Nguyễn Thông - Xin thông tin từ các chú công an

  • Bởi Admin
    21/08/2012
    4 phản hồi

    Nguyễn Thông

    Sáng nay làng báo nhộn nhịp hẳn lên với tin nóng ông Nguyễn Đức Kiên (còn gọi là bố già Kiên, bầu Kiên) bị bắt. Dư luận ồn ào, nhiều ý kiến trái chiều. Theo thông tin do công an xì ra cho các báo thì ông Kiên được nhà chức trách "hỏi thăm" do có những "sai phạm về kinh tế". Lãnh đạo các cơ quan báo chí truyền thông đang rốt ráo chỉ đạo, tung phóng viên đi tìm cơ quan điều tra xin thông tin mới liên quan đến vụ việc. Lâu lâu lại có thứ nóng sốt thế này, không khai thác tối đa để tăng tia-ra, để câu bạn đọc, để báo khác nó giành mất, có mà ngu.

    Lúc sớm, theo thói quen sau khi ngủ dậy, tôi vào mạng điểm tâm thời sự thì đã thấy vụ việc, tất nhiên là không phải từ báo chính thống, quốc doanh. Đến cơ quan, một người bạn tôi, anh Hiếu Dũng thư ký tòa soạn phàn nàn báo TN online nhà mình bây giờ mới post bài lên, sau "thằng" Tuổi Trẻ gần cả tiếng đồng hồ. Tôi hiểu một người có trách nhiệm như anh Dũng không thể chấp nhận sự chậm trễ ấy. Hơn nhau từng phút từng giờ nhiều khi quyết định giá trị của tờ báo. Lại nhớ hồi vụ Mỹ bị bin Laden tấn công 11.9, báo Thanh Niên chỉ hơn các báo khác có vài giờ mà tạo được chấn động lẫy lừng, đến nay vẫn còn ăn theo ánh hồi quang ngày ấy.

    Tuy nhiên, nhìn vào tổng thể, sẽ thấy ngay báo chí quốc doanh xứ mình chả mấy khi đóng được vai trò phát hiện, tìm tòi, chủ động lật ra những mặt trái xã hội. Hầu hết tờ báo, với hầu hết vụ việc, chỉ là ăn theo.

    Mà ăn theo ai, theo công an chứ còn theo ai nữa. Phóng viên nội chính chủ yếu tạo mối quan hệ với công an, khi có vụ việc gì thì a lô cho nhau, đến lấy kết luận điều tra. Hiếm hoi lắm mới có những loạt bài do phóng viên tự lăn mình vào cuộc sống hiện thực, tự điều tra, ví dụ Phương Thanh (PV Thanh Niên) điều tra về xăng dầu bẩn; Hoài Nam (PV Thanh Niên) phanh phui những đường dây buôn lậu, dầu ăn bẩn, rau muống bẩn; PV báo Tuổi Trẻ bóc trần bọn lưu manh luộc đồ xe máy ở bệnh viện Nhi đồng, bọn rải đinh trên xa lộ; PV Hoàng Khương (Tuổi Trẻ) tố đường dây giải cứu xe vi phạm luật... Những trường hợp như thế, họ không phải chạy theo công an, cơ quan điều tra để xin xỏ thông tin mà ngược lại, chính công an phải xin tư liệu của họ. Làm báo thế mới đích thực vinh quang.

    Vụ bắt ông Nguyễn Đức Kiên, nếu cần tuyên dương, nhặt nhạnh trong các nhà báo quốc doanh ký tên vào bài vở đăng bữa ni không tìm ra được người nào. Tất cả đều là ăn theo, xin xỏ. Vậy mà có "tờ báo" rất đáng được ghi nhận, khen ngợi, đó là "tờ" Quan làm báo trên mạng internet. Suốt nhiều tháng nay, báo quan đã chỉ đích danh những sai phạm của ông Kiên và nhiều cá nhân liên quan nhưng hình như những người có trách nhiệm coi nó là thứ phản động nên cứ lờ đi. Nay ông Kiên bị bắt, tôi đâm ra hồ nghi, hay chính cơ quan điều tra đã một phần dựa vào hệ thông tin không chính thống ấy mà củng cố được hồ sơ để bập còng số 8 vào cổ tay mũm mĩm của ông Kiên.

    Chợt liên tưởng đến vụ tiền polymer tận bên Úc. Không có cặp phóng viên Richard Baker - Nick McKenzie của báo The Age cất công điều tra, tìm tòi, phanh phui, công bố trên mặt báo suốt 2 năm trời thì chắc chắn vụ tham nhũng, tiêu cực xuyên quốc gia liên quan đến in tiền polymer, đến công ty Securency, đến bà quan chức cấp cao đại diện thương mại Úc tại Việt Nam Elizabeth Masamune, đến đại tá Lương Ngọc Anh... vĩnh viễn chìm trong bóng tối. Những nhà báo ấy làm nhà cầm quyền (nhất là bộ máy tham nhũng, tệ hại) cảm thấy khó chịu, nhưng xã hội, đất nước, nhân dân, và những nhà lãnh đạo có lương tri sẽ mãi mãi biết ơn họ. Khi bộ máy điều tra của nhà nước bất lực hoặc yếu kém thì chính những con người như thế thay mặt cho công lý, cho ước nguyện của nhân dân.

    Cứ mải miết chạy theo công an để xin tin tức, nhà báo salon chả bao giờ lớn được.

    21.8.2012
    Nguyễn Thông

    ____________________________

    Võ Văn Tạo - Vụ Bầu Kiên: Bắt gà sống, bắt gà chết

    Quanlambao - Chúng tôi là người đầu tiên đã đưa tin đến bạn đọc lưc 0 giờ 21/8/2012 về việc bố già Nguyễn Đức Kiên đã bị bắt vì hàng loạt những tội phạm mà Quan làm báo đã phanh phui, đó chính là cơ sở để hình thành chuyên án đặc biệt do trực tiếp Bộ Trưởng Trần Đại Quang chỉ đạo với sự kết hợp giữa Bộ Công An và Tổng cục 2 (an ninh quân đội – VVT) thực hiện trong suốt 01 tháng qua....

    Trên đây là mấy dòng mở đầu của bài “Bao giờ đến lượt những kẻ khác “theo hầu” bầu Kiên” trên trang “quanlambao.blogspot.com” sáng 21-8-2012. 9 tiếng đồng hồ sau bản tin đầu tiên của quanlambao, hàng loạt báo “lề đảng” mới lục tục đưa tin Bầu Kiên (Nguyễn Đức Kiên) bị bắt lúc tối 20-8, mà cũng chỉ vắn tắt “chưa rõ nguyên nhân”, hoặc “sai phạm về kinh tế”.

    Khác với bạn đọc các báo “lề đảng” – hầu hết lâu nay chỉ nghe danh Bầu Kiên ở trò bóng đá, hoặc loáng thoáng là kẻ phất nhanh trong lĩnh vực ngân hàng, từ nhiều tháng nay, bạn đọc các báo “không lề” không lạ gì Bầu Kiên – một bố già mafia, một phù thủy trong giới ngân hàng, nhờ bàn tay nhám nhúa của một vài kẻ có thế lực trong chính giới mà bòn rút không biết bao nhiêu nghìn tỷ đồng ngân sách, lũng đoạn nền tài chính quốc gia.

    Rõ ràng, trong vụ Bầu Kiên, báo “lề đảng” đã không làm nổi chức năng phát hiện, dự báo của mình như lâu nay đảng vẫn yêu cầu, răn dạy; bạn đọc vẫn đòi hỏi. Trong nghề báo, người ta gọi hiện tượng chỉ làm được cái việc mô tả lại sự kiện đã rõ như ban ngày (công an đã bắt đương sự, tòa án đã kết án, đảng đã ra quyết định kỷ luật, thanh tra đã có kết luận… ) là “bắt gà chết”. Con gà chết, đã nằm ngay đơ, thằng con nít mới biết đi nào chẳng bắt được? Lúc nó còn sống, chạy nhảy lanh lẹ, chẳng phải ai cũng bắt được!

    “Bắt được gà sống”. Hoan hô báo “không lề”! Vụ này, lẽ ra Ban Tuyên giáo, thực hiện chức trách của mình, phải kịp thời biểu dương, khen thưởng, đề nghị các báo “lề đảng” học tập các báo “không lề”, ít nhất cũng về nghiệp vụ chuyên môn (!).

    Qua đây, báo giới “lề đảng” và giới chức quản lý có tự vấn: thua xa báo “không lề” - vì sao? Rộng hơn, không chỉ lĩnh vực kinh tế, vấn đề an nguy của vận mệnh đất nước hiện nay, nếu các báo “lề đảng” vẫn trong “vòng kim cô” “bắt gà chết”, một một buổi sáng không đẹp trời nào đó, mở tờ báo ra đọc, thấy dòng tin sững sờ: Quân xâm lược... (không viết nổi nữa).

    V. V. T. (Tác giả gởi đến blog nầy)
    Theo blog Huỳnh Ngọc Chênh

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Dù thế nào thì vẫn nên chờ các thông tin chính thống, đừng có loạn lên. Cái gì mà gà sống với gà chết, b-log với chả c-log, tit-tơ với chả phê-búc, những thứ rác rưởi đáng ghét nhất trong lịch sử loài người, làm nhiễu loạn hết cả lên chứ có gì hay. Mong hai bác Kép Tư Bền, Bạch Hùng lên tiếng ổn định lại các luồng thông tin cho.

    Buổi sáng: Các cháu mầm non đến trường , các chị lao công đi vệ sinh đường phố cũng là lúc các đồng chí phóng viên ăn cơm Đảng ,tuyên truyền cho Đảng uể oải sau trận nhậu xỉn đêm qua ( có mấy cái phong bì ở Trung tâm Dưỡng Lão xót xa bồi dưỡng )...rủ nhau đi ăn sáng, alo cho các chiến hữu nhậu (bên công an ,chính quyền ) hỏi tình hình diễn biến các vụ việc trong Đảng và ngoài...phố. Lấy thông tin , pha chế thêm gia vị , ngọt ngào dành cho nơi lĩnh lương, phần chua cay dành cho nhân dân , đồng bào .
    Ôi ! Công an + báo chí Đảng + Sự thiếu trung thực = MẤT NIỀM TIN !

    Nhớ vụ lộ mật sau PMU18, báo chí đã rất cẩn thận ăn theo các bác công an rồi mà còn rụng hai ba hàm răng nữa là chủ động "điều tra", cung cấp tin cho công an :( Khéo tin vừa đưa đến tay công an cũng là lúc mình bị tra tay vào còng vì tội... lộ bí mật quốc gia!

    Báo chí nêu hết chỗ này tiêu cực đến chỗ kia dở, chê hết chố nọ đến chỗ kia, dân dã gọi gọn là "chửi" nghĩa là báo chửi mọi nơi, nay lại chửi lẫn nhau. Dân chỉ còn biết "lẳng lặng mà nghe báo chửi nhau".
    Sở dĩ báo lề phải chậm chạp vì phải chờ ý kiến của ông tổng biên tập (TBT). Cả nước hiện nay có tới gần 800 tờ báo và tạp chí (mới tăng lên gần 100), nhưng chỉ có một ông TBT. Ông này có "ưu điểm" là không bao giờ nói tục, cũng có thể nói là ông không nói được tục, vì ông phát âm chữ L thành N. Trước kia hồi còn ở báo Nhân dân, ông toàn gọi TBT là NÊ Khả Phiêu. Nếu viết tắt chức lớn nhất của báo và chức lớn nhất của Đảng cũng như của nước thì đều là TBT. Ông đã là Tổng của báo rồi, liệu ông có là Tổng của Đảng không thì chưa biết, nhưng chỉ biết chắc chắn là ông tổng chỉ huy các báo thì đội ngũ báo ăn lương của nhà nước thua xa những nhà báo không có lương và viết bài cũng không có nhuận bút, nhưng họ viết hay hơn vì họ viết bài có hồn, họ viết với tâm huyết.
    Xem ra trận đấu giữa hai đội quân báo chí thì phần thắng nghiêng về phía người tâm huyết. Có người đưa ra ý kiến là điều đó là dĩ nhiên vì một bên là nhà báo, một bên là bồi bút. Chẳng biết ý này có đúng không? Chỉ thấy độc giả ngày càng chán đọc bài của bồi bút mà thích đọc bài của nhà báo (không có lương).
    Đố ai biết cái tồi của lực lượng ủng hộ báo của ông Tổng không nói tục là gi? Ai hay dùng internet thì biết ngay, đó là không đấu dược với người ta thì chơi bẩn bằng cách chặn.