Hugo Dixon - Cách mạng phải có tổ chức

  • Bởi Khách
    26/08/2012
    12 phản hồi

    Hugo Dixon <br />
    Trần Quốc Việt chuyển ngữ

    Hãy bắt đầu từ nguyên tắc căn bản nhất: Không có phong trào nào có thể lật đổ nổi chế độ vững như bàn thạch trừ phi phong trào có chiến lược. Chiến lược này nhất thiết đòi hỏi phải phân tích một cách hệ thống những điểm yếu của đối phương, vạch ra kế hoạch làm đối phương suy yếu dần, đồng thời đoán trước cuộc đấu tranh có thể diễn ra theo chiều hướng nào. Để hình thành được chiến lược như thế, phong trào cần có sự lãnh đạo. Và để theo đuổi chiến lược như thế qua những thời kỳ khó khăn trong tương lai - khi những cuộc biểu tình bất bạo động có thể bị đáp lại bằng bạo lực - phong trào phải cần có sự đoàn kết.

    * * *

    Phải chăng có thể là những nhà lãnh đạo cuộc nổi dậy được đánh giá quá cao? Theo sau Mùa Xuân Ả Rập, phong trào Chiếm Phố Wall, và những cuộc vùng lên khác của dân chúng trên khắp thế giới chống lại các chế độ độc tài và thối nát, các nhà phân tích địa chính trị đang hỏi những câu hỏi cơ bản về ý nghĩa của sự lãnh đạo trong các cuộc đấu tranh như thế. Loại lãnh đạo nào cần thiết trong các cuộc nổi dậy bất bạo động? Và trong thời đại số này, phải chăng những cuộc nổi dậy cũng phải cần có người lãnh đạo?

    Câu trả lời lãng mạn là các cuộc đấu tranh bất bạo động không còn cần đến nhà lãnh đạo có tầm thu hút lớn - những cuộc đấu tranh này có thể xuất hiện tức thời khi nhân dân bị áp bức đồng loạt nổi dậy và liên lạc với nhau qua Facebook và Twitter. Người ta cho rằng sự thiếu tổ chức hay thiếu tầng lớp lãnh đạo này rất thích hợp với các mục tiêu của những phong trào như thế. Nơi nào những người nổi dậy đấu tranh cho nền pháp trị dân chủ, nơi ấy chẳng ai nên sai bảo ai. Hơn nữa, cái được coi là thiếu sự lãnh đạo ấy còn có lợi ích phụ ở chỗ nhà cầm quyền không thể nào tiêu diệt được phong trào bằng cách vây bắt những người cầm đầu. Ta không thể chém bay đầu nếu không có đầu.

    Cách đây một năm, theo sau chiến thắng nức lòng của cuộc cách mạng Ai Cập, cuộc cách mạng điển hình ấy đã có tiếng vang xa. Nhưng Mùa Xuân Ả Rập không trôi qua êm đềm. Libya phải trải qua cuộc đấu tranh dài và đẫm máu mới lật đổ được Đại tá Muammar Gaddafi, còn Syria càng ngày càng bị hút sâu vào cuộc nội chiến. Ngay cả Ai Cập cũng không còn là chiến thắng trọn vẹn đối với những nhà cách mạng Facebook: Huynh đệ Hồi giáo, vốn có tầng lớp lãnh đạo truyền thống hơn và tôn trọng tổ chức, hoàn toàn sẵn sàng giật lấy thành quả của phong trào dân chúng chiếm đóng Quảng trường Tahrir.

    Không còn tức giận suông nữa

    "Đây là cuộc chiến tranh bằng các phương tiện khác," Robert Helvey, cựu đại tá Mỹ chuyên nghiên cứu về đấu tranh bất bạo động và huấn luyện các nhà hoạt động dân chủ về những phương pháp đấu tranh bất bạo động, nói. "Nếu ta có ý định muốn tiến hành đấu tranh bất bạo động thì mọi người cần phải thống nhất với nhau." Những nhà phân tích sáng suốt nhất về các phong trào bất bạo động gần đây đều không bao giờ tin những phong trào này có nhiều cơ may thành công trừ phi họ có sự lãnh đạo, đoàn kết, và chiến lược.

    Hãy bắt đầu từ nguyên tắc căn bản nhất: Không có phong trào nào có thể lật đổ nổi chế độ vững như bàn thạch trừ phi phong trào có chiến lược. Chiến lược này nhất thiết đòi hỏi phải phân tích một cách hệ thống những điểm yếu của đối phương, vạch ra kế hoạch làm đối phương suy yếu dần, đồng thời đoán trước cuộc đấu tranh có thể diễn ra theo chiều hướng nào. Để hình thành được chiến lược như thế, phong trào cần có sự lãnh đạo. Và để theo đuổi chiến lược như thế qua những thời kỳ khó khăn trong tương lai - khi những cuộc biểu tình bất bạo động có thể bị đáp lại bằng bạo lực - phong trào phải cần có sự đoàn kết. Srdja Popovic, lãnh đạo của Otpor, nhóm sinh viên Serbia đã góp phần lật đổ chế độ độc tài của Slobodan Milosevich vào năm 2000, bây giờ hướng dẫn các nhà hoạt động dân chủ cách thức tổ chức những phong trào tương tự. Ông nhấn mạnh đến tầm quan trọng của sự đoàn kết, và cho họ biết một trong những lý do giúp Otpor thắng được Milosevic là nhờ Otpor thuyết phục các nhóm nhà chính trị không nên tranh cãi vặt với nhau nữa mà hãy đoàn kết lại để ủng hộ một ứng cử viên duy nhất.

    Lãnh đạo phải vạch ra kế hoạch cho từng giai đoạn đấu tranh khác nhau. Helvey nói thường có ba giai đoạn: lật đổ chế độ; thành lập chính phủ dân chủ, hay có thể chính phủ lâm thời; và rồi bảo vệ chính phủ non trẻ chống lại các cuộc đảo chánh. Ông chỉ ra rằng tuy sinh viên Ai Cập lật đổ được Hosni Mubarak, nhưng họ không có kế hoạch tiếp theo ngay sau đó, cho nên Huynh Đệ Hồi Giáo nhảy vào nắm quyền. Sinh viên đã thắng trận chiến quan trọng, nhưng kẻ khác đã cướp lấy phần thưởng từ trên tay họ.

    Vấn đề ở Ai Cập đã vượt quá giai đoạn thay đổi chế độ, nhưng đa số các phong trào thậm chí vẫn còn đấu tranh để đạt đến giai đoạn đầu tiên này. Một lần nữa, đó là thường do thiếu sự lãnh đạo tài ba. Gene Sharp, giáo sư đại học ở Boston đã nghiên cứu về đấu tranh bất bạo động trong hơn 60 năm qua, khẳng định thật là điên rồ khi cho rằng ta không cần những người lãnh đạo. Lịch sử chứng minh lập luận này; không có nhiều và có lẽ cũng chẳng có những cuộc đấu tranh bất bạo động nào không có người lãnh đạo mà lại thành công, theo lời Adam Roberts, giáo sư danh dự về quan hệ quốc tế ở đại học Oxford. Phong trào chiếm đóng phố Wall có thể là trường hợp minh họa điều này. Lúc đầu danh tiếng của phong trào nổi lên như cồn nhưng những người tham gia phong trào dường như không có bất kỳ chiến lược nào ngoài chuyện dựng lều ở những nơi công cộng, nên dần dần công chúng chẳng còn quan tâm đến. Cuộc cách mạng Syria đang diễn ra là trường hợp khác về những nguy hiểm của cuộc nổi dậy mà không có chiến lược tốt. Những nhà hoạt động dân chủ ở đấy dường như không có bất kỳ kế hoạch hành động nào khi chế độ của tổng thống Bashar al-Assad phản công lại bằng tra tấn, giam cầm, và thảm sát- mặc dù phản ứng tàn bạo của chế độ là điều có thể tiên đoán được.

    Các nhà hoạt động dân chủ Syria đã phạm phải một sai lầm khác về chiến lược: lúc đầu họ quá nhấn mạnh đến các cuộc biểu tình chống chế độ, mặc dù những cuộc biểu tình công khai rất quan trọng trong các phong trào cách mạng, nhưng những người biểu tình trực diện như thế dễ bị trấn áp tàn bạo. Những chiến thuật thay thế biểu tình, như tẩy chay và đình công, có thể là phương cách tốt hơn để thách thức chế độ trong khi duy trì mức độ thương vong của ta thấp. Muốn như thế phải cần có lãnh đạo để phối hợp hoạt động dựa theo chiến lược đó. Công bằng mà nói, những nhà hoạt động dân chủ ở Syria không thể nào tổ chức hay thậm chí liên lạc được với bất kỳ nhóm nào lớn hơn những chi bộ nhỏ vì ngay khi họ liều lĩnh ra mặt đấu tranh, họ liền bị bắt, bị tra tấn hay bị sát hại. Sau hàng tháng trời bị chế độ đánh tơi tả, chính những nhà hoạt động dân chủ Syria ngày càng quay sang đấu tranh bằng bạo lực.

    Những nhà tuyên truyền và những nhà chiến lược

    Loại lãnh đạo nào cần thiết để duy trì cuộc cách mạng bất bạo động? Vì những cuộc cách mạng các mạng xã hội không có người đứng đầu dường như chắc chắn bị thất bại, nên người ta dễ bị quyến rũ sang đối cực khác - nhà lãnh đạo phi thường có tầm thu hút lớn. Lịch sử dường như mỉm cười với chiến thuật này: phong trào độc lập ở Ấn Độ có Mohandas Gandhi; phong trào dân quyền ở Mỹ có Martin Luther King, phong trào chống Apartheid có Nelson Mandela. Gần đây hơn, Aung San Suu Kyi là khuôn mặt cuộc đấu tranh chống chế độ độc tài ở Miến Điện, và Anna Hazare nhà lãnh đạo phong trào chống tham nhũng ở Ấn Độ. Toàn là những nhà lãnh đạo khích lệ.

    "Khi ta tổ chức cuộc cách mạng, lãnh đạo lôi cuốn có ảnh hưởng rất thuận lợi đến sự thành công của phong trào," Helvey nói. Thật may mắn khi có nhà lãnh đạo mạnh biết tập hợp mọi người lại và biết làm cho mọi người quyết tâm hành động theo kế hoạch. "Ta không thể nào có dân chủ khi tiến hành chiến tranh," ông giải thích. "Một khi quyết định đã thông qua, mọi người phải thực hiện theo quyết định."

    Tuy nhiên, thật sai lầm khi vội vàng kết luận rằng sự lãnh đạo thành công phải xuất phát từ nhân vật có ảnh hưởng nhất. Đội ngũ lãnh đạo có nhiều ưu thế hơn: phong trào vẫn tồn tại nếu bất kỳ nhà lãnh đạo nào bị bắt hay bị sát hại; phong trào có thể ngăn chặn nhà lãnh đạo trở nên quá tự phụ hay thậm chí biến thành nhà độc tài mới, và lãnh đạo tập thể ấy có thể nảy sinh ra nhiều ý tưởng mới lạ, vì những ý tưởng mới có thể không được lan truyền nếu có nhà lãnh đạo có quá nhiều quyền lực.

    Vả lại, không phải tất cả những phong trào chúng ta nghĩ do những nhà lãnh đạo có tầm thu hút lớn đứng đầu đều đặt dưới sự lãnh đạo của một người duy nhất. Thường có vài nhà lãnh đạo khích lệ. Hãy nghĩ về sự kết hợp giữa Jawaharlal Nehru và Gandhi ở Ấn Độ; hay Viktor Yushchenko và Yulia Tymoshenko trong cuộc Cách mạng Cam ở Ukraine vào năm 2004-2005. Ngay cả khi có một nhà lãnh đạo mạnh duy nhất, người đó có lẽ không có tất cả những phẩm chất cần thiết để đưa cuộc đấu tranh đến kết thúc thắng lợi. Các phong trào cần cả các nhà tuyên truyền xuất sắc và những nhà chiến lược sáng suốt. Trong rất ít trường hợp - chẳng hạn như trường hợp của Gandhi, người vừa là nhà lãnh đạo có nhiệt huyết vừa là nhà chiến lược bẩm sinh - cả hai phẩm chất đều có ở một người.

    Trường hợp ngược lại thì điển hình hơn. Ví dụ, tài diễn thuyết xuất sắc của Martin Luther King kết hợp với thiên tài chiến thuật của Bayard Rustin, theo ông Roberts. Rustin từng sang Ấn Độ vào năm 1948 để học những bài học tranh đấu của Gandhi, đã truyền đạt lại cho King nhiều điều hay về cuộc đấu tranh bất bạo động. (Một trong những lời khuyên của ông: Không bao giờ làm điều gì hai lần.)

    MBA về cách mạng bất bạo động?

    Phải chăng có thể dạy người ta cách tổ chức cuộc cách mạng bất bạo động? Đối với chiến tranh truyền thống, có các trường võ bị- chẳng hạn West Point ở Hoa Kỳ và Sandhurst ở Anh- chuyên dạy các chiến lược tác chiến. Sau khi được đào tạo ở trường võ bị, các sĩ quan trẻ lúc đó được nhận vào tập sự để nghiên cứu các chiến dịch quân sự cho các chỉ huy cấp cao. Không có trường dạy bất bạo đông tương đương với Sandhurst, nhưng vẫn có những cố gắng để đào tạo những nhà lãnh đạo cho các cuộc đấu tranh bất bạo động. Trong suốt phong trào chống Apartheid, những nhà lãnh đạo trẻ được đào tạo ở Phoenix Settlement của Gandhi gần Durban. Viện nghiên cứu Albert Einstein của Sharp tổ chức những lớp học về đấu tranh phản kháng, cũng như Trung Tâm Ứng Dụng Bất Bạo Động (CANVAS) mới của Popovic đã đào tạo các nhà hoạt động dân chủ ở vài nước, trong đó có Ai Cập, Ukraine, và Georgia.

    Cũng có một vài lớp ở đại học. Một lớp là chương trình sau đại học về chiến lược và phương pháp thay đổi xã hội bất bạo động do CANVAS lập ra ở Đại học Belgrade. Lớp khác là giáo dục cao cấp về xung đột bất bạo động của Fletcher Summer Institute thuộc đại học Tufts ở Boston.

    Càng ngày cũng càng có nhiều giáo sư đại học nghiên cứu về lĩnh vực này. Sách và các bài viết của họ dần dần đang đến tay các nhà hoạt động dân chủ ở những nơi cuộc đấu tranh thực sự diễn ra, và những cuốn sách ấy đang nói với họ điều này: Để chiến thắng trong cuộc đấu tranh bất bạo động ta phải có sự lãnh đạo và chiến lược vững vàng. Theo thời gian những sáng kiến như thế sẽ đưa những kiến thức liên quan đến càng ngày càng nhiều các nhà lãnh đạo mới xuất hiện để giúp họ trở thành những chiến sĩ bất bạo động giỏi hơn. Cho nên sự chia sẻ kiến thức ấy có lẽ khiến cho cuộc nổi dậy bất bạo động kế tiếp sẽ không chỉ lật đổ nhà độc tài, mà sẽ thay thế y bằng chính quyền dân chủ khả thi.

    Nguồn: Tạp chí Reuters Magazine ngày 29/6/2012

    Bản tiếng Việt: Trần Quốc Việt
    danlambaovn.blogspot.com

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    12 phản hồi

    Thưa bác Tôn,

    Cảm ơn bác đã bỏ chút thì giờ qúy báu góp ý bài viết "PT cầu nguyện" của tôi. Thiết nghĩ sách vở lý thuyết không thể quí hơn hành động thực tiển nên tôi rổi việc ý kiến ý cò làm cách mạng trên bàn phím.

    Xin mạn phép bổ túc để nêu rỏ câu "Việc dự lể ôn hòa trật tự theo tinh thần tự do tín ngưỡng cùng đoàn kết nói lên nổi lo âu cho một quốc nạn CS đưa đến nhiều vấn nạn tai ương mà chũ nghĩa CS đã reo rắc trên khắp đất nước VN hơn nữa thế kỹ nay"

    Chủ ý của "PT cầu nguyện" đây không phải là tiêu cực xuông tay "nhờ trời nhờ Phật giúp đỡ" mà là sự tích cực tập hợp quần chúng để nuôi dưỡng, học hỏi và phát huy ý chí đấu tranh bền bỉ chống giặc Tàu ngoại xâm và bọn làm nội ứng cho giặc là đảng CSVN.

    Khi quần chúng tập hợp đến cầu nguyện đông đảo trong khuôn viên tôn giáo theo mẫu mực trật tự bất bạo động, là không trái pháp luật, thì việc cầu nguyện cho hoà bình, công lý cũng là một dạng biểu tình đòi hỏi hoà bình, lên tiếng đòi công lý.
    Thiết nghĩ đã đến lúc các tôn giáo VN phải mạnh dạng nhận lãnh trách nhiệm với Tổ Quốc và làm cứu cánh cho cuộc tranh đấu trường tồn của nhân dân VN.

    Độc tài thì sợ gì? Xin thưa, họ sợ đám đông quần chúng chống đối việc của họ !
    Chế độ CS sợ gì? Xin thưa, họ sợ tin thần yêu nước, chính nghĩa dân tộc sẽ thay thế họ !

    Còn chủ trương "Hoà hợp hoà giải Dân tộc" thì đảng CSVN đã theo đuổi ráo riết từ năm 2004, khi rặn ra NQ-36 để bám theo "khúc ruột ngàn dậm" xa xuôi đầy những bơ thừa sửa cặn của Đế Quốc. Khi đảng thất bại thì đổ thừa cho NVHN là bị thế lực thù địch xúi dục, là thọc gậy bánh xe (của cổ xe đang định hướng XHCN lao xuống hố rác của nhân loại)

    Bác Tôn bảo "đi thăm viếng nghiã trang liệt sĩ phía miền Bắc và thăm viếng phần mộ các binh sĩ miền Nam tử trận". Nhưng than ôi, mộ liệt sĩ sinh Bắc tử Nam thì la liệt phần hoàng tráng, trong khi mộ chiến sĩ miền Nam thì đã bị cày xới, lấp đất xây cơ xưởng, bia đá loan lổ đạn AK-47 xoá cả tên họ ... theo chủ trương đảng CS đem hận thù gây tan tóc, dày xéo nơi cũng là quê hương miền Nam nước Việt !!
    Nhưng thôi bác ạ, chắc chắn rằng VN sẽ "Hoà hợp hoà giải" trên một quê hương "hậu CS"... thế thời phải thế !

    Chào bác

    Khách Khanh viết: "NẾU NHƯ ĐƯỢC BBT CHO THÀNH MỘT BÀI NHƯ NHỮNG BÀI KHÁC ĐỂ NHIỀU NGƯỜI ĐỌC THÌ TỐT QUÁ. ĐÓ LÀ NGUYỆN VỌNG CỦA ANH EM THƯƠNG BỆNH BINH MUỐN NHỜ DÂN LUẬN GIÚP ĐỠ"

    Đây là nguyện vọng của rất nhiều con người không còn nguyên vẹn con người nên trở thành bất lực và mặc cảm của cả hai phía, phía thắng (con người không còn nguyên vẹn thua) mặc cảm một thì phía bên kia mặc cảm gấp 1.000 lần. Nếu Dân luận không giúp đỡ thì còn biết trông vào ai giúp đỡ.
    Hy vọng Dân luận giúp đỡ.

    Khách Bùi Lan Chi viết: "Việc dự lể ôn hòa trật tự theo tinh thần tự do tín ngưỡng cùng đoàn kết nói lên một vấn nạn."
    Tôi không hiểu "NÓI LÊN MỘT VẤN NẠN" là nói lên cái gì?
    Chẳng biết những điều khách Lan Chi đề xuất có thực hiện được không? Nhưng theo tôi cứ cầu nguyện nhờ trời nhờ Phật giúp đỡ thì con người chẳng cần làm gì ngoài cầu nguyện. Còn dưới chính thể CS thì vẫn có thể xảy ra tình trạng người cứ cầu nguyện, còn công an lưu manh côn đồ cứ đánh.
    Hiện nay đã có người đề xuất ra một hình thức sinh hoạt mới mẻ mà theo tôi là hợp pháp, nhưng có thể có tác động dần dần. Nếu đòi dân chủ, đa đảng, tam quyền phân lập là động tới vấn đề kiêng kỵ của chính quyền độc tài CS, vì như thế sẽ có sự tranh quyền lãnh đạo.
    Nay có người đề ra một hình thức sinh hoạt phù hợp với lời tuyên bố của chính quyền CS mà lại là điều mong ước của toàn dân, đó là HÒA HỢP DÂN TỐC, xóa bỏ mọi tị hiềm trong quá khứ. Hình thức này cụ thể và chi tiết thì xin mời các vị xem trong trang Quán nước.

    (NẾU NHƯ ĐƯỢC BBT CHO THÀNH MỘT BÀI NHƯ NHỮNG BÀI KHÁC ĐỂ NHIỀU NGƯỜI ĐỌC THÌ TỐT QUÁ. ĐÓ LÀ NGUYỆN VỌNG CỦA ANH EM THƯƠNG BỆNH BINH MUỐN NHỜ DÂN LUẬN GIÚP ĐỠ)

    Hoạt động này không hề làm cho chính quyền đổ vấy đổ vá pham bất kỳ một tội nào trong tất cảc cá bộ luật. Tôi xin tóm tắt như sau:
    Các thương bệnh binh của chế độ ta và chế độ Sài gòn trước đây cùng họp mặt mỗi năm một lần vào dip nào đó như tết cổ truyền của dân tộc, rồi đi thăm viếng nghiã trang liệt sĩ phía miền Bắc và thăm viếng phần mộ các binh sĩ miền Nam tử trận, đồng thời thăm các vị sư ở đền chùa và linh mục các nhà thờ. Đơn giản thế thôi. Kiểu này không hề có mầu sắc chính trị, không phạm vào điều cấm kỵ của CS.
    Ta hãy chọn ra một hình thức hoạt động nào mới, chỉ gọi là sinh hoạt, chứ không đấu tranh, không đòi hỏi này nọ. Bước đầu là như thế. Đây chính là hình thức tập hợp lực lượng tìm người lãnh đạo, rắn phải có đầu thì mới đi kiếm ăn được.
    Thương bệnh binh là những người tàn phế, vô tác dụng thì còn làm được trò trống gì. Đây không phải là đối tượng để công an chấm vào sổ đen. mà có chấm sổ thì cũng chẳng sao, nếu sợ chét thì đã không đi chiến đấu.

    Cho đến nay thì dường như chủ trương và tiến trình đàn áp của nhà nước CSVN đã đoạt được thành tích tốt đẹp trong việc dẹp các cuộc biểu tình yêu nước chống TQ tại VN. Những nhà hoạt động (activist) cho phong trào biểu tình và những nhân vật tên tuổi dự biểu tình đều bị công an quay phim, chụp ảnh dẩn đến chụp mủ, bôi nhọ, hăm dạo, quay nhiểu, trù dập, phạt tiền, hành hung và cả nhốt vào trại phục hồi nhân phẩm bởi an ninh lẩn côn đồ của nhà nước.

    Có thể nào một phong trào yêu nước chống ngoại xâm đầy chính nghĩa của dân tộc VN đã bị cả hai chế độ đảng trị CS Hà Nội và Bắc Kinh hèn hạ, thối nát, đểu cáng, hiểm ác bóp chết rồi hay sao? Không, tôi không tin là họ có thể bóp chết được tinh thần yêu nước mãnh liệt của dân tộc Việt, một dân tộc lì lợm hàng đầu thế giới.

    Vậy, người dân trong nước không được quyền xuống đường biểu tình để phát huy tinh thần yêu nước chống TQ thì phải làm gì? Làm gì khi thực sự chỉ ở số đông người dân trong nước mới có khả năng và có thể gây nao núng, rúng động và khiếp sợ cho đảng CSVN và làm chùn bước bọn bành trướng CSTQ.

    Thiết nghĩ, dân ta cần thay đổi chiến lược bất bạo động, không thèm "xuống đường biểu tình chống TQ" để họ vu họa là mất an ninh trật tự để hốt lên xe bus,
    mà dân ta nên chuyển thành phong trào "cầu nguyện"
    ... tuần này"cầu nguyện cho VN"
    ... tuần sau lại "cầu nguyện cho hòa bình"
    ... vài tuần thì "cầu nguyện cho Biển Đông"
    ... rồi tuần "cầu nguyện cho TS, HS của VN"
    ... tuần kia "cầu nguyện cho TQ từ bỏ chủ nghĩa bành trưởng"
    ... tuần kìa "cầu nguyện cho VN dứt tham nhũng"
    ... tuần nọ "cầu nguyện cho tù nhân chính trị và các blogger yêu nước"
    ... tuần nớ "cầu nguyện cho công nhân không bị bóc lột, cho nông dân có đất mà cầy" vv...
    ... tuần cuối là "cầu nguyện cho đảng CSVN sụp đổ"

    Luật VN cho phép họp mặt đông người trong giới hạn các khuôn viên nhà thờ, chùa cúa các tôn giáo để cầu nguyện. Việc cầu nguyện không đòi hỏi người phải theo đạo hoặc tín đồ mới có thể đến dự lể. Việc dự lể ôn hòa trật tự theo tinh thần tự do tín ngưỡng cùng đoàn kết nói lên một vấn nạn.

    Thiết nghĩ các bậc lãnh đạo Công Giáo, Phật Giáo, Cao Đài, Hòa Hảo, và các tôn giáo, cùng mở rộng vòng tay, mở rộng các cánh cửa tinh thần tại hàng trăm thành thị trên đất nước VN, tổ chức đón mừng tâm linh và lương tâm của những ai không thờ ơ với dân tộc và Tổ Quốc VN đang đến hồi nguy biến.

    Mong lắm thay.

    Bui Lan Chi

    (tiếp):
    1998 – travels, with Helvey, to Eastern Europe to train Otpor, a group of Serbian youth opposed to Slobodan Milosevic and Europe’s last communist government. Milosevic was immensely popular with Serbian people for standing up to NATO and for his generous social policies. The trainings were funded by the National Endowment for Democracy (NED), the International Republican Institute (IRI) and the US Agency for International Development (USAID). (See 2000 New York Times interview with NED officer Paul B. McCarthy).

    Năm 1998: Sharp cùng với ĐT Helvey sang Đông Âu để huấn luyện cho Otpor, một nhóm thanh niên Serbia phản kháng lại Slobodan Milosevic và chính quyền cộng sản sau cùng ở Châu Âu. Milosevic rất được lòng dân qua việc đối đầu với NATO và những chính sách xã hội hào phóng. Việc huấn luyện được tài trợ bởi NED (Học bổng Quốc gia cho Dân chủ [nơi LS Lê Quốc Quân được tài trợ du học]), IRI (Viện Cộng hòa Quốc tế) và USAID (Cơ quan của Mỹ về Phát triển Thế giới). (Xin xem bài phỏng vấn năm 2000 với nhân viên NED là Paul B. McCarthy do tờ báo New York Times thực hiện http://www.nytimes.com/2000/11/26/magazine/who-really-brought-down-milosevic.html?pagewanted=all&src=pm)

    Ghi chú: phần chữ nghiêng cho rằng Milosevic được lòng dân Serbia, trong khi dư luận chung của thế giới lại liệt ông ta vào hàng độc tài. Nhưng chi tiết này là một vấn đề khác.

    Trích dẫn:
    "Đây là cuộc chiến tranh bằng các phương tiện khác," Robert Helvey, cựu đại tá Mỹ chuyên nghiên cứu về đấu tranh bất bạo động và huấn luyện các nhà hoạt động dân chủ về những phương pháp đấu tranh bất bạo động, nói. "Nếu ta có ý định muốn tiến hành đấu tranh bất bạo động thì mọi người cần phải thống nhất với nhau."
    Đọc những dòng trên thì có người đã nói: "Thế thì ta mời ngay ông đại tá này sang ta huấn luyên cho dân ta cách đấu tranh." Các bác nghĩ sao về ý này?
    Vậy thì ai đứng ra mời?

    Bác ơi. Thiết nghĩ chẳng cần ai mời nhưng đến một lúc nào đó, tình hình và chiều hướng thuận tiện và phù hợp với quyền lợi của... Mỹ thì có lẽ họ sẽ tìm đến. Và câu hỏi sẽ trở thành "làm thế nào để ĐT Robert Helvey tìm đến" (nếu ta đồng ý rằng như thế sẽ có lợi cho cả hai bên, dân tộc VN và nước Mỹ).

    Những người như ĐT Robert Helvey, ông Gene Sharp (tác giả cuốn Từ Độc tài đến Dân chủ) đều ít nhiều dính dấp đến CIA và Bộ Quốc phòng Mỹ qua việc cổ vũ dùng đấu tranh bất bạo động đối đầu với độc tài nhất là các chế độ cộng sản. Xin tạm dịch một số đoạn sau để bạn đọc tham khảo và suy nghĩ:

    http://stuartbramhall.aegauthorblogs.com/tag/robert-helvey/
    A Close Look at Gene Sharp’s Past
    (This is the fourth of five posts about the American godfather of nonviolent resistance, Gene Sharp, and the role of CIA and Pentagon-funded foundations and think tanks in funding and promoting nonviolent resistance.)

    Xem kỹ hơn về quá khứ của Gene Sharp
    (đây là bài thứ tư trong năm bài nói về Gene Sharp, người cha đỡ đầu của phản kháng bất bạo động, và vai trò của các tổ chức và "think tanks" trong việc tài trợ và cổ vũ cho đối kháng bất bạo động - các tổ chức này do CIA và Lầu-Năm-Góc tài trợ)

    1989 – assists Colonel Robert Helvey in training anticommunist Burmese opposition groups concerned about the growing strength of the Burmese Communist Party. The AEI website refers to Helvey as a retired US military officer and ex-military attaché in Burma. He was actually a thirty year veteran of the Defense Intelligence Agency with extensive experience in overseeing clandestine and subversive operations in Southeast Asia (see Who is Col Bob Helvey and Peace Magazine Archive). Following his retirement from the DIA, he became chairman of the board of the Albert Einstein Institution.

    Năm 1989 - trợ giúp ĐT Robert Helvey trong việc huấn luyện các nhóm phản kháng Miến Điện, các nhóm này chống cộng và lo ngại về sự gia tăng sức mạnh của Đảng CS Miến. Website của AEI [Albert Einstein Institution, vốn là tổ chức có Gene Sharp là thành viên] giới thiệu Helvey là một sĩ quan quân đội Mỹ hưu trí và cựu tùy viên quân sự ở Miến Điện. Ông ĐT này thật ra đã làm việc trong 30 năm với Cơ quan Quân Báo (DIA) với đầy kinh nghiệm trong việc hướng dẫn các vụ lật đổ bí mật ở Đông Nam Á. Ngay sau khi thôi việc với DIA, ông ĐT trở thành Chủ tịch của AEI.

    "Đây là cuộc chiến tranh bằng các phương tiện khác," Robert Helvey, cựu đại tá Mỹ chuyên nghiên cứu về đấu tranh bất bạo động và huấn luyện các nhà hoạt động dân chủ về những phương pháp đấu tranh bất bạo động, nói. "Nếu ta có ý định muốn tiến hành đấu tranh bất bạo động thì mọi người cần phải thống nhất với nhau."
    Đọc những dòng trên thì có người đã nói: "Thế thì ta mời ngay ông đại tá này sang ta huấn luyên cho dân ta cách đấu tranh." Các bác nghĩ sao về ý này?
    Vậy thì ai đứng ra mời? Hầu hết nhân dân chẳng ưa chế độ này, vì nó là chế độ CS còn sót lại trong cộng đồng các quốc gia. CS thì toàn thế giới đều ghét. Những nhà lãnh đạo CS là một "bầy sâu", thế nhưng "bầy người" lại không tìm đâu ra ai có thể đứng lên diệt sâu.
    Có ý kiến của bác nào đó đã nêu trên Dân luận là mọi thì đều do THIÊN ,ĐỊA, NHÂN. Điều này đúng. Cái trời, cái đất, cái người ở Việt Nam khác trời đất người ở các nơi khác. Như vậy khó có thể áp dụng cái "công thức" đấu tranh ở châu Âu, hay ở châu Phi và Trung Đông vào nước ta. Nhưng xét lịch sử cận đại thì hầu như mọi biến động của nước ta đều có liên quan tới yếu tố nước ngoài: chữ Quốc ngữ, đạo Thiên chúa, CNCS vào ta, CM tháng 8, chiến thắng Điện Biên Phủ, hiệp định Gevève, thống nhất đất nước, mất HS, rồi gần nhất là đường lối đổi mới, mở rộng quan hệ đa phương. Trước thì nhờ ơn CM tháng Mười Nga mới có CM tháng Tám (lịch sử ta viết thế), nay nhờ ơn Liên xô sup đổ ta mới quan hệ được với nhiều nước tư bản, ta mới xóa bỏ chế độ tem phiếu và còn nhiều thứ đang diễn ra trước mắt...
    Đưa ra điều này để thấy rằng mọi biến cố của nước ta đều bị tác động bởi nước ngoài, người mình không chủ động được làm thay đổi được nước mình mà chỉ có thể vận dụng (hay lợi dụng) yếu tố nước ngoài làm thay đổi nước mình, (CS làm điều này chớp thời cơ khá giỏi đấy, các nhà dân chủ của ta có thể học tập CS điều này). Như vậy vai trò của các bác Việt Kiều hải ngoại rất quan trọng. Nhưng thú thực khi đọc các bài và cả òm của mấy bác Việt kiều hải ngoại, kể cả GS TS tôi đều cảm thấy ngao ngán, khó tin tưởng làm nên trò trống. Điều này xin để mọi ngừơi bàn thêm, kể cả các bác Việt kiều có lòng với nước, với đồng bào.

    slinkee viết:
    Otpor thành công vì tất cả các phe phái đối lập đều muốn trừ khử Milosevic. Ở VN, ai cũng (có thể nói) là muốn dân chủ, nhưng chướng ngại vật chính và duy nhất của dân chủ là chính thể độc tài thì phần lớn muốn giữ .

    Tôi đang đọc Marquis de Sade để có thể hiểu dân ta hơn .

    Cái khác nữa, Milosevic là một cá nhân, một chính trị gia, dễ trừ khử hơn

    VN, TQ là độc tài đảng trị núp bóng CS, mập mờ như một giáo phái cực đoan. Cái đám hồi giáo cực đoan rất khó trừ vì nó có thể tái tạo lại bất cứ lúc nào, với bất cứ ai.
    Tại sao ? Vì lẽ CS Mac-Le, hồi giáo cực đoan đều dựa vào giáo lý bạo lực để đạt mục đích suy diễn ra từ giáo lý cơ bản của CN CS, của đạo

    Otpor thành công vì tất cả các phe phái đối lập đều muốn trừ khử Milosevic. Ở VN, ai cũng (có thể nói) là muốn dân chủ, nhưng chướng ngại vật chính và duy nhất của dân chủ là chính thể độc tài thì phần lớn muốn giữ .

    Tôi đang đọc Marquis de Sade để có thể hiểu dân ta hơn .

    ABC viết:
    Trích dẫn:
    Các nhà hoạt động dân chủ Syria đã phạm phải một sai lầm khác về chiến lược:

    Đôi khi chính phe độc tài khuyến khích thêm hoặc đưa ra và dụ các nhà hoạt động dân chủ đi theo những chiến lược sai lầm có thể làm tan nát phong trào, hoặc vô hại để trung hòa, hóa giải các hiệu quả của nó. Ví dụ như trường hợp VN:

    - khuyng hướng chống cộng quá khích, cực đoan (trong khi không có chút thực lực nào): làm mất uy tín của chính mình.

    - khái niệm "dân chủ tiệm tiến": câu giờ và làm êm các đòi hỏi cấp bách.

    - PT CĐVN: có ai nêu ý kiến gì không về PT này?

    Ở Syria, không biết họ có phải là hoạt động dân chủ hay là lại quay qua hồi giáo cực đoan ?

    Có khoảng hai mươi thành viên nhưng chưa thấy có hoạt động cụ thể. Vào site http://www.conduongvietnam.org để đọc hoạt động, danh sách và các tài liệu khác

    Trích dẫn:
    Các nhà hoạt động dân chủ Syria đã phạm phải một sai lầm khác về chiến lược:

    Đôi khi chính phe độc tài khuyến khích thêm hoặc đưa ra và dụ các nhà hoạt động dân chủ đi theo những chiến lược sai lầm có thể làm tan nát phong trào, hoặc vô hại để trung hòa, hóa giải các hiệu quả của nó. Ví dụ như trường hợp VN:

    - khuyng hướng chống cộng quá khích, cực đoan (trong khi không có chút thực lực nào): làm mất uy tín của chính mình.

    - khái niệm "dân chủ tiệm tiến": câu giờ và làm êm các đòi hỏi cấp bách.

    - PT CĐVN: có ai nêu ý kiến gì không về PT này?

    Trích dẫn:
    Ông nhấn mạnh đến tầm quan trọng của sự đoàn kết, và cho họ biết một trong những lý do giúp Otpor thắng được Milosevic là nhờ Otpor thuyết phục các nhóm nhà chính trị không nên tranh cãi vặt với nhau nữa mà hãy đoàn kết lại để ủng hộ một ứng cử viên duy nhất.

    Thuyết phục như thế nào ? Cần có một người nói giỏi. Văn nói khác hẳn văn viết
    Tranh cãi vặt với nhau là tranh cãi về đề tài gì ? Về quan điểm chính trị, về đạo đức, về đời tư cá nhân ?
    Một vấn đề là ai cũng e ngại cộng sản trà trộn cho nên ngay cả PT CĐVN tuyên bố là mở mà vẫn gặp khó khăn về tọa độ (quan điểm) chính trị