Hà Sĩ Phu - Giải “Cộng” nhi thoát! (解共而 脱 Bỏ Cộng sản thì thoát)

  • Bởi Hồ Gươm
    09/08/2012
    8 phản hồi

    Hà Sĩ Phu

    Trong “Thư gửi người đang yêu” nhà văn Phạm Đình Trọng đã nói với những bạn bè còn vương vấn chút “yêu đương” với Chủ nghĩa Cộng sản, rằng chủ nghĩa Cộng sản mà học thuyết Mác-Lê vạch đường là một chủ nghĩa sai lầm, chỉ gây ra tội lỗi với đất nước, không thể sửa chữa mà chỉ có cách duy nhất là xoá bỏ tận gốc.

    Có một thực tế là trong nước cũng không ít người đã suy nghĩ gần giống như vậy nhưng còn đắn đo chưa nói hết ra thôi. Nhưng kẻ xâm lược đâu có chờ ta, chúng cứ khẩn trương lấn tới, ngày một nguy hiểm. Nay quân xâm lược đã riễu binh đến sát cửa nhà, thậm chí vào rất sâu trong nội tình, nội địa. Trước tình hình ấy, nhiều Blogger đã bày tỏ ý kiến rốt ráo quyết liệt hơn trước. Tôi xin liên kết nhiều ý kiến về lý luận và thực tiễn đã có trên công luận, từ gốc đến ngọn, nói gọn lại cho rõ ràng hơn.

    1/ Nhận thức về chủ nghĩa Mác-Lê đã xong về LÝ LUẬN:

    Chủ nghĩa Mác-Lê [1] là một lý thuyết muốn làm điều tốt nhưng nội dung tư duy lại phi khoa học, hoang tưởng, nên sau những phấn khích ban đầu, cuối cùng chỉ tạo ra những xã hội phi lý, đảo ngược luân thường, kìm hãm và phá nát xã hội, tạo những cơ hội bằng vàng cho những kẻ cơ hội chính trị lợi dụng nhảy lên thành những bạo chúa mới, và gây những tai hoạ cực lớn cho nhân loại, vì thế cần phải vứt bỏ.

    Trải hơn một thế kỷ và trên phạm vi toàn nhân loại, đến nay nhận thức khoa học đào thải chủ nghĩa hoang tưởng ấy đã hoàn tất. Quanh vấn đề phê phán chủ nghĩa này bây giờ nói gì cũng chỉ là lặp lại (hoặc nhai lại) những điều đã giải quyết xong. Với một chân lý đã hiển nhiên thì mọi lý luận dài dòng đều là thừa. Chân lý đã có (căn cứ vào nhân loại văn minh) thì mặc nhiên sử dụng đâu cần chứng minh lại? Chân lý nằm ở cộng đồng nhân loại 200 nước, trong đó có tất cả những những nước tiêu biểu nhất cho tri thức nhân loại, hay nằm ở 4 nước Cộng sản tàn dư đang cố biến thái để tồn tại?

    Với người có tim óc bình thường, chân lý ấy khỏi cần bàn cãi. Còn với những luận điểm “chày cối” thì vấn đề lại sang một bình diện khác, không còn ở lý luận khoa học, càng lý luận khoa học bao nhiêu lại càng vô ích bấy nhiêu.

    2/ Vấn đề Mác-Lê chưa xong trong thực tế Việt Nam.

    Mặc dù chân lý đã hiển nhiên, nhưng ở Việt Nam, với 3 “típ” người này thì chân lý ấy vẫn cứ “có vấn đề” để tranh cãi mãi không dứt:

    - những người quá yếu về tư duy khoa học nên lạc hậu về nhận thức,

    - những người có tư duy nhưng còn nặng duy cảm hơn duy lý, nên lúng túng chưa biết xử lý ra sao với gánh nặng tình nghĩa và di sản trong quá khứ

    - những kẻ cố tình cãi chầy cãi cối vì mục đích duy lợi.

    Tổng số 3 “típ” người này đang còn rất đông và còn chi phối xã hội, nên trong thực tế câu chuyện Mác - Lê chưa thể chấm dứt.

    Tuỳ theo mức độ và động cơ khước từ chân lý mà họ có thể còn những nét đáng yêu, đáng thông cảm, hoặc đã thành đáng trách, đáng giận, hoặc đáng ghét. Với những trường hợp ấy hoặc chỉ cần nói ngắn gọn, chỉ nói vào những chuyện thực tế, hoặc phải ứng xử bằng cách khác, tuyệt nhiên không cần lý luận bài bản dài dòng như một đề tài triết học chuẩn mực cho phí công.

    Lại có người suy nghĩ đơn giản: Chính Đảng Cộng Sản (ĐCS)ngày nay thực chất có theo Mác - Lê nữa đâu, ta nói Mác - Lê nữa làm gì? Xin thưa, ĐCS chỉ bỏ một phần trong “Mác Kinh tế” thôi, đâu có bỏ lề lối chuyên chính Mác - Lênin - Staline trong hệ thống chính trị? ĐCS còn cần đến Mác - Lê cả về danh nghĩa lẫn nội dung.

    Chủ nghĩa Mác - Lê (và dẫn xuất là tư tưởng Hồ Chí Minh) vẫn là cơ sở để một đảng Cộng sản độc quyền có thể tồn tại, vẫn là yêu cầu có tính chất sinh - tử để duy trì một xã hội với nhiều điều ngang trái như hiện nay, mất nó điều 4 Hiến pháp sẽ không có lý do tồn tại, đảng phải giữ nó như giữ con ngươi của mắt mình chứ không phải chỉ là cái vỏ hờ bên ngoài. Có điều là cái mà người ta cần đặt lên bàn thờ để sử dụng chưa hẳn đã là cái người ta coi là thiêng liêng (như sẽ nói thêm ở phần sau).

    Thực chất khẩu hiệu “Kinh tế thị trường theo định hướng XHCN” không phải nhằm cái đích XHCN xa xôi mà ai cũng biết là không có thật, mà phải hiểu một cách thiết thực đó là “Kinh tế thị trường kiểu Cộng sản”, tức là quá trình “tư bản hóa theo những bài bản có lợi nhất mà giới CS chóp bu độc quyền mong muốn ”, là dùng chuyên chính Vô sản độc tôn để độc quyền tích lũy tư bản, không loại trừ quyền buôn bán tài nguyên và lãnh thổ quốc gia. Chừng nào quá trình tư bản hoá ấy đã xong thì cái vỏ Mác-Lê sẽ hết tác dụng, và buộc phải hết tác dụng, nếu không thì những nguyên lý “có áp bức thì có đấu tranh”“đào mồ chôn Tư bản” sẽ quay ngược mũi dùi vào chính giai cấp Tư bản đỏ do Mác - Lê đẻ ra.

    3/ Vua đã cởi truồng, dân làm sao còn giữ “Lễ”?

    Tại sao sự giả dối lại phát triển thành căn bệnh phổ biến và trầm kha như hiện nay?

    Một chủ nghĩa phi khoa học lại muốn được mọi người tôn vinh là duy nhất khoa học để cả xã hội tuân theo thì đương nhiên phải lừa bịp, kết hợp với bạo lực áp đặt. Nhưng trong hai biện pháp đó thì cách lừa bịp, nguỵ biện, giả khoa học để ngụy tạo sự “tự nguyện” mới là chủ yếu, là sở trường, còn bạo lực với nhân dân chỉ là phương án 2, phương án bất đắc dĩ. Nhưng sang giai đoạn mạt kỳ, thực tế đã phơi bày hết thảy, sự mị dân mất tác dụng, thì phương án 2 dần trở thành chủ yếu, các ĐCS phải bỏ sở trường dùng sở đoản là dùng bạo lực với nhân dân. Uy tín không còn, chính danh không còn, ngai vàng còn giữ được nhờ hết vào đội KIÊU BINH khổng lồ, rải khắp hang cùng ngõ hẻm.

    Công an thì ngang nhiên tuyên bố “chỉ biết còn Đảng còn mình”, quân đội chẳng những tuyên thệ trung với Đảng mà còn tuyên bố nhân dân nào theo đảng mới được coi là nhân dân! Tóm lại, dưới gầm trời Việt Nam thì công an, quân đội đã là của đảng mà dân cũng là của đảng luôn (nếu không chấp nhận điều ấy thì thành thù địch). Kiêu binh vừa gắn chặt với Đảng của xã hội đỏ lại vừa công khai đi sóng đôi với côn đồ của xã hội đen trước thanh thiên bạch nhật, kiêu binh thản nhiên làm điều vô pháp luật, luật là tao, tao thích bắt là bắt cần gì phải lệnh, kiêu binh đánh chết người nếu thích, kiêu binh sẵn sàng văng cả đồ dơ vào mặt những vị đương quyền tối cao của họ nếu cần thiết…, khi kiêu binh đã muốn ra oai với dân thì mặt mũi các quan đương triều cũng chẳng là cái đinh gì, vì họ thừa biết lúc này ai đang cần đến ai?

    Phơi hết sự tàn bạo bất cận nhân tình không cần che đậy, đấy là sự tự bóc trần, tự “khoả thân chính trị” của chế độ chuyên chính trong nước. Đồng thời, sự chuyên chính trong thế giới Cộng sản với nhau cũng “khoả thân” luôn không che đậy: việc chính thức thành lập thành phố biển Tam Sa với đầy đủ quy chế hành chính và quân sự, việc kêu gọi đầu tư ngay trong thềm lục địa đương nhiên của Việt Nam, đưa 23.000 tàu đánh cá tràn vào vùng biển Việt Nam…đã tự lột trần cái bản mặt giả dối của chủ nghĩa quốc tế Cộng sản đến mức không còn một chút lá nho, cả những 16 chữ vàng, quan hệ 4 tốt, và cuộc thi ca khúc Việt - Trung và lời kêu gọi tri ân kẻ xâm lược cũng trở nên trơ trẽn, hèn hạ không thể chấp nhận. Làm những điều quá hạ sách ấy, cả thế giới Mác-Lê như muốn thách thức công luận rằng “ông vô lý, ông tàn bạo, ông ngang ngược thế đấy, ông cứ làm trái ý dân, cứ làm trái công pháp quốc tế thế đấy làm gì được ông”?

    Thế là Vua đã cởi truồng tồng ngồng giữa phố như trong truyện ngắn Andersen mà hết thảy vẫn cứ đeo mặt nạ để ca ngợi bộ áo choàng quang vinh vô địch muôn năm! Thực chất chế độ Cộng sản chỉ là một chế độ phong kiến biến tướng [2], nên suốt nửa thế kỷ nay, dù oan ức đến mấy người dân vẫn phải cư xử, ăn nói nhỏ nhẹ cho phải đạo, nói có chỗ dù không bao giờ được trả lời, chỉ nói râu ria cấm nói vào chỗ phạm. Ngay cả khi có báo chí “lề trái” ở trong nước thì lúc đầu cũng chỉ dám nói vào những việc cụ thể, không chạm đến Đảng, nếu muốn chạm đến gốc rễ của chủ nghĩa và lãnh tụ thì nói theo kiểu “ám chỉ” xa xôi nhưng ai cũng hiểu…Tất cả những sự đeo mặt nạ giả dối ấy chẳng qua là giữ LỄ trong một thể chế phong kiến cho phải đạo, ăn nói ra vẻ cung kính nể nang nhưng trong lòng đã hết tin yêu rồi.

    Trò xiếc dối trá lẫn nhau, cố giữ bộ mặt đúng quy cách ấy không thể kéo dài mãi. Phía vua quan đã “khoả thân tới số” thì dân chúng còn cung kính giả vờ sao được? Dùng súng hoa cải uy hiếp kẻ cưỡng chế đất, bắt nhốt Công an để hỏi cung, phụ nữ liều mạng khoả thân để giữ đất…vânvân…là những hành động “phá cách”!(Nhưng mẹ con bà Lài đã lầm, cái giới hạn nhân cách tuyền thống mà bà tưởng là ranh giới phòng vệ cuối cùng thì trong thế giới của những Nguyễn Trường Tô - Hô đâu có giá trị gì?).

    Đến giai đoạn này thì các Blogger trong nước cũng không giữ Lễ nữa: không cần ám chỉ mà kể thẳng tên người tên việc dù là thủ tướng hay tổng bí thư, hay Bộ Chính trị. Mác - Lê không còn là điểm nhạy cảm phải kiêng, lại còn nghi ngờ rằng Đảng và nhà nước có định chống xâm lược thật không (hay đã đồng tình với giặc xâm lược?), coi chính quyền chỉ là một đám cướp lớn phản động đã rõ ràng …

    Một Blogger tối thân cận với trùm chuyên chính Vô sản đã gọi Hồ Chí Minh là “Ku Nghệ” mà không bị khiển trách thì đủ biết trong hậu trường họ đối với cụ Hồ cũng chẳng thành kính gì. Lại xuất hiện Blog quanlambao (là tiếng nói của nội bộ Đảng, phe Chỉnh đốn đảng chống phe Tham nhũng) chửi thẳng như tát nước vào mặt đương kim Thủ tướng còn hơn đánh kẻ thù mà không bị trừng trị.

    Những ranh giới cũ đã bị phá hết. Một giai đoạn đối thoại mới, bằng ngôn ngữ khác trước, đã bắt đầu. Phía Đảng và nhà nước đã dùng “NGÔN NGỮ” mới (gồm cả ngôn ngữ báo chí và ngôn ngữ hành động) thì nhân dân cũng dùng “ngôn ngữ” mới tương xứng. Vua đã cởi truồng, sao Dân còn giữ Lễ mãi được? Tinh thần nói đúng sự thật, nói hết sự thật đang sang một chất lượng mới...

    Cuộc đối thoại mới đã bớt đi rất nhiều mặt nạ phù phiếm để đến gần với sự thật hơn, bổ ích hơn, khẩn trương hơn, hiệu quả hơn. Những lời mạn đàm này gửi đến bạn bè cũng trên tinh thần mới và ngôn ngữ mới ấy.

    Một khía cạnh khác của nhu cầu nói thật là nhu cầu về phương pháp. Nếu phía quyền lực đã dùng phương pháp che đậy, nguỵ trang, mơ hồ, chung chung…mà phía phản biện cũng chơi đúng theo cách ấy thì thua! Trong bóng đá người ta bảo thế là “bị áp đặt lối chơi”, phải hết sức tránh. Lúc đầu nói thật quá e sẽ bị quy chụp nên phải thủ thế, nhưng nay đã khác.

    4/ Tình hình đã quá chín muồi cho một cuộc xâm lược.

    danluan_a073.jpg

    Khi Trung quốc chính thức thành lập thành phố Tam Sa (gồm 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam) và đưa 23.000 tàu đánh cá vào vùng biển Việt Nam nhiều người gọi hành động ấy là liều lĩnh và lấy làm ngạc nhiên Thực ra không đáng ngạc nhiên và Trung Quốc không hề liều lĩnh khi đã thiết kế chiến lược một cách vững chắc và tính toán cụ thể chắc ăn trăm phần trăm.

    Do vị trí địa - chính trị nên Việt Nam trở thành cửa ngõ mà chủ nghĩa Đại Hán buộc phải chiếm lĩnh để bành trướng về phía nam, nhưng Việt Nam trước đây đã kiên cường và mưu lược, phá tan mộng xâm lăng ấy của Trung Quốc.

    Bất hạnh thay, sự xuất hiện trào lưu Quốc tế Cộng sản hoang tưởng đã cung cấp cho Trung Quốc một cơ hội bằng vàng. Họ tận dụng những đặc trưng của Cộng sản để đưa con mồi vào lưới. Con mồi tự tìm đến cái bẫy, nhưng bị tấm màn “Quốc tế đại đồng” che mắt, nhìn cái bẫy thành chốn ruột thịt nương thân. Những năm 1949-1950 khai thông biên giới Việt - Trung, một Việt Nam đã kiệt lực buộc phải dựa hẳn vào Trung Quốc để có sức đánh nhau với Pháp, những món hàng việt trợ từ vũ khí, quân trang quân dụng đến nhu cầu dân sinh là khởi đầu những trói buộc có tính chiến lược, là sợi dây thòng lọng đầu tiên, tận dụng những quan hệ thân thuộc của những người lãnh đạo đã có với Trung Quốc làm sợi dây liên kết.

    Cái thòng lọng thứ hai là do chuyến ngoại giao cầu hòa của Việt Nam diễn ra tại Thành Đô ngày 3-4/9/1990. Xét trong quan hệ có tính lịch sử giữa hai kẻ thù truyền kiếp thì cuộc cầu hoà này chính là cuộc tuyên bố đầu hàng. Với hiệp ước Thành Đô (nhất định lịch sử sau này sẽ bạch hoá) Trung Quốc đã tẩy rửa được dấu vết chống Trung Quốc của Việt Nam tượng trưng bởi ý chí chống Tàu cứng rắn của TBT Lê Duẩn và cuộc chiến biên giới 1979. Sau hội nghị Thành Đô kế hoạch xâm lược đã thiết kế xong những nước cờ căn bản.

    Từ đấy trở đi, chỉ cần 4 năm một lần Trung Quốc khống chế người cầm đầu Việt Nam, tức Tổng Bí thư đảng, là đủ cho kế hoạch xâm lược tiến hành trôi chảy. Muốn vậy phải giữ cho Việt Nam yên vị theo chế độ Cộng Sản, không được dân chủ hoá, không được liên kết chiến lược với Hoa Kỳ.

    Kết quả của chủ trương liên kết chiến lược với Trung Quốc và liên kết lửng lơ với Hoa Kỳ là đã tạo những “điều kiện cần”“điều kiện đủ” cho cuộc thôn tính Việt Nam một cách hoà bình. Điều kiện “cần” là một bộ máy lãnh đạo Việt Nam phải là bộ máy thân thiện Trung Quốc, không coi Trung quốc là xâm lược, đồng thời nhân dân Việt Nam thì tinh thần bạc nhược, không quan tâm đến sự đe doạ của Trung quốc, chấp nhận để “Đảng và Nhà nước lo”. Điều kiện “đủ” là làm sao khống chế được sự phản kháng của lực lượng tinh hoa là những người Việt còn giữ được sự cảnh giác và lòng quyết tâm bảo vệ đất nước, không cho họ đánh thức được dân chúng, đồng thời Hoa Kỳ và quốc tế không can thiệp.

    Khi ĐCSVN đã cam kết với ĐCS TQ thực hiện đủ những điều kiện ấy, thì (xin lỗi) chỉ một Trung Quốc ngu mới không tiến hành xâm lược Việt Nam.

    Giữa lúc quân xâm lược kéo binh mã rầm rập vào trong biên cương Tổ quốc mà các thủ lĩnh tối cao thì im phăng phắc, nhưng ra lệnh cho khắp nơi hát vang lời hữu nghị và tri ân, cho tướng lĩnh đứng ra tay bắt mặt mừng, và ra sức bắt giữ những người phản đối xâm lược! Cảnh tượng diễn ra như một trận công thành được chuẩn bị chu đáo, có nội công, vô hiệu hóa lính gác, vô hiệu được quân lính trong thành, lại tổ chức sẵn một đội kèn trống chào mừng, nghênh đón sứ quân của thiên triều. Tất cả như có sự phân công, phối hợp trong ngoài vậy. Chẳng trách người dân phải đặt thẳng sự nghi ngờ vào lòng dạ của người cầm vận mệnh đất nước:

    Nguy cơ mất nước là hoàn toàn có thật. Đến lúc này nhân dân buộc phải hỏi: Đảng và Nhà nước có thực sự muốn chống xâm lược không?

    (Cả đến việc thông qua Luật biển, làm nức lòng nhiều người, nhưng tiến hành song song với những động tác ve vãn kẻ xâm lược và cấm dân biểu tình thì có đáng tin không hay chỉ là “đánh trận giả” để đánh lừa dân chúng, giúp kẻ địch tiến thêm một bước nguy hiểm?).

    Thiên vạn cổ chưa có trận chiến nào được bố trí vẹn toàn như thế, sao lại bảo cuộc tấn công ấy là liều lĩnh được? Chiến thắng trong tầm tay, an toàn 100% như thế mà không tiến công thì Trung Quốc ngu à?

    5/ Giải Cộng nhi thoát! Có từ bỏ Mác-Lê cùng với cái gọi là XHCN mới cứu được nước!

    Xem như vậy thì suốt từ 1950 tới nay (2012), tất cã những thiết kế chiến lược và thực thi từng bước chiến thuật cho sự thôn tính Việt Nam kiểu mới của Trung Quốc đều phải dựa trên một nhân tố trung tâm và quán xuyến là đảng Cộng sản, thiết chế Cộng sản, và quan hệ Cộng sản. Việt Nam nếu không là Cộng sản thì Trung Quốc hoàn toàn bó tay.

    Vậy, theo lô-gích, đáp số của bài toán phòng thủ đất nước trước nạn Tân Bắc thuộc đã hiện ra rõ mồn một. Một Việt Nam 90 triệu dân, dân chủ pháp quyền phi Cộng sản, có bầu bạn khắp năm châu, chẳng có lý gì phải nằm trong vòng tay “ôm ấp” của Trung Quốc thì anh bạn khổng lồ xấu tính buộc phải nhớ đến những Chi Lăng, Bạch Đằng, Đống Đa mà chìa bàn tay hữu nghị giao thương với sự bình đẳng và kính nể.

    Truyện kể rằng: Tướng nhà Minh Lưu Bá Ôn vào thăm mộ Khổng Minh, mặc giáp sắt khi đi qua cổng lát bằng nam châm liền bị hút chặt xuống đất. Lưu Bá Ôn đang luống cuống bỗng ngước nhìn lên thấy một bức hoành trên đề bốn chữ "Giải y nhi thoát" 解 衣 而 脱 (Cởi áo ra thì thoát) bèn làm theo …

    Nay chủ nghĩa Mác-Lê đối với ĐCSVN cũng chỉ như chiếc áo giáp sắt, mặc vào là bị thanh nam châm khổng lồ Trung quốc hút chặt, không ngẩng lên được. Giải Cộng nhi thoát而 脱, là cách tự cứu duy nhất, đẹp lòng dân tộc, và vẹn cả đôi đường.

    KẾT LUẬN: GIỜ NGUY BIẾN ĐÃ ĐIỂM!

    1/ Trước mắt, muốn cứu nước, dân ta cần phá cho được cái chiến lược “diễn biến hoà bình” trong quan hệ Trung - Việt, mà thực chất là xâm lược hoà bình và làm mất nước một cách hoà bình! Họ muốn đô hộ một nước khác mà không cần gây một cuộc chiến tranh xâm lược, kế hoạch thật là thâm độc!

    Chiến lược xâm lược hoà bình này do nhà cầm quyền Tân Đại Hán khởi thảo và áp đặt, ĐCSVN tự sa vào thế kẹt buộc phải làm theo. Hai đảng thoả thuận kín, quyết định số phận của Việt Nam là nước nhỏ hơn, nhân dân cả hai nước đều được sử dụng như những công cụ.

    Chỉ có nhân dân Việt Nam mới giúp được ĐCSVN ra khỏi thế bị kìm kẹp này. Nhưng muốn vậy ĐCS phải dũng cảm chịu đau một chút, khiêm nhường một chút, giảm đi một chút lòng “kiêu ngạo cộng sản” vô lối, để thừa nhận nhân dân, để “lột xác”, thoát khỏi chủ nghĩa hoang tưởng phản tiến hoá để trở về với dân tộc, tìm lại sự vinh quang chính đáng trong niềm kiêu hãnh chung của cả dân tộc.

    Bằng sự gặm nhắm của chiến lược Việt - Trung hữu hảo diễn biến hoà bình,“cái ổ chim đại bàng” mà tổ tiên ta gây dựng đang từng ngày từng giờ chật hẹp dần lại một cách toàn diện, thành “cái tổ con chim chích” như vua Trần Nhân Tông đã lo trước nhiều thế kỷ. Hoạ mất nước đã nhỡn tiền!

    Không nhân dân nào thích chiến tranh, nhưng lời QUYẾT CHIẾN, chứ không HÒA, của Hội nghị Diên Hồng là vết son trong lịch sử. Hoà bình là quý, nhưng hoà bình để mất nước êm như ru là thứ hoà bình đáng nguyền rủa, không thể so với sự diễn biến hoà bình để tự chuyển hóa thành một nước dân chủ văn minh, chính là thứ hòa bình công chính và kiêu hãnh, không kẻ nào chống được.

    2/ Về căn bản và lâu dài, xuất phát từ nhu cầu xây dựng đất nước cũng như từ yêu cầu bảo vệ đất nước khỏi hiểm họa Bắc thuộc, xã hội Việt Nam phải từ giã ảo tưởng Cộng sản, trở về một chế độ dân chủ lành mạnh thông thường như các nước văn minh, không có con đường nào khác. Chừng nào còn giữ chế độ gọi là “Xã hội chủ nghĩa” bên cạnh anh Cộng sản khồng lồ Trung Quốc, thì hoạ mất nước là hường trực.

    Có thể ĐCSVN lường trước bước thứ hai này nên nghi ngờ và cấm người dân biểu tình chống Trung Quốc xâm lược?

    Tôi nghĩ mọi việc hoàn toàn trong sáng, không có gì thủ đoạn ở đây. Cần nói thật với nhau rằng việc trước mắt cũng như lâu dài đều đòi hỏi phải tháo vòng Kim-cô chuyên chính Vô sản, nhưng tính chất hai việc khác nhau xa. Kẻ xâm lược là giặc đến từ bên ngoài, cần phải làm cho họ thất bại trong âm mưu đó, việc ấy phải làm ngay không thể trần trừ, hoàn toàn không giống với quan hệ người trong một nước với nhau, quan hệ được cố kết bởi tình yêu Tổ quốc ngàn đời thiêng liêng, để cùng xây dựng một đất nước văn minh là điều hoàn toàn có thể thực hiện được, mà nước Đức là một tấm gương đầy thuyết phục.

    (9-8-2012)

    Hà Sĩ Phu

    ________________________________________________________

    [1] Sai lầm gốc từ Mác nhưng phải cộng với Lênin mới thành một thể hoàn chỉnh về chính trị và lan rộng ra thế giới.

    [2] Hà Sĩ Phu: http://www.hasiphu.com/ll3.html

    PHẦN VIẾT THÊM

    Cần thoát khỏi một vài nguỵ biện và những suy nghĩ tự trói buộc

    * Nhiều đảng viên rất lo ngại cho hiện tình xuống dốc và bất lực của đảng hiện nay, nhưng băn khoăn trước câu hỏi: Đảng không ưu việt sao đánh được Pháp, được Mỹ? Đảng cũng làm được nhiều việc tốt đấy chứ? Ba triệu đảng viên hầu hết là tốt thì đảng sao lại xấu được? Xin nêu tóm tắt mấy ý góp phần giải đáp:

    - Mác - Lê vào được Việt Nam là do tháp tùng lòng yêu nước, những thành tựu có được là do tựa vào sức mạnh yêu nước của dân tộc mà có. Ở đâu và khi nào nhân tố chuyên chính vô sản phát huy tác dụng, lấn át truyền thống dân tộc, thì ở đó, khi đó, phát sinh sai lầm và tổn thất.

    - Cái tốt chủ yếu ở giai đoạn đầu, khi cầm quyền là bắt đầu thoái hóa, càng củng cố được quyền lực thì càng thoái hoá, càng về sau càng thoái hóa. Muốn lấy lại thiện cảm thì phải “ăn mày quá khứ”.

    - Cá nhân đảng viên có thể tốt, nhưng đứng trước tổ chức thì những cái tốt cá nhân bị vô hiệu hoá. Tổ chức Cộng sản là phép cộng những “số dương” thành một “số âm”, sử dụng rất nhiều người tốt để thực hiện một điều huyễn hoặc, không tốt. Càng lên trên thì tính “bản thiện” của con người càng bị tính chuyên chính sai lầm của tổ chức lấn át, cho nên càng lên trên càng tiêu cực. Tham nhũng độc quyền ghê gớm nhất đều ở cấp cao. Chính gương tốt, liêm chính, của các đảng viên ở cơ sở là tấm bình phong che cho tội lỗi của cấp cao

    - Bởi là người tốt, người yêu nước, nhưng bị dòng lịch sử cuốn vào một trào lưu huyễn tưởng nay đã bị lịch sử đào thải, thì mỗi người đảng viên cộng sản đều phải chọn một trong hai sự “phản bội” không thể thoái thác: hoặc cứ nhắm mắt theo chủ nghĩa thì phản bội dân tộc, hoặc đặt dân tộc lên trên thì sẵn sàng từ bỏ chủ nghĩa Mác - Lê ảo tưởng, đó là sự từ bỏ, sự “phản bội” đáng ca ngợi.

    * Một nguỵ biện nhằm chống biểu tình:

    Người dân muốn biểu thị quyết tâm chống xâm lược, bảo vệ đất nước thì phương pháp truyền thống ở mọi quốc gia là BIỂU TÌNH. Muốn giúp cho quân xâm lược khỏi bị làm phiền thì nhà cầm quyền Việt Nam hứa với họ là kiên quyết cấm dân Việt Nam mình biểu tình. Nhưng không thể công khai cấm biểu tình (vì cấm là phi lý và thất nhân tâm) thì cấm những gì liên quan không thể tách rời với biểu tình là đi đông người trên phố, bèn quy tội là gây rối trật tự, ảnh hưởng đến giao thông. Đây là nguỵ biện dùng “mẹo Trạng Quỳnh”: nếu không thể cấm ỈA thì cấm ĐÁI, không được đái thì làm sao mà ỉa? Thế là không cấm biểu tình mà dân không biểu tình được.

    Nhà nước ta quả là nhiều sáng kiến và tận tâm với bạn vàng xâm lược. Nhưng xin thưa điều quy kết này là bậy bạ và phạm pháp. Đường xá là của toàn dân, người dân được sử dụng để đi lại thông thường và đi lại trong những việc đông người chính đáng: đám cưới, đám tang rất cản trở giao thông, đón rước, hội hè rất cản trở giao thông…thì giao thông tạm ngừng một thời gian ngắn, có sao đâu? Biểu tình bảo vệ Tổ quốc còn chính đáng và quan trọng hơn mọi sinh hoạt khác, giao thông phải tạm dừng để phục vụ biểu tình cũng là chính đáng, huống chi lèo tèo vài trăm người thì cản trở nỗi gì? Mẹo “cho Ỉa nhưng cấm đái” này sẽ còn phát huy nhiều nguỵ biện xảo trá khác nữa, nhưng nhân danh một “Chính” quyền mà dùng mẹo bẩn như vậy thì còn “chính” nữa không?

    9/8/2012

    Hà Sĩ Phu

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    HSP viết “Quanh vấn đề phê phán chủ nghĩa này bây giờ nói gì cũng chỉ là lặp lại (hoặc nhai lại) những điều đã giải quyết xong. Với một chân lý đã hiển nhiên thì mọi lý luận dài dòng đều là thừa.”
    HSP chỉ viết ngắn, bác LĐ.Thích bảo HSP viết thế là dài nhưng chính bác lại viết dài, nhắc lại những điều phân tích mà trước đây nhiều người cũng đã viết rồi. Nhưng tôi nghĩ không sao,nên bỏ qua những điều lặt vặt vì cuối cùng đều đi về một hướng, là các vị rất khớp nhau rồi.

    Thế là ông Hà Sĩ Phu đã công khai đòi bỏ chủ thuyết CS cũng như hủy bỏ điều 4 hiếp pháp hiện nay. Ông là một trong những người trưởng thành và làm việc với nhà nước CSVN nhưng bỏ đảng và nhà nước cộng sản sớm nhất.

    Lạ là có người xưa kia bỏ tham gia biểu tình vì sợ Việt cộng trà trộn lũng đoạn nhưng nay thì có vẽ như đang cố biện minh cho sự tồn tại của họ.

    Bài này viết dài dòng quá, có một vài đoạn phân tích khá sâu, nhưng nhìn chung có nhiều ý nhiều người đã nêu, không có gì mới. Tác giả còn nặng về lý luận mà ít liên hệ đến thực tế.
    Nếu chủ nghiã Mác mà hay ho thì người Đức đã theo vì quê hương của nó là ở Đức, cùng quê hương với chủ nghiã phát xít, cả hai chủ nghãi này đều gây tai họa bậc nhất bậc nhì cho nhân loại, bậc 3 là Hồi giáo cực đoan. Nay thì cả thế giới chỉ còn ba nước (VN, Lào, Cu ba) và hai nửa nước (Trung hoa lục địa và Bắc Triều tiên) còn theo thôi cái CN này thôi.
    Đầu thế kỷ XX nước ta có nhiều đảng, lúc mới ra đời thì đảng nào ít nhiều đều có yếu tố tiến bộ, nhưng càng về sau càng thoái hóa, biến chất, một bộ phận trong các đảng còn lưu manh hóa và biến thành mafia. Đảng CS cũng nằm trong tình trạng chung này. Nay thực chất không còn Đảng CS mà nó biến thành một tổ chức mafia với đầy dủ thủ đoạn lưu manh xả trá đồng thời có yếu tố phản động, kéo lùi sự tiến háo của lịch sử, đàn áp nhân dân cộng với có dã tâm bán nước. Mang danh nghĩa là đảng của giai cấp công nhân, nhưng trong hàng ngũ lãnh đạo của Đảng CS làm gì có ai là công nhân, mà toàn một lũ giầu ú ụ, Đảng CS mà lại áp bức bóc lột công nhân, cướp ruộng đất của nông dân, nó vừa tôn vinh người chiến sĩ cộng sản lại vừa vinh danh doanh nhân, mà doanh nhân là tên khác của tư bản. Ôi quái thai!!!
    Nếu như theo đúng lý luận của Mác là muốn tiến lên CNCS thì phải qua thời kỳ tư bản, nay những người lãnh đạo tự xưng là CS đã đốt cháy giai đoạn là đi sai quy luật do Mác đề ra.
    Bản thân người Nga dạy cho các dân tộc khác đi theo CNCS thì chính người Nga đã từ bỏ cái chủ nghĩa quái quỷ này rồi. Vậy thì "Đảng ta" phải theo cái khẩu hiệu trước kia đã tung hô "Liên xô ngày nay là Việt Nam ngay mai", nghĩa là vứt mẹ nó cái CNCS đi, cải tổ làm gì, chỉnh đốn làm gì. Giải thể Đảng CS đi thôi.
    Trước kia trình độ dân tí thấp, người dân còn tin Đảng CS và thành thánh hóa nó, nay ngày càng hiểu biết, người ta đã thấy rõ bộ mặt thật của CS rồi, nên mở rộng hiểu biết cho dân hơn nữa để người ta tẩy chay cái đảng này, hơn là cứ lý luận. Bản thân những người CS cũng nói lý luận phải đi đôi với thực tiễn, lý luận CN Mác thì ở thế kỷ XIX mãi tận nước Đức xã xôi, còn thực tiễn thì là thế kỷ XXI, tại Việt Nam cách Đức hàng vạn kilô mét
    Mặt khác cần tố cáo tội ác của CS hàng ngày đang diễn ra để nhiều người thấy và ngán rồi cùng nhau lên án và lật đổ nó. Đảng mất thì Tổ quốc còn, đất nước còn, dân tộc còn. Đảng còn thì mất nước.
    Nay có hai loại đảng viên:
    - Một loại biết là không có CNXH ở nước ta, cũng chẳng thèm nghiên cứu lý luận lạc hậu của CN Mác mà chỉ ra tay vơ vét, ngoài miệng thì giả dối lừa dân là kiên định CN Mác Lê nin. Đây là bọn cơ hội.
    - Loại khoác áo đảng viên, nhưng thực lòng chán ghét và còn căm thù cái đảng này, nhưng chưa tìn ra cách thoát khỏi Đảng mà chỉ huà theo lên tiếng phản đối Đảng và vạch ra những sai lầm của Đảng.
    Còn toàn dân thì ngán cái Đảng Con Sâu (CS) này lắm rồi. Nếu còn Đảng Con sâu (CS) lãnh đạo thì đất nước còn thụt luì và nguy cơ mất nước đến gần.
    Trong số những người viết còm, chắc có người đã và đang là đảng viên, có nét chung là họ không thích chế độ CS độc đảng, độc tài phát xít. Có thể bào họ là bất mãn, bất đồng chính liến hoặc nói xấu chế độ, thậm chí bảo họ là phản động. Đó là tùy theo cách nhìn, nhưng chắc chắn họ không phải là lưu manh, không lừa đảo, không giết người cướp của, không bán nước.
    Đảng CS tự vỗ ngực "tài tình sáng suốt", nhưng làm đâu hỏng đấy, chỉ đi ăn cướp, vừa xây dựng CNXH, vừa cho con sang du học ở các nước tư bản, vừa bắt tay với tư bản. Trước kia thì có ý đồ thành lập khối Đông Dương để đối lập với khối Asean, nay thì xin nhập vào khối ASean, trước thì chống Mỹ, nay lại muốn làm đồng minh chiến lược với Mỹ. Ai vạch ra những sai lầm thì kết tội người ta nói xấu chế độ, nhưng họ nói thật và hoặc là bịt mồm người ta, hoặc dùng vũ lực bắt người ta bỏ tù.

    Chán thật, có vẻ như càng ngày càng có nhiều người chống Cộng một cách cực đoan. Đảng CS là một nhân tố mạnh, có tổ chức chặt chẽ, quy tụ những con người nhiệt tình với đất nước. Tuy hiện nay có bị suy yếu một vài điểm nhưng không thể bác bỏ sức mạnh của tổ chức này được. Muốn canh tân đất nước, muốn nâng cao dân trí không có cánh nào khác là hợp tác có tính xây dựng với Đảng CS. Ủng hộ cái đúng, cái vì dân vì nước của Đảng CS. Phê phán có tình có lý đối với những sai lầm, không tỏ thái độ miệt thị, không thể hiện tính quá khích, phủ nhận vai trò lãnh đạo tuyệt đối và to lớn của Đảng.

    Đây, để tớ phản biện một ít nhá:

    (1)
    >>> Chiến lược xâm lược hoà bình này do nhà cầm quyền Tân Đại Hán khởi thảo và áp đặt, ĐCSVN tự sa vào thế kẹt buộc phải làm theo. Hai đảng thoả thuận kín, quyết định số phận của Việt Nam là nước nhỏ hơn, nhân dân cả hai nước đều được sử dụng như những công cụ.

    >>> Chỉ có nhân dân Việt Nam mới giúp được ĐCSVN ra khỏi thế bị kìm kẹp này. Nhưng muốn vậy ĐCS phải dũng cảm chịu đau một chút, khiêm nhường một chút, giảm đi một chút lòng “kiêu ngạo cộng sản” vô lối, để thừa nhận nhân dân, để “lột xác”, ...

    Lập luận kiểu này này rõ ràng là tự mình mà nói ngược nhau (self-defeating). Một mặt thì bác Hà Sĩ Phu khẳng định có âm mưu xâm lược hòa bình thỏa thuận giữa hai đảng Cộng Sảng (ha ha ha, cái tên tiền định: Cộng Sảng !!); một mặt khác, bác lại hy vọng rằng Đảng ta muốn ra khỏi cái thế bị kìm kẹp, ra khỏi âm mưu này. Bác HSP thực sự muốn lập luận, tin vào chiều nào?

    (2) Thực ra, theo đánh giá của tớ, Trung quốc hiện nay chỉ muốn chiếm biển, chiếm đảo, muốn giới hạn tranh chấp ở mức cục bộ, ở mức độ biển đảo và quyền lợi kinh tế ở biển đảo. Nếu trước mắt ta chịu nhịn về mặt này, thì Trung quốc có lẽ không tấn công đường bộ. Như thế thì ta vẫn không, chưa có chiến tranh toàn bộ, vẫn có thể tranh thủ thời gian để xây dựng đất nước, triển khai phạm trù bảo vệ Đảng, bảo vệ cơ chế cùng với cái ghế mà tớ đã nhiều lần giải trình công khai. Tác giả Trương Nhân Tuấn cũng có vẻ nhất trí với khả năng này khi chủ trương "đàm".

    (3) Đảng ta hiện nay đang có nhiều khó khăn thật, nhưng thực tế là ở trong nước, răng vẫn hãy còn: công an còn đó, quân đội trung thành còn kia. Các thế lực phò Trung thì đầy rẫy: Đồng chí Đại tướng Tổng Tham Mưu của ta vừa công khai thề nguyền đời đời nhớ ơn Đảng Cộng sảng và Nhân dân Trung quốc kia mà. Bác HSP có ngủ mơ không khi hy vọng "... Nhưng muốn vậy ĐCS phải dũng cảm chịu đau một chút, ..." ? Tớ công nhận rằng xây dựng thành công chủ nghĩa cộng sản là giấc mơ xa vời ngàn năm, vì vậy Đảng ta mới có tên là Đảng Cộng Sảng; nhưng hỵ vọng rằng Đảng ta nghe theo lời bác thì cũng "sảng" như Đảng ta.

    (4) "dân chủ hóa" không bảo đảm có một phương án "tối ưu" khác cho vấn đề biển Đông. Bây giờ giả sử ở nước ta có dân chủ kiểu tư bản chủ nghĩa, và có một chính phủ Phò Trung do Nguyễn Phú Trọng cầm đầu và nắm đa số. Thế thì chính sách biển Đông có khác gì với hiện nay khi chỉ có Đảng Cộng sảng cầm quyền ?

    Lý giải rõ hơn như thế này nhá, giả sử ở ta có dân chủ kiểu tư bản chủ nghĩa, và giả sử trong cử tri của ta có khoảng 50% là thích Trung quốc, 50% là chống Trung quốc. Khi bầu có 3 đảng: Đảng Phò Trung do Nguyễn Phú Trọng tớ lãnh đạo; 2 đảng còn lại là đảng Thân Mỹ và đảng Thân Nga. Như thế khi bầu, đảng Phò Trung của tớ sẽ thắng, chỉ vì số phiếu chống Trung bị chia ra 2 phần, không đủ đa số; ngược lại, số phiếu phò Trung lại tập trung được vào đảng Phò Trung của tớ. Như vậy thì "dân chủ" không bảo đảm có một phương án khác với phương án "Phò Trung" hiện nay của Đảng Công sảng Việt nam. Dĩ nhiên thực tế có phức tạp hơn thế, nhưng tớ chỉ đơn giản hóa để lập luận cho dễ hiểu vậy thôi.

    Thế đấy, tớ có vài lời phản biện thế đấy, chúc bác HSP đừng mơ mộng nhiều.

    NÓI THẲNG
    Người viết: Thái Bá Tân
    25/07/2012
    Thái Bá Tân

    NÓI THẲNG

    Cứ nói thẳng cho gọn:
    Ở nước ta bây giờ
    Không ai tin cộng sản.
    Có tin chỉ giả vờ.

    Tôi nghĩ gì nói ấy,
    Nói thiện ý, thật lòng.
    Vậy xin hỏi các bác:
    Các bác có tin không?

    Làm sao tin được cái
    Mà ta không biết gì,
    Thậm chí không tồn tại?
    Vậy thì nói thật đi.

    Xã hội sẽ tự chết,
    Mà không phải chờ lâu,
    Khi làm theo năng lực,
    Hưởng thụ theo nhu cầu.

    Nước của người chủ xướng
    Cái thuyết này, Lênin,
    Cũng đã từ bỏ nó,
    Vậy sao ta còn tin?

    Ta, thằng dân, nghĩ thế.
    Còn lãnh đạo thì sao?
    Lãnh đạo càng không thể
    Tin vào cái tầm phào.

    Họ có mắt, họ thấy.
    Họ cũng có cái đầu,
    Lại đi nhiều, biết lắm.
    Họ không hề ngu đâu.

    Nghĩa là ta, nói thẳng,
    Không ngốc, không ngây thơ,
    Từ dân đến lãnh đạo,
    Đang chơi trò giả vờ.

    Có cần thiết không nhỉ?
    Không, không cần, theo tôi,
    Trước ta ngu không biết,
    Giờ biết rồi thì thôi.

    Mọi cái có hoàn cảnh.
    Cũng đừng nên trách nhau.
    Cần thiết thì chung sức
    Mà làm lại từ đầu.

    Nước là của tất cả.
    Tất cả phải chung vai,
    Gác bất đồng, thù hận
    Để nước có tương lai.

    Hà Nội, 25. 2012

    HSP viết “Nay chủ nghĩa Mác-Lê đối với ĐCSVN cũng chỉ như chiếc áo giáp sắt, mặc vào là bị thanh nam châm khổng lồ Trung quốc hút chặt, không ngẩng lên được. Giải Cộng nhi thoát 解共而 脱, là cách tự cứu duy nhất, đẹp lòng dân tộc, và vẹn cả đôi đường”.
    HSP liên hệ chuyện mắc kẹt của CSVN với câu chuyện “Giải y nhi thoát” của Lưu Bá Ôn thật đích đáng, vừa khôi hài vừa chính xác, vừa nhân ái.

    Vừa đọc bài của bác Hà Sỹ Phu, vừa xem vật tư thiết bị nhập khẩu cho hạng mục nhỏ, của một dự án nhóm B nhà nước, té ngửa ra bản chất của xã hội Việt Nam hiện nay do CNXH mà ra, mình cứ lăn tăn mãi...

    Trích dẫn:
    Screw, self tapping
    Shield anchor
    Screw
    Nut
    Washer
    Glass cord
    steel rope
    spring
    Bull dog grip
    rigging screw
    "Brevini planetary gearunit type
    ; incl. Shrink disc"
    "Brevini planetary gearunit type
    ; incl. Shrink disc"
    "Brevini planetary gearunit type
    ; incl. Shrink disc and motor"
    Motor
    Converter
    For 1 accessories for pull rope switch
    Steel rope
    Spring
    Bull dog grip
    Rigging screw

    Bosch floding valve
    Bosch akkumulator
    Bosch reducing nipple
    Ermeto reducer (R1 1/2x3/8)
    Ermeto male stud (ge10-psr)
    Ermeto cross stud (k10-ps)
    Bracket for accumulator
    Bosch clamp (gt.nr.003)
    Screw
    Nut
    Washer
    Barksdale prressure switch
    Ermeto male stud
    Retainer
    Screw
    Emeto tee stud (T10-ps)
    Wika gauge 250 bar
    Ermeto reducer (R1 1/2x1/4)
    Ermeto screwd connection
    Ermeto tee (ET 10-PS)
    Hydraulic valve (FT257/1-3/8)
    Raripress hose
    Euro press hand pump
    Bracket
    Bracket
    Ermto elbow (W10-ps)
    Hydraulic hose
    Ermto stud (EW10-ps)
    Ermeto clam complete
    Hydraulic cylinder, right
    Hydraullc cylinder, left
    Split pin
    Washer
    Clevis pin
    Ermeto pressure gauge
    Steel tube

    Fls draw.no.4.104360,Block
    Steel tube 8x1 FZ
    Lubrication nipple 1/4r
    Ge-8s 1/4
    banjo sw E8-1/4r
    Divider valve SSV12
    Divider valve SSV8
    Coupling nut f.tubing 6mm
    Steel Ferrule f. tubing 6M
    None-return valvef. F 6mm tube
    clamping ring f.tube od 6m
    Hexagon head screw
    Hexagon Nut
    Washer
    Tb.Fitt. St ge6-l g 1/4ac
    Lubrication nipple h1r/4
    Tube clamp 6mm 2 tube green
    Fls draw.no.4.093896, Welding plate.
    Steel tube 6x1 fz
    Nippelblock
    Male elbow we6-llr1/8 kc
    Screw M6x16
    Tee 1/8 ud.x1/8 indnpt
    Ge6-LG 1/8 C
    215-M100-30xybu-000-380,Pump
    Nipple 1/4-1/4 Male
    Lubrication nipple h1r/4
    Packing ring 1/4"
    Ge6-sg 1/4
    Ge-8s 1/4
    Crosw. inside 1/4 npt
    Steel tube 6x1 fz
    Straight connector G6-llc
    Safety valve
    Filing connection
    Male elbow we6-llr1/4 kc
    High pressure hose 8.4x2.1
    Threaded sleeve f.hose
    Hose stud
    Hose connection 90degrees
    Tube clamp fop for tube od 9m
    Cheese head screw
    Male elbow we6-llr1/8 kc
    Male connector ge6-llr1/8
    Divider valve ssv12-k
    Hexagon head screw
    Washer
    Hexagon Nut
    Flsdraw.no.4.093896, Welding plate.
    Closure plug M10-1 M.
    Union tee T6- llc
    Check valve f.tube

    Steel tube
    Steel tube
    Steel tube
    Standardmotor M3BP 160M4

    Motor N3BP 132 M4A
    M3 BP 225 SMA 4
    M3BP 132 S4A
    Standardmotor, M3BP225 SMA 4
    "Rotary air lock F-200, ass shaft.
    Consisting of:"
    sluice housing
    "lmpeller rotor
    with shaft"
    end cover
    rod screw
    packing cover
    "bearing with cast
    housing "
    packing cover
    parallet key
    "bracket for geared
    motor"
    shield
    bolt
    screw
    screw
    screw
    washer
    nut
    nut
    washer
    washer
    holder
    actuator
    shield
    screw
    nut
    spring washer
    "geared motor, helical
    gear screw"
    "couping flexible, screw
    rolastic"
    screw
    nut
    logo
    Fan SPW71/66 VL Pos. RD270 according to P.O. and parts list

    Casing
    V-belt guard
    Shim
    Shim
    V-belt
    V-belt pulley
    Screw
    Nut
    square taper Washer
    shield anchor

    Nut
    washer
    Frame
    Front plate
    lnlet cone
    screw
    Nut
    Washer
    Glass cord f 6
    Nut
    Washer
    screw
    Nut
    square taper Washer
    shaft guard
    screw
    Washer
    guard for cooling disc
    Screw
    Washer
    Screw
    Nut
    Washer
    Socket
    Plug
    Threaded bolt
    Threaded bolt
    lmpeller pos. rd
    screw
    washer for impeller
    shaft
    parallel key
    parallel key
    shaft packing
    flange for shaft packing
    washer
    nut
    bearing with sleeve
    bearing housing
    locating ring
    bolt
    self locking nut
    washer
    sealing ring
    shim
    V-belt pulley
    slide rail
    screw
    nut
    square taper Washer
    "logo with mechanical
    data"
    ...