhận định của nhiều người, là có tính chất trả thù cá nhân. Vì những bài viết ký tên Trần Ðông Chấn của doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức đã đánh vào năng lực điều hành quản lý kinh tế quá kém cỏi của ông thủ tướng. Còn Tiến Sĩ Cù Huy Hà Vũ thì phạm tội “dám cả gan 2 lần kiện thủ tướng”.

    Dưới thời ông Dũng, chế độ công an trị càng trở nên sắt máu. Công an, vốn là con cưng của chế độ, ngày càng hung hãn lộng hành, với hàng chục vụ bạo hành người dân tới chết khi chỉ mới trong giai đoạn đưa về đồn để điều tra, xét hỏi.

    Nhìn vào tất cả những điều đó, để thấy ông Nguyễn Tấn Dũng không thể là một người có tinh thần cấp tiến, cải cách.

    So với các đời thủ tướng trước, ông Nguyễn Tấn Dũng là người có nhiều quyền lực nhất, đặc biệt là trong lĩnh vực kinh tế với sự thành lập của hàng loạt tập đoàn kinh tế quốc doanh là sân sau của thủ tướng. Ông Dũng cũng “nổi bật” bởi thành tích tham nhũng và khả năng điều hành quản lý kinh tế tệ hại.

    Nhờ vào “tài năng” của ông Dũng, nền kinh tế Việt Nam cực kỳ bất ổn, lạm phát phi mã, đồng tiền liên tục bị mất giá, đời sống người dân vô cùng khó khăn, nợ nước ngoài tăng nhanh. Hàng loạt vụ làm ăn thua lỗ, vỡ nợ, phá sản của các tập đoàn kinh tế quốc doanh mà điển hình là vụ Vinashin, Vinalines đã “thổi” bay hàng chục nghìn tỷ đồng Việt Nam, tương đương hàng tỷ đô la Mỹ.

    Chưa kể, nhiều “ông lớn” khác như tập đoàn điện lực, dầu khí, xăng dầu, Sông Ðà... cũng đang thua lỗ hoặc thất thoát rất nhiều tiền của. Ngành ngân hàng thì đang khủng hoảng vì nợ xấu...

    Dư luận từ trước đến nay, không biết dựa vào đâu, thường cho rằng trong nội bộ đảng CSVN có hai ba phe, phe ông Tổng Trọng bị coi là thân Tàu, còn phe ông Dũng được cho là hướng về phương Tây hơn.

    Trang Anh Ba Sàm nhận xét:

    Ngược thời gian, ngay từ khi thủ tướng nhậm chức, cho tới nay, không ít lần ông thể hiện là mình không thân Tàu, mà hướng Tây nhiều hơn, dù đằng sau đó là cái gì, có mấy ai tin hay không.

    Nào là chưa sang Trung Quốc ngay, mà là đi vài nước, trong đó có Nhật. Quyết định ‘dân sự hóa nghĩa trang Biên Hòa’ (rồi không thấy gì nữa), tuyên bố ‘dẹp’ doanh nghiệp công an, quân đội (sau cũng thấy im), Thiền Sư Thích Nhất Hạnh được về hành đạo, lập đàn giải oan chung cho tất cả những người đã khuất vì chiến tranh, không kể chính kiến (nhưng rồi lại xảy ra vụ Tu viện Bát Nhã đến kinh hoàng)... cho tới cả chuyện riêng gia đình-con gái kết hôn với một Việt kiều Mỹ, cha lại là người của VNCH.

    ... Một thời gian dài sau thì ‘bùng nổ’ khá ngoạn mục cú trả lời chất vấn trước Quốc Hội về biển Ðông, đề nghị ra Luật Biểu Tình, (hé lộ tin) chính thủ tướng ra lệnh thả Bùi Hằng...

    Còn cả tin đồn thổi cũng không ít về tư tưởng không thân Tàu và muốn sửa Ðiều 4 Hiến pháp của thủ tướng.

    ... Vậy mà, đùng một cái, hai chữ “biển Ðông” lại lù lù trong cái văn bản “chỉ đạo”, như thể làm cho công phu 5-6 năm trời như vậy bỗng một phút thành công dã tràng, ngay giữa thời khắc sinh tử này...

    Thực tế ngày càng cho thấy việc nhận định phe nào thân Tàu/bảo thủ, phe nào hướng về phương Tây/cấp tiến, hoàn toàn chẳng có cơ sở nào chắc chắn.

    Chẳng hạn như ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, mặc dù là nhân vật lãnh đạo cao nhất của nhà nước cộng sản chính thức lên tiếng trước Quốc Hội về vụ Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa. Nhưng ngoài những lời nói này ra, ông Dũng cũng như những ông lãnh đạo khác của Việt Nam chẳng hề có bất cứ hành động mạnh mẽ nào khi Trung Quốc ngày càng lộng hành, lấn lướt Việt Nam trên biển Ðông.

    Khác hẳn với tổng thống Philippines trong hoàn cảnh tương tự.

    Dư luận cũng chưa quên việc ông Nguyễn Tấn Dũng, cùng với ông Nông Ðức Mạnh trước đó, ra sức ủng hộ dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên ký kết với Trung Quốc, bất chấp sự phản đối của đông đảo các tầng lớp nhân dân.

    Việt Nam dưới thời ông Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang tiếp tục lún sâu vào trong quỹ đạo của Trung Quốc, từ chính trị, ngoại giao, cho đến kinh tế.

    Việt Nam và Trung Quốc tiếp tục cam kết giữ vững “hòa bình và ổn định”, tiếp tục tiến trình đàm phán song phương về những mắc mứu trên biển Ðông, không để cho các thế lực thù địch phá hoại chia rẽ tình hữu nghị Việt Trung, v.v và v.v.

    Như vậy, cho dù có thể đấu đá nhau, nhưng những nhà lãnh đạo đảng và nhà nước CSVN vẫn giống nhau trong việc thẳng tay đàn áp nhân dân và nhịn nhục trước kẻ xâm lược, cũng như trong sự chọn lựa thà mất nước còn hơn mất đảng!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Nhìn chung thì CS phá và cướp nhiều hơn xây. Hồi 1975, sau khi nước nhà thống nhất, Nhật bản bồi thường cho nhân dân ta 120 triệu đô la, thế nhưng số tiền này biến mất, không biết vào tay ai. Rồi ta thu được 16 tấn vàng của chế độ Sài Gòn, cũng biến mất. Sau đó ta tiến hành cải tạo công thương nghiệp tư bản tư doanh ở miền Nam, thu bao nhiêu vàng và các tài sản khác của nhân dân miền Nam, cũng lại mất sạch. Cướp xong của các nhà tư sản miền Nam, thì lại đến mở các chiến dịch cướp khác của cả dân miền Bắc lẫn dân miền Nam như chiến dịch Z30 ở Hà Nội, đời sống của người dân lao động nói riêng và của toàn dân nói chung vẫn không lên. Rồi lại đến kế hoạch xây dựng CNXH bằng cách nhờ các nước tư bản cho vay và đầu tư, bộ mặt đời sống của nhân dân các thành phố có lên nhưng đời sống của người dân ở các vùng nông thôn và vùng sâu vùng xa thì lại khó khăn hơn, biểu hiện là người nông dân phải ra thành phố làm cửu vạn hoặc các công việc khác để kiếm sống hàng ngày, còn gái nông thôn thì cứ bổ sung liên tục cho đội ngũ gái điếm làm trò tiêu khiển cho các quan chức và làm món hàng để xuất khẩu đi làm nô lệ (kể cả nô lệ tình dục) cho người nước ngoài. Tội ác của chế độ CS thì ngày càng chồng chất và trời không dung, đất không tha. Thế nhưng các quan chức cứ phè phỡn, nhởn nhơ trước đau khổ của dân tộc.

    Chẳng biết thủ tướng có biết điều này hay không? Thủ tướng cũng như các quan chức khác mắc cái bệnh cố hữu của CS là quan liêu, chỉ ngồi trong phòng lạnh chờ báo cáo mà báo cáo thật thì không nghe, toàn nghe báo cáo bố lếu bố láo.

    Bên ngoài thì kể thù luôn luôn có dã tâm xâm lược, bên trong thì mất lòng dân. Biện pháp của thủ tướng là dẹp trong để được lòng ngoài. Vậy biện pháp này đúng hay sai? Thủ tướng có biết không hay chờ lịch sử lên án? Tắc trách và thờ ơ trước vận mệnh của đất nước và nhân dân là tội lớn đấy thủ tướng ạ. Nay thủ tướng tập trung đánh những người giầu trong nước, trong khi đó các hãng bảo hiểm và kinh doanh khác của nước ngoài trên đất nước mình thì cứ tha hồ dùng tiền của dân mình mà làm giầu rồi chuyển lãi về nước họ, họ dùng thủ đoạn lừa bịp dân mình, dân mình dễ bị lừa nhất thế giới, vừa bị quan chức lừa vừa bị người nước ngoài lừa. Thế là cứ còng lưng ra nuôi cả hai thế lực.

    Cái CNCS nó đẻ ra một điều rất kỳ quái, đó là coi CN này hơn tất cả, trên cả giá trị thiêng liêng nhất là Tổ quốc và dân tộc. Nó sẵn sàng hy sinh hàng triệu sinh linh của dân tộc mình để bảo vệ cái chủ nghĩa nhập ngoại lỗi thời, bị người ta đào thải. Có ở lâu trong cái đảng này mới thấy họ luôn luôn bồi dưỡng lý tưởng để đảng lên trên hết, nhưng họ lại không giải thích đảng là cái gì, mà chỉ biết nhồi sọ đảng là đảng thế thôi. Cái đảng này đẻ ra một ông thủ tướng này thật là nỗi khủng khiếp. Ở các nước khác thì cứ đời người sau lên kế nhiệm người trước thì tốt hơn, giỏi hơn. Ở nước ta do cái đảng này lãnh đạo thì ngược lại, đời thủ tướng sau tồi tệ hơn thủ tướng trước. Điều này chưa thấy các nhà "học giả" cắt nghiã tại sao như vậy?

    Vê học hành thì TT Dũng chẳng được học hành gì. Là cử nhân luật nhưng TT Dũng có bao giờ dùng luật để quản lý (hay cai trị) đất nước đâu. Có chẳng thì ông dung luật rừng của lũ côn đồ.

    Vêd đạo đức thì ông này thuộc loại gian hùng số một của thời đại. Vừa gian trá, vừa độc ác, vừa thớ lợ, vừa xảo quệt, bạo ngược, tham tàn. Bất chấp dư luận, bất chấp lẽ phải, bất chấp đạo đức, ông chỉ biết có bất nhân thôi. Đối với ông này thì là căn bệnh hết thuốc chữa rồi. Người còn biết danh dự, khi nghe những điều dân ta thán về mình thì sẽ phát điên, còn ông này rất bình thản và tìm cách trị những ai chống đối, vạch ra cái xấu của mình.

    Nguyễn Tấn Dũng cũng như nhiều vị lãnh tụ khác của chế độ cộng sản làm gì có bộ mặt thật mà vạch mặt cho uổng công phí sức! Hiện tại dân chúng Việt Nam đều biết rõ sự rách nát tối tăm của chế độ này, một chế độ mà những kẻ đại ngu đại ác đại tham được Đảng đưa lên làm quan chức cao cấp, được tận hưởng khả năng bòn rút của dân một cách hợp lệ! Tuy nhiên, người dân chỉ muốn an phận vì sức yếu tài hèn nên không phản kháng mạnh mẽ. Ước gì đất nước này có được những người vừa tài năng vừa có tâm huyết quyết từ bỏ chế độ cộng sản cũ rách để tạo dựng một xã hội văn minh giàu đẹp mà mọi người đều có cơ hội công bằng để làm giàu cho mình và làm giàu cho đất nước!

    Ngó cái ảnh đầu tiên thấy thủ tướng có cái miệng đen ngòm như cái hố đen, thảo nào ổng xực được tất cả mọi thứ: xăng, dầu, đất đai, cầu, đường, biển, ... ổng xực nhiều như vậy nhưng không bao giờ thấy no, giống như một cái thùng không đáy.

    Không phải chỉ dưới thời thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng mà qua tất cả thời kỳ các thủ tướng đều muốn cho dân chúng chỉ biết được những mà nhà nước cộng sản muốn cho biết. Hãy ngược dòng thời gian từ Ông Phạm Văn Đòng với công hàm 1958, rồi đến các đời sau cũng thế thôi,Ông Phạm Hùng,Đỗ Mười, Võ văn Kiệt, Phan Văn Khải,và hiện nay Ông Nguyễn Tấn Dũng.Tất cả đều giống nhau, chẳng qua là "bình mới rượu cũ mà thôi ".Bản chất của người cộng sản là bằng mọi cách với bất cứ hình thức nào miễn sao người dân phải phục tùng và tuân thủ một cách tuyệt đối nhằm phục vụ quyền lợi của đảng cộng sản là được.Dưới chế độ cộng sản những quyền cơ bản của con người đều không được chấp nhận ,trừ quyền làm thinh và tuân thủ mệnh lệnh của nhà nước cộng sản, dù nhà nước đã tham gia và ký kết nhiều hiệp ước quốc tế.Thế nhưng đó chỉ là hình thức, là lá chắn, là chiêu bài mà chỉ có ai đến giờ phút này vẫn còn mơ đó là sự thật.

    Tôi không hiểu chị Song Chi nghĩ như thế nào khi mà còn so sánh tình hình dân chúng Việt Nam có khá hơn giữa các người thủ tướng qua các thời kỳ trước đây.Nhà nước Việt Nam từng nói Việt Nam có hơn 600 tờ báo,mấy mươi đài truyền thanh truyền hình khi mà bị chất vấn là không có tự do ngôn luận.Bà Nguyễn thị Doan, phó chủ tịch nước tùng hùng hồn tuyên bố là:" Việt Nam ta tự do gấp vạn lần các nước tư bản ".Còn về Công đoàn trong chế độ cộng sản nhằm phục vụ quyền lợi của đảng cộng sản chứ không phải phục vụ quyền lợi của công nhân. Hãy nhìn vào thực chất của vấn đề để hiểu rõ hơn những gì mà người đân phải chị đựng. Còn những sự chống đối và thanh trừng để tranh giành quyền trong nội bộ đãng cộng sản đã có từ khi thành lập đãng chứ đâu phải mới có bây giờ.Chỉ cần xem lại thì sẽ rõ hơn.