Hiệu Minh - Quan Làm Báo và cuộc chiến thông tin

  • Bởi Admin
    29/08/2012
    5 phản hồi

    Hiệu Minh

    Một khi còn để dân chúng tìm tin vỉa hè như trang QLB để đọc thì chúng ta sẽ thua trong cuộc chiến thông tin ngay cả khi chưa bắt đầu.


    Tôn Tử. Ảnh: Internet

    Trong cuộc chiến vùng Vịnh (1990-1991), do làm chủ hoàn toàn thông tin trên chiến trường nên Hoa Kỳ đã khuất phục được Iraq một cách chớp nhoáng.

    Khi đó, Trung Quốc nhận ra vai trò to lớn của mặt trận không tiếng súng nên đã đầu tư khá nhiều tiền của cho mục đích này. Chiến lược của họ khá đơn giản, chỉ cần thành thạo 36 kế sách của Tôn Tử binh pháp, có thể đối đầu với Hoa Kỳ hùng mạnh.

    Báo cáo Quốc hội Mỹ năm 2007 đã nói rõ, nhiều cuộc tấn công qua mạng vào Bộ Quốc phòng, chính phủ, các bộ, các ngành…có dấu vết từ Trung Quốc.

    Thay vì dùng vũ lực chiếm Đài Loan, các nhà chiến lược quân đội Trung Quốc định dùng thông tin gây nhiễu trên mạng máy tính của đảo quốc này. Trong lúc đó, mạng của quân đội tìm cách trì hoãn mọi lệnh trợ giúp từ Hoa Kỳ để Đài Loan hiểu rằng, cần đầu hàng trước khi Mỹ tới. Chiến thắng không cần súng đạn.

    Chỉ cần vài ví dụ nhỏ trên cũng đủ biết chiến tranh thông tin trong thời đại internet là vô cùng lợi hại và nguy hiểm cho những ai không hiểu rõ.

    Đối phương ngồi ở một nơi nào đó, với cái máy tính xách tay, modem 4G xuất xứ từ Trung Quốc, và ly café Highland ngay tại Hà Nội, vẫn có thể lũng đoạn cả một quốc gia, thông qua các tin gây rối loạn cho dân chúng, các nhà lãnh đạo dễ đưa đến các quyết định sai lầm.

    Mấy ngày gần đây, trang Quanlambao (QLB) bỗng người ra kẻ vào đông nghịt, lúc nào cũng vài nghìn người truy cập. Trong vòng hai tháng xuất hiện đã có tới 15 triệu hít, một con số khổng lồ.

    Tin blog cá nhân mà gây tò mò cao độ ở một xứ mọi thông tin đều mù mờ. Việc người đọc tìm đến một nơi có nhiều thông tin thâm cung bí xử là hoàn toàn có thể hiểu được.

    QLB đã đoán trúng tâm lý người Việt đang đói thông tin nghiêm trọng. 700 tờ báo đưa tin theo hiệu lệnh, người đọc đã quá quen chuyện này rồi, nên đã không tìm đến nguồn tin chính thống.

    Tin vỉa hè lên ngôi là do sự cấm đoán thông tin và dễ gây ra hiểu lầm. Có thể ai đó đã cố vấn rằng, để bảo vệ chế độ, cần hạn chế thông tin. Nhưng đó là cách làm mất lòng tin của dân chúng vào nhà cầm quyền. Kẻ lên kế hoạch chiến tranh chỉ đợi có thế.

    Sự trùng lặp đến không thể tin nổi là vụ bắt bầu Kiên do QLB “đánh” mấy tháng trời. Thông tin về số liệu ngân hàng, của các đại gia khá chính xác.

    Nó lại đúng vào thời điểm phê và tự phê của BCT. Sự đồn đoán về đấu tranh phe phái hoàn toàn có thể hiểu được, vì dân chúng bức xúc về tham nhũng, đạo đức xuống cấp, kinh tế mong manh, dễ đổ vỡ. Người ta thì thào về tài sản của người này người kia, do đâu mà có, ai đó chuyển ra nước ngoài hàng tỷ đô la.

    Ảnh hưởng của QLB mạnh tới mức mà Thủ tướng NT Dũng phải nói gián tiếp, chính ông chỉ đạo bắt bầu Kiên và sau đó được trưởng ban chuyên án, Trung tướng Phan Văn Vĩnh, nhắc đi nhắc lại mấy lần trên báo chí.


    Quan Làm báo bị tấn công 28-8-2012. Ảnh: HM

    Tin đồn đoán về người này bị bắt, người kia bị câu lưu, phần đông là sai, người bị ảnh hưởng phải thanh minh, thanh nga, và hàng triệu người đọc được vài ngày hả hê.

    QLB đã gây ảnh hưởng không nhỏ trong dư luận. Trong một đêm, TTCK Việt Nam bốc hơi 4 tỷ đô la. Độc giả có cảm giác rằng, đang có cuộc đấu tranh nội bộ một mất một còn giữa giới chóp bu, và blog này có vẻ được sự bao che của một phái nên mới có nguồn tin nóng như thế.

    Nhưng một blog cả triệu người truy nhập lại dùng ngôn từ thô thiển, viết rất ẩu, thông tin nhiễu loạn, lúc đúng, lúc sai. Tâm lý người đọc hoang mang và mất phương hướng, biết đọc gì, tin gì trong lúc này.

    Rõ ràng, QLB là một bộ máy của chiến tranh thông tin đã được khởi động, dù khó đoán được do ai đưa ra. Nhưng mục đích thì rất rõ: gây chia rẽ nội bộ, phá hoại hệ thống kinh tế, ngân hàng vốn yếu kém của Việt Nam, người dân không còn tin vào lãnh đạo và đất nước chìm vào rối loạn thông tin.

    Muốn nói gì thì nói, QLB đã giúp chúng ta mở mắt ra rất nhiều. Hiện nay, QLB đang bị đánh phá, giao diện bị mất, dù có bị xóa thì hậu quả để lại đã vô cùng tai hại.

    Khó ai có thể tin nếu QLB tìm cách hạ bệ Obama tại nước Mỹ bằng cách làm nghiệp dư này. Bởi đơn giản, hàng thế kỷ qua, người dân Mỹ đã quen với nhưng thông tin chính thống, kịp thời, chính xác, và minh bạch từ nhà cầm quyền.

    Tổng thống có tài sản giá trị bao nhiêu, sức khỏe ra sao, thậm chí đi chữa răng cũng được cả nước biết đến.

    Lạm phát, kinh tế chao đảo hay tín hiệu tốt lành, phần trăm người thất nghiệp, số lính chết trận hay chi tiêu quân sự… họ chỉ tin vào số liệu của FED, của Bộ Lao Động, Tổng cục Thống kê hay Lầu Năm Góc đưa ra.

    Để đấu lại với cuộc chiến thông tin trong một thế giới toàn cầu hóa đầy cơ hội, thách thức và chửa đựng cả hiểm họa, những nhà quản lý thông tin, truyền thông của Việt Nam cần có một tư duy khác về đa chiều, về báo chí mở, minh bạch trong chính phủ và dân chủ thông tin.

    Một khi còn để dân chúng tìm tin vỉa hè như trang QLB để đọc thì chúng ta sẽ thua trong cuộc chiến thông tin ngay cả khi chưa bắt đầu.

    HM. 28-08-2012

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Hiệu MInh viết về QLB như sau" "Nhưng mục đích thì rất rõ: gây chia rẽ nội bộ, phá hoại hệ thống kinh tế, ngân hàng vốn yếu kém của Việt Nam, người dân không còn tin vào lãnh đạo và đất nước chìm vào rối loạn thông tin."
    Nếu quả thực QLB có tác dụng như thế thì các bloggers cứ lên tiếng gào thật nhiều, mà không cần có những động thái nào khác cũng có thể làm cho chính quyền này tốt lên hoặc xấu đi.

    Trước kia chưa có QLB thì thì nội bộ các nhà lãnh đạo đã chia rẽ năm bè bẩy phái. Chẳng rõ Hiệu Minh có nhớ đến các ông Đặng Kim Giang, Trần Độ, Hoàng Minh Chính và nhiều vị khác không (mấy vị này nổi nhất, nhưng còn có một số vị ngầm, mói ra sợ thiếu chính xác).
    QLB mà đủ sức "phá hoại hệ thống kinh tế, ngân hàng" thì QLB là báo THÁNH, chứ không phải báo QUAN, lại còn làm "người dân không còn tin vào lãnh đạo và đất nước chìm vào rối loạn thông tin" thì đó là BÁO TRỜI.

    Thế thì cái gì có thể làm được những điều mà Hiệu Minh nêu ra? Đó chính là sự là SỰ LÃNH ĐẠO CỦA ĐẢNG, nói gọn lại thì đó chính là NHỮNG NGƯỜI CS (dĩ nhiên phải hiểu đó là quan chức CS chứ không vơ đũa cả nắm, gộp cả những người nào có thẻ đảng viên như những đảng viên tép diu- trong đó có đảng viên hay viết các còm cho DL).

    Ở các nước tiên tiến văn minh thì báo chí là cơ quan quyền lực thứ tư, còn ở cái nước lạc hậu và nhất là các nước CS thì báo chí chẳng là cái đinh gì đâu, cái quyết định (có thể là trước mắt) là dùi cui, nhà tù, là những robot sinh học "trung với Đảng" và "còn Đảng còn mình".
    Thực tế chứng minh. Còn chờ thời thế xoay vần, đến lúc nào đó thì vai trò của báo chí sẽ trả lại cho báo chí, điều này thì báo chí phải cố mà giành lấy. Báo quan mà làm được mọi việc thì dân khen BÁO QUAN TÀI thật!! Tài đến thế là cùng!!

    Tôi đồng ý với Hiệu Minh về vấn đề mở cửa cho báo chí được viết thật nói thật nhưng không tán đồng việc đổ tội cho QLB đã làm ảnh hưởng đến lòng dân và tình hình hổn loạn kinh tế trong mấy ngày qua. Mặc dù trang QLB có số lượng truy cập kỷ lục nhưng có được bao nhiêu dân thường tiếp cận được những thông tin đó. Đại đa số những người có khả năng truy cập sẽ không bị ảnh hưởng vì đa số chờ đợi thông tin được kiểm chứng. Tôi cũng như Hiệu Minh, đem những thông tin từ QLB so sánh với thông tin từ báo chí để xách minh giá trị của những thông tin đó. Rất tiếc là những thông tin chính quy cũng đã qua chọn lọc và sữa đổi nên không thể kết luận QLB nói sai sự thật. Trong cuộc chiến thông tin này. Chỉ có DCS và giới báo chí chính thống thua cuộc mà thôi. DCS thì đang run sợ phải đối đầu với những thông tin đó. Giới báo chí thì ghen tức vì mình không thể phát hành những thông tin như vậy mà còn bị chỉ thị viết bài phản bác. Đúng là một cuộc chiến không cân xứng chút nào.

    Bác Tanhoang viết: "nạn đói về thông tin thì mới xảy ra lần đầu tiên trong lịch sử mà hậu quả của nó xem ra thật nặng nề phải không các bác."
    Mọi tôi cho rằng ý này chưa chính xác. Thật ra trước đây ta thiếu thốn thông tin hơn ngày nay nhiều, nhưng dân ta hồi ấy chưa có khái niệm về "đói thông tin". Hồi đó người ta lo cái bụng đói nêm quên cái đầu "đói". Mà "cơm no ấm cật mới dậm dật khắp nơi", hồi ấy đói vàng mắt thì thiếu hay thừa thông tin có ý nghãi gì đâu.
    Còn ngày nay, nếu bác dựa vào báo lề phải thì bác "đói thông tin" in ít thôi, còn nếu bác chịu khó mò trên internet thì có khi bội thực thông tin.
    Còn ý này nữa: nếu bác "đói thông tin" cần biết, thì nói về báo lề phải, có phần đúng, nhưng những tin không cần biết như cướp, hiếp, giết, sao, "thiếu vải" thì đang "lạm phát".

    Bác Hiệu Minh: " Để đấu lại với cuộc chiến thông tin trong một thế giới toàn cầu hóa đầy cơ hội, thách thức và chửa đựng cả hiểm họa, những nhà quản lý thông tin, truyền thông của Việt Nam cần có một tư duy khác về đa chiều, về báo chí mở, minh bạch trong chính phủ và dân chủ thông tin.".

    Khó lắm bác Hiệu Minh ui.
    Lựa chọn nào cũng có hậu quả cho đảng CS VN ráo trụi.

    Nước ta đã từng xảy ra rất nhiều nạn đói trong lịch sử nhưng nạn đói về thông tin thì mới xảy ra lần đầu tiên trong lịch sử mà hậu quả của nó xem ra thật nặng nề phải không các bác .
    Chúng ta không bắt kịp nhịp sống của thời đại là chúng ta có lỗi với người dân vậy!