Phương Bích - Tôi chỉ muốn đi tìm một lời giải đáp, cho cái giá trị tối thiểu của công lý

  • Bởi Admin
    26/08/2012
    4 phản hồi

    Phương Bích

    Một lần tôi bảo, dân mình ít hiểu về luật quá! Thằng cháu tôi cười khùng khục: ai cũng biết luật thì sinh ra luật sư để làm gì ạ?

    Kể cũng đúng thật. Song dù không biết luật, thì chí ít ra khi có chuyện gì cũng phải biết chạy đi tìm luật sư mà hỏi chứ.

    Ở các nước khác, khi gặp bất cứ chuyện gì lôi thôi với cảnh sát, điều đầu tiên là người ta yêu cầu ngay có luật sư. Một câu thoại mà rất nhiều người xem những serie phim điều tra, phá án Mỹ hay được nghe, là: "Từ giờ phút này, ông/bà có quyền im lặng cho tới khi luật sư tới. Mọi điều ông/bà nói ra lúc này có thể được dùng để buộc tội chính ông/bà".

    Câu nói này phổ biến đến mức trong một bộ phim hài, khi bắt một con khỉ, cảnh sát đổi lại là: mọi tiếng khẹc khẹc của mày có thể được dùng để buộc tội chính mày!!!

    Ở nước ngoài nghề luật sư là một nghề được trọng vọng, hái ra tiền. Gi gỉ gì gi cái gì cũng cần tới luật sư.

    Tôi không hề nằm mơ, và rất ý thức được mình đang ở đâu. Tuy nhiên qua ba bốn lần đối mặt với công an, bây giờ tôi cũng hiểu ít nhất tôi có quyền im lặng, cho đến khi hỏi luật sư xem mình bắt buộc phải trả lời những gì, chứ không nên để bị lừa hết lần này đến lần khác nữa. Ít nhất họ có muốn bắt tôi, hay kết tội tôi thì họ chỉ có thể bất chấp luật pháp mà thôi. Dân ta hỏi nhau, không biết có nơi nào trên thế giới, những người hiểu biết quá rành về luật pháp như luật sư, lại bị bắt nhiều như ở xứ ta?

    Với tôi thì giam hay giữ đâu có khác gì nhau, cũng bị còng tay, cũng bị mặc áo tù, cũng bị giam trong bốn bức tường, cũng phải ngồi dưới chân cán bộ quản giáo như kẻ tôi tớ, cũng là kẻ mất tự do. Cho nên khi ra khỏi cửa nhà tù rồi, tôi nghĩ là phải kiện cái kẻ ra lệnh bắt giam tôi. Dù luật pháp ở cái đất nước này có rừng rú đến đâu đi chăng nữa, thì quyền được kêu vẫn cứ phải kêu. Năm này không xử thì năm sau phải xử. Thời này không xử biết đâu thời sau lại xử? Có ai trong số họ dám khẳng định chế độ này sẽ tồn tại mãi mãi?

    Luật sư hướng dẫn tôi viết cái đơn yêu cầu khởi tố đã. Nhiều người khuyến khích, ủng hộ. Nhưng cũng không ít người hiểu đời, bảo không ăn thua gì đâu, con kiến mà kiện củ khoai.

    Tôi đâu có hoang tưởng. Nhìn vụ án xử tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ thì biết. Nhưng không đi sao đến bờ? Đường xa mấy đi mãi cũng phải đến. Nhiều người đi kiện hàng chục năm trời, bán cả nhà cửa đi để theo kiện, Đi kiện từ khi tóc còn xanh cho đến lúc ngả bạc.

    Nhiều người không thể hiểu tại sao sức chịu đựng của con người ta lớn đến thế. Vậy mới hiểu cái giá của công lý nó đắt đến thế nào, không chỉ bằng tiền bạc mà bằng cả những năm tháng cuộc đời.

    Nghĩ vậy tôi lại ngồi viết đơn tiếp. Tôi viết không phải vì cay cú, lại càng không phải vì hằn thù một cá nhân nào đó, mà là tôi chỉ muốn đi tìm một lời giải đáp cho cái giá trị tối thiểu của công lý.

    CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM
    Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
    ________________________
    Hà Nội, ngày 20 tháng 8 năm 2012

    YÊU CẦU KHỞI TỐ VÀ ĐỀN BÙ DANH DỰ

    Kính gửi:
    - Viện kiểm sát nhân dân thành phố Hà Nội
    Đồng kính gửi:
    - Viện kiểm sát nhân dân tối cao
    - Công an thành phố Hà Nội

    I. Người bị hại:

    Tôi, Đặng Bích Phương sinh ngày 5 tháng 5 năm 1960.

    CMND số 011453930 do công an TP Hà Nội cấp ngày 12/2/2009.

    Hộ khẩu thường trú: 218+219 C1 Khu tập thể Thành Công, quận Ba Đình, thành phố Hà Nội.

    Hiện trú tại phòng 1002 - N06 Đường Trần Đăng Ninh, Khu đô thị mới phường Dịch Vọng, quận Cầu Giấy, thành phố Hà Nội.

    II. Người bị yêu cầu khởi tố:

    1. Trưởng Công an quận Hoàn Kiếm.

    - Điều 123. Tội bắt, giữ hoặc giam người trái pháp luật;
    - Điều 296. Tội ra quyết định trái pháp luật;
    - Điều 303. Tội lợi dụng chức vụ, quyền hạn giam, giữ người trái pháp luật;
    - Điều 124. Tội xâm phạm chỗ ở của công dân;
    - Điều 125. Tội xâm phạm bí mật hoặc an toàn thư tín, điện thoại, điện tín của người khác;
    - Điều 141. Tội chiếm giữ trái phép tài sản.

    2. Giám thị trại tạm giam số 01 thành phố Hà Nội.

    - Điều 121. Tội làm nhục người khác.

    III. Tóm tắt vụ việc:

    Vào lúc 8 giờ 30 ngày 21/8/2011, tôi có mặt tại Hồ Gươm, khu vực đối diện với vườn hoa Lý Thái Tổ và bưu điện Bờ Hồ để thực hiện biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn giết hại ngư dân và xâm phạm lãnh hải, phá hoại tàu khảo sát địa chấn trong vùng biển Việt Nam.

    Đây là lần thứ 10 tôi tham gia các cuộc biểu tình của người dân trên địa bàn thành phố Hà Nội, phản đối các hành động khiêu khích của nhà cầm quyền Trung Quốc. Trước đó, ngày 2/8/2011, ông giám đốc công an thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Nhanh đã khẳng định tại cuộc họp báo, đây là những cuộc biểu tình yêu nước tự phát, nên các cấp và Công an Hà Nội không có chủ trương trấn áp, bắt giữ người biểu tình tự phát.
    Tuy nhiên ngày 21/8/2011, công an quận Hoàn Kiếm đã bắt giữ tôi và một số người tham gia biểu tình. Trong số gần 50 người bị bắt thì tôi và 2 người khác bị tạm giữ 5 ngày 4 đêm tại trụ sở công an quận Hoàn Kiếm và trại giam số 1 Hỏa Lò (tổng cộng trong vòng 105 tiếng đồng hồ).

    Trong thời gian tôi bị tạm giữ, công an quận Hoàn Kiếm đã đến khám xét nhà tôi, thu giữ máy tính và một số vật dụng cá nhân khác.

    Ngày 25/8/2011, viện kiểm sát nhân dân quận Hoàn Kiếm đã có quyết định số 34/KSHK hủy bỏ quyết định tạm giữ đối với tôi.

    Trong các ngày 21/9/2011, 24/10/2011, tôi đã có đơn yêu cầu khởi tố hình sự tới Viện kiểm sát thành phố Hà Nội và Công an thành phố Hà Nội với những yêu cầu sau:

    1- Yêu cầu Viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân thành phố Hà Nội ra quyết định hủy Quyết định tạm giữ ngày 21/8/2011 của Công an quận Hoàn Kiếm đối với tôi;

    2- Buộc Cơ quan Công an quận Hoàn Kiếm ra thông báo xin lỗi tôi về các hành vi bắt giữ, khám xét, thu giữa tài sản trái pháp luật đối với tôi;

    3- Buộc Cơ quan Công an quận Hoàn Kiếm phải trả lại các tài sản thu giữ của tôi và bồi thường thiệt hại về tinh thần cho tôi 10 tháng lương tối thiểu tương đương 20 triệu đồng do việc bắt giữ, tạm giam tôi trái pháp luật;

    4- Khởi tố trách nhiệm hình sự đối với Phụ trách Công an quận Hoàn Kiếm – người ký quyết định tạm giữ tôi về tội theo các Điều 123, 296, 303, 124, 125, 141 của Bộ luật hình sự năm 1999;

    5- Khởi tố trách nhiệm hình sự đối với Giám thị trại tạm giam số 01 thành phố Hà Nội Bùi Ngọc Bình về tội theo Điều 121 của Bộ luật hình sự năm 1999.

    Ngày 27/11/2011, tôi nhận được giấy mời của công an Quận Hoàn Kiếm, mời tôi lên nhận lại các vật dụng đã bị thu giữ khi khám nhà. Tôi đã nhận lại phần lớn đồ vật trừ các khẩu hiệu và số đơn từ của bà Bùi Thị Minh Hằng.

    Ngày 03/01/2012, tôi tiếp tục gửi đơn yêu cầu trả nốt số đồ vật bị thu giữ và các yêu cầu khởi tố trên.

    Ngày 08/5/2012, tôi nhận được công văn số 2298 do ông Trần Văn Hanh – Phó thủ trưởng cơ quan điều tra của công an Thành phố Hà Nội ký ngày 29/4/2012, trả lời đơn yêu cầu khởi tố của tôi là không có căn cứ để giải quyết, việc bắt giữ và tạm giữ đảm bảo đúng trình tự, thủ tục theo quý định của pháp luật. Trong công văn có nêu 2 vấn đề:

    - Công an quận Hoàn Kiếm đã ra quyết định số 95 xử phạt hành chính bằng hình thức cảnh cáo... Tôi khẳng định cho đến này, tôi chưa hề nhận được quyết định này.

    - Công an quận Hoàn Kiếm đã bắt quả tang tôi gây rối trật tự công cộng, hành vi gây rối đã rõ...

    Kết luận: Tôi không vi phạm pháp luật. Tôi thực hiện quyền công dân của mình là quyền biểu tình được quy định tại Điều 69 của Hiến pháp năm 1992, sửa đổi bổ sung năm 2001, nhưng tôi lại bị các cơ quan công an quận Hoàn Kiếm và Giám thị trại tạm giam số 1 Hà Nội đối xử với tôi như một bị can, một phạm nhân trong khi tôi chưa bị khởi tố, chưa có bản án phải thi hành.

    IV. YÊU CẦU:

    1- Công an quận Hoàn Kiếm phải đưa ra được những bằng chứng qua các nhân chứng và hình ảnh cụ thể, để chứng minh ngày 21/8/2011 tôi đã có hành vi gây rối như thế nào?

    2- Cơ quan công an quận Hoàn Kiếm phải ra thông báo xin lỗi tôi về các hành vi bắt giữ, khám xét, thu giữ tài sản trái pháp luật đối với tôi.

    3- Cơ quan Công an quận Hoàn Kiếm phải tiếp tục trả lại các tài sản thu giữ của tôi và bồi thường thiệt hại về tinh thần cho tôi 20 triệu đồng do việc bắt giữ, tạm giam tôi trái pháp luật;

    4- Khởi tố trách nhiệm hình sự đối với Trưởng Công an quận Hoàn Kiếm về tội theo các Điều 123, 296, 303, 124, 125, 141 của Bộ luật hình sự năm 1999;

    5- Khởi tố trách nhiệm hình sự đối với Giám thị trại tạm giam số 01 thành phố Hà Nội về tội theo Điều 121 của Bộ luật hình sự năm 1999.

    Trân trọng.

    Người làm đơn
    Đã ký
    Đặng Bích Phượng

    Tài liệu kèm theo:

    1- CMND Đặng Bích Phương (photo);
    2- Quyết định số 34/KSHK ngày 25/8/2011 (photo);
    3- Biên bản tạm giữ đồ vật, tài liệu ngày 22/8/2011 (photo)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Tìm công lý ở Việt Nam khi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và phe đảng của ông ta đang say sưa với các lâu đài , dinh cơ cùng tài sản kếch xù là khó đấy . Mò kim đáy biển còn dễ dàng hơn .
    Cũng là dân đi biểu tình chống TQ gây hấn với nhau , tôi khuyên bà Phương Bích quên luôn việc đi biểu tình và cũng quên luôn việc đòi hỏi quyền biểu tình hay quyền bảo vệ đất nước . Cá nhân tôi từ chỗ hăng hái nay trở thành chán nản và có lẽ nên để việc này cho Đảng và nhà nước lo . Chỉ cần mọi người đồng tâm nhất trí với nhau lo làm ăn , còn đi lính để đánh nhau với TQ trong tương lai thì nhất định phải tuyển từ con em trong Đảng và đảng viên . Với hơn 3 triệu Đảng viên thì hàng triệu con em của họ cũng đủ lập thành một đội quân hùng mạnh rồi . Với sự lươn lẹo và tráo trở như hiện tại , kiểu gì Trung quốc cũng đánh Việt Nam . Nếu bà Phương Bích không hy vọng gì công lý thì lo di tản đi là vừa . Mọi việc hãy để mặc cho Đảng và nhà nước lo.

    Xin hỏi bà PB: Cái gì gây ra mất công lý?
    Bà hay tôi hay mọi người hác đều biết rõ nguyên nhân gây mất công lý, như vậy thì bà tim có thấy hay không? Hay phải tìm cách giải quyết tận gốc cái gây mất công lý. Tim ra phương pháp giải quyết tận gốc nguyên nhân gây mất công lý là điều vô ùng khó và đến thời điểm hiện nay chưa ai tìm ra biện pháp đẫn đến thành công.
    Thực ra biện pháp chung chung thì ai cũng biết, đó là đấu tranh, thế nhưng đấu tranh như thế nào để đạt mục đích thì chẳng có ai tìm ra. Nếu đọc bài viết của Hugo Dixon ngay gần sát bài viết của bà thì thấy người ta đã đề ra phương pháp rồi đấy. Thế nhưng ở ta còn thiếu, chưa tìm ra. Napoleón đã nói "Quần chúng là con số không, người lãnh đạo là con số một. Sáu con số không là không, nhưng có con số một đứng đàu thì thành một triệu". Ta mới có con số không mà chưa có con số một. Nhưng cái may và cũng là cái hay của ta là những con số không đó không hề vô ích, mà có lấy đi con này thì có ngay con khác lên thay. Trong quá trình này thì con số một sẽ có ngày xuất hiện.
    Trong đấu tranh thì có mất mát, có hy sinh, nhưng cái gì còn thì sẽ còn mãi? Đó là ý chí của những người đấu tranh. Giữ được ý chí đấu tranh tức là giữ được ngọn lửa đấu tranh không bao giờ tắt và đó là yếu tố dẫn tới thành công, phải không bà?
    Nhà cầm quyền có thể giam cầm ông CHHV, nhưng không giam cầm được ý chí đấu tranh của ông ấy. Ông Hà Vũ ở trong tù nhưng ý chí đấu tranh của ông ấy vẫn ở ngoài nhà lao và đang thắp lửa cho cả một luồng gió đòi công lý. Giam cầm ông Hà Vũ này thì ý chí của ông ấy tạo ra ngay CHHV khác.
    Đấu tranh kiên trì và gian khổ là điều không thể tránh khỏi, nhưng giữ được ý chí đấu tranh và tiếp ngọn lửa ý chí ấy để lan rộng thành đám cháy thì thành công bà ạ.
    Bên cạnh bà vẫn có những người góp lửa đấu tranh đấy, bà không đơn độc đâu. Góp tất cả ngọn lửa đấu tranh thành đám cháy lớn thì cũng phải chờ thời gian và tìm ra người cầm bó đuốc to nhất, nếu không thì vòi rồng phun nước nó dập tắt đấy. Rồi có ngày ngọn lửa thui cháy cả vòi rồng lẫn xe cứu hỏa. Lửa lan to thì xe cứu hoả chạy đâu cho thoát?

    Bà Phương Bích ơi.
    Ngày nghỉ cuối tuần tôi (và có lẽ cả nhiều độc giả khác nữa) muốn đọc cái gì vui vui để thư giãn sau cả ngày trong tuần làm việc mệt nhọc. Nhưng khi đọc bài bà viết thì tôi thấy nặng đầu óc quá và muốn nổi cơn khùng (không phải đối với bà). Tôi cần nói trước để bà khỏi hiểu nhầm: cứ động đến chuyên pháp luật là tôi lại nổi cơn điên. Phải là người đã từng va chạm với pháp luật mới biết rõ bộ mặt thật của pháp luật nước CH XHCN VN "dân chủ gấp vạn lần nước tư bản".
    Pháp luật của nước này là cái dùi cui để trị dân chứ không phải là công cụ đem lại công bằng công lý cho dân. Dân sai thì tòa (chính quyền) xử, tòa sai thì ai xử? Chờ lịch sử thì đến tết Công gô. Tôi cũng đã có một số còm trao đổi kinh nghiệm khi phải đối mặt với pháp luật nước "dân chủ gấp vạn lần nước tư bản", tức là đối mặt với cường quyền và bất công. Cái kinh nghiệm của tôi ("tội" chưa đến lúc phải bắt giam) là không nói mà bắt chúng nó phải nói: Bảo với chúng là "tôi đíếc, không nghe thấy gì, anh muốn nói gì thì viết vào giấy, tôi mang về nahf đọc , suy nghĩ, mai trả lời, nếu tôi trả lời ngay thì tôi toàn nói sai, anh đồng ý không?" Nếu nó sợ không dám viết vì nó đuối lý, làm càn thì chửi ngay: "Làm cán bộ nhà nước mà mù chữ à? Thế thì về nhà xua gà cho vợ"
    Bà là người thành phố, còn biết kiện nơi này nơi nọ, dù pháp luật chính quyền có xử hay không thì ít nhiều vẫn có tiếng vang trong công chúng, còn chúng tôi là người thôn quê, nên chỉ biết im lặng chịu đựng. Quá sức chịu đựng thì "tao chết, mày cũng hết sống" thế thôi.

    Có điều tôi hơi thắc mắc là chẳng biết ông luật sư nào lại "hướng dẫn" bà viết cái "đơn yêu cầu khởi tố đã" và bà đã làm theo, viết đơn "YÊU CẦU KHỞI TỐ". Khởi tố là quyền của cơ quan pháp luật nhà nước (tòa án, VKS và công an) chứ, bà là công dân thì bà chỉ có quyền KHỞI KIỆN nơi nào làm sai đối với bà thôi. Công dân làm gì có quyền khởi tố ai. Bà hỏi lại ông luật sư xem sao? Đấu với nhau bằng luật mà lại sai luật thì họ xem thường.
    Còn chuyện thắng thua thì tôi đã nói ở trên (tòa sai thì ai xử?) Tòa sai thì cứ ỉm đi để thời gian xóa nhòa. Nghiệp vụ của cảnh sát điều tra là sai thì chối phắt, dựng hiện trường giả, chối quanh một cách vô liêm sỉ, dựng chuyện, vu khống, muốn kết tội ai thì vu cho người ta tội nọ tội kia. Người ta biểu tình chống Trung quốc thì bảo là gây rối trật tự công cộng. Bà hỏi chúng xem chúng đứng về phía nào? Về phía dân tộc Việt Nam hay về phía Trung quốc? Việc làm của chúng có chứng tỏ lòng yêu nước không? Trước một người phụ nữ thế nào nam giới cũng ít nhiều biết thế nào là danh dự đấy, bà ạ.
    Có điều cuối cùng tôi muốn nói là bà nên viết đúng quy định của tiếng Việt (chữ Việt), chữ sau dấu phẩy thì không càn viết hoa nếu không phải danh từ riêng. Tôi thấy bà viết: "...theo kiện , Đi kiện từ khi...), tôi để khoảng cách xa cho rõ dấu phẩy, sau dấu phẩy lại viết hoa chữ Đi)./.

    Chị Phương Bích ơi,
    Ở Việt Nam, muốn đi tìm công lý, chị chỉ có thể tìm thấy, rất dễ dàng...trong chương trình "BƠM VÁ" -GẶP NHAU CUỐI TUẦN đấy!!!
    Ha ha Ha !!!