Đào Tuấn - Kinh tế học trong vụ án Hoàng Khương

  • Bởi Admin
    08/09/2012
    1 phản hồi

    Đào Tuấn

    Ai sẽ làm hiệp sĩ? Ai sẽ ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng? Đây là câu hỏi, từ ngày hôm nay sẽ không có câu trả lời.

    Cuối năm ngoái, sau hàng loạt những quy định, nào là CSGT không được mang kính đen, không được “anh hùng Núp”, CA TP đặt ra một quy định nghe rất tức cười: CSGT không mang theo quá 100 ngàn đồng tiền mặt lúc làm nhiệm vụ. Thậm chí, một lãnh đạo CSGT còn nói: Trong trường hợp, CSGT muốn mang theo tiền để sau khi hoàn thành nhiệm vụ đi xử lí việc cá nhân thì số tiền đó phải niêm phong và có chữ kí của lãnh đạo Đội CSGT.

    Quy định này đã lâu rồi mà giờ nhắc đến không thể nhịn cười vì sự ngộ nghĩnh, nhảm nhí và ngớ ngẩn của nó. Liệu cần có một lực lượng “Cảnh sát ví” để thực thi mệnh lệnh này? Và liệu sẽ phải có thêm quy định “Cảnh sát ví” không mang theo quá 100 ngàn khi kiểm soát ví?

    Hồi HĐND TP Hà Nội tổ chức kỳ họp thứ 3, PGĐ CA TP Hà Nội Lưu Quang Hợi bình luận về tính hiệu quả của “quy định 100 ngàn” này như sau: Chúng tôi không khám người nhưng trong quá trình tổ chức thực hiện có sự giám sát giữa đồng chí, đồng đội với nhau và có quy trình trong công tác được duyệt qua các Tiểu đội. Chúng tôi theo dõi, nói chung là có hiệu quả, ngăn chặn được nhiều hiện tượng tiêu cực. Chúng tôi chưa thống kê những trường hợp vi phạm nhưng, nói chung là có hiệu quả, chưa có trường hợp nào vi phạm.

    Câu trả lời đá đấm nhau loạn xạ, quả thực cũng hồn nhiên và hài hước y như quy định 100 ngàn.

    Nói đi nói lại, tiêu cực trong lực lượng CSGT bị phát hiện hầu hết là từ báo chí với “nghiệp vụ” rất đơn giản: Giả người vi phạm đưa tiền. Sau đó đưa lên báo.

    Đến hôm qua, không ít các phóng viên điều tra đã tái mặt sau khi án văn tuyên ra con số 4 (năm tù) cho Hoàng Khương, một trong vô số các nhà báo, rất đơn giản: “Đưa tiền, sau đó đưa lên báo”.

    Vụ án Hoàng Khương, dưới giác độ kinh tế, có thể nói là xoay xung quanh con số 15 triệu đồng. Cấu thành vật chất của tội nhận hối lộ là (của đưa hối lộ) có giá trị từ 2 triệu đồng trở lên. Chẳng hạn, nếu Hoàng Khương chỉ đưa 1,9 triệu, thì anh không đến nỗi phải ra tòa. Nhưng với lạm phát liên tục ở mức 2 con số, 2 triệu đồng giờ chỉ “đủ” cho lỗi đèn đỏ, sai làn, vượt tốc. Chẳng hạn Hoàng Khương có ý định “cứu xe” vi phạm với chỉ 1,9 triệu, không khéo anh đã bị viên cảnh sát lập biên bản, còng tay ngay lập tức vì tội…đưa hối lộ.

    Bởi vậy, 15 triệu là số tiền cần và đủ, theo yêu cầu của viên cảnh sát, để có thể “cứu xe”, và dù không phải tiền túi của Khương, cũng là đắt đối với nhuận bút của hai bài điều tra. Nhưng cái giá đắt nhất cho 15 triệu và 2 bài điều tra chống tiêu cực mà Hoàng Khương phải trả là một kết cục không thể tồi tệ hơn: Gần 1.500 ngày tù, chính xác là 1460 ngày.

    Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại. Có lẽ nếu được chọn lại, tôi tin Hoàng Khương sẽ không bao giờ chọn làm PV điều tra, thậm chí, không bao giờ làm nghề báo.

    Cái giá mà Hoàng Khương phải trả cho sự ngây thơ vào “niềm tin công lý” của anh hôm nay, có lẽ cũng là một gáo nước lạnh cho những đồng nghiệp còn mơ ngủ của anh, bởi rất đơn giản là hầu như tất cả các nhà báo từng điều tra về mãi lộ đều đã “phạm tội”, chỉ là “chưa bị lộ”, bởi ai cũng từng phải “tay phải đưa tiền, tay trái thủ máy ghi âm”. Không đưa tiền thì làm sao chống được tiêu cực? Làm sao trả lời “cơ quan chức năng” câu hỏi to đùng “Bằng chứng đâu?”.

    7 năm trước, sau buổi nói chuyện “hậu sự” về vụ PMU18 tại trụ sở Hội nhà báo, nhất là sau Hội nghị báo chí toàn quốc ở Quảng Ninh, những nhà báo điều tra kinh nghiệm nhất, lành nghề nhất, thiện chiến nhất (và có cái mũi thính nhất) ở hầu hết các tòa báo đã “quăng bút”, chuyển mảng công việc. Có khi chỉ bởi cái giá phải trả là quá đắt, so với đồng tiền cơm áo vẫn lĩnh ở tòa soạn, hoặc đơn giản hơn, trong khi nhuận bút ngày càng bèo thì tiền tiêu cực, để thực hiện điều tra - ngày càng cao.

    Vậy thì ai sẽ làm hiệp sĩ? Ai sẽ ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng?

    Đây là câu hỏi, từ ngày hôm nay sẽ không có câu trả lời.

    Một án văn nhân danh nhà nước không thể không xem xét đến cái lợi, cái hại. 1.500 ngày tù, về tội đưa hối lộ - cho một nhà báo điều tra chống tiêu cực, sẽ được cái lợi gì?

    Cái lợi, thực ra là rất khó nhìn thấy, trừ phi sự trả đũa, đòn rằn mặt sự thật và những ai có ý định công bố sự thật- cũng “nhân danh nước cộng hòa”- được coi là một cái lợi.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Không rõ bao giờ Công Lý được trả lời trên đất nước chúng ta trước bản án 4 năm tù mà chế độ tước đoạt quyền công dân của anh chỉ vì anh phanh phui các hành vi phạm pháp của Trung úy CSGT Huỳnh Minh Đức.
    Để sáng tỏ công lý và sự thật, đáng lý ra phía Tòa án phải nhận diện rõ bị can Huỳnh Minh Đức là một kẻ phạm pháp không phải là lần đầu. Trước khi Nhà Báo Hoàng Khương dàn cảnh đưa hối lộ thì Nhà báo Hoàng Khương đã thừa hiểu rằng với các thông tin của các bài báo mà Nhà báo đã đăng thì Huỳnh Minh Đức sẽ bị truy tố và Huỳnh Minh Đức sẽ khai nhận mọi người có liên quan đến bị cáo đưa hối lộ trước cơ quan điều tra. Mục đích của Nhà báo Hoàng Khương là chọn kẻ đang phạm pháp vào bài viết để Cơ quan chức năng bắt sau khi hoàn thiện mọi thông tin, chứng cứ, đồng thời nêu ra vấn nạn nhức nhối mà cả xã hội đang quan tâm. Vì lợi ích, nhu cầu của xã hội, Nhà báo đã dấn mình thực hiện. Tòa án thật là vô lý kết án trong khi nhìn thấy lợi ích của Nhà báo đem lại cho xã hội: Kẻ phạm pháp Huỳnh Minh Đức bị trừng phạt.
    Nếu không có các hành vi của Nhà báo Hoàng Khương thì kẻ phạm pháp vẫn tự tung tự tác và như vậy Tòa án đã có hành vi dung túng cho những hành vi phạm pháp như Huỳnh Minh Đức đang diễn ra hàng ngày.
    Trong cuộc sống hôm nay, còn có các Hiệp sĩ gan dạ đuổi theo bọn bị gọi là cướp giật ngoài đường (vì chỉ thoáng qua với lời tri hô của người đi đường) và Cố ý gây thương tích, phá hoại tài sản (đạp ngã xe bọn cướp, quật, đấm đá, bẻ khóa còng tay, đánh què, giập mặt ….) cho bị cáo tương lai là kẻ cướp giật, thì sẽ tai hại đến đâu nếu với thông lệ như vụ án Nhà báo Hoàng Khương . Chẳng lẽ Tòa vẫn tuyên bọn cướp giật với án tù cướp giật và các Hiệp sĩ bị tội phá hoại tài sản, cố ý gây tương tích cho kẻ cướp giật, trộm cắp???
    Tôi cho rằng án này phải được phúc thẩm để trả tự do và vinh danh Nhà báo Hoàng Khương, ngoài ra phải điều tra lại hành vi của bị cáo quen nhận hối lộ Huỳnh Minh Đức để tóm những đồng phạm của Huỳnh Minh Đức. Tôi tin rằng chỉ cần điễu tra ở mức sơ cấp cũng biết bị cáo Huỳnh Minh Đức sẽ khai không phải là hành vi phạm pháp 1 lần mà là nhiều lần để truy cứu các hành vi phạm pháp trước đây do Huỳnh Minh Đức thực hiện. Ngoài ra, bị cáo Huỳnh Minh Đức không thể ăn gọn khoản tiền mà các bị cáo khác đã đưa mà buộc Huỳnh Minh Đức phải khai ra các kẻ ăn chia khác để kết án cho đủ người phạm pháp.
    Nếu chưa được như vậy thì nỗi buồn này không biết đến bao giờ mới nguôi?