Văn Công Hùng - Té ra dân mình còn nghèo lắm, khốn khổ lắm

  • Bởi Admin
    4.119 lượt đọc
    09/09/2012
    2 phản hồi

    Văn Công Hùng

    Hôm nọ mình xem tivi thấy đồng chí tổng bí thư đến thăm một xã nghèo nào đó ở Nghệ An thì phải, đồng chí mặt cười rất tươi như vốn có bảo đại ý xã nghèo mà như thế này thì oách quá. Đồng chí đi qua thấy bao nhiêu điện đường trường trạm, ô tô chạy veo véo. Ở đây dân thu nhập bình quân gần 10 triệu/ năm (đoạn này mình nhớ láng máng, nếu sai thì xin lỗi) là... khá rồi. Nghe mà rưng rưng các bác ạ.

    Đến chiều thấy có tờ báo đăng bài "chuồng" học, chụp mấy cái phòng học mà nếu ai dám gọi đấy là phòng thì một là có vấn đề về IQ, hai là phải sửa lại từ điển. Tờ báo này gọi là chuồng, mình nghĩ còn lâu mới được gọi là chuồng, ấy là nói mấy cái chuồng bò chuồng lợn chuồng trâu ở nông thôn, chứ mấy cái gần gần chuồng như cái lồng chim của người thành phố thì nó ngạo nghễ chấp cái chuồng học kia hàng vạn lần. Mà cái nơi có chuồng học ấy cũng gần chỗ TBT thăm thôi. Sao giờ lại có cái loại cán bộ dại thế nhỉ, hà cớ gì không đưa "cụ" vào chỗ chuồng ấy cho cụ biết cụ tỉ để... gió bớt thổi đi.

    Chưa hết, đang kỳ nhập học, rất nhiều mảnh đời thương tâm của các cháu học sinh hiện ra. Xin nói ngay, học sinh là loại đã đỡ khổ rồi đấy, còn được đi học, chứ còn nhiều thân phận đau khổ hơn nhiều đang lẩn quất quanh ta.

    Ấy là cậu tân sinh viên quân sự với 30 nghìn và cái xe đạp mượn đạp 300 cây số đi thi, và may là cậu được quý nhân phù trợ, đến mấy quý nhân, từ anh cảnh sát ở Thường Tín cho đến bộ trưởng quốc phòng để giờ cậu được là tân sinh viên học viện quân sự tăng thiết giáp. Tin chắc cậu sẽ là một sĩ quan tốt, sẽ không đi... hỗ trợ cưỡng chế như huyện đội Tiên Lãng đã làm.


    2 hình trên mượn trên mạng, báo Dân Trí

    Ấy là một cô bé phải bán mái tóc của mình lấy 500 ngàn để nộp học phí nhập học lớp 10, mà còn trích lại 25 ngàn để mẹ mua gạo cho mấy ngày. Ai thế nào không biết, tôi đã khóc khi đọc cái tin này. Con mình dỗ như dỗ gì để nó ăn thêm cho một miếng, đằng này bán tóc nộp học và đưa tiền cho mẹ mua gạo???

    Ấy là một cậu bé ở ngay Hà Nội đậu thủ khoa trường Đh Dược. Vấn đề là cậu nghèo đến mức đi cái xe đạp từ thời... ông để lại. Nó chằng đụp mọi nhẽ, đến nỗi ông bí thư thành ủy Hà Nội phải tặng em một cái xe đạp.

    Là nói học sinh, sinh viên, "tầng lớp trên" của xã hội. Và cũng mới chỉ mấy trường hợp gần đây, chứ còn bao nhiêu người lặng lẽ khuất lấp đang vật lộn với miếng ăn hàng ngày, những miếng ăn khổ nhục đau đớn nhưng cũng là hạnh phúc của họ.

    Trong khi ấy, các bác toàn nói chuyện tái cơ cấu, chuyện nghìn tỉ vạn tỉ, xây những tượng đài hàng mấy trăm tỉ... mà rồi nó cứ rơi tõm vào đâu...

    Hồi đi học CCCT nhé, mình có thắc mắc với GS là thưa thầy, đã kinh tế thị trường thì làm sao còn định hướng được ạ, nó chỉ có thị trường định hướng nó được thôi. Thầy bảo thì thế nên anh mới phải đi học. Bảo vâng đi học nên em hỏi thầy. Thầy bảo thì tôi cũng vẫn còn... đang học đây...

    Định hướng gì thì định hướng, dân phải không được khổ cái đã, thưa các bác. Nhà cháu nói thế có gì sai không ạ?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Trong thời buổi hiện tại, bài báo này là một trong những bài báo thiết thực. Phải là người cùng cảnh ngộ mơí thấm, mới thông cảm với nhau.
    Rất cám ơn tác giả Vũ Công Hùng về bài báo này, ngay ở sát nách thành phố cũng vẫn còn những mành đời khốn khổ "vì sự nghiệp trồng người đấy", chứ chẳng cứ gì vùng sâu vùng xa đâu. Nếu không lo cho con nó học thì sợ nó sa vào cảnh chơi bời nghiện hút, mà lo cho nó thì nhiều khi đổ mồ hôi sôi nước mắt, cho nó đi bộ đội thì nó chưa đến tuổi, thời chiến thì được, thời bình lại không được. Dân mình còn nghèo lắm, còn khổ lắm, không lười, không dốt nhưng vẫn cứ nghèo. Vậy mà nhiều người cứ "du dương" với những vấn đề cao siêu xã vời đâu đâu ấy.
    Mọi tôi và nhiều bạn bè chung quanh rất mong được đọc những bài báo kiểu này. Có điều tác giả viết tắt làm anh em ít chữ chúng tôi chẳng hiểu gì cả. "Hồi đi học CCCT nhé", CCCT là cái gì? Mong tác giả hay ai đó giải thích giùm. Cám ơn.