Nguyễn Hưng Quốc - Ngu trung

  • Bởi Admin
    19/08/2012
    5 phản hồi

    Nguyễn Hưng Quốc

    Quan sát tình hình chính trị Việt Nam gần đây, chúng ta không thể không đặt câu hỏi: nhà cầm quyền tham nhũng, khinh rẻ dân chúng và khiếp nhược trước Trung Quốc đến như vậy mà tại sao dân chúng nói chung vẫn im lặng và một số không ít người vẫn tiếp tục ủng hộ họ?

    Chúng ta tạm thời gạt bỏ câu hỏi thứ nhất. Cái gọi là im lặng của dân chúng bao giờ cũng là một bí ẩn. Im lặng có nhiều ý nghĩa và xuất phát từ nhiều lý do. Có sự im lặng của sự thỏa mãn nhưng cũng có sự im lặng của sự bất bình. Có sự im lặng của cảnh trời trong mây đẹp nhưng cũng có sự im lặng trước bão tố. Không ai biết trước được. Ở các xứ độc tài, nơi không có các cuộc điều tra dư luận lại càng không thể biết được. Năm ngoái, trước khi Hosni Mubarak bị lật đổ và trước khi Muammar Gaddafi bị bắn chết, không ai hiểu được sự im lặng của dân chúng Ai Cập và Libya cả. Cả các cơ quan tình báo lớn nhất của Tây phương cũng không hiểu.

    Cái không-thể-hiểu xin tạm thời bỏ qua. Chỉ xin tập trung vào câu hỏi thứ hai: Tại sao vẫn có một số không ít người tiếp tục ủng hộ chính quyền?

    Chắc chắn, với một số rất đông, là vì quyền lợi. Trên một blog trong nước, có người kể lại lời nói một số cựu chiến binh và thương binh: Mất chế độ, người ta cũng sẽ mất luôn cả hưu bổng. Bảo vệ chế độ, do đó, cũng là bảo vệ quyền lợi của chính họ. Đó là cách lập luận của những người đã về hưu. Còn với những người đang tại chức, điều đó lại càng rõ. Phương châm của Công an Việt Nam thể hiện rất rõ điều đó: “Còn Đảng còn mình.” Mà không phải chỉ công an. Ở ngành nào cũng thế. Có đảng tịch là có chức và có quyền. Có chức và có quyền là tự nhiên có tiền. Tiền như mọc ra từ các tấm thẻ đảng. Lại là tiền nhiều nữa. Không làm gì cả cũng có tiền. Tiền do người ta… cúng. Bảo vệ đảng, do đó, trở thành việc bảo vệ kho bạc và kho vàng của chính mình.

    Việc bảo vệ chính quyền vì quyền lợi của chính mình thời nào cũng có. Chính phủ càng phi nghĩa và phi nhân, quyền lợi càng lớn; quyền lợi càng lớn, sự bảo vệ càng tích cực. Tất cả những chuyện đó đều dễ hiểu.

    Chúng ta chỉ bàn đến số người khác: Họ vẫn muốn bảo vệ chính quyền dù họ không được hưởng quyền lợi gì trực tiếp từ chính quyền ấy cả. Người ta gọi đó là lòng trung thành.

    Một số học giả Tây phương cho lòng trung thành ấy là nguyên nhân chính khiến chế độ cộng sản ở Việt Nam, Trung Quốc và Bắc Triều Tiên vẫn còn đứng vững sau khi toàn bộ hệ thống xã hội chủ nghĩa ở Nga và Đông Âu bị sụp đổ vào cuối thập niên 1980 và đầu thập niên 1990. Người ta cũng cho lòng trung thành ấy đã bén rễ sâu xa trong văn hóa và lịch sử của cả ba nước, chủ yếu thông qua Nho giáo, một học thuyết lâu đời và có ảnh hưởng cực lớn, vốn đề cao sự hòa thuận và đặc biệt, sự trung hiếu đối với các bậc bề trên. Trong văn hóa Nho giáo, sự phản kháng không phải chỉ có màu sắc chính trị mà còn được xem là thuộc phạm trù đạo đức: Nó bị xem như một tội lỗi.

    Thật ra, Nho giáo đề cao lòng trung thành nhưng lại không hề chủ trương một thứ ngu trung. Mạnh Tử từng bảo với những bạo chúa như Kiệt Trụ thì nên giết; giết chúng không phải là giết vua mà là giết những tên thất phu. Điều đó có nghĩa là với những bậc thánh hiền trong Nho giáo, có hai loại trung thành khác nhau: có loại trung thành chính đáng và có loại trung thành sai lầm, hay thường gọi là ngu trung.

    Trung như Lý Trần Quán đối với Trịnh Khải là ngu trung. Năm 1786, khi Đoan Nam Vương Trịnh Khải bị Nguyễn Huệ đuổi chạy, cuối cùng, bị bắt, phải tự tử. Để tỏ lòng trung, Lý Trần Quán đã sai mua quan tài và sai người đem đi chôn sống. Ông không cần biết Trịnh Khải đã làm gì với vua Lê và đã làm được gì cho đất nước. Ông cũng không cần biết Nguyễn Huệ là ai; và giữa Nguyễn Huệ và Trịnh Khải, ai đang và sẽ đóng góp nhiều cho đất nước hơn. Ông không cần biết. Ông chỉ cần biết Trịnh Khải là chủ của ông. Ông không cứu được Trịnh Khải vậy ông phải chết. Đơn giản chỉ có vậy.

    Bây giờ hẳn sẽ không có ai sẵn sàng tuẫn tiết nếu nhà cầm quyền sụp đổ như Lý Trần Quán ngày trước. Nhưng, với những mức độ khác nhau, một thái độ ngu trung như vậy không phải là không có.

    Ở thời nào ngu trung cũng có một số đặc điểm giống nhau:

    Thứ nhất, người ta trung với cái danh của người lãnh đạo chứ không phải với tư cách và hành động của người ấy. Trong sinh hoạt chính trị ở Tây phương hiện nay, người ta cũng đề cao lòng trung thành, nhưng cội rễ của sự trung thành ấy được xây dựng trên sự đồng thuận về chính sách chứ không phải trên cá nhân hay huyền thoại của tổ chức. Ở Việt Nam, ngược lại, khi nói đến “trung với đảng”, nhất là trong thời điểm hiện nay, người ta lại gạt bỏ các chính sách của đảng mà chỉ tập trung vào quá khứ hào hùng của một thời nào xa lắc, một quá khứ đẫm đầy màu sắc huyền thoại.

    Thứ hai, người ta xem biểu hiện chính, thậm chí, duy nhất của sự trung thành là sự vâng phục tuyệt đối. Cấp trên nói đúng: nghe theo, đã đành. Cấp trên nói sai rành rành, vẫn cứ nhắm mắt tuân theo. Cứ xem các diễn văn và các lời lẽ tuyên truyền của chính phủ như Kinh Thánh. Cứ lặp lại như vẹt chứ không có chút hoài nghi. Ở Tây phương, ngược lại, người ta đề cao thứ trung thành kèm theo óc phê phán. Chỉ trung thành với những cái đúng. Hơn nữa, chỉ trung thành khi dám lên tiếng phê phán những cái sai của chính giới lãnh đạo của mình. Chính vì thế, không hiếm người sẵn sàng lên tiếng chỉ trích đảng của họ. Hay chính phủ của họ. Sự trung thành đối với cái đúng và đối với quyền lợi dân tộc được xem là chính đáng và cao cả hơn hẳn sự trung thành đối với một cá nhân hay một tổ chức.

    Ở Việt Nam hiện nay, đồng lõa lớn nhất của cái ác và cái độc hại chính là những thứ ngu trung như thế.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Trích dẫn:
    "Tiền như mọc ra từ các tấm thẻ đảng."
    Nghe vậy đã có người nổi nóng: "Tao có thẻ Đảng nhưng lấy ĐÉO đâu ra tiền. Đứa nào đưa tiền đây, tao bán thể Đảng cho".
    Nước mình có dăm bẩy loại đảng viên, ông Quốc ạ. Tôi không muốn nói ai tốt, ai xấu vì nó khó lắm, có người hôm nay tốt, mai xấu, cũng có trường hợp ngược lại. Mà xét tốt xấu còn phụ thuộc cách nhìn của từng người. Nhưng điều rõ nhất là hiện tượng người có thẻ Đảng giầu ú ụ, thì cũng thường thấy người có thẻ Đảng nghèo rớt mùng tơi, ăn không đủ no, rét không đủ ấm, mặc không đủ lành, ốm không có thuốc. Sự phân hóa giầu nghèo trong Đảng ngày càng có khoảng cách xa.

    Những "người có thẻ Đảng nghèo rớt mùng tơi" ngày nay ở trong đảng CSVN để làm gì (mà phải đóng đảng phí, mất thì giờ hội họp, còn lo bị kiểm điểm)?

    Nếu vì lý tưởng vì thần tượng, tức là ngu trung.

    Nếu vì lợi cho Dân, Nước thì có đúng không? Dân, Nước ngày nay hưởng được lợi gì nhờ đảng CS chắc ai cũng biết (thậm chí là bất lợi và lọt vào thế nguy hiểm). Cũng là ngu trung.

    Nếu vì lợi cho bản thân (dù lớn hay nhỏ; dù tiền đống, hay chút hưu bổng, hay để có chức vụ khá), tức là tiền mọc ra từ thể đảng chứ còn gì nữa.

    Bác Slinkee ơi, hôm nay là ngày chủ nhật, cần có cái gì vui vui một tí chứ. Nghe bác than thở bi ai sầu thảm quá, tôi nẫu cả ruột.
    Nhân ngày nghỉ, tôi xin hiến các vị một câu chuyện vui, gửi ở trang Quán nước, nếu được đăng thì mời các vị ghé trang đó.
    Hẹn cuối tuần sau gặp lại.

    Ôi hơn sáu chục năm rồi, bao nhiêu xương máu và nước mắt.., mà bây giờ phải làm lại từ đầu! Hay bây giờ mới thực sự bắt đầu cuộc chiến đấu mới, có phải thế không thím Nguyệt ơi!?.. Còn gì cay đắng hơn trên đời này khi cả một dân tộc bị phản bội!..

    …Thế còn Đảng?.. Ta trước sau vẫn giữ nguyên lời ta tuyên thệ, vì làm người, ta không thể nuốt lời? Nhưng đảng bây giờ như thế này vẫn còn là Đảng của ta? Còn phần nào là Đảng của ta? Hay bây giờ thành Đảng của ai? Vì sao đến nông nỗi đảng viên con cháu cách mạng nhà nòi như Vũ cũng phải thốt lên “Đảng trong
    tim tôi và đảng khai trừ tôi là hai đảng khác nhau?”7… Phải chăng đảng lãnh đạo biến tướng thành đảng cai trị là thế này đây! Vì thế người ta cứ muốn “độc quyền yêu nước”, cứ muốn “đảng hóa”, muốn “cơ cấu”, muốn ngoan cố duy trì tư tưởng “nhiệm kỳ”… - nghĩa là muốn cùng nhau đến lượt, cùng nhau chia chát, cùng nhau vơ vét.., và thi nhau làm tan hoang đất nước này! Tất cả nhân danh đảng của giai cấp công nhân, nhân danh đội tiền phong của cách mạng!..

    Nghĩa là ta đã bị cái Đảng nhân danh như vậy phản bội? Còn lại cái gì trong cái Đảng nhân danh này của hôm nay là cái chất cách mạng chân chính vì dân vì nước của Đảng của ta trước đây? Còn gì nữa không?..

    Chú Nghĩa chẳng đã bao nhiêu lần cảnh báo về những cuộc chia quả thực sau mỗi cuộc cách mạng!8.. Tất cả những điều này đều bị bỏ ngoài tai? Đều là chyện nước đổ đầu vịt?.. Bác Tám Việt ơi, bác Sáu Dân ơi, bác Lê Hải ơi.., các bác đang nghĩ gì về đất nước ta hôm nay? Phải làm gì cho đất nước này?.. Trên 30 năm xây dựng trong hòa bình mà đất nước vẫn đứng trước ngã ba đường.., hình như đang
    lún sâu vào ngả đường trở thành đất nước làm thuê, đất nước cho thuê… Ông Học nói đúng!.. Con rồng con hổ đâu chẳng thấy, hay chỉ là một quốc gia nô dịch mới đang xuất hiện trong vùng trời này, với mọi tệ nạn tham nhũng bắt rễ sâu sắc trong hệ thống kinh tế - chính trị của đất nước!?

    (Ngu Trung trong câu nói này:)
    Vũ nói đúng. Đảng kết nạp ta và đảng hôm nay là hai đảng khác nhau!

    Nhưng mà làm sao tách bạch được hai đảng khác nhau này!? Trong cái này có cái kia, trong cái kia có cái này, mọi diễn biến tùy thời thế là chính… Còn nếu phải tùy thuộc vào ý chí của chúng ta thì hầu như không có gì!.. Có phải thế không?

    Nếu phe xã hội chủ nghĩa không đổ thì sao? Cái nào sẽ thắng cái nào? Sẽ làm gì có đổi mới! Chỉ có điều lịch sử chẳng bao giờ có chữ “nếu”, ví dụ như nếu xây nhà trên cát không đổ!.. –đấy mới là tất cả. Các ông Gocbachov và Yeltsin ạ, dù ai muốn chửi các ông hết lời thế nào, khép các ông vào tội gì cũng được… Dù các ông yếu kém đến mức nào… Nhưng bước ngoặt lịch sử này không thể thiếu các ông! Có phải như vậy không? Nghĩa là bước ngoặt lịch sử nào cũng đều phải ghi lại dấu ấn bằng những con người riêng của chính nó?.. Không có các ông cũng sẽ có những người khác như các ông!.. Bước ngoặt này là lịch sử của các ông…

    Còn bước ngoặt đi vào đoạn đường mới của Việt Nam sẽ được đánh dấu như thế nào đây? Giữa đúng và sai cứ hai trong một và một trong hai như thế này làm sao mà tách bạch ra được? Cái nào đang lấn át cái nào? Cuộc đời chẳng lẽ oái oăm đến vậy sao?

    Lý tưởng giờ đây đã tha hóa thành quyền lực, rồi đến lượt chính quyền lực được sinh sôi từ tha hóa này tìm cách gặm nhấm tất cả, ăn gỏi tất cả trong tầm với của nó để nuôi sống chính nó, …cho đến khi chính nó đẻ ra sự phủ định mới, lý tưởng mới!.. Trời đất ơi, chẳng lẽ cái vòng xoáy luẩn quẩn của tiến hóa không có điểm dừng là thế này hay sao?

    …Tai ương hiện nay phải chăng là ở chỗ quyền lực đã sinh sôi đủ các loại âm binh nhũng nhiễu, quậy phá trùng điệp khắp nơi chốn trong cả nước, câu kết lại thành bè thành mảng, thể chế kiểm soát chúng ngày càng tê liệt, bị biến dạng thành con tin, thành công cụ của chính các âm binh này?..Ôi có phải thế không, một khi quyền lực trở thành con tin của những âm binh do chính nó sinh sôi ra!..

    ...................

    http://viet-studies.info/NguyenTrung/Lu_I_2.pdf

    Ông nói thế là sai rồi, người ta chỉ đang bảo vệ cái đúng cái chân lý mà thôi. Vậy ông có ngu trung không???

    Ông Nguyễn Hưng Quốc hiểu nhiều, biết rộng, thông kinh thuộc sử, nhưng ông ở xa đất nước nên ông không có thực tế, không có thực tế mà vẫn nói làm cho một số người phẫn nộ, ông nói (viết); "Tiền như mọc ra từ các tấm thẻ đảng."
    Nghe vậy đã có người nổi nóng: "Tao có thẻ Đảng nhưng lấy ĐÉO đâu ra tiền. Đứa nào đưa tiền đây, tao bán thể Đảng cho".
    Nước mình có dăm bẩy loại đảng viên, ông Quốc ạ. Tôi không muốn nói ai tốt, ai xấu vì nó khó lắm, có người hôm nay tốt, mai xấu, cũng có trường hợp ngược lại. Mà xét tốt xấu còn phụ thuộc cách nhìn của từng người. Nhưng điều rõ nhất là hiện tượng người có thẻ Đảng giầu ú ụ, thì cũng thường thấy người có thẻ Đảng nghèo rớt mùng tơi, ăn không đủ no, rét không đủ ấm, mặc không đủ lành, ốm không có thuốc. Sự phân hóa giầu nghèo trong Đảng ngày càng có khoảng cách xa.
    Ông quốc còn nói: "Cứ xem các diễn văn và các lời lẽ tuyên truyền của chính phủ như Kinh Thánh. Cứ lặp lại như vẹt chứ không có chút hoài nghi."
    Điều này thì lại càng sai hơn nữa, cũng do ông Quốc chủ quan và thiếu thực tế trong nước. Chẳng còn ai coi "các diễn văn và các lời lẽ tuyên truyền của chính phủ như Kinh Thánh", người ta chỉ thấy nhàm chán hoặc im lặng không thèm nghe thôi, trừ một số người có chức có quyền, nghe để lấy lòng cấp trên hoặc mấy cụ về hưu, rỗi hơi hay buôn dưa lê, nghe để chê bai. Ông Quốc cứ tưởng người trong nước ai cũng dốt cả.
    Có điều tôi tán thành với ông là bên Tây người ta "phê phán". Phê phán tức là phản biện, điều này thì ở nước ta một là chưa được học phản biện, hai là cấm phản biện. Lại có khi xẩy ra tình trạng phản biện của những phó ngang. Nếu có điều kiện ông Quốc viết bài dạy cho chúng tôi cách phản biện thì hay quá. Nhưng sợ điều này thì ông không đáp ứng được.