Đào Tiến Thi - Bốn mươi ngày, ba bước gây hấn và ba bước lùi

  • Bởi Hồ Gươm
    05/08/2012
    13 phản hồi

    Đào Tiến Thi

    Kể từ vụ Trung Quốc xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam lần đầu tiên trong năm nay (2012) – vụ Trung Quốc mời thầu 9 lô dầu khí trên thềm lục địa và đặc quyền kinh tế của Việt Nam (23-6) cho đến vụ đang diễn ra bây giờ – vụ 23.000 tàu cá Trung Quốc đang tiến ra vùng biển Hoàng Sa, Trường Sa, ta thấy nhà nước ta phản ứng ra sao?

    1. Sự kiện thứ nhất: Trung Quốc chào thầu quốc tế 9 lô dầu khí trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa của Việt Nam

    Ngày 23-6, sau khi Tổng công ty Dầu khí Hải dương Trung Quốc thông báo chào thầu quốc tế tại 9 lô dầu khí nằm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa của Việt Nam, thì ngày 26-6 Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam Lương Thanh Nghị ra tuyên bố “Việt Nam cực lực phản đối”.

    Ngày 27-6, Tổng giám đốc Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (Petrovietnam), Đỗ Văn Hậu họp báo: “Petrovietnam khẳng định đây là việc làm sai trái, không có giá trị, trái với Công ước Liên Hợp Quốc 1982 về Luật Biển và không phù hợp với thông lệ dầu khí quốc tế”.

    Tiếp theo còn có Hội Luật gia Việt Nam cũng ra tuyên bố phản đối với nội dung tương tự.

    Sự phản đối qua Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao vốn vẫn không có gì mới, nhưng vẫn đạt thông lệ: mỗi khi Trung Quốc có hành động xâm lược mới thì nhà nước của chúng ta ít ra vẫn chiến đấu bằng... loa của Bộ Ngoại giao.

    2. Sự kiện thứ hai: Trung Quốc đưa 30 tàu cá (trong đó có một tàu hải giám) ra Trường Sa đánh bắt cá

    Ngày 12-7-2012, 30 tàu cá Trung Quốc kéo ra vùng biển Trường Sa.

    Sự kiện này nghiêm trọng hơn sự kiện mời thầu. Việc mời thầu dẫu sao mới là xâm lược miệng, thành hiện thực cũng còn khó. Còn việc đưa 30 tàu cá ra Trường Sa đã là thực tế hiển nhiên. Mà chúng đánh bắt ở đó những 18 ngày!

    Sự kiện này chỉ có Ủy ban Biên giới quốc gia (thuộc Bộ Ngoại giao) và Hội Nghề cá Việt Nam lên tiếng.

    Phát ngôn của Ủy ban Biên giới Quốc gia theo tôi hiểu là một bậc thấp hơn của Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao. “Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam là quan chức ngoại giao của chính quyền Việt Nam, được nhân danh Bộ Ngoại giao phát ngôn và cung cấp thông tin cho báo chí, phát ngôn quan điểm, lập trường chính thức của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam về các vấn đề quốc tế” (Wikipedia)

    Còn Ủy ban Biên giới quốc gia chỉ là một cơ quan chuyên môn thuộc Bộ Ngoại giao. Chưa kể nội dung phản đối (13-7) của Ủy ban Biên giới quốc gia hết sức mềm mỏng – mềm mỏng đến độ không thể mềm mỏng hơn: “Việt Nam yêu cầu phía Trung Quốc có trách nhiệm giáo dục, hướng dẫn ngư dân tôn trọng chủ quyền, lãnh thổ của Việt Nam, tuân thủ luật pháp quốc tế”. Thật như một sự “xin – cho” trong cơ chế xin – cho ở Việt Nam.

    3. Sự kiện thứ ba: Trung Quốc đưa 23.000 tàu cá ra Hoàng Sa, Trường Sa đánh bắt cá

    Ngày 2-8, Trung Quốc tuyên bố đưa 23.000 tàu cá ra vùng biển Hoàng Sa, Trường Sa.

    Sự kiện này đang diễn ra, chưa biết kết cục đến đâu, nhưng 23.000 tàu cá rõ ràng khủng khiếp hơn hẳn 30 tàu cá vừa rồi. Có lẽ chỉ riêng việc họ chiếm chỗ trên biển đã khiến ngư dân mình hết đường đánh bắt.

    Ngày 3-8, Hội Nghề cá Việt Nam ra tuyên bố: “Đây là hành động xâm lược của Trung Quốc, xâm phạm chủ quyền biển đảo của Việt Nam”.

    Về mặt chữ nghĩa thì tuyên bố này có mạnh hơn những lần trước – gọi thẳng là hành động xâm lược – nhưng Hội Nghề cá chỉ là một hội nghề nghiệp, giống như Hội Sinh vật cảnh, Hội Nuôi ong,.. chứ nó không chức năng của hệ thống hành chính – pháp lý nhà nước. Cho nên giá trị của nó còn kém cả phát ngôn của Ủy ban Biên giới Quốc gia và kém hơn nhiều lần. Cho nên sức nặng của nó rất ít. Đáng lo hơn trong tuyên bố này, Hội Nghề cá vẫn “kêu gọi hội viên, ngư dân cả nước yên tâm bám biển sản xuất”, trong khi không có một biện pháp nào bảo vệ ngư dân, nhất là dồn dập mấy ngày gần đây, tàu ngư dân Việt Nam liên tiếp bị tàu Trung Quốc đâm chìm hoặc bị chúng đập phá, bắt quay về.

    Cho đến giờ này (cuối ngày 4-8) cũng mới chỉ có Hội Nghề cá Việt Nam lên tiếng.

    Ngoài những phát ngôn trên, không có một tuyên bố nào của những người đứng đầu Đảng và Nhà nước Việt Nam mà thông thường trong tình hình nghiêm trọng của bất cứ quốc gia nào cũng cần phải có.

    Đáng chú ý là chính trong thời gian này diễn ra Đại hội Hội Hữu nghị Việt – Trung (10-7) và kỷ niệm 85 năm ngày thành lập quân GPND Trung Quốc (28-7). Sự kiện thứ nhất, Phó thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân đến dự. Sự kiện thứ hai, Đại tướng, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh đến dự với những phát biểu hết sức nồng nhiệt, trong đó khắc ghi tấm lòng “nhường cơm sẻ áo” của quân đội Trung Quốc.

    Đáng chú ý nữa là chính quyền tiếp tục trù dập, phá hoại những người yêu nước, muốn bày tỏ quyết tâm chống xâm lược.

    Cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc thứ nhất của năm nay (1-7) diễn ra sau vụ Trung Quốc mời thầu, chính quyền Hà Nội tạm để yên. Nhiều người cho rằng Đảng và Nhà nước tạm thời lợi dụng người biểu tình để gây sức ép với Trung Quốc. Nhưng có lẽ không phải, vì cùng ngày đó, chính quyền TP. Hồ Chí Minh đã đàn áp dã man. Cuộc biểu tình thứ hai (8-7) thì chính quyền Hà Nội cũng rắn tay hơn, còn chính quyền TP. Hồ Chí Minh thì đã bóp chết cuộc biểu tình từ trong trứng. Tiếp theo, chính quyền Hà Nội tuyên bố công khai việc trấn áp. Trong phát biểu tại phiên bế mạc HĐND Hà Nội chiều 13-7, ông Nguyễn Thế Thảo cho rằng những người đi biểu tình là do “bị các phần tử xấu, cơ hội lợi dụng xúi giục xuống đường, tụ tập biểu tình gây mất trật tự an ninh ở thủ đô” (theo VNExpess 13-7). Và ông Chủ tịch TP. Hà Nội yêu cầu “Không để người dân bị xúi giục, tụ tập biểu tình”. Sau tuyên bố của ông Thảo, hàng loạt cơ quan truyền thông ở thủ đô vào cuộc vu cáo, thóa mạ người biểu tình chống xâm lược (An ninh thủ đô, Kinh tế và Đô thị, Hà Nội mới, Phát thanh và Truyền hình Hà Nội). Đến cuộc biểu tình thứ ba (22-7) và “thứ tư” (29-7, tưởng tượng chứ không có) thì chính quyền Hà Nội tìm cách chặn ác liệt từ nhà. Một nguồn tin (khá chính xác) cho biết các cuộc họp trước ngày 29-7, các cấp chính quyền quán triệt phường nào có người đi biểu tình, chủ tịch phường phải chịu kỷ luật!

    Chỉ điểm qua 3 sự kiện trên cũng đủ thấy: Nhà cầm quyền Trung Cộng càng đẩy mạnh xâm lược thì Đảng và Nhà nước Việt Nam càng lùi bước, và song song với nó là càng trấn áp người yêu nước muốn chống xâm lược. Đó là một sự thực.

    Nhân dân rất muốn việc chống xâm lược đã có “Đảng và Nhà nước lo” như Đảng và Nhà nước đã nói thông qua các ban bệ đi tuyên truyền và thông qua tiếng loa phát ra trong mỗi cuộc biểu tình. Nhưng sự thực đã không như mong muốn của người dân, không như lời hứa của Đảng và Nhà nước.

    Bi kịch mất nước đã và đang diễn ra từng ngày và từng phần trên cơ thể Tổ quốc. Nguy cơ mất nước là hoàn toàn có thật. Đến lúc này nhân dân buộc phải hỏi: Đảng và Nhà nước có thực sự muốn chống xâm lược không?

    Đào Tiến Thi

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    13 phản hồi

    test viết:

    Bác ạ, tôi đã gài thêm vào hai chữ "gần như": gần như im lặng, chứ không phải hoàn toàn im lặng, mà bác chưa chịu, bác hơi khó tính đấy. Còn "mất" là nói bao quát về chủ quyền (lãnh thổ, lãnh hải chỉ là một phần của chủ quyền mà thôi), VN đã mất chủ quyền về tay TQ chưa?

    Kính bác

    Tớ không hiểu ý bác như thế nào? Bác có thể giải thích ý của bác không?

    Còn theo ý tớ thì chủ quyền là chủ quyền. Mất một phần chủ quyền về đất (Thác Bản Giốc), biển đảo (HS-TS) là mất chủ quyền. Chừng nào ta mất (toàn bộ) chủ quyền (Quốc Gia, từ Bắc tới Nam) thì mới được xem là mất chủ quyền?

    Ta có căn nhà với vài trăm mét đất. Thằng hàng xóm khi không cắm cọc trong vườn nhà ta, làm hàng rào mới, bảo đó là vườn nhà nó. Con cháu anh em nó nhảy ra hăm dọa ta, cắt xén rau, quả ta đã trồng, mèo chó nhà nó sang vườn nhà ta làm chuyện tiêu hóa, thì ta tính sao?

    TrithucXHCN viết:
    TrithucLD viết:
    VNCH ngã xuống nhưng có bảo vệ được HS đâu. Vừa mất người vừa mất đảo. Bài học này nên học để mà tránh chứ không phải là để làm theo.

    Nói chung trong thời điểm hiện nay đầu hàng là thượng sách và có lẽ trên thực tế ta đã đầu hàng. Dân còn, nước còn mọi chuyện tính sau. Của cải gom góp được sau mấy chục năm đổi mới chẳng lẽ lại để thành tro bụi? Tất nhiên ta không nên nói thẳng là đầu hàng, nhưng cần tỏ thái độ cho phía bạn biết là ta thực sự đã đầu hàng. Tránh mọi xung đột xảy ra còn bạn muốn làm gì thì làm, từ từ và đứng quá lộ liễu gây bất bình trong dân chúng ảnh hưởng tới sự tồn vong của chế độ, ảnh hưởng đến quan hệ bền vững giữa hai Đảng và hai nhà nước.

    Viết như vậy mà viết được? Đọc xong vô cùng phẩn nộ. Nhưng người viết phát biểu rất chính xác trên cương vị của Đảng. Hèn nhát, nhu nhược và ngu muội.

    Nhưng Đảng không phải là dân tộc, không có quyền đầu hàng hay bán nước.

    KHách TrithucLD viết: "VNCH ngã xuống nhưng có baỏ vệ được HS đâu. Vừa mất người, vừa mất đảo." Nói như vậy chẳng biết có xúc phạm tới những chiến sĩ VNCH đã ngã xuống vào năm 1974 hay không? Trong lịch sử chiến tranh thì ta có trận thắng, có trận thua là chuyện bình thường và cái chết đối với người lính cũng quá bình thường, nhưng không phải vô ý nghĩa. Năm 1968 và nhất là năm 1972, trong các trận đánh giữa ta và chính quyền miền Nam (gọi là "chiến tranh chống Mỹ cứu nước"), ta đã chết rất nhiều, bộ đội của ta ai biết rằng ra đi là 9 phần chết một phần sống, nhưng chẳng ai nghĩ ra đi chết thì đừng đánh nữa là xong. Hồi ấy đánh Mỹ, đánh "ngụy" thì "còn cái lai quần cũng đánh", vậy mà đối với Trung quốc thì chưa đánh đã muốn đầu hàng. Sao lại thế? Bác nào biết thì giải thích cho bà con biết. Hồi ấy và bây giờ, bộ bội vẫn hô hào "Kẻ thù nào cũng đánh thắng". Vậy mà bây giờ không thấy bộ đội tỏ rõ ý chí ấy cho đồng bào biết. Đã không đánh giặc mà lại đánh dân. NHà nước mình chẳng biết mắc cái bệnh gì?

    Tương tự ý kiến của TrithucLD, khách TrithucXHCN viết: "Nói chung trong thời điểm hiện nay đầu hàng là thượng sách và có lẽ trên thực tế ta đã đầu hàng...đừng quá lộ liễu gây bất bình trong dân chúng ảnh hưởng tới sự tồn vong của chế độ, ảnh hưởng tới quan hệ bền vững giữa hai Đảng và hai nhà nước."
    Trong lịch sử thì ta đã đánh nhau với quân phương Bắc nhiều lần, có thắng, có thua, có khi thế hệ này thua thì thế hệ sau đánh tiếp và không bị mất đất về tay kể thù. Nếu không đánh thì làm gì có Trần Hưng Đạo, Lý Thường Kiệt, Lê Lợi, Quang Trung...Lại còn sợ đánh ngoại xâm thì "ảnh hưởng tới sự tồn vong của chế độ"? Sao lại coi chế độ hơn Tổ quốc, chế độ có thể thay đổi, có thể đổ, nhưng Tổ quốc và dân tộc mới là thứ vĩnh cửu. Thi ta đã chứng kiến mấy chế độ ở nước ta sụp đổ và thay bằng chế độ khác đấy thôi. Lại còn sợ ảnh hường tới hai Đảng và hai nhà nước. Nước ta đã trải qua 4.000 năm lịch sử nhưng mới chỉ 82 năm có Đảng (CS) và nhà nước CS. Vậy thì đất nước hơn hay Đảng và nhà nước hơn?
    Ta sợ ta yếu hơn Trung quốc nên không dám đánh, vậy trong lịch sử, có bao giờ nước ta mạnh hơn Trung quốc đâu? Nước ta là nước nhỏ, còn TQ thì từ ngàn năm xưa vẫn lớn hơn nước ta.
    Sao ta không mở mắt ra mà trông Philipin và Palau, cũng nhỏ (Palau còn nhỏ hơn ta nhiều), nhưng họ đã chống TQ đấy thôi. Pa lau đã bắn chết chết người TQ và bắt tàu của TQ khi xâm nhập vào vùng biển của họ.
    Còn cái lý do ngày nay ta không dám phản ứng mạnh mẽ với Trung quốc khi họ động đến quyền lợi của dân tộc ta thì chỉ thấy rõ là cả hai nước đều có Đảng CS lãnh đạo. Một Đảng là "một bầy sâu", còn một đảng thì "tập trung tất cả những cái thối nát."
    Đảng này không dám đối đầu với Trung quốc thì thay bằng đảng khác, nhà nướ này đầu hàng giặc thì thay bằng nhà nước khác.
    Đàn áp dân chống TQ, phải chăng chính quyền đã có điều gì khuất tất trong quan hệ với TQ? Có ông lãnh đạo nào có dũng khí nói thật ra điều mình hèn với giặc, ác với dân không?

    TrithucLD viết:
    VNCH ngã xuống nhưng có bảo vệ được HS đâu. Vừa mất người vừa mất đảo. Bài học này nên học để mà tránh chứ không phải là để làm theo.

    Nói chung trong thời điểm hiện nay đầu hàng là thượng sách và có lẽ trên thực tế ta đã đầu hàng. Dân còn, nước còn mọi chuyện tính sau. Của cải gom góp được sau mấy chục năm đổi mới chẳng lẽ lại để thành tro bụi? Tất nhiên ta không nên nói thẳng là đầu hàng, nhưng cần tỏ thái độ cho phía bạn biết là ta thực sự đã đầu hàng. Tránh mọi xung đột xảy ra còn bạn muốn làm gì thì làm, từ từ và đứng quá lộ liễu gây bất bình trong dân chúng ảnh hưởng tới sự tồn vong của chế độ, ảnh hưởng đến quan hệ bền vững giữa hai Đảng và hai nhà nước.

    Còn một sự việc cực kỳ quan trọng mà tác gải không nhắc tới là TQ đã thành lập "thành phố Tam Sa", chứng tỏ TQ cướp trấng những đảo của ta, chúng coi như các đảo đó thuộc chủ quyền của nó nên nó lập ra thành phố, có đày đủ bộ máy hành chính và quân sự.
    Chính quyền ta không lên tiếng và chịu nhún nên nó cứ gặm nhấm dần, ngày càng lộ liễu và trắng trợn. Chẳng hiểu quan chức nhà nước CS thế nào mà không lo đối phó với giặc mà lại trấn áp người dân?
    Tôi cho rằng nếu khơi dậy tinh thần dân tộc thì chẳng lực lượng nào đàn ấp nổi. Kêu gọi tinh thần dân tộc với cả những người đang cúc cung phụng sự chế độ bán nước này. HỌ cũng là người Việt Nam.
    Rõ ràng là biểu hiện chống chính quyền có chiều hướng tăng, TQ càng lấn tới thì tinh thần bảo vệ Tổ quốc cũng như biểu hiện chống chính quyền nhu nhược ngày càng tăng. Sự đàn áp cũng có chiều hướng không hung hăng như trước.
    Các trí thức Sài Gòn đã lên tiếng kêu gọi dân biểu tình chôgns TQ, còn trí thức Hà Nội với truyền thống tự hào sĩ phu Bắc Hà thì sao? Trong các ảnh, không hề thấy vị trí thức nào trước đây đã xuất hiện trong các cuộc biểu tình trước. Trí thức phảu là người càm đuốc đi trước để quần chúng đi theo.

    thichkhach viết:
    test viết:

    Nhưng thật tế là một sự gần như im lặng từ cả giới cầm quyền lẫn dân bị trị. Thật đáng sợ! VN đã mất vào tay TQ chưa?

    Tớ thấy câu này của bác không hoàn chỉnh lắm.

    1. Im lặng từ giới cầm quyền: Đúng
    2. Lẫn dân bị trị: Bác ở VN hay ở nước ngoài? Bác có hưởng ứng, tham gia biểu tình theo lời kêu gọi cho ngày hôm nay, nếu bác ở VN? Bác có thấy, có nghe ở VN một số dân chúng đã biểu tình phản đối TQ từ bấy lâu này chư? Số này chưa nhiều, nhưng trong số này chưa có bác thì bác hãy ngẫm lại xem!
    3. Câu hỏi VN đã mất vào tay TQ chưa? Chứng tỏ bác chưa nắm được tình hình đất nước. VN đã mất một phần lãnh thổ, lãnh hải vào tay TQ!!!!Mất những gì, thì bác nên tự tìm hiểu thêm, trên mạng đây ra đấy.

    Bác ạ, tôi đã gài thêm vào hai chữ "gần như": gần như im lặng, chứ không phải hoàn toàn im lặng, mà bác chưa chịu, bác hơi khó tính đấy. Còn "mất" là nói bao quát về chủ quyền (lãnh thổ, lãnh hải chỉ là một phần của chủ quyền mà thôi), VN đã mất chủ quyền về tay TQ chưa?

    Kính bác

    test viết:

    Nhưng thật tế là một sự gần như im lặng từ cả giới cầm quyền lẫn dân bị trị. Thật đáng sợ! VN đã mất vào tay TQ chưa?

    Tớ thấy câu này của bác không hoàn chỉnh lắm.

    1. Im lặng từ giới cầm quyền: Đúng
    2. Lẫn dân bị trị: Bác ở VN hay ở nước ngoài? Bác có hưởng ứng, tham gia biểu tình theo lời kêu gọi cho ngày hôm nay, nếu bác ở VN? Bác có thấy, có nghe ở VN một số dân chúng đã biểu tình phản đối TQ từ bấy lâu này chư? Số này chưa nhiều, nhưng trong số này chưa có bác thì bác hãy ngẫm lại xem!
    3. Câu hỏi VN đã mất vào tay TQ chưa? Chứng tỏ bác chưa nắm được tình hình đất nước. VN đã mất một phần lãnh thổ, lãnh hải vào tay TQ!!!!Mất những gì, thì bác nên tự tìm hiểu thêm, trên mạng đây ra đấy.

    >>>> Bi kịch mất nước đã và đang diễn ra từng ngày và từng phần trên cơ thể Tổ quốc. Nguy cơ mất nước là hoàn toàn có thật. Đến lúc này nhân dân buộc phải hỏi: Đảng và Nhà nước có thực sự muốn chống xâm lược không?

    Tớ đã nhiều lần giải trình công khai rằng: Trung quốc là bạn; quan hệ hữu nghị Việt-Trung là quan hệ vàng hữu cơ; Đảng, Nhà nước, công an và quân đội nhăn răng ta phải triển khai phạm trù Nguyễn phú Trọng: bảo vệ Đảng, bảo vệ cơ chế cùng với cái ghế.

    Đảng Cộng Sảng muôn năm.

    Các bác này chậm hiểu quá.

    VNCH ngã xuống nhưng có bảo vệ được HS đâu. Vừa mất người vừa mất đảo. Bài học này nên học để mà tránh chứ không phải là để làm theo.

    "Quân đội ta trung với Đảng" thì được thể hiện rõ ràng.
    Quân đội ta "Hiếu với dân" thì không phải.
    Còn quân đội ta "kẻ thù nào cũng đánh thắng" thì nên hỏi ông bộ Trưởng Bộ quốc phòng xem có đúng thế không?
    Sao quân đội ta ngồi nhìn đề tàu bề của Trung quốc tự do ngang dọc trên biển Đông trong ghải phận nước ta? Thế thì vẫn còn "Trung với Đảng" hay sao? Đảng bán nước vẫn nhắm mắt "trung với Đảng", thế ai nuôi quân đội nhân dân?
    Những người lính cách mạng chân chính có cảm thấy nhục nhã không, khi mà ôm súng nhìn ngoại bang đang tàn sát đồng bào mình và cướp biển đảo của Tổ quốc mình? Có nên học tập các chiến sĩ VNCH đã ngã xuống vì bảo vệ HS năm 1974 hay không? Liệu đến bao giờ thì quân đội sáng sáng chào ờ 5 sao? Còn "vì nhân dân quên mình" nữa hay không? Hay vì Đảng quên mình? Hay vì Trung quốc quên mình? Xin để các anh bộ đội cụ Hồ suy nghĩ và trả lời dân.

    Việc mời các hãng thầu quốc tế chỉ là bước sơ khởi thôi, nếu không có hãng quốc tế nào tham dự và tiến hành dự án thầu thì các hãng của TQ có thể sẽ ra tay. Lúc ấy ai làm gì được họ? Cho nên TQ tung chiêu này ra cũng rất nghiêm trọng.

    Đã từng có chuyện tiều lâm rằng vài chục triệu dân Tàu tràn vào VN, mỗi tên đái một phát cũng đủ làm nước ta ngập lụt. Nay thì sự thể cũng gần như thế, với trên 20 ngàn ngư thuyền có hộ tống tràn vào Biển Đông thì dân ta hết đường đánh cá sinh nhai và cung cấp hải sản cho cả nước.

    Qua các sự kiện quá nóng do TQ gây ra như thế, VN không thể dùng đến biện pháp quân sự vì còn yếu, hơn nữa TQ ra đòn phi quân sự khác độc. Nhưng VN nếu là một nước có chủ quyền độc lập như người ta đáng lẽ phải tỏ thái độ thích đáng như cấp Thủ tướng phải lên tiếng (chứ đừng nói gì cấp Bộ trưởng), như triệu tập đại sứ TQ để phản đối, ngay cả gọi đại sứ VN trở về và cắt đứt ngoại giao.

    Nhưng thật tế là một sự gần như im lặng từ cả giới cầm quyền lẫn dân bị trị. Thật đáng sợ! VN đã mất vào tay TQ chưa?

    Đào Tiến Thi viết:
    Đảng và Nhà nước có thực sự muốn chống xâm lược không?

    Làm cái gì đi, đừng ngồi đó hỏi vu vơ nữa!!!

    Đảng và Nhà nước là ông nào, bà nào, chỉ tận tay, day tận mặt đi!!!

    "Vùng lên! Nhân dân miền Nam anh hùng!
    Vùng lên! Xông pha vượt qua bão bùng.
    Thề cứu lấy nước nhà! Thề hy sinh đến cùng!
    Cầm gươm, ôm súng, xông tới!
    Vận nước đã đến rồi. Bình minh chiếu khắp nơi.
    Nguyện xây non nước sáng tươi muôn đời."